QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 79: TA KHÔNG BIẾT DẠY ĐAN

Ngày thứ tám Diệp Thanh Dao ở Vô Danh Phong bắt đầu bằng một việc rất nhỏ: ba cây Thanh Mạch Diệp bị héo.
Không phải linh dược quý. Nếu ở Dược Vương Cốc, ba cây này chết cũng chẳng ai để ý nhiều. Hạt giống cấp thấp, giá không cao, dược tính chủ yếu dùng trong những loại dưỡng mạch thông thường. Nhưng vì đây là luống đầu tiên Thanh Dao tự tay gieo tại Vô Danh nên nàng để ý hơn mức giá trị của chúng. Sáng sớm vừa ra sân, nàng đã nhìn thấy ba cây ở hàng giữa rũ lá, trong khi những cây xung quanh vẫn bình thường. Cửu Ly đang cho gà ăn nhìn nàng ngồi xổm ngoài vườn từ xa, gọi: “Diệp cô nương.” “Ừ?” “Có người bệnh?” “Ba cây.” Cửu Ly bật cười. “Vậy đúng chuyên môn.” Thanh Dao không đáp, tay đã kiểm đất. Độ ẩm hơi cao. Rễ của ba cây không thối nhưng mềm. Có một lớp nấm rất mảnh bám quanh phần gần mặt đất. Nếu ở dược viên Dược Vương, phương án quen thuộc của nàng sẽ là dùng linh dịch diệt nấm, một tia Sinh Viêm làm ấm rễ, sau đó thúc nhẹ sinh cơ để cây nhanh hồi. Nàng lấy lọ thuốc ra.
Long Thanh đúng lúc từ nhà đi ra, tay cầm bát cháo, nhìn thấy. “Cô làm gì?”
“Trị cây.”
“Bị gì?”
“Rễ lạnh và nấm.”
“Do?”
“Có thể tưới nhiều.”
“Cô tưới?”
“Ừ.”
“Vậy bớt nước.”
“Ta biết.”
Thanh Dao mở lọ.
Long Thanh nhìn. “Cái gì?”
“Dịch diệt nấm.”
“Có mạnh?”
“Không.”
“Còn tay?”
Hỏa ấn trên cổ tay nàng vừa sáng rất nhẹ. Thanh Dao nói: “Ta định dùng Sinh Viêm dưỡng rễ.”
Long Thanh ngồi xuống mép luống, vẫn cầm bát cháo. “Cây sắp chết?”
“Chưa.”
“Không dùng lửa có sống?”
“Có thể, nếu xử lý nấm và để đất khô.”
“Vậy dùng làm gì?”
Thanh Dao dừng.
“Để hồi nhanh.”
“Vì sao phải nhanh?”
Nàng im.
Long Thanh ăn một thìa cháo. “Cô cần thu hoạch ngày mai?”
“Không.”
“Có cuộc thi?”
“Không.”
“Vậy?”
Thanh Dao nhìn ba cây nhỏ. Lý do thật sự chỉ là nàng muốn chúng hồi nhanh, bởi đã có Sinh Viêm thì tại sao không dùng? Một ngọn linh hỏa sinh mệnh quý hiếm nằm cạnh Kim Đan. Nó có thể dưỡng dược. Không dùng chẳng phải lãng phí?
Long Thanh hỏi thêm: “Cô muốn cứu cây hay muốn nó lớn đúng thời gian cô đặt?”
Thanh Dao ngẩng.
Cửu Ly ở gần đó ngừng rải thóc.
Câu này nghe đơn giản.
Nhưng nàng hiểu.
Suốt ba năm, Thanh Dao từng muốn kinh mạch mình hồi đúng hình dạng, đúng nhịp, đúng phương pháp nàng cho là tốt. Sau khi thức tỉnh, nàng đã học không ép bản thân. Nhưng bây giờ có Sinh Viêm, cùng thói quen ấy lại xuất hiện dưới hình dạng mới. Ta có thể giúp nên ta giúp. Ta có thể làm nhanh nên ta làm nhanh.
Nàng đậy lọ.
“Ta sẽ xử lý nấm thôi.”
Long Thanh gật. “Đất ướt thì xới nhẹ.”
“Ừ.”
“Che nắng trưa.”
“Ừ.”
“Đừng tưới tối nay.”
“Ừ.”
Cửu Ly đi tới, chống cằm nhìn. “Sư phụ đang dạy linh thực?”
Long Thanh lập tức nói: “Không. Ta trồng rau.”
“Nhưng Diệp cô nương nghe rất chăm.”
Thanh Dao cười. “Vì đúng.”
Long Thanh nhăn. “Cô đừng cái gì cũng biến thành đạo.”
“Lần này chỉ là trồng cây.”
“Vậy tốt.”
Thanh Dao dùng thuốc loãng xử lý nấm, xới đất, đặt một tấm che nhỏ rồi dừng. Không Sinh Viêm. Không linh lực thúc. Không thêm nước. Ba cây vẫn rũ. Không có cảnh lập tức dựng lá. Nàng đứng nhìn một lúc, sau đó tự ép mình đi ăn sáng.
Đó là bài khó hơn tưởng tượng.
Một đan y quen thấy vấn đề rồi xử lý ngay phải học nhìn một vấn đề chưa giải hết mà bỏ đi.
Long Thanh ăn xong đã quên ba cây. Hắn sang chuồng sửa một thanh gỗ bị gà làm lung lay. Cửu Ly đi theo. Thanh Dao lại ba lần quay nhìn luống nhưng cuối cùng không kiểm sâu. Đến trưa, đất khô hơn. Một cây dựng được một lá. Hai cây kia vẫn rũ. Nàng muốn dùng Sinh Mệnh Thể kiểm tra nhưng chỉ cảm ngoài. Tới chiều, hai cây còn lại bắt đầu ổn. Sáng ngày thứ chín, cả ba không chết.
Thanh Dao ngồi trước luống rất lâu.
Long Thanh đi ngang hỏi: “Sống?”
“Ừ.”
“Vậy được.”
“Chậm.”
“Có sao?”
“Không.”
“Thế thôi.”
Hắn đi tiếp.
Thanh Dao nhìn theo.
Đúng vậy.
Thế thôi.
Nhưng với nàng không hề nhỏ.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể có thể trở thành một thứ rất nguy hiểm nếu nàng dùng sai. Nó khiến nàng cảm được người khác đau ở đâu, cây yếu chỗ nào, sinh cơ nào sắp tắt. Bản năng của y giả sẽ lập tức thúc nàng can thiệp. Thanh Liên Sinh Viêm lại cho nàng thêm khả năng làm điều đó. Nếu không biết dừng, một ngày nàng có thể biến thành người luôn dùng sức mình sửa mọi thứ xung quanh, chỉ khác ba năm trước ở chỗ mạnh hơn.
Nàng bắt đầu hiểu điều cần học.
Không phải cách cứu.
Là giới hạn của việc cứu.
Buổi chiều, Thanh Dao gửi một đạo ngọc tin về Dược Vương Cốc.
Nội dung nàng viết rất lâu rồi xóa hai lần. Cuối cùng chỉ còn một đoạn: “Sư phụ, con muốn xin người một việc. Con muốn bái Long Thanh làm sư trên con đường Sinh Mệnh, nhưng không bỏ sư thừa Dược Vương Cốc, không đổi Đan Y nhất mạch, càng không thay người. Con muốn học thứ hắn không gọi thành công pháp: cách nhìn sinh mệnh trước khi dùng thuật. Nếu người không đồng ý, con sẽ không tự quyết.”
Gửi xong, nàng không ngồi chờ.
Đi nhổ cỏ.
Cửu Ly thấy nhưng không hỏi. Nàng có thể đoán.
Đến tối ngọc mới sáng.
Thanh Dao mở.
Tần Mộc hồi rất ngắn:
“Ngươi bái vì bát canh?”
Nàng trả lời:
“Không.”
Một lúc sau:
“Vì Thái Sơ Sinh Mệnh Thể?”
“Không.”
“Vì Thanh Liên Sinh Viêm?”
“Không.”
Lần này chờ lâu hơn.
“Vậy vì gì?”
Thanh Dao ngồi dưới hiên, nhìn Long Thanh đang cầm một thanh gỗ sửa giá phơi, Cửu Ly ngồi cạnh nói gì đó khiến hắn đỏ tai nhẹ. Nàng suy nghĩ rồi trả lời:
“Vì trước khi tới đây, con luôn nghĩ y đạo là biết phải làm gì. Bây giờ con muốn học thêm lúc nào không nên làm.”
Ngọc im gần một canh giờ.
Cuối cùng Tần Mộc gửi:
“Nếu hắn nhận, ta không phản đối. Nhưng nhớ rõ: ta vẫn là sư phụ Đan Y của ngươi. Ngươi không được vì học đạo khác mà coi thường truyền thừa cũ.”
Thanh Dao lập tức đáp:
“Con hiểu.”
Một tin nữa tới:
“Cốc chủ đã biết. Không phản đối.”
Nàng thở ra.
Sau đó thêm một dòng từ Tần Mộc:
“Và nếu hắn giao ngươi đi quét sân một tháng, tự chịu.”
Thanh Dao nhìn tin.
Khóe môi cong.
“Vâng.”
Sáng hôm sau, nàng chưa lập tức mở lời với Long Thanh.
Không phải do dự.
Mà muốn xác định mình thật sự không nhất thời xúc động.
Nàng tiếp tục một ngày như bình thường. Tưới luống thuốc. Không tưới ba cây còn ẩm. Pha trà. Ăn sáng. Kiểm Huyết Tỏa của Cửu Ly ngoài mạch. Giúp Long Thanh phân hai loại hạt cổ. Tới trưa, Sinh Viêm rung vì một hạt yếu. Nàng không tự truyền hỏa. Chỉ hỏi Long Thanh có muốn thử. Hắn lắc. Nàng dừng. Mọi thứ rất nhỏ. Chính những việc nhỏ khiến ý muốn bái sư càng rõ.
Cửu Ly là người hỏi trước.
Buổi chiều nàng kéo Thanh Dao ra cạnh ao, nơi Long Thanh đang câu cá cách đó khá xa. “Cô gửi tin Tần trưởng lão?”
Thanh Dao nhìn.
“Cô biết?”
“Ta đoán.”
“Ừ.”
“Ông ấy đồng ý?”
“Có điều kiện.”
“Vậy cô thật sự muốn bái?”
“Ừ.”
Cửu Ly im vài nhịp. Không cười, cũng không lập tức nói “không được”. Nàng nhìn mặt ao. “Cô biết sư phụ dạy ta thế nào rồi?”
“Quét sân, nấu ăn, đánh cờ.”
“Còn trồng cây.”
“Ừ.”
“Có thể hắn không dạy cô đan.”
“Ta không cần.”
“Không dạy y.”
“Ta có sư phụ.”
“Không cho công pháp.”
“Ta có.”
“Không cho linh thạch.”
Thanh Dao hơi cười. “Ta có thể tự kiếm.”
“Có thể giao cô chăm một cây bệnh mười ngày mà không được dùng linh lực.”
“Ta vừa làm gần như vậy.”
Cửu Ly nhìn.
Đúng.
Nàng hỏi câu cuối: “Nếu sư phụ từ chối?”
“Ta hỏi lại khi thích hợp.”
“Không ép?”
“Không.”
Cửu Ly bật cười nhẹ.
“Vậy được.”
Thanh Dao hơi bất ngờ. “Cô không phản đối?”
“Ta phản đối thì có lý do gì?”
“Có thể có.”
“Ví dụ?”
Thanh Dao nhìn nàng. Cửu Ly là Cửu Vĩ Thiên Hồ, mị hoặc tự nhiên đã đủ khiến không khí quanh nàng luôn có một lớp mềm mại khó nói. Hôm nay nàng không cố phát mị hương, nhưng khi cười vẫn rất đẹp. “Cô thích hắn.”
Cửu Ly không né.
“Ừ.”
Thanh Dao hơi dừng. Không ngờ nàng thừa nhận thẳng.
Cửu Ly nói tiếp: “Trước khi bái sư đã thích. Bái rồi vẫn thích. Sư đồ là quan hệ truyền đạo, không xóa chuyện trước đó. Nhưng ta không dùng thân phận đệ tử ép sư phụ, hắn cũng không dùng thân phận sư phụ ép ta.”
Thanh Dao gật.
“Ta hiểu.”
“Vậy cô?”
“Ta chưa biết tới mức nào.”
“Thành thật.”
“Ta chỉ biết muốn ở gần.”
Cửu Ly híp mắt.
Thanh Dao tiếp rất bình tĩnh: “Vì học.”
“Hiện tại?”
“Hiện tại.”
Cửu Ly thở dài.
Lại hai chữ đó.
“Người không tranh đúng là khó đối phó.”
Thanh Dao cười. “Nếu sau này ta thật sự thích thì ta sẽ nói.”
“Với ta?”
“Có thể.”
“Còn sư phụ?”
“Phải nói với người liên quan trước.”
Cửu Ly nhìn nàng vài nhịp rồi bật cười. “Ta bắt đầu thích cô.”
“Ta tưởng cô cảnh giác.”
“Hai việc không mâu thuẫn.”
“Được.”
Một mối quan hệ kỳ lạ lại tiến thêm một bước.
Tối hôm đó, Long Thanh vừa ăn xong thì Thanh Dao nói: “Ta có chuyện.”
Hắn nhìn bát. “Nghiêm trọng?”
“Không.”
“Vậy nói.”
Cửu Ly ngồi bên không hề rời đi. Thanh Dao cũng không yêu cầu riêng. Nàng ngồi thẳng, giọng bình tĩnh: “Ta muốn bái ngươi làm sư.”
Long Thanh đang uống nước.
Suýt sặc.
Hắn đặt chén xuống.
“Gì?”
“Ta muốn bái ngươi làm sư.”
“Không.”
Quá nhanh.
Thanh Dao dường như đã đoán.
“Vì sao?”
“Ta không biết luyện đan.”
“Ta không muốn học luyện đan từ ngươi.”
“Ta cũng không biết y.”
“Ta có Tần sư phụ.”
“Ta không có công pháp Sinh Mệnh.”
“Ta có thể tự tìm.”
“Ta không có linh lực.”
“Ta biết.”
“Ta còn không tu được.”
“Ta cũng biết.”
Long Thanh nhìn Cửu Ly.
“Cô nói gì với nàng?”
Cửu Ly lập tức giơ tay. “Không phải ta xúi.”
“Vậy sao?”
Thanh Dao nói: “Ta tự nghĩ.”
Long Thanh càng đau đầu.
“Cô đã có sư phụ.”
“Ta đã hỏi.”
Hắn khựng.
“Hỏi ai?”
“Tần Mộc sư phụ.”
“Ông ấy đồng ý?”
“Có.”
“Cốc chủ?”
“Biết.”
“Cũng đồng ý?”
“Ừ.”
Long Thanh quay nhìn Cửu Ly như cầu cứu.
Nàng chống cằm.
“Sư phụ, đệ tử không giúp.”
“Cô là Đại đệ tử.”
“Chính vì vậy càng không thể cản người khác bái nếu hợp.”
“Cô lúc trước đâu nói thế.”
“Đệ tử tiến bộ.”
Long Thanh bắt đầu cảm thấy chính bài học của mình đang quay lại đánh mình.
Hắn nhìn Thanh Dao. “Cô muốn học gì?”
Nàng không trả lời ngay bằng những từ lớn. “Ta muốn học lúc nào nên dùng đan.”
“Cái đó hỏi Tần trưởng lão.”
“Và lúc nào không nên dùng.”
Long Thanh dừng.
Thanh Dao tiếp: “Ta muốn học lúc nào nên nối kinh mạch và lúc nào nên để cơ thể tìm đường mới. Lúc nào nên dùng Sinh Viêm và lúc nào chỉ cần giảm nước cho ba cây Thanh Mạch Diệp. Lúc nào nên cứu, lúc nào nên gọi người khác cùng cứu. Lúc nào một cơ duyên đáng lấy, lúc nào nên quay lưng đi cứu người.”
Long Thanh cau.
“Những cái đó cô đã biết.”
“Biết một phần.”
“Vậy tự làm.”
“Ta sẽ làm.”
“Thế bái ta để?”
Thanh Dao nhìn thẳng.
“Để có người nhắc ta khi ta lại quên.”
Long Thanh không nói.
Câu này quá thực tế.
Cửu Ly ngồi bên hơi cười.
Nàng nhớ mình trước kia.
Không phải không biết suy nghĩ quá nhiều làm mình khổ.
Nhưng vẫn nghĩ.
Không phải không biết mình dễ lao vào nguy hiểm.
Nhưng vẫn lao.
Long Thanh không truyền Huyễn Đạo cho nàng.
Hắn chỉ bắt quét một chiếc lá trước mặt.
Thanh Dao cũng giống vậy.
Long Thanh vẫn cố chống. “Ta không biết dạy đan.”
Thanh Dao đáp: “Ta không bái ngươi vì đan.”
“Nhưng con đường cô là đan.”
“Đan chỉ là một phần.”
“Cô là Đan Y.”
“Ừ.”
“Ta trồng rau.”
“Ta biết.”
“Cô thấy vấn đề chưa?”
Thanh Dao hơi cười.
“Ta thấy rất rõ.”
“Vậy?”
“Ta vẫn muốn bái.”
Long Thanh nhìn nàng rất lâu.
Không hiểu.
Thật sự không hiểu.
Trong đầu hắn, một người Kim Đan sơ kỳ, chân truyền Dược Vương Cốc, thiên tài Đan Y, vừa thức tỉnh thể chất hiếm, vừa được linh hỏa cổ chọn, lại muốn bái một người không hấp thu nổi linh thạch làm sư.
Rất vô lý.
Hệ thống im từ đầu tới giờ bỗng sáng.
[TRUYỀN ĐẠO]
Long Thanh cứng.
Cửu Ly thấy sắc mặt hắn liền biết.
“Hệ thống?”
Hắn không đáp.
Một bảng hiện:
Phát hiện đối tượng Truyền Đạo phù hợp.
Đối tượng: Diệp Thanh Dao.
Tư chất truyền đạo: Cực cao.
Đạo tâm hiện tại: Đã xác lập.
Định hướng chủ: ĐAN ĐẠO – Y ĐẠO – SINH MỆNH.
Định hướng phụ: LINH THỰC – DƯỠNG HỎA.
Long Thanh đọc tới đây đã muốn đóng.
Hệ thống tiếp:
Phương thức phù hợp: Truyền đạo gián tiếp thông qua sinh hoạt, lao động, quan sát, lựa chọn và thực hành.
Không khuyến nghị truyền công pháp trực tiếp không phù hợp với đạo của đối tượng.
Hắn hỏi trong đầu: “Ta lấy đâu công pháp mà truyền?”
Không yêu cầu.
“Ta không biết đan.”
Không yêu cầu.
“Ta không biết y.”
Không yêu cầu.
“Vậy ngươi muốn ta dạy gì?”
Đối tượng đã tự xác định nội dung cần học.
Long Thanh: “...”
Hệ thống khô khan tới mức khiến hắn tức.
Một dòng cuối xuất hiện:
Ứng viên Truyền Đạo thứ hai: Đủ điều kiện tiếp nhận.
Quan hệ sư đồ: Chưa xác lập.
Yêu cầu: Ý nguyện tự nguyện của hai bên.
Ít nhất hệ thống không ép.
Long Thanh thở.
Thanh Dao hỏi: “Có gì?”
Hắn nhìn nàng.
“Hệ thống nói cô phù hợp.”
Cửu Ly lập tức cong môi. “Thấy chưa.”
“Cô vui gì?”
“Vô Danh có thêm người làm việc.”
Thanh Dao nhìn. “Đại đệ tử chào đón?”
“Chưa bái.”
“Đúng.”
Long Thanh xoa trán.
“Ta vẫn thấy không đúng.”
Thanh Dao hỏi: “Chỗ nào?”
“Cô có sư phụ.”
“Ta không bỏ.”
“Bái hai người không loạn?”
“Trong tu tiên giới không hiếm. Có người có sư phụ nhập đạo, sư phụ luyện đan, kiếm sư. Chỉ cần sư thừa biết và đồng ý.”
“Cô đã hỏi.”
“Ừ.”
“Dược Vương Cốc không khó chịu?”
“Cốc chủ nói đạo không phải gia sản để nhốt người.”
Long Thanh hơi bất ngờ.
“Ông ấy nói vậy?”
“Ừ.”
“Cốc chủ khá tốt.”
“Ta cũng nghĩ.”
Hắn lại im.
Cửu Ly rót trà.
Không chen.
Thanh Dao cũng không thúc.
Cả ba ngồi một lúc lâu.
Ngoài cửa Tiểu Hắc nằm ngủ.
Tiểu Kim đã vào chuồng.
Gió qua cây liễu.
Không có thiên địa dị tượng.
Chỉ một người đang cân nhắc có nên nhận đệ tử thứ hai hay không.
Long Thanh cuối cùng nói: “Cô nghĩ thêm một đêm.”
Thanh Dao đáp: “Ta đã nghĩ hơn một tuần.”
“Thêm một đêm không hại.”
“Được.”
“Ta cũng nghĩ.”
“Được.”
Cửu Ly hỏi: “Vậy hôm nay chưa nhận?”
“Chưa.”
Nàng gật.
“Đại đệ tử vẫn độc nhất thêm một đêm.”
Long Thanh nhìn. “Cô quan tâm cái đó?”
“Có.”
Thanh Dao cười.
Cửu Ly quay sang nàng. “Cô đừng cười. Mai nếu bái, ta là Đại sư tỷ.”
“Ta biết.”
“Phải gọi.”
“Được.”
“Không được giành chỗ.”
Thanh Dao khựng.
Long Thanh lập tức hỏi: “Chỗ gì?”
Cửu Ly đáp ngay: “Chỗ trong vườn.”
Thanh Dao rất tự nhiên: “Ta có khu dược riêng.”
“Vậy tốt.”
Long Thanh cảm thấy hai người chắc đang nói đúng việc trồng cây.
Không nghĩ nữa.
Sau đó hắn đứng lên rửa bát.
Thanh Dao định giúp.
Cửu Ly lập tức nói: “Hôm nay sư phụ rửa.”
Long Thanh quay. “Vì?”
“Đại đệ tử hôm qua rửa.”
“Thanh Dao?”
“Khách.”
Thanh Dao nói: “Ta có thể.”
Cửu Ly nhìn nàng. “Nếu mai thành đệ tử, tới lượt cô.”
Long Thanh lập tức hỏi: “Ai nói chia như vậy?”
Cửu Ly cười. “Quy củ mới.”
“Ta chưa đồng ý.”
“Mai bàn.”
Không khí nghiêm túc vừa rồi biến mất.
Nhưng trong lòng Thanh Dao lại càng yên.
Nàng không muốn bái một người lúc nào cũng ngồi trên cao nói đạo.
Nàng muốn bái chính người đang đứng rửa bát, cãi chuyện phân ca và sáng mai có thể lại bắt nàng nhổ cỏ.
Đêm đó nàng thật sự nghĩ thêm.
Không phải vì Long Thanh yêu cầu.
Mà vì câu hỏi cuối cùng chưa được hỏi.
Nàng đã có Tần Mộc.
Có Dược Vương Cốc.
Có công pháp.
Có Kim Đan.
Có Thái Sơ Sinh Mệnh Thể.
Có Thanh Liên Sinh Viêm.
Nàng thiếu gì?
Nếu không trả lời được, việc bái sư chỉ là cảm xúc nhất thời.
Gần sáng, Thanh Dao mới tìm được câu trả lời.
Sáng hôm sau, Long Thanh dậy như thường. Không làm lễ. Không chuẩn bị trà bái sư. Hắn ra xem ba cây Thanh Mạch Diệp trước. Cả ba đã dựng lá hoàn toàn. Thanh Dao tới đứng cạnh.
“Khỏe rồi.”
“Ừ.”
“Không dùng Sinh Viêm.”
“Ừ.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô vẫn muốn bái?”
“Vẫn.”
“Không đổi?”
“Không.”
“Ta hỏi câu cuối.”
“Ngươi hỏi.”
Hắn đặt tay lên cán cuốc.
“Cô đã có sư phụ, có Dược Vương Cốc, có linh hỏa, có con đường riêng. Vì sao còn cần ta?”
Cửu Ly đứng ngoài hiên cũng im.
Thanh Dao nhìn ba cây trước mặt.
Một thời gian trước nàng có thể sẽ trả lời vì bát canh cứu kinh mạch, vì hắn nhìn ra bản nguyên, vì Vô Danh đặc biệt, vì lời hắn giúp nàng ngộ.
Bây giờ nàng không chọn những thứ đó.
Nàng nói:
“Những thứ ta có dạy ta cách làm.”
Long Thanh chờ.
“Tần sư phụ dạy ta chẩn mạch, dùng châm, luyện đan. Dược Vương Cốc dạy ta công pháp và y lý. Thái Sơ Sinh Mệnh Thể cho ta biết nơi nào sinh cơ yếu. Thanh Liên Sinh Viêm cho ta khả năng giữ sinh cơ không tắt.”
Nàng cúi nhìn bàn tay.
“Nhưng tất cả đều khiến ta ngày càng có nhiều cách để làm.”
Rồi nàng nhìn Long Thanh.
“Ở đây, ta bắt đầu học được lúc nào không nên làm.”
Gió thổi qua vườn.
Ba cây Thanh Mạch Diệp rung nhẹ.
“Không phải bệnh nào cũng cần đan mạnh. Không phải kinh mạch đứt đều phải nối đường cũ. Không phải cây yếu đều cần Sinh Viêm. Không phải người chữa làm được thì nhất định phải tự làm. Không phải cơ duyên tới trước mặt thì phải lấy ngay.”
Thanh Dao nói rất bình tĩnh.
“Ta muốn học giới hạn đó.”
Long Thanh không nói.
Hệ thống sáng.
Đạo tâm đối tượng xác nhận.
Mức phù hợp Truyền Đạo: Hoàn chỉnh.
Con đường đề xuất: ĐAN ĐẠO – Y ĐẠO – SINH MỆNH.
Ghi chú: Người biết cứu sinh mệnh cần học cả cách không thay sinh mệnh sống.
Long Thanh đọc dòng cuối.
Lần đầu hắn không thấy hệ thống đang nói quá.
Cửu Ly từ hiên đi xuống, đứng bên kia luống thuốc. Nàng nhìn Thanh Dao rồi cười.
“Diệp cô nương.”
“Ừ?”
“Nếu mai thành sư muội, nhớ một chuyện.”
“Gì?”
“Sư phụ rất lười.”
Long Thanh lập tức quay. “Cô nói ai?”
“Người.”
“Ta làm cả ngày.”
“Người thích ngồi câu cá.”
“Đó là nghỉ.”
Thanh Dao bật cười.
Cửu Ly tiếp: “Hắn sẽ không dạy cô như Tần trưởng lão. Có thể hôm nay giao trồng cây, mai bảo nấu canh, ngày kia bắt ngồi nhìn lửa mà không được dùng.”
Thanh Dao gật.
“Ta biết.”
“Vẫn bái?”
“Ừ.”
Cửu Ly nhìn Long Thanh.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Người hết lý do rồi.”
Hắn thở dài.
“Ta còn lý do.”
“Gì?”
“Ta không biết dạy đan.”
Thanh Dao cười.
Lần này không tranh luận.
Chỉ đáp:
“Không sao.”
“Vì?”
“Ta cũng không cần người dạy đan.”
Long Thanh nhìn hệ thống.
Nhìn Cửu Ly.
Nhìn Thanh Dao.
Cuối cùng nhìn ba cây Thanh Mạch Diệp vừa tự hồi sau một ngày không bị ai ép lớn.
Hắn có cảm giác mình sắp lại làm một chuyện rất phiền.
Nhưng không còn thấy chuyện ấy vô lý như tối qua.
Hệ thống hiện thêm một dòng cuối:
Có thể xác lập quan hệ sư đồ khi hai bên hoàn thành nghi thức tự nguyện.
Long Thanh đóng bảng.
“Được.”
Thanh Dao khựng.
Cửu Ly cũng.
Hắn nói tiếp ngay trước khi hai người hiểu nhầm:
“Ta nói ngày mai bàn lễ.”
Cửu Ly bật cười trước.
Thanh Dao nhìn hắn một lúc, rồi chắp tay rất nhẹ.
“Được.”
Không quỳ ngay.
Không ép.
Không vội.
Ngày mai mới chính thức.
Nhưng từ khoảnh khắc ấy, Vô Danh Phong đã biết mình sắp có thêm một người.
Một người biết luyện đan.
Biết chữa bệnh.
Có Thái Sơ Sinh Mệnh Thể.
Có Thanh Liên Sinh Viêm.
Và đang chuẩn bị bái một sư phụ vừa mới nói câu chắc chắn nhất đời mình:
“Ta không biết dạy đan.”

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 79TTS · TA KHÔNG BIẾT DẠY ĐANTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...