QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 119: ĐÊM HÀN KHÍ PHÁT TÁC

Ba ngày sau khi Ngao Huyền Sách rời Thanh Vân, Long Tỏa trên người Ngao Tuyết Ly không bị kích từ xa thêm lần nào. Đây đáng lẽ là tín hiệu tốt, nhưng Thanh Dao không vì vậy mà thả lỏng. Nàng vẫn cho Tuyết Ly tập mỗi ngày ba lượt với Long Tức Thạch mô phỏng Ngự Long Quyền ở mức cực thấp. Lượt thứ nhất ra lệnh bước tới, nàng đứng yên. Lượt thứ hai ra lệnh xoay phải, nàng chủ động đưa tay trái lên. Lượt thứ ba phức tạp hơn: lệnh “quy vị” mô phỏng khiến long nguyên ở chân tự dồn về một điểm định sẵn, Tuyết Ly phải giữ cơ thể đứng nguyên rồi tự chọn bước lệch sang trái. Ngày đầu nàng mất ba nhịp mới chống được. Ngày thứ hai còn hai. Sáng ngày thứ ba, chỉ một nhịp. Thanh Dao ghi rất rõ: “Phản xạ huyết vẫn tồn tại, nhưng khoảng cách giữa kích lệnh và hành động tự động đang tăng. Ý thức có cơ hội chen vào.” Tuyết Ly đọc dòng đó tới ba lần. Một nhịp nghe chẳng đáng gì đối với Long tộc có thể vượt trăm trượng trong vài hơi thở, nhưng với một cơ chế vốn đi thẳng từ cấm lệnh vào huyết mạch trước khi nàng kịp suy nghĩ, một nhịp chính là tự do đầu tiên. Nàng không nói ra, chỉ hỏi Thanh Dao có thể tăng độ khó không. Nhị sư tỷ từ chối ngay. “Không.” “Ta đã quen.” “Cơ thể chưa.” “Phản xạ đã chậm.” “Vết vai chưa lành hoàn toàn.” “Ta không dùng quá một thành.” “Long Tỏa không phải thứ duy nhất đang chữa.” Tuyết Ly định mặc cả một thành rưỡi rồi nhớ lịch sử không tốt đẹp của việc mặc cả với Thanh Dao, cuối cùng chỉ lạnh mặt. Vô Song đứng cạnh cười. “Điện hạ biết nhịn rồi.” Tuyết Ly nhìn. “Ngươi rảnh?” “Ta đang phơi dược.” “Vậy phơi.” “Đang phơi.” Cửu Ly ngồi gần đó đọc ngọc tin, không ngẩng. “Tam sư muội thích chọc người mới.” “Đại sư tỷ ngày trước cũng chọc ta.” “Đó là khảo sát.” “Cô gọi khác thôi.” Long Thanh đi ngang nghe một đoạn, nói: “Không đánh nhau là được.” Ba nữ tử cùng đáp: “Không.” Tuyết Ly đứng giữa, đột nhiên nhận ra mình cũng đã bị tính vào nhóm gây ồn của Vô Danh mà không ai hỏi ý.
Ngày hôm đó nàng gần như bình thường. Sáng ăn một bát cháo, tự rửa chén. Giữa trưa đi năm mươi bước quanh sân, Thanh Dao cho phép bốn mươi tám nhưng nàng cố tình thêm hai rồi nói không để ý. Chiều ngồi đọc toàn bộ hồ sơ Ngự Long Quyền Ngao Lam Ý để lại. Tối trước bữa cơm nàng còn giúp Long Thanh xếp mấy khay hạt giống vào kho. Không ai nhìn ra dấu hiệu cơn hàn phát. Chính Tuyết Ly cũng không. Chỉ có một chi tiết nhỏ: lúc gần tối, nàng thấy lạnh dù trời không lạnh. Băng Long vốn không sợ nhiệt độ thấp nên cảm giác đó đáng lẽ phải khiến nàng cảnh giác. Nhưng nó chỉ thoáng qua ở vai trái rồi mất. Nàng cho rằng vết không gian đang hồi phục. Sau bữa, Thanh Dao kiểm mạch vẫn không thấy bất thường lớn. Long Tỏa yên, hai vết rạn ổn, nhánh long nguyên mới có thêm một đoạn rất nhỏ. “Ngủ sớm.” Thanh Dao nói. Tuyết Ly hỏi: “Ngày mai tăng một lượt mô phỏng?” “Nếu đêm không phản.” “Được.” Nàng về phòng khi giờ Hợi chưa qua lâu. Cửu Ly còn ngồi ngoài hiên uống trà, Vô Song xử một tin thương hội, Long Thanh đang vá quai thùng, Thanh Dao ghi sổ. Vô Danh yên tới mức không ai nghĩ chưa đầy một canh giờ sau cả căn phòng khách sẽ biến thành một khối băng.
Cơn hàn bắt đầu từ một giấc mơ. Ngao Tuyết Ly đứng lại trong Hàn Long Điện. Những cột đá xanh cao tới mức không thấy đỉnh. Dưới chân là trận văn cổ, xung quanh có sáu người mặc long bào nghi lễ. Nàng biết đây là ký ức nhưng không điều khiển được. Một giọng nói từ phía sau bình phong: “Điện hạ, chỉ là Hộ Long Ấn. Sau khi nguy cơ qua sẽ tháo.” Tuyết Ly trong ký ức hỏi: “Tại sao cần khóa long nguyên?” “Không phải khóa. Là bảo hộ.” “Tại sao ta không được rời?” “Vì người ngoài đang tìm điện hạ.” “Ta có Long Vệ.” “Long Vệ có thể phản.” “Vậy ai bảo đảm các ngươi không phản?” Không ai trả lời. Sau đó trận sáng. Vòng đầu đi vào huyết, lạnh nhưng chịu được. Vòng hai đi vào long mạch, nàng lập tức nhận ra không đúng. “Dừng.” Có người nói: “Chưa xong.” “Ta bảo dừng.” Trận vẫn chạy. “Vì an toàn của điện hạ.” Ba chữ ấy lặp lại. Bảo hộ. An toàn. Trách nhiệm. Quy vị. Những giọng nói chồng nhau, cuối cùng biến thành một mệnh lệnh duy nhất: “Quy vị.” Cơ thể trong mơ muốn quay về giữa trận. Nàng chống. Long Tỏa trong thực tế đồng thời rung. Băng Long nguyên vốn đang vận tự nhiên bỗng đi nhầm vào đường cũ từng bị Băng Tâm Hóa Long Quyết phản ngược. Một phần nội hàn tưởng đã tan bị kích dậy, từ bụng dưới chạy ngược lên tim, vai và cổ. Tuyết Ly ngoài đời cong người trên giường, hơi thở lập tức trắng thành sương. Mép chăn đóng băng. Cửa sổ xuất hiện một lớp tinh thể xanh nhạt. Đến khi cấm chế rung lần thứ hai, cả nền phòng bắt đầu kết sương.
Thanh Dao là người đầu tiên phát hiện vì Sinh Mệnh Thể của nàng vẫn để một sợi cảm ứng rất mỏng gần phòng Tuyết Ly. Nàng đang ghi sổ thì đầu bút dừng, lập tức đứng. “Tuyết Ly.” Chỉ hai chữ khiến Cửu Ly bỏ chén, Vô Song thu ngọc, Long Thanh cũng ngẩng. Khi mở cửa phòng khách, một luồng hàn khí tràn ra mạnh tới mức tóc Cửu Ly phủ sương ở đầu. Tuyết Ly nằm nghiêng, tay siết chăn, long lân xanh băng hiện từ cổ tay lên cổ, sau lưng ba vòng Long Tỏa lúc sáng lúc tối. Thanh Dao bước vào nhưng không dùng Sinh Viêm ngay. “Đừng chạm mạnh.” Cửu Ly đứng ngoài một bước. “Long Tỏa bị kích?” Vô Song dùng Ảnh – Phong kiểm không khí, lắc. “Không có lệnh ngoài. Không truy dấu. Cấm đang phản từ trong.” Thanh Dao đặt hai ngón cách cổ tay Tuyết Ly một tấc. “Nội hàn bùng. Nhánh mới và đường cũ đang tranh.” Long Thanh hỏi: “Dùng nước nóng?” “Không. Hàn này không phải ngoài da.” “Lửa?” “Không ép.” “Vậy làm gì?” “Giữ nhịp.”
Cửu Ly lập tức dùng Huyễn Tâm. Nàng không vào sâu ký ức Tuyết Ly vì đó là xâm phạm, chỉ tạo một lớp cảm giác môi trường ổn định quanh thần hồn. Vô Song mở Nhu Phong theo hình vòng để hơi lạnh không dồn một chỗ, tránh căn phòng bị đóng băng tới mức làm tổn thương chính Tuyết Ly. Thanh Dao đặt Thanh Liên Sinh Viêm ở ba điểm bên ngoài: cổ tay, vai phải và dưới xương sườn, nhiệt chỉ như ánh nến. Mỗi lần Sinh Viêm mạnh thêm một chút, Băng Long huyết lập tức phản và hàn khí tăng, nên nàng giữ cực thấp. “Không được đánh nhau với hàn.” Thanh Dao nói. “Chỉ cho cơ thể biết bên ngoài không nguy hiểm.” Cửu Ly cau. “Thần trí nàng đang mắc ở đâu đó.” “Tâm ma?” “Không giống. Ký ức.” Vô Song hỏi: “Có gọi tỉnh?” “Thử bằng giọng.” Thanh Dao cúi gần nhưng không chạm. “Tuyết Ly. Nghe được thì thở chậm.” Không phản. Cửu Ly gọi. “Ngao Tuyết Ly.” Long lân ở cổ chỉ sáng thêm. Vô Song gọi một lần, vẫn không.
Long Thanh đứng ở cửa. “Ta gọi?” Thanh Dao nhìn hắn, rồi nhìn mạch. “Thử.” Long Thanh bước vào một chút, hàn khí lập tức bám lên tay áo. Hắn không có linh lực chống nên cảm lạnh rất thật, nhưng không bị huyết mạch áp chế như ba nữ tử. “Ngao Tuyết Ly.” Nàng không mở mắt. “Dậy uống thuốc.” Vô Song suýt quay mặt trong thời điểm nghiêm túc. Thanh Dao lại thấy mạch vai Tuyết Ly đổi rất nhẹ. “Gọi tiếp.” Long Thanh không biết nói gì. “Cô đóng băng giường rồi.” Cửu Ly nhìn sư phụ. “Nói chuyện bình thường.” “Ta đang bình thường.” Thanh Dao khẽ nói: “Mạch vừa chậm một chút. Tới gần thêm.”
Hắn bước tới mép giường. Đúng lúc đó Tuyết Ly trong mơ lại nghe lệnh “quy vị”. Cơ thể nàng ngoài đời bật dậy nửa chừng, bàn tay phải chộp về phía gần nhất. Long Thanh chưa kịp tránh đã bị nắm cổ tay. Hàn khí lập tức chạy qua da. Lần này mạnh hơn lần ở Hàn Nguyệt Sơn nhiều. Cổ tay hắn trắng đi gần như ngay lập tức. Cửu Ly bước lên. “Sư phụ!” Thanh Dao nói nhanh: “Khoan.” Nàng nhìn mạch Tuyết Ly. Chính lúc bàn tay giữ được Long Thanh, nhịp Băng Long nguyên đang hỗn loạn bỗng giảm. Không hết, nhưng từ ba dòng xung đột xuống còn hai. Long Tỏa vẫn rung, nội hàn vẫn chạy, nhưng cơ thể ngừng cố phát long uy ra ngoài. Thanh Dao nói: “Đừng rút tay.” Long Thanh nhìn bàn tay mình. “Lạnh.” “Ta biết.” “Bao lâu?” “Chưa biết.” Vô Song ở sau lập tức lẩm bẩm: “Câu quen.” Cửu Ly không cười. Nàng nhìn bàn tay Tuyết Ly đang nắm sư phụ, trong mắt có một tia không vui rất nhỏ nhưng lập tức ép xuống. “Có thể thay bằng ta?” Thanh Dao kiểm. “Thử nhẹ.” Cửu Ly đưa cổ tay tới gần tay còn lại của Tuyết Ly. Băng Long huyết phản nhẹ vì Cửu Vĩ khí tức. Không ổn hơn. Vô Song thử đứng gần hơn, Thiên Mị Ma huyết cũng tạo dao động. Thanh Dao không cần thử chính mình; Sinh Mệnh Thể tuy hòa nhưng vẫn có linh lực. Chỉ Long Thanh là một điểm không có loại áp lực tu luyện nào mà Tuyết Ly nhận diện là “lệnh”.
“Vì sư phụ không có linh lực?” Cửu Ly hỏi. Thanh Dao đáp rất cẩn thận: “Có thể. Cũng có thể vì nàng đã nhiều ngày coi sư phụ là người không ra lệnh bằng huyết mạch. Ta chỉ xác nhận cơ thể nàng đang yên hơn khi giữ.” Vô Song hiểu ngay. “Mốc an toàn.” “Tạm gọi vậy. Không suy thành bí pháp.”
Long Thanh ngồi xuống ghế cạnh giường vì đứng mãi không tiện. “Vậy ta cứ ngồi?” “Ừ.” “Nếu tay đông?” “Ta giữ nhiệt ngoài da.” Thanh Dao đặt Sinh Viêm cực mỏng quanh cổ tay hắn, không truyền vào cơ thể. Tuyết Ly trong mơ vẫn chưa tỉnh. Nàng đứng giữa Hàn Long Điện, tiếng lệnh “quy vị” càng lúc càng gần. Một sợi xích đỏ lam nối từ lưng nàng tới giữa trận. Cơ thể muốn bước. Nhưng ở đâu đó ngoài ký ức có một cảm giác khác: một bàn tay không kéo nàng về đâu cả. Không thúc. Không ra lệnh. Chỉ ở. Giữa những tiếng “điện hạ phải”, “Long Cung cần”, “hoàng huyết phải”, bỗng có một giọng cực bình thường xen vào: “Cô có muốn về với họ bây giờ không?” Trong mơ, Tuyết Ly đáp: “Không.” Giọng kia lại nói: “Vậy chưa về.” Mệnh lệnh quy vị từ trận lập tức rung. Lần đầu nàng nhận ra ký ức không chỉ có một con đường. Chân trái long nguyên đã dồn để bước tới. Nàng chủ động bước lùi.
Ngoài đời, Thanh Dao thấy rõ. “Có thay đổi.” Cửu Ly hỏi: “Gì?” “Phản xạ Ngự Long vừa kích nhưng chân không co về hướng cũ.” Vô Song lập tức nhìn Tuyết Ly. “Nàng đang tự chống trong mơ?” “Có thể.” Thanh Dao không khẳng định quá mức. “Ít nhất long nguyên không thực hiện trọn phản xạ.” Tuyết Ly đột nhiên siết cổ tay Long Thanh chặt hơn. Hắn nhíu. “Cô ấy mạnh tay.” Cửu Ly nói: “Sư phụ chịu chút.” “Ta đang chịu.” Vô Song ngồi bên kia, nhìn cảnh một Chân Long điện hạ nắm tay sư phụ không buông, khóe môi rất muốn cong nhưng biết chưa đúng lúc. Thanh Dao hoàn toàn không quan tâm sắc hiệp. Nàng chỉ nhìn mạch. “Hàn đang lui từ vai.” Một lúc sau, Tuyết Ly trong vô thức kéo tay Long Thanh gần hơn. Hắn vốn ngồi cách giường một khoảng, bị kéo tới sát cạnh. Đầu nàng nghiêng, trán chạm gần cánh tay hắn. Cửu Ly nhìn một nhịp rồi quay sang cửa sổ. Vô Song thấy phản ứng đó, lần đầu không chọc mà chỉ khẽ hỏi: “Đại sư tỷ?” “Gì?” “Không.” “Nói.” “Ta định nói cô nhìn rất bình tĩnh.” Cửu Ly lạnh nhạt: “Nàng đang bệnh.” “Ta biết.” “Vậy im.” “Được.” Vô Song thật sự im.
Canh hai trôi qua chậm. Long Thanh từ ngồi thẳng thành dựa ghế. Cổ tay bị giữ tới tê. Thanh Dao đổi vị trí Sinh Viêm ba lần. Cửu Ly duy trì Huyễn Tâm ở mức rất thấp để không làm thần thức mệt. Vô Song thay Nhu Phong thành một vòng khí kín hơn, giữ nhiệt trong phòng không tụ lạnh. Tuyết Ly có lúc thả lỏng tay, nhưng cứ Long Thanh thử rút ra một chút, long nguyên lại dao động và hàn khí dâng. Lần thứ hai hắn thử, mép chăn đóng băng ngay. Thanh Dao nói: “Đừng thử nữa.” “Ta muốn đổi tay.” “Chờ.” “Ta ngồi từ tối.” Cửu Ly bước tới phía sau xoa vai hắn. “Sư phụ chịu thêm.” Long Thanh quay đầu, thấy Đại đệ tử rõ ràng cũng mệt. “Cô đi ngủ đi.” “Ta giữ Huyễn Tâm.” “Vô Song thay được?” Vô Song lắc. “Thiên Mị không giống Huyễn Đạo Cửu Vĩ. Ta có thể dẫn tâm nhưng không muốn chạm thần trí nàng lúc này.” Long Thanh gật. “Vậy cùng chịu.”
Khoảng canh ba, Tuyết Ly bỗng nói mê. Lần đầu không rõ. Thanh Dao cúi gần. Lần hai nghe được: “Ta không về.” Cửu Ly nhìn. Lần ba nàng nói: “Đừng khóa.” Băng trên tóc rơi từng mảnh nhỏ. Long Thanh nghe, vô thức nói: “Ừ. Không muốn thì đừng đi.” Thanh Dao vừa định bảo đừng tác động tâm cảnh quá nhiều thì thấy mạch lập tức ổn hơn. Nàng dừng. Tuyết Ly trong mơ lại đứng trước Hàn Long Điện, sáu người quanh trận biến thành bóng. Một giọng nói: “Điện hạ không có quyền từ chối khi Long Cung gặp nguy.” Một giọng khác: “Quy vị.” Nhưng lần này nàng không cãi bằng long uy. Nàng chỉ nói: “Ta sẽ tự chọn lúc trở về.” Sợi xích từ lưng kéo. Nàng không chém. Chỉ bước sang ngang. Đường long nguyên mới trong cơ thể ngoài đời đồng thời đổi hướng, đi quanh vòng giữa Long Tỏa đúng một đoạn mà mấy ngày tập mới hình thành. Ngự Long Quyền kích muộn hơn một nhịp rồi hụt. Thanh Dao gần như nín thở quan sát. “Cửu Ly.” “Ta thấy.” “Phản xạ chậm.” “Bao nhiêu?” “Gần hai nhịp.” Vô Song khẽ huýt nhưng lập tức nhớ bệnh nhân, thôi.
Gần sáng, hàn khí bắt đầu tan. Không phải băng ngoài phòng tan hết ngay mà thân nhiệt Tuyết Ly trở lại ổn định. Long lân ở cổ lùi. Long Tỏa mờ. Hai vết rạn không rộng thêm, nhưng nhánh long nguyên mới rõ hơn. Thanh Dao cuối cùng cho thu Huyễn Tâm. Cửu Ly ngồi xuống ghế bên trái, mệt đến mức không nói. Vô Song đóng lại cửa sổ. Long Thanh nhìn bàn tay mình vẫn bị nắm. “Giờ rút được chưa?” Thanh Dao kiểm. “Từ từ.” Hắn rút một chút. Không phản. Thêm một chút. Tuyết Ly vô thức siết lại, nhưng không bùng hàn. “Có vẻ được.” Thanh Dao nói. Long Thanh định gỡ tay hoàn toàn thì Tuyết Ly bỗng chuyển người, đầu nghiêng thẳng vào vai hắn, cánh tay không chỉ nắm cổ tay mà ôm luôn phần cẳng tay như giữ một cái gối dài. Cả phòng im.
Vô Song nhìn Cửu Ly.
Cửu Ly nhìn Thanh Dao.
Thanh Dao nhìn mạch.
Long Thanh nhìn ba người.
“Cái này?”
Thanh Dao đáp: “Không nguy hiểm.”
“Ta biết không nguy hiểm.”
Vô Song cuối cùng nói: “Sư phụ, đừng làm bệnh nhân tỉnh.”
Cửu Ly lạnh giọng: “Tam sư muội.”
“Ta chỉ nói y.”
Thanh Dao rất nghiêm túc: “Đúng là không nên đánh thức đột ngột.”
Long Thanh nhìn trần.
“Ta muốn ngủ.”
Cửu Ly đứng dậy. “Sư phụ tựa vào thành giường một lúc. Ta lấy gối.”
Vô Song nhìn Đại sư tỷ, hơi bất ngờ nàng không hề gây khó. Cửu Ly nhận ra ánh mắt. “Nàng đang bệnh.” “Ta biết.” “Đừng nhìn ta.” “Ta đâu nói.” “Mắt cô nói.” Vô Song lập tức nhớ câu Tuyết Ly từng nói với mình, phải quay mặt cười.
Cuối cùng Long Thanh ngồi tựa đầu giường, cánh tay phải bị Ngao Tuyết Ly giữ, bên trái có một cái gối Cửu Ly kê. Thanh Dao ngồi gần đầu giường kiểm mạch thêm nửa canh giờ. Vô Song dựa tường ngủ gục lúc nào không biết. Cửu Ly ngồi bên trái Long Thanh, ban đầu định chỉ chờ Tuyết Ly ổn rồi đi, nhưng sau mấy đêm liên tiếp xử chuyện Long Tỏa cũng mệt, cuối cùng tựa nhẹ vào vai còn lại của sư phụ. Long Thanh ở giữa, bên phải bị Long nữ ôm tay, bên trái Đại đệ tử tựa vai, trước mặt Nhị đệ tử ghi sổ, góc phòng Tam đệ tử ngủ gục. Hắn nhìn cảnh này, nghĩ tới lệnh cấm rượu ba tháng rồi thấy mình hoàn toàn không uống vẫn rơi vào tình huống khó giải thích. “Ta làm gì sai?” hắn hỏi rất nhỏ. Thanh Dao nghe, đáp: “Không.” “Vậy sao ta không được ngủ?” “Sư phụ có thể ngủ.” “Tay tê.” “Sáng sẽ hết.” Long Thanh thở dài. “Làm sư phụ phiền thật.” Thanh Dao hơi cười. “Người mới biết?”
Ánh sáng đầu tiên lọt qua cửa sổ lúc giờ Mão. Ngao Tuyết Ly là người tỉnh trước trong số những người đang ngủ. Nàng mở mắt rất chậm. Cảm giác đầu tiên là thân thể không lạnh. Cảm giác thứ hai là mình đang ôm thứ gì đó ấm. Cảm giác thứ ba là hương gỗ, trà nhạt và một chút khói bếp rất quen. Nàng cứng người. Mắt xanh băng dịch lên. Long Thanh đang ngủ ngồi, đầu nghiêng về bên trái. Cửu Ly cũng đang tựa vai trái hắn, tóc rơi gần cổ. Cánh tay phải Long Thanh bị chính Tuyết Ly ôm sát trước ngực, bàn tay nàng còn nắm cổ tay hắn. Khoảng cách từ mặt nàng tới vai hắn gần tới mức nếu nhích thêm chút là chạm hẳn. Ngao Tuyết Ly hoàn toàn tỉnh.
Nàng buông tay nhanh đến mức Thanh Dao đang chợp mắt cũng mở mắt.
Long Thanh giật tỉnh vì cánh tay được giải phóng đột ngột.
Cửu Ly cũng tỉnh, ngẩng khỏi vai sư phụ.
Vô Song ở góc nghe động, mở mắt.
Không khí im.
Tuyết Ly ngồi thẳng, tóc rối, gương mặt vẫn lạnh nhưng vành tai có một lớp hồng rất nhạt khó thấy dưới long huyết. “Tối qua...” nàng nói.
Vô Song lập tức tỉnh hoàn toàn.
“Ừ?”
“Ta bị hàn phát.”
Thanh Dao gật. “Đúng.”
“Sau đó thần trí không rõ.”
“Đúng.”
“Ta không chủ động làm gì.”
Cửu Ly chậm rãi nhìn cánh tay sư phụ đã đỏ vì bị giữ.
“Không ai bảo cô chủ động.”
Tuyết Ly nhìn Đại sư tỷ.
Vô Song thêm rất nhẹ:
“Nhưng cơ thể cô khá thành thật.”
“Nói thêm một câu ta đóng băng ngươi.”
“Thanh Dao, bệnh nhân đe dọa người.”
Thanh Dao đang kiểm tay Long Thanh. “Không được vận long lực quá một thành.”
Vô Song cười. “An toàn.”
Ngao Tuyết Ly lạnh mặt tới mức nếu ánh mắt có thể đông người, Tam sư muội đã thành băng.
Long Thanh xoa cổ tay. “Cô khỏe hơn chưa?”
Tuyết Ly quay sang hắn.
“Ta...”
Nàng định nói xin lỗi, nhưng rất ít khi nói câu này. Cuối cùng chỉ đáp: “Tay ngươi?”
“Tê.”
Thanh Dao nói: “Không tổn thương. Chỉ bị giữ lâu.”
Tuyết Ly im một nhịp.
“Ta sẽ bồi thường.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Bồi thường gì?”
“Cổ tay.”
“Không cần.”
“Ngươi luôn nói không cần.”
“Vì thật sự không cần.”
Vô Song lẩm bẩm: “Nếu đổi thành ôm một đêm, có thể tính khác.”
Cửu Ly quay phắt.
“Tam sư muội.”
“Ta im.”
Ngao Tuyết Ly kéo chăn như muốn che nửa người dù bản thân đang mặc kín. “Ta chỉ phản xạ chữa thương.”
Cửu Ly đáp rất bình tĩnh: “Ừ.”
“Không có ý khác.”
“Ừ.”
“Ngươi tin?”
“Ta có nói không?”
Chính cách Đại sư tỷ không tranh lại làm Tuyết Ly khó chịu hơn. “Vậy đừng nhìn.”
“Ta nhìn sư phụ.”
Câu này khiến Tuyết Ly im.
Vô Song nhìn cả hai, mắt lập tức sáng nhưng nhớ bài sống thật nên chỉ nói: “Buổi sáng khá thú vị.” Thanh Dao không tham gia. Nàng đã kiểm xong Long Tỏa và đang nhìn kết quả. “Có chuyện quan trọng hơn.” Ba người cùng quay. “Phản xạ Ngự Long chậm đi.” Tuyết Ly lập tức bỏ chuyện xấu hổ. “Bao nhiêu?” “Trước đây lệnh mô phỏng ở mức thấp đi vào mạch gần như ngay. Đêm qua khi cấm tự phát theo ký ức, đường phản xạ bị ý thức của cô chặn hai lần. Nhánh mới cũng dài hơn.” “Long Tỏa nứt thêm?” “Không.” Tuyết Ly hơi thất vọng. Thanh Dao nói tiếp: “Không cần nứt thêm. Quan trọng là cơ thể bắt đầu học không đáp ngay.” Cửu Ly gật. “Tự do trước khi phá khóa.” Vô Song nhìn Tuyết Ly. “Hợp.”
Thanh Dao còn ghi thêm một dòng:
“Trạng thái cảm giác an toàn có tác dụng ổn định Băng Long nguyên và giảm phản xạ Ngự Long.”
Tuyết Ly đọc.
Rồi nhìn Long Thanh.
Sau đó lập tức nhìn sang chỗ khác.
“Chỉ là phản ứng cơ thể.”
Thanh Dao gật. “Ta cũng ghi là cơ thể.”
Vô Song hỏi: “Có cần ghi cụ thể điểm an toàn là sư phụ không?”
“Tam sư muội.”
“Ta hỏi khoa học.”
Cửu Ly hừ nhẹ.
Tuyết Ly lạnh giọng: “Không cần.”
Thanh Dao đáp: “Ta đã ghi ‘mốc không tạo áp lực huyết mạch’. Không ghi tên.”
Tuyết Ly thở nhẹ.
Long Thanh hoàn toàn không quan tâm cách ghi. Hắn chỉ đứng dậy, cánh tay tê làm vai hơi lệch.
“Ta đi ngủ.”
Cửu Ly hỏi: “Sư phụ không ăn sáng?”
“Ngủ một canh giờ rồi ăn.”
Vô Song cười: “Đêm qua vất vả.”
Long Thanh nhìn.
“Cô cũng ở đây.”
“Ta ngủ được.”
“Vậy cô im.”
Hắn đi ra.
Ngao Tuyết Ly nhìn theo.
Rất nhanh.
Nhưng Cửu Ly thấy.
Và từ buổi sáng đó, nàng bắt đầu để ý một chuyện rất nhỏ.
Mỗi lần Cửu Ly khoác tay Long Thanh...
Ngao Tuyết Ly đều nhìn.
Chỉ một nhịp.
Rất ngắn.
Nhưng nhìn.
Đại sư tỷ không nói ngay.
Nàng chỉ cười trong lòng.
Bởi một Băng Long điện hạ có thể phủ nhận rất nhiều thứ.
Nhưng giống Mị Vô Song từng học...
cơ thể thường thành thật hơn lời nói một chút.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 119TTS · ĐÊM HÀN KHÍ PHÁT TÁCTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...