Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 94: NGƯỜI MUA TIN KHÔNG MUA MẠNG
Cuộc tiếp xúc với nhánh Huyết Ảnh còn sót không diễn ra trong mật thất đầy máu, cũng không có sát thủ mặc đen đứng thành hàng như Long Thanh tưởng tượng sau khi nghe cái tên Huyết Ảnh Lâu. Điểm hẹn đầu tiên thậm chí là một quầy bán bánh nóng ở phía đông Thanh Vân Thành. Cửu Ly và Mị Vô Song xuống thành từ cuối giờ Thìn, mặc y phục tán tu bình thường, trên người không có dấu Vô Danh. Huyết Ảnh Lệnh được giấu trong một hộp gỗ nhỏ. Theo mã giải được, muốn gọi người nhận tuyến phải mua ba bánh mặn, một bánh ngọt, trả bằng một viên linh thạch và để tiền lẻ nguyên trên khay. Long Thanh khi nghe quy tắc từ sáng đã hỏi: “Nếu người bán hết bánh ngọt thì sao?” Cửu Ly đáp: “Chờ hôm khác.” “Mạng tình báo dựa vào bánh?” Vô Song nói: “Chính vì bình thường mới khó nhìn.” Hắn nghĩ rồi gật. “Cũng đúng.” Sau đó nhất quyết đưa tiền thật cho Cửu Ly vì “đã mua thì mang bánh về”. Đại sư tỷ cuối cùng phải hứa không vứt.
Thanh Dao và Long Thanh không đi sát. Hai người ngồi tại một quán trà cách hai phố, vừa làm vòng hỗ trợ vừa thật sự đi mua dược giấy và muối như danh sách. Tạ Trường Xuân bố trí thêm hai đệ tử Nội Vụ ở xa hơn, tuyệt đối không tiếp cận nếu không có tín hiệu. Kế hoạch rất rõ: hôm nay không bắt mạng. Chỉ xác định người, mua một dịch vụ, kiểm xem mã Huyết Ảnh còn hoạt động tới đâu. Long Thanh nghe xong mới chịu đi. Hắn còn nhắc Cửu Ly trước lúc tách: “Đừng vì người ta nói chuyện đáng ngờ mà rút kiếm.” Nàng cười. “Ta có thường rút kiếm vậy sao?” “Không. Nhưng cô thích tự theo.” “Sư phụ nhớ dai.” “Chuyện nguy hiểm phải nhớ.”
Ở quầy bánh, Cửu Ly làm đúng mã. Ba mặn, một ngọt, một linh thạch. Người bán là bà lão tóc bạc, tu vi chỉ Tụ Khí trung kỳ, nhìn hai người không quá một lần. Bà nhận tiền, gói bánh rồi nói: “Bánh ngọt hôm nay hơi cứng, nếu không thích có thể đổi ở ngõ Thanh Hồ.” Đây là câu trả. Cửu Ly đáp theo lệnh bài: “Cứng thì ngâm trà.” Bà lão không nói thêm. Mị Vô Song cầm túi bánh, hai người rời. Đi được một con phố, nàng hỏi rất nhỏ: “Cô thấy?” “Bà ấy không phải Huyết Ảnh.” “Đúng. Chỉ điểm báo.” “Có người theo chưa?” “Một.” Vô Song không cần mị thuật để biết. Một người bán hàng rong phía sau đã đổi gánh sang vai trái đúng sau khi họ rời, rồi không bán cho hai khách gọi. Cửu Ly cũng nhận ra qua phản chiếu cửa kính. Hai người không quay.
Người theo giữ khoảng cách ba phố, sau đó biến mất. Chưa tới nửa khắc, một đứa trẻ khoảng mười ba tuổi chạy tới bán hoa giấy. “Hai tỷ tỷ mua không?” Cửu Ly hỏi giá. “Một đồng.” Nàng đưa hai. Đứa trẻ không trả lại mà nói: “Hoa đỏ để phía bắc, hoa trắng để phía nam.” Trong bó chỉ có hoa trắng. Hai người đi nam. Mị Vô Song hơi cười. “Mạng còn khá cẩn thận.” Cửu Ly hỏi: “Cô từng làm kiểu này?” “Nhiều.” “Trẻ con?” “Có người dùng, ta không thích.” “Vì?” “Nếu có chuyện, đứa trẻ là người chết đầu tiên mà không biết gì.” Cửu Ly nhìn nàng một lần. Đây là một trong những lúc Vô Song nói về thế giới ngầm mà không có vẻ tự hào.
Điểm thứ hai là một cửa hàng sửa giày. Người thợ nhận hộp Huyết Ảnh Lệnh, không mở ngay. Hắn hỏi: “Mua gì?” Cửu Ly nói: “Hai người từ tây vào, cần qua Bạch Thạch, không muốn ghi gốc.” Người thợ hỏi: “Có truy nã?” “Không.” “Hàng?” “Không.” “Tu vi?” “Một Trúc Cơ, một Tụ Khí.” “Chủng?” Cửu Ly dừng đúng nhịp đã chuẩn bị. “Có thể không phải Nhân tộc.” Người thợ nhìn nàng lần đầu lâu hơn. “Ma?” “Ngươi cần biết?” Hắn đáp rất thực tế: “Nếu Ma khí không che được, giá khác.” Vô Song gần như muốn cười. Không đạo đức, không kinh sợ. Chỉ giá khác. Cửu Ly hỏi: “Bao nhiêu?” “Ta không bán. Đi tiếp.” Hắn đưa lại lệnh bài kèm một miếng da có địa chỉ. “Mã còn dùng, nhưng lệnh cũ. Tầng sát đã chết.” Cửu Ly lập tức hỏi: “Tầng sát?” Người thợ lắc. “Ta sửa giày.” Rõ ràng không nói thêm.
Ra ngoài, Vô Song nhận xét: “Hắn biết mạng cũ nhưng không thuộc lõi.” “Vì câu tầng sát đã chết?” “Ừ. Người trong lõi sẽ không nói thẳng với khách lạ. Hắn chỉ biết thị trường.” Cửu Ly gật. “Địa chỉ tiếp?” “Có thể là Đỗ Tam.” “Cô mong gặp?” “Hắn biết nhiều nhưng không thích dính máu.” “Sao chắc?” Vô Song suy nghĩ. “Ta từng mua đường qua một người do hắn giới thiệu. Khi ta hỏi có thể xử một người bám đuôi không, bên kia trả lại tiền và nói họ chỉ bán lộ trình.” “Có nguyên tắc?” “Có thể gọi là nguyên tắc, cũng có thể là cách sống lâu.” “Khác nhau?” “Không nhiều.”
Hai người đi tới địa chỉ trên miếng da: một quán trà cũ tên Tam Nhàn, nằm trong ngõ không quá kín. Bên trong có năm bàn, ba khách. Đỗ Tam ngồi ở bàn sát cửa sổ, hôm nay mặc áo xanh nhạt chứ không nâu. Gương mặt vẫn dễ quên, bụng vẫn hơi lớn. Hắn nhìn hai người bước vào rồi nhìn bàn tay Cửu Ly. Không thấy lệnh bài lộ nhưng rõ ràng đã biết. “Ngồi.” Không gọi tên. Không hỏi vì sao tới. Vô Song và Cửu Ly ngồi đối diện. Đỗ Tam tự rót trà. “Hai người từ tây?” “Khách của chúng ta.” Cửu Ly đáp. “Muốn qua Bạch Thạch?” “Ừ.” “Ma tộc?” “Một người có ma mạch.” “Có truy nã Huyết Ngục, Thiên Ma, Bạch Cốt, Thành Vệ hay ba đại thương hội không?” Cửu Ly hơi khựng vì danh sách cụ thể. “Không.” “Táng Đạo?” Đỗ Tam hỏi rất tự nhiên như một tên khách giả, nhưng Mị Vô Song gần như lập tức nhận ra đây là bẫy thử phản ứng. Nàng không đổi mặt. Cửu Ly cũng không. “Không biết.” Đỗ Tam nhìn hai người, rồi gật. “Tốt.”
Mị Vô Song lên tiếng lần đầu. “Vì sao hỏi Táng Đạo?” Đỗ Tam nhấp trà. “Có người mua đường cho họ.” “Ngươi biết họ?” “Không.” “Vậy sao biết?” “Người trả tiền để lại mã. Ta biết mã, không biết người.” “Họ thuê nhiều?” “Cô đang mua đường hay mua tin?” Vô Song hơi cười. “Nếu mua tin thì giá?” “Câu đó năm mươi linh.” “Đắt.” “Tin đắt hơn đường.” Cửu Ly nhìn Vô Song một lần như muốn nói cô đúng là gặp đúng nghề. Vô Song không dùng mị. Chỉ hỏi tiếp: “Đường cho hai người bao nhiêu?” “Nếu giấy sạch, bốn mươi. Nếu cần đổi mạch giả, sáu mươi. Nếu Ma khí mạnh, tám mươi. Không bao hộ chiến.” “Nếu gặp người gác khó?” “Đổi đường.” “Nếu người gác nhận ra?” “Khách tự xử theo luật.” “Nếu ta trả thêm để hắn không nói được?” Đỗ Tam đặt chén xuống.
“Không nhận.”
Cửu Ly hỏi: “Bao nhiêu cũng không?”
“Không.”
“Vì sao?”
Đỗ Tam nhìn nàng rất bình thản.
“Ta bán đường, không mua mạng.”
Căn bàn yên nửa nhịp.
Vô Song không bất ngờ. Cửu Ly lại chú ý kỹ giọng hắn. Không giống diễn. Đỗ Tam nói tiếp: “Muốn thuê giết người, tìm người khác. Huyết Ảnh cũ từng có tầng làm việc đó. Tầng ấy ở Thanh Vân gần như đã tắt. Ta dùng mã cũ vì khách quen mã, thế thôi.” Cửu Ly hỏi: “Ngươi từng thuộc Huyết Ảnh?” “Từng nhận việc hậu cần.” “Cấp nào?” “Không đủ để biết sát chủ.” “Có đưa sát thủ?” “Có vài lần, nhiều năm trước.” “Biết họ đi giết ai?” “Không.” “Nếu biết?” “Ta vẫn chuyển nếu hợp đồng lúc đó cho phép. Nhưng bây giờ không nhận kiểu đó nữa.” Đỗ Tam không cố tẩy trắng mình. Điều này khiến lời nói đáng tin hơn một chút, nhưng Cửu Ly vẫn không thả lỏng. “Vì sợ?” “Vì lời ít mà chết nhanh.” Hắn cười khô. “Bán đường sống lâu hơn.”
Vô Song hỏi: “Huyết Ảnh Lâu còn không?” Đỗ Tam nhìn nàng. “Cái tên còn. Mạng thì vỡ.” “Vỡ thành?” “Ai có khách thì làm. Người làm giấy giữ xưởng. Người dẫn đường giữ tuyến. Người mua tin giữ nguồn. Có người vẫn dùng lệnh cũ để làm ăn. Nếu cô hỏi có một Huyết Ảnh chủ ngồi đâu đó ra lệnh tất cả, ta không biết.” “Tầng sát?” “Một phần rút khỏi Đông Huyền sau vụ Thanh Vân. Một phần chết. Một phần đổi tên.” Cửu Ly biết “vụ Thanh Vân” rất có thể là tuyến truy nàng. Nàng không biểu hiện. “Ai trả tiền cho họ trước?” “Câu đó không thuộc gói đường.” Đỗ Tam lại đưa giá bằng ánh mắt. Vô Song hỏi: “Một trăm?” “Tùy câu.” “Khách áo đen mua đường Hắc Vân gần đây?” Đỗ Tam nhìn nàng lâu hơn. “Hai trăm.” Cửu Ly không trả. Long Thanh đã dặn không đốt tiền nếu chưa cần. Vô Song cũng không. “Vậy thôi.” Đỗ Tam hơi bất ngờ. Nhiều khách khi đã hỏi tới thường khó bỏ. Nữ tử này bỏ rất nhanh. Hắn không biết Mị Vô Song vừa học câu không phải cửa nào cũng cần mở được mấy ngày.
Cửu Ly đổi sang việc thật. “Hai người từ tây vào ngày kia. Cho ta tuyến mẫu.” Đỗ Tam lấy một tờ giấy trống, vẽ ba trạm: Bạch Thạch, Thanh Khê, Nam Hạc. “Nếu có Ma khí thì không qua cổng chính Bạch Thạch. Đi trạm hàng phía đông, kiểm hàng trước kiểm người. Không mang hung khí có huyết sát quá nặng. Ngọc thân phận dùng một lần, tới Nam Hạc bỏ. Ta không bảo đảm sau Nam Hạc.” “Có cần hối lộ?” “Không nếu giấy đúng.” “Giấy giả mà đúng?” “Giấy không phải giả hoàn toàn. Thân phận thật một phần, nơi sinh đổi, tuyến đổi. Nếu làm giả hết dễ lộ.” Vô Song nghe liền gật nhẹ. Đây là mạng sống lâu vì hiểu giới hạn. Đỗ Tam nhìn nàng. “Cô biết.” “Một chút.” “Cô từng đi tuyến?” “Có thể.” “Tây?” “Có thể.” Hai người đều dùng cùng kiểu không trả lời, Cửu Ly ngồi giữa gần như muốn cười.
Đúng lúc đó, một thiếu niên phục vụ đặt thêm nước lên bàn rồi để dưới khay một tờ giấy gấp. Đỗ Tam nhìn, sắc mặt không đổi. Hắn mở ra, đọc một lần rồi đẩy vào tay áo. Nhưng Cửu Ly đã thấy một góc dấu đỏ. “Tin mới?” “Không liên quan.” Vô Song nhìn nếp giấy rồi khẽ cau. Dấu chữ ở mép giống lệnh chuyển khẩn của mạng Huyết Ảnh cũ, nhưng tờ giấy lại có một điểm không đúng: nếp gấp đã bạc, trong khi vệt mực ở đường gấp vẫn đen như mới. Nếu giấy thật được viết trước rồi gấp, mực tại nếp sẽ nứt theo thời gian. Tờ này là giấy cũ được gấp trước, sau mới viết. Một dạng tạo cảm giác “lệnh lưu lâu”. Nàng định nói thì bên ngoài ngọc liên lạc của Cửu Ly rung một cái. Tin từ Long Thanh: “Có người vừa bán một tờ giấy cũ mới viết ở sạp ngoài. Cẩn thận.”
Cửu Ly nhìn Vô Song. Vô Song cũng hiểu. Long Thanh không biết mạng, nhưng đang ở quán trà cách đó hai phố và vừa nhìn thấy một người mua giấy cũ rồi chấm mực. Thanh Dao kiểm loại mực. Có thể đây là mồi dẫn họ sang điểm khác. Cửu Ly không phản ứng ngay với Đỗ Tam. Nàng hỏi: “Có người biết chúng ta dùng lệnh cũ?” Hắn không trả lời. “Có thể.” “Tờ vừa tới bảo gì?” “Đổi điểm.” “Tới đâu?” “Kho bảy phía bắc.” Vô Song nói: “Giấy giả.” Đỗ Tam nhìn. “Sao biết?” “Mực mới hơn nếp.” Hắn mở lại, quan sát, sắc mặt lần đầu thay đổi. “Đúng.” Cửu Ly hỏi: “Ai gửi?” “Ta cũng muốn biết.” Đỗ Tam không phải người dựng bẫy. Ít nhất phản ứng lúc này không giống.
Hắn đột nhiên đứng dậy, đi vào sau quầy rồi trở ra với một ngọc nhỏ. “Giao dịch hôm nay dừng. Có người chạm tuyến.” Cửu Ly không để hắn đi ngay. “Ngươi nghĩ người nào?” “Người biết lệnh Huyết Ảnh vừa xuất hiện ở Tĩnh Các.” “Phòng mười ba?” “Có thể.” “Táng Đạo?” Mị Vô Song hỏi. Đỗ Tam nhìn nàng. “Có thể. Nhưng nếu là khách của họ, ta càng không muốn biết.” “Sợ?” “Ta bán tin. Người mua tin sống lâu nhờ biết thứ gì không nên mua.” Hắn nói xong lại nhìn Huyết Ảnh Lệnh trong tay Cửu Ly. “Các cô muốn biết mạng cũ còn không, đúng?” Cửu Ly không phủ nhận. “Ừ.” “Còn. Nhưng đừng tưởng bắt ta là hết. Bốn điểm quanh thành hôm nay có thể dùng mã Huyết Ảnh, mai đổi tên khác. Người làm giấy vẫn làm giấy. Người biết đường vẫn biết đường.” “Vậy ai quản?” “Tiền.” Một câu rất lạnh nhưng thật.
Cửu Ly suy nghĩ rồi quyết định không giữ hắn. “Ta muốn mua thêm một tin.” Đỗ Tam ngồi lại. “Tin gì?” “Người mua bản đồ Tâm Ma phòng mười sáu.” Hắn không biểu hiện nhiều, nhưng ngón tay gõ bàn một lần. “Ba trăm.” “Đắt.” “Tin mới.” “Ta chỉ hỏi hắn có phải chủ cuối không.” Đỗ Tam nhìn nàng. “Câu đó một trăm.” Cửu Ly định trả, Long Thanh trong ngọc truyền sang một dòng: “Nếu chỉ cần biết chủ cuối thì hỏi người bán lại bản sao.” Nàng im một nhịp. Vô Song nhìn mắt nàng, đoán có tin. Cửu Ly đổi câu: “Có bản sao bán lại không?” Đỗ Tam lần đầu cười. “Năm mươi.” “Được.” Năm mươi linh được đặt lên bàn.
Đỗ Tam thu tiền rồi nói: “Phòng mười sáu là người mua tin, không phải người thám hiểm. Bản gốc vừa ra khỏi Tĩnh Các đã được sao ba bản. Mỗi bản cố tình lệch một chi tiết nhỏ để nếu rò biết từ khách nào. Một bản bán qua tuyến Vạn Pháp. Một bản cho nhóm tán tu đã đặt trước. Một bản khách áo đen mua. Bản gốc rời thành trước giờ Sửu.” Cửu Ly hỏi: “Đi đâu?” “Câu khác.” Nàng không mua. “Phòng mười chín?” “Ta không biết phòng.” Vô Song hỏi: “Khách áo đen dùng dấu gì?” Đỗ Tam nhìn nàng. “Câu đó hai trăm.” Nàng bỏ. Không cần. Nàng gần chắc đó là tuyến Táng Đạo.
Thông tin giải quyết được vấn đề Huyễn Ký tối qua. Người mua không chỉ chống theo dấu mà vốn có kế hoạch sao và phân nguồn. Điều này cũng có nghĩa Tâm Ma Bí Cảnh không còn nằm trong tay một phe. Vạn Pháp Phong có một bản, nhóm tán tu có một bản, Táng Đạo rất có thể có một bản. Thanh Vân không cần cướp bản gốc; chỉ cần phối hợp Kỷ Vân Đài là có thể nghiên cứu. Cửu Ly hỏi câu cuối: “Nhóm Tây khách ngày mai là của ai?” Đỗ Tam lắc. “Không bán danh khách.” “Nhưng chúng ta đang mua tuyến giống họ.” “Ta có thể nói quy cách: sáu người, không truy nã công khai, khai không hàng cấm, không thuê hộ chiến. Một người cần dược cho ma mạch. Có trẻ nhỏ trong đoàn.” Vô Song lập tức nhìn. “Có trẻ?” “Một.” “Bao tuổi?” “Không hỏi.” “Vậy không giống đội sát thủ.” Cửu Ly nói. Đỗ Tam nhún vai. “Ta đâu nói họ là sát thủ.”
Rời Tam Nhàn, hai nữ tử không bị theo rõ ràng. Họ vòng hai tuyến rồi mới tới quán trà nơi Long Thanh và Thanh Dao đang chờ. Trên bàn trước Long Thanh có một gói muối, dược giấy, hai hũ gốm và ba tờ giấy cũ mua thử. Thanh Dao đang dùng một loại nước kiểm mực. Vừa thấy Cửu Ly, hắn hỏi: “Không đánh?” “Không.” “Mua được tin?” “Có.” “Bao nhiêu?” “Năm mươi.” Long Thanh lập tức cau. “Một câu?” “Một nhóm câu.” “Vẫn đắt.” Vô Song ngồi xuống. “Tin đáng tiền.” “Nếu hữu dụng thì được.” Hắn đẩy đĩa bánh bà lão gói lúc sáng. “Bánh còn.” Cửu Ly nhìn. “Sư phụ thật sự mang về.” “Đã mua.” Thanh Dao lấy bánh ngọt thử một miếng. “Hơi cứng.” Vô Song và Cửu Ly đồng thời bật cười vì đúng câu mật mã lúc sáng. Long Thanh không hiểu hai người cười gì.
Thanh Dao đưa tờ lệnh giả vừa lấy được bản sao ảnh. “Mực là Hắc Tùng, mới chưa quá hai canh giờ. Giấy cũ ít nhất vài tháng.” Long Thanh nói: “Ta thấy người ngoài sạp lấy giấy cũ rồi viết.” Cửu Ly hỏi: “Người đó?” “Đệ tử Thanh Vân đang theo xa. Không bắt.” “Tốt.” Vô Song nhìn hắn. “Ngươi biết vì sao giấy giả chỉ bằng nhìn?” “Ta từng viết và lưu giấy nhiều. Nếp cũ bạc, mực mới không nứt.” Thanh Dao gật. “Lý thường.” Không có thần thông. Chỉ là mắt và kinh nghiệm vật liệu đời thường. Vô Song chậm rãi nói: “Một ngày nào đó Táng...” Nàng dừng trước khi nói hết. Cửu Ly nhìn. Long Thanh lại đang ăn bánh nên chỉ nghe nửa đầu. Vô Song sửa: “...người thuê ta chắc sẽ ghét việc ngươi nhìn đồ quá kỹ.” “Ta đâu nhìn người.” “Chính vì vậy.”
Sau khi ghép toàn bộ tin, nhóm thống nhất ba việc. Một, không đánh các điểm Huyết Ảnh lúc này; chỉ ghi và báo Thanh Vân kiểm hoạt động phạm luật cụ thể. Hai, dùng bản sao từ Vạn Pháp Phong thay vì tranh bản đồ Tâm Ma. Ba, kiểm nhóm sáu người từ Tây vào vào ngày mai tại tuyến Bạch Thạch, nhưng không bắt trước. Tạ Trường Xuân nhận tin qua ngọc và đồng ý, dù ông yêu cầu ít nhất một Kim Đan Thanh Vân ở gần. Vô Song nghe tới nhóm Tây khách, trong lòng lại đặc biệt chú ý. Một người bị ma mạch tổn thương, có trẻ nhỏ, không hàng cấm. Có thể chỉ là một gia đình hoặc thương đội nhỏ. Nhưng dùng mạng Huyết Ảnh để vào Đông Huyền nghĩa là họ có lý do không muốn qua cổng thường.
Buổi chiều, Thanh Dao kiểm một tập mẫu giấy đường mà Cửu Ly lấy được từ tuyến Đỗ Tam với lý do mua thử. Nàng không đọc nội dung trước, mà ngửi, soi, dùng nước. Ba tờ dùng cùng loại sáp niêm, cùng mực nhưng chữ khác, chứng tỏ có một xưởng trung tâm rồi nhiều người điền. Một tờ kê thuốc đính kèm bản mẫu của nhóm Tây khách. Thanh Dao đọc: Hàn Mạch Tán, Ma Tức Điều Hòa Dịch, Thạch Căn Cao, lượng dùng bảy ngày. Nàng nói: “Đây là thuốc cho ma mạch bị khô và nứt do đi qua vùng sa địa có hỏa độc. Không phải loại dùng tăng chiến lực.” Vô Song gật. “Tây Ma có nhiều tuyến như vậy.” Một hóa đơn khác ghi Thanh Nhiệt Tử Cao, liều trẻ nhỏ, cộng thêm lương khô mềm. Long Thanh nghe liền hỏi: “Có trẻ thật?” “Khả năng cao.” “Vậy càng đừng dọa người ta trước.”
Cửu Ly nhìn sư phụ. “Nếu là Ma tu?” “Trẻ Ma tộc không phải trẻ à?” Câu hỏi khiến Vô Song yên đi một chút. Long Thanh nói như chuyện quá hiển nhiên. “Người lớn có làm gì thì xem người lớn. Trẻ con liên quan gì?” Thanh Dao gật ngay. Cửu Ly cũng. Không ai trong ba người biết câu đó chạm vào một ký ức rất cũ của Vô Song: lần đầu nàng bị người Huyết Ngục kiểm huyết mạch, nàng cũng chưa lớn. Trong mắt họ, trẻ con có huyết mạch quý đã là tài sản trước khi là người.
Nhóm dự định kết thúc ở đó thì Thanh Dao bỗng lật phần túi mẫu do người trung gian bán kèm. Một thẻ kim loại nhỏ rơi ra. Không phải Huyết Ảnh Lệnh. Chỉ bằng hai ngón tay, màu đỏ đen, trên mặt có ba đường móc vào nhau như một chiếc lồng hình giọt máu. Cửu Ly nhìn. “Cái này của nhóm sáu?” Thanh Dao kiểm ký hiệu giấy kèm. “Nằm trong bộ vật mẫu tuyến Tây, nhưng không chắc của khách hay người dẫn.” Long Thanh hỏi: “Biết là gì?” Cửu Ly lắc. Thanh Dao cũng.
Mị Vô Song không đáp.
Nàng đã đứng yên.
Nụ cười vốn thường ở môi biến mất gần như hoàn toàn.
Cửu Ly thấy ngay.
“Cô biết.”
Vô Song nhìn thẻ kim loại.
Quá biết.
Nàng từng nhìn biểu tượng này trên cổng.
Trên áo giáp truy binh.
Trên xích khóa người.
Trên những tờ lệnh gọi nàng trở về.
Dưới cổ tay nàng, ấn huyết cũ bỗng nóng lên rất nhẹ như nhớ được vật cùng nguồn.
Long Thanh thấy sắc mặt nàng đổi, đặt bánh xuống.
“Có vấn đề?”
Mị Vô Song không trả lời ngay.
Nàng cầm thẻ nhưng không để da chạm trực tiếp, dùng khăn của Thanh Dao lót. Mặt sau có một nét huyết văn đã mòn. Không phải lệnh cao. Có thể chỉ là thẻ người dẫn, thẻ giao dịch hoặc vật nhận diện của một nhánh ngoài. Nhưng biểu tượng không thể nhầm.
Cửu Ly hỏi lần nữa, giọng thấp hơn:
“Là thế lực nào?”
Vô Song ngẩng lên.
Trong mắt nàng không còn vẻ trêu đùa.
“Không phải Táng Đạo.”
Đây là lần đầu cái tên ấy tự rời miệng nàng trước cả ba người.
Căn bàn lập tức yên.
Cửu Ly không bỏ qua, nhưng chưa hỏi Táng Đạo là gì. Bởi sắc mặt Vô Song lúc này cho thấy thứ trước mặt còn gần nàng hơn.
Thanh Dao hỏi:
“Vậy là ai?”
Mị Vô Song nhìn biểu tượng giọt máu bị ba móc khóa lấy.
Một lúc lâu mới nói:
“Huyết Ngục Ma Cung.”
Long Thanh không biết cái tên.
Cửu Ly từng nghe.
Thanh Dao cũng chỉ biết sơ.
Nhưng chỉ bằng cách Mị Vô Song nói bốn chữ ấy, cả hai nữ tử đều hiểu...
đây không còn là một đầu mối công việc đơn thuần.
Cửu Ly hỏi:
“Có thù với cô?”
Vô Song nhìn chiếc thẻ.
Dưới tay áo, huyết ấn trên cổ tay tiếp tục nóng.
Nàng chậm rãi đáp:
“Có thể nói như vậy.”
Rồi ngẩng lên.
“Ngày mai ta đi Bạch Thạch cùng các người.”
Long Thanh hỏi:
“Vì nhóm sáu người?”
“Ừ.”
“Hay vì Huyết Ngục?”
Mị Vô Song im.
Câu hỏi rất trúng.
Cuối cùng nàng không nói dối.
“Cả hai.”
Long Thanh nhìn nàng một lúc rồi gật.
“Vậy đi.”
“Ngươi không hỏi ta với Huyết Ngục có chuyện gì?”
“Cô muốn kể chưa?”
Nàng khựng.
“Chưa.”
“Vậy mai xem trước.”
Lại là khoảng trống hắn luôn để cho người khác.
Không ép.
Không giả vờ không quan tâm.
Chỉ chờ tới lúc có việc thật.
Mị Vô Song nhìn chiếc thẻ đỏ đen trên bàn, cảm giác mấy ngày yên ở Vô Danh Phong vừa bị một bàn tay từ Tây Ma kéo ngược về quá khứ.
Táng Đạo Điện.
Huyết Ảnh Lâu.
Tâm Ma Bí Cảnh.
Bây giờ thêm Huyết Ngục Ma Cung.
Những tuyến tưởng rời nhau đang bắt đầu chạm.
Và sáng mai, sáu người từ phía tây sẽ bước qua Bạch Thạch.
Trong số họ...
có thể chỉ là những Ma tu muốn đi qua Đông Huyền.
Cũng có thể có người mang dấu của Huyết Ngục.
Mị Vô Song khép bàn tay.
Lần đầu từ khi tới Thanh Vân, Thiên Mị Ma Thể trong nàng không rung vì muốn mê hoặc ai.
Mà vì muốn chiến đấu.
Thanh Dao nhận ra ngay.
“Đừng vận lực.”
Vô Song quay sang.
“Ta chưa.”
“Nhưng mạch cô đang căng.”
Cửu Ly cũng nói:
“Ngày mai nhìn trước.”
Long Thanh nhấc chén trà, chốt một câu:
“Chưa biết người ta là ai thì đừng đánh trước.”
Mị Vô Song nhìn ba người.
Rất lâu.
Sau đó mới thả lỏng bàn tay.
“Được.”
Ngoài cửa quán, nắng chiều vẫn sáng.
Nhưng đối với nàng...
một phần Tây Ma đã tới Đông Huyền sớm hơn dự kiến.