Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 120: LONG NỮ KHÔNG BIẾT GHEN
Ngao Tuyết Ly dành gần nửa buổi sáng sau đêm hàn phát để phủ nhận một chuyện không ai chính thức buộc tội nàng. Sau khi Long Thanh về ngủ, nàng ngồi ở bàn uống thuốc, Cửu Ly đối diện, Thanh Dao kiểm sổ, Vô Song dựa cửa. Tuyết Ly nói lần thứ ba: “Đó là phản xạ chữa thương.” Cửu Ly gật. “Ừ.” “Băng Long huyết đang tìm điểm không có linh lực áp chế.” “Ừ.” “Không liên quan người cụ thể.” Thanh Dao ngẩng khỏi sổ. “Có liên quan một phần.” Tuyết Ly quay. “Cô vừa ghi là mốc không tạo áp lực huyết mạch.” “Đúng. Hiện tại sư phụ là mốc rõ nhất.” “Vì hắn không có linh lực.” “Có thể.” “Vậy chỉ vậy.” Thanh Dao đáp rất bình tĩnh: “Ta chưa nói hơn.” Chính kiểu không tranh làm Tuyết Ly thấy mình đang tự giải thích quá nhiều. Vô Song cuối cùng không nhịn được. “Điện hạ, không ai hỏi cô có thích sư phụ.” Tuyết Ly lạnh mắt. “Ta cũng không nói.” “Cô nói ba lần về lý do ôm.” “Ta không ôm.” Cửu Ly nhìn. “Cô ôm cánh tay.” “Đó không gọi là ôm người.” Vô Song hỏi: “Vậy gọi là gì?” “Giữ điểm ổn định.” Tam sư muội quay sang Thanh Dao. “Có thuật ngữ y nào đẹp hơn không?” Thanh Dao nghĩ thật. “Không cần.” Cửu Ly phải cúi uống trà để che cười. Tuyết Ly nhận ra mình càng nói càng tệ, cuối cùng đặt chén xuống. “Chuyện này kết thúc.” Ba người đồng thanh: “Được.” Chính sự đồng thanh càng làm nàng nghi cả ba đang cố nhịn.
Long Thanh ngủ hết một canh giờ rồi dậy như không có gì. Cổ tay vẫn hơi đỏ nhưng không đau. Hắn ăn bữa sáng muộn, ngồi dưới Tiểu Thanh xem mấy hạt mới nảy. Cửu Ly đi từ bếp ra, theo thói quen ngồi xuống bên trái rồi khoác tay hắn để nhìn vào khay. Đây là hành động nàng đã làm từ rất lâu, trước cả khi Thanh Dao và Vô Song bái sư. Long Thanh lúc đầu còn cứng người, giờ đã quen một phần nhưng vẫn phản ứng. “Cô ngồi sát quá.” “Ta xem hạt.” “Có thể xem từ ghế.” “Chỗ này rõ hơn.” “Cô là hồ ly, mắt tốt.” “Sư phụ biết ta là hồ ly mà còn nói.” Nàng cười, cằm gần chạm vai hắn. Long Thanh hơi đỏ tai nhưng không rút tay mạnh. Ngao Tuyết Ly đang ngồi cách đó một bàn uống trà. Nàng nhìn đúng một nhịp. Sau đó cúi chén.
Một lớp băng mỏng xuất hiện ở mép chén.
Thanh Dao đang đi ngang dừng.
Vô Song cũng thấy.
Cửu Ly thì khỏi nói.
Không ai nói ngay.
Tuyết Ly nhấp một ngụm rồi nhận ra trà lạnh hơn bình thường. Nàng nhìn chén. Hàn khí từ ngón tay mình đang đi vào men. Lập tức thu.
Long Thanh không để ý. “Thanh Dao, hôm nay nước lạnh à?”
Thanh Dao đáp:
“Không.”
“Trà Tuyết Ly đóng băng.”
Ngao Tuyết Ly lạnh mặt. “Ta đang luyện kiểm soát.”
Thanh Dao hỏi: “Cô có chủ động?”
“Có.”
Vô Song ho.
Cửu Ly hỏi rất dịu:
“Ngao cô nương, cô lạnh à?”
Tuyết Ly nhìn.
“Băng Long không biết lạnh.”
“Vậy chén lạnh.”
“Long nguyên dao động.”
“Vì?”
“Vết thương.”
Thanh Dao lập tức nói: “Mạch hiện tại ổn.”
Tuyết Ly quay sang Nhị sư tỷ như không tin người này lại phá lý do nhanh vậy.
Vô Song cuối cùng góp:
“Có thể chén trà ghen.”
“Câm.”
“Ta đang suy luận vật thể.”
“Ta sẽ đóng băng ngươi.”
Thanh Dao: “Không được vận quá một thành.”
Vô Song mỉm cười chiến thắng.
Cửu Ly vẫn khoác tay Long Thanh, lần này rõ ràng biết mình đang làm gì nhưng không tăng thêm. Nàng không muốn biến việc này thành trò đùa ác ý. Chỉ cần xác nhận phản ứng đã đủ.
Buổi trưa, tình huống lặp lại theo cách khác. Hàn Bách gửi lên một bản hải đồ lớn của Vô Tận Hải do Ngoại Vụ Đường mượn được. Vô Song là người hiểu tuyến thương nhất nên cùng Long Thanh trải bản đồ trên bàn, chỉ các đường từ Đông Huyền ra biển. Long Thanh chưa từng đi Vô Tận Hải, hỏi rất nhiều chuyện đời thường: linh chu đi bao lâu, tàu biển có rẻ hơn không, bão linh lực thế nào, người thường sống trên đảo bằng gì, cá biển có đắt không. Vô Song đứng bên phải hắn, vì bản đồ lớn nên phải cúi khá sát để chỉ. Nàng không dùng mị, nhưng khoảng cách vẫn gần. “Từ đây ra Thương Lan Thành có hai tuyến. Tuyến bắc nhanh nhưng qua vùng hải thú. Tuyến nam vòng hơn, thương thuyền nhiều.” Long Thanh hỏi: “Nếu mang Thanh Dao và người bị thương?” “Tuyến nam.” “Nếu chỉ đi xem?” “Vẫn nam. Sư phụ không biết chiến.” “Đúng.” Tuyết Ly ngồi đối diện đọc một ngọc Hải Môn, mắt lại nâng lên đúng lúc Vô Song cúi gần vai Long Thanh. Hàn khí trên đầu ngón tay nàng lan ra mặt bàn, đóng một đường trắng rất mỏng trên cạnh gỗ.
Lần này Thanh Dao không ở đó.
Cửu Ly có.
Đại sư tỷ nhìn băng rồi nhìn Tuyết Ly.
Nữ Long tộc tự thu ngay.
Cửu Ly không nói “ghen”. Chỉ hỏi:
“Long nguyên lại dao động?”
“Ừ.”
“Vết thương?”
Tuyết Ly im một nhịp.
“Có thể.”
Vô Song quay đầu. “Ta cách sư phụ gần quá?”
Tuyết Ly lạnh mắt. “Liên quan gì?”
“Ta hỏi.”
“Không.”
Vô Song lập tức đứng thẳng, lùi hẳn một bước. “Vậy được.”
Chính việc nàng lùi khiến Tuyết Ly càng thấy khó chịu không rõ lý do. “Ngươi không cần lùi.”
“Cô vừa nói không liên quan.”
“Đúng.”
“Vậy ta đứng đâu cũng được.”
“Ừ.”
Vô Song lại cúi sát bản đồ.
Băng trên cạnh bàn xuất hiện lần hai.
Cửu Ly nhắm mắt.
“Được rồi.”
Nàng kéo Vô Song sang bên mình. “Tam sư muội, cô cố ý.”
Vô Song cười rất thành thật. “Lần hai có.”
Tuyết Ly đứng dậy.
“Ta về phòng.”
Long Thanh cuối cùng mới ngẩng. “Cô khó chịu?”
“Không.”
“Vậy sao đi?”
“Đọc trong phòng yên hơn.”
“Ừ.”
Hắn lại nhìn bản đồ.
Ngao Tuyết Ly đi được ba bước thì nghe Vô Song nói nhỏ sau lưng: “Sư phụ không hiểu thật.” Cửu Ly đáp: “Đừng nói.” Nàng bước nhanh hơn. Hàn khí ở gót chân để lại hai dấu sương rất mờ.
Chiều, Thanh Dao biết chuyện từ Cửu Ly. Nàng không cười. Đây là điểm khác hai người kia. Nàng tới phòng Tuyết Ly, kiểm mạch, sau đó nói: “Tâm trạng đang tác động Băng Long nguyên.” Tuyết Ly đáp: “Ta biết.” “Không chỉ lúc giận.” “Băng Long huyết vốn phản cảm xúc.” “Vậy cô cần nhận biết cảm xúc sớm hơn huyết mạch.” “Ta kiểm soát được.” “Hai chén trà và một cạnh bàn.” Tuyết Ly im. Thanh Dao nói tiếp: “Ta không quan tâm gọi cảm xúc đó là gì. Nhưng phủ nhận nó không làm long nguyên biến mất.” “Cô cho rằng ta ghen?” Thanh Dao nghĩ. “Ta không cần kết luận.” “Vậy tại sao tới?” “Vì nếu cô không nhận ra lúc tâm trạng đổi, Long Tỏa có thể lợi dụng dao động để kéo mạch.” Đây là lý do đủ chuyên môn để Tuyết Ly không thể đuổi. “Ví dụ?” “Khi cô tức, Băng Long nguyên dâng. Khi cô căng, long tâm siết. Khi cô cảm thấy an toàn, hàn khí giảm. Nếu có một cảm xúc khiến cô vô thức tăng hàn, cô cần biết trước khi cấm biết.” Tuyết Ly nhìn tay. “Vậy chỉ là kiểm soát cảm xúc.” “Đúng.” “Không liên quan ghen.” “Nếu cô không muốn gọi vậy, không cần.” Thanh Dao nói rất tự nhiên. “Tên không quan trọng bằng việc biết nó tồn tại.”
Tuyết Ly ngẩng.
Câu này quen.
“Cô từng nói với Vô Song?”
“Gần giống.”
“Cửu Ly?”
“Cũng.”
Nữ Long tộc thở. “Vô Danh chữa người bằng cùng mấy câu?”
Thanh Dao khẽ cười. “Không. Mỗi người tự dùng.”
Chiều muộn, Ngao Tuyết Ly ra sân lại. Long Thanh đang cắt một đoạn trúc làm giá cho cây non. Cửu Ly ở cạnh buộc dây. Vô Song đã đi Thanh Vân Thành. Thanh Dao trong dược viên. Tuyết Ly đứng xa một chút rồi tự kiểm cảm giác. Cửu Ly cúi gần Long Thanh. Hàn khí trong người hơi động. Nàng không lập tức phủ nhận. Chỉ ghi nhận: khó chịu. Lý do? Không biết. Có phải vì hành vi quá thân mật? Có thể. Vì sao trước kia không để ý? Không biết. Vì Long Thanh đã thành mốc an toàn của long mạch? Có thể. Vì đêm qua nàng từng ôm tay hắn? Không muốn nghĩ. Hàn khí tăng thêm vì chính việc không muốn nghĩ. Tuyết Ly lập tức thở chậm. Long nguyên hạ.
Cửu Ly nhìn thấy hết.
Nàng buộc xong dây rồi đi tới.
“Đi được không?”
“Được.”
“Vai?”
“Ổn.”
“Long Tỏa?”
“Không phản.”
Cửu Ly gật. Hai người đứng cạnh một lúc. Sau đó Đại sư tỷ nói: “Ta không định trêu cô quá.” Tuyết Ly lạnh nhạt: “Ta không cần cô nhường.” “Không phải nhường.” “Vậy?” “Ta biết cảm giác không hiểu mình đang cảm gì.” Cửu Ly nhìn Long Thanh ở xa. “Ta từng bị Huyết Tỏa, bị truy, sống quá lâu với việc phải đề phòng. Khi tới đây, có lúc chính ta cũng không biết thứ mình muốn là an toàn, biết ơn, thích ở lại hay thích người.” Tuyết Ly nhìn nàng. Cửu Ly nói tiếp: “Không cần đặt tên ngay.” “Ta không có gì cần đặt tên.” “Được.” “Ta chỉ...” Tuyết Ly dừng. Cửu Ly không thúc. Một lúc sau nàng nói: “Ta không thích nhìn cô quá gần hắn.”
Cửu Ly mắt cong.
Tuyết Ly lập tức lạnh giọng:
“Đừng cười.”
“Ta không.”
“Ngươi đang cười.”
“Ta vui vì cô nói thật.”
“Không phải ghen.”
“Ta có nói không?”
“Vô Song sẽ nói.”
“Tam sư muội nói mọi thứ.”
Tuyết Ly nhìn Long Thanh. “Quan hệ sư đồ của các ngươi vốn như vậy?”
Cửu Ly đáp thẳng: “Ta thích sư phụ trước khi chính thức bái.”
Tuyết Ly quay phắt.
“Cô nói thẳng?”
“Ừ.”
“Hắn biết?”
“Biết một phần.”
“Vẫn nhận cô làm đệ tử?”
“Ừ.”
“Không kỳ?”
“Có thể. Nhưng chúng ta đều là người trưởng thành, sư phụ chưa từng dùng danh sư đồ ép chuyện tình cảm. Ta cũng không bái để đổi lấy tình cảm.”
Tuyết Ly im.
“Thanh Dao?”
“Cảm xúc của nàng chậm hơn.”
“Vô Song?”
“Rõ là bị hấp dẫn, còn gọi tên thế nào nàng đang học.”
“Còn hắn?”
Cửu Ly cười.
“Cái này cô tự hỏi.”
Ngao Tuyết Ly lập tức: “Ta không cần.”
“Được.”
Cửu Ly quay đi.
Tuyết Ly lại thấy mình vừa hỏi quá nhiều.
Bữa tối hôm ấy Vô Song trở về mang theo bánh ngọt từ Thanh Vân Thành. Nàng vừa đặt xuống đã nhìn Tuyết Ly rồi nhìn Cửu Ly, lập tức cảm được không khí có chút khác. “Ta bỏ lỡ gì?” Cửu Ly đáp: “Không.” Tuyết Ly cũng: “Không.” Vô Song nhìn hai người. “Chắc chắn có.” Thanh Dao đặt bát canh xuống. “Ăn.” Long Thanh không quan tâm tuyến ngầm, chỉ hỏi bánh bao nhiêu. “Hai linh thạch.” Vô Song đáp. Hắn cau. “Đắt.” “Có nhân linh quả.” “Vẫn đắt.” “Ta trả.” “Cũng là tiền.” Tuyết Ly nghe câu quen, khóe môi rất nhẹ động. Long Thanh thấy. “Cô cười?” “Không.” “Ta thấy.” “Ngươi nhìn nhầm.” Vô Song lập tức nói: “Điện hạ biết cười, tin lớn.” Tuyết Ly quyết định ăn bánh, không nói.
Trong lúc ăn, Vô Song bỗng nhớ chuyện ở Thanh Vân. Có hai nữ đệ tử hỏi nàng Long nữ mới tới đẹp thế nào. Nàng kể lại như chuyện vui. Cửu Ly hỏi: “Cô trả lời sao?” “Rất đẹp.” Vô Song nhìn Tuyết Ly. “Ta không nói dối.” Tuyết Ly không phản ứng. Long Thanh đang ăn, bị kéo vào rất tự nhiên khi Vô Song hỏi: “Sư phụ thấy sao?”
Cả bàn hơi yên.
Long Thanh ngẩng.
“Gì?”
“Ngao Tuyết Ly đẹp không?”
Tuyết Ly lập tức nhìn Vô Song.
“Ngươi hỏi làm gì?”
“Ta tò mò.”
Long Thanh đáp như mọi lần:
“Đẹp.”
Tuyết Ly cứng một nhịp.
Vô Song không dừng.
“Rất?”
“Ừ.”
Cửu Ly lập tức xen:
“Kiểu nào?”
Long Thanh nhìn Đại đệ tử. “Cô bắt đầu giống Vô Song.”
“Ta hỏi thay.”
“Không cần phân kiểu.”
Vô Song cười. “Sư phụ từng phân ta giống rượu, Thanh Dao giống trà, Đại sư tỷ sáng. Tuyết Ly thì sao?”
Thanh Dao muốn nói đừng ép, nhưng Long Thanh đã thật sự nghĩ.
Hắn nhìn Ngao Tuyết Ly.
Nữ Long tộc ngồi thẳng, tóc trắng pha xanh rơi sau vai, mắt băng lam, khí chất lạnh dù đang ăn canh rau ở Vô Danh.
Long Thanh nói:
“Giống nước đá dưới nắng.”
Cả bàn im.
Tuyết Ly hỏi trước khi kịp ngăn:
“Ý gì?”
“Nhìn lạnh.”
Nàng lạnh mặt.
Vô Song cố nhịn cười.
Long Thanh nói tiếp:
“Nhưng sáng.”
Nụ cười Vô Song dừng.
Cửu Ly nhìn sư phụ.
Thanh Dao cũng.
Ngao Tuyết Ly không nói.
Một lúc sau mới cúi xuống bát.
“Ví dụ kỳ.”
Long Thanh gật. “Ta không giỏi ví dụ.”
Vô Song chống cằm. “Ta thấy khá.”
Cửu Ly hơi hừ nhưng không phản đối.
Thanh Dao tiếp tục ăn.
Không ai nói thêm.
Chỉ có một điều rất nhỏ xảy ra.
Hàn khí quanh Ngao Tuyết Ly giảm.
Chén trà trước tay nàng vốn luôn mát hơn những người khác, lần này còn giữ được hơi ấm.
Thanh Dao nhìn thấy.
Không ghi ngay.
Ít nhất không trước mặt nàng.
Sau bữa, linh hạc từ Thanh Vân mang lên một ngọc tin mới của Ngao Huyền Sách. Hắn đã rời khỏi địa giới Thanh Vân nhưng dùng kênh Ngoại Vụ gửi ba nội dung. Thứ nhất, Long Cung đồng ý cung cấp thêm dữ liệu Hải Môn thuộc quyền Ngao Tuyết Ly được biết. Thứ hai, Hội nghị tạm chấp nhận nàng trì hoãn hồi cung trong thời gian ngắn vì thương thế, nhưng chưa công nhận việc từ chối Long Tỏa. Thứ ba mới là quan trọng nhất:
“Qua đối chiếu hồ sơ nội bộ, Ngự Long Quyền trên Long Tỏa của điện hạ cao hơn mức được ghi trong Hàn Long Điện. Có khả năng cấm chế đã bị một phe khác can thiệp sau nghi thức ban đầu. Ngự Long Viện đang tra. Một bản ghi cổ liên quan cấu trúc khế tự nguyện từng được chuyển qua điểm dừng Long tộc cũ tại Thương Lan Hải Khẩu. Nếu điện hạ muốn kiểm nguồn Long Tỏa mà không lập tức hồi cung, có thể tìm manh mối ở đó.”
Bên dưới là một địa điểm:
THƯƠNG LAN HẢI KHẨU – CỔ TRẠCH HẢI LONG.
Cửu Ly đọc xong, nhìn Tuyết Ly.
“Đi?”
Thanh Dao lập tức nói: “Chưa.”
Tuyết Ly nhìn.
“Ta chưa hỏi cô.”
“Ta biết. Ta nói thương chưa đủ.”
Vô Song cười.
“Nhị sư tỷ chặn từ trước.”
Long Thanh hỏi: “Bao xa?”
Vô Song mở hải đồ vừa mang về. “Từ Thanh Vân tới Thương Lan Thành vài ngày nếu linh chu tốt. Từ đó mới tới Hải Khẩu.”
“Có biển?”
“Có.”
“Phải đi thuyền?”
“Có thể.”
Long Thanh nhìn bản đồ, không giấu tò mò. Hắn chưa từng đi Vô Tận Hải.
Tuyết Ly thấy.
“Ngươi muốn đi?”
“Ta chưa thấy biển ở thế giới này.”
“Chỉ vì vậy?”
“Còn xem cái khóa.”
Cửu Ly cười. “Sư phụ rất thật.”
Thanh Dao nói: “Ít nhất chờ vết vai ổn hẳn ngoài, nhánh long nguyên giữ được ba vòng liên tiếp và không hàn phát thêm.”
Tuyết Ly hỏi:
“Bao lâu?”
“Khoảng vài ngày nếu ổn.”
“Không một tháng?”
“Không.”
“Được.”
Nàng nhìn địa điểm Thương Lan Hải Khẩu rất lâu.
Trước kia mục tiêu duy nhất của nàng là thoát khỏi Long Tỏa.
Phá.
Cắt.
Chạy.
Nhưng sau khi biết bên trong khóa có Ngự Long Quyền, câu hỏi đã thay đổi.
Không chỉ là làm sao tháo.
Mà là tại sao một truyền thừa Long tộc lại cho phép một người giữ quyền điều khiển cơ thể người khác.
Có từng tồn tại một cách khác không?
Một loại khế mà hai bên đều có thể nói không?
Một quan hệ giữa người và linh thú không cần ai làm chủ tuyệt đối?
Nàng nhớ Tiểu Hắc nằm ngoài cửa dù Long Thanh gọi.
Nhớ con cá chỉ tới khi muốn ăn.
Nhớ Tiểu Kim tự do chạy quanh chuồng.
Nhớ câu:
“Nó không muốn.”
Ngao Tuyết Ly khép hải đồ.
“Ta sẽ đi Thương Lan Hải Khẩu.”
Long Thanh hỏi:
“Khi khỏi?”
“Ừ.”
Thanh Dao gật.
Cửu Ly hỏi:
“Điều tra Long Tỏa?”
“Không chỉ.”
Vô Song nhướng.
“Còn gì?”
Tuyết Ly nhìn ra sân, nơi Tiểu Hắc đang nằm đúng chỗ cũ, hoàn toàn không quan tâm một Chân Long điện hạ đang suy nghĩ về đạo.
“Ta muốn biết...”
Nàng nói rất chậm.
“Long tộc trước kia có từng biết cách đứng cạnh một sinh linh mà không cần dùng quyền ngự hay không.”
Không ai cười.
Ngay cả Vô Song.
Bởi câu hỏi ấy đã không còn chỉ là chuyện tháo một chiếc khóa.
Nó bắt đầu giống một con đường.
Và ở trong đầu Long Thanh, hệ thống vốn im suốt mấy ngày bỗng hiện lên một dòng rất ngắn:
[Phát hiện khuynh hướng đạo niệm tiềm năng.]
Đối tượng: Ngao Tuyết Ly.
Hướng chưa hoàn chỉnh: NGỰ LINH.
Long Thanh nhìn hai chữ.
Rồi nhìn nữ Long tộc đang cúi trên hải đồ.
Hắn cau mày.
“Ngự Linh?”
Hệ thống không giải thích.
Long Thanh nghĩ một lúc.
Sau đó tắt bảng.
“Lại một người?”
Tiểu Hắc ngoài cửa mở mắt.
Long Thanh nhìn nó.
“Nhà thật sự sắp hết phòng.”
Tiểu Hắc nhắm lại.
Không ai trong sân biết một dòng rất nhỏ vừa xuất hiện.
Nhưng từ khoảnh khắc Ngao Tuyết Ly tự hỏi liệu ngự có nhất thiết phải đồng nghĩa với ép phục...
con đường của Tứ đệ tử Vô Danh sau này đã xuất hiện nét đầu tiên.