Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 2: CHƯƠNG 2 – MỘT NGỌN NÚI KHÔNG AI MUỐN
Con đường lên Vô Danh Phong khó đi hơn Long Thanh tưởng.
Cỏ dại phủ gần kín những bậc đá cũ, vài đoạn còn bị rễ cây đội lệch. Hàn Bách đi phía trước không gặp khó khăn gì, còn Long Thanh phải vừa bước vừa dùng cái cuốc gạt cành cây sang hai bên.
Đi được một lúc, hắn không nhịn được hỏi: “Hàn trưởng lão, nơi này bỏ hoang bao lâu rồi?”
Hàn Bách suy nghĩ rồi đáp: “Ta vào Thanh Vân Tông hơn trăm năm, lúc ấy Vô Danh Phong đã không có người ở.”
Long Thanh đang bước bỗng chậm lại.
“Hơn trăm năm?”
“Ừ.”
Hắn nhìn con đường trước mặt.
“Căn nhà trên đó còn đứng được thật chứ?”
Hàn Bách bật cười. “Ta chỉ nói còn nhà. Chưa nói nó tốt.”
Long Thanh lập tức cảm thấy câu này có vấn đề.
Hai người tiếp tục lên núi. Sau gần nửa canh giờ, cây cối phía trước thưa dần, tầm nhìn cũng mở rộng hơn. Một khoảng đất tương đối bằng phẳng hiện ra giữa sườn núi.
Long Thanh dừng lại.
Đây chính là Vô Danh Phong.
Nói chính xác hơn, đây là phần từng có người sinh sống trên Vô Danh Phong.
Một căn nhà gỗ ba gian đứng lệch về phía đông, mái đã sụp một góc nhỏ. Trước nhà là khoảng sân phủ đầy cỏ. Bên trái có một cái giếng đá, bên phải là mấy mảnh đất bằng đã biến thành bụi cây. Phía xa hơn có một cây cổ thụ rất lớn, thân cây xám trắng, cành khô gần hết, nhìn giống như đã chết từ nhiều năm trước.
Không điện các.
Không linh điền sáng rực.
Không tiên hạc.
Không thác nước bay giữa mây.
Long Thanh nhìn toàn cảnh một lượt rồi hỏi: “Đây thật sự thuộc Thanh Vân Tông?”
Hàn Bách đáp rất tự nhiên: “Thuộc.”
“Không ai muốn ở?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Linh khí mỏng, vị trí xa sáu chủ phong, công trình cũ gần như hỏng hết. Đệ tử tu hành ở đây không có lợi.”
Long Thanh hiểu ngay.
Đối với tu sĩ, không có linh khí thì tương đương đất xấu.
Nhưng hắn vốn không hấp thu được linh khí.
Như vậy khuyết điểm lớn nhất của nơi này lại chẳng ảnh hưởng gì tới hắn.
Long Thanh nhìn căn nhà lần nữa. “Giếng còn nước không?”
“Có lẽ còn.”
“Đất trồng được rau không?”
Hàn Bách nhìn hắn.
“Ngươi vừa lên tới nơi đã nghĩ tới rau?”
Long Thanh chỉ cái cuốc trên vai. “Hệ thống… à, ta thấy đất bỏ không hơi phí.”
May mà hắn kịp đổi câu.
Hàn Bách không để ý. Ông đi tới giếng, kéo cái gàu cũ treo cạnh thành xuống. Dây đã mục gần hết nên ông không dùng, chỉ phất tay một cái.
Một luồng lực vô hình lập tức nâng nước từ dưới giếng lên.
Long Thanh nhìn tới mức mắt sáng.
Đây là lần đầu hắn thấy tu sĩ thi triển pháp thuật ở khoảng cách gần.
Nước rơi vào chiếc bát gỗ Hàn Bách lấy từ túi trữ vật.
Long Thanh lại nhìn cái túi nhỏ bên hông ông.
Hắn vừa định hỏi thì Hàn Bách đã đưa bát nước tới.
“Thử đi.”
Long Thanh nhận lấy, ngửi trước rồi uống một ngụm.
Nước mát lạnh, không có mùi lạ, còn ngọt hơn con suối trong rừng một chút.
Hệ thống lập tức lên tiếng trong đầu.
“Nguồn nước tự nhiên. Chất lượng tốt. Có thể sử dụng làm nước sinh hoạt sau khi duy trì vệ sinh khu vực giếng.”
Long Thanh lập tức yên tâm.
“Giếng dùng được.”
Hàn Bách gật đầu. “Có nước thì ở được. Còn nhà, ngươi nên kiểm tra trước.”
Hai người bước vào căn nhà gỗ.
Cánh cửa vừa đẩy đã phát ra tiếng kẽo kẹt dài tới mức Long Thanh nghi nó sắp rơi khỏi bản lề. Bên trong đầy bụi, mạng nhện và lá khô bị gió thổi vào. Một cái giường gỗ cũ nằm sát tường, cái bàn bên cạnh còn ba chân rưỡi.
Long Thanh đi một vòng.
Mái thủng một chỗ.
Hai cửa sổ hỏng.
Một bức vách có khe khá lớn.
Nhưng khung chính vẫn chắc.
Hắn ngẩng đầu nhìn xà nhà rồi gõ thử vào cột.
“Không tệ.”
Hàn Bách nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Không tệ?”
“Ít nhất chưa sập.”
“Tiêu chuẩn của ngươi thấp thật.”
Long Thanh thở dài. “Sáng nay ta còn ngủ dưới đất, sau đó bị chim đuổi. Hiện tại có mái che đã là tiến bộ.”
Hàn Bách không phản bác được.
Ông lấy từ túi trữ vật ra một ít đồ dùng cơ bản: hai bộ trường sam của tạp dịch, chăn mỏng, nồi sắt nhỏ, bát đũa, một con dao, dây thừng, đèn dầu, ít gạo, muối và một ít lương khô.
Long Thanh nhìn đồ vật lần lượt xuất hiện.
Cuối cùng không nhịn được nữa.
“Hàn trưởng lão.”
“Ừ?”
“Cái túi đó…”
“Túi trữ vật.”
Đúng như hắn đoán.
Long Thanh lập tức hỏi: “Đắt không?”
Hàn Bách nhìn hắn hơi bất ngờ. Người khác lần đầu thấy túi trữ vật thường hỏi nó chứa được bao nhiêu, luyện chế thế nào hoặc cần cảnh giới gì để dùng.
Long Thanh hỏi giá.
“Loại thấp nhất cũng cần khá nhiều linh thạch đối với tạp dịch.”
“Bao nhiêu?”
“Sau này ngươi xuống khu vật tư sẽ biết.”
Long Thanh nghe giọng là hiểu.
Hiện tại không mua nổi.
Hắn lập tức gạt túi trữ vật sang mục tiêu tương lai.
Hàn Bách tiếp tục nói: “Ba ngày nữa ta sẽ cho người mang thêm ít vật dụng lên. Nếu ngươi thấy nơi này không ở được thì xuống khu tạp dịch tìm ta.”
Long Thanh nhìn căn nhà cũ, cái giếng rồi khoảng đất ngoài sân.
“Ta thử ở đây trước.”
“Không sợ?”
“Sợ gì?”
“Vô Danh Phong xa khu chính. Ban đêm có thể có thú rừng.”
Long Thanh lập tức nhớ tới con chim lửa.
Hắn nhìn cái cuốc trong tay.
“Có yêu thú lớn không?”
“Bình thường không. Đây vẫn nằm trong phạm vi tông môn.”
“Vậy được.”
Nếu thật sự có một con giống Xích Hỏa Điêu xuất hiện, hắn xuống núi cũng chưa chắc chạy kịp.
Ít nhất nơi này thuộc Thanh Vân Tông.
Long Thanh tiễn Hàn Bách ra ngoài. Trước khi đi, vị trưởng lão còn nhìn căn nhà một lần rồi nhắc: “Đừng cố sửa tất cả trong một ngày. Tối nay chỉ cần có chỗ ngủ là được.”
Long Thanh gật đầu.
“Ta hiểu.”
Hàn Bách đi được mấy bước lại quay lại.
“Với cả đừng tùy tiện vào sâu phía sau núi.”
“Có gì?”
“Rừng lâu năm. Có thể có thú.”
Long Thanh đáp ngay: “Ta không đi.”
Sau trải nghiệm buổi sáng, ham muốn khám phá rừng sâu của hắn hiện tại bằng không.
Hàn Bách yên tâm rời đi.
Long Thanh đứng giữa sân nhìn theo cho tới khi bóng người khuất hẳn.
Lần đầu tiên kể từ lúc tỉnh dậy, hắn thật sự ở một mình.
Không phải giữa rừng.
Mà là trước một căn nhà có thể gọi tạm là của mình.
Giọng hệ thống xuất hiện.
“Vị trí cư trú đã được xác nhận.”
“Nhiệm vụ ‘Tìm một nơi để sống’ hoàn thành.”
“Mở chức năng Gia Viên.”
Ngay sau đó, một bảng thông tin rất đơn giản hiện lên trong ý thức Long Thanh.
**Gia Viên: Vô Danh Phong.**
**Tình trạng: Bỏ hoang.**
**Nơi ở: Kém.**
**Nguồn nước: Tốt.**
**Đất canh tác: Chưa khai phá.**
**Mức độ an toàn: Cơ bản.**
Long Thanh nhìn dòng đầu tiên.
“Gia Viên?”
Hệ thống đáp: “Nơi cư trú ổn định của ký chủ.”
“Có thưởng không?”
“Chức năng Gia Viên chính là phần thưởng.”
Long Thanh im lặng.
“Ta bắt đầu hiểu phong cách của ngươi rồi.”
Hệ thống không phản ứng.
Hắn nhìn trời.
Còn khá lâu mới tối.
Việc cần làm rất rõ.
Dọn một phòng để ngủ.
Kiểm tra bếp.
Lấy nước.
Sau đó mới tính chuyện nhiệm vụ một trăm mét vuông đất.
Long Thanh không lao vào sửa cả căn nhà. Hắn chọn gian giữa còn mái tốt nhất, mở hết cửa cho bụi bay ra, rồi dùng cành cây bó thành chổi quét sạch lá khô và mạng nhện.
Chiếc giường cũ được kéo ra kiểm tra.
Ba thanh ván đã mục.
Long Thanh tháo bỏ, tìm mấy tấm gỗ còn tốt ở gian bên cạnh thay vào. Không đẹp nhưng đủ chắc.
Hệ thống theo dõi một lúc rồi thông báo: “Phát hiện hành vi sửa chữa cơ bản.”
Long Thanh đang đóng một cái chốt gỗ thì dừng tay.
“Có kỹ năng?”
“Chưa đủ điều kiện.”
“Ta biết ngay.”
Hắn tiếp tục làm.
Khoảng hơn một canh giờ sau, gian phòng đầu tiên đã có thể ở. Long Thanh trải chăn, đặt quần áo vào góc khô rồi chuyển sang nhà bếp.
Bếp cũ chỉ còn một bệ đất và cái ống khói nứt.
Hắn không sửa lớn. Chỉ dọn sạch, trét lại những khe nguy hiểm rồi thử nhóm lửa.
Khói thoát được.
Tốt.
Tối nay có thể nấu cơm.
Tiếp theo là một vấn đề mà truyện tu tiên thường ít khi nói tới, nhưng Long Thanh không thể giả vờ nó không tồn tại.
Đi vệ sinh ở đâu?
Hắn đi quanh nhà một vòng, cuối cùng chọn một vị trí thấp hơn nguồn nước, cách giếng đủ xa và nằm xuôi theo hướng thoát tự nhiên. Trước mắt chỉ đào một hố tạm, che chắn đơn giản bằng mấy tấm gỗ và cành cây.
Không đẹp.
Nhưng dùng được.
Hệ thống lại lên tiếng.
“Bố trí khu vệ sinh hợp lý giúp giảm nguy cơ ô nhiễm nguồn nước.”
Long Thanh chống cuốc, hơi ngạc nhiên.
“Ngươi còn quản chuyện này?”
“Hệ Thống Đại Đạo Sinh Hoạt phụ trợ đời sống toàn diện.”
“Cuối cùng cũng có một câu đúng với tên.”
Long Thanh rửa tay kỹ ở giếng rồi nhìn khoảng đất cạnh nhà.
Mặt trời đã bắt đầu nghiêng.
Nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ tân thủ hôm nay, bây giờ phải làm.
Một trăm mét vuông nghe không lớn.
Nhưng tự cuốc bằng tay cũng chẳng ít.
Hắn chọn một khoảnh đất khá bằng gần giếng, đo sơ bằng bước chân rồi bắt đầu phát cỏ.
Ban đầu Long Thanh còn cố dùng cạnh lưỡi cuốc để chặt cỏ. Làm được một lúc, hắn lập tức hiểu vì sao mình đã hỏi mua liềm.
“Đúng là không tiện.”
Hệ thống không lên tiếng.
Long Thanh cảm giác nó đang âm thầm chế giễu mình, dù rõ ràng hệ thống không có cảm xúc.
Cỏ được gom thành đống. Những bụi nhỏ bị đào bật cả rễ. Sau khi mặt đất tương đối sạch, Long Thanh mới bắt đầu cuốc.
Nhát đầu tiên bổ xuống.
Phập.
Lưỡi cuốc cắm vào đất sâu hơn hắn tưởng.
Long Thanh nhấc lên.
Đất tơi.
“Cuốc tốt thật.”
Nhát thứ hai.
Nhát thứ ba.
Tốc độ nhanh hơn rất nhiều so với dụng cụ bình thường hắn từng dùng.
Sau khoảng một phần ba khu đất, lưỡi cuốc bất ngờ va phải vật cứng.
“Keng.”
Long Thanh dừng lại.
Dưới lớp đất là một khối đá đen lớn, chỉ lộ ra một góc.
Hắn thử đào quanh.
Khối đá ít nhất lớn bằng cái chậu.
“Phiền.”
Nếu không lấy ra, luống đất sẽ bị vướng.
Long Thanh đổi tư thế, giơ cuốc rồi bổ vào phần đá lộ thiên.
Cạch.
Khối đá đen tách đôi.
Long Thanh đứng im.
Hắn cúi xuống nhặt một mảnh.
Đá rất cứng.
Ít nhất nhìn rất cứng.
Nhưng vừa rồi...
“Cuốc này tốt hơn ta nghĩ.”
Hệ thống chỉ đáp: “Cuốc tân thủ có chất lượng tốt.”
Long Thanh gật đầu.
“Lần này ta công nhận.”
Nếu Hàn Bách còn đứng ở đây, có lẽ ông sẽ không bình tĩnh như vậy.
Khối đá Long Thanh vừa bổ đôi là Hắc Cương Thạch. Không phải thiên tài địa bảo, nhưng vì kết cấu cực cứng nên thường được nghiền làm vật liệu gia cố. Tu sĩ Luyện Thể muốn phá một khối lớn cũng phải dùng binh khí và vận lực đúng cách.
Long Thanh lại dùng một cái cuốc bổ thành hai.
Nhưng trên Vô Danh Phong hiện tại chỉ có một người.
Mà người đó không biết Hắc Cương Thạch là gì.
Cho nên chuyện vừa xảy ra nhanh chóng bị xếp vào một kết luận rất đơn giản.
Cuốc tốt.
Long Thanh kéo hai nửa tảng đá sang bên rồi tiếp tục làm.
Mặt trời dần hạ thấp.
Mồ hôi thấm lưng áo.
Hắn phải nghỉ hai lần để uống nước, nhưng điều kỳ lạ là cơ thể không mệt như tưởng tượng. Từ sáng tới giờ hắn chạy khỏi Xích Hỏa Điêu, đi đường núi, dọn nhà, sửa giường, rồi cuốc đất. Vậy mà sức vẫn còn khá nhiều.
Long Thanh chỉ nghĩ có lẽ do cơ thể xuyên không được cải thiện đôi chút.
Đến khi nhát cuốc cuối cùng hạ xuống, giọng hệ thống vang lên rõ ràng hơn bình thường.
“Nhiệm vụ tân thủ hoàn thành.”
“Diện tích đất đã khai phá: Một trăm mét vuông.”
“Nhận thưởng: Canh Tác cấp 1.”
“Nhận thưởng bổ sung: Gói hạt giống rau cơ bản.”
Long Thanh lập tức thả cuốc xuống.
“Cuối cùng cũng có kỹ năng.”
Một lượng kiến thức không lớn nhanh chóng xuất hiện trong đầu hắn. Cách làm đất, giữ độ ẩm, khoảng cách gieo, nhận biết một số dấu hiệu cây thiếu nước, sâu bệnh và thời gian thu hoạch cơ bản.
Không có thần thông.
Không có tiên pháp.
Nhưng rất thực dụng.
Ngay sau đó, một túi vải nhỏ xuất hiện trong tay Long Thanh.
Hắn mở ra.
Bên trong chia thành nhiều ngăn nhỏ, mỗi ngăn có một loại hạt giống.
Cải xanh.
Củ cải.
Hành.
Dưa chuột.
Cà chua.
Đậu.
Thêm vài loại rau bản địa mà hệ thống cung cấp tên tương ứng.
Long Thanh nhìn túi hạt.
Rồi nhìn một trăm mét vuông đất mới cuốc.
Hắn im lặng một lúc.
“Ta thật sự bắt đầu làm nông rồi.”
Hệ thống đáp: “Canh tác là một kỹ năng sinh tồn hữu ích.”
“Ta xuyên không để tu tiên.”
“Hệ thống không ngăn cản ký chủ tu tiên.”
“Nhưng ngươi không cho công pháp.”
“Chưa đạt điều kiện.”
Long Thanh lập tức chú ý.
“Vậy nghĩa là sau này có?”
Hệ thống im lặng hai giây.
“Chưa thể xác nhận.”
Long Thanh suýt bị nó làm nghẹn.
“Ngươi rất biết cách cho người khác hy vọng rồi lấy lại.”
Trời đã gần tối nên hắn không gieo toàn bộ. Long Thanh chỉ chia vài luống nhỏ, dựa theo kiến thức vừa nhận để gieo một ít cải, củ cải, hành và cà chua.
Phần còn lại để ngày mai.
Làm xong, hắn lấy nước tưới vừa đủ.
Khi những giọt nước đầu tiên thấm xuống lớp đất vừa khai phá, ở nơi rất sâu dưới lòng Vô Danh Phong, một đoạn trận văn vốn tối đen bỗng lóe sáng.
Không ai nhìn thấy.
Một đường.
Rồi thêm một đường.
Chúng không tạo ra linh quang trên mặt đất, cũng không khiến núi rung chuyển. Chỉ giống như những mạch máu đã khô quá lâu vừa nhận được giọt nước đầu tiên.
Long Thanh hoàn toàn không biết.
Hắn đang đói.
Bữa tối đầu tiên trên Vô Danh Phong rất đơn giản.
Gạo Hàn Bách để lại được nấu thành một nồi cơm nhỏ. Long Thanh ăn với ít lương khô, muối và nước nóng. Không có thịt, không có rau tươi, nhưng sau một ngày chạy và lao động, hắn vẫn ăn sạch hai bát.
Đặt bát xuống, Long Thanh mới phát hiện một chuyện.
Yên tĩnh.
Rất yên tĩnh.
Không tiếng xe.
Không tiếng điện thoại.
Không hàng xóm.
Chỉ có tiếng côn trùng và gió ngoài cửa.
Hắn ngồi trước căn nhà cũ, nhìn sáu ngọn chủ phong xa xa đã bắt đầu sáng đèn. Thỉnh thoảng một đạo kiếm quang lướt qua giữa hai đỉnh núi.
Đẹp thật.
Cũng xa thật.
Long Thanh chống cằm, nhìn một lúc lâu.
Sáng nay hắn còn ở Trái Đất.
Tối nay đã thành tạp dịch của một tông môn tu tiên, sống một mình trên ngọn núi bỏ hoang và sở hữu một cái cuốc có chất lượng rất tốt.
Đời người đúng là khó đoán.
Hệ thống đột nhiên thông báo: “Gia Viên đã đạt điều kiện cư trú cơ bản.”
Long Thanh mở bảng.
**Gia Viên: Vô Danh Phong.**
**Nơi ở: Cơ bản.**
**Nguồn nước: Tốt.**
**Đất canh tác: Một trăm mét vuông.**
**Khu vệ sinh: Tạm thời.**
**Bếp: Có thể sử dụng.**
**Mức độ an toàn: Cơ bản.**
Bên dưới xuất hiện một dòng mới.
**Đánh giá tổng thể: Có thể sinh sống.**
Long Thanh nhìn một lúc rồi bật cười.
“Nghe chẳng sang trọng chút nào.”
Hệ thống đáp: “Đánh giá dựa trên điều kiện thực tế.”
“Ít nhất thêm chữ ‘ấm cúng’ được không?”
“Chưa đạt điều kiện.”
Long Thanh hết muốn nói.
Hắn đứng dậy rửa bát, dùng nước lau người sơ qua rồi trở vào căn phòng vừa dọn. Ngày mai phải làm khu tắm tử tế hơn. Quần áo cũng cần chỗ giặt và phơi. Nhà phải sửa tiếp, bếp cần thêm đồ, còn ruộng mới gieo phải theo dõi.
Việc khá nhiều.
Nhưng Long Thanh không thấy khó chịu.
Ít nhất mọi thứ đều nằm trong khả năng của hắn.
Trước khi ngủ, hắn đặt cái cuốc cạnh giường.
Không phải vì quý.
Mà vì ngộ nhỡ ban đêm có thú đi vào, thứ này hiện là vũ khí duy nhất.
Long Thanh nằm xuống chiếc giường vừa sửa. Gỗ hơi cứng, chăn cũng mỏng, nhưng so với ngủ trong rừng đã tốt hơn rất nhiều.
Hắn nhìn trần nhà tối một lúc rồi hỏi hệ thống: “Ta thật sự không thể tu luyện sao?”
Hệ thống trả lời: “Hệ thống chưa từng kết luận ký chủ không thể tu luyện.”
Long Thanh lập tức mở mắt.
“Nhưng linh căn không xác định.”
“Đúng.”
“Trắc Linh Thạch cũng không đo được.”
“Đúng.”
“Vậy ta tu kiểu gì?”
“Chưa đủ điều kiện trả lời.”
Long Thanh nhìn trần nhà.
“Lại chưa đủ điều kiện.”
Không có câu trả lời thêm.
Nhưng lần này hắn lại không thất vọng như lúc ở bên suối.
Ít nhất hệ thống không nói “không thể”.
Chỉ là chưa biết.
Long Thanh kéo chăn lên.
“Được. Chậm thì chậm.”
Hắn ngáp một cái.
“Ngày mai trồng rau trước.”
Một lát sau, Long Thanh đã ngủ.
Ngoài căn nhà, Vô Danh Phong chìm dần vào đêm.
Một trăm mét vuông đất mới khai phá nằm im dưới ánh trăng. Những hạt giống đầu tiên vừa được gieo chưa có bất kỳ dấu hiệu nảy mầm nào.
Nhưng sâu bên dưới lớp đất ấy, những đường trận văn cổ đã bắt đầu nối với nhau.
Từ khu ruộng, một tia sáng rất mờ truyền về phía cái giếng.
Từ giếng, nó tiếp tục đi sâu vào lòng núi.
Cuối cùng chạm tới một điểm đã ngủ yên qua thời gian dài đến mức ngay cả Thanh Vân Tông hiện tại cũng không còn biết nó tồn tại.
Một tiếng rung nhỏ vang lên.
Rất nhẹ.
Giống một nhịp tim vừa xuất hiện sau giấc ngủ dài.
Trên mặt đất, Long Thanh trở mình.
Hắn không nghe thấy gì.
Càng không biết rằng ngọn núi bị tất cả đệ tử Thanh Vân Tông chê linh khí mỏng, không ai muốn tới...
vừa có dấu hiệu sống lại vì hắn cuốc một mảnh ruộng.
Sáng hôm sau, nếu mọi chuyện bình thường, Long Thanh sẽ chỉ nhìn những luống đất rồi chờ rau nảy mầm.
Còn nếu hắn biết phía dưới đang xảy ra chuyện gì...
có lẽ câu đầu tiên vẫn sẽ là:
“Có bán được linh thạch không?”
Nhưng đó là chuyện của ngày mai.