Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 68: ĐÊM MƯA TRÊN DƯỢC XA
Mưa lớn nhất vào khoảng giữa giờ Hợi.
Nước đập lên mui dược xa dày tới mức người ngồi trong xe muốn nói chuyện phải nâng giọng hơn bình thường một chút. Long Thanh ngồi gần cửa xe số mười, thanh kiếm gỗ đặt ngang đùi, túi trữ vật bên hông đã được kéo vào trong áo để tránh nước. Tô Cửu Ly không ngồi hẳn. Nàng đứng dựa một bên cửa, mắt nhìn ra màn mưa, một tay đặt rất gần mộc bài Vô Danh nhưng không dùng thần thức quét bừa. Từ lúc phát hiện dây cảnh giới bị cắt rồi nối lại, toàn bộ trại đã âm thầm thay đổi. Đèn giảm. Người gác chuyển vị trí. Vật tư thật bị chia sang ba chiếc xe khác nhau. Xe số sáu vẫn giữ nguyên bên ngoài, vẫn có khóa, vẫn có niêm phong, thậm chí chiếc hộp giả bên trong còn được lót trọng lượng gần giống Thanh Mộc Tủy để nếu người ngoài chỉ dùng một số loại pháp khí dò khối lượng cũng không nhận ra ngay.
Long Thanh nhìn mưa một lúc rồi hỏi: “Có thấy không?” Cửu Ly đáp rất nhỏ: “Bốn.” “Cùng một nhóm?” “Ba người di chuyển giống nhau. Người thứ tư xa hơn, không cùng nhịp.” “Có thể giám sát.” “Ừ.” Nàng không quay đầu. “Ba người phía tây đã qua dây ngoài. Người còn lại vẫn trên sườn đá.” Long Thanh gật. “Tạ trưởng lão biết?” “Biết. Ta vừa truyền.” “Vậy ngồi.” Cửu Ly quay sang, hơi cong môi. “Người bảo ta ngồi lúc có người bò vào trại?” “Cô đứng lâu mỏi.” “Ta Kim Đan.” “Kim Đan không mỏi?” “Ít.” “Vậy tùy.” Nàng bật cười rất nhẹ rồi vẫn không ngồi.
Bên ngoài không có tiếng quát.
Không ai phát tín hiệu bắt người.
Đây là điều khiến bầu không khí căng hơn. Nếu chỉ muốn đánh, Tạ Trường Xuân đã có thể cho người Kim Đan quét một vòng. Nhưng họ muốn biết những kẻ kia vào vì thứ gì, có biết vật thật đã chuyển hay không, và người đứng xa kia rốt cuộc là ai. Người Huyền Cơ dùng một trận cảm ứng riêng theo dõi từng bước chân trong bùn. Cửu Ly lại chú ý phương thức di chuyển. Ba kẻ xâm nhập không đi thẳng tới xe số sáu. Chúng vòng qua hai xe lương, dừng dưới bóng một dược xa trống, chờ một đợt sấm rồi mới lướt sang. Không phải cường giả. Càng giống người làm việc bẩn có kinh nghiệm.
Một bóng đen cúi sát mặt đất gần cọc cảnh giới, rắc một ít bột xuống. Con Thanh Giác Lộc gần đó đang nằm bỗng hạ đầu sâu hơn, hơi thở chậm. Cửu Ly híp mắt. “Thuốc an thú.” Long Thanh hỏi: “Độc?” “Không. Chỉ làm linh thú lơ mơ.” “Chuẩn bị kỹ.” “Ừ.”
Ba bóng tới được xe số sáu.
Người đi đầu lấy ra một thanh kim loại nhỏ, chạm vào khóa phụ rồi không mở ngay. Hắn dùng một sợi chỉ rất mảnh luồn qua khe, giống đang thử xem phía trong có trận báo hay không. Cửu Ly nói nhỏ: “Người này không phải thích khách.” “Vì?” “Thích khách thường không quan tâm giữ khóa nguyên.” “Kẻ trộm?” “Gần.”
Long Thanh nghe thấy một âm thanh rất nhỏ ngoài kia.
Cạch.
Khóa phụ mở.
Không ai trong đoàn động.
Người áo đen thứ hai đứng che mưa bằng một tấm pháp bố, người thứ ba quay lưng nhìn hướng hộ vệ. Kẻ đầu tiên mở nắp ngoài, kiểm tra niêm phong. Hắn không phá luôn mà dùng một loại hơi nóng làm lớp keo mềm ra rồi bóc. Rất chuyên nghiệp. Nếu sáng mai dán lại, người bình thường có thể không nhận ra.
Cửu Ly hơi nâng mày. “Họ muốn chúng ta không biết mất đồ.”
Long Thanh nói: “Vậy càng giống lấy hàng.”
Chiếc hộp giả được kéo ra.
Người kia dùng một loại ngọc trắng soi qua.
Dừng.
Thử lại.
Sắc mặt dưới mũ trùm có vẻ thay đổi.
Hắn nói rất nhỏ với đồng bạn, nhưng mưa lớn khiến Long Thanh không nghe được. Cửu Ly lại đọc được khẩu hình một phần.
“Không đúng.”
Người thứ hai hỏi gì đó.
Người đầu chỉ lắc.
Sau đó cả ba lập tức đóng hộp.
Không tìm xe khác.
Không lục.
Chỉ muốn rút.
Tạ Trường Xuân lúc này mới truyền âm cho Cửu Ly: “Bắt hai. Thả một.”
Nàng đáp không thành tiếng.
Ngay khi ba người vừa rời xe số sáu khoảng mười bước, một dải ánh sáng xanh dưới đất sáng lên. Không phải trận sát. Chỉ là Khốn Túc Trận cấp thấp đã được chôn sau khi phát hiện dây bị cắt. Bùn dưới chân hai người biến thành một lớp lực dính kéo mắt cá.
“Có phục!”
Người đi đầu quát.
Ba kẻ lập tức tản.
Không ai tung đại chiêu.
Một người ném khói.
Một người dùng đoản đao cắt trận tuyến.
Người thứ ba quay đầu chạy thẳng về phía tây.
Đây chính là người được Tạ Trường Xuân cố ý để lối.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc hắn vượt khỏi vòng xe, một tiếng gầm từ sườn núi bỗng vang.
Không phải người.
Yêu thú.
Một.
Rồi nhiều.
Tất cả người trong trại lập tức đổi sắc.
Cửu Ly quay mạnh về hướng nam.
“Không phải ba người này.”
Long Thanh cũng đứng lên.
Trong mưa, hàng chục đôi mắt đỏ xuất hiện giữa rừng thấp. Không phải một loài. Có Sơn Lang, hai con Thiết Giáp Trư, vài con yêu thú nhỏ hơn. Cảnh giới từ Luyện Thể tới Trúc Cơ sơ kỳ, hoàn toàn không phải đàn tự nhiên cùng đi với nhau.
Đỗ Khang quát: “Vòng ngoài chuẩn bị! Không rời xe!”
Tạ Trường Xuân vừa muốn bắt hai tán tu vừa phải xoay sang đàn thú. Đám đột nhập cũng bất ngờ. Kẻ đang chạy phía tây nhìn đàn Sơn Lang lao tới liền chửi thành tiếng. “Mẹ nó! Không có trong thỏa thuận!”
Cửu Ly nghe rõ.
Ánh mắt lập tức lạnh.
Đám này bị thuê.
Và người thuê đang dùng cả chúng làm mồi.
Một con Sơn Lang phóng qua vũng nước, không nhắm xe số sáu mà cắn thẳng người áo đen đang chạy. Hắn lăn tránh, bị vuốt xé một đường dài sau lưng. Tiếng hét vang. Hai đồng bọn lập tức hoảng. Nếu cùng phe điều khiển thú, không thể phản ứng như vậy.
“Nhóm thứ hai.”
Cửu Ly nói.
Long Thanh gật.
“Không cần cứu kẻ chạy?”
“Nếu cứu được thì bắt.”
Nàng vừa nói xong, Phương Nham từ vòng ngoài đã dùng một đạo kiếm khí chặn con Sơn Lang thứ hai. Hắn không cứu vì thương người áo đen, mà vì muốn giữ sống để hỏi. Người kia bị kéo vào sau trận khi đã mất khả năng chạy.
Yêu thú tiếp tục tới.
Nhưng rất kỳ.
Chúng không tản ra săn người như thú đói.
Tất cả gần như dồn theo một trục.
Từ sườn nam vào giữa trại.
Cửu Ly cảm nhận mùi.
Mưa rất lớn.
Mùi loãng.
Nhưng có gì đó cay, ngọt, hơi giống máu nhưng không phải.
“Dẫn thú hương.”
Thanh Dao từ xe y tế chạy sang vị trí giao tiếp, không ra vòng trước. Nàng nghe liền nói: “Loại nào?” “Chưa biết.”
Long Thanh nhìn đàn thú.
Chúng chạy qua một khu vực nhất định rồi đổi hướng.
Một con Thiết Giáp Trư thậm chí đâm qua cây nhỏ, nhưng khi lệch khỏi hướng gió thì nó chậm lại, ngẩng mũi, sau đó lại quay vào.
Hắn hỏi: “Gió từ đâu?”
Cửu Ly nhìn mưa. “Nam tây nam.”
“Thú cũng từ đó.”
“Ừ.”
“Không phải trên xe?”
Nàng lập tức hiểu.
Nếu thuốc dẫn bôi trên xe số sáu, yêu thú phải lao vào xe.
Nhưng chúng đang lao qua một dải rộng.
Có thể mùi đặt theo đường.
Long Thanh quay Hà Lương đang nép sau xe cây. “Ông có biết nhựa cây nào mùi ngọt cay khi gặp mưa không?”
Dược nông ngẩn. “Có nhiều.”
“Đỏ?”
“Xích Dẫn Nhựa?”
“Dùng làm gì?”
“Dụ vài loại dược trùng. Nhưng yêu thú lớn nếu pha Huyết Tức Phấn cũng bị kích.”
Long Thanh lập tức hỏi: “Nhìn được?”
Hà Lương ló ra. “Nếu có cọc.”
Hai người không chạy khỏi vòng. Họ men theo mép trong, dùng đèn thấp soi dưới các tấm bạt. Cửu Ly theo sát, không cho Long Thanh đi xa. Chưa tới hai mươi bước Hà Lương đã chỉ.
“Ở đó.”
Một cọc gỗ nhỏ cắm sát đất, gần như chìm trong bùn. Trên mặt có lớp đỏ.
Cửu Ly dùng thần thức quét tiếp.
“Một hàng.”
Có sáu cọc.
Tất cả đặt tạo thành một đường dẫn từ sườn nam tới gần xe số sáu.
Không phải để yêu thú giết sạch đoàn.
Là muốn chúng tạo hỗn loạn quanh đúng khu vật tư.
Long Thanh nói: “Nhổ.”
Hà Lương hơi chần chừ. “Mùi sẽ dính.”
“Dùng dây.”
Long Thanh lấy cuộn dây mình mang theo.
Cửu Ly nhìn.
“Sư phụ thật sự dùng tới.”
“Ta nói có thể cần.”
Nàng không thể phản bác.
Hai người dùng móc kéo từng cọc, không chạm tay, ném xuống dòng nước mưa đang chảy mạnh ra khỏi thung lũng. Cọc thứ nhất đi, đàn thú hơi loạn. Cọc thứ ba mất, vài con Sơn Lang dừng lại giữa mưa, bắt đầu quay đầu. Tới cọc thứ sáu, con Thiết Giáp Trư lớn nhất gầm một tiếng, lắc đầu như vừa tỉnh khỏi cơn kích thích, sau đó bỏ chạy ngược.
Người vòng ngoài lập tức giảm công kích.
Không truy sát.
Chỉ xua.
Trong chưa tới nửa khắc, đàn thú từ một đợt tấn công tưởng nguy hiểm biến thành một đám con vật hỗn loạn đang tìm đường rời.
Tạ Trường Xuân nhìn những cọc đỏ được kéo về một mẫu.
“Ngươi thấy?”
Long Thanh lắc. “Ta thấy chúng chạy cùng hướng.”
Hà Lương nói: “Là Xích Dẫn Nhựa pha thứ khác.”
Thanh Dao đã tới gần, dùng khăn bọc cọc. “Có Huyết Tức Phấn.”
Cửu Ly cúi ngửi rất nhẹ.
Một phần mùi khiến nàng có cảm giác quen.
Không cùng loại Huyết Tầm Trùng ngày trước.
Nhưng cách phối rất giống phương pháp của người chuyên dùng huyết mùi.
Nàng không nói kết luận.
“Giữ mẫu.”
Thanh Dao gật.
Trong lúc đàn thú rút, hai tán tu còn lại bị bắt. Một người bị thương vai. Người kia gãy chân do Khốn Túc Trận và tự ngã trong bùn. Người chạy trước cũng đã bị Phương Nham kéo lại sau khi Sơn Lang đánh trọng thương. Người thứ tư đứng xa trên vách đá từ đầu...
biến mất.
Cửu Ly không truy.
Nàng chỉ đánh dấu tọa độ.
Tạ Trường Xuân nhìn. “Không theo?”
“Không.”
“Vì?”
“Người đó có thể đang chờ ta theo.”
Tạ gật.
“Đúng.”
Long Thanh đứng cạnh hơi cười.
Đại đệ tử thật sự tiến bộ.
Cửu Ly thấy.
“Người cười?”
“Không.”
“Có.”
“Khá tốt.”
“Đệ tử?”
“Ừ.”
Nàng lập tức cong môi. “Vậy tối không rửa bát?”
“Bây giờ còn nghĩ bát?”
“Ta tranh thủ.”
Thanh Dao từ xa nghe được suýt cười trong lúc đang xử lý người bị thương.
Ngay sau đợt yêu thú, y trạm trở nên bận nhất.
Không có người chết.
Nhưng chín người bị thương. Ba hộ vệ bị cắn hoặc húc. Một xa phu bị ngã gãy tay. Hai tán tu đột nhập cần giữ sống. Còn vài người bị dược hương làm chóng mặt.
Thanh Dao đứng giữa y trạm.
Bản năng đầu tiên của nàng khi nhìn nhiều người cùng lúc là muốn tự làm.
Người gãy tay.
Người chảy máu.
Người trúng dược hương.
Một hộ vệ vai rách sâu.
Trong đầu nàng đã có từng phương pháp.
Nhưng nàng dừng.
Không lao.
“Lạc sư tỷ.”
Lạc Yến đang buộc tay áo lập tức nhìn.
“Chia ba nhóm.”
“Được.”
Thanh Dao chỉ. “Chảy máu nhiều bên trái. Gãy xương giữa. Trúng hương nhưng không thương bên phải. Người áo đen kia mất máu nhiều, đưa vào nhóm một.”
Một đệ tử Đan Y hỏi: “Còn vai của Triệu hộ vệ?”
Thanh Dao dùng Thái Sơ Sinh Mệnh Thể cảm nhận rất nhẹ.
Sinh cơ ổn.
“Nhìn nhiều nhưng không nguy cấp. Xếp sau người áo đen.”
Triệu hộ vệ tự nói: “Ta chịu được.”
Thanh Dao nhìn. “Ta biết. Vì vậy chờ.”
Không phải ai kêu đau hơn chữa trước.
Không phải ai quen hơn chữa trước.
Sinh Mệnh Thể giúp nàng thấy nơi nào sinh cơ đang tụt nhanh.
Đây là năng lực phù hợp y đạo hơn việc trực tiếp bơm sinh cơ rất nhiều.
Thanh Dao không truyền bản nguyên.
Nàng dùng châm.
Thuốc.
Người.
Giao việc.
Một tán tu áo đen bị rách lưng sâu, máu không cầm vì trên móng Sơn Lang có chất làm loãng huyết. Thanh Dao không tự lấy linh lực ép mà nói: “Lạc sư tỷ giữ mạch. Tiểu Trúc rửa. Ta châm.” Ba người cùng làm. Chưa tới mười tức máu giảm.
Người thứ hai bị phản lực ở ngực.
Thanh Dao hỏi một đan y khác: “Ngươi nghe phổi.” Người kia làm. “Không thủng.” “Vậy để sau.”
Tần Mộc không có mặt nhưng nếu thấy có lẽ sẽ rất hài lòng.
Thanh Dao không còn biến mình thành trung tâm của mọi ca cứu chữa.
Nàng trở thành người khiến cả đội vận hành tốt hơn.
Long Thanh đứng ngoài y trạm, không vào làm vướng. Hắn chỉ đưa nước nóng, vải sạch và nồi đun khi được gọi. Cửu Ly đi tới nhìn.
“Nàng làm tốt.”
“Ừ.”
“Người nhìn lâu.”
Long Thanh quay.
“Cô lại?”
“Ta nói chuyên môn.”
“Vậy đúng.”
Nàng cười.
Một lúc sau Thanh Dao bước ra rửa tay. Trên tay có máu nhưng không phải của nàng. Long Thanh hỏi ngay: “Kinh mạch?” “Không sao.” “Dùng bản nguyên?” “Không.” “Mệt?” “Có một chút.” “Ngồi.”
Nàng lần này thật sự ngồi.
Cửu Ly đưa trà trước khi Long Thanh kịp.
Thanh Dao nhận. “Đa tạ.”
Cửu Ly nói: “Ta không thể để sư phụ lúc nào cũng chăm.”
Thanh Dao khựng.
Rồi cười. “Được.”
Hai nữ tử dần hình thành một kiểu cạnh tranh rất kỳ.
Không ai ngăn người kia tốt lên.
Chỉ không muốn mình biến mất khỏi khung.
Gần giờ Tý, ba tán tu bị bắt đủ tỉnh để hỏi.
Không cần tra tấn.
Tạ Trường Xuân chỉ ngồi trước mặt.
Người bị thương nặng nhất biết nếu không được Thanh Dao cứu có thể đã chết, thái độ đã mềm.
“Tên?”
“Lưu Khánh.”
“Thuộc đâu?”
“Tán tu.”
“Người thuê?”
“Không biết.”
“Nhận việc qua ai?”
“Mã Hầu.”
Cửu Ly đứng sau nghe tên lập tức nhìn Tạ.
Khớp.
“Mã Hầu giao gì?”
“Lấy ba thứ.”
“Gì?”
“Người kia nói... ba thứ mở cửa bằng mộc khí.”
“Cụ thể?”
Lưu Khánh nuốt.
“Thanh Mộc Tủy. Nguyệt Tức Phấn. Mộc Linh Tinh.”
“Biết dùng làm gì?”
“Không.”
“Biết xe?”
“Họ cho.”
“Ai?”
“Mã Hầu.”
“Dặn giết người?”
“Không.”
“Dặn nếu bị phát hiện?”
“Rút.”
“Yêu thú?”
Lưu Khánh lập tức đổi sắc.
“Không phải chúng ta!”
Người cạnh cũng vội nói: “Không có! Chúng ta chỉ lấy hàng!”
Phản ứng rất thật.
Tạ tiếp: “Nếu không lấy được?”
Lưu Khánh hơi chần chừ.
“Xác nhận.”
“Xác nhận gì?”
“Đồ có còn trên xe không.”
“Rồi báo?”
“Ừ.”
“Cho ai?”
“Mã Hầu.”
“Còn nếu Mã Hầu không ở?”
“Một ngọc phù dùng một lần.”
Cửu Ly hỏi: “Ở đâu?”
Người kia chỉ túi.
Ngọc phù được lấy.
Không có ký hiệu.
Người Huyền Cơ kiểm tra.
“Chỉ truyền một chiều. Đã kích lúc mở hộp.”
Cửu Ly nhìn xe số sáu.
Vậy người phía sau đã biết hộp giả.
Hoặc ít nhất biết vật không còn ở vị trí cũ.
Long Thanh hỏi: “Có sao không?”
Tạ Trường Xuân đáp: “Không lớn. Vật thật đã chia.”
Thanh Dao nói: “Nhưng họ sẽ biết chúng ta đề phòng.”
“Cũng tốt.” Cửu Ly nói. “Đỡ diễn.”
Nàng lấy cọc dẫn thú đã bọc ra.
“Còn cái này?”
Ba tán tu đều lắc.
Lưu Khánh nhìn rất kỹ.
“Không phải của ta.”
“Biết loại?”
“Không.”
“Người thứ tư?”
“Người nào?”
Cửu Ly nhìn mắt.
Không giả.
Ba kẻ này thật sự không biết người quan sát trên vách đá.
Nhóm thứ hai.
Càng rõ.
Tạ Trường Xuân không hỏi thêm nhiều. Giữ ba người, chờ tới trạm Bạch Thạch giao cho Dược Vương Cốc xử lý. Không giết. Chúng trộm và phá trận, phải chịu phạt, nhưng chưa giết ai.
Đêm tiếp tục.
Mưa giảm sau giờ Tý.
Không có đợt tấn công thứ hai.
Cửu Ly cùng người Huyền Cơ kiểm tra lại mép trại. Ở cọc thứ tư, nàng lấy được một ít bột chưa bị nước cuốn hết. Mùi rất nhẹ.
Nàng dùng ngón tay đưa gần mũi rồi lập tức dừng.
Một ký ức lóe.
Cứ điểm Huyết Ảnh.
Mùi huyết dẫn.
Không giống.
Nhưng có nền xử lý tương tự.
Thanh Dao tới. “Đừng ngửi trực tiếp.”
“Ta chỉ một chút.”
“Nàng nói như người bệnh không nghe lời.”
Cửu Ly nhìn.
“Cô bắt đầu học sư phụ ta?”
“Có lẽ.”
Nguy hiểm.
Nhưng nàng vẫn đưa mẫu.
Thanh Dao dùng dược giấy.
“Một phần Huyết Tức Phấn. Một phần Xích Dẫn Nhựa. Còn một thành phần ta không biết.”
“Có liên quan Huyết Ảnh?”
“Không thể nói.”
“Ta biết.”
Cửu Ly ghi.
Không kết luận.
Đây là thứ nàng đã học được khó nhất.
Một dấu giống không phải một đáp án.
Gần sáng, Long Thanh cuối cùng ngủ được hơn một canh giờ trong xe. Khi tỉnh, mưa chỉ còn lất phất. Trại bừa bộn nhưng không thiệt hại lớn. Một xe bị móp. Ba cọc trận gãy. Hai thùng cây đổ nhưng không chết. Người bị thương đều ổn.
Thanh Dao vẫn thức.
Hắn thấy nàng ngồi ngoài y trạm, mắt hơi mệt.
“Cô chưa ngủ?”
“Ta trực.”
“Bao lâu?”
“Gần hai canh giờ.”
“Đổi ca.”
“Đang chờ.”
“Người khác?”
“Lạc sư tỷ ngủ trước.”
Long Thanh gật.
Ít nhất biết chia.
Hắn đưa một cái bánh.
Thanh Dao nhìn.
“Ăn.”
Nàng nhận.
“Đa tạ.”
Cửu Ly từ đâu đi tới, đưa thêm một chén nước nóng.
“Diệp cô nương, uống.”
Thanh Dao nhận tiếp.
Long Thanh nhìn hai người.
“Khá hợp.”
Cả hai đồng thời nhìn hắn.
“Gì?”
“Không.”
Cửu Ly nói trước.
Thanh Dao cũng cười.
Xa hơn, trời bắt đầu sáng.
Không ai trong đoàn biết trên một vách đá cách thung lũng hơn ba dặm, có hai người đang nhìn xuống qua một mảnh kính pháp khí.
Một người mặc áo xám.
Người còn lại áo nâu.
Áo nâu nói: “Ba người thuê bị bắt.”
“Không quan trọng.”
“Vật thật đã chuyển.”
“Ta biết.”
“Họ chia ít nhất ba xe.”
“Ừ.”
“Có cần cướp từng xe?”
Người áo xám lắc.
“Không.”
“Nhưng không có Thanh Mộc Tủy và Mộc Linh Tinh, chúng ta vào tầng cuối khó hơn.”
“Không cần chúng ta mở.”
Áo nâu nhìn.
“Ý?”
Người áo xám thu kính.
“Để họ mở.”
“Dược Vương Cốc?”
“Ừ.”
“Sau đó?”
“Chúng ta chỉ cần đi qua.”
Áo nâu im.
Một lúc sau hỏi: “Nếu họ phát hiện vật dưới nền?”
Người áo xám nhìn về đoàn xe đang thu dọn.
“Ghi ai phát hiện trước.”
“Không giết?”
“Chưa.”
“Điện...”
Hắn vừa định nói tiếp, người áo xám đã nhìn.
Áo nâu lập tức ngừng.
“Ta hiểu.”
Hai người rời vách.
Không để dấu.
Phía dưới, Tô Cửu Ly đang kiểm tra bản đồ bỗng ngẩng đầu về hướng đó.
Không thấy gì.
Nàng không đi.
Chỉ ghi một chấm nhỏ lên mép giấy.
Long Thanh hỏi: “Lại linh cảm?”
“Ừ.”
“Nguy hiểm?”
“Chưa.”
“Vậy ăn sáng.”
Cửu Ly nhìn hắn rồi cười.
“Vâng, sư phụ.”
Đêm mưa kết thúc.
Nhưng từ thời điểm ấy, đoàn Dược Vương Cốc – Thanh Vân đã hiểu rõ một chuyện.
Có người không cần cướp cổ đồ.
Không cần giành linh dược.
Thậm chí không cần tự mở cửa.
Chúng chỉ cần đi sau.
Đợi người phía trước làm xong mọi việc.
Rồi bước vào nơi cuối cùng.