QUYỂN II – CON CÁO NHÀ TA BIẾN THÀNH MỸ NHÂN

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 45: CỬU LY MUỐN BÁI SƯ

Sáng hôm sau, Tô Cửu Ly thức dậy sớm hơn Long Thanh.
Đây là chuyện khá hiếm.
Từ khi ở lại Vô Danh Phong, nàng dần phát hiện Long Thanh có một thói quen rất ổn định. Trời vừa sáng không lâu là hắn thức. Không tu luyện. Không thổ nạp. Không vận công. Việc đầu tiên thường là uống nước, nhìn trời, sau đó đi kiểm tra ruộng rau, chuồng gà, ao cá và cây liễu trước sân. Nếu trời mưa thì giảm tưới. Nếu gà đẻ nhiều thì nhặt trứng. Nếu Tiểu Hắc ngủ chắn đường thì dùng chân đẩy nhẹ. Nếu Tiểu Kim đứng trên mái thì nhìn một cái rồi mặc kệ.
Một ngày bắt đầu đơn giản tới mức Cửu Ly từng không hiểu vì sao mình lại thấy dễ chịu khi nhìn.
Hôm nay nàng ngồi ngoài hiên trước khi hắn tỉnh.
Bàn cờ tối qua vẫn còn xếp một nửa. Những quân trắng đen nằm im trên mặt gỗ.
Tiểu Hắc đang ngủ dưới cây liễu.
Tiểu Kim còn chưa xuống khỏi mái chuồng.
Gió sáng sớm hơi lạnh.
Cửu Ly để chiếc đuôi trắng hiện ra tự nhiên, vòng quanh chân ghế.
Nàng nhìn toàn bộ Vô Danh Phong rất lâu.
Mấy tuần trước, nếu có người nói nàng sẽ ở một nơi như thế này, Cửu Ly chắc chắn không tin.
Nàng sinh ra ở Cửu Vĩ Hồ tộc.
Từ nhỏ đã sống giữa linh sơn, trận pháp, yêu điện, trưởng lão và vô số người nhìn nàng bằng ánh mắt khác thường. Có người kính. Có người sợ. Có người muốn lợi dụng. Có người theo đuổi. Cũng có người chỉ vì huyết mạch Cửu Vĩ của nàng mà ngay từ lần đầu gặp đã định sẵn nàng nên đứng ở vị trí nào.
Nàng quen với việc được gọi là thiên kiêu.
Quen với những buổi nghị sự.
Quen với việc mỗi câu mình nói có thể ảnh hưởng tới một nhánh Hồ tộc.
Quen với việc một nụ cười đôi khi cũng là công cụ.
Quen với việc phải tính trước.
Nhưng chạy tới Vô Danh Phong, mọi thứ đều sai khỏi dự đoán.
Một con chó khiến huyết mạch nàng sợ hãi lại ngủ ngoài hiên.
Một con chim mang đại nhật cổ huyết đi tranh sâu với gà.
Một cây liễu khiến nàng nhìn sâu một lần đã phản chấn chỉ được dùng để tính sau này treo võng.
Người chủ ngọn núi thì mỗi ngày lo rau bị sâu nhiều hơn lo tông môn tranh đấu.
Điều vô lý nhất là...
Cửu Ly đã thay đổi.
Nàng giơ tay.
Yêu lực vận chuyển chậm qua huyết mạch.
Đạo Huyết Tỏa thứ nhất đã nứt gần hai phần ba.
Nếu chỉ dùng linh dược và bí pháp Hồ tộc, nàng từng dự tính ít nhất cần vài tháng mới đạt mức này. Thậm chí trong điều kiện chạy trốn, có thể vài năm cũng chưa chắc.
Ở đây chưa tới bao lâu.
Nó đã nứt.
Ban đầu Cửu Ly nghĩ vì nước giếng.
Sau đó phát hiện không chỉ vậy.
Lần đánh cờ đầu tiên, nàng thay đổi cách suy diễn.
Huyết Tỏa nứt.
Đêm trong cứ điểm, Long Thanh nói “người của ta”.
Huyết Tỏa lại nứt.
Có thứ gì đó trong tâm cảnh đang thay đổi cùng huyết mạch.
Nàng nhìn quân cờ.
Nhớ câu:
Quân đã chết thì để nó chết. Cứ nhìn mãi chỗ mất rồi sẽ quên phần còn sống.
Lời quá bình thường.
Nhưng nàng dùng một đời có lẽ cũng chưa từng thật sự làm được.
Bởi Cửu Vĩ Hồ tộc giỏi tính.
Giỏi nhìn.
Giỏi suy diễn.
Giỏi nắm lòng người.
Chính vì giỏi nên càng muốn giữ mọi thứ trong tay.
Nếu Long Thanh thật sự chỉ thuận miệng nói...
vậy càng đáng sợ.
Một người không cần suy diễn mà vẫn nói đúng chỗ nàng thiếu.
Cửu Ly nhìn sang cửa phòng hắn.
Ý nghĩ hôm qua lại rõ hơn.
Bái sư.
Nàng không cần hắn thừa nhận cảnh giới.
Không cần hắn nói mình là đại năng.
Cũng không cần biết tại sao hắn không có linh lực.
Chỉ cần con đường này thật sự có ích.
Thì học.
Hồ tộc không thiếu kiêu ngạo.
Cửu Ly cũng vậy.
Nhưng nàng không ngu tới mức vì kiêu ngạo mà bỏ qua người có thể giúp mình.
Cửa phòng mở.
Long Thanh bước ra trong trạng thái tóc còn chưa buộc.
Hắn nhìn nàng ngồi sớm như vậy.
“Không ngủ?”
“Ngủ rồi.”
“Dậy sớm?”
“Ừ.”
Long Thanh nhìn trời.
“Có chuyện?”
Cửu Ly hơi cười. “Sao ngươi biết?”
“Bình thường giờ này cô còn trong phòng.”
“Ngươi nhớ?”
“Nhà có hai người, không khó nhớ.”
Cửu Ly nhìn hắn thêm một chút.
Long Thanh bị nhìn hơi khó chịu.
“Gì?”
“Không có.”
Hắn đi rửa mặt.
Cửu Ly không nói ngay.
Nàng muốn chờ.
Bái sư không nên nói khi sư phụ tương lai còn đang súc miệng.
Long Thanh hoàn toàn không biết mình đang được người khác dành cho một nghi thức rất trang trọng.
Hắn rửa xong, buộc tóc, cho Tiểu Hắc một miếng thịt khô, đuổi Tiểu Kim khỏi luống rau, rồi tới ruộng xem hạt cổ chủng.
Hạt xám vẫn chưa mọc.
“Chậm thật.”
Hệ thống đáp: “Hoạt tính sinh mệnh đang tăng.”
“Bao lâu?”
“Không xác định.”
“Vậy tiếp tục chờ.”
Cửu Ly đứng sau nghe hắn lẩm bẩm một mình.
Một trong những bí mật nàng vẫn chưa hiểu.
Đôi lúc Long Thanh rõ ràng đang nói với thứ gì đó.
Nhưng nàng không nghe được câu trả lời.
Nếu đây cũng là một loại truyền thừa...
càng chứng minh suy đoán.
Long Thanh quay lại.
Thấy nàng vẫn đứng.
“Cô thật sự có chuyện.”
“Ừ.”
“Vậy nói.”
“Ăn sáng trước.”
Long Thanh hơi bất ngờ. “Chuyện gì nghiêm trọng tới mức phải ăn?”
“Ta muốn nói nghiêm túc.”
“Càng nên nói trước.”
“Không.”
“Vì sao?”
“Ta sợ ngươi đang nghe sẽ nghĩ tới cháo.”
Long Thanh: “...”
Hắn không phản bác được.
Bữa sáng hôm nay là cháo thịt băm, trứng và rau muối.
Cửu Ly ăn khá ít.
Long Thanh càng thấy lạ.
Bình thường nàng không ăn nhiều như hắn, nhưng món ngon vẫn ăn.
Hôm nay rõ ràng đang nghĩ.
Sau khi ăn xong, Long Thanh thu bát.
Cửu Ly đứng lên.
“Để ta.”
“Cô có chuyện thì nói trước.”
“Rửa xong.”
Nàng tự cầm bát vào bếp.
Long Thanh nhìn theo.
Cảm giác rất giống trước khi ai đó chuẩn bị thông báo chuyện quan trọng.
Hắn bắt đầu nghĩ.
Huyết Ảnh Lâu?
Nam Hoang?
Bạch Lộ có tin?
Nàng muốn rời đi?
Ý cuối khiến Long Thanh hơi khựng.
Nếu Cửu Ly muốn đi...
thật ra cũng bình thường.
Nàng đã khỏe hơn.
Ở lại đây không thể mãi.
Nhưng không hiểu sao nghĩ tới căn phòng phía tây trống lại, hắn thấy nhà chắc sẽ yên quá.
Long Thanh lập tức tự sửa.
Yên mới tốt.
Hắn vốn thích yên.
Một lát sau, Cửu Ly trở lại.
Không ngồi ghế.
Nàng đứng trước Long Thanh.
Khoảng cách vừa phải.
Rất nghiêm túc.
Không cười.
Không mị ý.
Không khoác tay.
Không trêu.
Long Thanh lập tức cũng ngồi thẳng.
“Có chuyện gì?”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Long Thanh.”
“Ừ.”
“Ngươi nhận đồ đệ không?”
Hắn chớp mắt.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Ba.
“Gì?”
“Ta hỏi, ngươi có nhận đồ đệ không?”
Long Thanh quay đầu nhìn quanh.
Không có ai khác.
“Ta?”
“Ừ.”
“Nhận ai?”
Cửu Ly nhìn hắn như câu này hơi ngu.
“Ta.”
Long Thanh im.
Sau đó bật cười.
“Đừng đùa sáng sớm.”
Nàng không cười.
“Ta nghiêm túc.”
Nụ cười của Long Thanh chậm rãi biến mất.
Hắn nhìn nàng.
“Cô muốn bái ta làm sư?”
“Ừ.”
“Vì?”
“Muốn học.”
“Ta không biết dạy.”
“Ta học được.”
“Ta không có tu vi.”
“Ta biết.”
“Không có công pháp.”
“Ta biết.”
“Không có pháp thuật.”
“Ta biết.”
“Không luyện đan.”
“Ta biết.”
“Không biết trận.”
“Ta cũng biết.”
Long Thanh càng nói càng thấy vô lý.
“Vậy cô học ta cái gì?”
Cửu Ly trả lời rất tự nhiên: “Cờ.”
“Cô đánh thắng ta rồi.”
“Kiếm.”
“Cô mạnh hơn ta.”
“Tâm.”
Long Thanh dừng.
“Cái gì?”
“Tâm cảnh.”
“Ta không dạy.”
“Ngươi đã dạy.”
“Bao giờ?”
Cửu Ly kéo ghế ngồi.
“Ván cờ.”
Long Thanh lập tức nhớ.
“Cô tự nghĩ.”
“Nhưng ngươi nói.”
“Ta nói chuyện cờ.”
“Ta hiểu thành chuyện khác.”
“Vậy là cô tự ngộ.”
“Không có ngươi, ta không ngộ.”
Long Thanh cảm thấy lý luận này có vấn đề.
“Còn gì?”
Cửu Ly chỉ ruộng.
“Cây.”
“Trồng rau?”
“Ta ở Vô Danh Phong mấy ngày, Huyết Tỏa liên tục nứt.”
“Do nước với sinh cơ.”
“Ngươi tạo.”
“Ta chỉ trồng.”
“Vậy ta học cách trồng.”
Long Thanh nhìn nàng.
Cửu Ly chỉ thanh kiếm.
“Kiếm của ngươi phá Huyết Tỏa Dẫn Trận.”
“Do chân cột.”
“Nhát cuối.”
“Góc đúng.”
“Được. Ta học góc đúng.”
Long Thanh: “...”
Hắn bắt đầu cảm thấy Cửu Ly không cho mình đường lùi.
“Cô là Cửu Vĩ Thiên Hồ.”
“Ừ.”
“Người dòng chính.”
“Ừ.”
“Chắc có rất nhiều trưởng lão mạnh.”
“Có.”
“Bái ta?”
“Ừ.”
“Cô thấy hợp?”
“Rất hợp.”
“Ta thấy không.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Vì ngươi vẫn nghĩ mình không dạy được.”
“Không phải nghĩ.”
Long Thanh rất nghiêm túc.
“Ta thật sự không dạy được cô tu tiên.”
“Ta không yêu cầu ngươi dạy ta cảnh giới.”
“Vậy?”
“Dạy thứ ngươi biết.”
“Ta biết nấu ăn.”
“Ta học.”
“Trồng rau.”
“Ta học.”
“Đóng ghế.”
“Ta học.”
“Câu cá.”
“Ta học.”
“Kiếm cơ bản.”
“Ta học.”
“Cờ.”
“Ta học.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô rảnh?”
“Không.”
“Vậy học mấy thứ đó làm gì?”
Cửu Ly hơi cong môi.
“Đây là điều ta muốn biết.”
Long Thanh dừng.
“Gì?”
“Vì sao những thứ ngươi nghĩ không quan trọng lại liên tục giúp ta.”
Một câu khiến hắn im.
Cửu Ly nói tiếp: “Long Thanh, ta không cần ngươi thừa nhận mình là ai.”
“Ta là Long Thanh.”
“Ta biết.”
“Ta không giấu cảnh giới.”
“Ta cũng không yêu cầu.”
“Ta thật sự là phàm nhân.”
“Được.”
Cửu Ly gật rất nhanh.
“Ngươi là phàm nhân.”
Long Thanh cảm giác thái độ này không phải tin.
“Cô nói mà không tin.”
“Ta tin ngươi tự tin như vậy.”
“...”
Cửu Ly hơi cười.
Nhưng rất nhanh lại nghiêm túc.
“Ta hỏi một lần.”
“Ngươi có cho ta theo ngươi học không?”
Long Thanh nhìn nàng rất lâu.
Có gì đó trong ánh mắt hồ ly hôm nay khác hẳn những lần trêu.
Không phải tò mò.
Không phải thử mị lực.
Không phải muốn dò thân phận.
Thật sự muốn.
Long Thanh không hiểu vì sao nàng chọn mình.
Nhưng hắn hiểu một chuyện.
Cửu Ly đang tìm đường.
Sau khi phát hiện người trong Hồ tộc có thể phản bội, nàng không còn tin hoàn toàn vào con đường cũ.
Huyết Tỏa còn trong người.
Huyết Ảnh Lâu chưa chết.
Vật dẫn cũng chưa rõ.
Nàng muốn mạnh.
Muốn tự chọn.
Nếu hắn nói hoàn toàn không giúp...
không đúng.
Ít nhất đánh cờ có thể đánh.
Kiếm cơ bản hắn có thể chia sẻ.
Trồng rau có thể dạy.
Nhưng gọi sư phụ...
Long Thanh thấy áp lực.
Hắn đang định tiếp tục từ chối thì hệ thống đột nhiên vang lên.
“Phát hiện đối tượng đủ điều kiện.”
Long Thanh khựng.
“Điều kiện gì?”
Cửu Ly không nghe.
Chỉ thấy hắn im.
Hệ thống tiếp tục:
“Đối tượng: Tô Cửu Ly.”
“Quan hệ hiện tại: Thành viên Gia Viên – khách dài hạn.”
“Ý nguyện học tập: Rõ ràng.”
“Độ tin cậy: Đạt.”
“Điều kiện mở mô-đun mới đã hoàn thành.”
Một giao diện chưa từng thấy xuất hiện.
[TRUYỀN ĐẠO]
Long Thanh nhìn chữ.
Trong đầu lập tức có dự cảm không tốt.
“Ngươi gọi thứ này là gì?”
“Truyền Đạo.”
“Ta không có đạo.”
“Hệ Thống Đại Đạo Sinh Hoạt không yêu cầu ký chủ sở hữu công pháp.”
“Vậy truyền cái gì?”
“Kiến thức.”
“Kỹ năng.”
“Nhận thức.”
“Thói quen.”
“Kinh nghiệm sinh hoạt.”
“Nguyên tắc hành động.”
Long Thanh im.
Nghe không giống truyền đạo trong tiểu thuyết.
Giống dạy nghề.
Hệ thống tiếp tục:
“Nguyên tắc cốt lõi: Ký chủ không trực tiếp truyền tu vi.”
“Không cưỡng chế lĩnh ngộ.”
“Không thay thế trải nghiệm của người học.”
“Đối tượng tự chuyển hóa nội dung học thành con đường phù hợp.”
Long Thanh đọc lại.
“Vậy ta dạy trồng rau, nàng tự ngộ tu tiên?”
“Có thể.”
“Có thể là bao nhiêu?”
“Không xác định.”
“Ngộ sai?”
“Người học tự chịu trách nhiệm.”
“Nghe rất thiếu trách nhiệm.”
“Truyền Đạo không phải nhồi kết quả.”
Long Thanh cảm thấy hệ thống đang nói câu ngày càng giống triết lý.
Cửu Ly thấy hắn im quá lâu, hơi nhíu mày.
“Long Thanh?”
Hắn giơ tay.
“Chờ.”
Nàng lập tức nghiêm túc hơn.
Trong mắt nàng, hắn đang “cảm ứng thiên cơ”.
Thực tế Long Thanh đang đọc phần điều khoản.
Chức năng Truyền Đạo:
– Có thể ghi nhận tối đa một đối tượng chính thức ở cấp hiện tại.
– Kỹ năng của ký chủ có thể được truyền đạt bằng hướng dẫn thực tế.
– Hệ thống chỉ đánh giá quá trình, không ban thưởng trực tiếp cảnh giới cho người học.
– Thành quả phụ thuộc khả năng lĩnh ngộ, nền tảng, lựa chọn và tâm cảnh của đối tượng.
– Ký chủ không được sử dụng chức năng để cưỡng ép tư tưởng.
– Người học có quyền rời quan hệ bất kỳ lúc nào.
Long Thanh đọc tới dòng cuối thì thấy hợp lý.
Không khóa người.
Tốt.
Hắn hỏi: “Ta nhận nàng, hệ thống có ép ta làm nhiệm vụ kỳ lạ không?”
“Có thể phát sinh nhiệm vụ Truyền Đạo.”
“Ví dụ?”
“Chưa mở.”
“Ta có thể từ chối?”
“Có.”
“Phạt?”
“Không.”
“Vậy được.”
Long Thanh cuối cùng nhìn Cửu Ly.
Nàng vẫn chờ.
Hắn nói: “Ta có thể cho cô học cùng.”
Cửu Ly lập tức sáng mắt.
“Nhưng.”
Nàng biết sẽ có điều kiện.
“Ngươi nói.”
“Ta không dạy công pháp.”
“Được.”
“Không bảo đảm phá cảnh.”
“Được.”
“Không bảo đảm phá Huyết Tỏa.”
“Được.”
“Ta biết gì thì chỉ cái đó.”
“Được.”
“Có lúc thứ ta dạy rất bình thường.”
“Ta hiểu.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô có vẻ không hiểu.”
“Ta hiểu hơn ngươi tưởng.”
Câu ấy càng khiến hắn nghi.
“Và quan trọng.”
“Gì?”
“Đừng tự suy diễn mọi câu ta nói thành đại đạo.”
Cửu Ly im.
Long Thanh lập tức chỉ.
“Đó. Biểu cảm đó.”
Nàng bật cười.
“Ta cố.”
“Không phải cố. Là thật sự nghe nghĩa bình thường trước.”
“Được.”
Long Thanh thở ra.
“Vậy nếu cô vẫn muốn...”
Hắn hơi không quen hai chữ tiếp.
“Ta nhận.”
Tô Cửu Ly không cười.
Nàng đứng lên.
Long Thanh thấy sắc mặt nghiêm túc tới mức hơi bất ngờ.
“Làm gì?”
“Bái sư.”
“Không cần nghi thức.”
“Ta cần.”
“Vì?”
“Hồ tộc có quy củ.”
Long Thanh lập tức đau đầu.
“Có phức tạp không?”
“Không.”
“Có phải giết gà?”
Tiểu Kim trên mái lập tức quay đầu.
Cửu Ly nhìn nó rồi bật cười.
“Không.”
“Vậy được.”
Nàng vào bếp.
Long Thanh không hiểu.
Một lát sau, Cửu Ly mang ra một ấm trà mới.
Không phải Thanh Diệp Trà rẻ hắn vẫn uống.
Là chút linh trà Tạ Trường Xuân từng cho nàng dưỡng thần.
Cửu Ly tự pha.
Rót.
Đặt trên khay.
Sau đó bước tới trước Long Thanh.
Nàng thu toàn bộ vẻ hồ mị thường ngày.
Tóc trắng buông sau lưng.
Váy xanh.
Đuôi đã thu.
Không mị hương.
Không một chút đùa.
Cửu Ly quỳ một gối theo lễ Hồ tộc.
Long Thanh lập tức đứng dậy.
“Khoan.”
“Gì?”
“Không cần quỳ.”
“Lễ.”
“Ta không quen.”
“Ngươi đứng yên là được.”
“Nhưng—”
“Long Thanh.”
Nàng nhìn hắn.
“Cho ta làm.”
Hắn dừng.
Sau đó ngồi lại.
“Được.”
Cửu Ly nâng chén trà bằng hai tay.
Giọng rất rõ.
“Đệ tử Tô Cửu Ly, hôm nay tự nguyện bái Long Thanh làm sư.”
Long Thanh nghe tới chữ “đệ tử” thật sự cảm giác kỳ.
Nàng tiếp:
“Không cầu sư phụ truyền cảnh giới.”
“Không cầu bảo vật.”
“Không cầu quyền thế.”
“Chỉ cầu được học con đường mình chưa hiểu.”
“Ngày sau nếu ta có thành tựu, không dùng danh sư môn làm ác.”
“Nếu ta có lỗi, tự chịu trách nhiệm.”
“Xin sư phụ nhận trà.”
Long Thanh nhìn chén trà.
Trong lòng hơi đổi.
Nghi thức này nghiêm túc hơn hắn tưởng.
Không hứa trung thành vô điều kiện.
Không nói sống chết theo sư.
Chỉ xác nhận muốn học.
Hắn nhận chén.
“Được.”
Cửu Ly nhìn.
Long Thanh bỗng nhớ.
“Ta phải nói gì không?”
Nàng suýt phá công.
“Ngươi nhận trà là được.”
“À.”
Hắn uống một ngụm.
Trà khá ngon.
Long Thanh không dám khen ngay vì sợ phá không khí.
Cửu Ly đứng lên.
Từ hôm nay...
mối quan hệ thay đổi.
Long Thanh nhìn nàng.
Nàng cũng nhìn.
Im vài nhịp.
Sau đó Cửu Ly mỉm cười.
Không phải mị tiếu.
Chỉ rất nhẹ.
“Sư phụ.”
Long Thanh cứng.
Hai chữ ấy nghe lạ hơn “phu quân” nhiều.
Không phải vì sắc tình.
Mà vì trách nhiệm.
Hắn bỗng cảm giác mình phải thật sự nghĩ xem nên dạy nàng cái gì.
“Cô...”
Cửu Ly nhướng mày.
“Còn gọi cô?”
Long Thanh khựng.
“Vậy gọi gì?”
“Cửu Ly.”
“Ta vẫn gọi.”
“Hoặc đồ nhi.”
Long Thanh lập tức nói: “Cửu Ly.”
Nàng bật cười.
“Được.”
Long Thanh đặt chén.
Rồi chợt hỏi: “Bái sư có cần ta tặng gì không?”
Cửu Ly hơi ngẩn.
“Không bắt buộc.”
“Không có lễ gặp mặt?”
“Hồ tộc có.”
Long Thanh lập tức đau mặt.
“Thật?”
Nàng nhìn hắn.
Rồi hiểu.
“Ngươi đang nghĩ tiền?”
“Ta vừa mua đấu giá.”
Cửu Ly bật cười tới mức phải quay mặt.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Ta không cần lễ.”
“Thật?”
“Thật.”
“Vậy tốt.”
Nàng càng cười.
Nghi thức nghiêm túc vừa rồi gần như bị hắn phá sạch.
Nhưng kỳ lạ thay Cửu Ly không khó chịu.
Nếu Long Thanh bỗng lấy ra thần khí, công pháp, linh đan làm lễ, có lẽ mới không giống hắn.
Hệ thống vang lên.
“Quan hệ Truyền Đạo đã xác lập.”
Đệ tử thứ nhất: Tô Cửu Ly.
Định hướng ban đầu: Chưa xác định.
Nền tảng nổi trội: Huyết mạch, huyễn thuật, suy diễn, tâm thần, yêu lực.
Khuyết điểm nổi bật: Quá độ suy diễn; xu hướng tự gánh trách nhiệm; lệ thuộc khả năng kiểm soát; huyết mạch bị phong tỏa.
Long Thanh đọc.
“Đánh giá thẳng vậy?”
“Đánh giá phục vụ kế hoạch học tập.”
“Ta phải dạy cái gì?”
“Đang tạo nhiệm vụ đầu tiên.”
Long Thanh bắt đầu mong.
Nếu là kiếm...
hắn có thể dạy tám thức.
Nếu cờ...
Cửu Ly đã biết.
Nếu trồng...
cũng được.
Thông báo hiện.
NHIỆM VỤ TRUYỀN ĐẠO 01
Dạy đệ tử quét sân.
Long Thanh đứng im.
Hắn đọc lại.
Một lần.
Hai lần.
“Quét sân?”
“Đúng.”
“Đây là đệ tử Cửu Vĩ Thiên Hồ.”
“Đúng.”
“Muốn phá Huyết Tỏa.”
“Đúng.”
“Ngươi bắt ta dạy quét sân?”
“Đúng.”
Long Thanh nhắm mắt.
Hệ thống vẫn là hệ thống.
Không bao giờ khiến hắn thất vọng về độ kỳ quái.
Cửu Ly thấy hắn bỗng trầm mặc.
Lập tức nghĩ đây là lúc sư phụ đang quyết định bài học đầu tiên.
Nàng cũng nghiêm túc.
“Sư phụ?”
Long Thanh mở mắt.
Nhìn nàng.
“Ngày mai bắt đầu.”
Cửu Ly lập tức gật.
“Được.”
Trong đầu nàng đã hiện hàng chục khả năng.
Kiếm?
Kỳ?
Một loại pháp quyết ẩn trong lao động?
Hay hắn sẽ cho nàng nhìn Tiểu Thanh?
Có thể bài học đầu tiên sẽ chạm tới huyết mạch.
Long Thanh nhìn vẻ mặt mong đợi ấy.
Không hiểu sao hơi có lỗi.
Hắn nói: “Đừng kỳ vọng quá.”
Cửu Ly mỉm cười.
“Ta hiểu.”
Long Thanh biết.
Nàng không hiểu.
Nhưng đã muộn.
Hệ thống còn bổ sung:
Yêu cầu: Ký chủ phải để đệ tử tự hoàn thành công việc bằng phương pháp thông thường. Không sử dụng yêu lực. Không dùng pháp thuật. Không sử dụng thần thức để thay thế quan sát trực tiếp.
Long Thanh thở dài.
Ngày mai...
Thánh nữ Cửu Vĩ đầu tiên của Vô Danh Phong sẽ học cách cầm chổi.
Hắn bắt đầu thấy cảnh tượng đó hơi nguy hiểm.
Không phải nguy hiểm cho nàng.
Mà cho mình.
Nếu Cửu Ly phát hiện sau nghi thức bái sư long trọng, bài học đầu tiên thật sự chỉ là quét sân...
không biết nàng có dùng chín đuôi quấn cổ sư phụ mới nhận hay không.
Ở phía đối diện, Cửu Ly vẫn đang mỉm cười.
Nàng hoàn toàn không biết.
Bài học “đại đạo” đầu tiên của mình đã được quyết định.
Bốn chữ.
Cầm chổi quét sân.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 45TTS · CỬU LY MUỐN BÁI SƯTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...