QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 128: LONG TỎA KHÔNG PHẢI TRUYỀN THỪA CHÍNH THỐNG

Hành lang sau đại sảnh dài hơn mọi người tưởng. Càng đi sâu, dấu vết của cưỡng khế càng ít, còn hình khắc Khế Hữu càng nhiều. Hai bên tường không phải các cảnh chiến đấu hùng vĩ mà là những việc rất đời thường: một Long tu cùng linh quy sửa trận dưới đáy biển; một nữ Long tộc ngồi cạnh Hải Điểu chia thức ăn; một con hải kình kéo thuyền nhưng dây nối vào một vòng khế đôi chứ không vào chủ ấn; một Long thiếu niên cưỡi trên lưng một linh ngư lớn nhưng trước mặt cả hai khắc hai dấu ngang nhau. Long Thanh đi tới bức hình cưỡi linh ngư thì dừng. Tuyết Ly cũng. Hắn hỏi: “Cái này không phải thú cưỡi?” Huyền Giáp ở trước đáp mà không quay: “Có thể cưỡi. Nhưng không có nghĩa sở hữu.” “Khác?” “Ngươi ngồi thuyền của người khác, thuyền có thành của ngươi không?” Long Thanh gật. “Hiểu.” Tuyết Ly lại thấy câu ví dụ này quá dễ hiểu tới mức rất nhiều lý luận Long Cung trở nên rườm rà. Nàng từng được dạy Long kỵ Hải thú là biểu tượng thống trị hải vực. Trên những bức hình cổ, việc cưỡi chỉ là một phương thức di chuyển do hai bên đồng ý. Một Long tu có thể ngồi trên lưng Hải Kình hôm nay, ngày mai chính Hải Kình lại nhờ Long tu dùng trận chữa vết thương. Không ai được khắc ở vị trí cao hơn. “Truyền thừa này tồn tại bao lâu?” Cửu Ly hỏi. Huyền Giáp đáp: “Lâu hơn ta.” “Vậy ngươi không phải đời đầu.” “Ta chưa từng nói.” “Ngao Thương Hải thì sao?” “Cũng không.” Tuyết Ly hỏi: “Long Cung lúc ấy có biết?” Huyền Giáp cười. “Long Cung lúc ấy có người học ở đây.”
Phòng lưu trữ đầu tiên nằm sau một cánh cửa không cần khế mở. Bên trong phần lớn giá đá đã đổ, ngọc giản mục, nhưng bia đá còn khá nhiều. Thanh Dao không cho ai dùng linh lực quét toàn phòng vì có thể kích những trận bảo tồn cũ. Vô Song kiểm cơ quan. Cửu Ly đọc chữ. Tuyết Ly phụ trách Long văn. Long Thanh phụ trách... lau bụi bằng khăn. Không ai giao nhưng hắn tự làm vì chữ bị phủ muối. Cửu Ly nhìn sư phụ đang lau một tấm bia hai nghìn năm tuổi bằng khăn ẩm, nói: “Nếu học giả thấy chắc đau lòng.” Long Thanh hỏi: “Lau sai?” Tuyết Ly kiểm. “Không. Loại đá này chịu nước.” “Vậy được.” Huyền Giáp ở cửa nhìn cảnh ấy, lẩm bẩm: “Phàm nhân này hợp nơi cổ.” Vô Song hỏi: “Vì không phá?” “Vì hắn không nghĩ thứ cổ phải lập tức mở bằng lực.” Long Thanh nghe nhưng không biết có phải khen.
Tấm bia đầu tiên quan trọng hơn tất cả dự đoán. Trên đầu bia khắc bốn chữ Long cổ: HỘ LONG NGUYÊN ẤN. Ngao Tuyết Ly vừa đọc đã đứng thẳng. “Hộ Long Ấn.” Thanh Dao tới gần. Cửu Ly hỏi: “Giống cái trên cô?” “Tên gốc.” Tuyết Ly đọc từng dòng. Nội dung không phải công pháp mà là ghi nguyên lý: Hộ Long Nguyên Ấn được lập trong thời kỳ Long tộc đi qua nhiều vùng hải vực có thuật đoạt huyết. Mục đích thứ nhất ẩn long huyết khỏi ngoại cảm, mục đích thứ hai giữ long hồn khi bị ngoại lực xâm chiếm. Hai vòng. Chỉ hai. Không hạn chế di chuyển. Không thu hồi long nguyên. Không quy vị. Không Ngự Long Quyền. Thanh Dao lập tức lấy sơ đồ trên người Tuyết Ly so. “Vòng ngoài tương tự bảy phần. Vòng trong cũng gần. Vòng giữa không có.” Tuyết Ly đọc lại ba lần, như sợ bỏ sót. “Không có.” Vô Song hỏi: “Có trang sau?” Bia còn một đoạn: “Ấn bất nhập chủ ý, bất đoạt tự hành, bất nghịch long tâm.” Tuyết Ly dịch rất chậm: “Ấn không xâm ý chủ thể, không đoạt quyền tự hành, không nghịch long tâm.” Căn phòng yên.
Long Thanh hỏi: “Nghĩa là đồ gốc cấm chính thứ đang có trên cô?” Tuyết Ly không muốn trả lời quá nhanh nhưng sự thật quá rõ. “Có vẻ.” Huyền Giáp nói từ cửa: “Không phải có vẻ.” Nàng quay. “Ngươi từng thấy?” “Ngao Thương Hải mang một Hộ Long Nguyên Ấn. Nó cứu hắn một lần khi bị tà hồn xâm. Không ai dùng nó kéo chân hắn đi đâu cả.” “Vậy vòng hạn chế xuất hiện khi nào?” “Đi sâu.”
Phòng thứ hai chứa các bản tranh luận. Một số bia có niên đại muộn hơn hàng trăm năm. Nội dung cho thấy Long tộc bước vào thời kỳ chiến tranh hải vực, chiến thú và Long vệ thường bị tâm ma, huyết cuồng hoặc ngoại thuật chiếm. Có người đề xuất thêm một Hạn Long Hoàn vào Hộ Long Ấn để khi chủ thể mất kiểm soát, trưởng bối có thể ép long nguyên xuống. Văn bản ban đầu ghi điều kiện rất nghiêm: chỉ kích khi thần trí mất hoặc long tâm vượt ngưỡng nguy hiểm. Tuyết Ly đọc tới đây. “Đây là nguồn của vòng giữa.” Thanh Dao gật. “Nhưng vẫn chưa có thu hồi lực.” Tấm bia kế tiếp muộn hơn nữa. Nó thêm Hồi Nguyên Tuyến để khi Long tộc bị bắt sống, phần long nguyên bùng ra có thể được kéo về trận bảo hộ thay vì rơi vào tay địch. Vô Song nhìn. “Đây là thứ Huyền Sách giải thích.” “Ừ.” Tuyết Ly nói. “Ban đầu có lý.” Cửu Ly hỏi: “Ai quyết định lúc nào bị bắt?” “Cấm tự nhận dựa trên ngoại lực.” “Về sau?” Tuyết Ly đọc tiếp. Các phiên bản sau cho phép người giữ lệnh chủ động kích Hồi Nguyên, với lý do thuật đoạt huyết ngày càng tinh vi. “Một bước.” Vô Song nói. “Mỗi lần một bước.” Huyền Giáp cười khô. “Ta đã nói.”
Một bia khác bắt đầu dùng chữ Ngự. Không phải Ngự Long Quyền, mà Ngự Loạn Phù, cho phép trưởng bối hoặc chỉ huy chiến trận tạm thời điều chỉnh hướng long nguyên của người đang mất trí. Điều kiện ban đầu yêu cầu hai người giữ lệnh cùng xác nhận và trận tự kiểm thần trí. Một đời sau, trong chiến tranh, vì “không đủ thời gian”, điều kiện giảm còn một chỉ huy. Lại một đời, nó được dùng cho Long thiếu niên trong huấn luyện nguy hiểm. Về sau một số gia tộc dùng để “ngăn điện hạ tự tiện rời khu an toàn”. Tuyết Ly đọc tới đây, tay lạnh. Không phải vì Băng Long nguyên mà vì chính câu chữ lịch sử gần như mô tả chuyện nàng. “Bao lâu trước?” “Khoảng tám trăm năm.” Huyền Giáp đáp. “Sau đó Long Linh Trạch suy?” “Trước đã suy. Nhưng đây là lúc nhiều người ở đây rời hẳn.” Cửu Ly hỏi: “Vì phản đối cưỡng khế?” “Một phần.”
Trong phòng sâu hơn, nhóm tìm được một bia tranh luận giữa hai người không rõ tên. Một bên viết rằng khế hữu không đủ tin cậy trong chiến tranh, chiến thú có quyền từ chối sẽ gây nguy hiểm toàn quân. Bên kia đáp rằng chiến thú bị ép nghe lệnh có thể chiến một trận nhưng sẽ biến thành công cụ, cuối cùng người ký khế cũng quen coi cả đồng loại là thứ có thể “quy vị”. Ngao Tuyết Ly đọc câu cuối rất lâu. Vô Song đứng cạnh nói: “Người này đoán khá đúng.” Tuyết Ly không phản bác. Long Tỏa trên người nàng chính là bằng chứng một kỹ thuật từng dùng với thú hoặc người mất kiểm soát cuối cùng được áp lên một công chúa đang tỉnh táo. Long Thanh nghe phần dịch, nói: “Làm gì lâu cũng thành thói quen.” Huyền Giáp nhìn hắn. “Phàm nhân, ngươi ít chữ nhưng phiền.” “Ta chỉ nói.” “Ta biết.”
Thanh Dao đề nghị dùng một giọt Hải Linh Tủy đối chiếu tấm sơ đồ Hộ Long gốc với cơ thể Tuyết Ly ngay tại đây. Không dùng nhiều. Tuyết Ly đồng ý. Một giọt pha loãng được đặt lên cổ tay. Băng Long nguyên xanh lam hiện rõ trong cảm nhận. Vòng ngoài bạc lam tương ứng Hộ Long gốc. Vòng trong cũng. Vòng giữa gồm hai phần: một phần lam bạc thuộc Hạn Long – Hồi Nguyên cải biên cũ, còn ba đường đỏ xám của Ngự Long Quyền nổi bật như dây khác màu. Thanh Dao đặt bản sơ đồ cổ cạnh. “Ba đường này không có.” Ngao Lam Ý từng nói nó thuộc Ngự Long Quyền, nhưng giờ họ có chứng cứ cũ hơn: không phải nguyên bản. Tuyết Ly hỏi Huyền Giáp: “Ngươi từng thấy ba đường này?” Lão quy bò gần, mắt già nhìn một lúc. “Gần giống chủ tuyến của cưỡng khế đời sau.” “Long tộc?” “Không chỉ Long.” “Nguồn?” “Ngự Thú tông từng đưa tới.”
Vô Song lập tức chú ý. “Tông nào?” Huyền Giáp không nhớ tên hiện đại. Nó mô tả biểu tượng một vòng thú trảo quanh chấm đen. Cửu Ly ghi. Tuyết Ly hỏi: “Vậy Ngự Long Quyền không phải Long tộc sáng tạo hoàn toàn?” “Ta không nói vậy. Có thể Long lấy nguyên lý ngoài rồi sửa.” Huyền Giáp hừ. “Người đời thích lấy xích của người khác rồi sơn màu mình.” Long Thanh nói: “Khá đúng.”
Phòng kế tiếp cho câu trả lời rõ hơn. Một ngọc bia vỡ mang tiêu đề LONG CHỦ ẤN – NGHIÊN CỨU CẤM LƯU. Tuyết Ly đọc tới tên đã lạnh mặt. Nội dung cho biết khoảng sáu trăm năm trước có một nhóm thuộc tiền thân Ngự Long Viện nghiên cứu việc ghép chủ khế Ngự Thú vào Hạn Long Hoàn nhằm tạo khả năng điều khiển Long tộc bị ngoại ma chiếm thân. Đề án bị hội đồng thời đó cấm công khai vì vi phạm ba nguyên tắc Hộ Long Nguyên Ấn: không xâm chủ ý, không đoạt tự hành, không nghịch long tâm. Tuy nhiên, một số ghi chép thử nghiệm vẫn tồn tại. Ba tuyến chính của Long Chủ Ấn: lệnh nhập phản xạ, hướng thể quy vị, chủ quyền ưu tiên khi xung đột. Thanh Dao chỉ ba đường đỏ xám trên sơ đồ Tuyết Ly. “Trùng chức năng.” Vô Song nói: “Vậy người hạ Long Tỏa trên cô không chỉ ‘tăng quyền khẩn cấp’. Họ dùng một nhánh từng bị cấm.” Tuyết Ly siết tay. “Hoặc truyền thừa này được hợp pháp hóa về sau.” Cửu Ly lập tức: “Chưa kết luận. Cần hồ sơ Long Cung hiện đại.” Nàng hiểu Tuyết Ly đang đứng gần ranh giới biến phát hiện thành phán quyết toàn bộ Long Cung. “Có thể nhiều người bây giờ thật sự tin đây là chính thống.” Vô Song gật. “Một hệ thống sai có thể được người tốt thực hiện rất nghiêm túc.” Tuyết Ly nhìn nàng. “Giống Huyết Ngục?” “Có người Huyết Ngục thật sự nghĩ kiểm soát ta là bảo vệ.” Vô Song đáp. “Không vì vậy mà họ giả.”
Điều này làm cơn giận của Tuyết Ly phức tạp hơn. Nếu tất cả chỉ là âm mưu của một kẻ xấu, nàng chỉ cần tìm và đánh. Nhưng nếu Ngự Long Quyền đã được hợp thức qua nhiều thế hệ, rất nhiều người như Ngao Huyền Sách có thể thật sự coi nó là một phần cần thiết của Hộ Long. Khi hắn nói “bảo hộ”, có lẽ không hề nói dối. Chỉ là thứ hắn được dạy đã không còn giống thứ ban đầu.
Long Thanh nghe lịch sử gần một canh giờ, cuối cùng hỏi điều hắn quan tâm nhất:
“Nếu đồ gốc không có ba đường kia...”
Mọi người nhìn.
“...ai thêm vào người cô?”
Ngao Tuyết Ly im.
Câu hỏi kéo tất cả khỏi sáu trăm năm trước về hiện tại.
Đúng.
Nguồn lịch sử quan trọng.
Nhưng Long Tỏa trên người nàng mới được đóng hơn một tháng.
Ai đó đã chọn dùng phiên bản có ba đường bị cấm.
Ai?
Thanh Dao hỏi: “Hàn Long Điện có dùng Long Chủ Ấn công khai?” “Ta chưa từng nghe tên.” Tuyết Ly đáp. “Ngự Long Quyền thì có trong một số tài liệu khẩn cấp, nhưng mức trên ta cao hơn hồ sơ.” Vô Song nói: “Vậy người làm ít nhất biết một kỹ thuật không phổ biến.” Cửu Ly: “Ngự Long Viện.” “Hoặc người có tài liệu Ngự Long Viện.” “Hoặc bên ngoài.”
Nhóm tiếp tục tìm.
Ở mép sau của ngọc bia Long Chủ Ấn có một lớp chữ khác niên đại muộn hơn nhiều. Không phải Long cổ. Vô Song là người phát hiện vì nét khắc nhỏ nằm dưới góc vỡ. “Cái này không cùng thời.” Cửu Ly lau bụi. Một biểu tượng hiện ra.
Mặt trời đen.
Chín sợi xích.
Không khí lập tức đổi.
Tuyết Ly nhìn Cửu Ly.
Vô Song mắt lạnh.
Thanh Dao cũng nhận ra.
Long Thanh đã thấy biểu tượng nhiều lần từ Thanh Mộc Bí Cảnh tới Tâm Ma.
“Táng Đạo.”
Vô Song gật.
Nhưng nàng lập tức nói: “Không được gộp. Ký hiệu nằm ở phần ghi chú thêm, không phải bia gốc.” Cửu Ly kiểm vết khắc. “Mới hơn vài trăm năm, thậm chí có thể ít hơn. Có người Táng Đạo hoặc liên quan từng nghiên cứu bia này.” Thanh Dao hỏi: “Ghi gì?” Vô Song đọc phần mã ký tự đã quen từ những lần trước: “Chủ quyền huyết mạch có thể dùng làm phụ khóa. Long hệ phù hợp thử nghiệm Môn – Tỏa đồng bộ.” Tuyết Ly lạnh toàn thân. Không phải vì Long Tỏa phản. Nàng nhớ những dữ liệu Táng Đạo về Cửu Tỏa, Đạo Môn, niệm lực, huyết mạch hiếm. “Chúng nghiên cứu Long Tỏa?” Cửu Ly đáp: “Ít nhất nghiên cứu nguyên lý.” “Có nghĩa Long Cung hợp tác?” “Không.” Vô Song nói ngay. “Có thể chúng lẻn vào. Có thể mua tài liệu. Có thể một người trong Long Cung làm việc cho chúng. Có thể ký hiệu do người nghiên cứu về sau để lại. Chưa đủ.”
Long Thanh gật. “Đừng cái gì cũng thành Táng Đạo.” Vô Song nhìn sư phụ, rất hài lòng vì hắn nhớ đúng bài. Tuyết Ly hít sâu. “Nhưng ba đường trên ta có thể liên quan?” Thanh Dao đáp: “Có thể. Cần so chi tiết.” “Nếu vậy...” nàng siết tay. “Có người không chỉ muốn giữ ta ở Hàn Long Điện.” Cửu Ly nói: “Đúng. Đây là khả năng phải điều tra.”
Huyền Giáp từ đầu không biết Táng Đạo là gì. Nghe giải thích sơ, nó chỉ cười chua: “Lại một nhóm nghĩ sinh linh là chìa.” Tuyết Ly hỏi: “Ngươi từng thấy mặt trời đen?” “Không trong thời ta tự do. Sau này có vài người áo đen tới nhưng ta không biết dấu.” “Bao lâu?” “Ta ngủ. Có thể trăm năm, có thể ít.” Không đủ.
Phần cuối khu lưu trữ không còn bia về Long Chủ Ấn mà là danh mục di chuyển tài liệu. Long Linh Trạch trước khi chìm từng chuyển phần truyền thừa cốt lõi đi nơi khác để tránh bị các phe cưỡng khế chiếm. Một dòng ghi: “Khế Hữu Đạo – bản toàn – chuyển Linh Tâm Điện.” Tuyết Ly lập tức hỏi Huyền Giáp. “Linh Tâm Điện ở đâu?” Lão quy khép mắt. “Biển sâu.” “Cụ thể?” “Ta biết đường cũ.” “Vậy dẫn?” “Không.” Nàng dừng. “Vì?” “Ta không đi được với bảy sợi xích.” Huyền Giáp đáp. “Và đường cũ đã thay.” Vô Song tìm tiếp. Một ngăn đá bên dưới chứa nửa tấm hải đồ bằng vảy khoáng. Nửa bản đồ còn tọa độ đầu từ Long Linh Trạch, đi qua Tam Hồi Lưu rồi xuống một khe biển sâu. Phần đích bị xé.
Cửu Ly hỏi:
“Nửa còn lại?”
Huyền Giáp nhìn tấm bản đồ.
Rất lâu.
“Đã bị lấy.”
“Ai?”
“Long tộc.”
Tuyết Ly tim trầm xuống.
“Khi nào?”
“Sau khi nơi này suy. Một đoàn từ Long Cung tới thu tài liệu. Họ mang nửa bản đồ đi, nói để bảo quản.”
“Long Cung nào?”
“Cái tên qua nhiều đời đổi. Nhưng là dòng hoàng huyết ngoài Vô Tận Hải.”
Tuyết Ly nhìn mảnh bản đồ.
“Nghĩa là nửa kia có thể vẫn trong Long Cung hiện nay.”
“Có thể.”
Vô Song nói: “Hoặc đã qua tay Ngự Long Viện.”
Cửu Ly thêm: “Hoặc Táng Đạo từng thấy.”
Thanh Dao nhìn Tuyết Ly.
“Chúng ta đã đủ dữ liệu để chưa cần đi sâu hơn hôm nay.”
Nữ Long tộc không phản đối như trước.
Nàng đã học được rằng càng tìm thấy thứ lớn, càng không nên lao ngay.
Long Thanh thu những bản sao đã được phép chép. Không lấy bia gốc. Hắn quay sang Huyền Giáp.
“Chúng ta về đại sảnh?”
Lão quy hỏi:
“Không lấy thêm?”
“Đồ của trạch.”
“Không muốn công pháp?”
“Ta đâu tu được.”
“Đệ tử ngươi?”
Cửu Ly nói: “Nếu được phép sao thì sao. Không thì thôi.”
Huyền Giáp nhìn cả nhóm rất lâu.
Có lẽ trong nhiều năm, đây là lần đầu một đám người vào kho truyền thừa mà không lập tức nhét mọi thứ vào túi.
“Các ngươi thật sự lạ.”
Vô Song cười.
“Nghe nhiều rồi.”
Huyền Giáp quay đi.
Trên đường trở lại, Ngao Tuyết Ly đi chậm nhất.
Không vì thương.
Mà vì trong đầu nàng có quá nhiều thứ.
Hộ Long Ấn gốc không cưỡng ý.
Hạn Long Hoàn ban đầu chỉ dùng lúc mất thần trí.
Ngự Long Quyền được ghép sau.
Long Chủ Ấn từng bị cấm.
Táng Đạo từng chạm tới tư liệu.
Nửa bản đồ Linh Tâm Điện nằm trong Long Cung.
Và trên người nàng hiện có đúng thứ mà cổ bia từng cảnh báo không nên tồn tại.
Nàng từng nghĩ vấn đề là ai lạm dụng Long Tỏa.
Bây giờ câu hỏi lớn hơn:
Long Tỏa hiện tại đã bị biến đổi từ khi nào?
Ai đã biến một ấn bảo hộ thành khóa?
Ai đưa Ngự Thú chủ quyền vào Long huyết?
Ai sau đó lại lấy chính thứ ấy đóng lên một Long nữ hoàng tộc đang tỉnh táo?
Và nếu Táng Đạo đã nghiên cứu “Long hệ” để phục vụ Môn – Tỏa đồng bộ...
liệu việc nàng bị khóa có thật sự chỉ là chuyện nội bộ Long Cung?
Khi gần tới đại sảnh, Huyền Giáp đột nhiên nói:
“Long nữ.”
Tuyết Ly ngẩng.
“Đừng mắc sai lầm của những người trước.”
“Gì?”
“Thấy truyền thừa gốc sạch rồi tưởng người xưa đều tốt. Thấy truyền thừa nay bẩn rồi tưởng người nay đều ác.”
Nàng khựng.
Lão quy chậm rãi bước, xích kéo sau mai.
“Khế hữu cũng từng có kẻ phản bội. Chủ khế cũng từng cứu người. Cái cần nhìn không phải tên...”
Nó quay một mắt về phía nàng.
“...mà là người bị khế có quyền nói không hay không.”
Ngao Tuyết Ly không đáp.
Một lúc sau mới nói:
“Ta nhớ.”
Long Thanh đi phía trước nghe được, quay lại.
“Con rùa nói đúng.”
Huyền Giáp gầm:
“Ta là Huyền Giáp Quy!”
“Ừ.”
“Đừng gọi con rùa.”
“Nhìn vẫn là rùa.”
Vô Song bật cười.
Cửu Ly cười theo.
Thanh Dao cúi đầu.
Ngay cả Ngao Tuyết Ly đang mang cả đống câu hỏi nặng trong lòng cũng không nhịn được cong môi.
Huyền Giáp tức tới mức xích trên mai rung.
Nhưng lần này nó không đuổi.
Khi cả nhóm trở lại đại sảnh, lão quy tự nằm xuống cạnh bếp nhỏ Long Thanh từng nấu canh, không phải bệ cũ.
Thanh Dao nhìn.
“Nó đổi chỗ.”
Long Thanh nói:
“Chắc chỗ này ấm.”
Huyền Giáp nhắm mắt.
“Phàm nhân.”
“Gì?”
“Ngày mai nấu thêm tảo.”
“Được.”
“Không phải đổi khế.”
“Biết.”
“Không phải ta nhận ngươi làm chủ.”
“Ta cũng không nhận.”
“Không phải—”
Long Thanh thở dài.
“Ăn thôi.”
Huyền Giáp im.
Vô Song cười tới mức phải dựa cột.
Ngao Tuyết Ly nhìn lão quy, rồi nhìn sư phụ tương lai.
Một sinh linh từng bị bảy tầng chủ khế quấn trên người...
đang tự nguyện xin một bữa tảo.
Không khế.
Không chủ.
Không nợ.
Chỉ đơn giản vì nó muốn ăn thứ người kia nấu.
Có lẽ Ngự Linh thật sự bắt đầu từ những chuyện nhỏ như vậy.
Không phải khiến một sinh linh phục tùng mình.
Mà là để nó có đủ an tâm...
tự lựa chọn bước tới.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 128TTS · LONG TỎA KHÔNG PHẢI TRUYỀN THỪA CHÍNH THỐNGTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...