QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 73: THANH LIÊN SINH VIÊM

Không ai trong Chủ Lô Điện động khi Thanh Liên Sinh Viêm dừng trước Diệp Thanh Dao.
Đó là phản ứng khó nhất.
Một linh hỏa hiếm đã tự rời nơi ngủ, bay tới trước một người có thể tương hợp với nó. Trong những câu chuyện tu tiên, đây thường là lúc người ta lập tức vận công, kết ấn, nhỏ máu, dùng thần thức thu phục, hoặc ít nhất đưa tay thử. Thanh Dao không làm. Nàng chỉ đứng. Hai tay buông tự nhiên. Linh lực thu về đan điền. Thái Sơ Sinh Mệnh Thể trong cơ thể lại tự sáng nhẹ, khiến những sinh mạch mới quanh mười ba vùng thương cũ xuất hiện cảm giác ấm.
Hàn Xích nhìn nàng. “Đừng đưa linh lực vào.”
“Ta biết.”
“Cũng đừng mở thần thức chạm hỏa tâm.”
“Ừ.”
Một đệ tử Hỏa Đan Môn không nhịn được hỏi: “Hàn trưởng lão, linh hỏa đã chủ động tới, tại sao không nhận?”
Hàn Xích không quay. “Tới không có nghĩa nhận chủ.”
“Nhưng cơ hội—”
“Ngươi tưởng linh hỏa là chó thấy người thì đi theo?”
Long Thanh đứng cạnh Tiểu... không có Tiểu Hắc ở đây, nghe so sánh lại thấy hơi kỳ. Cửu Ly quay nhìn hắn, rõ ràng cũng nhớ con chó đen trên Vô Danh Phong. Hai người cùng im.
Hàn Xích tiếp: “Linh hỏa có linh tính ở mức khác nhau. Nó có thể thích khí tức một người, ghét người khác, cộng hưởng với công pháp hoặc thể chất. Nhưng thu phục là chuyện khác. Hỏa chủng phải liên kết với đan điền, kinh mạch và thần thức. Diệp Thanh Dao hiện có kinh mạch vừa sinh lại. Nếu để linh hỏa nhập mạch ngay, dù là Sinh Viêm, áp lực cũng không nhỏ.”
Thanh Dao gật.
Nàng hiểu rõ hơn ai hết.
Chỉ mấy ngày trước, những đường sinh mạch mới còn mỏng tới mức một lần vận lực mạnh có thể làm đau. Bây giờ đã ổn nhưng chưa hoàn thiện. Thanh Liên Sinh Viêm lại là hỏa chủng đã tồn tại hàng nghìn năm. Dù tính chất ôn hòa, “ôn hòa” chỉ so với linh hỏa khác, không có nghĩa yếu như bếp lửa.
Một đệ tử khác nói nhỏ: “Nếu chờ, nó quay lại thì sao?”
Thanh Dao nghe.
Đây mới là điều khó.
Cơ duyên có thể biến mất.
Không ai bảo linh hỏa sẽ chờ nàng vài tháng.
Nếu hôm nay không nhận, ngày mai nó có thể chọn người khác.
Hoặc cổ phủ đóng.
Hoặc nhóm áo xám gây chuyện.
Hoặc bí cảnh tới chu kỳ đóng.
Có hàng chục lý do để nàng tự nói: phải thử ngay.
Đó chính là cách nàng đã sống ba năm.
Người bệnh trước mắt.
Không còn thời gian.
Ta chịu thêm một chút.
Chỉ một lần nữa.
Thanh Dao nhìn ngọn sen lửa.
Tâm nàng dao động.
Sinh mạch trong cánh tay trái lập tức căng rất nhẹ.
Long Thanh thấy ngón tay nàng co.
“Cô muốn lấy?”
Thanh Dao không phủ nhận.
“Ừ.”
“Có nguy hiểm?”
“Có.”
“Bao nhiêu?”
“Không biết.”
“Có thể hỏng kinh mạch?”
“Hàn trưởng lão nói có thể.”
“Không lấy hôm nay cô có chết?”
Nàng ngẩn.
“Không.”
“Không lấy hôm nay người khác có chết?”
“Không.”
“Vậy sao vẻ mặt cô giống cơ hội cuối?”
Thanh Dao đứng yên.
Câu hỏi rất khó chịu.
Bởi đúng.
Nàng đang nhìn linh hỏa bằng cùng tâm lý từng nhìn một bệnh nhân nguy cấp: nếu mình không làm ngay sẽ không kịp. Nhưng tình huống hiện tại khác. Không ai chết. Nàng cũng không chết. Chỉ là sợ bỏ lỡ.
Long Thanh nói: “Nếu nó thật sự hợp cô, thử cách không làm mình hỏng trước.”
Thanh Dao hỏi: “Nếu nó đi?”
Hắn nhìn đóa lửa.
“Thì đi.”
Nàng khựng.
Rất thẳng.
Long Thanh tiếp: “Cô không có nó vẫn là cô.”
Không một câu về cơ duyên.
Không một câu về nghịch thiên cải mệnh.
“Có thì tốt. Không có thì sau tính.”
Cửu Ly đứng bên nghe, bỗng thấy câu này cực kỳ giống cách hắn đối xử với mọi thứ trên Vô Danh. Một hạt không nảy thì đổi cách trồng. Một cây chết thì biết vì sao. Một thanh kiếm không học được thì luyện cơ bản. Hắn chưa từng sống với tâm lý chỉ có một cơ hội.
Thanh Dao chậm rãi thở.
“Được.”
Hàn Xích nhìn nàng. “Cô muốn thử cộng hưởng thụ động?”
“Ừ.”
“Không thu?”
“Không.”
Ông gật. “Ta hộ hỏa.”
Tạ Trường Xuân hỏi: “Làm thế nào?”
“Ngồi. Không vận công chủ động. Để Sinh Viêm quyết định khoảng cách. Nếu nó chạm ngoài cơ thể, không phản kháng nhưng không mở mạch. Nếu có dấu nhập mạch, ta cắt cộng hưởng.”
Long Thanh nghe. “Cắt có hại?”
“Ít hơn cưỡng thu.”
“Vậy được.”
Thanh Dao ngồi xuống trên nền đá.
Cách Sinh Viêm ba bước.
Không kết ấn.
Không tụ khí.
Chỉ thở.
Đóa sen lửa lơ lửng.
Một lúc đầu không có gì.
Người ngoài hành lang vẫn đứng chờ.
Người áo xám nhìn rất chăm.
Tô Cửu Ly lại nhìn hắn.
Nàng không cần nhìn linh hỏa liên tục. Thanh Dao có Hàn Xích, Lạc Yến, Tạ Trường Xuân. Việc của nàng là người phía sau.
Cửu Ly dùng Huyễn Đạo rất nhẹ, không tạo cảnh giả, chỉ làm bóng tối ở mép tường sâu hơn một chút để người áo xám khó thấy chính xác nền Chủ Lô Điện. Nàng chú ý tay áo hắn. Có vật gì đó hơi sáng rồi tắt.
Pháp khí.
Hắn đang dò.
Cửu Ly không vạch ngay.
Nàng muốn biết hắn dò gì.
Trong điện, Thanh Dao nhắm mắt.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể tự vận hành ở mức rất thấp. Nàng cảm thấy Sinh Viêm không giống ngọn lửa theo nghĩa bình thường. Nó có nhiệt, nhưng nhiệt không muốn lan. Nó thu rất chặt trong cánh sen. Khi tới gần sinh mạch, cảm giác đầu tiên không phải nóng mà là ấm, giống đặt tay gần một bát thuốc vừa đủ nhiệt. Sau đó nàng cảm thấy thứ sâu hơn: ngọn lửa có xu hướng giữ những gì đang phân tán. Một phần sinh cơ trong kinh mạch nàng vốn đi qua đường mới hơi thiếu ổn định, khi Sinh Viêm tới gần liền trở nên đều hơn.
Nàng không kéo.
Chỉ quan sát.
Đóa lửa dịch nửa bước.
Rồi thêm.
Còn hai bước.
Hàn Xích không động.
Một bước.
Sinh Viêm tới trước đầu gối Thanh Dao.
Một cánh lửa tách ra rất nhỏ, giống cánh sen mỏng bằng ngón tay, bay về bàn tay trái nàng.
Lạc Yến căng.
Long Thanh cũng.
Thanh Dao không mở mạch.
Cánh lửa chạm đầu ngón.
Không cháy.
Một luồng nhiệt đi qua da.
Dừng ở bên ngoài kinh mạch.
Giống đang gõ cửa.
Thanh Dao theo bản năng muốn mở.
Ngay lúc ấy nàng nhớ:
Nếu hôm nay không lấy được, cô có chết không?
Không.
Nàng không mở.
Cánh lửa nằm ở đầu ngón ba tức.
Sau đó tan.
Không giận.
Không phản.
Đóa sen chính hơi rung.
Hàn Xích thở ra nhỏ tới mức gần như không nghe. “Tốt.”
Một đệ tử hỏi: “Tốt gì?”
“Cô ấy không tham.”
“Linh hỏa thử?”
“Có thể.”
Long Thanh nghe thấy, quay sang. “Lửa cũng thử người?”
Hàn Xích đáp: “Linh tính đủ cao sẽ phản ứng với ý niệm.”
“Có hiểu lời?”
“Chưa chắc.”
“Vậy đừng thần hóa.”
Cửu Ly ở xa nghe suýt cười.
Sư phụ dùng đúng câu nàng thường bị nói.
Thanh Dao tiếp tục ngồi.
Lần thứ hai Sinh Viêm tới gần không phải qua tay.
Nó bay vòng sau lưng.
Một luồng ấm đi qua cánh tay, vai, dọc sống lưng rồi xuống đan điền. Không nhập. Chỉ cảm ứng.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể rung.
Vùng bản nguyên xanh quanh Kim Đan phản ứng.
Sinh Viêm cũng.
Hai thứ giống nhận ra nhau.
Không phải chủ nhân – bảo vật.
Giống hai loại sinh cơ có cùng ngôn ngữ.
Thanh Dao bỗng thấy một hình ảnh không rõ trong cảm nhận: dược liệu nằm trong lò, dược tính bị hỏa đẩy ra, một ngọn lửa xanh không thiêu mà ôm, giữ phần sống trong thuốc không mất. Không phải ký ức của người. Có thể chỉ là bản năng của hỏa.
Nàng hiểu một chút câu:
Hỏa là cầu.
Lửa nối dược và sinh mệnh.
Không phải lửa càng mạnh đan càng tốt.
Không phải đốt hết tạp chất là đủ.
Có những thứ phải giữ.
Một tia sáng xanh mỏng xuất hiện trong sinh mạch tay trái nàng.
Hàn Xích lập tức định can thiệp.
Nhưng Thanh Dao nói: “Không phải hỏa chủng.”
Ông kiểm tra.
Đúng.
Chỉ hỏa tức.
Một dấu rất nhỏ.
Không có lực phá.
“Cho giữ?”
Hàn Xích suy nghĩ.
“Được. Không dẫn sâu.”
Thanh Dao không dẫn.
Hỏa tức tự nằm ở đoạn sinh mạch ngoài.
Sau vài nhịp, nó ổn định.
Sinh Viêm lùi.
Đóa sen vẫn trước mặt.
Nhưng cộng hưởng đầu tiên đã xong.
Hệ thống trong đầu Long Thanh hiện một dòng:
Đối tượng Diệp Thanh Dao hình thành cộng hưởng sơ cấp với sinh mệnh loại linh hỏa.
Không phát hiện tổn thương.
Khuyến nghị: Dừng ở trạng thái hiện tại.
Hắn lập tức nói: “Đủ.”
Hàn Xích quay.
“Ngươi cũng nghĩ?”
“Ừ.”
Thanh Dao mở mắt.
Nàng không tiếc như trước.
Chỉ nhìn Sinh Viêm.
“Đủ.”
Hàn Xích gật. “Thu.”
Nàng không “thu”.
Chỉ đứng dậy, chủ động lùi một bước.
Đóa sen lửa lơ lửng thêm vài tức.
Rồi chậm rãi quay về cổ lô.
Một số đệ tử Hỏa Đan thở tiếc.
Một người không nhịn được: “Nó thật sự quay lại.”
Hàn Xích nói: “Vậy thì sao?”
“Diệp sư tỷ đã có cơ hội.”
“Và nàng còn nguyên kinh mạch.”
Người kia im.
Hàn Xích nhìn đám đệ tử của mình. “Các ngươi học hỏa lâu nên rất dễ mắc bệnh thấy linh hỏa là muốn thu. Nhớ một chuyện: hỏa mạnh không quan trọng bằng hỏa hợp. Thanh Liên Sinh Viêm hợp Đan Y và sinh mệnh hơn hỏa pháp công kích của Hỏa Đan Môn. Ta cưỡng lấy về cũng chưa chắc dùng tốt bằng một nửa.”
Một đệ tử hỏi: “Trưởng lão không tiếc?”
“Tiếc.”
Ông đáp rất thật.
“Nhưng tiếc không đồng nghĩa phải cướp.”
Long Thanh nghe thấy, thấy vị trưởng lão này khá được.
Sinh Viêm trở về khe dưới cổ lô.
Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, một cánh sen lửa nhỏ tách ra.
Không lớn.
Bay tới.
Dừng trước Thanh Dao.
Nàng không đưa tay ngay.
Hàn Xích nhìn. “Có thể nhận. Đây chỉ hỏa ấn, không phải hỏa chủng.”
“Có ảnh hưởng?”
“Rất ít.”
Thanh Dao nhìn Long Thanh.
Hắn lập tức nói: “Hỏi người chuyên môn.”
Nàng bật cười.
“Ta đang hỏi Hàn trưởng lão.”
“Vậy nhận nếu ông ấy nói được.”
Cánh lửa chạm cổ tay Thanh Dao.
Tan.
Một dấu sen xanh cực mờ hiện một nhịp rồi biến.
Hàn Xích thở ra. “Nó ghi nhớ cô.”
Thanh Dao nhìn cổ tay.
“Sau này?”
“Nếu còn gặp, dễ cộng hưởng hơn.”
“Không phải nhận chủ?”
“Chưa.”
Nàng gật.
Không thất vọng.
Đây là điều thay đổi rõ nhất.
Mấy ngày trước nàng có thể coi “chưa” là thất bại.
Bây giờ chỉ là chưa.
Cửu Ly lúc ấy lại không nhìn Thanh Dao. Nàng đang nhìn tay áo người áo xám.
Pháp khí trong đó đã hoạt động liên tục suốt quá trình Sinh Viêm rời cổ lô. Nàng dùng Huyễn Đạo mỏng như một lớp sương đặt lên những dao động phản ra từ nền. Không ngăn pháp khí, chỉ làm phương vị lệch.
Người áo xám cúi nhìn vật trong tay áo.
Một dấu sáng xuất hiện phía đông cổ lô.
Thật ra khoảng rỗng nằm chính giữa.
Hắn không biết.
Cửu Ly hơi cong môi.
Long Thanh nhìn sang.
Nàng chớp mắt một cái.
Ý: đang xử lý.
Hắn không hỏi.
Tôn Kỳ thì bắt đầu kiểm tra phong cấm sau khi Sinh Viêm quay lại. Sắc mặt hắn dần khó nhìn. “Có thay đổi.” Tạ Trường Xuân hỏi: “Xấu?” “Lúc hỏa rời lò, phong cấm tầng dưới yếu gần một thành. Khi quay lại hồi một phần, nhưng không hoàn toàn.” Hàn Xích lập tức tới. “Vì hỏa ấn tách?” “Không. Có thứ khác đang dò.” Cửu Ly lúc này mới nói: “Phía sau.”
Mọi ánh mắt lập tức quay về người áo xám.
Hắn không phủ nhận ngay.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Ngươi làm gì?”
“Quan sát.”
“Bằng pháp khí?”
“Ừ.”
“Dò nền?”
Một nhịp.
“Có.”
Phương Nham rút kiếm nửa tấc.
Người áo nâu phía sau lập tức căng.
Người áo xám vẫn bình tĩnh. “Ta chưa phá trận.”
Cửu Ly nói: “Nhưng ngươi đang tìm điểm yếu.”
“Chỉ đo.”
“Vậy đưa pháp khí.”
Hắn cười rất nhẹ.
“Không.”
Không khí thay đổi.
Lần đầu hắn từ chối rõ.
Tạ Trường Xuân chưa ra tay. “Ra khỏi hành lang.”
“Đây là khu chung.”
“Ngươi không có tư cách vào bí cảnh hợp pháp.”
“Vậy muốn bắt?”
“Có thể.”
Người áo xám nhìn Tạ, Hàn Xích, Cố Dược Thành, rồi nhìn Long Thanh.
Ánh mắt dừng trên hắn lâu hơn một nhịp.
Long Thanh lập tức thấy phiền.
“Đừng nhìn ta.”
Người kia hơi khựng.
“Ta chỉ tò mò.”
“Ta không.”
Cửu Ly suýt cười giữa căng thẳng.
Người áo xám cuối cùng lùi.
“Được. Ta ra.”
Hắn thật sự đi về sau cùng hai người áo nâu.
Không chống.
Càng khiến mọi người nghi.
Cửu Ly không để Huyễn Đạo bám quá sâu, chỉ giữ một dấu mùi cực nhẹ ở hành lang.
“Để họ đi?”
Phương Nham hỏi.
Tạ đáp: “Trong cổ phủ không đánh nếu chưa cần. Điểm chúng muốn vẫn ở đây.”
Long Thanh gật.
“Đúng.”
Kẻ muốn thứ dưới nền sẽ quay.
Không cần đuổi vào một hành lang có thể có bẫy.
Sau khi nhóm áo xám rời khỏi phạm vi trực tiếp, Tôn Kỳ cùng Hàn Xích nghiên cứu chín bệ phụ quanh cổ lô. Trước đó mọi người tưởng đây là nơi đặt lò con hoặc hỗ trợ hỏa trận. Nhưng khi lau bụi, mỗi bệ đều có một đường khắc giống xích.
Cửu Ly nhìn.
Một.
Hai.
Ba.
Chín bệ.
Chín xích.
Tạ Trường Xuân lập tức nhớ biểu tượng.
“Tương ứng?”
Tôn Kỳ nói: “Có thể.”
Hắn dò từng bệ.
Bảy còn hoạt động khá ổn.
Một yếu.
Một gần như không phản ứng.
Cố Dược Thành hỏi: “Bị phá?”
“Có dấu sửa cũ.”
Thanh Dao đi tới nhưng không chạm. “Thanh Liên Đan Quân từng sửa?”
“Có thể.”
Họ tìm ghi chép quanh bệ. Phần lớn đã mất. Cuối cùng, sau một phiến đá lỏng ở cạnh quan tài, Phương Nham phát hiện một ngọc bảng mỏng.
Thanh Dao đọc.
Không đầy đủ.
“Năm thứ mười bảy phong lô, người của ... lại tới, cầu Sinh Viêm dưỡng Đạo Môn.”
Tên ở giữa bị cạo.
Dòng sau:
“Nói cửa mở có thể thông thiên.”
Dòng tiếp:
“Ta không tin.”
Một đoạn mất.
“Dưới cửa không có tiên khí, chỉ có tử ý.”
Cả điện yên.
Long Thanh hỏi: “Đạo Môn là dưới nền?”
“Có thể.” Tạ nói.
Thanh Dao đọc tiếp.
“Cửu Tỏa đã tổn hai. Ta dùng Sinh Viêm dưỡng một, không dám mở.”
Cửu Ly lập tức nhìn chín bệ.
Nếu ghi chép đúng, chín bệ này không phải khóa nguyên bản mà là hệ thống Thanh Liên Đan Quân dùng hỗ trợ “Cửu Tỏa” bên dưới.
Một tổ chức đã tới yêu cầu ông dùng Sinh Viêm dưỡng Đạo Môn.
Ông phát hiện dưới đó không phải cơ duyên thành tiên.
Từ chối.
Sau đó phần tên tổ chức bị xóa.
Cửu Ly hỏi: “Có chữ còn?”
Thanh Dao nhìn vết cạo.
“Không đủ.”
Long Thanh cũng nhìn nhưng hệ thống không hiện.
Chưa đến lúc.
Tạ Trường Xuân nói: “Ghi lại. Không đoán tên.”
Cửu Ly gật.
Chưa gọi Táng Đạo Điện.
Dù rất giống.
Chứng cứ chưa đủ.
Đúng lúc ấy, một tiếng cạch rất nhỏ vang dưới nền.
Tôn Kỳ biến sắc.
“Bệ thứ tám.”
Một trong chín bệ đá vừa tắt.
Không vỡ.
Chỉ ánh hỏa mỏng bên trong mất.
Hàn Xích lập tức đặt tay lên pháp bàn. “Ai động?”
Không ai trong điện.
Cửu Ly quay về hành lang.
“Pháp khí của người áo xám.”
Tôn Kỳ nhìn số liệu. “Có một dao động ngoài vừa chạm đúng đường yếu.”
Nàng cau.
Huyễn thuật của mình đã làm sai tọa độ chính, nhưng đối phương có thể vẫn quét diện rộng. Một điểm yếu bị kích ngẫu nhiên hoặc hắn có phương pháp khác.
Hàn Xích nói: “Khởi lại bệ.”
“Khoan.”
Long Thanh lên tiếng.
Mọi người nhìn.
Hắn chỉ nền.
“Có tiếng.”
Ban đầu không ai nghe.
Sau đó...
Keng...
Rất sâu.
Không giống đá.
Kim loại.
Một âm thanh kéo dài từ dưới lòng đất.
Giống một sợi xích khổng lồ đang bị kéo qua mặt đá.
Thanh Dao lạnh sống lưng.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể trong nàng không cảm thấy sinh cơ.
Chỉ một khoảng trống.
Tử ý.
Giống dòng trên ngọc bảng.
Dưới cửa không có tiên khí, chỉ có tử ý.
Cả Chủ Lô Điện rung.
Bụi rơi.
Quan tài đá không động.
Cổ lô lại sáng.
Thanh Liên Sinh Viêm vừa trở về bỗng bùng lên dữ hơn bất kỳ lúc nào trước đó.
Chín hỏa đạo sáng.
Không.
Chỉ tám.
Bệ thứ tám tắt.
Trên bức vách phụ, hình mặt trời đen bỗng phát ánh đỏ rất mờ.
Một trong chín sợi xích sáng.
Cửu Ly nhìn.
“Không tốt.”
Hàn Xích đã tới cổ lô.
“Sinh Viêm đang tự trấn.”
Tôn Kỳ quát: “Đừng để bệ thứ hai tắt!”
Tạ Trường Xuân lập tức ra lệnh:
“Phong hành lang! Không ai ngoài đội vào! Hỏa Đan giữ hỏa đạo! Thiên Công kiểm bệ! Đan Y lùi trung tâm!”
Không hỗn loạn.
Mỗi người vào việc.
Long Thanh kéo Thanh Dao lùi một bước vì nàng còn đứng quá gần bệ.
Nàng không chống.
Cửu Ly đi cạnh hắn.
Cả ba nhìn hình mặt trời đen.
Sợi xích thứ tám đang sáng đỏ như bị thứ gì đó từ dưới kéo căng.
Một tiếng kim loại nữa vang.
Keng—
Lần này mạnh hơn.
Từ khe rất nhỏ giữa các phiến nền, một luồng khí đen mỏng như sợi tóc thoát lên.
Thanh Liên Sinh Viêm lập tức phóng một tia hỏa xanh xuống.
Khí đen cháy.
Không bùng.
Chỉ biến mất.
Nhưng toàn bộ những người trong điện đều hiểu.
Thanh Liên Đan Quân không giữ Sinh Viêm ở đây chỉ vì muốn để lại cơ duyên.
Ông đã chết.
Lò vẫn nóng.
Lửa vẫn sống.
Bởi suốt hàng nghìn năm...
ngọn lửa này còn đang làm một việc khác.
Trấn thứ nằm dưới Đạo Môn.
Long Thanh nhìn nền, sắc mặt lần đầu nghiêm hẳn từ lúc vào cổ phủ.
“Đóng lại được không?”
Tôn Kỳ đáp nhanh:
“Đang thử.”
“Vậy ưu tiên đóng.”
Hàn Xích nhìn hắn.
“Còn linh hỏa?”
Long Thanh không cần nghĩ.
“Nó đang giữ cửa. Lấy lúc này làm gì?”
Thanh Dao nghe câu đó, bàn tay vô thức chạm nơi hỏa ấn vừa biến mất trên cổ tay.
Một cơ duyên lớn ngay trước mắt.
Nhưng nếu lấy nó...
thứ dưới chân có thể ra.
Nàng không còn chút do dự.
“Không lấy.”
Hàn Xích gật.
“Ta cũng nghĩ.”
Cửu Ly nhìn hành lang nơi người áo xám vừa rút.
Ánh mắt lạnh hẳn.
Hắn nói không tranh linh hỏa.
Quả thật không tranh.
Bởi thứ hắn muốn...
có lẽ chính là khoảnh khắc mọi người di chuyển ngọn lửa khỏi vị trí trấn.
Và nếu đúng...
cuộc tranh giành linh hỏa chưa thật sự bắt đầu.
Nó chỉ là lớp ngoài của một chuyện sâu hơn rất nhiều.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 73TTS · THANH LIÊN SINH VIÊMTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...