QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 75: LINH HỎA CHỌN NGƯỜI KHÔNG MUỐN TRANH

Thanh Liên Sinh Viêm không chữa cho Tiểu Trúc.
Điều này được Diệp Thanh Dao xác nhận gần như ngay lập tức, và chính vì thế nàng càng hiểu ngọn lửa trước mặt quý ở đâu. Nó không nối xương gãy. Không làm phổi đang bị ép lập tức nở lại. Không khiến máu trong cơ thể cô gái quay về. Nó chỉ phủ một lớp nhiệt cực kỳ ổn định quanh lồng ngực, khiến sinh cơ đang tụt vì thiếu khí chậm lại rõ rệt, đồng thời giữ cho dược lực của ba cây linh châm Thanh Dao vừa đặt không bị hỗn loạn. Nếu ví người bệnh như một ngọn đèn trước gió, Sinh Viêm không thay dầu, không sửa bấc, chỉ dựng một lớp chắn để ngọn lửa chưa tắt trước khi người chữa kịp làm phần còn lại.
Thanh Dao nhìn rất rõ điều đó nhờ Thái Sơ Sinh Mệnh Thể. Chính sự rõ ràng ấy làm nàng bình tĩnh hơn. Nếu là một linh hỏa có thể chữa tất cả, người sở hữu rất dễ sinh tâm dựa dẫm. Nhưng Thanh Liên Sinh Viêm không làm thay. Nó chỉ giúp sinh mệnh giữ được thời gian.
“Tiểu Trúc, nghe ta.” Thanh Dao đặt tay lên vai cô gái. “Ta sẽ chỉnh xương đang ép phổi. Sẽ đau.” Người nằm dưới đá mở mắt rất khó. “Được.” “Không nín thở.” “Ừ.” Thanh Dao truyền ra ngoài: “Tạ tiền bối, giữ tảng đá hiện tại. Không nâng thêm.” Long Thanh đứng ngoài nghe từng câu. Tạ Trường Xuân đáp: “Đang giữ.” Tôn Kỳ nói: “Trần còn chịu được khoảng nửa khắc nếu không đổi lực.” “Đủ.”
Thanh Dao dùng hai linh châm khác tạo một điểm giảm đau cục bộ, sau đó không truyền sinh cơ mà dùng linh lực rất mỏng điều khiển một mảnh xương nhỏ đang chạm phổi. Đây là chỗ khó. Nếu kéo mạnh, xương rách mô. Nếu không chỉnh, khi đưa người ra, tảng đá dịch có thể ép sâu hơn. Sinh Viêm ở trên ngực bệnh nhân không can thiệp trực tiếp. Chỉ giữ. Thanh Dao thở đều, nhớ chính điều mình đã học: đừng ép thứ gì về đường cũ chỉ vì đó là hình dạng quen. Nàng không cố đưa xương về đúng vị trí hoàn chỉnh trong khe sập. Chỉ cần rời khỏi phổi đủ để di chuyển an toàn.
“Được rồi.” Nàng nói sau mười mấy tức. “Nâng thêm nửa tấc.”
Tạ Trường Xuân nâng.
Tôn Kỳ giữ nêm.
Lạc Yến bị kẹt ở phía ngoài hơn nhưng vẫn tỉnh, nghe được liền chỉ một đệ tử dùng thanh chống phụ. “Đặt bên trái, không phải phải. Phía phải có vết nứt.”
Mọi người làm.
Không ai một mình cứu cả hành lang.
Long Thanh đứng ngoài giữ dây, bỗng thấy cảnh này mới đúng với lời hắn nói Thanh Dao trước kia. Người biết chữa không có nghĩa phải làm hết. Tạ giữ đá. Tôn Kỳ nhìn kết cấu. Lạc Yến chỉ điểm. Thanh Dao xử lý thương. Hàn Xích giữ hỏa đạo. Cửu Ly trông người ngoài. Hắn thì giữ dây và làm thứ được nhờ. Mỗi người một việc.
Một lúc sau Thanh Dao buộc đai quanh người Tiểu Trúc.
“Kéo chậm.”
Long Thanh và hai người khác kéo dây.
Cửu Ly giữ khe bằng yêu lực rất nhẹ nhưng không chạm kết cấu chính.
Tiểu Trúc trượt từng chút.
Khi cô gái rời khỏi vùng đá ép, Sinh Viêm tự bay theo trên ngực.
Thanh Dao bò sau.
Ra tới ngoài, Lạc Yến dù vẫn bị kẹt chân lập tức quát: “Đưa nàng ra y trạm trước!”
Hai đệ tử nhận.
Thanh Dao nói: “Sinh Viêm?”
Hàn Xích đáp: “Nó sẽ tự quyết.”
Quả nhiên khi Tiểu Trúc được đưa khỏi hành lang, cánh lửa dưỡng quanh ngực tự tách khỏi nàng rồi quay về đóa sen chính. Cô gái vẫn bị thương nặng, phải trị nhiều ngày, nhưng sinh cơ đã ổn.
Người nguy cấp nhất qua.
Thanh Dao không nghỉ.
Nhưng lần này nàng không tự ôm hết.
“Người thứ hai là Lạc sư tỷ. Chân bị ép, không nguy hiểm. Hai người còn lại ổn. Tôn Kỳ, xem thứ tự kéo.”
“Được.”
Tôn Kỳ tính.
Nếu kéo đệ tử Hỏa Đan trước sẽ tạo thêm không gian nhưng có thể làm một thanh đá trượt. Hắn chọn người Thiên Công trước. Phương Nham được gọi vào hỗ trợ sức. Long Thanh vẫn ở ngoài. Không phải vì yếu đuối mà vì không có lý do chui vào nơi người chuyên môn đang xử lý.
Cửu Ly lúc này lại hơi đổi sắc.
Một dấu huyễn của nàng ở phòng ghi chép thật vừa bị cắt.
Có người thứ hai.
Nàng nhìn Long Thanh.
Hắn đang chú ý khe cứu người.
Không nên kéo hắn ra.
Cửu Ly truyền âm cho Phương Nham nhưng hắn đang giữ đá. Nàng chuyển sang một đệ tử Huyền Cơ của Thanh Vân: “Phòng bia, một người vào. Không đánh nếu chưa thấy vật hắn lấy.”
Người kia đáp.
Cửu Ly tự mình không rời hành lang sập. Nàng tạo một ảnh chiếu rất mỏng qua dấu đã đặt sẵn, đủ thấy phòng ghi chép nhưng không cần thân tới.
Một bóng áo nâu xuất hiện.
Khác người bị bắt trước.
Hắn không nhìn cửa giả nữa. Rõ ràng người áo xám đã biết có huyễn.
Tên này mang một loại kính nhỏ áp lên mắt, đi thẳng tới bức phù điêu mặt trời đen. Không cố lấy cả mảng tường. Hắn nhắm một phiến đá vuông nhỏ phía dưới có vài dòng chữ bị đục, dùng dao trận cắt mép.
Cửu Ly hiểu.
Họ muốn một phần bia.
Không phải vì giá.
Vì thông tin.
Nàng không ngăn ngay.
Muốn biết chính xác mảnh nào.
Tên áo nâu cắt một miếng đá có ba đường xích và một góc mặt trời đen. Hắn cất vào túi.
Cửu Ly lập tức điều chỉnh huyễn.
Phiến trong tay hắn biến thành cảm giác thật.
Nhưng túi trữ vật vừa đóng lại...
mảnh thật vẫn nằm nguyên trên tường.
Thứ hắn cắt và cất chỉ là một phiến đá thường bên cạnh đã được nàng làm lệch nhận thức từ trước trong khoảnh khắc cuối. Không phải huyễn tạo vật từ không khí. Chỉ là hắn tin mình chạm đúng phiến.
Cửu Ly cười rất nhẹ.
“Sư phụ từng nói quân chết thì để nó chết.”
Một đệ tử Huyền Cơ gần nàng không hiểu.
Nàng cũng không giải thích.
Tên áo nâu quay rút.
Cửu Ly truyền:
“Bắt ở cửa thứ hai.”
Một người Thanh Vân cùng hai người Dược Vương đợi sẵn. Đối phương vừa qua góc đã bị trận khóa. Hắn phản ứng nhanh hơn người trước, lập tức ném hai ám khí, nhưng đều bị chắn. Thấy không chạy được, hắn muốn kích ngọc hủy túi.
Cửu Ly đã chờ việc đó.
Huyễn Đạo làm hắn nhìn sai ngón tay mình trong nửa nhịp.
Bấm trượt.
Nửa nhịp đủ.
Người Huyền Cơ phong tay.
Bắt sống.
Không ai chết.
Cửu Ly thở ra.
“Người thứ hai.”
Long Thanh nghe được từ bên, quay hỏi: “Cô vẫn ở đây?”
Nàng cười. “Ta có thể làm việc từ đây.”
“Khá.”
“Sư phụ khen lần ba.”
“Ừ.”
“Ba cái bánh?”
“Cô đói vậy?”
Thanh Dao đang trong khe nghe được qua truyền âm chung, suýt cười trong lúc đang kiểm tra chân Lạc Yến.
Nhưng người áo xám chưa xuất hiện.
Đó mới là vấn đề.
Tôn Kỳ vừa đưa được người Thiên Công ra thì pháp bàn trung tâm ngoài Chủ Lô Điện bỗng báo một dao động rất sâu.
Hàn Xích biến sắc.
“Phong cấm dưới bị dò.”
Tạ Trường Xuân còn đang giữ trần. “Ai?”
Cửu Ly lập tức biết.
“Áo xám.”
“Hắn không vào phòng bia.”
“Vậy đang ở hỏa đạo phụ.”
Tôn Kỳ nói: “Hỏa đạo phía đông thông gần nền dưới cổ lô.”
Hàn Xích chửi nhỏ.
Hóa ra hai áo nâu chỉ là tay lấy bia.
Người áo xám đi nơi khác.
Không lấy linh hỏa.
Không lấy cổ vật.
Hắn đang lợi dụng đúng lúc Sinh Viêm rời lò để thử Đạo Môn.
Tạ Trường Xuân nói: “Không ai bỏ cứu người. Hỏa Đan xử lý.”
Hàn Xích lập tức gật. “Ta đi.”
Hai Kim Đan Hỏa Đan theo ông.
Không phải toàn bộ.
Cổ lô vẫn cần người giữ.
Cố Dược Thành ở lại.
Cửu Ly lại không đuổi. Nàng đặt thêm một huyễn dấu vào hỏa đạo, làm khoảng cách phía trong dài hơn cảm nhận một chút. Không đủ nhốt người áo xám, nhưng có thể làm hắn chậm.
Long Thanh hỏi: “Không cần cô đi?”
“Có Hàn trưởng lão.”
“Vậy đúng.”
Nàng cười.
Phía trong khe, Thanh Dao cuối cùng đưa Lạc Yến ra. Chân nàng bị gãy nhưng không nguy hiểm. Người cuối cùng là đệ tử Hỏa Đan bị vai gãy và mắc giữa hai phiến đá. Quá trình kéo hắn ra mất thêm gần nửa khắc. Sinh Viêm vẫn ở cạnh Thanh Dao suốt thời gian ấy. Không nhập cơ thể. Không thúc giục. Chỉ theo.
Một đệ tử Hỏa Đan ở ngoài nhìn mà gần như khó tin. “Nó thật sự không quay lại.”
Cố Dược Thành nói: “Đừng nhìn lửa. Giữ bệ.”
Người kia lập tức tỉnh.
Bệ quan trọng hơn.
Khi người cuối cùng ra, Thanh Dao cũng bò khỏi khe. Y phục nàng dính bụi, tóc bung một phần, một vết trầy ở má. Không có dáng tiên tử thanh nhã như mỹ nhân bảng. Long Thanh đưa khăn. “Lau.”
Nàng nhận.
“Đa tạ.”
“Đau?”
“Không.”
“Kinh mạch?”
“Ổn.”
“Bản nguyên?”
“Không dùng.”
Long Thanh gật.
“Rất tốt.”
Cửu Ly đứng bên nhìn hai người rồi không chen. Đây là lời khen Thanh Dao xứng đáng.
Lạc Yến đang được cố định chân vẫn gọi: “Thanh Dao.”
Nàng quay.
“Lại đây.”
Thanh Dao tới.
Lạc Yến bắt cổ tay nàng kiểm. Một lúc sau mới thở.
“Thật sự không phát.”
“Ta đã nói.”
“Ngươi trước kia cũng nói.”
Thanh Dao cười bất lực.
“Lần này khác.”
“Ừ.”
Lạc Yến buông tay. “Tốt.”
Một từ.
Nhưng nàng hiểu.
Ba năm trước cứu ba người, Thanh Dao hỏng mười ba đoạn kinh mạch.
Hôm nay cứu năm người mắc kẹt, nàng chỉ bẩn áo và trầy má.
Không phải vì người hôm nay nhẹ hơn.
Mà vì nàng cuối cùng biết dùng cả đội thay vì dùng chính mình.
Thanh Liên Sinh Viêm lơ lửng cách nàng một bước.
Thanh Dao quay nhìn.
“Ngươi nên trở về.”
Một số người nghe lập tức khựng.
Hàn Xích chưa quay lại.
Nếu hắn ở đây có lẽ cũng bất ngờ.
Thanh Dao không đưa tay.
“Phong cấm cần ngươi.”
Sinh Viêm rung.
Không đi.
Nàng nói: “Ta không lấy.”
Long Thanh đứng gần nghe.
“Cô không muốn?”
Thanh Dao nhìn ngọn lửa.
“Muốn.”
“Vậy?”
“Nhưng dưới kia cần nó.”
Long Thanh gật. “Đúng.”
Không khuyên nàng nhận.
Cũng không bảo từ bỏ.
Chỉ đúng thứ tự.
Thanh Dao tiếp: “Nếu có duyên sau này...”
Chưa nói hết, hỏa ấn ở cổ tay nàng đột nhiên sáng.
Đóa sen lửa thu nhỏ.
Không quay về cổ lô.
Mà chạm vào hỏa ấn.
Thanh Dao lập tức cứng.
Long Thanh bước nửa bước.
Hàn Xích vừa từ hỏa đạo chạy về đúng lúc, quát:
“Đừng kéo! Chỉ mở!”
Thanh Dao nghe.
Không vận công.
Không dùng thần thức kéo.
Chỉ thả lỏng sinh mạch.
Hỏa ấn trên cổ tay giống một cánh cửa.
Sinh Viêm tự đi qua.
Một cánh.
Hai.
Không phải cả ngọn lửa khổng lồ nhập vào.
Phần bản nguyên ở cổ lô vẫn sáng.
Hỏa chủng trước Thanh Dao giống tách ra một lõi nhỏ từ mối liên kết đã tồn tại hàng nghìn năm.
Một tia lửa xanh đi vào tay.
Thanh Dao cảm thấy nóng.
Không đau.
Sinh mạch mới tự mở vừa đủ.
Không bị ép rộng.
Ngọn lửa đi tới vai, xuống ngực, dừng gần Kim Đan.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể lập tức sáng.
Một vòng xanh ôm lấy hỏa chủng.
Không nuốt.
Không luyện hóa cưỡng chế.
Hai thứ đứng cạnh nhau.
Hàn Xích nhìn bằng thần thức, gần như không nói được vài nhịp.
“Đừng vận hỏa quyết.”
Thanh Dao gật.
“Ta không.”
“Đừng khắc chủ ấn.”
“Ừ.”
“Để nó tự ổn định.”
Sinh Viêm xoay.
Một đóa sen nhỏ bằng hạt đậu hình thành cạnh Kim Đan.
Cùng lúc, cổ lô giữa điện bùng sáng.
Tất cả chín bệ đều phản ứng.
Bệ tám vừa sửa sáng mạnh hơn.
Hỏa đạo từ Thanh Dao và cổ lô dường như tạo một vòng liên kết rất mảnh.
Tôn Kỳ kiểm pháp bàn.
“Phong cấm không yếu.”
Mọi người nhìn.
“Không yếu?”
“Ngược lại... ổn hơn một chút.”
Hàn Xích hiểu trước.
“Bản nguyên Sinh Viêm không rời cổ lô hoàn toàn. Nó chỉ chia hỏa chủng nhận chủ. Mối liên kết vẫn còn.”
Thanh Dao mở mắt.
Không có uy áp.
Không đột phá Kim Đan.
Không thiên địa dị tượng.
Chỉ cảm giác một ngọn lửa rất nhỏ đang nằm cạnh đan điền.
Hệ thống trong đầu Long Thanh hiện:
Đối tượng Diệp Thanh Dao hoàn thành liên kết tự nguyện với Thanh Liên Sinh Viêm.
Trạng thái linh hỏa: Nhận chủ sơ cấp.
Mức tương hợp: Rất cao.
Chức năng hiện có: dưỡng dược, ổn mạch, bảo sinh, phụ trợ luyện đan.
Khả năng công kích: hạn chế trong trạng thái hiện tại.
Cảnh báo: không lạm dụng Sinh Viêm thay bản nguyên sinh mệnh của đối tượng khác.
Long Thanh thích dòng cuối nhất.
“Nó nhận cô.”
Thanh Dao nhìn hắn.
“Có vẻ.”
Hàn Xích nói ngay: “Không phải có vẻ.”
Ông đi tới, lần đầu chắp tay với nàng theo lễ ngang hàng của người hỏa tu đối với chủ linh hỏa.
“Thanh Liên Sinh Viêm tự nhận.”
Thanh Dao lập tức đáp lễ. “Hàn trưởng lão không cần vậy.”
“Ta chào hỏa chủ, không phải cảnh giới.”
Một đệ tử Hỏa Đan đứng sau nhìn rất tiếc nhưng không có ý cướp. Hàn Xích quay sang họ. “Nhớ. Linh hỏa đã chọn chủ. Từ giờ ai cưỡng đoạt không chỉ đối địch Dược Vương Cốc, còn phá hỏa linh. Hỏa Đan Môn không làm.”
Cố Dược Thành gật.
Tạ Trường Xuân cũng.
Không có trận đánh “ai thắng lấy lửa”.
Thanh Dao tự được chọn.
Chuyện kết thúc.
Một đệ tử hỏi nhỏ: “Hàn trưởng lão không muốn nghiên cứu?”
“Muốn.”
Ông đáp.
Sau đó nhìn Thanh Dao.
“Nếu sau này cô đồng ý, ta muốn đổi tư liệu Hỏa Đan Môn lấy một lần quan sát Sinh Viêm khi luyện.”
Thanh Dao suy nghĩ. “Nếu không ảnh hưởng hỏa chủng, được.”
“Vậy đủ.”
Long Thanh rất thích cách này.
Muốn nghiên cứu thì hỏi.
Đổi.
Không cướp.
Cửu Ly đứng gần hắn, khẽ nói: “Thế giới này đôi khi cũng rất văn minh.”
“Đôi khi?”
“Đôi khi.”
Hai người cùng hiểu phần còn lại.
Hàn Xích lúc ấy mới báo chuyện người áo xám. “Hắn chạy.”
Tạ hỏi: “Bị thương?”
“Không. Rất quen hỏa đạo. Ta suýt chặn được nhưng hắn kích sập một đoạn nhỏ rồi đi qua khe đã chuẩn bị trước.”
Cửu Ly cau. “Chuẩn bị trước?”
“Ít nhất biết cấu trúc nơi này.”
“Vậy hắn hoặc người của hắn từng có bản đồ sâu hơn cổ đồ.”
“Ừ.”
“Lấy gì?”
Hàn Xích lắc. “Không lấy được gì thấy rõ. Nhưng hắn đã cắm một cây châm dò vào nền trước khi rút.”
Tôn Kỳ lập tức kiểm.
“Ở đâu?”
“Gần hỏa đạo đông.”
Mọi người tới.
Một cây châm đen rất nhỏ cắm giữa khe đá. Không phải bảo vật lớn. Nhưng khi Tôn Kỳ rút, trên đầu châm có chín rãnh cực nhỏ.
Cửu Ly nhìn.
Chín.
Lại chín.
“Dẫn Tỏa loại pháp khí?”
Tôn Kỳ không chắc. “Có thể dùng đọc dao động phong cấm.”
Thanh Dao hỏi: “Đã lấy dữ liệu?”
“Có thể.”
Tạ Trường Xuân nói: “Vậy người áo xám đạt một phần mục tiêu.”
Không bắt được không có nghĩa hắn thất bại.
Hắn biết phong cấm dưới còn hoạt động.
Biết Sinh Viêm có thể rời cổ lô.
Biết chín bệ.
Có thể còn ghi được dao động.
Nhưng hắn không lấy linh hỏa.
Không mở Đạo Môn.
Ít nhất hiện tại.
Hai người áo nâu bị bắt được đưa vào cùng một chỗ, phong linh lực và tách khỏi nhau. Người đầu tiên không mang gì đặc biệt ngoài dụng cụ dò. Người thứ hai trong túi có “phiến bia” mà hắn tưởng đã lấy.
Khi mở ra, chỉ là đá thường.
Cửu Ly hơi cười.
Tạ nhìn nàng.
“Cô làm?”
“Ừ.”
“Bia thật?”
“Vẫn ở tường.”
“Khá.”
Nàng quay sang Long Thanh.
“Sư phụ, lần bốn.”
“Gì?”
“Người ta cũng khen.”
“Vậy?”
“Không.”
Cửu Ly tự nhiên khoác tay hắn.
“Đệ tử vui.”
Long Thanh cảm nhận cánh tay mềm áp sát, người hơi cứng một nhịp như thường lệ. Cửu Ly thấy rất rõ, khóe môi càng cong. Thanh Dao đứng gần đang kiểm tra hỏa ấn cũng nhìn thấy nhưng không nói.
Một lát sau nàng đi tới.
“Long đạo hữu.”
“Ừ?”
“Ta cũng muốn cảm ơn.”
Cửu Ly vẫn khoác tay.
Không thả.
Long Thanh hỏi: “Vì?”
“Lúc trong hành lang.”
“Ta không cứu.”
“Câu người nói.”
“Câu nào?”
“Lửa còn ở đó. Người dưới đá không chờ được.”
Hắn nghĩ.
“Đúng.”
“Còn một câu trước nữa.”
“Gì?”
Thanh Dao hơi cười. “Lửa để nấu thuốc cứu người, lấy được hay không có gì phải liều mạng.”
Long Thanh khựng. Hắn không nhớ mình nói nguyên câu đó, nhưng ý đúng.
“Ừ.”
Thanh Dao đặt tay lên hỏa ấn.
“Có lẽ đó là đạo ta muốn.”
Hắn lập tức nói: “Đừng lấy câu nấu thuốc làm đạo.”
Nàng bật cười.
“Không phải phần nấu.”
Cửu Ly cũng cười.
Thanh Dao nói tiếp: “Linh hỏa là để dùng. Đan là để cứu. Nếu vì lấy lửa mà quên người, ta có lẽ không hợp nó.”
Long Thanh gật. “Vậy bây giờ hợp.”
Nàng nhìn hắn lâu hơn một chút.
“Ừ.”
Cửu Ly thấy.
Lần này nàng không chen lời, chỉ siết cánh tay sư phụ thêm một chút.
Long Thanh quay.
“Cô làm gì?”
“Đứng.”
“Đứng thì cần ôm?”
“Không cấm.”
Lại câu cũ.
Hắn không nói được.
Thanh Dao quay mặt cười.
Không khí nhẹ đi.
Nhưng việc của Chủ Lô Điện chưa xong.
Tôn Kỳ kiểm toàn bộ chín bệ. Bệ tám sau sửa hoạt động ổn, nhưng kết cấu vẫn yếu hơn. Thanh Dao thử dùng một tia hỏa tức Sinh Viêm mới nhận, không truyền xuống sâu mà chỉ chạm vòng ngoài. Kết quả bất ngờ: hỏa tức xanh tự tìm đúng đoạn Thanh Mộc Ngân mới thay, khiến dòng phân phối cân bằng hơn. Tôn Kỳ nhìn số liệu. “Cô có thể giúp nó ổn định.” Thanh Dao lập tức hỏi: “Có tiêu hao bản nguyên?” “Không. Chỉ hỏa tức.” Hàn Xích kiểm. “Mức rất thấp.” Long Thanh nói: “Vậy được.” Nàng cười. Hắn bây giờ gần như trở thành người xác nhận cuối cùng cho những việc “có làm mình hỏng không”.
Sau gần một canh giờ, phong cấm tầng dưới trở lại mức trước sự cố, thậm chí bệ tám tốt hơn một chút. Sinh Viêm trong đan điền Thanh Dao thu rất nhỏ, không liên tục phát nhiệt. Phần ở cổ lô lại về vị trí. Hàn Xích giải thích rằng linh hỏa cấp này có thể tồn tại dạng bản nguyên phân tầng; hỏa chủng nhận chủ không đồng nghĩa bê toàn bộ ngọn lửa đang giữ đại trận đi. Thanh Dao hiện chỉ sở hữu quyền cộng hưởng và một phần hỏa lực, muốn thật sự đưa toàn bộ Sinh Viêm rời cổ phủ sau này còn phải giải quyết phong cấm hoặc tìm nguồn thay thế. Nàng nghe xong lại càng không muốn. “Nếu nơi này cần nó, cứ để.” Hàn Xích gật. “Hỏa chủng trong cô đủ cho tu luyện lâu.”
Long Thanh thấy vậy càng tốt.
Không phải cái gì nhận chủ cũng phải nhổ khỏi chỗ.
Đúng lúc mọi người chuẩn bị rời Chủ Lô Điện để đưa người bị thương về trạm ngoài, một tiếng cạch vang sau quan tài đá.
Cả điện lập tức yên.
Cửu Ly nhìn.
“Lại cửa?”
Tôn Kỳ tới trước.
Phía sau quan tài vốn là một mảng tường phẳng. Bây giờ một phiến đá hẹp đã trượt sang bên, lộ khe tối.
Không ai vừa chạm.
Hàn Xích nhìn cổ lô. “Có thể phong cấm ổn lại làm cơ quan phụ mở.”
Tạ Trường Xuân nói: “Kiểm trước.”
Tôn Kỳ dò.
Không sát trận.
Không khí khô.
Có không gian nhỏ.
Long Thanh hỏi: “Người áo xám biết?”
Cửu Ly nhìn bụi ở khe.
“Không có dấu từng mở gần đây.”
“Vậy có thể chưa.”
Đây là điểm quan trọng.
Phòng ghi chép có mặt trời đen đã bị người hậu thế tìm và đục.
Còn nơi này dường như kín nguyên.
Sau khi xác nhận, họ mở cửa rộng thêm.
Bên trong chỉ là một thư thất nhỏ.
Không kho báu.
Một bàn đá.
Ba kệ.
Một ngọc giản cháy sém đặt trong hộp.
Một mảnh kim loại đen mỏng bằng bàn tay, trên đó có chín đường giống xích.
Và một cuốn ghi chép bằng những phiến đá mỏng xâu lại.
Thanh Dao vừa thấy đã nói: “Không giống tài liệu đan phương.”
Tạ Trường Xuân đeo găng pháp khí, mở trang đầu.
Chữ cổ.
Khó.
Nhưng còn rõ.
“Năm thứ ba mươi hai sau khi phong lô, người của...”
Phần sau bị cháy.
Không phải cạo.
Ngọc giản cạnh đó cũng cháy đúng chỗ.
Tạ đọc tiếp.
“... lại tới, mang Cửu Tỏa đồ, cầu ta lấy Sinh Viêm ổn định Đạo Môn.”
Cửu Ly siết tay Long Thanh.
“Lại.”
Thanh Dao đọc trang sau.
“Ta hỏi Đạo Môn thông về đâu. Chúng không đáp.”
Trang tiếp.
“Đêm ấy, ta tự dò dưới môn, chỉ thấy tử vực, không thấy tiên lộ.”
Tạ Trường Xuân lật.
Một đoạn dài mất.
Rồi tới một dòng:
“Từ đó tuyệt giao với...”
Tên lại hỏng.
Nhưng lần này không hỏng hết.
Ba cụm chữ còn ở ba vị trí.
Thanh Dao ghé sát.
Cổ văn cũ.
Nàng đọc được chữ giữa trước.
“Đạo.”
Tạ nhìn đầu.
Một chữ chỉ còn nửa bên.
“Táng...”
Cửu Ly hơi lạnh sống lưng.
Trang cuối còn một chữ rất rõ.
“Điện.”
Căn phòng im.
Long Thanh nhìn.
Ba phần.
Không liền.
Nhưng đủ tạo thành một cái tên mà trước đây họ chỉ gọi mơ hồ là “Điện”.
Thanh Dao đọc chậm, như sợ ghép sai:
“Táng... Đạo... Điện?”
Cửu Ly không trả lời ngay.
Tạ Trường Xuân cũng không.
Họ cần đọc thêm.
Cần xác minh.
Nhưng cái tên đã xuất hiện.
Không phải từ lời khai Huyết Ảnh.
Không phải từ suy đoán.
Mà từ ghi chép của một Đan Quân đã chết hàng nghìn năm.
Long Thanh nhìn mảnh kim loại đen trên bàn.
Mặt trời đen.
Chín xích.
Một tổ chức từng tới nơi này yêu cầu dùng Thanh Liên Sinh Viêm ổn định thứ gọi là Đạo Môn.
Thanh Liên Đan Quân từ chối.
Người áo xám hôm nay lại muốn dò chính cánh cửa dưới nền.
Hàng nghìn năm trôi qua.
Nhưng mục tiêu có vẻ chưa đổi.
Cửu Ly chậm rãi buông tay Long Thanh, ánh mắt nghiêm hoàn toàn.
“Có lẽ...”
Nàng nói.
“Lần này chúng ta cuối cùng cũng biết nên gọi ‘Điện’ là gì.”
Ngoài thư thất, Thanh Liên Sinh Viêm trong cổ lô khẽ rung.
Dưới lớp đá sâu hơn mười trượng, chín sợi xích lại phát ra một tiếng kim loại cực nhẹ.
Như một thứ đã ngủ rất lâu...
vừa nghe thấy tên của kẻ từng muốn mở nó.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 75TTS · LINH HỎA CHỌN NGƯỜI KHÔNG MUỐN TRANHTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...