QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 62: SƯ PHỤ CHỈ MUỐN XEM HẠT GIỐNG

Khay hạt gần năm trăm mẫu được Long Thanh ôm về Thanh Trúc Viện như người khác ôm một món bảo vật, dù trên thực tế chính người bán đã nói rõ hơn nửa số đó có khả năng chết từ lâu. Tô Cửu Ly đi bên cạnh nhìn vẻ mặt sư phụ, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Nếu trong này toàn hạt thường thì sao?” Long Thanh đáp rất tự nhiên: “Thì vẫn có gần trăm hạt sống.” “Nếu những hạt hệ thống không nhận ra cũng chỉ là cỏ dại cổ?” “Cỏ sống được cũng là cây.” “Nếu không có dược tính?” “Trồng xem.” Cửu Ly nhìn hắn vài nhịp. “Người thật sự không mong có bảo vật?” Long Thanh quay sang. “Nếu là bảo vật càng phiền.” Câu này khiến nàng không thể phản bác. Một vật có giá trị càng cao trong tu tiên giới thường đồng nghĩa càng dễ kéo người tới. Nàng chính là người hiểu chuyện đó hơn ai hết.
Khi hai người trở về, Diệp Thanh Dao đã xong ca ở Đan Y Đường và đang ngồi dưới hiên Thanh Trúc Viện. Trước mặt nàng là một quyển sổ mỏng, bên cạnh có chén trà nhạt. Thấy khay lớn Long Thanh mang vào, nàng đặt sổ xuống. “Mua hết?” “Ừ.” “Bao nhiêu?” “Hai linh thạch rưỡi.” Thanh Dao hơi bất ngờ. “Rẻ.” Long Thanh lập tức nhìn nàng như tìm được tri kỷ. “Đúng.” Cửu Ly đứng phía sau im một nhịp rồi nói: “Diệp cô nương, cô không được cổ vũ.” Thanh Dao không hiểu. “Vì sao?” “Sư phụ ta sẽ mua hết hàng loại của Thanh Dược Thành.” Long Thanh nói: “Ta không có tiền.” “Nếu có?” “Cũng phải xem.” “Thấy chưa?” Thanh Dao bật cười. “Ta chỉ nói giá rẻ.” “Chính vậy mới nguy hiểm.”
Ba người mang khay vào giữa sân. Long Thanh trải một tấm vải lớn, chia thành nhiều ô. Thanh Dao nhìn qua đã nhận được không ít loại thông thường. “Cái này là Tử Tâm Diệp. Hạt đen, một đầu hơi lõm. Loại này Hoàng Nha Căn. Đây có lẽ là Thanh Mạch Thảo đời lai thứ ba, hình không đều.” Long Thanh lập tức đặt riêng. Cửu Ly ngồi phía đối diện, bắt đầu phân theo kích thước như hôm trước. Không ai gọi đây là bài học, nhưng công việc tự nhiên chia ra: Thanh Dao nhận giống, Long Thanh kiểm tra tình trạng vật lý, Cửu Ly ghi lại. Sau khoảng một khắc, Thanh Dao bỗng hỏi: “Ngươi không hỏi trước cây này luyện được đan gì?” Long Thanh đang bóp nhẹ một hạt khô, nghe vậy ngẩng lên. “Để làm gì?” “Biết giá trị.” “Trước tiên phải sống.” Thanh Dao dừng. Hắn tiếp tục rất bình thường: “Cây chết thì dược tính cao mấy cũng vô dụng với ta.” Câu này quá đơn giản, nhưng nàng lại nhìn hạt trong tay lâu hơn.
Đan sư và linh thực sư thường không hoàn toàn cùng cách nghĩ. Đan sư nhìn một cây linh dược sẽ nghĩ niên đại, phẩm cấp, dược tính, tương sinh tương khắc, có thể nhập lò nào. Linh thực sư mới quan tâm đất, nước, khí hậu, sinh trưởng. Thanh Dao vốn học cả đan y lẫn linh dược nên đứng giữa hai phía, nhưng suốt nhiều năm nàng vẫn quen đánh giá một cây theo thứ nó có thể dùng để chữa gì. Long Thanh lại đi ngược. Hắn không hỏi một cây làm được gì trước khi hỏi nó sống thế nào. Điều này giống hệt cách hắn đối với nàng. Ba năm mọi người đều hỏi phải dùng đan nào để sửa kinh mạch. Long Thanh lại hỏi nàng đã ăn chưa, ngủ chưa, có đang làm mình hỏng thêm không. Nghĩ tới đó, Thanh Dao chậm rãi nói: “Có lẽ đan y chúng ta đôi khi nhìn công dụng quá sớm.” Cửu Ly ngẩng. Long Thanh thì chỉ nói: “Ta không biết đan.” “Ta biết.” “Vậy đừng lấy ta làm ví dụ đan đạo.” Thanh Dao cười. “Ta nói ta.” Cửu Ly lập tức nhìn nàng thêm một chút. Nữ tử này học kiểu của sư phụ nhanh thật.
Khi phân tới những hạt hệ thống không nhận hoàn chỉnh, Long Thanh đặt riêng thành một hàng mười bốn mẫu. Có hạt xám, hạt nâu đỏ, một hạt xanh gần đen, vài hạt bề ngoài giống đá vụn. Thanh Dao cầm một hạt lên, nhắm mắt nhưng không truyền sinh cơ. Thái Sơ Sinh Mệnh Thể khiến cảm nhận của nàng với sinh vật sống đã khác trước. “Hạt này gần chết.” Nàng đặt xuống. Hạt thứ hai. “Còn sống nhưng rất yếu.” Hạt thứ ba. “Không chắc.” Tới hạt thứ bảy, màu xanh xám, nàng bỗng dừng lâu. Long Thanh hỏi: “Có gì?” Thanh Dao không trả lời ngay. “Nó... không giống yếu.” “Vậy?” “Giống đang thu mình.” Cửu Ly hỏi: “Hạt cũng biết thu?” “Ta không nói có ý thức.” Thanh Dao đặt hạt giữa lòng bàn tay. “Sinh cơ của nó gần như không tỏa ra ngoài. Nhưng bên trong có một điểm rất đặc. Nếu chỉ dùng linh thức thông thường, người ta sẽ tưởng nó gần chết.”
Long Thanh hỏi hệ thống trong đầu: “Kiểm tra hạt này riêng.” Thông báo hiện: Mẫu sinh mệnh cổ. Trạng thái: ngủ sâu. Cấu trúc bảo tồn nội sinh. Không khuyến nghị cưỡng ép kích hoạt khi chưa xác định môi trường tương thích. Hắn lập tức lấy hạt khỏi tay Thanh Dao. “Không truyền sinh cơ.” Nàng hơi ngạc nhiên. “Ta chưa định.” “Tốt.” “Ngươi biết?” “Có vẻ nó đang ngủ.” Thanh Dao gật. “Ta cũng nghĩ.” Cửu Ly chống cằm. “Nếu dùng nước Vô Danh?” Long Thanh lắc. “Chưa.” “Người từng tưới hạt xám ở nhà.” “Hạt đó hệ thống nói sinh cơ yếu, cần dưỡng. Cái này tự ngủ.” Thanh Dao lập tức nhận ra khác biệt. Một hạt yếu cần cứu và một hạt chủ động ngủ không thể xử lý như nhau.
Nàng hỏi: “Vậy người định làm gì?” Long Thanh lấy một hộp đất nhỏ mang từ Vô Danh Phong trong túi trữ vật. Không nhiều, vốn dùng để giữ hạt. Hắn đặt hạt xanh xám vào, chỉ phủ rất mỏng, không tưới. “Mang về.” “Không thử ở đây?” “Không.” “Có thể là cổ linh dược rất quý.” “Chưa biết.” “Nếu cần linh khí đặc biệt của Thanh Dược Thành?” “Cũng chưa biết.” “Vậy tại sao chọn Vô Danh?” Long Thanh suy nghĩ. “Nhà ta dễ trồng cây.” Thanh Dao không thể phản bác. Cửu Ly lại cười. “Sư phụ nghĩ mọi hạt cuối cùng đều nên về Vô Danh.” “Không phải. Loại hỏa tính mạnh ta không trồng cạnh nhà.” “Vậy vẫn có chọn.”
Một hạt khác màu đỏ nâu lại khiến Thanh Dao cảm nhận rõ hơn. Nó không ngủ mà có một lớp sinh cơ rối, giống lai giữa hai giống không tương thích. Long Thanh hỏi: “Cứu?” “Có thể nảy nhưng lớn dễ dị dạng.” “Trồng thử xa rau.” Cửu Ly hỏi: “Người không bỏ?” “Hạt còn sống.” “Nếu mọc xấu?” “Xấu vẫn là cây.” Thanh Dao nghe câu đó, khóe môi hơi cong. Long Thanh thật sự không đánh giá sinh mệnh theo giá trị thị trường. Điều này đối với Thái Sơ Sinh Mệnh Thể của nàng lại tạo cảm giác rất tự nhiên.
Gần một canh giờ sau, khay hạt được chia xong thành năm nhóm: chết hẳn, có thể nảy, cần xử lý nấm, giống đã biết, và mười bốn mẫu cần theo dõi. Long Thanh cất bốn nhóm sống. Nhóm chết hắn cũng không vứt hết, giữ lại một ít để xem cấu trúc vỏ và làm mẫu. Cửu Ly hỏi: “Hạt chết giữ làm gì?” “Học.” “Người định học linh thực thật?” “Trồng nhiều thì phải biết.” Thanh Dao nói: “Nếu muốn, ta có thể viết cho ngươi cách xử lý hạt cơ bản.” Long Thanh lập tức gật. “Tốt.” Cửu Ly nhìn hai người. “Diệp cô nương.” “Ừ?” “Cô đang giúp sư phụ ta mở vườn thuốc.” “Ta chỉ viết.” “Đó là bước đầu.” Thanh Dao hơi cười. “Vậy cô không muốn?” Cửu Ly khựng. Đương nhiên muốn. Vô Danh có vườn dược sẽ tốt. Nàng cũng cần dược dưỡng Huyết Tỏa. Cuối cùng nàng nói: “Muốn.” “Vậy?” “Ta chỉ nhắc.” Long Thanh hỏi: “Nhắc gì?” Hai nữ tử cùng đáp: “Không có gì.” Hắn nhìn giữa hai người rồi quyết định tiếp tục cất hạt.
Cuối chiều, ngọc truyền tin của Cửu Ly sáng. Nàng vừa nhìn đã nghiêm hơn. Tin từ Hàn Bách thông qua người Thanh Vân đi cùng: kẻ áo nâu hôm trước đã được xác minh sơ bộ. Không thuộc Huyết Ảnh Lâu. Không có sát khí với đoàn Thanh Vân. Hắn là một người môi giới tên Trần Tước, chuyên làm việc cho vài thương hội nhỏ. Nhưng ba ngày trước hắn nhận một khoản linh thạch từ một khách không lộ mặt với yêu cầu khá kỳ lạ: ghi lại những người quan tâm tới ba loại vật phẩm — đồ từ cổ mộ, vật có cổ văn không xác định và manh mối linh hỏa. Cửu Ly đọc xong đưa Long Thanh. Hắn hỏi: “Có bắt không?” “Không có tội.” “Vậy theo người thuê?” “Đang thử.” “Có cần cô đi?” “Không.” Nàng cười. “Ta đã học.” Long Thanh gật. “Tốt.”
Thanh Dao ngồi gần đó nghe một phần. “Có liên quan Huyết Tỏa?” Cửu Ly lắc. “Chưa biết.” “Linh hỏa cũng bị hỏi?” “Ừ.” Thanh Dao nghĩ. “Ngày ba đấu giá có vài manh mối linh hỏa. Tin đã lan từ trước.” “Vậy người thuê có thể chỉ là người muốn cạnh tranh.” “Đúng.” Cửu Ly không vội gắn mọi thứ với Táng Đạo Điện. Đây cũng là thay đổi lớn. Trước kia thấy một dấu hiệu giống, nàng sẽ lập tức dựng hàng chục khả năng. Bây giờ nàng ghi, chờ thêm. Long Thanh nhìn Đại đệ tử rồi nói: “Làm vậy tốt hơn.” Cửu Ly hơi cong môi. “Sư phụ khen?” “Ừ.” “Vậy tối ta không rửa bát?” “Không liên quan.” Nàng lập tức xì một tiếng. Thanh Dao bật cười.
Sáng hôm sau, Thanh Dược Hội đông hơn hẳn vì bắt đầu vòng Đan Hỏa Luận Kỹ. Nhưng trước khi tới khu Đan Hội, Long Thanh vẫn muốn ghé Linh Thực Viện. Cửu Ly đã quá quen nên không phản đối. Thanh Dao thì bị phân công làm y trợ tại khu thi đấu từ giờ Thìn, vẫn còn khoảng nửa canh giờ nên đi cùng một đoạn. Tới Linh Thực Viện, họ gặp chính lão giả hôm trước cứu Hàn Nguyệt Dược Lan. Ông tên Chu Mộc Sinh, một chấp sự cao cấp của Linh Thực Hội Đông Huyền, tu vi Kim Đan sơ kỳ nhưng danh tiếng chủ yếu nằm ở việc trồng linh dược. Nhìn thấy Long Thanh, lão chủ động gọi. “Tiểu hữu trồng rau.” Long Thanh dừng. Cửu Ly lập tức cười. Có vẻ danh xưng này hợp hắn hơn “ẩn thế tiền bối”.
Chu Mộc Sinh dẫn họ tới Hàn Nguyệt Dược Lan. Sau một đêm, cây đã ổn định, hai lá cháy không cứu được nhưng chồi giữa còn nguyên. “Hôm qua ngươi nhìn khá chuẩn.” Long Thanh đáp: “Chỉ may.” “Kinh nghiệm không phải may.” Lão không tâng bốc. “Hôm nay Linh Thực Hội có một buổi cứu cây bệnh. Không thi bắt buộc. Có muốn xem?” “Có.” “Tham gia?” “Không.” “Vì sao?” “Ta không biết linh dược đủ.” Chu Mộc Sinh gật. Không ép.
Khu thực hành có mười hai cây bệnh được đưa tới từ các dược điền thật. Người tham gia phải chẩn đoán nguyên nhân và đưa phương án xử lý, không được dùng pháp thuật mạnh trực tiếp để tránh làm sai dữ liệu. Long Thanh đứng ngoài. Thanh Dao khá hứng thú vì Thái Sơ Sinh Mệnh Thể giúp nàng cảm nhận sâu hơn, nhưng nàng không đăng ký do nhiệm vụ khác. Cửu Ly thì không hiểu cây nhiều, chủ yếu nhìn người.
Cây đầu tiên là một bụi lá tím vàng mép. Các linh thực sư đưa ra ba khả năng: thiếu hỏa khí, đất nghèo, nấm rễ. Long Thanh nhìn một lúc rồi hỏi Thanh Dao: “Cô thấy gì?” Nàng dùng cảm nhận. “Rễ còn khỏe. Thân thiếu một thứ.” “Đất?” “Không chắc.” Long Thanh ngồi xuống cạnh ngoài, nhìn mặt chậu có nhiều hạt trắng li ti. “Muối?” Chu Mộc Sinh nghe được, lấy đất nếm bằng pháp thuật kiểm tra. “Khoáng tích tụ.” Một linh thực sư khác lập tức hiểu: tưới lâu bằng nước khoáng cao khiến muối tích ở đất, rễ hút nước kém. Không thiếu hỏa. Chỉ cần thay đất và đổi nước.
Cây thứ hai có lá rất xanh nhưng không ra nụ. Nhiều người nghĩ linh khí chưa đủ. Long Thanh nhìn hướng tất cả lá đều quay về một phía. “Thiếu nắng?” Một đệ tử cười. “Đây là linh dược, dùng tụ quang trận.” Chu Mộc Sinh lại hỏi: “Tụ quang trận đặt đâu?” Người chăm chỉ phía trên. Lão kiểm tra. Trận hoạt động, nhưng ánh sáng phân bố sai vì một bức tường mới xây che hướng tự nhiên khiến cây chỉ nhận được quang một phía. Pháp trận bù đủ cường độ tổng nhưng chu kỳ sáng tối bị lệch. Chu Mộc Sinh gật. “Không phải mọi thứ có trận thay là giống hệt tự nhiên.” Long Thanh nói: “Ta chỉ thấy lá nghiêng.” “Nhìn được là đủ.”
Thanh Dao đứng cạnh nghe câu ấy, lòng hơi động. Y thuật cũng vậy. Thần thức có thể nhìn kinh mạch. Linh châm có thể dò sâu. Đan dược có thể phân tích bằng trận. Nhưng nếu người chữa không nhìn màu môi, cách thở, cách bệnh nhân đứng lên, những thứ trước mắt vẫn có thể bị bỏ. Linh thuật giúp nhìn sâu hơn. Không có nghĩa được phép bỏ thứ đơn giản.
Cây thứ ba Long Thanh đoán sai. Hắn nghĩ úng rễ, nhưng thật ra có một loại linh trùng cực nhỏ ăn mạch. Khi Chu Mộc Sinh chỉ cho xem, Long Thanh lập tức ghi nhớ. “Ta không biết con này.” Lão nói: “Thấy chưa? Kinh nghiệm phàm tục cũng có giới hạn.” “Đương nhiên.” “Ngươi không khó chịu?” “Sai thì học.” Chu Mộc Sinh cười. “Tốt.” Thanh Dao nhìn. Đây cũng là một điểm nàng thích ở hắn. Long Thanh không có nhu cầu phải đúng mọi lúc. Chính vì thế khi hắn nói gì đúng lại càng khó xem là khoe.
Sau buổi cây bệnh, Thanh Dao phải tới Đan Hội. Nàng đi trước. Cửu Ly hỏi Long Thanh: “Sư phụ có qua xem?” Hắn nhìn khu hạt. “Một lúc nữa.” “Tạ trưởng lão đã nhắn muốn người tới.” “Vì?” “Nói vòng hôm nay dùng lò mới.” Long Thanh nhớ tiếng nổ hôm qua. “Lò số bảy?” “Có.” “Đã sửa?” “Họ nói đã kiểm tra.” “Vậy tốt.” Hắn tiếp tục nhìn hạt.
Cửu Ly đứng im một lúc. “Người thật sự chỉ muốn xem hạt giống.” “Tên chương hôm nay có thể vậy.” Nàng không hiểu “tên chương” nhưng tưởng hắn đùa. “Đi thêm nửa khắc.” “Ừ.”
Ở một gian cuối, Long Thanh tìm được loại Thủy Tâm Thảo có thể trồng gần ao, giá rẻ vì giống không đồng đều. Hắn mua. Rồi một ít Thanh Mạch Diệp Thanh Dao khuyên. Cuối cùng còn nhặt được một gói hạt hoa không có dược tính cao nhưng được người bán tặng vì trộn nhầm. Cửu Ly hỏi: “Không có dược tính vẫn lấy?” “Đẹp.” “Người thích hoa?” “Trước sân trống.” Nàng nhìn hắn. Vô Danh trước đây chỉ có rau, cây liễu và ao. “Trồng ở đâu?” “Cạnh phòng cô?” Cửu Ly hơi khựng. “Vì?” “Màu trắng tím, hợp.” Nàng lập tức cầm túi. “Ta giữ.” “Đừng làm mất.” “Không.”
Chỉ một gói hạt hoa miễn phí khiến tâm trạng Đại đệ tử tốt lên rõ rệt. Nàng cuối cùng chủ động kéo tay Long Thanh. “Đi xem Đan Hội.” “Được.” “Không tiếc?” “Mua gần đủ.” “Thật?” “Mai còn.” Cửu Ly thở dài. Vẫn chưa đủ.
Đan Hội nằm ở phía nam quảng trường. Khi hai người tới, vòng thực hành Kim Đan cấp thấp chưa bắt đầu hẳn. Mười hai đan lô đặt thành hai hàng, mỗi lò có trận bảo hộ riêng. Người thi không phải toàn Kim Đan; có cả Trúc Cơ dùng lò cấp tương ứng. Thanh Dao ngồi ở khu y trợ phía bên phải, không trực tiếp tham gia. Tần Mộc đứng gần ban giám sát. Tạ Trường Xuân thấy Long Thanh cuối cùng tới, lập tức vẫy. “Ngươi đi đâu từ sáng?” “Linh Thực.” “Ta biết.” “Vậy còn hỏi?” Tạ im một nhịp. “Tới xem.”
Long Thanh đứng cuối khu Thanh Vân. Hắn không hiểu công thức luyện đan. Chỉ thấy các lò có ngọn lửa khác màu. Có lửa đỏ. Lửa xanh. Một loại tím. Mỗi người dùng thủ ấn điều khiển hỏa khí, linh dược được đưa vào theo thứ tự. Khán giả rất nghiêm túc. Có người phân tích nhiệt. Người nói dung dược. Người nói thành đan suất.
Long Thanh nghe một lúc rồi bắt đầu thấy nóng.
“Đan hội luôn vậy?”
Tạ đáp: “Ừ.”
“Khó chịu.”
Cửu Ly hỏi: “Vì nóng?”
“Ừ.”
Nàng dùng một tia yêu lực tạo gió nhẹ quanh họ.
“Đỡ?”
“Đỡ.”
Tạ Trường Xuân nhìn.
Đại đệ tử chăm sư phụ khá tốt.
Ở hàng đan lô thứ hai, lò số bảy chính là chiếc hôm qua xảy ra vấn đề. Nó đã được đổi một mảnh trận bản, thay hai đường dẫn hỏa và kiểm tra lại. Người sử dụng hôm nay là một đệ tử Hỏa Đan Môn tên Tống Nghiêu, Trúc Cơ đỉnh phong, nổi tiếng điều khiển hỏa khá tốt.
Ban đầu mọi thứ bình thường.
Tống Nghiêu đưa dược liệu.
Hỏa tăng.
Giảm.
Ổn.
Long Thanh không chú ý.
Hắn còn đang xem gói hạt vừa mua.
Cửu Ly phải nhắc: “Sư phụ.”
“Ừ?”
“Người tới xem đan.”
“Ta đang nghe.”
“Người đang nhìn hạt.”
“Tai nghe.”
Nàng bất lực.
Khoảng một khắc sau, tiếng lửa ở lò số bảy đổi.
Không lớn.
Chỉ từ đều sang hơi gấp.
Long Thanh ngẩng.
Ngọn lửa bên dưới không bùng, nhưng màu ở một phía đậm hơn.
Tống Nghiêu lập tức thay thủ ấn.
Lửa tăng để cân dược khí trong lò.
Một trưởng lão Hỏa Đan Môn gật. “Xử lý đúng.”
Long Thanh nhìn.
Không hiểu.
Nhưng có cảm giác kỳ.
Lò đã nóng.
Người lại tăng lửa.
Một lúc sau thành lò phía trái đỏ hơn phía phải.
Tống Nghiêu nhận ra, tiếp tục tăng hỏa phía đối diện để cân nhiệt.
Long Thanh cau.
“Không giảm?”
Tạ nghe.
“Gì?”
“Hai bên lệch.”
“Đang cân bằng.”
“Bằng cách tăng bên lạnh?”
“Đúng.”
“Vậy tổng nhiệt càng cao.”
Tạ Trường Xuân dừng.
Chuyện này trong luyện đan không hẳn sai. Nếu giảm phía nóng có thể khiến dược khí đang ở giai đoạn dung tụ mất lực, nên tăng phía lạnh là cách giữ nhiệt tổng.
Nhưng lò số bảy hôm qua đã có vấn đề.
Tạ nhìn kỹ.
Thanh Dao phía xa cũng bắt đầu cau mày.
Tống Nghiêu lại tăng một phần.
Linh dược trong lò dao động.
Hắn không thể giảm đột ngột.
Người giám sát chuẩn bị can thiệp nếu cần.
Long Thanh nghe một âm thanh.
Rất nhỏ.
Tách.
Giống chiếc nồi đất bị nung quá lâu bắt đầu nứt.
Hắn lập tức hỏi: “Tạ trưởng lão.”
“Ừ?”
“Lò này từng nứt chưa?”
“Không thấy.”
“Ta nghe.”
Tạ sắc mặt đổi.
Thần thức quét.
Chưa thấy nứt ngoài.
Nhưng Long Thanh nói tiếp:
“Có tiếng.”
Cửu Ly cũng nghiêm.
Tạ lập tức truyền âm cho giám sát.
Ngay đúng lúc ấy...
Tách.
Lần thứ hai.
Rõ hơn.
Đan lô số bảy rung.
Tống Nghiêu biến sắc.
Hỏa khí bên dưới đột nhiên bị hút mạnh vào một phía, giống chiếc lò vốn đã cố chịu quá lâu cuối cùng không còn muốn “nghe lời” người điều khiển nữa.
Thanh Dao đứng bật dậy.
Tần Mộc quát:
“Dừng luyện!”
Nhưng trong lò, dược lực đã tới đúng giai đoạn không thể đơn giản tắt lửa.
Một tiếng ù trầm vang lên.
Toàn bộ trận bảo hộ quanh lò số bảy sáng đỏ.
Long Thanh nhìn ngọn lửa.
Trong đầu chỉ có một ý nghĩ rất đơn giản.
Đã quá nóng rồi.
Còn tăng cái gì nữa?

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 62TTS · SƯ PHỤ CHỈ MUỐN XEM HẠT GIỐNGTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...