Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 115: LONG TỎA SIẾT THÊM MỘT VÒNG
Long Tỏa không siết như dây thật. Nếu chỉ nhìn ngoài, Ngao Tuyết Ly vẫn ngồi trên giường, lưng thẳng, mắt xanh băng mở, không có một sợi xích nào hiện ra. Nhưng Thanh Dao đặt tay cách sau lưng nàng chưa tới một tấc đã cảm thấy ba tầng long lực đang xoắn lại. Vòng ngoài vốn có hai vết rạn mảnh như tóc bị một lực từ bên kia cấm chế ép vào nhau; vòng giữa bắt đầu kéo long nguyên khỏi những đường mạch mới hình thành; còn vòng trong sâu nhất lại không động nhiều, chứng tỏ đối phương chưa dùng quyền cao nhất. Chính điều đó khiến Thanh Dao càng nghiêm. Nếu đây vẫn chưa phải toàn lực, nghĩa là Long Tỏa còn một tầng khống chế mà Tuyết Ly chưa từng nói hoặc chính nàng cũng chưa hiểu hết. “Đừng vận.” Thanh Dao nhắc lần thứ ba. Ngao Tuyết Ly không đáp. Hai bàn tay nàng đang siết trên chăn, đầu ngón tay có một lớp băng mỏng. Cửu Ly đứng bên phải giường giữ Huyễn Tâm ở mức rất nhẹ, không dựng cảnh mà chỉ làm cảm giác “hướng kéo” của Long Tỏa không cố định hoàn toàn. Vô Song thì dùng Ảnh Tuyến đặt quanh phòng, lần từng dao động xem tín hiệu có thoát ra ngoài không. Long Thanh đứng ở cửa, không bước vào sâu. Hắn đã quen với việc ba nữ đệ tử xử lý những thứ mình không hiểu. Lúc này hắn chỉ thấy Tuyết Ly đau hơn bình thường. “Có cắt được không?” hắn hỏi. Thanh Dao lắc. “Không phải dây truyền tới lúc này. Lệnh đã vào ấn rồi. Cắt bên ngoài không có gì để cắt.” “Có thể làm nó ngừng?” “Ta đang giữ mạch. Cửu Ly làm lệch phản ứng. Vô Song kiểm đường tín hiệu. Nhưng quyền kích hoạt nằm trong chính Long Tỏa.” “Vậy giống người ta để một cái khóa trong người rồi đứng xa xoay chìa?” Vô Song không quay đầu. “Gần.” Long Thanh cau. “Phiền thật.” Tuyết Ly đang đau vẫn nghe được, không hiểu tại sao một chuyện đủ khiến Long Cung tranh cãi hàng năm qua miệng hắn lại chỉ thành hai chữ “phiền thật”. Nhưng trong lúc nàng định tự vận Băng Long nguyên chống lại, câu nói ấy lại kéo tâm trí ra khỏi cơn giận. Nàng nhớ Thanh Dao đã dặn càng cưỡng, khóa càng siết. Long nguyên vừa dâng được nàng ép xuống.
Khoảng gần một khắc sau, lực siết giảm. Hai vết rạn không biến mất nhưng khép gần một nửa. Nhánh long nguyên mới mà Thanh Dao theo dõi từ hôm trước bị ép mỏng, chưa đứt. Tuyết Ly dựa vào đầu giường, hơi thở vẫn đều nhưng trán có một lớp mồ hôi rất mỏng, thứ gần như hiếm thấy ở Băng Long huyết. Thanh Dao kiểm từng đoạn rồi nói: “Giữ được.” Cửu Ly thu Huyễn Tâm, mắt hơi mệt. Vô Song rút Ảnh Tuyến, ngồi xuống ghế. Long Thanh nhìn Thanh Dao. “Nặng hơn?” “Không có vết thương mới. Nhưng nếu lần nào đường mạch mới vừa hình thành cũng bị đầu kia kích Long Tỏa ép khép, chúng ta chỉ dưỡng thì không đủ.” Tuyết Ly mở mắt. “Ta đã nói ta không có nhiều thời gian.” “Cô nói đúng phần này.” Thanh Dao không khó chịu khi thừa nhận. “Từ giờ phải hiểu cấu trúc khóa.” Cửu Ly nhìn Tuyết Ly. “Và muốn hiểu thì cô phải kể thêm.” Nữ Long tộc không đáp. Vô Song cũng không ép ngay. Nàng từng giấu Huyết Ngục đủ lâu để biết có những bí mật không phải chỉ vì thiếu tin người, mà bởi nói ra đồng nghĩa thừa nhận một phần quá khứ mình chưa muốn gọi tên. Long Thanh thì kéo một chiếc ghế ở cửa, ngồi xuống. “Nếu chuyện riêng không cần chữa thì không kể. Cái nào liên quan cái khóa thì kể cái đó.” Tuyết Ly nhìn hắn. “Ngươi luôn chia như vậy?” “Không chia thì nói tới sáng.” Vô Song bật cười rất khẽ. Không khí trong phòng giảm một tầng nặng.
Ngao Tuyết Ly im khá lâu rồi mới kéo tóc sang một bên, để lộ phần sau cổ và vai cho Thanh Dao nhìn rõ ba đường long văn mờ chạy xuống lưng. “Long Tỏa được đóng tại Hàn Long Điện.” Cửu Ly hỏi: “Thuộc Long Cung của cô?” “Thuộc khu hoàng tộc, nhưng không nằm trong nội điện sinh hoạt. Nó là nơi xử lý những việc liên quan huyết mạch, phong ấn và long khế.” “Ai đóng?” “Người chủ trì nghi thức là trưởng viện của Ngự Long Viện.” Vô Song nghe ba chữ cuối lập tức nhướng. “Ngự Long?” Tuyết Ly lạnh mắt. “Tên cũ. Long tộc vẫn dùng.” “Ta không chọc. Chỉ thấy hợp với Long Tỏa.” “Không phải tất cả Ngự Long đều là cưỡng khế.” “Ta chưa nói.” Cửu Ly cắt ngang trước khi hai người kéo sang tranh từ. “Ai phê chuẩn?” Tuyết Ly thở chậm. “Một vị trưởng bối hoàng tộc. Ta chưa muốn nói tên.” “Được.” “Lý do chính thức là bảo hộ.” Thanh Dao dừng bút. “Bảo hộ khỏi gì?” “Lúc ấy Long Cung vừa xảy ra một vụ ám sát thất bại. Có người muốn bắt ta sống. Một vài trưởng bối cho rằng ta phải ở Hàn Long Điện cho tới khi điều tra xong. Ta không đồng ý.” “Rồi họ đóng khóa?” Long Thanh hỏi. Tuyết Ly nhìn hắn. “Ban đầu nói là Hộ Long Ấn, chỉ giúp che huyết tức và bảo vệ long nguyên khỏi bị ngoại lực cưỡng hút. Ta chấp nhận vòng đầu.” Cửu Ly bắt được điểm. “Sau đó?” “Sau đó ta phát hiện mình không thể rời phạm vi nhất định. Nếu vận lực vượt một mức, ấn sẽ tự khóa. Khi ta chất vấn, họ nói vì kẻ địch có thể dùng long huyết ta làm tọa độ nên phải hạn chế.” “Cô đồng ý phần sau?” “Không.” “Nhưng đã nằm trong ấn?” “Ừ.” Vô Song cười rất lạnh. “Nghe quen.” Tuyết Ly hiểu nàng đang nghĩ tới Huyết Ngục. “Long Cung không giống Huyết Ngục.” “Ta chưa nói giống toàn bộ. Ta chỉ nói kiểu ‘đầu tiên bảo vệ, sau đó thêm quyền’ nghe quen.” Ngao Tuyết Ly không phản bác ngay.
Thanh Dao hỏi kỹ hơn: “Cô bỏ Hàn Long Điện thế nào?” Tuyết Ly im một lúc. “Có người giúp mở một khe trong vòng phong tỏa. Ta rời bằng đường thủy ngầm. Sau đó mới biết Long Tỏa có chức năng định vị.” “Cô không biết từ đầu?” “Không.” “Chức năng hút long nguyên?” “Ta chỉ phát hiện sau khi ra Vô Tận Hải. Mỗi lần ta vận Băng Tâm Hóa Long Quyết, một phần long lực bị rút đi. Ban đầu ta nghĩ do thương. Sau mới thấy nó đi vào vòng giữa rồi biến mất.” Vô Song hỏi: “Biến về đâu?” “Không biết.” “Có thể về pháp khí chủ?” “Có thể.” “Người giữ pháp khí là ai?” “Không biết.” “Cô thật sự là điện hạ nhưng không được biết ai cầm chìa khóa của khóa trên người mình?” Vô Song hỏi rất thẳng. Tuyết Ly sắc mặt lạnh. “Đó là lý do ta rời.” Câu trả lời ngắn làm Tam sư muội ngừng ngay. Không cần chọc thêm.
Long Thanh từ đầu nghe rất chăm chú nhưng không theo kịp tên viện, phe hay quy trình. Hắn chỉ giữ một chỗ. “Cô nói họ gọi nó là bảo hộ?” “Ban đầu.” “Cô muốn rời mà nó không cho.” “Đúng.” “Vậy còn bảo hộ cái gì?” Tuyết Ly cau. “Có thể họ thật sự sợ ta ra ngoài sẽ bị bắt.” “Có thể.” “Long Cung lúc đó rất loạn.” “Ta hiểu.” “Có những việc trưởng bối phải quyết nhanh.” “Ừ.” Long Thanh gật hết, sau đó hỏi lại: “Nhưng cô nói không muốn bị khóa?” “Đúng.” “Vậy dù họ có lý do, cái khóa vẫn đang giữ cô trái ý.” Căn phòng yên. Tuyết Ly định nói nghĩa vụ hoàng tộc không thể chỉ nhìn ý nguyện cá nhân, nhưng câu đã lên tới môi lại dừng. Chính nàng đã chạy khỏi Hàn Long Điện vì không chấp nhận người khác dùng “vì Long Cung” quyết định thay. Nếu giờ lại tự lấy lý do đó biện hộ cho chính Long Tỏa, nàng đang đứng ở đâu? Long Thanh không nói những người kia ác. Không nói nàng đúng. Chỉ tách lý do của họ khỏi quyền của nàng. “Nếu thật sự muốn bảo vệ,” hắn nói tiếp, “thì ít nhất khi cô nói không cần kiểu này, người ta phải nói lại với cô chứ không phải đứng xa siết thêm.” Tuyết Ly nhìn hắn rất lâu. “Ngươi không hiểu hoàng tộc.” “Đúng.” “Nhưng ngươi vẫn nói.” “Ta hiểu bị buộc.” Một câu cực ngắn. Không biết hắn nghĩ tới Cửu Ly, Vô Song hay chỉ nhìn hiện tại. Nhưng ba nữ đệ tử đều im.
Sau khi có thêm thông tin, Thanh Dao lập lại sơ đồ Long Tỏa. Nàng vẽ ba vòng, ghi chức năng tạm thời: ngoài – định vị và che huyết tức; giữa – hạn chế, thu hồi long nguyên; trong – chưa rõ. Cửu Ly dùng kinh nghiệm Huyết Tỏa để so. “Huyết Tỏa của ta chủ yếu ép tám chân vĩ vào sâu và mỗi lần cưỡng phá sẽ siết huyết mạch. Nó không hút lực về một đầu khác. Long Tỏa có đầu chủ rõ.” Vô Song nói: “Giống Huyết Ấn của ta hơn ở phần có quyền từ xa, nhưng của ta gắn với Huyết Khố; cái này có vẻ gắn với một pháp khí hoặc một người giữ ấn.” Thanh Dao gật. “Vậy mục tiêu ngắn hạn không phải phá cả ba. Ta muốn làm hai việc: giữ nhánh long nguyên mới và xác định khi vòng giữa hút lực, nó ưu tiên đường nào.” Tuyết Ly hỏi: “Thử?” “Một thành.” “Hai.” “Một.” “Ta cần đủ lực để nó phản.” “Một thành hôm trước đã phản.” “Nhưng không rõ đường hút.” “Vậy một thành rưỡi.” Cửu Ly lập tức nhìn. Vô Song bật cười. “Nhị sư tỷ biết mặc cả rồi.” Thanh Dao suy nghĩ thật rồi nói: “Một thành rưỡi trong ba nhịp. Nếu mạch vai không đổi.” Tuyết Ly gật ngay. Cửu Ly nhìn Nhị sư muội như vừa chứng kiến tiến bộ lớn. Thanh Dao nói: “Đây không phải mặc cả. Đây là thử kiểm soát.” Vô Song: “Ta không nói gì.”
Thử nghiệm diễn ra ở sân phía sau vì phòng quá hẹp. Không có đại trận. Chỉ Thanh Dao giữ mạch, Cửu Ly dùng Huyễn Tâm làm lệch cảm ứng cấm trong khoảnh khắc, Vô Song đặt ba tuyến Phong – Ảnh quanh Tuyết Ly để xem Long Tỏa chọn cái nào, Long Thanh ngồi cách hơn ba trượng với Tiểu Hắc nằm gần chân. Ngao Tuyết Ly đứng giữa sân, hai tay thả lỏng. “Bắt đầu.” Thanh Dao nói. Long nguyên trong người nàng vận chậm. Một thành. Long Tỏa ấm. Một thành hai. Vòng giữa sáng. Một thành rưỡi. Ngay lập tức, ba đường đỏ lam hiện sau lưng, lực hút xuất hiện. Cửu Ly thả một ảo nhịp sang trái. Vô Song đồng thời tạo ba luồng khí giả: một mang hơi hàn, một mang long tức nàng đã thu được từ không khí, một chỉ là ma lực pha. Long Tỏa lập tức “chọn” luồng có hàn – long gần nhất, nhưng không hút hoàn toàn vì nó không có huyết. “Nó ưu tiên huyết nguyên trước, khí tức sau.” Vô Song nói. Thanh Dao nhìn nhánh mới trong cơ thể. “Đường mới đang bị ép về vòng giữa.” Tuyết Ly hỏi qua hơi thở: “Giữ được không?” “Đừng ép.” “Nếu không ép sẽ mất.” “Để cơ thể tự giữ.” Tuyết Ly khó chịu nhưng nghe. Nàng không tăng long lực. Cửu Ly làm hướng siết lệch một nhịp. Vô Song đổi ba tuyến giả liên tục. Chính trong khoảng nhiễu đó, nhánh long nguyên mới thay vì bị kéo thẳng về vòng giữa lại vòng qua một đoạn mạch cạnh sườn. Chỉ một đoạn nhỏ. Thanh Dao nói ngay: “Dừng.” Tuyết Ly thu. Long Tỏa rung rồi yên.
Không ai có đột phá. Không có thiên tượng. Nhưng Thanh Dao nhìn sơ đồ mới rất lâu. “Nó đã tự đi vòng.” Cửu Ly hỏi: “Bao nhiêu?” “Ngắn. Nhưng rõ.” Vô Song cười. “Long Tỏa không tuyệt đối.” Tuyết Ly nhìn chính bàn tay mình. Bao năm trong Long Cung, loại cấm chế cấp này luôn được mô tả gần như không thể phản nếu không có chìa khóa chủ. Bây giờ cơ thể nàng, nhờ một nhánh mạch nhỏ hình thành từ những ngày ăn cơm, rửa chén, ngâm thuốc và không cưỡng vận, đã tự đi lệch được một đoạn. Điều đó chưa đủ tháo khóa nhưng đủ phá niềm tin rằng chỉ người cầm chìa mới có thể quyết định. Long Thanh từ xa hỏi: “Xong?” Thanh Dao gật. “Xong.” “Có tốt hơn?” “Một chút.” “Vậy nghỉ.” Không có câu “ta đã nói”. Không có lời đại đạo. Tuyết Ly bỗng hiểu vì sao ba nữ tử kia có thể học ở một người luôn tưởng mình chẳng dạy gì.
Buổi chiều trở lại nhịp bình thường. Tuyết Ly bị Thanh Dao bắt nghỉ một canh giờ. Sau đó chỉ được làm việc nhẹ. Long Thanh giao nàng gấp mấy tấm dược bố đã khô. Nữ Long tộc lúc này không phản ứng dữ như trước nữa, chỉ hỏi: “Tại sao việc của ta cứ là việc vải?” “Vì không cần long lực.” “Ta có thể đọc sách.” “Cô đọc thì ngồi.” “Gấp vải cũng ngồi.” “Vậy gấp.” Tuyết Ly nhìn hắn. “Ngươi rất biết dùng người.” “Ta thiếu người.” Cửu Ly đi ngang nói: “Sư phụ đừng nói kiểu đó, người ngoài nghe tưởng Vô Danh bóc lột.” Vô Song từ dược viên đáp: “Ta xác nhận.” Thanh Dao: “Tam sư muội đang phơi thuốc.” “Đó. Bằng chứng.” Không khí nhẹ trở lại, nhưng mọi người đều hiểu buổi tối có thể Long Tỏa lại bị kích. Tuyết Ly đặc biệt không dám thả hoàn toàn cảnh giác.
Kỳ lạ là đêm đó Long Tỏa không siết.
Không tín hiệu.
Không truy dấu.
Sự yên lặng kéo qua canh một, canh hai.
Cửu Ly kiểm vòng ngoài rồi về phòng. Vô Song cũng không phát hiện khí tức Long tộc lạ. Thanh Dao cho Tuyết Ly ngủ. Long Thanh khóa cửa như thường. Tuyết Ly nằm một lúc lâu mới thả lỏng. Chính khi nàng gần ngủ, một con linh hạc của Ngoại Vụ Thanh Vân bay tới nhưng không vào thẳng Vô Danh. Nó đậu ngoài cổng, phát ba tiếng kêu theo quy củ. Cửu Ly là người ra trước. Hàn Bách gửi ngọc khẩn nhưng nội dung không phải cảnh báo tấn công.
“Ngoài sơn môn có sứ giả Vô Tận Hải, mang Long tộc phù chính thức. Không yêu cầu vào ngay. Gửi thư cho Ngao Tuyết Ly điện hạ. Hai ngày sau đoàn Long Vệ sẽ tới Thanh Vân theo đường ngoại giao.”
Cửu Ly đọc xong, Vô Song đã đứng sau. Thanh Dao cũng mở cửa. Long Thanh khoác áo ra cuối cùng. Tuyết Ly từ phòng khách bước tới, sắc mặt không còn tái nhưng lạnh hơn bình thường.
“Thư đâu?”
Ngọc tin hiện thêm một hộp nhỏ đang giữ ở Ngoại Vụ Đường. Hàn Bách hỏi có nhận không.
Tuyết Ly nói:
“Nhận.”
Không lâu sau, hộp được đưa lên bằng người của Thanh Vân. Không cấm công kích. Không độc. Chỉ có một long phù xanh sẫm cùng thư giấy chống nước. Tuyết Ly vừa thấy dấu sáp đã nhận ra.
Cửu Ly hỏi:
“Phe nào?”
“Long Vệ chính thức.”
“Tin được?”
“Không đồng nghĩa.”
Nàng mở thư.
Nội dung rất ngắn, dùng lễ nghi chuẩn:
“Phụng lệnh Long Cung, Long Vệ đoàn tiến Đông Huyền nghênh Ngao Tuyết Ly điện hạ hồi cung. Điện hạ trọng thương lưu ngoại vực, long mạch bất ổn, không nên tiếp tục hành trình riêng. Hai ngày sau, đoàn tới Thanh Vân xin diện kiến. Người dẫn đoàn: Ngao Huyền Sách.”
Vô Song đọc tới “nghênh hồi cung”, khóe miệng hơi cong.
“Lại đón.”
Tuyết Ly nhìn nàng.
“Đừng so với Huyết Ngục.”
“Ta chưa.”
“Ánh mắt ngươi có.”
Cửu Ly hỏi quan trọng hơn:
“Ngao Huyền Sách là ai?”
Tuyết Ly gấp thư rất chậm.
“Một Long Vệ thống lĩnh.”
“Tu vi?”
“Nguyên Anh trung kỳ.”
“Quan hệ?”
“Ta biết hắn từ nhỏ.”
“Tin?”
Ngao Tuyết Ly im.
Lâu hơn một chút mới nói:
“Ta từng tin.”
Không ai hỏi thêm ngay.
Long Thanh nhìn lá thư.
“Người này tới bắt cô hay tới nói?”
“Không biết.”
“Vậy hai ngày sau hỏi.”
Tuyết Ly nhìn hắn.
“Ngươi định gặp?”
“Cô đang ở nhà ta.”
“Đây là việc Long Cung.”
“Ừ.”
“Nếu ta tự đi?”
Long Thanh không trả lời thay.
“Cô muốn?”
Nàng nhìn lá thư.
Một tháng trước, nếu Ngao Huyền Sách mang Long Vệ tới, có lẽ nàng đã chọn chạy trước khi bị tìm thấy. Hai ngày nay nàng lại lần đầu có một nơi để đứng mà không cần lập tức quyết định giữa chạy và về.
“Chưa.”
Long Thanh gật.
“Vậy chờ.”
Bốn chữ.
Ngao Tuyết Ly cầm thư.
Long Tỏa sau lưng vẫn còn.
Hai vết rạn vẫn chưa khép hết.
Nhưng lần đầu khi Long Cung chính thức tới “đón”...
nàng không nghĩ ngay tới đường trốn.