Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 122: LẦN ĐẦU LONG NỮ ĐI CHỢ VỚI VÔ DANH
Buổi đi chợ bắt đầu bằng một cuộc tranh luận về việc cần bao nhiêu nồi. Long Thanh muốn hai. Vô Song nói một cái lớn là đủ. Thanh Dao cho rằng hai tốt hơn vì một dùng nấu ăn, một dùng sắc thuốc. Cửu Ly không quan tâm nồi nhưng muốn thêm một ấm trà. Ngao Tuyết Ly đứng cạnh bàn nghe bốn người bàn gần nửa khắc về vật dụng giá chưa tới năm linh thạch, cuối cùng hỏi: “Các ngươi thật sự xuống thành chỉ để mua mấy thứ này?” Long Thanh nhìn danh sách. “Còn áo biển, dây, thuốc, hải đồ, thức ăn.” “Những thứ đó có thể gọi thương hội giao lên.” “Đắt hơn.” “Bao nhiêu?” “Phí giao ít nhất ba linh.” Tuyết Ly im đúng một nhịp rồi hỏi: “Ba linh thạch?” “Ừ.” “Các ngươi năm người xuống núi, mất nửa ngày, chỉ để tiết kiệm ba linh?” Vô Song lập tức nói: “Đừng hỏi. Sư phụ có thể mặc cả ba đồng.” Cửu Ly cười. Thanh Dao rất nghiêm túc giải thích: “Không chỉ tiết kiệm. Phải thử áo, xem thuốc, kiểm bản đồ.” Tuyết Ly nhìn Long Thanh. “Ngươi sẽ tự chọn nồi?” “Ừ.” “Có khác?” “Nồi mỏng dễ cháy.” Nàng quyết định không hỏi thêm. Từ lúc ở Vô Danh, nàng đã học rằng Long Thanh có thể nói một câu rất giống đại đạo rồi ngay sau đó nghiêm túc tranh luận đáy nồi dày hay mỏng. Không nên cố tìm tầng nghĩa trong mọi thứ.
Năm người xuống Thanh Vân Thành bằng linh chu nhỏ của Ngoại Vụ Đường. Tuyết Ly không tự bay vì Thanh Dao chưa cho. Nàng ngồi gần mạn thuyền, gió thổi tóc trắng lam ra sau. Đây là lần đầu nàng rời Vô Danh kể từ khi Long Vệ đi, cũng là lần đầu xuất hiện ở nơi đông người trong trạng thái thân phận chưa hoàn toàn che. Cửu Ly đã dùng một lớp Huyễn Dung rất nhẹ làm màu mắt nàng bớt đặc trưng, Vô Song đưa một chiếc trâm giúp thu long tức. Không ai biến nàng thành người khác; chỉ giảm mức dễ nhận. Tuyết Ly không thích đeo trâm lúc đầu. “Đồ Ma tộc?” nàng hỏi. “Đồ thương hội.” Vô Song đáp. “Ta mua lúc làm ngoại tuyến.” “Có cấm?” “Không.” “Mị?” “Không.” “Vậy dùng.” Vô Song cười. “Cô tin ta hơn trước.” “Ta tin Thanh Dao đã kiểm.” Tam sư muội ôm ngực như bị tổn thương. Cửu Ly nói: “Cô xứng đáng.” Long Thanh ngồi phía trước không tham gia, đang xem tờ danh sách lần thứ ba. Thanh Dao hỏi: “Sư phụ sợ quên?” “Ta thường mua thêm thứ không cần.” Vô Song nói: “Hôm nay có bốn người nhắc.” Tuyết Ly lạnh nhạt: “Ta không biết giá, đừng tính ta.” Không ai lúc ấy hiểu câu này nghiêm trọng tới mức nào.
Điểm đầu tiên là cửa hàng Hải Hành Các, chuyên vật tư đi Vô Tận Hải. Chủ tiệm vừa thấy năm người bước vào đã sáng mắt, không phải vì nhận Tuyết Ly mà vì bốn nữ tử quá nổi bật. Cửu Ly mang vẻ sáng và linh, Thanh Dao thanh nhã, Vô Song sắc nét, Tuyết Ly lạnh như băng. Long Thanh đứng giữa với bộ áo bình thường khiến chủ tiệm theo bản năng đoán hắn là người trả tiền hoặc người của thế lực lớn thích điệu thấp. Sai ở cả hai phần. Người trả tiền sẽ chia riêng, còn người này đang tính từng linh thạch. Chủ tiệm vừa giới thiệu bộ đi biển cao cấp giá hai trăm sáu mươi linh, Tuyết Ly đã nói: “Lấy năm bộ.” Long Thanh quay rất chậm. “Gì?” Nàng nhìn. “Trang bị đi biển.” “Hai trăm sáu mươi một bộ.” “Ừ.” “Năm bộ một ngàn ba trăm.” “Ừ.” “Không.” Tuyết Ly cau. “Tại sao?” “Quá đắt.” Chủ tiệm lập tức chen: “Khách quan, đây là Hải Vân cấp thượng, chống linh muối, chống gió cấp sáu, chịu nước ba ngày, còn có túi không gian phụ—” Long Thanh hỏi: “Chúng ta cần gió cấp sáu?” Tuyết Ly đáp: “Nếu gặp bão.” Vô Song nói: “Nếu gặp bão cấp sáu mà chỉ có áo thì chúng ta nên tìm chỗ núp chứ không đứng ngoài.” Cửu Ly gật. Thanh Dao hỏi chủ tiệm: “Loại trung bình?” Chủ tiệm miễn cưỡng lấy bộ giá ba mươi tám linh. Thanh Dao kiểm chất. “Đủ.” Tuyết Ly nhìn bộ cao cấp rồi bộ trung. “Chênh chất lượng rất nhiều.” Long Thanh hỏi: “Có cần không?” “Không hoàn toàn.” “Vậy lấy loại đủ.” Nàng chưa quen tư duy đủ dùng thay vì tốt nhất. Ở Long Cung, trang bị cho điện hạ mặc định lấy loại tốt nhất, bởi không ai tính một trăm hay một nghìn linh vào quyết định. Nàng hỏi: “Nếu dùng loại tốt hơn thì an toàn hơn.” Thanh Dao đáp: “Một phần. Nhưng đồ tốt không thay được lựa tuyến.” Vô Song thêm: “Và tiền còn mua thuốc.” Tuyết Ly nhìn Long Thanh. Hắn đã quay sang hỏi chủ tiệm nếu mua năm bộ có giảm không. “Năm bộ ba mươi lăm.” Chủ tiệm nói. “Ba mươi.” “Không được, vốn đã ba mươi hai.” “Vậy ba mươi hai.” “Ba mươi tư.” “Ba mươi hai.” Chủ tiệm nhìn bốn mỹ nhân phía sau rồi nhìn người đàn ông mặc cả hai linh, cuối cùng thở dài: “Ba mươi ba.” Long Thanh gật. Tuyết Ly chứng kiến toàn bộ, cảm giác giống xem một loại thuật pháp mình không hiểu.
Rắc rối thật sự bắt đầu khi thử áo. Loại áo biển trung cấp có ba kiểu. Một kiểu rộng, một kiểu bó eo để giảm cản gió, một kiểu cân bằng. Cửu Ly lấy loại bó eo màu trắng ngà, vào phòng thay rồi bước ra rất tự nhiên. Đường áo ôm phần eo thon, tay áo gọn, tóc buộc cao khiến nàng có vẻ vừa linh hoạt vừa nổi bật. Long Thanh nhìn một nhịp. Cửu Ly hỏi ngay: “Sư phụ?” “Đẹp.” “Hợp?” “Ừ.” Nàng cười, không cần hỏi thêm. Vô Song chọn màu tím đen, kiểu có đai chéo dễ giấu đoản kiếm. Khi bước ra, nàng không dùng mị nhưng dáng vốn đã khiến người khác chú ý. “Ta?” Long Thanh đã học kinh nghiệm, đáp nhanh: “Đẹp. Hợp đi đường.” Vô Song cong môi. “Câu sau mới thật sự hữu dụng.” Thanh Dao chọn màu xanh tro, kiểu rộng vừa đủ để mang túi thuốc, thử xong chỉ hỏi tay áo có vướng không. Long Thanh nói: “Không. Đẹp.” Thanh Dao hơi cười rồi quay sang kiểm đường may. Ba người xử lý rất tự nhiên.
Tuyết Ly ban đầu lấy áo rộng nhất màu trắng xám. Chủ tiệm nhìn dáng nàng rồi nói: “Cô nương, loại này vai rộng quá. Lên boong gặp gió sẽ phồng, không tiện.” “Ta dùng long lực giữ.” Thanh Dao lập tức: “Không.” Tuyết Ly thở. “Vậy loại nào?” Chủ tiệm đưa một bộ trắng pha lam, eo không bó quá nhưng cắt gọn, cổ cao chống gió, tà áo chia phía sau để di chuyển. “Cái này.” Tuyết Ly nhìn. “Quá vừa người.” Vô Song cười. “Áo vốn cần vừa.” “Ta không thích.” Cửu Ly hỏi: “Vì?” “Không quen.” Thanh Dao nói: “Thử trước.” Cuối cùng nàng vào thay.
Khi rèm mở, cả cửa hàng yên nhẹ.
Không phải vì áo hở. Trái lại rất kín. Nhưng màu trắng lam gần như sinh ra cho mái tóc và mắt của nàng. Đai eo vừa đủ khiến dáng cao thanh rõ hơn, cổ áo viền xanh làm phần long lân đã thu hoàn toàn không lộ, tà áo khi bước giống mép băng mỏng. Ngao Tuyết Ly đứng trước gương, bản thân cũng hơi khựng. Nàng quay sang Thanh Dao trước. “Vướng không?” “Không.” Cửu Ly nói: “Hợp.” Vô Song cười: “Rất hợp.” Sau cùng ánh mắt nàng vô thức tìm Long Thanh.
Hắn nhìn lâu hơn bình thường đúng một nhịp.
Tuyết Ly lập tức hỏi:
“Gì?”
Long Thanh đáp:
“Đẹp.”
Chỉ một chữ.
Rồi thêm:
“Cái này hợp.”
Ngao Tuyết Ly quay lại gương.
“Vậy lấy.”
Chủ tiệm lập tức nói: “Bộ này là kiểu cải tiến, giá bốn mươi tám linh—”
“Được.”
Long Thanh đang kiểm dây áo quay phắt.
“Khoan.”
Tuyết Ly nhìn.
“Bốn mươi tám.”
“Ta nghe.”
“Các bộ kia ba mươi ba.”
“Cái này hợp.”
Vô Song lập tức cúi đầu che cười.
Cửu Ly nhìn Tuyết Ly, khóe mắt cong.
Thanh Dao thì hỏi rất thực tế: “Chất vải khác?” Chủ tiệm vội đáp: “Có thêm sợi Hải Tàm nên giữ nhiệt và chống muối tốt hơn.” Thanh Dao kiểm. “Tốt hơn thật khoảng hai thành.” Long Thanh hỏi: “Bốn mươi?” Chủ tiệm: “Không được!” “Bốn mươi hai.” “Bốn mươi sáu.” “Bốn mươi ba.” Tuyết Ly đột nhiên nói: “Bốn mươi tám cũng được.” Long Thanh quay. “Cô trả?” “Ừ.” “Vậy tùy.” Hắn thật sự dừng mặc cả. Nàng lấy linh thạch thanh toán ngay.
Vô Song đợi chủ tiệm quay đi mới ghé Cửu Ly.
“Không mặc cả.”
Cửu Ly khẽ đáp:
“Ta thấy.”
Tuyết Ly nghe.
“Ta có tiền.”
Vô Song rất vô tội. “Ta chưa nói gì.”
“Ánh mắt ngươi nói.”
Cửu Ly cười. “Câu này giờ thành của Vô Danh.”
Long Thanh không hiểu tầng ngầm, chỉ ghi giá vào danh sách. Hắn không biết đây sẽ là món đắt nhất mỗi cá nhân tự mua trong cả buổi.
Rời Hải Hành Các, họ tới cửa hàng dụng cụ thuyền. Tuyết Ly lại định lấy một bộ la bàn hải lưu giá tám mươi linh chỉ vì trên hộp ghi “chuẩn Long Cung”. Lần này nàng hữu ích theo cách bất ngờ. Cầm lên chưa tới ba nhịp, nàng cau. “Giả.” Chủ tiệm biến sắc. “Cô nương nói gì?” “Long Cung không dùng mẫu này.” “Đây là hàng theo quy chuẩn Long Cung—” “Quy chuẩn nào?” “Hải tuyến...” “Long Cung dùng mười hai khấc triều, cái này tám. Chữ ‘Long’ còn khắc sai nét cổ.” Vô Song lập tức cầm xem, cười. “Quả nhiên.” Long Thanh hỏi giá loại không gắn Long Cung. Chủ tiệm lúng túng mang ra một bộ gần giống nhưng giá chỉ năm mươi lăm linh. Tuyết Ly nhìn. “Cái này tốt hơn.” “Tại sao rẻ hơn?” “Không có chữ Long.” Long Thanh lập tức hiểu. “Vậy lấy cái này.” Chủ tiệm cố nói thêm tính năng, Vô Song đã chỉ lỗi. Cuối cùng sau một hồi mặc cả, từ năm mươi lăm xuống bốn mươi. Tuyết Ly đứng bên nghe, lần đầu chủ động chen: “Ba mươi tám.” Long Thanh nhìn nàng. Chủ tiệm nói: “Không thể.” Tuyết Ly chỉ hai khuyết điểm nhỏ ở trục kim. “Cái này từng trưng lâu, linh dầu đã khô. Phải thay.” Chủ tiệm cứng. Long Thanh lập tức: “Ba mươi sáu.” Tuyết Ly nhìn hắn như hiểu chiến thuật. Chủ tiệm thở dài: “Ba mươi tám, không bớt nữa.” Hai người đồng thời gật.
Ra khỏi tiệm, Long Thanh nói:
“Cô biết mặc cả rồi.”
Tuyết Ly đáp:
“Ta chỉ nói đúng giá.”
“Đó là mặc cả.”
“Không giống.”
“Giống.”
Vô Song cười: “Điện hạ đã nhập môn.”
Cửu Ly hỏi: “Hôm sau có mặc cả áo không?”
Tuyết Ly lạnh mặt.
“Áo khác.”
“Khác ở đâu?”
“Chất tốt hơn.”
Vô Song lập tức: “Sư phụ cũng nói đẹp hơn.”
“Ta không nói đẹp hơn.” Long Thanh sửa.
Tuyết Ly nhìn hắn.
“Ngươi nói đẹp.”
“Ừ.”
“Vậy thôi.”
Vô Song suýt cười thành tiếng.
Điểm tiếp theo là chợ dược. Thanh Dao mua thuốc say sóng, dược cầm máu, thuốc chống côn trùng biển, muối giải độc và một số loại bột dùng khi bị sinh vật biển cắn. Tuyết Ly nghe “thuốc say sóng” thì nói Long tộc không say. Long Thanh đáp: “Cô không dùng thì ta dùng.” Cửu Ly hỏi: “Sư phụ nghĩ mình say?” “Ta chưa đi.” Vô Song nói: “Người uống rượu còn hỏi cá ngủ, ta thấy nên chuẩn bị.” Long Thanh lập tức nhìn Tam đệ tử. “Chuyện đó cấm nhắc.” “Ba tháng mới cấm rượu, đâu cấm nhắc.” Cửu Ly cười. Thanh Dao lấy thêm hai gói thuốc. Tuyết Ly không hiểu chuyện “cá ngủ” nhưng thấy ba người đều có ký ức chung liên quan sư phụ, một cảm giác khó chịu rất nhỏ lại xuất hiện. Nàng nhận ra sớm hơn lần trước. Hàn khí chưa kịp tràn đã bị nàng giữ. Thanh Dao đang tính thuốc nhìn qua, thấy nhưng không nói. Đây chính là tiến bộ: nhận biết trước huyết mạch.
Rời dược phố, Cửu Ly đột nhiên dừng trước một sạp trang sức nhỏ bán dây buộc tóc chống gió biển. Nàng chọn một sợi màu bạc rồi hỏi Long Thanh: “Sư phụ thấy cái này?” “Đẹp.” Tuyết Ly đang nhìn bản đồ gần đó ngẩng lên. Cửu Ly cố ý buộc thử, tóc gom cao, cổ trắng lộ ra. “Hợp?” “Ừ.” Hàn khí trong tay Tuyết Ly dao động rất nhẹ. Nàng nhận ra, thở chậm. Vô Song đứng cạnh nhìn thấy. Lần này nàng không chọc ngay. Chỉ sau khi Cửu Ly mua xong mới nói nhỏ: “Cô kiểm được rồi.” Tuyết Ly đáp: “Ta không biết ngươi nói gì.” “Ừ.” “Đừng cười.” “Ta đang khen.” “Không cần.”
Buổi trưa nhóm ăn ở một quán gần nam thành. Không phải tửu lâu sang, chỉ quán mì cá. Tuyết Ly ban đầu nhìn bàn hơi cũ nhưng không nói. Mì ra, nàng ăn thử rồi bất ngờ thấy ngon. Long Thanh hỏi chủ quán dùng loại cá gì. Ông chủ nói cá bạc Thương Lan đông lạnh đưa từ biển lên. Tuyết Ly nghe “Thương Lan” liền hỏi đường vận chuyển. Qua vài câu, họ biết đoàn thương thuyền từ Thương Lan Thành vừa tới sáng nay, nghĩa là hải tuyến hiện thông. Thông tin đời thường đôi khi nhanh hơn ngọc chính thức. Cửu Ly ghi lại. Vô Song hỏi thêm gần đây có ai săn tin Long tộc không. Chủ quán không biết, nhưng nói có vài thương nhân lạ mua bản đồ Đông Huyền số lượng lớn. Chi tiết nhỏ, chưa đủ kết luận.
Khi rời quán, Cửu Ly là người đầu tiên phát hiện bị theo.
Nàng không quay đầu.
Chỉ khoác tay Long Thanh như bình thường rồi dùng đầu ngón gõ hai nhịp lên cổ tay hắn — ám hiệu đã thống nhất từ thời chợ đêm. Long Thanh lập tức hiểu có chuyện nhưng không biết cụ thể, vẫn đi. Vô Song thấy cử chỉ, mắt lướt qua kính phản ở một sạp đồng. Một nam tử áo nâu cách gần ba mươi bước, không nhìn trực diện nhưng đổi vị trí theo nhóm. “Một.” Vô Song nói rất nhỏ. Thanh Dao nghe. Tuyết Ly chưa quen ám hiệu nhưng thấy ba người đổi nhịp. “Có người?” nàng hỏi gần như không động môi. Cửu Ly đáp: “Ừ.” “Long tộc?” “Không cảm.” Vô Song: “Thương hội.” “Sao biết?” “Giày. Cách đi. Túi ghi hàng nhưng không có trọng lượng.” Cửu Ly nói: “Đừng bắt.” Tuyết Ly hỏi: “Tại sao?” “Xem hắn muốn gì.” Long Thanh nghe đủ, hỏi nhỏ: “Tiếp tục mua?” “Đúng.” Cửu Ly cười như không có gì. “Sư phụ cứ mặc cả.”
Họ đổi ba tuyến. Từ chợ dược sang khu dây thừng, rồi cố ý quay ngược về đường cũ, sau đó vào một cửa hàng hải đồ có hai cửa ra. Người áo nâu không bám sát nhưng luôn xuất hiện sau khoảng thời gian hợp lý. Khi nhóm tách giả, Cửu Ly và Thanh Dao vào trong mua bản đồ, Long Thanh cùng Vô Song đứng ngoài xem dây, Tuyết Ly đi riêng sang sạp đối diện chỉ mười bước. Người kia lập tức chọn góc có thể nhìn Tuyết Ly rõ nhất. Vô Song xác nhận: “Không phải sư phụ. Không phải Cửu Ly. Là cô.” Tuyết Ly lạnh mắt. “Bắt?” “Chưa.” “Hắn không có sát ý.” Cửu Ly từ trong truyền âm. “Chỉ theo.” Vô Song nói: “Có thể xác nhận thân phận.” Tuyết Ly hỏi: “Để hắn xác nhận?” “Nếu đã nghi, ngăn một người không ngăn được tin. Tốt hơn biết hắn gửi cho ai.”
Cửu Ly mua một tấm hải đồ, cố ý chọn bản có đường tới Thương Lan nhưng không để lộ điểm Long Linh Cổ Trạch. Vô Song sau đó dùng một Ảnh Tuyến mỏng bám vào bóng người theo dõi, không xâm thần thức. Nhóm tiếp tục mua dây thừng, đá phát tín hiệu, hai bình nước dự phòng và một bộ dụng cụ vá thuyền. Long Thanh mặc cả tới mức Tuyết Ly cũng bắt đầu tham gia, thỉnh thoảng chỉ ra món nào bị thổi giá do gắn chữ “hải”. Đến cuối buổi, nàng thật sự thấy có chút thú vị. Không phải vì tiết kiệm được vài linh thạch. Mà vì lần đầu giá trị của món đồ không mặc định dựa vào danh tiếng nơi bán hay cấp độ cao nhất. Phải nhìn đúng cái mình cần. Cảm giác này rất giống việc Thanh Dao nói với Long Tỏa: mạnh nhất không đồng nghĩa đúng nhất.
Người theo dõi rời nhóm khi trời gần tối. Vô Song không bám quá gần, chỉ theo Ảnh Tuyến tới một ngõ rồi quay lại với một mảnh dấu sáp nhỏ lấy từ thùng rác thư quán. Trên đó là ký hiệu sóng ba tầng và một con thuyền bạc.
Tuyết Ly nhận ra trước.
“Thương Lan Thương Hội.”
Cửu Ly hỏi: “Long Cung?”
“Không. Thương hội lớn ven Vô Tận Hải. Giao dịch với mọi tộc.”
Vô Song nói: “Hắn không gửi qua Long phù. Dùng thư thương.”
“Vậy tin đã ra thị trường.”
Cửu Ly gật. “Có người đang mua tin về một Long nữ ở Đông Huyền.”
Thanh Dao hỏi: “Nguy hiểm?”
Vô Song đáp: “Chưa. Nhưng chuyến đi không kín.”
Long Thanh nhìn đống đồ trên tay. “Có cần đổi ngày?”
Cửu Ly nghĩ rồi lắc. “Không. Nếu trì hoãn chỉ làm tin lan thêm. Chúng ta không công khai điểm đến cuối.”
Tuyết Ly nhìn dấu Thương Lan Thương Hội.
“Có thể người theo dõi chỉ muốn xác nhận ta còn sống.”
Vô Song nói: “Đúng. Cũng có thể muốn bán vị trí.”
“Vậy tới Thương Lan sẽ có người chờ.”
“Có khả năng.”
Ngao Tuyết Ly lạnh nhạt:
“Chỉ cần không cản đường thì mặc kệ.”
Cửu Ly nhìn nàng từ đầu tới chân, ánh mắt dừng ở chiếc áo biển trắng lam đang được gói riêng trong túi.
Sau đó Đại sư tỷ cười:
“Ngao cô nương.”
“Gì?”
“Cô mua áo đó vì chống linh muối...”
Tuyết Ly lập tức cảm thấy có chuyện.
“...hay vì sư phụ nói đẹp?”
Không khí yên đúng một nhịp.
Vô Song quay sang ngay.
Thanh Dao cũng hơi ngẩng.
Long Thanh đang kiểm hóa đơn, hoàn toàn không hiểu nguy hiểm.
Tuyết Ly đáp rất bình tĩnh:
“Vì vừa.”
Cửu Ly gật.
“Ừ.”
Vô Song nhìn tờ hóa đơn trong tay Long Thanh.
“Vừa tới mức không mặc cả một linh thạch.”
“Ta không cần mặc cả mọi thứ.”
“Đúng.”
“Chất vải tốt.”
“Đúng.”
“Chống linh muối hơn hai thành.”
Thanh Dao xác nhận:
“Đúng.”
Tuyết Ly nhìn Vô Song như đã thắng.
Tam sư muội cười:
“Nhưng sư phụ vừa nói đẹp là cô lấy ngay.”
Một lớp hàn khí rất mỏng xuất hiện trên ngón tay Tuyết Ly.
Nàng lập tức nhận ra.
Thu lại.
Cửu Ly thấy.
Thanh Dao thấy.
Vô Song càng thấy.
Không ai nói “ghen”.
Nhưng Long Thanh cuối cùng đọc hết hóa đơn, bỗng cau.
“Khoan.”
Bốn nữ tử nhìn.
Hắn chỉ vào dòng áo trắng lam.
“Bốn mươi tám?”
Tuyết Ly đáp:
“Ừ.”
“Ta quên mặc cả.”
Vô Song cúi xuống cười.
Cửu Ly quay mặt.
Thanh Dao lấy tay che môi.
Ngao Tuyết Ly nhìn Long Thanh, hoàn toàn không biết nên giận hay buồn cười.
Hắn thật sự tiếc vì quên giảm mấy linh.
Không phải cố trêu nàng.
Long Thanh nhìn hóa đơn thêm một lần rồi thở dài.
“Bộ đắt nhất hôm nay.”
Tuyết Ly lạnh giọng:
“Ta trả.”
“Ta biết.”
“Vậy đừng tiếc.”
“Tiền của cô cũng là tiền.”
Nàng sững.
Câu này quá giống ba đồng ở chợ mà Vô Song từng kể.
Cuối cùng Ngao Tuyết Ly quay đi.
Khóe môi hơi động.
“Lần sau ta mặc cả.”
Long Thanh gật ngay.
“Đúng.”
Vô Song nghe xong cười lớn hơn.
Cửu Ly cũng.
Thanh Dao nói:
“Ít nhất hôm nay mua đủ.”
Năm người trở về Vô Danh lúc trời vừa tối. Đồ được chia thành từng túi: thức ăn, thuốc, vật tư thuyền, áo biển, hải đồ. Long Thanh kiểm hai lần rồi mới yên tâm. Ngao Tuyết Ly đem bộ áo trắng lam về phòng nhưng không cất sâu. Nàng treo ngay cạnh giường để hôm đi mặc.
Ngoài sân, Vô Song đang báo Cửu Ly về dấu Thương Lan Thương Hội.
Chuyến đi phía trước đã bắt đầu có người quan sát.
Long Tỏa vẫn chưa tháo.
Long Linh Cổ Trạch còn chưa biết thật sự còn gì.
Vô Tận Hải cũng không phải nơi bình yên.
Nhưng trong phòng khách, Ngao Tuyết Ly nhìn chiếc áo biển mới mua, nhớ một câu rất đơn giản:
“Đẹp.”
Nàng lập tức quay mặt khỏi áo như chính mình vừa bị bắt gặp.
Sau đó lại quay lại.
Kiểm đường may.
Chỉ kiểm đường may.
Ít nhất nàng tự nói vậy.