Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 46: BÀI HỌC ĐẦU TIÊN LÀ QUÉT SÂN
Tô Cửu Ly chuẩn bị cho bài học đầu tiên từ rất sớm.
Sớm tới mức khi Long Thanh mở cửa phòng, nàng đã đứng giữa sân.
Áo trắng xanh.
Tóc buộc gọn.
Tai thu.
Đuôi cũng thu.
Không mang kiếm.
Không mang pháp khí.
Hai tay để trước người, thần thái nghiêm túc.
Long Thanh vừa bước ra đã dừng.
“Cô đứng đây bao lâu?”
Cửu Ly lập tức sửa: “Sư phụ.”
“Ừ?”
“Người nên gọi ta là đệ tử.”
Long Thanh hơi nhíu mày.
“Ta gọi Cửu Ly quen rồi.”
“Cũng được.”
“Vậy cô đứng bao lâu?”
“Không lâu.”
“Trời còn chưa sáng hẳn.”
“Ngày đầu học.”
Long Thanh nhìn nàng.
Hắn bắt đầu cảm thấy áp lực từ tinh thần cầu học của đệ tử.
Mà nhiệm vụ hệ thống lại là...
quét sân.
Long Thanh ho một tiếng.
“Ăn chưa?”
“Chưa.”
“Vậy ăn.”
Cửu Ly hơi ngẩn.
“Bài học?”
“Ăn xong.”
“Ta có thể Tích Cốc.”
“Không.”
“Vì sao?”
“Ta đói.”
Cửu Ly: “...”
Nàng bắt đầu hiểu sư phụ mình dạy học không giống bất kỳ trưởng lão nào ở Hồ tộc.
Bữa sáng hôm nay đơn giản.
Bánh hấp.
Trứng.
Một bát canh rau.
Cửu Ly ăn nhanh hơn bình thường.
Long Thanh nhìn.
“Không cần vội.”
“Ta muốn bắt đầu.”
“Bài học không chạy.”
Nàng gật nhưng vẫn ăn nhanh.
Long Thanh quyết định không nói.
Sau khi ăn xong, Cửu Ly đứng lên muốn thu bát.
Hắn ngăn.
“Để đó.”
“Vì?”
“Bài học trước.”
Ánh mắt nàng lập tức sáng.
“Được.”
Long Thanh đi vào kho nhỏ bên bếp.
Cửu Ly đứng ngoài chờ.
Trong đầu đã xuất hiện đủ loại khả năng.
Kiếm.
Có thể Long Thanh sẽ đưa nàng thanh kiếm gỗ.
Hoặc bàn cờ.
Hoặc một loại cổ vật.
Có khi là chiếc cuốc.
Nếu thật sự đưa cái cuốc...
Cửu Ly cũng sẽ nhận.
Nàng đã thấy nó.
Một vật nhìn như nông cụ nhưng Mạc Sơn Hà dùng lực vẫn chỉ để lại vết nông trên đá, còn Long Thanh bổ Hắc Cương Thạch như đất.
Nếu sư phụ cho nàng cầm thứ ấy làm bài học đầu tiên...
nàng phải rất cẩn thận.
Cửa kho mở.
Long Thanh bước ra.
Trên tay...
một cây chổi.
Chổi tre.
Cũ.
Đầu chổi hơi mòn.
Cửu Ly nhìn.
Long Thanh đưa.
“Cầm.”
Nàng nhận bằng hai tay.
Rất nghiêm túc.
Long Thanh chỉ sân.
“Quét.”
Cửu Ly nhìn sân.
Rồi nhìn chổi.
Sau đó nhìn sư phụ.
“Quét sân?”
“Ừ.”
“Bài học đầu tiên?”
“Ừ.”
Nàng im.
Long Thanh lập tức nói: “Nếu cô thấy quá đơn giản—”
“Không.”
Cửu Ly cắt.
Ánh mắt thay đổi.
Nàng hiểu.
Sư phụ đang thử nàng.
Bài học càng nhìn đơn giản...
càng không thể đơn giản.
Một vị có thể dùng cờ phá tâm chướng sẽ không vô cớ bảo nàng quét sân.
Một người nhát kiếm cơ bản có thể phá huyết trận lại càng không thật sự chỉ dạy quét.
Trong đó chắc chắn có ý.
Cửu Ly lập tức cúi đầu nhìn chổi.
Tre thường.
Không trận.
Không linh lực.
Nàng dùng thần thức.
Không có gì.
Long Thanh lập tức nhắc: “Không dùng thần thức.”
Cửu Ly khựng.
Quả nhiên.
Có quy tắc.
“Vâng.”
“Không dùng yêu lực.”
“Vâng.”
“Không huyễn thuật.”
“Vâng.”
“Chỉ quét.”
“Vâng.”
Càng nhiều hạn chế, nàng càng chắc đây là khảo nghiệm.
Long Thanh nhìn vẻ nghiêm túc của nàng.
Hắn biết lại suy diễn.
Nhưng hệ thống bảo để người học tự hoàn thành.
Vậy thôi.
“Quét từ chỗ nào tùy cô.”
Nói xong hắn đi kiểm tra ruộng.
Cửu Ly đứng giữa sân với cây chổi.
Nàng nhìn.
Lá Tiểu Thanh rơi khoảng ba mươi chiếc.
Bụi nhiều nhất phía cổng.
Một ít lông gà gần chuồng.
Có dấu chân Tiểu Hắc.
Có đất Long Thanh mang từ ruộng vào.
Nếu chỉ quét sạch...
rất dễ.
Vậy không thể chỉ quét sạch.
Cửu Ly bắt đầu phân tích.
Tại sao không cho dùng thần thức?
Có lẽ muốn nàng dùng mắt thường cảm nhận thế giới.
Tại sao không dùng yêu lực?
Có lẽ muốn cắt khỏi huyết mạch.
Tại sao quét lá?
Lá rơi từ cây.
Cây là Tiểu Thanh.
Tiểu Thanh có sinh cơ khủng khiếp.
Mỗi chiếc lá có thể ẩn chứa sinh diệt.
Quét lá...
có phải là quan sát chu kỳ sinh tử?
Cửu Ly chậm rãi cúi xuống.
Nhìn một chiếc lá.
Gân lá.
Màu xanh hơi ngả.
Đầu lá khô.
Nó rơi vì cũ.
Sinh.
Trưởng.
Suy.
Rơi.
Một vòng.
Nàng đứng suy nghĩ gần một khắc.
Long Thanh từ ruộng nhìn sang.
Cửu Ly vẫn chưa quét.
Hắn không gọi.
Có thể nàng đang tìm cách.
Một lúc sau, Cửu Ly đưa chổi.
Quét chiếc lá đầu tiên.
Rất chậm.
Chiếc lá đi sang trái.
Nàng dừng.
Tại sao sang trái?
Góc chổi.
Lực.
Hướng gió.
Nếu đổi góc...
Nàng quét lại.
Lá sang phải.
Cửu Ly tiếp tục phân tích.
Long Thanh tưới xong một luống.
Quay lại.
Cửu Ly mới quét được khoảng bảy chiếc.
Hắn bắt đầu thấy không đúng.
“Cửu Ly.”
Nàng dừng.
“Vâng, sư phụ?”
“Cô đang làm gì?”
“Quét sân.”
Long Thanh nhìn diện tích sạch nhỏ bằng cái mâm.
“Cô quét bao lâu rồi?”
“Không lâu.”
“Gần nửa canh giờ.”
Cửu Ly hơi khựng.
Thật?
Nàng không để ý.
Long Thanh bước tới.
“Quét thế nào?”
Nàng trình bày rất nghiêm túc.
“Hướng gió từ đông nam. Lá Tiểu Thanh rơi không đồng đều. Nếu quét ngược gió, bụi sẽ quay lại. Nếu theo gió, có thể gom ở góc tây bắc. Nhưng đất ở đó hơi ẩm, lá dính đất, sau này khó xử lý. Ta đang tính vị trí tối ưu.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô quét sân thôi.”
“Ta biết.”
“Không cần tối ưu như đánh trận.”
“Nhưng—”
“Quét qua đó.”
Hắn chỉ góc.
“Gom thành đống.”
“Gió?”
“Gió thổi lại thì quét tiếp.”
Cửu Ly im.
Câu này đi ngược toàn bộ thói quen của nàng.
Nếu biết gió sẽ thổi lại, vì sao không tính trước?
Long Thanh nói: “Cô đang nghĩ quá nhiều.”
Bốn chữ.
Rất quen.
Đừng nghĩ nhiều.
Cửu Ly nhìn hắn.
Long Thanh không hề biết bốn chữ ấy từ lần đầu đã chạm tâm nàng.
“Quét một sân mà cô tính tới chiều.”
“Ta muốn làm tốt.”
“Làm tốt không có nghĩa phải nghĩ hết mọi chuyện trước khi bắt đầu.”
Hắn cầm chổi từ tay nàng.
“Nhìn.”
Long Thanh quét.
Một đường.
Lá gom.
Hai đường.
Bụi đi cùng.
Ba.
Không đẹp.
Không ẩn chứa kiếm ý mà Cửu Ly thấy.
Không có đạo vận hiển hiện.
Ít nhất nàng không cảm nhận được.
Hắn quét khoảng hơn mười nhịp.
Một góc sạch.
“Vậy thôi.”
Đưa chổi lại.
Cửu Ly nhận.
Long Thanh nói: “Chiếc lá trước mặt thì quét chiếc lá trước mặt.”
“Gió thổi lại?”
“Lúc đó xử lý.”
“Có lá mới rơi?”
“Lúc đó xử lý.”
“Không thể quét sạch mãi.”
“Đúng.”
Cửu Ly dừng.
“Vậy vì sao quét?”
Long Thanh nhìn nàng.
“Vì hiện tại đang bẩn.”
Rất đơn giản.
Nàng không nói.
Long Thanh đi.
Không giải thích thêm.
Cửu Ly nhìn sân.
Vì hiện tại đang bẩn.
Không phải để sân mãi sạch.
Không phải chiến thắng lá rơi.
Không phải kiểm soát gió.
Chỉ làm việc đang cần.
Nàng thử quét.
Lần này không tính vị trí tối ưu.
Một đường.
Lá đi.
Đường thứ hai.
Bụi gom.
Có gió thổi một chiếc lá lệch.
Nàng định dừng tính.
Rồi nhớ.
Lúc đó xử lý.
Quét lại.
Đơn giản.
Cửu Ly bắt đầu đi.
Từng đoạn.
Không thần thức.
Chỉ mắt.
Không yêu lực.
Chỉ tay.
Không đoán.
Chỉ làm.
Ban đầu rất khó chịu.
Bởi nàng luôn nhìn thấy quá nhiều khả năng.
Một chiếc lá ở đây có thể bị gió thổi kia.
Một đống bụi nếu gom chỗ này có thể văng.
Tiểu Hắc có thể đi qua.
Tiểu Kim có thể đạp.
Tất cả đều là biến số.
Nàng phải cố không xử lý thứ chưa xảy ra.
Chỉ quét.
Một khắc.
Hai khắc.
Nhịp suy nghĩ chậm dần.
Tiếng chổi tre cọ nền bắt đầu thành âm thanh ổn định.
Sạt.
Sạt.
Sạt.
Không đẹp.
Nhưng đều.
Cửu Ly bỗng phát hiện đã lâu mình không làm một việc mà đầu không tính chuyện khác.
Khi uống trà, nàng nghĩ người trước mặt.
Khi đánh cờ, nàng tính nhiều bước.
Khi đi đường, nàng dò người theo.
Khi ngủ, vẫn cảm giác Huyết Ảnh.
Ngay cả khi ở Vô Danh an toàn...
đầu vẫn chạy.
Bây giờ chỉ còn lá.
Chổi.
Đất.
Gió.
Một chiếc lá rơi trước mặt.
Nàng quét.
Hết.
Một cảm giác rất lạ xuất hiện.
Không phải lĩnh ngộ kinh thiên.
Không có thiên địa cộng minh.
Chỉ yên.
Long Thanh từ ruộng nhìn sang.
Sân đã sạch hơn gần nửa.
Cửu Ly cũng không còn đứng ngẩn từng lá.
“Khá.”
Hắn nói.
Nàng lập tức ngẩng.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Ta hiểu một chút.”
Long Thanh hơi ngạc nhiên.
“Hiểu quét?”
“Không chỉ.”
Hắn lập tức cảnh giác.
“Đừng suy diễn.”
Cửu Ly cười.
“Ta không nói.”
Long Thanh cảm thấy tốt nhất đừng hỏi.
Nàng tiếp tục.
Đúng lúc ấy một vấn đề phát sinh.
Chiếc đuôi.
Vì quá thả lỏng, Cửu Ly vô thức để đuôi hiện ra.
Đuôi trắng lớn rơi sau lưng.
Nàng lùi một bước.
Chổi quét trúng.
Phạch.
Cửu Ly cứng.
Long Thanh nghe tiếng quay lại.
“Gì?”
Nàng đứng im.
Đuôi bị chổi ép xuống.
Long Thanh nhìn.
Một nhịp sau, hắn cười.
Cửu Ly lập tức híp mắt.
“Sư phụ.”
“Ta không cười.”
“Người đang cười.”
“Ánh nắng.”
Nàng nhớ đây là câu của mình.
“Người học rất nhanh.”
Long Thanh quay đi.
Vai vẫn rung.
Cửu Ly kéo đuôi ra, tiếp tục.
Một lát sau lại quét trúng.
Phạch.
Nàng bắt đầu khó chịu.
Đuôi quá lớn.
Quét sân cần lùi.
Nếu thu đuôi phải dùng yêu lực, trái yêu cầu không dùng.
Nàng nhìn Long Thanh.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Đuôi.”
“Đuôi sao?”
“Vướng.”
Long Thanh nhìn.
“Buộc lên.”
“Bằng gì?”
Hắn vào nhà lấy một sợi dây vải.
Đưa.
Cửu Ly cầm.
Nhìn đuôi.
Rồi nhìn dây.
“Ta tự buộc?”
“Không thì ai?”
Nàng hơi cong môi.
“Sư phụ có thể giúp.”
Long Thanh lập tức nhìn nàng.
Cửu Ly cười rất đẹp.
Không mị thuật.
Chỉ trêu.
“Người từng cầm rồi.”
“Lúc cô là cáo.”
“Ta vẫn là ta.”
Câu quen.
Long Thanh đưa dây.
“Cô tự làm.”
“Không muốn?”
“Không.”
“Tai đỏ.”
“Trời nóng.”
“Sáng nay mát.”
“Bây giờ nóng.”
Cửu Ly bật cười.
Cuối cùng nàng tự vòng đuôi lên hông, dùng dây buộc lỏng.
Hình ảnh hơi buồn cười.
Một Cửu Vĩ Thiên Hồ mặc váy đẹp, đuôi trắng bị buộc lên để khỏi quét trúng.
Long Thanh nhìn.
“Được.”
Cửu Ly chỉ hắn.
“Không được cười.”
“Không.”
“Ta thấy.”
“Quét tiếp.”
Nàng híp mắt.
Nhưng tâm trạng rất tốt.
Sân cuối cùng sạch trước giữa trưa.
Long Thanh kiểm tra.
Không phải kiểm tra theo kiểu sư phụ tu tiên.
Hắn đi quanh nhìn góc.
“Chỗ này còn lá.”
Cửu Ly nhìn.
Một chiếc.
Nàng quét.
“Dưới ghế.”
Nàng quét.
“Lông gà.”
Nàng quét.
“Được.”
Hệ thống vang:
“Tiến độ nhiệm vụ: 50%.”
Long Thanh khựng.
“Còn gì?”
“Quét sân chỉ là phần đầu.”
“Ngươi ghi dạy quét sân.”
“Yêu cầu Truyền Đạo bao gồm hướng dẫn hoàn chỉnh một chu trình sinh hoạt cơ bản.”
“Lại chơi chữ.”
Hệ thống không phản ứng.
Nhiệm vụ hiện thêm:
Bước 2: Hướng dẫn đệ tử duy trì Gia Viên trong một buổi.
Long Thanh nhìn.
“Bao gồm?”
“Chăm cây, kiểm tra vật nuôi, chuẩn bị bữa ăn.”
Hắn thở dài.
Cửu Ly thấy.
“Sư phụ?”
“Không có gì.”
“Bài tiếp?”
“Ừ.”
Nàng lập tức nghiêm túc.
Long Thanh đưa gáo.
“Tưới rau.”
Cửu Ly nhìn.
Lần này không ngạc nhiên bằng chổi.
Nàng bắt đầu tin đây thật sự là cách dạy của sư phụ.
“Bao nhiêu?”
“Đủ.”
“Đủ là?”
Long Thanh chỉ đất.
“Khô thì thêm.”
“Bao nhiêu nước mỗi gốc?”
“Tùy cây.”
“Có định lượng?”
“Có thể, nhưng hôm nay nhìn đất.”
Cửu Ly lập tức định dùng thần thức.
Long Thanh nói: “Mắt.”
Nàng dừng.
“Vâng.”
Đi tới luống đầu.
Đất hơi ẩm.
Cửu Ly nhìn.
Sờ.
Không cần.
Luống này không tưới.
Luống thứ hai khô hơn.
Tưới.
Ban đầu nàng lại muốn tưới lượng bằng nhau.
Long Thanh ngăn.
“Cây nhỏ ít.”
“Vì rễ?”
“Ừ.”
“Cây này lá hơi vàng.”
“Đừng tưới thêm.”
“Tại sao?”
“Có thể úng.”
Cửu Ly bắt đầu phát hiện trồng cây cũng không hoàn toàn đơn giản.
Không phải ném linh lực vào là xong.
Long Thanh nói: “Cây cần nước nhưng nhiều quá cũng chết.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Hắn lập tức cảnh giác.
“Ta đang nói cây.”
Nàng bật cười.
“Vâng, sư phụ.”
“Đừng hiểu khác.”
“Ta chưa nói.”
Long Thanh cảm thấy dạy đệ tử hồ ly khó hơn trồng rau.
Sau rau là Tiểu Thanh.
Cửu Ly tới gần cây liễu.
Lần này nàng không dùng bí pháp nhìn.
Chỉ mắt thường.
Lá.
Cành.
Đất.
Một nhánh thấp có vài con rệp nhỏ.
Long Thanh chỉ.
“Thấy?”
“Ừ.”
“Bắt.”
Cửu Ly nhìn rệp.
Nếu trước đây, một tia yêu hỏa là xong.
Nhưng không dùng yêu lực.
Nàng dùng tay.
Bắt từng con.
Cảm giác kỳ lạ.
Một Thánh nữ Cửu Vĩ đang bắt rệp.
Tiểu Hắc nằm gần đó mở mắt.
Cửu Ly lập tức nhìn nó.
“Ngươi cười?”
Tiểu Hắc nhắm mắt.
Long Thanh nghe.
“Cô nói với chó?”
“Ta nghi nó hiểu.”
“Tiểu Hắc khá thông minh.”
Cửu Ly nghĩ: nếu ngươi biết nó thông minh tới mức nào...
thôi.
Không nói.
Sau Tiểu Thanh tới gà.
Long Thanh mở chuồng.
“Nhặt trứng.”
Cửu Ly nhìn mấy con gà.
Tiểu Kim đứng giữa.
Gà thường tự động tránh nó.
Nàng vào.
Một con gà mái nhìn Cửu Ly.
Cửu Ly nhìn lại.
“Đừng dọa.”
Long Thanh nhắc.
“Ta không.”
“Ánh mắt cô hơi giống muốn ăn.”
“Ta không ăn gà nhà.”
“Đã hứa.”
“Ta nhớ.”
Nàng cúi nhặt trứng.
Một quả.
Hai.
Ba.
Đến ổ thứ tư, gà mái không chịu đứng.
Cửu Ly nhìn.
Gà nhìn lại.
Hai bên giằng co.
Long Thanh đứng ngoài.
“Đẩy nhẹ.”
“Ta?”
“Ừ.”
Cửu Ly đưa tay.
Gà mổ.
Nàng rút.
Long Thanh bật cười.
“Cửu Vĩ Thiên Hồ sợ gà?”
Cửu Ly quay phắt.
“Ta không sợ.”
“Vậy nhặt.”
Nàng híp mắt.
Đưa tay lần nữa.
Gà mổ.
Lần này Cửu Ly không rút.
Nàng nhẹ nhàng bế gà sang bên.
Nhặt trứng.
Đặt gà lại.
“Được chưa?”
Long Thanh gật rất nghiêm túc.
“Được.”
Cửu Ly cảm giác mình vừa thắng một trận nhỏ rất vô lý.
Tiểu Kim từ cạnh đó nhìn.
Nàng lập tức nói: “Ngươi đừng nhìn.”
Tiểu Kim quay đầu.
Long Thanh bắt đầu thấy nhà mình ngày càng biết cãi nhau dù một nửa không nói tiếng người.
Tiếp theo ao cá.
Không cần làm nhiều.
Chỉ kiểm tra nước, cho thức ăn.
Con cá đen bạc vừa thấy Cửu Ly tới lập tức bơi.
Nàng ném thức ăn.
Nó tranh hết.
“Lại là ngươi.”
Cửu Ly hơi nheo mắt.
Con cá lập tức lặn.
Long Thanh nói: “Nó sợ cô.”
“Ta thấy nó khôn.”
“Cá nhà ta khá khôn.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Ngươi có bao giờ nghĩ tất cả vật trong nhà mình đều hơi khác không?”
“Có.”
Nàng bất ngờ.
“Rồi?”
“Vô Danh Phong nước tốt.”
“...”
Vẫn vậy.
Tới trưa, Long Thanh đưa nhiệm vụ cuối.
“Nấu cơm.”
Cửu Ly lập tức nói: “Ta biết.”
“Ta biết.”
“Vậy còn học?”
“Cô nấu.”
Nàng bước vào bếp.
“Muốn ăn gì?”
“Gì cũng được.”
“Sư phụ không được nói gì cũng được.”
“Vì sao?”
“Khó nhất.”
Long Thanh bật cười.
“Vậy cá.”
“Cách?”
“Cô chọn.”
Cửu Ly bắt đầu.
Nàng quả thật biết nấu.
Không phải khoe.
Dao cầm ổn.
Sơ chế cá tốt.
Gia vị nêm cũng không tệ.
Long Thanh đứng nhìn một lúc.
“Cô từng nấu nhiều?”
“Khi ra ngoài.”
“Ở Hồ Sơn?”
“Có người làm.”
“Ta đoán.”
Cửu Ly quay đầu. “Sư phụ đang nói ta được nuông chiều?”
“Ta nói người địa vị cao thường vậy.”
“Người không thích?”
“Không có gì để thích hay ghét.”
Nàng tiếp tục.
Trong lúc nấu, Cửu Ly lại bắt đầu suy nghĩ.
Lửa.
Nước.
Muối.
Mùi.
Có phải cũng có đạo?
Long Thanh nhìn nàng đang cầm muỗng đứng im.
“Lại nghĩ?”
Cửu Ly tỉnh.
“Không.”
“Canh sắp mặn.”
Nàng nếm.
Quả thật hơi mặn.
“Làm gì?”
Long Thanh hỏi.
Nàng lập tức trả lời: “Thêm nước.”
“Đúng.”
Cửu Ly thêm.
Long Thanh cười. “Đó. Không cần suy ra thiên địa.”
Nàng nhìn hắn.
“Người biết ta đang nghĩ?”
“Vẻ mặt cô rất dễ đoán khi nghĩ nhiều.”
“Ta là Hồ tộc.”
“Thì sao?”
“Ta giỏi giấu.”
“Với người khác.”
Cửu Ly hơi dừng.
“Còn với ngươi?”
Long Thanh đáp rất tự nhiên: “Sống cùng nhà lâu rồi.”
Không có ý gì khác.
Nhưng Cửu Ly lại cảm thấy tim nhẹ một nhịp.
Nàng lập tức quay lại nồi.
“Canh được.”
Long Thanh không thấy tai nàng hơi đỏ vì đang thu.
Bữa trưa hoàn thành.
Cá hấp.
Rau xào.
Canh.
Trứng.
Long Thanh ăn thử.
“Ngon.”
Chỉ một câu.
Cửu Ly lại cảm thấy hài lòng hơn được trưởng lão khen một bài huyễn thuật.
Nàng hỏi: “Bao nhiêu điểm?”
“Có chấm?”
“Bài học.”
Long Thanh nhìn hệ thống.
Tiến độ: 90%.
“Chưa xong.”
Cửu Ly nghiêm túc.
“Còn gì?”
Long Thanh cũng không biết.
Hệ thống hiện:
Bước cuối: Người học tự tổng kết.
Hắn nhìn nàng.
“Cô nói hôm nay học gì.”
Cửu Ly lập tức hiểu đây là phần quan trọng.
Nàng đặt đũa.
Suy nghĩ.
Long Thanh nhìn vẻ mặt.
“Đừng nghĩ quá sâu.”
Nàng bật cười.
“Biết rồi.”
Một lúc sau, Cửu Ly nói: “Ban đầu ta nghĩ quét sân có ý nghĩa ẩn.”
“Ừ.”
“Ta phân tích lá, gió, hướng, sinh cơ.”
“Ta thấy.”
“Sau đó người bảo chỉ quét.”
“Ừ.”
“Ta khó chịu.”
“Ta cũng thấy.”
“Nhưng khi thật sự không tính nữa... đầu ta yên.”
Long Thanh nghe.
“Lúc tưới cây cũng vậy. Ta muốn biết lượng tối ưu. Nhưng có cây hôm nay cần, có cây không. Không thể lấy một con số dùng mọi lúc.”
“Ừ.”
“Gà thì...”
Nàng dừng.
Long Thanh cười.
“Gà mổ.”
Cửu Ly híp mắt.
“Bỏ phần đó.”
“Được.”
“Lúc nấu cơm, canh mặn thì thêm nước. Không cần nghĩ vì sao cuộc đời làm canh mặn.”
Long Thanh bật cười.
“Đúng.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Ta nghĩ hôm nay chỉ học một việc.”
“Gì?”
“Làm một việc thì làm một việc.”
Long Thanh hơi ngẩn.
Cửu Ly nói chậm:
“Quét sân thì quét sân.”
“Tưới cây thì nhìn cây.”
“Nấu ăn thì nếm món.”
“Không mang chuyện ngày mai vào chiếc lá hôm nay.”
Một câu cuối khiến chính nàng dừng.
Trong thức hải...
rắc.
Đạo Huyết Tỏa thứ nhất xuất hiện thêm một vết nứt.
Rõ.
Không phải tưởng.
Yêu lực trong nhánh đó đột nhiên lưu chuyển trơn hơn.
Cửu Ly nhắm mắt.
Long Thanh lập tức hỏi: “Đau?”
Nàng lắc.
“Không.”
“Lại Huyết Tỏa?”
“Ừ.”
“Xấu?”
Cửu Ly mở mắt.
Nụ cười chậm rãi hiện.
“Tốt.”
“Hỏng thêm?”
“Ừ.”
Long Thanh nhìn nàng.
Sau đó nhìn cây chổi ngoài sân.
“Quét sân cũng được?”
Cửu Ly bật cười.
“Người còn hỏi?”
Long Thanh thật sự không hiểu.
Hệ thống vang:
Nhiệm vụ Truyền Đạo 01 hoàn thành.
Đối tượng hình thành nhận thức sơ bộ: Nhất Niệm Nhất Sự.
Đây không phải công pháp.
Không phải cảnh giới.
Là trạng thái tập trung nhận thức bước đầu.
Hiệu quả dự kiến: Giảm nhiễu suy diễn; tăng ổn định tâm thần; hỗ trợ quá trình tự điều chỉnh Huyết Tỏa.
Long Thanh đọc.
“Nhất Niệm Nhất Sự?”
Nghe khá kêu.
Thực tế là tập trung làm một việc.
Hệ thống rất giỏi đặt tên.
Cửu Ly không thấy chữ.
Nhưng nàng cảm nhận thay đổi.
Nàng nhìn sư phụ.
Sự tin tưởng trong suy đoán càng sâu.
Quả nhiên.
Quét sân chỉ là hình.
Thứ muốn dạy là tâm.
Long Thanh nhìn ánh mắt nàng.
Lập tức biết lại hiểu sai theo hướng lớn.
“Cửu Ly.”
“Vâng?”
“Bài học hôm nay thật sự bắt đầu từ quét sân.”
“Ta biết.”
“Không phải ta cố tình giấu đại đạo trong chổi.”
“Vâng.”
“Cô không tin.”
“Đệ tử tin.”
Nụ cười đó rõ ràng không tin.
Long Thanh bỏ.
Không cứu được.
Đúng tinh thần bàn cờ.
Chiều hôm đó, Cửu Ly chủ động quét lại một vòng sân.
Không phải nhiệm vụ.
Không ai bảo.
Chỉ vì có vài lá mới rơi.
Long Thanh nhìn.
“Cô quét sáng rồi.”
“Có lá mới.”
“Ừ.”
“Hiện tại đang bẩn.”
Hắn nghe chính câu mình.
Khóe miệng cong.
“Được.”
Cửu Ly quét.
Không suy diễn.
Tiểu Hắc đi qua giẫm dấu chân lên chỗ vừa sạch.
Nàng nhìn.
Nếu là buổi sáng có thể khó chịu.
Bây giờ chỉ quét lại.
Tiểu Hắc quay đầu.
Cửu Ly nói: “Lần này tha.”
Long Thanh bật cười.
Đến lúc mặt trời gần lặn, chiếc đuôi của nàng lại hiện.
Lần này đã được buộc gọn trước khi quét.
Long Thanh thấy.
“Cô quen nhanh.”
“Người dạy tốt.”
“Ta chỉ cho cách buộc đuôi.”
“Cũng là dạy.”
“Cái này không tính đại đạo.”
“Đệ tử chưa nói.”
Long Thanh nghi ngờ.
Cửu Ly bước tới.
Đặt chổi.
Sau đó rất tự nhiên khoác tay hắn.
Long Thanh nhìn.
“Học xong còn gì?”
“Đệ tử cảm ơn sư phụ.”
“Có thể nói bằng miệng.”
“Ta thích thế này.”
“Lại vì muốn?”
“Ừ.”
Long Thanh đã gần quen câu đó.
Không đẩy.
Hai người đứng dưới cây Tiểu Thanh nhìn sân vừa sạch.
Không ai nói một lúc.
Cửu Ly bỗng hỏi: “Sư phụ.”
“Ừ?”
“Ngày mai học gì?”
Long Thanh lập tức nhìn hệ thống.
“Có nhiệm vụ tiếp?”
Hệ thống đáp:
Đang tạo Truyền Đạo 02.
Một dòng hiện.
Dạy đệ tử chuẩn bị một bữa cơm hoàn chỉnh từ nguyên liệu tới bàn ăn.
Long Thanh nhìn.
Im.
Cửu Ly chờ.
“Gì?”
Hắn nói chậm: “Nấu cơm.”
Nàng hơi ngẩn.
“Hôm nay đã nấu.”
“Ngày mai tự làm toàn bộ.”
“Đây là bài?”
“Ừ.”
Cửu Ly im một nhịp.
Sau đó gật rất nghiêm túc.
“Được.”
Long Thanh nhìn nàng.
Rồi nhìn trời.
Hắn bắt đầu nghi chức năng Truyền Đạo của hệ thống không phải muốn mình đào tạo tu sĩ.
Mà là muốn đào tạo một người biết sống độc lập.
Quét sân.
Nấu ăn.
Sau này có thể giặt quần áo?
Sửa nhà?
Nuôi gà?
Nếu tiếp tục thế này, trước khi phá hết Huyết Tỏa Cửu Mạch, Tô Cửu Ly có thể đã trở thành một người nội trợ toàn năng của Vô Danh Phong.
Ý nghĩ vừa xuất hiện, Long Thanh nhìn nàng.
Cửu Ly vẫn đang khoác tay hắn.
Đuôi trắng lắc nhẹ.
Ánh chiều phủ lên mái tóc.
Bỗng nhiên hình ảnh “người nội trợ” nghe hơi nguy hiểm.
Long Thanh lập tức gạt đi.
Sư đồ.
Bây giờ là sư đồ.
Không được nghĩ lung tung.
Hệ thống đúng lúc thông báo:
“Nhịp tim ký chủ tăng nhẹ.”
Long Thanh: “...”
“Im.”
Cửu Ly ngẩng lên.
“Người nói gì?”
“Không.”
“Lại nói với thứ kia?”
Long Thanh lập tức nhìn nàng.
Cửu Ly cong mắt.
“Ta biết từ lâu người có bí mật.”
“Cô không hỏi?”
“Người muốn nói sẽ nói.”
Long Thanh hơi khựng.
Đây là câu hắn thường dùng với nàng.
Cửu Ly thấy phản ứng ấy thì cười.
“Đệ tử học nhanh.”
Long Thanh bất lực.
“Cô học mấy thứ không cần học nhanh nhất.”
“Cũng là người dạy.”
“Đừng đổ.”
Hai người trở vào nhà.
Sau lưng, sân Vô Danh Phong sạch.
Chỉ vài chiếc lá Tiểu Thanh mới lại rơi xuống.
Không ai quay lại nhặt ngay.
Bởi hiện tại...
chưa cần.
Ngày mai lại quét.
Cũng được.
Trong đêm, khi Cửu Ly ngồi điều tức, đạo Huyết Tỏa đầu tiên tiếp tục rung rất nhẹ.
Không siết.
Không đau.
Chỉ như một sợi xích đã bắt đầu không còn phù hợp với thứ nó đang khóa.
Nàng mở mắt.
Không vận công thêm.
Không thử phá.
Chỉ nghĩ một câu.
Hiện tại chưa cần.
Sau đó nằm xuống ngủ.
Lần đầu tiên, nàng biết một đạo phong ấn đang nứt mà không lập tức tính xem phải làm gì với nó.
Ở phòng bên, Long Thanh cũng đã ngủ.
Hệ thống âm thầm ghi nhận:
Đối tượng Tô Cửu Ly – mức ổn định tâm cảnh tăng.
Truyền Đạo tương thích: Cao.
Định hướng tiềm năng: Huyền Cơ – Huyễn Đạo – Tâm Cảnh – Thiên Cơ.
Khuyến nghị: Tiếp tục từ sinh hoạt cơ bản.
Long Thanh không thấy.
Nếu thấy, có lẽ hắn chỉ hỏi một câu:
“Mai thật sự chỉ nấu cơm?”
Và hệ thống sẽ trả lời:
“Đúng.”
Một Cửu Vĩ Thiên Hồ đang tìm đại đạo.
Một hệ thống đang bảo nàng học nấu ăn.
Vô Danh Phong vẫn yên tĩnh.
Nhưng không hiểu sao...
con đường của đại đệ tử đầu tiên đã bắt đầu từ chính những việc chẳng ai trong tu tiên giới thèm để ý.