Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 132: TÁNG ĐẠO MUỐN MỘT CON RỒNG SỐNG
Tần Hải Nương nghe chuyện điểm giao bị dùng để giữ một con Huyền Giáp Hải Tê bằng con non, sắc mặt lập tức xấu. Người đi biển có thể chấp nhận rất nhiều chuyện mà người trong đất liền thấy thô bạo: săn yêu thú, giết Hải Mãng lấy da, tranh lãnh địa, thuê linh thú kéo thuyền, thậm chí ký chiến khế. Nhưng bắt con non để cưỡng mẹ làm lính canh là kiểu việc dễ khiến cả những chủ thuyền thực dụng cũng ghét. “Nếu tin này ra ngoài, mấy đoàn Hải Tê quanh Thương Lan sẽ bỏ bến.” bà nói. “Không ai muốn đàn thú nghĩ người trong thành chuyên bắt con.” Tuyết Ly hỏi: “Thương Lan Thương Hội có biết?” “Khó nói. Mạng phụ lớn. Một kho hay trạm bị người khác dùng không có nghĩa hội biết.” Vô Song gật. “Đúng. Không gộp.” Tần Hải Nương liếc nàng. “Cô rất thích câu đó?” “Gần đây phải dùng nhiều.” Long Thanh ngồi dựa cột uống thuốc say sóng, nói: “Vì chuyện nào cũng nhiều người.” Hải Nương cười. “Phàm nhân mà hiểu chuyện biển hơn không ít tu sĩ.” Long Thanh lắc. “Ta chỉ không biết đủ để kết luận.” Tuyết Ly nhìn hắn. Câu ấy nghe khiêm tốn, nhưng chính việc không biết đủ lại khiến hắn ít rơi vào cái bẫy gộp tất cả thành một phe.
Về đến Thương Lan, nhóm không lập tức quay khách viện. Vô Song đề nghị đổi thêm một chỗ ở lần nữa, lần này là căn nhà nhỏ gần kho muối phía đông thành. Cửu Ly hỏi: “Sợ Hải Thất biết khách viện?” “Không chỉ. Nếu Táng Đạo đã mua tin về chúng ta, phòng cũ có thể bị quan sát.” Thanh Dao hỏi: “Có cần báo Thanh Vân?” “Có, nhưng chỉ tóm tắt. Không gửi toàn bộ qua kênh thường.” Tuyết Ly nói: “Ta gửi Huyền Sách?” Vô Song suy nghĩ. “Chưa. Nếu Nội Hải Tam liên hệ người cầm Long Tỏa, bất kỳ tin nào vào hệ Long Cung đều có thể tới người đó.” “Huyền Sách có kênh riêng.” “Có thể dùng sau khi chúng ta có thứ cụ thể để hỏi.” Tuyết Ly không thích phải nghi ngay cả kênh của một người từng tin, nhưng nàng đã chấp nhận sự khác nhau giữa nghi hệ thống và kết tội cá nhân. “Được.”
Buổi tối, cả nhóm trải toàn bộ dữ liệu mới trên bàn. Một phía là mảnh bia chín khóa. Một phía là bản ghi Hải Thất. Một phía là lệnh ở trạm Hải Tê: giữ sống, không tổn huyết mạch, theo dõi Long Tỏa khi gặp long huyết cao cấp. Vô Song dùng bút nối ba tuyến. “Táng Đạo đã mua Long Chủ Ấn ba tháng trước. Sau khi Tuyết Ly mất tích, chúng mua trạng thái Long Tỏa. Khi vòng ngoài nứt, chúng lại mua dữ liệu. Ở trạm ngoài biển, chúng để lệnh quan sát phản ứng với long huyết cấp cao.” Cửu Ly hỏi: “Mục đích bắt?” “Chưa thấy lệnh bắt về một địa điểm cụ thể.” “Vậy chỉ quan sát?” “Không hẳn. ‘Giữ sống’ nghĩa là nếu có cơ hội khống chế, chúng vẫn có thể làm.” Thanh Dao nói: “Chúng quan tâm quá trình khóa biến đổi.” Tuyết Ly lạnh giọng: “Ta là mẫu thử.” Không ai nói không phải.
Long Thanh ngồi cạnh, đang dùng chính mảnh giấy mua cá khô để ghi ba câu hắn hiểu được. Một: Táng Đạo biết khóa. Hai: muốn Tuyết Ly sống. Ba: muốn xem khóa nứt. Hắn nhìn một lúc rồi hỏi: “Nếu chúng muốn xem, sao không tự tới?” Vô Song đáp: “Vì biết sư phụ ở gần.” “Ta?” “Hồ sơ Táng Đạo đã nhiều lần ghi không được khiêu khích Vô Danh.” “Vậy tốt.” “Không hẳn. Chúng đổi sang quan sát gián tiếp.” Long Thanh nghĩ. “Thế kéo ra?” Cửu Ly hỏi: “Bằng tin giả?” “Ừ. Chúng thích xem khóa nứt, nói sắp phá khóa.” Vô Song nhìn hắn rồi mỉm cười rất chậm. “Sư phụ bắt đầu biết làm tình báo.” “Ta chỉ muốn chúng lộ.” “Đó là làm tình báo.” “Phiền.” Tuyết Ly nghe hai chữ quen, lần này không nhịn được cười nhẹ.
Kế hoạch lần hai tinh hơn trước. Không tung tin Tuyết Ly rời thành. Tin đó đã đủ để xác nhận Nội Hải Tam liên hệ đầu khóa. Lần này Vô Song tung một thông tin có giá trị nghiên cứu: “Ngao Tuyết Ly đã tìm được Hải Linh Tủy tinh thuần, dự kiến dùng vào giờ Sửu ngày mai tại kho bỏ hoang khu Đông Thủy để cưỡng tách ba đường Ngự Long Quyền.” Địa điểm là một kho thật nhưng đã bỏ, xung quanh có ba lối thoát, không gần dân cư. Thời gian đủ để người mua chuẩn bị. Cửu Ly dựng một lớp Huyễn Dẫn khiến ai kiểm từ xa sẽ thấy vài dấu Băng Long khí. Thanh Dao phản đối cụm “cưỡng tách” vì nếu Táng Đạo kích mạnh có thể làm Long Tỏa phản thật. Vô Song đảm bảo họ không dùng Hải Linh Tủy trong trận, chỉ để một bình giả. Tuyết Ly lại chủ động đề nghị mình có mặt. “Nếu không, người biết huyết tức sẽ phát hiện.” Thanh Dao nhìn. “Không vượt hai thành.” “Ừ.” “Không Băng Tâm Hóa Long.” “Ừ.” “Nếu Long Tỏa siết thì rút.” “Ừ.” Vô Song quay sang Cửu Ly. “Điện hạ ngoan hơn rồi.” Tuyết Ly lạnh mắt. “Ta nghe.” “Ta nói cho cô nghe.”
Tin được bán lúc chiều. Người mua xuất hiện rất nhanh. Không qua Nội Hải Tam trước mà một mã Hắc Nhật Cửu trả giá gần gấp năm bình thường để mua độc quyền ba canh giờ. Vô Song nhìn số linh thạch, nói: “Chúng thật sự quan tâm.” Long Thanh hỏi: “Tiền tin giả ai nhận?” “Mạng trung gian.” “Chúng ta có phần?” “Không.” Hắn rõ ràng tiếc. Cửu Ly cười: “Sư phụ tập trung.” “Ta đang.”
Giờ Sửu, kho Đông Thủy tối. Bên ngoài nhìn như năm người đang ở trong: một bóng Tuyết Ly ngồi giữa trận giả, Thanh Dao đứng cạnh, Cửu Ly và Vô Song ở hai góc, Long Thanh giữ cửa. Thực tế Cửu Ly dùng Huyễn Ảnh đặt hình ngoài, còn cả nhóm đứng trong một kho phụ nối bằng hành lang ngầm. Long Thanh không thích kế hoạch này vì “nếu người ta đốt kho thì sao”. Vô Song đã kiểm không có dầu. Cửu Ly kiểm không có dân. Thanh Dao giữ Tuyết Ly ở vị trí có thể rút ngay. Gần hết một khắc, không động tĩnh.
Sau đó một chiếc đèn ngoài phố tắt.
Không phải gió.
Vô Song giơ một ngón.
Có người.
Ba bóng áo xám xuất hiện ở mái đối diện, không vào. Một lớp trận cực mỏng phủ quanh kho. Cửu Ly cảm được tám điểm neo. “Họ không bắt.” Vô Song nói: “Đang dựng quan sát.” Tuyết Ly hỏi: “Táng Đạo?” “Chờ.”
Một giọng nam truyền vào từ ngoài, đã được xử lý không nhận tuổi.
“Băng Long điện hạ. Không cần diễn.”
Cửu Ly mắt hẹp.
Huyễn Ảnh vẫn không động.
Giọng nói tiếp:
“Chúng ta biết người không dùng Hải Linh Tủy thật.”
Vô Song khẽ cười. “Khá.”
Tuyết Ly truyền âm: “Ra?”
Cửu Ly lắc trước. “Để hắn nói.”
“Chúng ta không muốn làm tổn thương người.” Giọng nam nói. “Ngược lại, nếu các vị đồng ý, chúng ta có thể cung cấp phần cấu trúc còn thiếu của Long Tỏa.”
Vô Song lúc này mới dùng Huyễn Ảnh Tuyết Ly mở mắt.
“Đổi gì?”
“Dữ liệu.”
“Dữ liệu nào?”
“Một lần vận long nguyên khi vòng ngoài Long Tỏa mở.”
“Tại sao?”
“Chỉ nghiên cứu.”
Vô Song suýt cười. Tuyết Ly thì lạnh.
Long Thanh bên cạnh nói rất nhỏ: “Câu này nghe giống người bán thuốc thử.”
Thanh Dao gật nhẹ.
Huyễn Ảnh hỏi tiếp: “Tên.”
“Không cần.”
“Vậy không nói.”
Một lát im.
Sau đó giọng nam đáp:
“Có thể gọi ta Khóa Hải Sứ.”
Vô Song nhìn Cửu Ly. Không phải chức danh họ từng gặp. Táng Đạo thật sự chia ngoại tuyến theo lĩnh vực.
Khóa Hải Sứ nói: “Điện hạ không cần coi chúng ta là kẻ thù. Long Tỏa không do ta tạo. Hộ Long Ấn cũng không. Chúng ta chỉ quan sát một hệ thống hiếm.”
Huyễn Ảnh Tuyết Ly hỏi:
“Ngự Long Quyền?”
“Cũng không phải sáng tạo của ta.”
“Nhưng các ngươi có tài liệu.”
“Đúng.”
“Và mua trạng thái của ta.”
“Đúng.”
“Và dùng Hải Tê cưỡng khế giữ trạm.”
Ngoài kia im một nhịp.
“Đó là người vận hành địa phương.”
Tuyết Ly thật suýt bật long uy vì câu đẩy trách nhiệm. Vô Song đặt tay lên cổ tay nàng, không để giữ mà nhắc. Nàng tự thu.
Khóa Hải Sứ nói tiếp: “Điện hạ, chúng ta muốn người sống. Không ai được phép tổn hại Băng Long hoàng huyết của người.”
Huyễn Ảnh lạnh giọng:
“Nghe như ân.”
“Không phải ân. Là yêu cầu nghiên cứu.”
“Ta là vật nghiên cứu?”
“Là một trường hợp quý hiếm.”
Long Thanh lẩm bẩm:
“Vẫn là vật.”
Tuyết Ly nghe rõ.
Cơn giận thay vì bùng lại lạnh xuống.
Nàng ra hiệu cho Cửu Ly.
Huyễn Ảnh biến mất.
Tuyết Ly thật bước từ kho phụ ra đại sảnh.
Không che.
Khóa Hải Sứ im.
Có lẽ không ngờ nàng chủ động lộ vị trí thật.
Tuyết Ly đứng giữa kho, không dùng long uy.
“Ta hỏi.”
“Điện hạ.”
“Nếu các ngươi chỉ muốn quan sát, tại sao phải để Long Tỏa trên người ta?”
“Chúng ta không phải người hạ.”
“Các ngươi có thể giúp tháo?”
“Có một phần phương pháp.”
“Vậy sao không đưa?”
“Bởi chính phản ứng giữa chủ thể và khóa mới có giá trị.”
Câu trả lời thẳng tới mức không ai hiểu sai.
Tuyết Ly cười lạnh.
“Các ngươi muốn xem ta vùng khỏi xích.”
“Có thể nói như vậy.”
“Và nếu ta không thoát?”
“Dữ liệu vẫn có giá trị.”
“Ta chết?”
“Chúng ta sẽ tránh điều đó.”
Long Thanh từ kho phụ bước ra.
Cửu Ly định giữ nhưng rồi thôi. Hắn không có ý đánh.
Khóa Hải Sứ rõ ràng lập tức chú ý.
“Long Thanh.”
“Ừ.”
“Cuối cùng gặp.”
“Ta không muốn gặp.”
Vô Song phải quay mặt.
Long Thanh nhìn quanh trận ngoài kho.
“Muốn thử khóa thì tự khóa mình.”
Giọng Khóa Hải Sứ dừng.
Hắn nói tiếp:
“Dùng người khác rồi bảo quan sát nghe không hợp.”
Khóa Hải Sứ đáp: “Nghiên cứu không thể chỉ dựa lên người nghiên cứu.”
“Vậy hỏi người bị thử.”
“Có những tri thức không thể chờ đồng ý.”
“Thì đừng gọi nó quan sát. Gọi đúng là dùng người.”
Căn kho im.
Ngao Tuyết Ly nhìn Long Thanh.
Câu ấy đúng với Long Linh Trạch, đúng với Long Tỏa, đúng với chính con Hải Tê lúc chiều.
Khóa Hải Sứ cuối cùng nói:
“Long Thanh, hồ sơ về ngươi quả thật khó hiểu.”
“Ta cũng thấy các ngươi khó hiểu.”
“Ngươi không có linh căn.”
“Biết.”
“Không có cảnh giới.”
“Biết.”
“Nhưng mọi sự kiện quanh ngươi đều lệch khỏi dự đoán.”
“Vậy đừng dự đoán.”
Vô Song cúi mặt cười rất nhỏ.
Khóa Hải Sứ không tiếp tục đối thoại vô ích. “Điện hạ, ta đề nghị một giao dịch. Một chu trình long nguyên qua vết nứt vòng ngoài. Đổi lại chúng ta cho người cấu trúc Tỏa Phản và vị trí một mắt xích Ngự Long Quyền.”
“Không.”
“Người chưa nghe giá.”
“Không.”
“Tại sao?”
“Vì ta không muốn.”
Đơn giản.
Không viện Long Cung.
Không nói đạo lý.
Không giải thích trách nhiệm.
Chỉ không muốn.
Một khoảng im kéo dài.
Sau đó Khóa Hải Sứ thở nhẹ.
“Đáng tiếc.”
Cửu Ly lập tức cảm trận ngoài đổi.
“Tới.”
Tám điểm neo đồng loạt sáng.
Không phải sát trận.
Một loại cộng hưởng đập thẳng vào Long Tỏa.
Tuyết Ly cong người một chút. Vòng ngoài sau lưng sáng, ba đường đỏ xám lập tức rung.
Thanh Dao tới ngay.
“Tỏa Phản.”
Vô Song nhìn tám điểm. “Chúng muốn ép khóa phản để ghi dữ liệu.”
Cửu Ly mở Huyễn Đạo làm lệch tọa độ, khiến hai điểm neo khóa nhầm vào ảo ảnh. Vô Song tung Ảnh Nhận cắt một điểm trên mái. Thanh Dao dùng Sinh Viêm giữ long tâm. Tuyết Ly thở chậm, không vận Băng Tâm Hóa Long Quyết dù cơ thể muốn bùng. Ngự Long Quyền phát một lệnh quy vị mơ hồ, kéo chân nàng về phía đông.
Ngày trước nàng sẽ chống bằng lực.
Bây giờ không.
Nàng nhớ thùng nước bên giếng.
Nhớ kéo một việc do mình chọn.
Nàng bước sang phía tây.
Chỉ một bước.
Ngự Long Quyền rung.
Nàng lại bước tây.
Không phải chạy.
Không phải chống.
Chỉ tự chọn hướng.
Long nguyên nhánh mới vận.
Một vòng.
Hai.
Tỏa Phản tăng.
Vết rạn vòng ngoài nóng.
Thanh Dao nói: “Đừng hơn hai thành.”
“Ta biết.”
Nàng không tăng.
Cửu Ly làm ba ảnh Tuyết Ly cùng di chuyển khác hướng, khiến bốn điểm trận nhầm. Vô Song cắt nút thứ hai, thứ ba. Nhưng năm điểm còn lại vẫn đồng bộ qua một đường kim loại chạy dọc mái và tường. Thanh Dao không thể rời Tuyết Ly.
Long Thanh không có gì làm ngoài đứng ngoài phạm vi chính.
Hắn nhìn.
Ba cột trận ở góc kho đều có một sợi dây kim loại xám nối sát chân tường. Mỗi khi Tỏa Phản rung, dây cũng rung.
Không phải dây pháp khí cao cấp.
Chỉ là vật dẫn để đồng bộ tần số.
Một đoạn gần cửa bị muối biển ăn xanh.
Long Thanh cúi xuống.
Vô Song thấy, lập tức hỏi:
“Sư phụ làm gì?”
“Dây này nối trận?”
“Có vẻ.”
“Nếu cắt?”
“Khoan—”
Long Thanh đã lấy con dao đi biển mua ở Thương Lan, không chém phù văn, chỉ cưa đúng đoạn mối nối bị ăn mòn.
Lần một không đứt.
Lần hai, dây bật.
“Cạch.”
Ba cột trận phía tây đồng loạt mất nhịp.
Tỏa Phản đang đồng bộ tám điểm lập tức lệch ba.
Cửu Ly chớp cơ hội bẻ Huyễn Tọa.
Vô Song phá thêm hai nút.
Thanh Dao nói:
“Đủ. Tuyết Ly, thu.”
Ngao Tuyết Ly ngừng long nguyên.
Toàn bộ trận rung loạn rồi tắt.
Ngoài kho có một tiếng hừ nhỏ.
Không phải bị thương nặng, chỉ bất ngờ.
Khóa Hải Sứ nói:
“Quả nhiên.”
Long Thanh nhìn con dao.
“Muối ăn dây.”
Vô Song muốn nói thứ vừa bị hắn cắt là đường đồng bộ của một trận đủ khiến Long Tỏa phản, nhưng biết giải thích cũng vô ích.
Khóa Hải Sứ không cố kích lần hai.
Một màn nước đen dựng ngoài phố.
Ba bóng áo xám lùi.
Cửu Ly hỏi:
“Muốn giữ?”
Vô Song lắc.
“Có chuẩn bị rút. Đuổi dễ vào trận khác.”
Tuyết Ly đứng thẳng.
“Khóa Hải Sứ.”
Bóng người xa nhất dừng.
“Nói.”
“Ngươi biết ai hạ ba đường Ngự Long lên ta không?”
“Biết một phần.”
“Người Long Cung?”
“Có người của Long Cung tham gia.”
“Ngự Long Viện?”
“Có.”
“Có Táng Đạo?”
Một tiếng cười mờ.
“Điện hạ, người vẫn muốn mọi thứ có một thủ phạm duy nhất.”
Tuyết Ly không giận.
“Vậy nhiều?”
“Long Tỏa của người là kết quả của nhiều bàn tay.”
Câu đó đáng sợ hơn một tên phản diện duy nhất.
Khóa Hải Sứ tiếp:
“Nhưng người không cần vội.”
“Tại sao?”
“Vì chúng ta cũng không muốn khóa vỡ quá sớm.”
“Các ngươi muốn gì?”
“Muốn xem người tự mở.”
Tuyết Ly mắt lạnh.
“Ta sẽ mở.”
“Ta biết.”
“Nhưng không cho các ngươi xem.”
Khóa Hải Sứ cười rất nhỏ.
“Khó.”
Trước khi màn nước khép, hắn để lại câu cuối:
“Điện hạ, Long Tỏa của người không phải chìa cuối cùng.”
Nàng không nói.
“Nó chỉ là... khóa thứ nhất.”
Màn nước tan.
Ba bóng biến mất.
Cửu Ly không đuổi.
Vô Song lập tức kiểm kho, tránh bẫy hậu. Thanh Dao xem Tuyết Ly trước tiên. “Mạch?” “Ổn.” “Đau?” “Ít.” “Long Tỏa?” “Không siết thêm.” Thanh Dao mới thở. Long Thanh hỏi: “Dao cùn rồi.” Bốn nữ tử cùng nhìn hắn. Hắn giơ lưỡi dao bị mẻ. “Cắt dây.” Vô Song bật cười vì quá căng mà câu này lại bình thường. “Ta mua cái khác cho sư phụ.” Long Thanh lập tức: “Không cần loại đắt.” Tuyết Ly bỗng bật cười thành tiếng. Không ai trêu nàng.
Trong kho có một hộp ngọc Khóa Hải Sứ bỏ lại, có lẽ cố ý hoặc không kịp thu. Vô Song kiểm ba tầng mới mở. Bên trong chỉ có vài trang dữ liệu, phần lớn đã tự xóa. Nhưng một bản ghi còn nguyên.
“MỤC TIÊU: BĂNG LONG HOÀNG HỆ – NGAO TUYẾT LY.”
“TRẠNG THÁI: LONG TỎA BẤT ỔN.”
“CHỈ THỊ: GIỮ SỐNG. KHÔNG THU HỒI. KHÔNG TỔN HUYẾT MẠCH.”
Dòng cuối:
“CHỜ CHỦ THỂ TỰ PHÁ TỎA.”
Cả phòng im.
Thanh Dao đọc lại.
Cửu Ly nhìn mảnh bia chín khóa.
Vô Song sắc mặt trầm hẳn.
Tuyết Ly cầm ngọc.
“Chúng muốn ta tự mở.”
“Ừ.” Vô Song đáp.
“Không chỉ quan sát vết nứt.”
“Ừ.”
“Chúng muốn xem một Long tộc bị cài Ngự Long Quyền tự xây đường mới, rồi tự thoát.”
Cửu Ly nói:
“Có thể đó là dữ liệu chúng chưa có.”
Thanh Dao bổ sung:
“Hoặc cần biết chủ thể sau khi thoát khóa sẽ biến đổi thế nào.”
Tuyết Ly siết ngọc nhưng không bóp vỡ.
Ngày trước nàng có thể đã nghiền ngay.
Bây giờ nàng giữ bằng chứng.
“Vậy ta không nên mở?”
Không ai trả lời ngay.
Nếu mở, Táng Đạo có thể học.
Nếu không mở, nàng tiếp tục mang khóa vì sợ kẻ khác quan sát.
Đó cũng là một kiểu bị điều khiển.
Vô Song là người nói trước:
“Mở.”
Tuyết Ly nhìn.
Tam sư muội cười rất nhạt.
“Nhưng không mở cho chúng xem.”
Cửu Ly gật.
“Cắt đường tin. Đổi địa điểm. Tìm cách che quá trình.”
Thanh Dao nói:
“Và không vì muốn lừa chúng mà ép tiến độ. Cơ thể cô quyết định lúc nào.”
Long Thanh nghe xong gật.
“Ừ. Đóng cửa trước.”
Tuyết Ly nhìn hắn.
“Cửa nào?”
“Người ta muốn nhìn thì đóng cửa.”
Một câu đơn giản tới mức ba nữ đệ tử đều cười.
Tuyết Ly cũng.
Nhưng sau nụ cười, ánh mắt nàng trở lại bình tĩnh.
Nàng nhìn dòng chữ CHỜ CHỦ THỂ TỰ PHÁ TỎA.
Táng Đạo muốn một con rồng sống.
Không phải để giết.
Không phải chỉ để bắt.
Mà để nhìn nó tự thoát khỏi xích.
Có lẽ chúng cho rằng mọi sinh linh cuối cùng cũng chỉ là dữ liệu cho một cánh cửa nào đó.
Nhưng chúng đã bỏ sót một chuyện.
Một sinh linh khi tự phá khóa...
không chỉ tạo ra dữ liệu.
Nó còn có thể lựa chọn không đi theo con đường người quan sát đã chuẩn bị.
Ngao Tuyết Ly thu ngọc vào túi.
“Về Thanh Vân.”
Cửu Ly hỏi:
“Không kiểm thêm Thương Lan?”
“Đủ rồi.”
Vô Song gật. “Tuyến Hải Thất giữ lại, không động. Nội Hải Tam cũng để hắn nghĩ tin vẫn bán được.”
Thanh Dao hỏi:
“Long Tỏa?”
“Trên đường không thử phá.”
“Được.”
Long Thanh đứng lên, nhìn con dao mẻ.
“Mai mua dao rồi về.”
Tuyết Ly quay.
“Ngươi thật sự còn nhớ dao?”
“Không có dao cắt đồ ăn.”
“Có thể mua ở Thanh Vân.”
“Thương Lan rẻ hơn.”
Vô Song lập tức cười.
Cửu Ly lắc đầu.
Thanh Dao thu thuốc.
Ngao Tuyết Ly nhìn hắn một lúc rồi nói:
“Ngày mai ta mặc cả.”
Long Thanh gật rất nghiêm túc.
“Được.”
Ngoài kho, sóng đêm Thương Lan vẫn vỗ.
Không ai biết ở một nơi rất xa, một ngọc bàn màu đen vừa tắt ba điểm sáng.
Một người không rõ mặt nhìn dữ liệu cuối cùng của Tỏa Phản.
“Chủ thể không cưỡng phá.”
“Ý thức ưu tiên tăng.”
“Ngự Long phản xạ giảm.”
“Đường bản nguyên mới đang hình thành.”
Người ấy đặt ngón tay lên dòng cuối.
Rồi cười.
“Tiếp tục.”
Một giọng khác hỏi:
“Nếu nàng thật sự phá được?”
Người kia đáp:
“Vậy mới có giá trị.”
“Có cần thu hồi?”
“Không.”
“Long Cung?”
“Để họ tự tranh.”
“Long Thanh?”
Lần này người kia im lâu hơn.
Cuối cùng chỉ nói:
“Không chạm.”
Ở Thương Lan, Long Thanh hoàn toàn không biết mình vừa được ghi thêm một dòng không chạm trong hồ sơ của một thế lực bí ẩn.
Hắn chỉ đang nghĩ con dao ngày mai mua không nên quá ba linh.
Và Ngao Tuyết Ly...
lần đầu tiên cảm thấy chuyện mặc cả ba linh thạch ấy thật sự rất bình thường.
Bình thường tới mức đáng giữ.
Bởi sau tất cả Long Cung, Long Tỏa, Hải Thất, Táng Đạo và những kẻ muốn xem nàng phá khóa...
thứ nàng muốn nhất lúc này không phải trở thành một Long nữ mạnh hơn.
Chỉ là tự quyết định...
mình sẽ mở khóa khi nào.
Mở bằng cách nào.
Và sau khi mở...
sẽ đi đâu.