Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 43: NGƯỜI CỦA TA, ĐỪNG ĐỘNG
Sự kiên nhẫn của Long Thanh biến mất rất nhanh.
Không có tiếng nổ.
Không có khí thế bùng trời.
Thậm chí chính hắn cũng không nhận ra vẻ mặt mình đã thay đổi bao nhiêu.
Chỉ là khi nhìn thấy Tô Cửu Ly đứng bên cạnh, sắc mặt trắng tới mức gần như không còn máu, bàn tay vẫn cố nắm lấy tay áo hắn để giữ thăng bằng, một cảm giác khó chịu từ ngực chậm rãi dâng lên.
Không giống lúc Hắc Sơn Môn tranh đường.
Không giống khi Vương Kỳ muốn kiểm tra túi.
Cũng khác hẳn mấy lần bị người Huyết Ảnh Lâu theo dõi ngoài thành.
Những chuyện trước, Long Thanh có thể tránh thì tránh. Đồ không đáng tranh thì bỏ. Người không cần đánh thì không đánh. Hắn từ đầu tới cuối đều nghĩ rất đơn giản: mình không có tu vi, sống được đã tốt, việc gì phải tự tìm phiền phức.
Nhưng lần này...
người ta đang dùng một cái trận không biết là thứ quỷ gì để kéo máu trong người Cửu Ly.
Nàng đang run.
Lại còn nói không sao.
Long Thanh ghét nhất kiểu “không sao” này.
Rõ ràng có sao.
Phía trước, ba người đứng quanh trận đài.
Người giữa đeo mặt nạ máu, áo choàng đen dài tới đất. Khí tức trên người rất ổn định, mạnh hơn tất cả những sát thủ Huyết Ảnh Lâu Long Thanh từng gặp. Hai người bên cạnh không mặc trang phục Huyết Ảnh Lâu, chỉ dùng áo nâu tối màu, mặt che bằng mặt nạ gỗ.
Tô Cửu Ly hạ giọng: “Người giữa Kim Đan hậu kỳ.”
Long Thanh nghe mà đau đầu.
“Bên cạnh?”
“Hai Trúc Cơ đỉnh phong.”
“Cô?”
“Nếu không có trận...”
Nàng dừng.
Long Thanh quay sang.
“Ta hỏi hiện tại.”
Cửu Ly nhìn tám cột đá đang phát sáng.
“Khó.”
“Vậy đứng sau.”
Nàng hơi nhíu mày. “Ngươi định đánh Kim Đan hậu kỳ?”
“Ta định tìm trận nhãn.”
“Người ta đứng ngay đó.”
“Vậy tránh người trước.”
Cửu Ly suýt bật cười.
Tình hình hiện tại rõ ràng không thích hợp để cười, nhưng cách Long Thanh nói nghe như trước mặt chỉ là mấy người chắn lối vào ruộng.
Người đeo mặt nạ máu cũng nghe.
Hắn hơi nghiêng đầu.
“Long Thanh.”
“Ừ.”
“Ngươi thật sự không biết mình đang đối diện ai?”
Long Thanh nhìn hắn.
“Huyết Ảnh Lâu.”
“Chỉ vậy?”
“Còn gì?”
Mặt nạ máu im một nhịp.
“Ngươi đã phá hai lần bố trí của chúng ta.”
“Ta không nhớ.”
“Pháp khí Kim Đan tại Vô Danh Phong.”
“Cái đó tự nứt.”
“Thanh Mộc Bí Cảnh.”
“Ta chỉ đi theo đội.”
“Trận ở ngoài.”
“Ta thông cống.”
Tô Cửu Ly quay mặt.
Nàng bắt đầu cảm thấy người đeo mặt nạ máu nếu tiếp tục hỏi sẽ bị Long Thanh làm cho nghi ngờ nhân sinh trước khi hai bên đánh nhau.
Quả nhiên giọng người kia lạnh thêm.
“Ngươi rất thích giả phàm.”
Long Thanh cau mày.
“Ta vốn là phàm nhân.”
Một trong hai người áo nâu bật cười lạnh.
“Phàm nhân?”
Hắn chỉ thanh kiếm gỗ.
“Phàm nhân dùng thứ đó chém nứt Kim Đan pháp khí?”
Long Thanh đáp rất thành thật: “Ta cũng thấy hơi lạ.”
“...”
Người áo nâu không biết trả lời thế nào.
Mặt nạ máu không tiếp tục chuyện vô nghĩa.
Hắn giơ tay.
Tám cột đá đồng thời sáng hơn.
“Đưa Tô Cửu Ly tới trận đài.”
Hai người áo nâu tiến lên.
Cửu Ly lập tức bước ngang.
“Long Thanh, đừng để chúng chạm vào ngươi.”
“Ta đang định nói câu đó với cô.”
“Ta có tu vi.”
“Cô đang bị trận kéo.”
“Vẫn mạnh hơn ngươi.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Vậy cô giữ hai người nhỏ.”
Cửu Ly: “...”
Hai Trúc Cơ đỉnh phong trong miệng hắn thành “hai người nhỏ”.
“Còn Kim Đan?”
“Ta tránh.”
“Ngươi tránh thế nào?”
“Chưa biết.”
Mặt nạ máu không cho họ tiếp tục bàn.
Một tiếng quát thấp vang lên.
Hai người áo nâu cùng lao tới.
Tốc độ nhanh tới mức Long Thanh gần như chỉ thấy bóng.
Cửu Ly bước lên một bước.
Đôi mắt hổ phách sáng.
Không khí xung quanh lập tức biến đổi.
Một hành lang thành ba.
Một Cửu Ly thành bốn.
Hai người áo nâu khựng rất nhẹ.
Chỉ một nhịp ấy đã đủ.
Cửu Ly kéo Long Thanh lệch sang trái.
“Đi!”
Hắn chạy về phía trận đài.
Không phải vì thích nguy hiểm.
Mà vì từ lúc bước vào, Long Thanh đã quan sát tám cột đá.
Mỗi cột đều nối một sợi xích đen.
Xích không thật sự khóa người.
Chúng cắm vào tám rãnh đá chạy dưới nền, cuối cùng hội tụ ở bệ tròn giữa trận.
Nhìn thế nào cũng giống tám đường nước đổ về một chỗ.
Khác là thứ đang chảy trong rãnh không phải nước.
Mà là ánh sáng đỏ.
Long Thanh không hiểu trận.
Nhưng hiểu một điều.
Thứ gì nhiều nhánh hội tụ về một điểm, điểm đó thường quan trọng.
Hắn vừa chạy được mấy bước, một tiếng xé gió vang bên tai.
“Trái!”
Cửu Ly cảnh báo.
Long Thanh nghiêng người.
Một cây huyết châm lướt sát vai.
Cắm vào tường.
Tường đá lập tức xuất hiện một vùng đen.
Long Thanh nhìn.
“Có độc?”
Cửu Ly đang giữ ảo cảnh, vẫn đáp: “Đừng để chạm.”
“Biết rồi.”
Mặt nạ máu đã ra tay.
Hắn đứng cách hơn mười trượng, tay cầm một cây roi ngắn màu đen. Mỗi lần vung, huyết quang hóa thành châm hoặc dây, tốc độ cực nhanh.
Long Thanh lập tức không còn tâm trí nhìn trận.
Một châm tới.
Hắn tránh.
Hai châm.
Tránh một.
Cái còn lại không kịp.
Kiếm gỗ theo phản xạ đưa lên.
Cách Kiếm.
Keng!
Huyết châm bật sang bên.
Cánh tay Long Thanh tê.
Hắn lùi ba bước.
“Rất mạnh.”
Mặt nạ máu thì đứng im.
Hắn nhìn cây huyết châm bị kiếm gỗ gạt lệch.
Ánh mắt sau mặt nạ co lại.
Đòn vừa rồi có linh lực Kim Đan.
Một thanh kiếm gỗ không linh tính, không pháp lực...
không gãy.
Thậm chí người cầm cũng chỉ lùi ba bước.
“Quả nhiên.”
Long Thanh nghe. “Quả nhiên gì?”
Không có câu trả lời.
Hắn cũng không quan tâm.
Cánh tay còn tê, nhưng dùng được.
Hệ thống đột nhiên hiện thông báo.
“Phát hiện tình huống thực chiến.”
“Đánh giá động tác Cách Kiếm: góc tiếp xúc đạt chuẩn.”
“Khuyến nghị không đối kháng chính diện với lực vượt xa khả năng cơ thể.”
Long Thanh suýt mắng.
“Cái này ta tự biết.”
Một huyết liên quét ngang.
Hắn cúi.
Sợi xích đánh vào cột đá bên cạnh.
Ầm!
Đá rung.
Long Thanh nhìn vết đánh.
Sau đó nhìn cột.
Một ý nghĩ lóe lên.
Người kia mạnh.
Trận lại đặt giữa phòng.
Vậy...
có thể để chính hắn đánh.
Long Thanh lập tức đổi vị trí.
Mặt nạ máu không biết hắn nghĩ gì.
Huyết liên tiếp tục quét.
Long Thanh chạy sát một cột.
Đợi tới lúc xích gần chạm mới lăn sang bên.
Ầm!
Huyết liên đánh thẳng cột.
Trận quang rung.
Cửu Ly cảm nhận áp lực trong cơ thể giảm một nhịp rồi tăng lại.
Nàng lập tức hiểu.
“Long Thanh!”
“Ta biết.”
“Cột có thể phá!”
“Ta đang thử.”
Người mặt nạ cũng hiểu.
Hắn lập tức thu huyết liên.
Long Thanh đã xác nhận được thứ mình cần.
“Không muốn tự đánh nữa?”
Người kia lạnh giọng: “Ngươi nghĩ quá đơn giản.”
“Ta thích đơn giản.”
Long Thanh lao tới cột vừa bị đánh.
Kiếm gỗ chém.
Không dùng linh lực.
Chỉ Bình Trảm.
Keng!
Âm thanh như đánh vào kim loại.
Cột đá chỉ xuất hiện một đường trắng.
Không vỡ.
Long Thanh lập tức lùi trước khi huyết châm tới.
“Cứng thật.”
Cửu Ly vừa điều khiển ảo thuật vừa nói: “Cột có linh lực gia cố!”
“Vậy phải tìm chỗ nối.”
Hắn cúi nhìn chân cột.
Có một vòng kim loại đen.
Trận văn từ đó đi xuống đất.
Long Thanh đổi sang Điểm Kiếm.
Một thức hắn vẫn cảm thấy không đẹp bằng chém.
Mũi kiếm gỗ đâm đúng khe giữa kim loại và đá.
Cạch.
Không vỡ.
Nhưng vòng kim loại rung.
Hệ thống thông báo: “Điểm tiếp xúc có kết cấu ghép nối.”
Long Thanh lập tức hiểu.
“Không phải nguyên khối.”
Cửu Ly nghe. “Gì?”
“Chân cột lắp sau.”
“Đương nhiên, trận kỳ đều—”
Nàng chợt dừng.
Đúng.
Nếu là trận kỳ được cắm sau khi xây căn cứ, chân cột mới là nơi dễ phá hơn thân cột.
Long Thanh không hiểu trận pháp.
Nhưng hiểu đồ vật.
Mặt nạ máu nhận ra hắn đang nhìn chân cột.
Lần đầu thật sự biến sắc.
“Giết hắn!”
Hai người áo nâu đang bị huyễn cảnh giữ lập tức bùng linh lực.
Một người tự cắn đầu lưỡi.
Máu phun.
Ảo cảnh nứt.
Cửu Ly bị phản chấn, sắc mặt lại trắng hơn.
Nhưng nàng không lùi.
“Muốn qua thì hỏi ta trước.”
Hai chiếc đuôi mờ thoáng hiện sau lưng.
Không ổn định.
Không phải giải phong.
Chỉ là huyết mạch bị ép dâng.
Cửu Ly nâng tay.
Một màn sương trắng phủ toàn bộ nửa đại sảnh.
Hai người áo nâu nhìn thấy hàng chục Long Thanh cùng lúc chạy về nhiều cột khác nhau.
“Cái nào?”
“Phá ảo!”
Cửu Ly cười lạnh.
“Các ngươi thử.”
Long Thanh thật lại chạy thẳng tới cột thứ hai.
Hắn dùng kiếm như đòn bẩy.
Cạy.
Không được.
Đổi hướng.
Cạy lần nữa.
Rắc.
Một tiếng nhỏ.
Vòng kim loại lệch nửa tấc.
Ánh sáng ở cột lập tức yếu.
Cửu Ly cảm nhận được.
“Đúng rồi!”
Long Thanh đạp vào chân cột.
“Rắc!”
Vòng ghép bật.
Toàn bộ cột nghiêng.
Không đổ hoàn toàn.
Nhưng sợi xích đen phía trên lập tức mất căng.
Một trong tám dòng đỏ dưới nền tắt.
Cửu Ly hít sâu.
Áp lực Huyết Tỏa giảm.
Mặt nạ máu lần đầu mất bình tĩnh.
“Không thể!”
Long Thanh nhìn hắn.
“Có gì không thể?”
“Trận này do Thiên Công đại sư—”
Hắn dừng.
Long Thanh không để ý cái tên chưa nói.
“Đại sư nào xây mà chân cột tháo được?”
Cửu Ly suýt cười.
Người thiết kế trận nếu nghe chắc có thể tức chết.
Trận kỳ vốn phải tháo.
Không lẽ mỗi lần đổi trận đều đập cả nền?
Nhưng chính vì nó phải tháo nên mới có khe ghép.
Long Thanh chỉ nhìn được điều người tu trận không coi là nhược điểm.
Mặt nạ máu giơ cả hai tay.
Huyết quang bùng lên.
“Không cần trận nguyên vẹn nữa.”
Cửu Ly lập tức cảnh báo: “Hắn muốn cưỡng ép!”
Tám... giờ chỉ còn bảy cột cùng sáng.
Huyết quang từ bảy rãnh đột nhiên đổ toàn bộ về trung tâm.
Sau đó chuyển hướng.
Thẳng tới Cửu Ly.
Nàng cứng người.
Huyết Tỏa trong cơ thể đồng thời siết.
Một tiếng rên bật khỏi môi.
Long Thanh quay đầu.
“Cửu Ly!”
Nàng khuỵu.
Hai người áo nâu lập tức lợi dụng cơ hội thoát huyễn cảnh.
Một người lao tới nàng.
Người còn lại chặn Long Thanh.
“Tránh!”
Long Thanh nâng kiếm.
Đối phương dùng trường đao.
Trúc Cơ đỉnh phong.
Một người không linh lực.
Chênh lệch quá lớn.
Đao chém.
Long Thanh không thể đỡ trực tiếp.
Hắn dùng Cách Kiếm.
Gạt mép.
Lực vẫn quá mạnh.
Hổ khẩu đau.
Kiếm suýt tuột.
Nhưng đao bị lệch.
Long Thanh lùi.
Người kia lập tức chém tiếp.
Tà.
Ngang.
Thẳng.
Long Thanh chưa từng học đánh nhau thực tế theo kiểu này.
Hắn chỉ có tám thức cơ bản.
Nhưng tám thức ấy hệ thống bắt sửa từng góc, từng bước, từng vị trí tay hàng nghìn lần.
Không đẹp.
Không biến hóa.
Chỉ đúng.
Đao tới ngang.
Cách.
Mũi đao đâm.
Gạt rồi lùi.
Đao bổ.
Không đỡ.
Tránh.
Người áo nâu càng đánh càng kinh.
Không phải vì Long Thanh mạnh.
Mà vì người này không có một chiêu thừa.
Không dùng linh lực.
Không thi triển kiếm kỹ.
Chỉ tám động tác mà ai mới học kiếm cũng từng luyện.
Nhưng mỗi lần vừa đúng.
Giống như hắn đã luyện một thức cơ bản đến mức không còn khoảng thừa để khai thác.
Trong mắt đối phương, đây tuyệt đối không phải người mới.
Là một lão quái đang lấy hắn luyện kiếm.
“Ngươi đang sỉ nhục ta?”
Long Thanh vừa né một đao, suýt bị cắt áo.
Nghe câu đó hắn thật sự bực.
“Ta đang cố không bị chém!”
“Còn giả!”
“Ngươi có bệnh à?”
Đúng lúc đó, phía Cửu Ly vang tiếng va chạm.
Long Thanh quay mắt.
Sai lầm.
Đao của người áo nâu lập tức quét tới.
Hắn chỉ kịp nghiêng.
Lưỡi đao cắt một đường trên tay áo.
Da cánh tay rách nhẹ.
Máu hiện.
Long Thanh đau.
Nhưng thứ hắn nhìn thấy phía xa khiến vết thương gần như bị bỏ qua.
Người áo nâu thứ hai đã áp sát Cửu Ly.
Nàng đang bị huyết trận khóa.
Vẫn cố nâng tay.
Một lớp ảo cảnh vừa hình thành đã bị đập vỡ.
Tên kia nắm một sợi huyết tỏa ngắn, quấn thẳng về cổ tay nàng.
Cửu Ly lùi.
Không kịp.
Sợi xích quấn.
Huyết Tỏa trong cơ thể lập tức cộng hưởng.
Nàng bật ra tiếng đau.
Người mặt nạ máu quát: “Đưa nàng lên trận đài!”
Tên áo nâu kéo.
Cửu Ly ngã một bước.
Long Thanh nhìn thấy.
Trong đầu trống.
Không nghĩ tới cảnh giới.
Không nghĩ tới Kim Đan.
Không nghĩ mình có linh lực hay không.
Chỉ có một ý.
Đừng động nàng.
Người đang chắn trước mặt hắn chém tiếp.
Long Thanh không lùi.
Thanh kiếm gỗ nâng.
Bình Trảm.
Một động tác hắn đã làm không biết bao nhiêu lần trên Vô Danh Phong.
Từ trái sang phải.
Vai thả.
Hông chuyển.
Chân giữ.
Mắt nhìn đường kiếm.
Không có kiếm khí.
Không có ánh sáng.
Nhưng trong khoảnh khắc thanh kiếm đi ngang, cả đại sảnh bỗng yên.
Cửu Ly ngẩng đầu.
Người mặt nạ máu cũng khựng.
Một cảm giác rất khó diễn tả lướt qua.
Không mạnh.
Không phải uy áp.
Chỉ giống như giữa thế giới xuất hiện một đường.
Những thứ nằm trên đường...
không nên còn nối liền.
Keng.
Trường đao Trúc Cơ trước mặt Long Thanh gãy ở giữa.
Người áo nâu mở to mắt.
Hắn còn chưa hiểu thì đường kiếm tiếp tục.
Không chạm người.
Chỉ lướt qua sợi huyết tỏa đang kéo Cửu Ly ở xa hơn.
Rắc.
Sợi xích đứt.
Rồi tới một đường trận đỏ dưới nền.
Tắt.
Cuối cùng, chân một cột đá phía sau xuất hiện một vết cắt rất mảnh.
Cột nghiêng.
Ầm!
Đổ.
Hai.
Ba dòng huyết quang tắt theo.
Toàn bộ Huyết Tỏa Dẫn Trận chấn động dữ dội.
Người mặt nạ máu phun một ngụm máu.
“Không thể!”
Long Thanh cũng đứng im.
Hắn nhìn thanh kiếm gỗ.
Rồi nhìn cột.
Trong đầu câu đầu tiên lại là:
Kiếm này tốt thật.
Nhưng ngay sau đó tiếng Cửu Ly kéo hắn về.
“Long Thanh!”
Hắn lao tới.
Không ai chặn.
Người áo nâu trước mặt vẫn đang nhìn nửa thanh đao bị cắt.
Tên còn lại vừa mất huyết tỏa cũng lùi.
Long Thanh đỡ Cửu Ly.
“Cô sao rồi?”
Nàng thở gấp.
“Trận yếu rồi.”
“Ta hỏi cô.”
“Không chết.”
“Lại.”
Cửu Ly hơi cười dù sắc mặt trắng.
“Đau, nhưng ổn hơn.”
“Vậy được.”
Long Thanh đứng chắn trước nàng.
Cửu Ly nhìn lưng hắn.
Áo tay trái đã rách.
Có máu.
Nàng lập tức nói: “Ngươi bị thương.”
“Trầy.”
“Để ta—”
“Đứng yên.”
Lần này giọng Long Thanh thật sự nặng.
Cửu Ly dừng.
Người mặt nạ máu nhìn hắn.
Ánh mắt sau lớp mặt nạ không còn chút khinh thường.
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
Long Thanh đáp: “Long Thanh.”
“Ta hỏi thân phận.”
“Người Thanh Vân.”
“Cảnh giới?”
“Không có.”
“Đủ rồi!”
Người kia gần như quát.
Long Thanh cau mày.
“Ngươi hỏi ta trả lời còn tức?”
Cửu Ly ở phía sau thật sự muốn cười.
Nhưng ngay lúc ấy, trận đài trung tâm rung.
Người mặt nạ máu đột nhiên lùi.
Cửu Ly nhận ra trước.
“Hắn muốn chạy!”
Long Thanh nhìn.
“Không bắt?”
“Cẩn thận tự hủy!”
Mặt nạ máu đập tay vào trận đài.
Một viên huyết tinh giữa bệ vỡ.
Toàn bộ đại sảnh rung mạnh.
Tường nứt.
Trần rơi bụi.
Hai người áo nâu biến sắc.
Một người quát: “Ngươi muốn chôn cả chúng ta?”
Mặt nạ máu lạnh giọng: “Nhiệm vụ thất bại.”
“Chúng ta không phải người Huyết Ảnh Lâu!”
“Không quan trọng.”
Tên áo nâu gần cửa lập tức chạy.
Tên còn lại cũng định theo.
Đúng lúc ấy từ hành lang sau vang tiếng nổ.
Ầm!
Một luồng linh lực mạnh phá cửa.
Giọng quen thuộc vang:
“Thanh Vân Tông! Tất cả dừng tay!”
Long Thanh nghe ra Hàn Bách.
“Cuối cùng tới.”
Cửu Ly: “...”
Không hiểu sao giọng hắn có chút giống người chờ giao đồ.
Hàn Bách cùng hai trưởng lão khác lao vào.
Vừa nhìn hiện trường, cả ba cùng dừng nửa nhịp.
Ba cột trận đổ.
Một đao Trúc Cơ gãy.
Huyết trận gần sụp.
Long Thanh cầm kiếm gỗ đứng trước Cửu Ly.
Mặt nạ máu lập tức bóp pháp quyết.
“Huyết Độn!”
Cơ thể hắn hóa thành màn sương đỏ.
Một trưởng lão Thanh Vân đánh tới.
Chậm nửa nhịp.
Sương xuyên qua khe tường.
Biến mất.
Hàn Bách quát: “Đuổi!”
Một trưởng lão lao theo.
Hai người áo nâu thì không may như vậy.
Một người bị Hàn Bách đánh ngã.
Người còn lại vừa bị bắt, cơ thể đột nhiên cứng.
Cửu Ly lập tức nhận ra.
“Lùi!”
Mấy người cùng lùi.
Tên kia mở miệng.
Một dòng máu đen chảy ra.
Ánh mắt mất thần.
Tự hủy hồn ấn.
Hàn Bách sắc mặt khó coi.
“Lại là loại cấm chế này.”
Người còn sống duy nhất bị phong linh lực, trói lại.
Hắn nhìn mặt nạ máu bỏ chạy.
Chửi: “Đám chó Huyết Ảnh!”
Hàn Bách nhìn hắn. “Ngươi không phải Huyết Ảnh?”
Người kia ngậm miệng.
“Đưa về.”
Hai đệ tử vừa tới kéo đi.
Long Thanh không quan tâm nữa.
Hắn quay sang Cửu Ly.
“Nằm được không?”
“Ta đi được.”
Nàng thử đứng.
Đầu gối mềm.
Long Thanh nhìn.
“Được lắm.”
Cửu Ly hơi ngượng. “Chỉ tạm thời.”
“Ừ.”
Hắn quay lưng.
“Lên.”
Nàng nhìn.
“Gì?”
“Cõng.”
“Ta có thể—”
Long Thanh quay đầu.
“Cửu Ly.”
Chỉ gọi tên.
Nàng lập tức im.
Một lát sau, Cửu Ly vòng tay qua vai hắn.
Long Thanh đứng lên.
Cơ thể nàng nhẹ hơn hắn tưởng.
Không phải lần đầu hắn ôm nàng.
Lúc còn hình cáo đã bế nhiều lần.
Nhưng hình người khác.
Cửu Ly nằm trên lưng, hai tay vòng cổ hắn vừa đủ, tóc trắng rơi qua vai. Mị hương vì cơ thể yếu hơi thoát ra, rất nhẹ.
Long Thanh cảm nhận được.
Nhưng lúc này không có tâm trí nghĩ linh tinh.
Hàn Bách đi tới.
“Ngươi bị thương.”
“Trầy.”
“Cho ta xem.”
“Ra ngoài trước.”
Hàn Bách nhìn trần đang rơi bụi.
“Đúng.”
Cả nhóm rút.
Trước khi ra khỏi đại sảnh, người áo nâu bị bắt bỗng cười lạnh.
“Các ngươi nghĩ phá được một điểm là xong?”
Hàn Bách quay lại.
“Ý gì?”
Hắn không trả lời.
Chỉ nhìn Cửu Ly.
“Vật dẫn đã thức tỉnh.”
Cửu Ly lạnh mắt.
“Ngươi biết gì?”
“Không lâu nữa... Điện sẽ—”
Hắn đột nhiên cứng.
Hàn Bách lập tức phong huyệt.
Chậm.
Một tia hắc khí từ ngực người kia bùng ra.
Hồn ấn lại muốn tự hủy.
Cửu Ly quát: “Giữ thần hồn!”
Một trưởng lão Huyền Cơ vừa tới lập tức áp tay lên đầu hắn.
Hắc khí bị ép.
Người áo nâu co giật nhưng chưa chết.
Hàn Bách hỏi: “Điện nào?”
Hắn cắn răng.
Không nói.
Long Thanh đang cõng Cửu Ly đi ngang.
Không định dừng.
Nhưng người kia nhìn hắn.
“Ngươi giữ nàng cũng vô ích.”
Long Thanh dừng bước.
Cửu Ly cảm nhận vai hắn cứng nhẹ.
Người áo nâu tiếp tục: “Thứ trong người nàng không thuộc về nàng. Không thuộc Hồ tộc. Điện sớm muộn sẽ lấy.”
Long Thanh quay đầu.
“Các ngươi tìm đồ gì ta không biết.”
Giọng rất bình tĩnh.
Không có linh lực.
Không có uy áp.
Nhưng cả hành lang đang ồn bỗng yên.
Hắn nói tiếp:
“Nhưng người của ta, đừng động.”
Cửu Ly trên lưng hắn cứng người.
Người áo nâu cũng im.
Long Thanh không nói thêm.
Quay đầu.
Đi.
Đối với hắn, câu ấy rất đơn giản.
Cửu Ly đang sống ở nhà hắn.
Ăn cùng bàn.
Có phòng riêng.
Ghế riêng.
Thỉnh thoảng rửa bát.
Còn nợ hắn rất nhiều tiền.
Bây giờ bị người khác dùng huyết trận hành hạ ngay trước mặt.
Không gọi người của mình thì gọi gì?
Nhưng đối với Tô Cửu Ly...
bốn chữ người của ta nghe hoàn toàn không đơn giản.
Nàng nằm trên lưng hắn.
Không nói.
Hai tay vốn chỉ vòng nhẹ quanh vai chậm rãi siết thêm một chút.
Long Thanh cảm nhận.
“Đau?”
“Không.”
“Vậy sao siết?”
Cửu Ly im một nhịp.
“Ta sợ ngã.”
“Ta giữ được.”
“Ta biết.”
Nhưng nàng không buông lỏng.
Ra khỏi tầng ngầm, không khí đêm lập tức lạnh hơn.
Thanh Vân đã khống chế toàn bộ khu kho.
Bạch Lộ cũng xuất hiện từ phía bắc. Nàng nhìn thấy Cửu Ly đang nằm trên lưng Long Thanh, ánh mắt dừng rất lâu.
“Bị thương?”
Cửu Ly nói: “Không nặng.”
Long Thanh lập tức nói: “Đừng tin.”
Bạch Lộ nhìn hai người.
Khóe môi hơi cong.
“Ta hiểu.”
Cửu Ly lập tức biết nàng lại hiểu theo hướng không cần hiểu.
“Ngươi tìm được gì?”
Bạch Lộ thu nụ cười.
“Xe phía bắc chỉ là mồi. Có máu Hồ tộc, nhưng không có người.”
“Vậy Nguyệt Hà chưa rõ sống chết.”
“Ừ.”
Cửu Ly nhắm mắt một nhịp.
Không thất vọng hoàn toàn.
Ít nhất chưa xác nhận chết.
Hàn Bách đi ra.
“Trở về Thanh Vân trước.”
Long Thanh hỏi: “Cứ điểm?”
“Người Thiên Công và Huyền Cơ ở lại.”
“Bản đồ?”
“Đã thu.”
“Người bắt?”
“Còn sống tạm.”
“Vậy được.”
Hàn Bách nhìn hắn.
“Ngươi không định giải thích mấy cột trong kia?”
Long Thanh đáp: “Chân cột lỏng.”
“Ba cột?”
“Một cái ta cạy. Một cái người kia tự đánh. Cái cuối...”
Hắn nhớ nhát Bình Trảm.
“Chắc trận mất cân bằng.”
Hàn Bách nhìn kiếm gỗ.
Không nói.
Ông đã dần học được một điều.
Cứ để Long Thanh tự giải thích.
Tranh luận chỉ mệt.
Đoàn trở về Thanh Vân Tông trong đêm.
Tạ Trường Xuân được gọi tới Vô Danh Phong.
Long Thanh đặt Cửu Ly lên giường phòng phía tây.
Nàng vừa chạm giường đã nói: “Ta không sao.”
Tạ Trường Xuân đang bắt mạch ngẩng đầu.
“Cô với Long Thanh học chung câu?”
Cửu Ly im.
Ông kiểm tra một lúc.
“Không có nội thương mới quá nặng.”
Long Thanh hỏi: “Huyết Tỏa?”
“Có biến động.”
“Tệ hơn?”
Tạ Trường Xuân cau mày.
“Lạ.”
“Gì?”
“Ta lần trước cảm nhận tám nhánh huyết mạch bị khóa rất chặt.”
“Bây giờ?”
“Nhánh thứ nhất... cấm lực nứt rồi.”
Cửu Ly mở mắt.
Nàng tự kiểm tra.
Quả thật.
Đạo Huyết Tỏa thứ nhất đã xuất hiện một vết nứt lớn hơn bất kỳ lần nào trước.
Đáng lẽ bị Huyết Tỏa Dẫn Trận cưỡng ép phải khiến phong ấn ăn sâu thêm.
Nhưng sau khi huyết trận bị phá...
nó lại yếu mạnh.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Cô làm gì?”
Cửu Ly nhìn Long Thanh.
Hắn đang đứng cạnh bàn rót nước.
“Không biết.”
Tạ Trường Xuân cũng nhìn.
Một lát sau quyết định không hỏi tiếp.
“Dưỡng ba ngày.”
Long Thanh lập tức nói: “Nghe chưa?”
Cửu Ly hơi híp mắt.
“Ta nghe.”
“Không xuống núi.”
“Ừ.”
“Không vận yêu lực mạnh.”
“Ừ.”
“Không tự đi điều tra.”
“Long Thanh.”
“Cái này quan trọng.”
Tạ Trường Xuân đứng lên.
“Ta thấy hắn nói đúng.”
Cửu Ly nhìn cả hai.
Cuối cùng đầu hàng.
“Được.”
Tạ Trường Xuân để thuốc rồi đi.
Long Thanh vẫn chưa về phòng.
Hắn thay băng ở cánh tay mình.
Cửu Ly nhìn thấy.
“Đưa ta.”
“Gì?”
“Tay.”
“Trầy thôi.”
“Ngươi vừa cấm ta nói không sao.”
Long Thanh dừng.
Nàng đưa tay.
“Lại đây.”
Hắn đành ngồi cạnh giường.
Cửu Ly tháo lớp băng hắn quấn vội.
Vết đao không sâu.
Nhưng dài.
Nàng cau mày.
“Trúc Cơ đỉnh phong chém mà ngươi chỉ thế này?”
Long Thanh cũng thấy may.
“Áo tốt?”
“Áo tạp dịch.”
“Kiếm đỡ phần lớn.”
“Ừ.”
Cửu Ly rửa vết thương.
Động tác rất nhẹ.
Long Thanh nhìn.
“Cô biết băng?”
“Ta từng nói ta biết rất nhiều.”
“Ừ.”
Một lúc sau, nàng hỏi rất tự nhiên: “Người của ngươi?”
Long Thanh chưa phản ứng.
“Gì?”
Cửu Ly vẫn cúi băng tay.
“Lúc ra, ngươi nói ta là người của ngươi.”
Long Thanh khựng.
Bây giờ bình tĩnh lại, hắn mới nhận ra câu ấy nghe hơi...
không ổn.
“Ý ta là người ở Vô Danh.”
“Chỉ vậy?”
“Ừ.”
“Ta tưởng phu quân giả quen quá rồi.”
Long Thanh lập tức nhìn nàng.
Cửu Ly ngẩng lên.
Nụ cười hồ ly quen thuộc đã quay lại.
Hắn thở ra.
“Cô còn sức trêu thì chắc đỡ rồi.”
“Ngươi thất vọng?”
“Không.”
“Vậy câu ấy ta nhớ.”
“Đừng hiểu sai.”
“Ta chưa nói hiểu thế nào.”
Long Thanh im.
Lại rơi vào bẫy.
Cửu Ly băng xong, buông tay.
“Được rồi.”
Long Thanh đứng lên.
Đi tới cửa.
Sau lưng, Cửu Ly gọi.
“Long Thanh.”
“Gì?”
Lần này giọng nàng không trêu.
“Cảm ơn.”
Hắn quay lại.
“Vì nhát kiếm?”
“Không chỉ.”
Long Thanh suy nghĩ.
“Vậy nợ thêm?”
Cửu Ly nhìn hắn.
Sau đó bật cười tới mức vết thương lại đau.
“Ngươi đi đi.”
“Ngủ.”
“Biết rồi.”
Long Thanh đóng cửa.
Trong phòng chỉ còn ánh đèn nhỏ.
Cửu Ly nằm xuống.
Nhưng không ngủ ngay.
Nàng kiểm tra huyết mạch.
Đạo Huyết Tỏa thứ nhất.
Vết nứt gần như chạy ngang một phần sợi xích.
Thứ khiến nàng khó hiểu là thời điểm nó nứt mạnh nhất không phải lúc Long Thanh chém đổ cột.
Mà là sau đó.
Khi nàng nằm trên lưng hắn.
Nghe câu:
Người của ta, đừng động.
Tâm cảnh vốn căng như dây từ lúc bị truy sát bỗng có một khoảnh khắc thả lỏng.
Không cần tự giữ tất cả.
Không cần một mình.
Chỉ một khoảnh khắc.
Huyết Tỏa đã nứt.
Cửu Ly mở mắt.
Nàng bắt đầu hiểu.
Sinh cơ Vô Danh Phong giúp thân thể.
Nước giếng giúp huyết mạch.
Nhưng thứ đang thật sự khiến Huyết Tỏa Cửu Mạch mất đi nền tảng khóa nàng...
có lẽ là chính nàng đang thay đổi.
Tám sợi xích kia không chỉ khóa máu.
Còn khóa những thứ nàng chưa từng chịu buông.
Cửu Ly nằm yên rất lâu.
Cuối cùng đưa tay kéo chiếc áo khoác Long Thanh từng để lại bên đầu giường.
Ôm vào lòng.
Chỉ vì hơi lạnh.
Nàng tự nói.
“Chỉ vì lạnh.”
Ngoài cửa sổ, Tiểu Thanh rung lá rất nhẹ.
Dưới hiên, Tiểu Hắc mở một mắt.
Rồi nhắm.
Không ai vạch trần một con hồ ly đang tự lừa mình.
— HẾT CHƯƠNG 43 —