QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 124: MỘT CUỘC ĐẤU GIÁ NHỎ BÊN BIỂN

Thương Lan Hải Hội nằm gần trung tâm thành nhưng không giống những lầu đấu giá nội địa Long Thanh từng thấy. Tòa nhà xây bằng đá xanh pha san hô đen, tầng dưới mở rộng cho thương nhân phàm và tu sĩ thấp cấp đổi hàng, tầng trên mới là khu đấu giá. Trần đại sảnh treo những khối ngọc nước trong suốt, bên trong có cá nhỏ phát sáng bơi vòng, vừa làm đèn vừa điều hòa độ ẩm. Long Thanh vừa bước vào đã nhìn lên. “Cá sống trong đèn?” Tuyết Ly đáp: “Linh Ngư Quang, không cần nhiều nước.” “Có mệt không?” “Hệ thống ngọc có dòng nước luân chuyển.” “Ồ.” Vô Song nhìn hắn. “Sư phụ quan tâm cá hơn đấu giá.” “Chưa bắt đầu.” Cửu Ly cười. Thanh Dao nhắc: “Chúng ta vào phòng trước.” Nhờ thư giới thiệu từ Ngoại Vụ Thanh Vân và một ngọc bảo lãnh của thương hội liên kết, năm người được xếp phòng số hai mươi ba ở tầng hai, không phải phòng cao cấp nhưng có màn che thần thức đủ tốt. Điều làm Long Thanh hài lòng nhất là không mất năm linh mỗi người. Tuyết Ly thấy hắn nhìn thư miễn phí hai lần, cuối cùng chỉ thở dài. Nàng đã dần chấp nhận sư phụ tương lai của mình — dù nàng chưa gọi vậy — có thể xem năm linh thạch là chuyện đáng quan tâm ngang cổ bia.
Trước giờ đấu giá, Cửu Ly đứng sau rèm nhìn xuống đại sảnh nhưng không dùng thần thức mạnh. Nàng đếm ít nhất ba mươi phòng riêng, hơn trăm ghế mở. Vô Song không nhìn người mà nhìn cách nhân viên đi lại, vị trí hộ vệ, cửa phụ và các ký hiệu nhỏ ngoài cửa phòng. “Phòng chín có thay người phục vụ riêng.” nàng nói. Cửu Ly hỏi: “Quan trọng?” “Người mua muốn giấu tuyến tiếp xúc.” “Phòng mười bốn?” “Ngự Thú gia. Họ đặt ba lồng linh thú phía sau.” “Phòng sáu?” “Thương Lan Thương Hội tự giữ.” Tuyết Ly hỏi: “Người áo xám?” Vô Song nhìn một tấm kính phản trong phòng. “Có một người ở ghế mở tầng dưới, nhưng ta nghĩ chỉ là mắt. Người ra giá có thể nơi khác.” Cửu Ly nói: “Ít nhất bốn phe quan tâm vật cổ trạch.” Thanh Dao đặt túi dược cạnh ghế, hỏi: “Chúng ta chỉ mua Hải Linh Tủy và bia?” Long Thanh đang xem danh sách, chỉ một mục ở đầu. “Có hạt.” Bốn nữ tử cùng nhìn. Mục số năm ghi “Hải mộc cổ chủng – ba mươi bảy hạt, phần lớn mất sinh tính, không rõ loài.” Vô Song nhắm mắt. “Ta biết ngay.” Cửu Ly cười. “Sư phụ tới đâu cũng mua hạt.” Tuyết Ly hỏi: “Có liên quan Long Tỏa?” “Không.” “Vậy mua làm gì?” “Nếu rẻ.” Nàng đã học không hỏi thêm.
Đấu giá bắt đầu bằng những món khá bình thường với người Kim Đan nhưng mới lạ với Long Thanh. Một nhánh Hỏa San Hô có thể làm lõi trận nhiệt, một tấm vảy Hải Mãng Kim Đan, ba bình Linh Muối tinh chế, một quả trứng Hải Điểu không rõ giống. Mục trứng bị tranh khá mạnh vì Ngự Thú tu sĩ tin có khả năng là hậu duệ Thanh Không Hải Ưng. Tuyết Ly nhìn những người đấu, hỏi nhỏ: “Nếu nở rồi không chịu khế?” Cửu Ly đáp: “Tùy người mua.” Vô Song nói: “Có người sẽ cưỡng. Có người nuôi trước.” Tuyết Ly không bình luận nhưng rõ ràng câu chuyện Ngự Linh khiến nàng bắt đầu nhìn mọi khế thú bằng con mắt khác.
Đến mục năm, người chủ trì nâng một khay đá với ba mươi bảy hạt xám đen. “Khai quật từ lớp bùn cạnh một cổ bến chìm. Đã thử linh lực, phần lớn không phản. Ba hạt còn sinh tính yếu. Giá khởi điểm mười linh.” Đại sảnh gần như không hứng. Một Linh Thực sư tầng dưới ra mười hai. Long Thanh lập tức: “Mười ba.” Tuyết Ly nhìn. “Người thật sự mua?” “Ba hạt sống.” “Ngươi cảm được?” “Không. Người ta nói.” Vô Song bật cười. Cửu Ly nói: “Sư phụ rất tin người bán khi giá thấp.” Linh Thực sư kia lên mười lăm. Long Thanh mười sáu. Sau đó người kia bỏ. Búa gõ. Ba mươi bảy hạt thuộc về phòng hai mươi ba với giá mười sáu linh. Tuyết Ly nhìn hắn vui hơn lúc mua áo mình giá bốn mươi tám, cảm giác phức tạp. “Ngươi biết ba hạt đó là gì không?” “Không.” “Nếu không nảy?” “Thử.” “Nếu chỉ là cỏ biển?” “Cỏ biển cũng là cây.” Nàng không còn lời.
Mục từ sáu tới mười ba nhanh hơn: một mảnh mũi thuyền cổ, pháp khí nghe sóng, một viên Hải Tâm Thạch, hai bình dược chống áp lực biển sâu, một bản hải đồ cũ. Vô Song nhận ra phòng chín chỉ ra giá ở những vật có nguồn “cổ trạch chìm”, không mua dược hay linh thú. Phòng mười bốn lại tập trung Hải Linh và trứng. Phòng sáu — Thương Lan Thương Hội — đôi khi ra giá như giữ thị trường, không quyết liệt. “Phòng chín tìm di tích.” nàng kết luận. Cửu Ly hỏi: “Có thể cùng mục tiêu?” “Có thể. Nhưng nếu họ biết Long Linh Cổ Trạch, họ đã đi chưa?” “Có thể không có tọa độ.” Tuyết Ly nói: “Hoặc thiếu chìa.” Long Thanh hỏi: “Bia là chìa?” “Chưa biết.” “Vậy đừng gọi chìa.” Tuyết Ly nhìn hắn, nhận ra hắn đang vô thức giữ cách suy nghĩ rất tốt: chưa biết thì không gộp.
Hải Linh Tủy xuất hiện ở mục mười sáu, trước cổ bia một món. Người chủ trì đưa lên ba bình ngọc nhỏ, mỗi bình chỉ vài giọt ánh xanh bạc. “Ba phần, nguồn Hải Nhãn phía đông. Đã kiểm độ tinh khiết: phần một tám thành, phần hai chín thành hai, phần ba tám thành bảy. Đấu riêng. Khởi điểm lần lượt tám mươi, một trăm hai mươi, chín mươi linh trung phẩm.” Long Thanh suýt hỏi có phải linh trung phẩm thật không, rồi thấy biểu cảm Thanh Dao nghiêm thì thôi. Đây là mức tiền hoàn toàn khác những món trước. Tuyết Ly nói: “Mua phần hai.” Thanh Dao gật. “Đúng.” “Phần một?” “Không cần.” “Có thể thử giá.” Cửu Ly nói: “Không. Nếu chúng ta tranh cả phần một, người khác biết rất cần.” Vô Song đồng ý. Tuyết Ly nhìn cả hai. Nàng từng có thói quen khi cần một vật sẽ mua dư để bảo đảm, nhưng lần này chấp nhận.
Phần một khởi điểm tám mươi, nhanh chóng lên một trăm mười rồi dừng ở một trăm hai mươi sáu, người mua là Đan sư tầng mở. Long Thanh ghi giá. Phần hai vừa lên, phòng mười bốn ra một trăm bốn mươi ngay. Một Đan Các khác một trăm năm mươi. Tuyết Ly định nói hai trăm để chặn, Long Thanh lập tức giơ tay. “Từ từ.” “Ta không muốn kéo.” “Càng nhảy cao càng kéo.” Cửu Ly cười: “Nghe sư phụ.” Vô Song thì nhìn giá. “Chúng ta để hai bên tranh trước.” Đúng như vậy, phòng mười bốn và Đan Các đẩy từ một trăm năm mươi lên một trăm chín mươi. Đan Các chậm. Phòng mười bốn hai trăm. Thanh Dao lúc này mới nói: “Hai trăm lẻ năm.” Người chủ trì báo phòng hai mươi ba ra giá. Phòng mười bốn lên hai trăm mười. Thanh Dao hai trăm mười hai. Tuyết Ly nhìn. “Tăng hai?” Long Thanh nói: “Đủ.” Phòng kia lên hai trăm hai mươi. Vô Song quan sát nhịp. “Họ sắp giới hạn.” Cửu Ly hỏi: “Sao biết?” “Mỗi lần tăng đang nhỏ dần.” Thanh Dao lên hai trăm hai mươi ba. Im. Một nhịp. Hai. Phòng mười bốn lên hai trăm hai mươi lăm. Long Thanh nói: “Hai trăm hai mươi sáu.” Tuyết Ly quay. “Một linh?” “Thử.” Người chủ trì đọc giá. Phòng mười bốn im. Ba nhịp. Búa gõ.
Hải Linh Tủy phần hai thuộc phòng hai mươi ba với hai trăm hai mươi sáu linh trung phẩm.
Tuyết Ly nhìn Long Thanh.
“Ngươi vừa thắng bằng một linh?”
“Họ có giới hạn.”
“Ngươi đoán?”
“Vô Song nói.”
Tam sư muội cười. “Ta chỉ nói sắp.”
“Vậy thử.”
Thanh Dao thở nhẹ. “Giá vẫn cao nhưng chấp nhận được.”
Tuyết Ly nhớ giá mua trước hôm qua cao gần gấp rưỡi, lần đầu thật sự thấy chờ đấu không phải keo kiệt vô ích. “Được.” nàng nói. Long Thanh lập tức ghi lại số tiền như một người quản sổ. Nàng nhìn động tác ấy, trong lòng hơi buồn cười. Một Băng Long điện hạ đang để một người trồng rau ghi giúp chi tiêu Hải Linh Tủy. Nếu kể về Long Cung chắc không ai tin.
Mục mười bảy được đưa lên sau một khoảng nghỉ. Bốn người khiêng một tấm bia đá xanh cao hơn ba thước, rộng gần hai thước, mép vỡ, mặt phủ lớp muối khoáng đã làm sạch một phần. Ngay khi bia xuất hiện, Ngao Tuyết Ly ngồi thẳng. Không cần nhìn cổ văn trước. Hình khắc ở giữa đã đủ: một người mặc áo dài, sau lưng có nét giống long văn nhưng không có mão hoàng tộc; đối diện là một sinh linh biển thân lớn, có thể là linh quy hoặc hải thú. Hai bên đứng cùng một mặt đất, kích thước hình khắc cố tình gần ngang nhau. Giữa họ là hai vòng giao nhau, không có mũi tên, không dây, không ấn chủ. Cửu Ly nhìn. “Đúng mô tả lão bán bản đồ.” Vô Song nói: “Phòng chín vừa mở màn che thêm một tầng.” Thanh Dao thì quan tâm văn tự. “Tuyết Ly đọc được?” “Một phần.”
Người chủ trì giới thiệu: “Cổ bia vô danh, khai quật từ di tích chìm cách Thương Lan hơn bốn trăm dặm, niên đại chưa xác định, có thể trên một nghìn năm. Văn tự hỗn hợp Long cổ và Hải văn. Không phát hiện công pháp, không phát hiện linh lực mạnh. Giá trị chủ yếu nghiên cứu. Khởi điểm ba mươi linh trung phẩm.”
Không nhiều người hứng.
Phòng chín lập tức ra năm mươi.
Cửu Ly không vội.
Tuyết Ly mắt vẫn dán bia. “Ta đọc được câu dưới.” Long Thanh hỏi: “Gì?” Nàng đọc chậm từng chữ đã mòn: “Song tâm tự nguyện, linh khế phương thành.” Cửu Ly dịch sang lời thường: “Hai bên cùng nguyện thì khế mới thành.” Thanh Dao hỏi phần sau. Tuyết Ly cúi người nhìn qua tinh kính trong phòng. Có ba chữ mất, rồi một đoạn còn rõ: “Nhất phương dục tuyệt... khế bất cưỡng lưu.” Vô Song sắc mặt thay đổi. “Một bên muốn dứt, khế không cưỡng giữ?” “Gần vậy.” Tuyết Ly đáp.
Căn phòng yên hẳn.
Long Thanh nhìn hình hai bên ngang nhau. “Vậy đây không phải khế chủ – thú.” Tuyết Ly nói: “Ít nhất theo văn này, không.” Thanh Dao hỏi: “Một bên muốn rời là khế tự giải?” “Có thể. Phải có toàn văn.” Cửu Ly nhìn giá. Phòng chín đã lên bảy mươi vì một học giả ở tầng dưới tranh. “Mua.” Tuyết Ly nói. Vô Song giơ tay. “Khoan. Xem phòng chín.”
Cửu Ly ra tám mươi.
Phòng chín lập tức một trăm.
Không do dự.
Vô Song: “Họ quan tâm mạnh.”
Cửu Ly một trăm lẻ năm.
Phòng chín một trăm hai mươi.
Tuyết Ly hỏi: “Có tiền.” Long Thanh lập tức: “Biết.” Nàng liếc hắn. “Ta chỉ nói.” Cửu Ly không tăng ngay. Người chủ trì đếm. Một. Hai. Ngay trước búa, nàng ra một trăm hai mươi hai. Phòng chín lên một trăm ba mươi. Vô Song nhìn nhịp, bỗng nói: “Dừng một vòng.” Cửu Ly thật sự dừng.
Người chủ trì bắt đầu đếm.
Phòng chín đang dẫn một trăm ba mươi.
Một lần.
Hai lần.
Cửu Ly vẫn không ra.
Tuyết Ly cau. “Sắp mất.” Vô Song nói: “Nhìn.” Không ai trong phòng chín tăng tiếp tất nhiên, nhưng rèm của họ khẽ động, một người phục vụ chạy ra ngoài. “Họ đang dò chúng ta.” Vô Song nói. “Nếu thật sự muốn bia bằng mọi giá, họ không cần gửi người khi đang dẫn.” Cửu Ly hiểu. “Họ muốn biết chúng ta còn tranh không.” Thanh Dao hỏi: “Vậy?” “Ra gần cuối.”
Khi người chủ trì giơ búa, Cửu Ly nói:
“Một trăm ba mươi mốt.”
Cả đại sảnh xôn xao nhẹ vì mức tăng một linh.
Long Thanh gật rất hài lòng.
Tuyết Ly nhìn hai người như sư đồ cùng một bệnh.
Phòng chín im.
Người chủ trì đếm.
Một.
Hai.
Vẫn im.
Ba.
Búa gõ.
Cổ bia thuộc phòng hai mươi ba với một trăm ba mươi mốt linh trung phẩm.
Ngao Tuyết Ly sững. “Họ bỏ?” Vô Song gật. “Họ không muốn trả hơn. Hoặc đã đạt mục tiêu là xác nhận chúng ta rất quan tâm.” Cửu Ly nói: “Chúng ta cũng xác nhận họ quan tâm.” Long Thanh nhìn số tiền. “Bia đắt hơn hạt nhiều.” Vô Song quay sang. “Sư phụ, không nên so.” “Ta chỉ nói.” Thanh Dao hỏi Tuyết Ly: “Đáng?” Nàng nhìn câu cổ văn. “Nếu đúng, rất đáng.”
Các mục sau tiếp tục nhưng nhóm gần như không tranh. Chỉ Vô Song mua một hộp kim Hải Ảnh nhỏ dùng đánh dấu đường thuyền, Thanh Dao mua một ít dược phấn. Long Thanh không mua thêm gì sau khi bị bốn nữ tử thống nhất nhìn khi hắn để ý một túi hạt thứ hai. “Ta chỉ xem.” hắn nói. Cửu Ly: “Sư phụ đã có ba mươi bảy hạt.” “Có ba hạt sống.” “Vậy đủ.” “Hạt không bao giờ đủ.” Tuyết Ly lần đầu đứng cùng phe ba nữ tử. “Không mua.” Long Thanh nhìn nàng. “Cô cũng?” “Ta đang học tiết kiệm.” Vô Song bật cười. “Sư phụ tự đào.”
Đấu giá kết thúc gần giờ Hợi. Vật mua được chuyển tới phòng qua nhân viên kiểm niêm. Thanh Dao kiểm Hải Linh Tủy trước, xác nhận đúng phần chín thành hai. Tuyết Ly kiểm bia bằng mắt và một tia long tức cực thấp, không thấy cấm ẩn. Cửu Ly chụp lại toàn bộ văn tự. Vô Song thì không để ý vật trước tiên; nàng để ý người.
Một nhân viên mặc áo Hải Hội tới gõ cửa.
“Khách phòng chín muốn gửi lời.”
Cửu Ly hỏi: “Danh tính?”
“Không công bố. Họ muốn mua lại cổ bia với giá bốn trăm linh trung phẩm.”
Tuyết Ly lập tức nhìn.
Gần gấp ba.
Long Thanh cũng nhìn. “Nhiều.”
Vô Song hỏi: “Chỉ bia?”
“Chỉ bia.”
“Không Hải Linh Tủy?”
“Không.”
Cửu Ly đáp: “Không bán.”
Nhân viên truyền lại. Chưa đầy một khắc sau có thư giấy đưa tới. Không linh phù, không cấm. Chỉ một dòng:
“Nếu các vị tìm Long Linh Cổ Đạo, bia chỉ là cửa ngoài. Thứ thật nằm dưới nước.”
Không ký tên.
Bên dưới chỉ có một dấu nhỏ hình cánh buồm xuyên vòng nước.
Vô Song vừa thấy đã cau. “Ta từng thấy ký hiệu này trong mạng thương tin.” Tuyết Ly hỏi: “Ai?” “Không phải Táng Đạo. Không phải Huyết Ảnh. Một nhóm biển cũ, thường gọi Hải Môn Khách. Họ không phải tông môn, giống những người bán bản đồ, đường vào di tích, tin về thủy triều bí cảnh.” Cửu Ly hỏi: “Đáng tin?” “Tin của họ thường thật một phần vì sống bằng uy tín, nhưng luôn giữ phần quan trọng để bán tiếp.” “Phòng chín là họ?” “Có khả năng.” “Vậy họ biết Long Linh Cổ Trạch.” “Ít nhất biết tên hoặc đường.”
Tuyết Ly nhìn thư. “Có cần liên hệ?”
Vô Song đáp: “Không ngay. Nếu chúng ta vừa mua bia đã chủ động tìm họ, họ sẽ định giá thông tin cao.”
Long Thanh hỏi: “Chờ họ tìm?”
“Có thể.”
“Vậy về trước.”
Không ai phản đối.
Nhưng chưa rời Hải Hội được bao lâu, Vô Song nhận một tín hiệu từ Ảnh Tuyến nàng đã cài ngoài phòng chín. Không theo dõi người riêng tư sâu, chỉ đánh dấu hướng cửa. Người phòng chín không bám nhóm. Họ rời bằng cửa khác, lên một xe không biển hiệu, cuối cùng đi về khu bến cũ. “Không có ý cướp.” Vô Song kết luận. Cửu Ly nói: “Ít nhất đêm nay.” Tuyết Ly nhìn bia đang nằm trong túi trữ vật của Thanh Dao. “Vậy thử Hải Linh Tủy.”
Thanh Dao lập tức: “Một giọt.” Tuyết Ly gần như đã đoán. “Ta chưa nói bao nhiêu.” “Ta nói trước.” Long Thanh cười nhẹ. “Thanh Dao học rồi.” Nhị sư tỷ không phản ứng với lời khen kiểu đó.
Về khách viện, họ không chờ sáng. Không phải vì nóng lòng phá khóa mà vì Thanh Dao muốn kiểm độ tương thích trước khi Hải Linh Tủy bị cất quá lâu ngoài điều kiện chuyên dụng. Tuyết Ly ngồi trong phòng thuốc nhỏ của khách viện. Cửu Ly dựng lớp che. Vô Song kiểm không có người bám. Long Thanh đứng ngoài cửa như thường, nhưng lần này Tuyết Ly nói: “Ở.” Hắn gật rồi ngồi cạnh bàn giữ ngọn đèn.
Thanh Dao lấy đúng một giọt Hải Linh Tủy hòa vào ba giọt nước giếng Vô Danh mang theo, không dùng trực tiếp nguyên chất. “Mục tiêu chỉ nhìn phản ứng.” nàng nói. “Không dẫn long lực.” Tuyết Ly gật. Một giọt dung dịch chạm vào huyệt cổ tay. Ban đầu lạnh nhẹ. Sau đó toàn bộ Băng Long huyết trong người nàng như được một lớp nước trong rửa qua, không tăng lực, chỉ làm từng nhịp hiện rõ hơn. Thanh Dao mở Sinh Mệnh Cảm cực nhẹ. Cửu Ly cảm huyết mạch. Vô Song nhìn cấm. Ngao Tuyết Ly tự nhắm mắt.
Rồi tất cả cùng thấy.
Không phải bằng mắt thường.
Trong cảm nhận, long nguyên nguyên bản của Tuyết Ly hiện thành một dòng xanh băng rất sạch, bắt đầu từ long tâm, đi qua xương sống rồi tỏa theo mạch. Nhánh mới nàng tự xây cũng mang đúng màu đó, yếu hơn nhưng cùng nhịp. Vòng ngoài Hộ Long Ấn lại có màu lam nhạt pha bạc, chứng tỏ một phần thật sự tương thích huyết mạch và có thể ban đầu dùng bảo hộ.
Nhưng ba đường thêm vào vòng giữa...
màu đỏ xám.
Không cùng nhịp.
Không sinh ra từ long tâm.
Mỗi khi Băng Long nguyên vận, ba đường đỏ xám lập tức muốn bám vào và đổi hướng.
Thanh Dao mở mắt đầu tiên.
“Thấy rồi.”
Cửu Ly giọng thấp:
“Phần ngoại lai.”
Vô Song nói:
“Ngự Long Quyền.”
Ngao Tuyết Ly vẫn nhắm mắt. Nàng cảm rõ tới mức lần đầu không cần ai giải thích. Đây là điều nàng muốn từ lúc bắt đầu: đâu là mình, đâu là thứ người khác gọi bảo hộ rồi nhét vào cơ thể.
Long Thanh không thấy toàn bộ, chỉ nghe.
“Khác màu?”
Thanh Dao giải thích.
Hắn gật.
“Vậy tốt.”
Tuyết Ly mở mắt.
“Tốt?”
“Ít nhất biết cái nào không phải cô.”
Nàng nhìn cổ tay.
Ba đường đỏ xám vẫn ở đó.
Long Tỏa chưa mở.
Ngự Long Quyền chưa mất.
Hải Linh Tủy chỉ khiến ranh giới rõ lên trong thời gian ngắn.
Nhưng lần đầu tiên chiếc khóa không còn là một khối bí ẩn hòa vào huyết mạch.
Nó có phần nguyên bản.
Có phần bị thêm.
Có cái của nàng.
Có cái không phải.
Ngao Tuyết Ly chậm rãi nói:
“Tìm đúng chìa rồi.”
Long Thanh lắc đầu.
“Mới biết ổ khóa nào không phải của cô thôi.”
Nàng quay sang.
Hắn tiếp tục giữ đèn, hoàn toàn không thấy câu vừa nói có gì sâu.
“Nếu đã biết phần lạ, tiếp theo tìm cách tách. Chìa còn chưa có.”
Thanh Dao suy nghĩ rồi gật.
“Đúng.”
Cửu Ly cũng.
Vô Song cười:
“Sư phụ lại sửa ví dụ.”
Tuyết Ly nhìn ba đường đỏ xám trong cảm nhận đang từ từ mờ khi hiệu lực Hải Linh Tủy giảm.
Lần này nàng không nóng lòng ép chúng biến mất.
Nàng chỉ ghi nhớ hình dạng.
Nhịp.
Hướng.
Cảm giác.
Bởi từ hôm nay, mỗi khi Long Tỏa siết...
nàng sẽ biết thứ nào đang nói bằng giọng của chính long huyết mình...
và thứ nào chỉ đang giả làm tiếng của nàng.
Ngoài cửa sổ, biển Thương Lan tối đen dưới trăng.
Ở một bến cũ phía nam thành, chiếc xe của phòng số chín dừng trước một kho hàng.
Một người áo xám bước xuống, đưa cho lão nhân trong kho một mảnh giấy.
Trên giấy chỉ viết:
“Cổ bia đã vào tay nhóm Đông Huyền. Có Băng Long huyết.”
Lão nhân đọc xong không bất ngờ.
Ông chỉ lấy từ tủ một mảnh bản đồ cũ đã ố nước.
Trên bản đồ, giữa vùng biển cách Thương Lan hơn bốn trăm dặm, có một dấu tròn rất mờ.
Bên cạnh là ba chữ cổ:
LONG LINH TRẠCH.
Ông gấp bản đồ lại.
“Xem họ có tìm được cửa không.”
Người áo xám hỏi:
“Nếu tìm được?”
Lão đáp:
“Thì bán cho họ con đường thứ hai.”
“Còn đường thứ nhất?”
“Đã có người mua trước.”
“Là ai?”
Lão nhìn ra biển.
“Người trong Long Cung.”

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 124TTS · MỘT CUỘC ĐẤU GIÁ NHỎ BÊN BIỂNTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...