Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 103: HUYẾT NGỤC MA CUNG TỚI BẮT NGƯỜI
Mười hai ngày sau khi lá thư của Mị Vô Song rời Thanh Vân Thành, buổi sáng Vô Danh Phong vẫn bắt đầu bằng những việc không liên quan gì tới Tây Ma, Huyết Ngục hay truy lệnh bắt sống. Long Thanh đang ngồi trước hiên tách những hạt cổ mua ở Tĩnh Các thành ba nhóm: hạt còn độ đàn hồi, hạt mất nước nhưng chưa chết hẳn và hạt gần như chỉ còn vỏ. Thanh Dao ngồi bên cạnh ghi đặc điểm từng loại, không dùng Sinh Mệnh Thể để “soi đáp án” vì nàng muốn luyện mắt thường. Cửu Ly vừa từ Thanh Vân Thành trở về, trên tay mang hai ngọc tin của mạng Huyết Ảnh cũ. Mị Vô Song thì đứng trước hàng rào phía đông dùng Phong Thuật rất nhẹ để hong một tấm vải vừa giặt. Nàng đã luyện Nhu Phong theo cách Vạn Pháp Phong dạy, ít nhất bây giờ vải không còn bị thổi bay. Long Thanh ngẩng nhìn một lần rồi gật. “Khá hơn.” Vô Song lập tức quay. “Người khen phong thuật của ta?” “Ừ.” “Cuối cùng.” “Hong đều.” Nụ cười nàng đang rất đẹp lập tức cứng một nhịp. “Ta biết Phong Nhận cắt người.” “Nhà không cần cắt người mỗi ngày.” Cửu Ly vừa bước vào sân nghe được, cười. Thanh Dao nói thêm: “Nhu Phong có thể dùng phơi dược.” Mị Vô Song nhìn cả ba, cuối cùng thở dài. “Một ngày nào đó toàn bộ Vạn Pháp của ta sẽ biến thành việc nhà.” Long Thanh đáp rất nghiêm túc: “Dùng được là tốt.” Chính lúc đó một linh hạc đen viền trắng lao thẳng qua tầng mây, không hạ vào sân mà dừng ngoài hàng rào như biết quy củ Vô Danh. Cửu Ly vừa nhìn dấu ngoài cánh đã hết cười. “Ngoại Vụ khẩn.” Hàn Bách không tới bằng linh hạc sau đó mà tự mình lên núi. Ông đi nhanh hơn thường ngày, phía sau còn có Tạ Trường Xuân. Long Thanh nhìn hai người cùng xuất hiện thì đặt hạt xuống. “Có chuyện?” Hàn Bách nhìn Vô Song trước. “Có khách từ Tây Ma.” Không cần nói tên, cổ tay trái nàng đã nóng rất nhẹ. “Huyết Ngục?” “Ừ.” “Bao nhiêu?” “Mười người đã vào Thanh Vân Thành bằng đường chính thức. Thương hội Hồng Lộ bảo lãnh hành trình, không giấu thân phận. Một Nguyên Anh, một Kim Đan hậu kỳ, tám người còn lại Kim Đan hoặc Trúc Cơ đỉnh.” Tạ Trường Xuân nói tiếp: “Họ gửi thư yêu cầu gặp tông chủ và Mị Vô Song. Không dùng chữ bắt. Dùng chữ ‘đón hồi cung’.” Vô Song cười nhạt. “Đổi chữ không đổi việc.” Hàn Bách nói: “Người dẫn đoàn tên Mặc Hồng Châu.” Lần này phản ứng của nàng rõ hơn. Không phải sợ. Mà là bất ngờ thật sự. “Bà ấy tới?” Cửu Ly nhìn. “Người quen?” Vô Song im một nhịp. “Người từng dạy ta.”
Buổi gặp được tổ chức ở Thanh Vân Khách Điện, không phải đại điện chính, cũng không phải Vô Danh. Đây là cách Lục Huyền giữ đúng mức: Huyết Ngục là thế lực lớn Tây Ma, sứ đoàn vào Đông Huyền bằng tuyến hợp pháp thì Thanh Vân tiếp khách; nhưng yêu cầu liên quan một cá nhân đang ở tông môn chưa đủ để mở chính điện. Long Thanh vốn không được yêu cầu tham dự. Chính hắn cũng không muốn. Nhưng Vô Song trước khi xuống núi hỏi: “Ngươi đi cùng không?” Hắn hỏi lại: “Cô cần?” Nàng suy nghĩ rồi đáp: “Có.” “Vậy đi.” Cửu Ly lập tức đi cùng với tư cách Đại đệ tử Vô Danh và người phụ trách tình báo vụ này; Thanh Dao cũng tới vì Huyết Ấn của Vô Song đang là vấn đề y thể thực sự. Hàn Bách nhìn nhóm bốn người, có lẽ muốn nói một câu gì đó về chuyện khách Vô Danh đã trở thành việc Vô Danh nhanh tới mức khó tin, cuối cùng thôi. Trên đường, Vô Song không trêu Long Thanh như thường. Nàng chỉ hỏi: “Nếu bà ấy nói ta từng nợ Huyết Ngục rất nhiều thì sao?” Long Thanh đáp: “Cô có nợ?” “Có.” “Tiền?” “Không chỉ tiền.” “Vậy phần nào trả được thì tính. Phần nào họ nói là người cô thì không tính.” Nàng quay sang. “Ngươi chưa nghe đã chia?” “Nuôi một người không có nghĩa mua được người đó.” Cửu Ly ở bên không nói, nhưng ánh mắt sáng nhẹ. Thanh Dao cũng. Vô Song thì im suốt đoạn còn lại.
Sứ đoàn Huyết Ngục ngồi phía tây khách điện. Người đầu tiên Long Thanh nhìn thấy không phải một Ma tướng dữ tợn mà là nữ tử trung niên theo vẻ ngoài, trường bào đỏ sẫm không có nhiều hoa văn, tóc đen có vài sợi bạc, cổ tay đeo chuỗi chuông nhỏ. Nàng chính là Mặc Hồng Châu. Khí tức Kim Đan hậu kỳ, nhưng cách ngồi yên hơn phần lớn Kim Đan Long Thanh từng gặp. Sau nàng là một nam tử rất cao, vai rộng, tóc ngắn, trường bào đen đỏ, bên eo treo lệnh bài Huyết Ngục lớn bằng bàn tay. Đây là Đoạn Xích, Huyết La tướng quân, Nguyên Anh sơ kỳ. Tám Huyết Vệ đứng sau không phát sát khí nhưng tư thế quá thẳng để gọi là hộ tống thương mại. Lục Huyền ngồi chủ vị, Tạ Trường Xuân và Hàn Bách hai bên. Khi Vô Song bước vào, Mặc Hồng Châu không nhìn ai khác trước. Chuỗi chuông trên tay nàng rung một tiếng rất nhỏ. “Vô Song.” Hai chữ không mang quyền lực, cũng không mị. Chỉ là giọng của một người đã biết nàng rất lâu. Mị Vô Song đứng yên. Một lúc mới đáp: “Mặc di.” Cửu Ly hơi nhìn sang. Cách gọi ấy chứng minh quan hệ gần hơn “người dạy” rất nhiều. Hồng Châu hỏi: “Gầy hơn.” Vô Song cười. “Đông Huyền ăn được.” Long Thanh nghe câu này thấy vô lý vì nàng đã ăn rất tốt ở Vô Danh, nhưng không chen. Hồng Châu nhìn hắn một lần. “Long Thanh?” “Ừ.” “Ngươi là người nàng đang ở cùng?” Cửu Ly lập tức nhướng mày. Vô Song cũng khựng. Long Thanh đáp rất bình thường: “Cô ấy ở Vô Danh Phong. Không phải chỉ cùng ta.” Hồng Châu nhìn Cửu Ly và Thanh Dao, ánh mắt hiểu. “Tốt.”
Đoạn Xích không kiên nhẫn với kiểu ôn chuyện. Hắn đặt một huyết lệnh lên bàn. “Tông chủ Thanh Vân, Huyết Ngục tới với thiện ý. Mị Vô Song là người có hồ sơ huyết thuộc Thiên Mị viện, mang ba tầng Huyết Ấn của Ma Cung, từng thụ truyền công và tài nguyên của Huyết Ngục. Nàng rời cung không hoàn thành thủ tục, sau đó nhiều năm né truy tuyến. Cung chủ phụ trách huyết viện đã ban lệnh đưa nàng trở về. Chúng ta không muốn xung đột với Thanh Vân.” Lục Huyền hỏi: “Nếu nàng không muốn?” Đoạn Xích đáp không chậm: “Đây là nội vụ Huyết Ngục.” “Nàng hiện là khách của Thanh Vân.” “Khách không làm mất thân phận cũ.” “Ta không nói mất. Ta hỏi nàng có muốn đi không.” Đoạn Xích hơi nhíu. “Ý nguyện cá nhân không phải yếu tố duy nhất.” Cửu Ly lập tức lạnh mắt. Vô Song lại không bất ngờ. Đây chính là ngôn ngữ nàng đã nghe từ nhỏ: không ai nói ý nguyện không quan trọng; họ chỉ luôn có một thứ được đặt cao hơn.
Thanh Dao hỏi rất bình tĩnh: “Huyết Quy Nghi có phải bắt buộc?” Đoạn Xích nhìn nàng. “Với người quay lại từ truy tuyến dài, cần xác nhận huyết phổ.” “Sau nghi thức, Huyết Khố có thể tác động vào ba tầng Huyết Ấn hiện tại?” “Có thể hỗ trợ ổn định.” “Ta hỏi có thể tác động hay không.” Mặc Hồng Châu nhìn Thanh Dao lâu hơn, sau đó tự trả thay. “Có.” “Có thể ép nhiệm vụ?” “Không trực tiếp.” “Có thể khóa một phần huyết pháp?” “Nếu vi phạm cung quy nghiêm trọng.” “Vậy có.” Thanh Dao gật như đã đủ. Đoạn Xích không thích cách nàng biến từng chữ thành kết luận. “Cô là ai?” “Diệp Thanh Dao, Đan Y.” “Người Huyết Ngục hiểu Huyết Ấn hơn Đan Y Đông Huyền.” “Có thể. Nhưng huyết mạch đang nằm trong người bệnh nhân trước mặt ta.” Một câu khiến Long Thanh hơi nhìn sang Thanh Dao. Nhị đệ tử của hắn bình thường mềm, nhưng gặp chuyện y thể lại không lùi.
Cửu Ly tiếp: “Huyết Ngục nuôi nàng từ nhỏ, truyền công, đúng. Vậy chi phí có thể tính. Công pháp có thể nói. Nhưng các ngươi nói như nàng là vật thuộc kho.” Đoạn Xích đáp: “Cô không hiểu Thiên Mị Ma huyết.” “Ta là Cửu Vĩ Thiên Hồ.” Cửu Ly nói rất bình tĩnh. “Ta hiểu chuyện người khác muốn coi huyết mạch trước khi coi người.” Không khí trong điện hơi đổi. Huyết Vệ phía sau nhìn nàng kỹ hơn. Đoạn Xích nói: “Cửu Vĩ cũng có trách nhiệm với tộc.” “Trách nhiệm không bằng quyền sở hữu.” “Không ai nói sở hữu.” “Ngươi vừa gọi nàng ‘huyết thuộc’.” Đoạn Xích không đáp ngay. Vô Song đứng giữa hai bên, cảm giác rất kỳ lạ. Nhiều năm trước nàng từng một mình cãi những câu này và luôn bị trả bằng cung quy. Hôm nay có người khác nói lại.
Long Thanh từ đầu gần như không tham gia. Hắn nghe “huyết thuộc”, “Huyết Khố”, “Huyết Quy Nghi”, “cung quy” nhưng không chắc từng thuật ngữ. Đến khi Đoạn Xích nói: “Thiên Mị Ma huyết của Mị Vô Song không phải huyết mạch phổ thông. Có những việc liên quan toàn bộ Tây Ma, thậm chí lớn hơn một cá nhân. Ma Cung đã đầu tư nhiều năm để giữ huyết phổ này không thất tán. Nàng phải trở về.” Long Thanh mới hỏi: “Huyết mạch của cô ấy mọc trên người cô ấy hay mọc trong kho nhà các ngươi?” Cả khách điện im. Cửu Ly quay mặt ngay vì sợ cười. Thanh Dao cúi chén trà. Hàn Bách ho. Lục Huyền thì nhìn trần. Đoạn Xích mất vài nhịp mới nói: “Ngươi đang đơn giản hóa chuyện lớn.” “Ta hỏi chỗ nó nằm.” “Trong người nàng.” “Vậy trước tiên là của nàng.” “Huyết thống không chỉ thuộc cá nhân.” “Thế máu của ngươi cũng thuộc Huyết Ngục?” “Đúng.” Đoạn Xích đáp không do dự. Long Thanh gật. “Ngươi tự đồng ý thì được.” “Ta sinh trong Huyết Ngục.” “Vẫn là ngươi đồng ý bây giờ.” Nam tử Nguyên Anh nhìn hắn như lần đầu gặp loại logic này. Hắn có thể dùng lý luận về truyền thừa, cung quy, đại cục, nhưng tất cả đều không trả lời được câu đơn giản: Mị Vô Song có đồng ý không?
Mặc Hồng Châu cuối cùng lên tiếng. “Ta muốn nói riêng với nàng.” Lục Huyền nhìn Vô Song. “Cô tự chọn.” Nàng gật. “Ta nói.” Cuộc gặp chuyển sang một tiểu viện phía sau khách điện, nhưng không hoàn toàn “riêng” theo nghĩa nguy hiểm: Cửu Ly và Thanh Dao ở ngoài sân, Long Thanh ngồi xa hơn dưới mái hiên, không nghe nếu hai người nói nhỏ. Mặc Hồng Châu không dựng kết giới kín. Nàng nhìn học trò cũ từ đầu tới chân rồi bất ngờ giơ tay. Vô Song theo phản xạ lùi nửa bước. Hồng Châu dừng giữa không trung. “Ta chỉ muốn xem mị văn.” Vô Song nhìn tay nàng rồi tự kéo tay áo phải lên. Mị văn tím chỉ hiện rất nhẹ. Hồng Châu nhìn lâu. “Ổn hơn trước.” “Ta tự chỉnh.” “Ai dạy?” Vô Song hơi cười. “Gà.” Hồng Châu khựng thật. “Gì?” “Không quan trọng.” Ở xa, Long Thanh bỗng hắt hơi một cái.
Hai người im một lúc. Mặc Hồng Châu nói: “Ta đã đọc thư.” “Ta đoán.” “Chữ vẫn xấu.” “Người từng bắt ta luyện một trăm lần.” “Một trăm lần vẫn xấu.” Nét mặt Vô Song mềm đi rất nhẹ. Không thể giả rằng quá khứ chỉ toàn máu và xiềng. Hồng Châu từng thức cùng nàng đêm đầu huyết mạch phát sốt. Từng dạy nàng bước Thiên Mị Bộ đầu tiên. Từng mắng nàng dùng mị với người bán kẹo. Từng che một lỗi để nàng không bị phạt. Chính vì có những thứ thật, việc rời đi mới đau. “Mặc di.” Vô Song hỏi. “Người tới bắt ta?” Hồng Châu nhìn chuỗi chuông. “Ta tới xem ngươi trước.” “Sau khi xem?” “Ta có cung lệnh.” “Vậy vẫn bắt.” “Nếu ta không tới, Đoạn Xích vẫn tới.” “Người tới khiến chuyện đẹp hơn thôi.” “Có thể.” Hồng Châu không tự bào chữa.
Nàng hỏi: “Ngươi ghét Huyết Ngục tới mức nào?” Vô Song suy nghĩ rất lâu. “Ta không ghét toàn bộ.” “Vậy về.” “Không.” “Tại sao?” “Bởi không ghét không có nghĩa muốn giao lại quyền quyết định.” Hồng Châu im. Vô Song tiếp: “Ngày trước người dạy ta Thiên Mị đầu tiên không phải mê người, mà là giữ hơi thở ổn, biết lúc nào huyết mạch tự tràn, biết cách thu lại.” “Đúng.” “Người dạy ta điều khiển mị lực.” “Ừ.” “Nhưng không ai dạy ta rằng ta có thể không dùng nó.” Mặc Hồng Châu nhìn nàng. Vô Song cười rất nhẹ. “Ta tới Đông Huyền mới học.” “Ai dạy?” Nàng nhìn về mái hiên. Long Thanh đang ngồi bóc một hạt cây khô xem bên trong còn nhân không. “Một người không biết mị thuật.” Hồng Châu cũng nhìn. “Người đó rất mạnh?” “Ta không biết.” “Ngươi ở cạnh lâu vậy còn không biết?” “Ta đã nói nghề ta dạo này không tốt.” Nụ cười Hồng Châu xuất hiện lần đầu. Nhưng chỉ một chút rồi mất. “Vô Song, có chuyện ngươi không hiểu hết. Thiên Mị Ma huyết của ngươi không chỉ có giá trị với Huyết Ngục. Khi ngày đó tới, nhiều thế lực sẽ tìm ngươi.” “Ngày nào?” “Chưa tới lúc biết.” “Lại vậy.” Vô Song thở. “Các người luôn bảo vì ta chưa cần biết.” “Có những bí mật biết sớm chỉ mang họa.” “Và có những bí mật được dùng để quyết định đời ta nhưng ta vẫn không được biết.” Hồng Châu không phản bác.
Vô Song hỏi: “Mị Huyết Dẫn Thể có liên quan cánh cửa nào đó?” Mặc Hồng Châu sắc mặt hơi đổi, rất nhỏ nhưng đủ với nàng. “Ai nói?” “Ta đoán.” “Táng Đạo?” “Có thể.” “Đừng tin Điện.” “Ta cũng không tin Huyết Ngục.” “Táng Đạo muốn mở thứ không nên mở.” “Huyết Ngục thì sao?” “Huyết Ngục muốn sống sót khi thứ ấy thật sự mở.” Một câu đầu tiên chạm tới tuyến lớn hơn. Vô Song nhớ cốt lõi kế hoạch tương lai nhưng chưa biết gì. Nàng hỏi ngay: “Thứ ấy là gì?” Hồng Châu lắc. “Không.” “Vậy người vẫn coi ta là công cụ chuẩn bị cho một ngày ta không biết.” “Ta coi ngươi là học trò.” “Cung lệnh thì không.”
Mặc Hồng Châu nhìn nàng rất lâu. “Ngươi thay đổi.” “Tốt hay xấu?” “Không biết.” “Vậy nói không biết.” Nữ tử lớn tuổi khựng. Sau đó cười buồn. “Câu đó cũng người kia dạy?” “Ừ.” “Ta bắt đầu không thích hắn.” “Người chưa nói với hắn ba câu.” “Đã lấy học trò ta đi.” “Ta tự ở.” Hồng Châu nhìn nàng. Chính bốn chữ ấy làm cuộc nói chuyện gần như kết thúc. Ta tự ở.
Khi trở lại khách điện, Đoạn Xích không chờ thêm. Hắn đặt cung lệnh xuống trước mặt Lục Huyền. “Ba ngày. Ma Cung đã nhượng đủ. Trong ba ngày, Mị Vô Song có thể tự chuẩn bị, tự nói lời từ biệt và theo chúng ta rời Đông Huyền. Nếu hết hạn không xuống, chúng ta sẽ coi là chống cung lệnh.” Lục Huyền hỏi: “Các ngươi định làm gì trong phạm vi Thanh Vân?” “Không đánh vào sơn môn.” “Vậy?” “Huyết Ấn trên người nàng là dấu của Huyết Ngục. Theo cung pháp, chúng ta có thể dùng Huyết Dẫn triệu hồi.” Thanh Dao lập tức nói: “Nếu cưỡng kéo ba tầng Huyết Ấn, ma mạch nàng có thể rách.” Đoạn Xích đáp: “Có Huyết Quy trận giữ.” “Ai cho phép?” “Ma Cung.” “Ta hỏi bệnh nhân.” Đoạn Xích nhìn nàng lạnh hẳn. “Cô không có quyền can thiệp nội vụ.” Thanh Dao không đổi giọng. “Khi nội vụ làm người trước mặt bị thương, ta vẫn nói.” Cửu Ly đặt tay lên bàn. “Muốn dùng trận kéo người đang ở Thanh Vân, hỏi Thanh Vân trước.” Tạ Trường Xuân cũng đứng. Khí tức hai bên bắt đầu nặng.
Lục Huyền chỉ giơ tay một lần, toàn điện yên. “Thanh Vân không giao người chưa có tội với Thanh Vân chỉ vì một lệnh của thế lực khác. Mị Vô Song cũng chưa phải đệ tử Thanh Vân nên ta không thay nàng quyết định ở lại vĩnh viễn. Nhưng trong phạm vi tông môn, không ai được cưỡng kéo khách của ta.” Đoạn Xích nhìn ông. “Ngươi muốn vì một Ma nữ đối đầu Huyết Ngục?” “Ta nói quy củ. Ngươi vào bằng đường khách, ta tiếp bằng đường khách. Ngươi dùng pháp bắt người trong tông, đó là chuyện khác.” Không ai nhượng thêm.
Sứ đoàn Huyết Ngục cuối cùng rời khách điện trước khi trời tối, nhưng không rời Thanh Vân Thành. Họ dựng một viện khách dưới chân núi theo đúng luật, treo cờ Huyết Ngục công khai. Đó vừa là kiềm chế vừa là áp lực: chúng ta ở đây, chúng ta có cung lệnh, chúng ta chờ. Trước khi bước khỏi cổng, Đoạn Xích quay nhìn Vô Song. “Ba ngày.” Nàng đáp: “Ta nghe.” “Sau ba ngày, nếu cô không xuống...” “Ngươi sẽ gọi bằng Huyết Ấn.” “Đúng.” Vô Song nhìn cổ tay trái. “Thử.” Đoạn Xích mắt lạnh. Mặc Hồng Châu đi ngang nàng thì dừng một nhịp. Không nói “về đi”. Chỉ nói: “Đừng coi thường Huyết Quy Trận.” Vô Song đáp: “Ta chưa từng coi thường.” Hai người đi qua nhau.
Đêm đó Vô Danh yên hơn mọi ngày. Không ai nhắc ba ngày trong bữa ăn. Long Thanh vẫn nấu cơm. Thanh Dao vẫn kiểm dược. Cửu Ly đọc tin về khách viện dưới núi. Vô Song ăn ít hơn bình thường. Long Thanh nhìn bát còn, hỏi: “Không ngon?” “Ngon.” “Vậy sao còn?” “Không đói.” Hắn không ép. Sau ăn, Thanh Dao kiểm Huyết Ấn. Ba tầng cấm chưa hoạt động nhưng nhiệt tăng nhẹ. “Có người ở gần mang huyết lệnh tương ứng.” Vô Song gật. “Đoạn Xích có cung lệnh.” “Nếu họ kích từ xa?” “Ta có thể chống một thời gian.” “Bao lâu?” “Không biết.” Long Thanh đứng cạnh nói: “Vậy đừng đoán.” Vô Song bật cười rất nhỏ. “Ta biết.”
Gần nửa đêm, nàng một mình ra ngoài hiên. Tiểu Hắc nằm cách đó không xa. Lần đầu nàng không sợ con chó như trước, nhưng vẫn không dám tới gần quá. Cửu Ly bước ra sau. “Không ngủ?” “Không.” “Sợ?” “Có.” “Đi không?” “Ta chưa biết.” Cửu Ly nhìn nàng. “Hôm trước cô nói không muốn về.” “Không muốn. Nhưng nếu ở lại khiến Huyết Ngục đánh Thanh Vân...” “Đó là câu hỏi khác.” Vô Song hơi cười. “Sư phụ cô lây thật.” “Ta đã nói.”
Hai người ngồi xuống bậc cửa.
Một lúc sau, cổ tay Vô Song bỗng nóng mạnh.
Không phải cảm giác nhẹ như trước.
Ba vòng huyết ấn dưới da đồng loạt sáng đỏ.
Nàng lập tức siết tay.
Cửu Ly bật dậy.
Thanh Dao trong phòng cảm sinh được, chạy ra.
Long Thanh cũng mở cửa.
“Gì?”
Vô Song nhìn xuống tay mình. Một sợi huyết quang cực mảnh từ cổ tay hướng về phía chân núi, dù chưa đủ kéo cơ thể.
Thanh Dao cau. “Họ thử.”
Cửu Ly lạnh mắt. “Mới ngày đầu.”
Vô Song thở chậm, dùng ma lực ép huyết ấn xuống.
“Không phải triệu hồi hoàn chỉnh.”
“Vậy?”
“Đo khoảng cách.”
Long Thanh nhìn sợi đỏ.
“Giống kéo dây xem có còn buộc?”
Vô Song khựng.
“Ừ.”
Sợi huyết quang tắt sau vài nhịp.
Nhưng tất cả đều hiểu.
Đoạn Xích không nói suông.
Ba ngày sau...
Huyết Ngục thật sự sẽ kéo.