Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 48: HỒ LY UỐNG SAY
Tô Cửu Ly không say.
Ít nhất chính nàng nghĩ vậy.
Nàng ngồi dưới hiên, một tay cầm chén, lưng vẫn thẳng, mắt vẫn nhìn được Long Thanh, thậm chí có thể phân biệt Tiểu Hắc đang nằm bên trái và chiếc vò rượu ở bên phải.
Người say làm được vậy sao?
Đương nhiên không.
Vậy nàng không say.
Cửu Ly rất chắc.
Long Thanh lại có cách đánh giá khác.
“Cửu Ly.”
“Ừ.”
“Giơ mấy ngón?”
Hắn giơ hai.
Nàng nhìn.
“Ngươi xem ta là trẻ con?”
“Trả lời.”
“Hai.”
“Đúng.”
Cửu Ly hơi đắc ý.
“Thấy chưa?”
“Nhưng cô nhìn gần năm nhịp.”
Nụ cười trên môi nàng hơi cứng.
“Ta đang...”
Long Thanh chờ.
Nàng nghĩ.
“Quan sát.”
“Ừ.”
“Không tin?”
“Tin.”
Giọng rõ ràng không tin.
Cửu Ly híp mắt.
Đôi mắt bình thường vốn đã mang nét hồ mị, lúc này vì hơi men mà ánh nước rõ hơn. Mặt không đỏ nhiều, chỉ hai gò má phủ một lớp hồng rất nhạt. Mái tóc trắng không biết từ lúc nào đã bung vài sợi khỏi dây buộc.
Điều đáng chú ý nhất vẫn là hai chiếc đuôi.
Một trái.
Một phải.
Đang lắc.
Không đều.
Long Thanh nhìn.
“Cô điều khiển được đuôi không?”
Cửu Ly quay đầu.
Chiếc thứ nhất đang quấn quanh chân ghế.
Chiếc thứ hai quét nhẹ mặt đất.
Nàng thử thu.
Yêu lực vận.
Đuôi không thu.
Ngược lại, hai tai hồ ly trắng trên đầu “phụt” một cái hiện ra.
Không khí yên.
Long Thanh nhìn tai.
Cửu Ly cũng cảm nhận.
Nàng giơ tay chạm.
“...”
Long Thanh nhịn.
Nhưng khóe miệng vẫn cong.
Cửu Ly lập tức nói: “Không được cười.”
“Ta không.”
“Ngươi đang.”
“Ánh trăng.”
Nàng nhìn trời.
Trăng hôm nay khá sáng.
Sau đó quay lại.
“Sư phụ học hết lời của ta.”
“Dùng được.”
“Không cho.”
“Lời nói không phải pháp khí của cô.”
Cửu Ly muốn phản bác.
Nhưng đầu hơi chậm.
Nàng cúi nhìn chén.
“Rượu này có vấn đề.”
Long Thanh cầm vò ngửi.
“Ta uống ba chén.”
“Ngươi là ngươi.”
“Cô là Cửu Vĩ.”
“Chính vì ta là Cửu Vĩ mới không thể say.”
Long Thanh nhìn hai tai và hai đuôi.
“Ừ.”
Một chữ.
Nhưng sát thương khá lớn.
Cửu Ly híp mắt.
“Ngươi đang coi thường tửu lượng của ta.”
“Không.”
“Có.”
“Ta chỉ nhìn sự thật.”
“Ta từng uống Thiên Hồ Túy.”
“Cô nói rồi.”
“Cả vò.”
“Ừ.”
“Không say.”
“Vậy loại này mạnh hơn.”
Cửu Ly lập tức lắc đầu.
“Không thể.”
Long Thanh nhìn vò rượu trái cây do chính mình làm.
“Ta thấy cũng không mạnh.”
Hắn uống một ngụm.
Chỉ ngọt.
Một chút nóng bụng.
Không có gì.
Cửu Ly nhìn hắn uống.
Lại nhìn chén mình.
Nàng bắt đầu nghi sư phụ cố ý.
“Ngươi cho thứ gì vào?”
“Quả.”
“Còn?”
“Mật.”
“Còn?”
“Nước.”
“Còn?”
“Men.”
“Còn?”
“Không.”
Cửu Ly nheo mắt.
“Nước giếng?”
“Ừ.”
Nàng hiểu một phần.
Nước Vô Danh Phong vốn làm huyết mạch nàng biến đổi.
Quả cũng trồng trên Vô Danh.
Lên men lại khiến sinh cơ trong đó chuyển thành trạng thái khác.
Với người bình thường, chỉ là rượu.
Với Cửu Vĩ vừa phá một đạo Huyết Tỏa...
có thể trực tiếp làm huyết khí thư giãn quá mức.
Cửu Ly đặt chén.
“Không uống nữa.”
Long Thanh lập tức gật.
“Đúng.”
Nàng nhìn hắn.
“Ngươi vui?”
“Vì cô chịu dừng.”
“Ta không say.”
“Ừ.”
“Thật.”
“Ừ.”
Cửu Ly càng thấy cách hắn đồng ý khiến người ta tức.
Nàng đứng lên.
Chứng minh.
Chỉ cần đi thẳng vào phòng.
Một bước.
Hai.
Rất thẳng.
Bước ba...
chiếc đuôi thứ hai tự quấn vào chân.
Cửu Ly mất thăng bằng.
Long Thanh phản ứng nhanh, đứng lên đỡ.
Nàng lập tức bám cánh tay hắn.
Cả người nghiêng sát.
“Cẩn thận.”
Long Thanh giữ vai nàng.
Mùi hương lập tức rõ hơn.
Không phải rượu.
Mị hương.
Khi Cửu Ly tỉnh táo, nàng có thể thu mị hương như thu yêu khí. Lúc này khả năng kiểm soát giảm, mùi hương tự nhiên của Cửu Vĩ lan thành một lớp rất nhẹ quanh người.
Gần như hoa đêm.
Ấm.
Mềm.
Có chút ngọt của rượu.
Long Thanh hít phải ở khoảng cách gần.
Tim đập nhanh.
Hệ thống lập tức lên tiếng.
“Nhịp tim ký chủ—”
“Ta biết.”
Hắn nói trong đầu.
Cửu Ly vẫn dựa.
“Ngươi nói gì?”
“Không.”
“Ngươi lại nói với nó.”
Long Thanh khựng.
“Nó?”
“Thứ trong đầu ngươi.”
Nàng ngẩng lên.
Khoảng cách quá gần.
Long Thanh nhìn đôi mắt hổ phách hơi mơ màng.
“Cô biết?”
“Ta đoán.”
“Bao lâu?”
Cửu Ly nghĩ.
“Lâu rồi.”
“Vậy sao không hỏi?”
Nàng cười.
“Người muốn nói sẽ nói.”
Lại dùng chính câu hắn.
Long Thanh không biết nên khen đệ tử học tốt hay hối hận vì dạy quá nhanh.
“Đứng được chưa?”
“Được.”
Nhưng nàng không buông tay.
Long Thanh nhìn cánh tay đang bị ôm.
“Cửu Ly.”
“Ừ?”
“Cô vẫn đang giữ.”
“Ta biết.”
“Vậy?”
“Không muốn buông.”
Câu quá thẳng.
Long Thanh khựng.
Nếu là Cửu Ly tỉnh táo, có thể đây là trêu.
Nhưng hiện tại nàng nói xong còn tựa đầu lên vai hắn.
Không có nụ cười tinh quái.
Chỉ rất tự nhiên.
Long Thanh cảm giác cánh tay mềm áp sát.
Mùi hương gần.
Tóc nàng chạm cổ.
Hắn đứng cứng hơn một chút.
Cửu Ly lập tức nhận ra.
Dù say, bản năng hồ ly vẫn còn.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Ngươi căng.”
“Cô dựa.”
“Ta biết.”
“Vậy đứng thẳng.”
“Không muốn.”
“...”
Cửu Ly khẽ cười.
“Ta thích lúc ngươi như vậy.”
Long Thanh thở ra.
“Cô say rồi.”
“Không.”
“Người không say sẽ không nói thẳng vậy.”
Nàng im.
Một lúc sau lại hỏi: “Nếu tỉnh... ta không được nói?”
Long Thanh không biết trả lời.
“Không phải.”
“Vậy.”
Nàng tựa tiếp.
Logic của người say.
Khó phản bác.
Long Thanh chỉ có thể để nàng đứng một lúc.
Nhưng mị hương càng lúc càng rõ.
Không đến mức điều khiển ý thức.
Nhưng hắn là nam nhân bình thường.
Cửu Ly lại là một nữ nhân quá đẹp đang dựa sát cánh tay.
Còn có hai tai hồ ly.
Hai đuôi.
Và mùi hương khiến bản năng khó hoàn toàn bỏ qua.
Hệ thống im theo yêu cầu.
Tốt.
Ít nhất không báo nhịp tim mỗi mười nhịp.
Long Thanh nói: “Uống nước.”
Cửu Ly không muốn.
“Không khát.”
“Giải rượu.”
“Ta không say.”
“Vậy uống bình thường.”
Nàng nhìn hắn.
Một lúc sau nhận chén nước.
Uống.
Nước giếng vào cơ thể khiến huyết mạch yên hơn chút.
Nhưng cũng làm cảm giác thư giãn sâu.
Cửu Ly ngồi lại ghế.
Long Thanh tưởng đã ổn.
Hắn định ngồi ghế đối diện.
Nàng kéo tay.
“Sư phụ ngồi đây.”
Chỉ ghế cạnh.
“Ở đâu cũng vậy.”
“Không.”
“Vì?”
“Xa.”
Long Thanh nhìn khoảng cách hai ghế.
Chưa tới một mét.
“Xa?”
“Ừ.”
Hắn biết không nên tranh với hồ ly say.
Ngồi cạnh.
Cửu Ly lập tức lại khoác tay.
Long Thanh nhắm mắt một nhịp.
“Cô ngày mai nhớ chuyện này không?”
“Nhớ.”
“Chắc?”
“Ta không say.”
Lại vòng.
Bỏ.
Hai người ngồi.
Gió đêm thổi.
Cửu Ly nhìn sân.
Một lát sau hỏi: “Sư phụ.”
“Ừ.”
“Ta đẹp không?”
Long Thanh lập tức biết tối nay phiền thật.
“Đẹp.”
“Bao nhiêu?”
“Cái gì bao nhiêu?”
“Đẹp bao nhiêu?”
“Không có thước.”
Nàng quay sang.
“Ngươi trốn.”
“Ta trả lời rồi.”
“Không đủ.”
Long Thanh suy nghĩ.
Nếu trả lời qua loa, nàng sẽ hỏi tiếp.
“Rất đẹp.”
Cửu Ly hài lòng một chút.
“Ở Thanh Vân?”
“Chưa thấy ai hơn.”
“Nam Hoang?”
“Ta chưa đi.”
“Thế giới cũ của ngươi?”
Long Thanh cứng.
Cửu Ly lập tức bắt.
“Thế giới cũ?”
Hắn đã lỡ.
Rượu chưa làm hắn say nhưng làm cảnh giác giảm?
Long Thanh thở dài.
“Ta từ nơi khác.”
Cửu Ly nhìn.
Tỉnh hơn một chút.
“Rất xa?”
“Rất.”
“Ở đâu?”
“Sau này nói.”
Nàng lại dùng câu quen.
“Ngươi muốn nói sẽ nói?”
“Ừ.”
Cửu Ly gật.
Không hỏi.
Ngay cả say vẫn giữ ranh giới đó.
Long Thanh nhìn nàng một nhịp.
Nàng lại hỏi: “Nơi đó có nữ nhân đẹp hơn ta?”
“...”
Quay về đúng chủ đề.
“Ta không so.”
“Vì sao?”
“Không cùng kiểu.”
“Vậy ai đẹp hơn?”
“Cửu Ly.”
“Ừ?”
“Cô đang ép sư phụ trả lời câu nguy hiểm.”
Nàng bật cười.
“Ta muốn nghe.”
Long Thanh nhìn nàng.
Nói thật.
“Hiện tại người đẹp nhất ta gặp là cô.”
Cửu Ly im.
Lần này thật sự im.
Nụ cười ban đầu chậm lại.
Hai tai hồ ly trên đầu hơi động.
Long Thanh thấy phản ứng.
“Cô hỏi.”
“Ta biết.”
“Ta trả.”
“Ta biết.”
“Vậy sao?”
Cửu Ly quay mặt.
“Không có gì.”
Long Thanh suýt cười.
Đệ tử say vẫn biết ngượng.
Một lúc sau, nàng lại quay.
“Lúc ta hóa người lần đầu...”
Long Thanh lập tức có dự cảm xấu.
“Ngươi nhìn đâu?”
“Cửu Ly.”
“Ta hỏi.”
“Không cần nhớ.”
“Ta nhớ ngươi nhìn ba nhịp.”
“Cô đếm rồi.”
“Vậy nhìn đâu?”
Long Thanh đau đầu.
“Đầu tiên mặt.”
“Sau đó?”
“Vai.”
“Sau đó?”
“Ta quay.”
“Ngươi nhìn xuống.”
Long Thanh ho.
“Phản xạ.”
Cửu Ly cười.
“Sư phụ cũng là nam nhân.”
“Ta chưa từng phủ nhận.”
“Ta biết.”
Nàng bỗng tựa sát hơn.
Giọng nhỏ.
“Vậy tại sao mị thuật không khống chế được ngươi?”
“Ta không biết.”
“Ngươi có phản ứng.”
“Ừ.”
“Nhưng không nghe lời.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô muốn ta nghe lời mị thuật?”
“Không.”
Cửu Ly trả lời ngay.
Rất rõ.
Nàng suy nghĩ vài nhịp rồi nói: “Nếu ngươi bị mị thuật điều khiển... sẽ không vui.”
“Vì cô thích trêu?”
“Không chỉ.”
“Còn?”
Cửu Ly lại chậm.
“Ta không muốn ngươi thích ta vì huyết mạch.”
Không khí yên.
Long Thanh bất ngờ.
Câu này không giống trêu.
Nàng đang say nên nói thứ bình thường giấu.
Long Thanh nghĩ một lúc.
“Ta không biết sau này sẽ thích ai.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Nhưng nếu thích một người, chắc không chỉ vì nàng đẹp.”
“Thật?”
“Ừ.”
“Vậy vì gì?”
“Ở cùng thấy dễ chịu. Tin được. Muốn gặp. Muốn người đó ở lại.”
Cửu Ly im.
Long Thanh cũng nhận ra mình nói hơi nhiều.
Nhưng đã nói.
Không thu.
Cửu Ly hỏi rất nhỏ: “Ngươi có muốn ta ở lại không?”
Câu này khiến hắn không thể trả lời bằng lý luận.
Long Thanh nhìn sân.
Chiếc ghế có khe cho đuôi.
Phòng phía tây.
Bàn cờ.
Cây chổi nàng dùng sáng hôm qua.
Chén trà bái sư.
Những thứ này đã thành quen.
“Có.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Thật?”
“Ừ.”
“Không phải vì ta là đệ tử?”
“Trước khi bái sư cũng vậy.”
“Không phải vì ta nấu cơm?”
Long Thanh bật cười.
“Cô nấu mới hai lần.”
“Không phải vì ta nợ tiền?”
“Cái đó cũng quan trọng.”
Cửu Ly híp mắt.
Long Thanh cười rõ hơn.
“Đùa.”
Nàng lại tựa vai.
Lần này yên.
Một lát sau hỏi: “Nếu ta phải về Nam Hoang?”
“Cô sẽ về.”
“Ngươi đi không?”
Long Thanh nhớ câu hỏi trước.
“Hôm đó ta nói tới lúc tính.”
“Ta hỏi bây giờ.”
“Bây giờ vẫn vậy.”
Cửu Ly không hài lòng.
Nàng nắm tay áo.
“Phải chọn.”
“Cô say nên bá đạo hơn.”
“Ta là Cửu Vĩ.”
“Không phải lý do.”
“Ta là Tô Cửu Ly.”
Long Thanh bật cười.
“Cái này được.”
Nàng chờ.
Hắn cuối cùng nói: “Nếu tới lúc cô cần về, mà chuyện chưa an toàn... ta đi cùng nếu có cách.”
Cửu Ly cứng.
“Thật?”
“Ừ.”
“Ngươi không biết Nam Hoang.”
“Cô biết.”
“Nguy hiểm.”
“Cô nói rồi.”
“Có người muốn giết ta.”
“Ta cũng biết.”
“Vậy vẫn?”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô là đệ tử.”
Cửu Ly không nói.
Hắn bổ sung: “Và là người Vô Danh.”
Một nụ cười rất chậm hiện trên mặt nàng.
“Người của ngươi?”
Long Thanh lập tức biết quay lại câu cũ.
“Ừ.”
Nàng mở mắt lớn hơn chút.
Hắn nói tiếp: “Đệ tử cũng là người của ta. Người ở nhà ta cũng là người của ta. Không có nghĩa ta cho người khác tùy tiện bắt nạt.”
Cửu Ly nghe phần sau.
Nhưng không hiểu sao phần đầu lớn hơn.
Nàng chậm rãi siết cánh tay đang ôm.
“Được.”
“Gì được?”
“Ta thích câu này.”
Long Thanh bất lực.
“Cô đừng hiểu sai.”
“Không.”
“Cô đang cười.”
“Ta vui.”
Long Thanh không thể cấm.
Một lúc sau, Cửu Ly hỏi tiếp.
“Có đuổi ta không?”
“Không.”
“Nếu ta phiền?”
“Cô khá phiền.”
Nàng lập tức ngẩng.
Long Thanh nói tiếp: “Nhưng quen rồi.”
Cửu Ly nhìn.
Rất lâu.
Sau đó cười.
“Được.”
Nàng tựa lại.
Lần này toàn bộ cơ thể thả lỏng hơn.
Mị hương cũng lan.
Long Thanh bắt đầu thấy không ổn.
“Cửu Ly.”
“Ừ?”
“Về ngủ.”
“Chưa.”
“Cô sắp ngủ trên vai ta.”
“Vậy ngủ.”
“Không được.”
“Vì sao?”
“Ta còn phải vào phòng.”
“Ngồi đây.”
“Đêm lạnh.”
“Có sư phụ.”
Long Thanh im.
Hồ ly say thật sự không nói lý.
Hắn đứng.
Cửu Ly bị kéo theo vì còn khoác tay.
“Đi.”
“Đâu?”
“Phòng cô.”
Nàng nhìn.
“Ta tự đi.”
“Thử.”
Cửu Ly đứng.
Một bước.
Hai.
Bước ba lại hơi lệch.
Long Thanh lập tức giữ cánh tay.
“Thấy chưa.”
“Đuôi cản.”
“Buộc?”
“Không.”
“Vậy ta dìu.”
Cửu Ly không phản đối.
Hai người đi vào.
Khoảng cách gần.
Nàng gần như dựa nửa người.
Long Thanh giữ vai và cánh tay, cố không nhìn nhiều.
Hai chiếc đuôi lại bắt đầu phiền.
Một chiếc quét chân bàn.
Một chiếc quấn vào chân Long Thanh.
Hắn suýt vấp.
“Cửu Ly!”
Nàng bật cười.
“Đuôi thích ngươi.”
“Đuôi là của cô.”
“Vậy ta thích?”
Long Thanh cứng.
Cửu Ly cũng dừng.
Nàng có lẽ vừa nói thứ không định nói.
Nhưng đầu không đủ tỉnh để sửa.
Long Thanh ho.
“Cô đang say.”
“Ta...”
“Không say?”
“Ừ.”
“Biết.”
Hắn không truy.
Dìu vào phòng.
Đặt nàng ngồi giường.
Long Thanh định đi lấy nước.
Chiếc đuôi thứ nhất quấn cổ tay.
Hắn dừng.
“Cửu Ly.”
Nàng nằm xuống.
Mắt đã gần nhắm.
Đuôi vẫn giữ.
“Buông.”
“Không.”
“Ta lấy nước.”
“Không cần.”
“Vậy ta về.”
Chiếc đuôi siết nhẹ hơn.
“Không.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô muốn gì?”
Cửu Ly không trả lời ngay.
Một lúc sau lẩm bẩm.
“Sư phụ không được đuổi ta.”
Long Thanh khựng.
Câu rất nhỏ.
Không còn sắc.
Không còn trêu.
Chỉ giống người say nói điều sâu nhất đang sợ.
Long Thanh ngồi xuống cạnh giường.
“Không ai đuổi.”
Cửu Ly mở mắt một chút.
“Thật?”
“Ừ.”
“Sau này?”
“Sau này muốn đi là cô tự đi.”
“Ta không hỏi tự đi.”
Long Thanh thở ra.
“Ta không đuổi.”
Đuôi quanh cổ tay chậm rãi lỏng.
Cửu Ly nhắm mắt.
“Sư phụ tốt.”
“Ngủ.”
“Ừ.”
Long Thanh đứng.
Đi được một bước.
Bỗng eo bị siết.
Hắn nhìn xuống.
Chiếc đuôi thứ hai đã quấn vòng quanh eo lúc nào không biết.
“...”
Cửu Ly ngủ.
Rất yên.
Long Thanh đứng giữa phòng.
Một đuôi quấn cổ tay đã gần lỏng.
Một đuôi vòng eo.
Tình trạng rất khó xử.
Hắn thử kéo nhẹ.
Đuôi siết.
Cửu Ly nhíu mày trong ngủ.
Long Thanh lập tức dừng.
Hắn nhớ đuôi là phần nhạy cảm.
Lần trước chỉ chạm nhẹ nàng đã phản ứng mạnh.
Không thể giật.
“Cửu Ly.”
Không đáp.
“Buông đuôi.”
Không.
Long Thanh thử nhẹ nhàng gỡ từ đoạn ngoài.
Lông mềm.
Quá mềm.
Chạm vào có cảm giác hoàn toàn khác tay chân.
Hắn cố chỉ chạm lớp lông.
Nhưng tới đoạn gần hơn...
không dám.
“Phiền thật.”
Hệ thống hỏi: “Có cần hướng dẫn tháo vật thể mềm quấn quanh cơ thể?”
Long Thanh cứng.
“Ngươi có cách?”
“Có thể nới theo chiều quấn.”
“Ta biết.”
“Không kéo ngược.”
“Ta cũng biết.”
“Tránh kích thích phản xạ co siết.”
Long Thanh nhìn đuôi.
“Cái này hữu ích.”
Hắn từ từ xoay người theo chiều quấn.
Một vòng.
Đuôi lỏng.
Thêm.
Cuối cùng thoát.
Long Thanh lập tức lùi hai bước.
Thở ra.
Chiếc đuôi rơi lên chăn.
Cửu Ly không tỉnh.
Hắn lấy chăn phủ.
Kéo áo ngoài che vai.
Đặt bình nước cạnh giường.
Sau đó nhìn nàng.
Hai tai hồ ly vẫn hiện.
Hai đuôi cũng vậy.
Gương mặt ngủ yên hơn bình thường rất nhiều.
Không có vẻ cảnh giác.
Không nhíu mày.
Long Thanh nhìn vài nhịp.
Rồi tự nói: “Say thì ít nghĩ thật.”
Không biết đó có phải bài học không.
Hắn tắt đèn.
Ra khỏi phòng.
Vừa đóng cửa, Long Thanh đứng ngoài hiên hít một hơi thật sâu.
Mị hương vẫn còn trên áo.
Cánh tay vẫn nhớ cảm giác bị ôm.
Eo cũng nhớ chiếc đuôi.
Tim chưa hoàn toàn chậm.
Hắn đi thẳng tới giếng.
Múc nước.
Uống.
Lạnh.
Tốt.
Hệ thống đúng lúc vang:
“Nhịp tim ký chủ trong một canh giờ vừa qua cao hơn mức trung bình—”
Long Thanh lập tức cắt.
“Dừng.”
“Hệ thống đang cung cấp dữ liệu sinh lý.”
“Từ nay không cần báo nhịp tim vì Cửu Ly.”
“Xác nhận?”
“Xác nhận.”
“Đã tắt thông báo chủ động trong tình huống tương tự.”
Long Thanh thở ra.
Cuối cùng một chức năng hữu dụng.
Hắn quay lại bàn.
Vò rượu còn gần nửa.
Long Thanh cầm.
“Cất.”
Lần sau Cửu Ly chỉ được một chén.
Không.
Nửa chén.
Nàng cứ nói Thiên Hồ Túy không say.
Vậy hôm nào tìm được Thiên Hồ Túy thì cho nàng uống.
Rượu Vô Danh Phong...
cấm.
Ít nhất khi chỉ có hai người.
Long Thanh cất vò vào kho.
Dọn chén.
Sau đó mới về phòng.
Nằm xuống.
Nhắm mắt.
Một lúc.
Mở mắt.
Trong đầu lại hiện câu:
Ta không muốn ngươi thích ta vì huyết mạch.
Rồi:
Ngươi có muốn ta ở lại không?
Rồi:
Vậy ta thích?
Long Thanh kéo chăn lên.
“Say nói linh tinh.”
Hệ thống không trả lời.
Tốt.
Nó đã học im đúng lúc.
Long Thanh nhắm mắt lần nữa.
Không lâu sau ngủ.
Vô Danh Phong trở lại yên.
Trăng đi cao.
Gió nhẹ.
Tiểu Hắc nằm dưới hiên.
Khoảng nửa đêm...
cửa phòng phía tây mở.
Rất nhẹ.
Tô Cửu Ly bước ra.
Không hoàn toàn tỉnh.
Mắt chỉ mở một nửa.
Tai hồ ly còn.
Hai chiếc đuôi kéo phía sau.
Nàng đi qua hành lang.
Dừng trước hai cánh cửa.
Một là phòng mình vừa rời.
Một là phòng Long Thanh.
Cửu Ly nhìn.
Không biết vì sao lại chọn bên phải.
Nàng đẩy.
Cửa Long Thanh không khóa.
Mở.
Long Thanh đang ngủ.
Cửu Ly bước vào.
Khép cửa.
Đi tới giường.
Nhìn hắn.
Sau đó rất tự nhiên kéo góc chăn.
Nằm xuống mép ngoài.
Long Thanh trong ngủ hơi động nhưng không tỉnh.
Cửu Ly cuộn người theo thói quen lúc còn hình cáo.
Một chiếc đuôi vòng qua chân.
Chiếc còn lại vòng ngang eo Long Thanh.
Nàng tựa gần.
Tìm được vị trí ấm.
Rồi ngủ tiếp.
Ngoài cửa, Tiểu Hắc mở mắt.
Nhìn căn phòng.
Sau đó đặt đầu xuống chân.
Không sủa.
Không báo.
Sáng mai...
có chuyện hay để xem.
— HẾT CHƯƠNG 48 —