Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 82: MẮT CÔ BỊ BỤI À?
Mị Vô Song chuẩn bị cuộc gặp đầu tiên với Long Thanh trong khoảng thời gian còn lâu hơn chuẩn bị một lần ám nhập Huyết Ngục Ma Cung trước đây, và khi nhận ra chuyện đó, nàng tự thấy hơi mất mặt. Ám nhập Huyết Ngục chỉ cần nghĩ người gác nào mạnh, trận nào có khe, đường lui ở đâu. Tiếp cận Long Thanh lại phải nghĩ một vấn đề kỳ quặc hơn: dùng bao nhiêu mị lực mới vừa? Quá mạnh sẽ trái mệnh lệnh không được thăm dò cưỡng chế. Quá nhẹ lại không đo được gì. Cuối cùng nàng chọn mức mà Thiên Mị Ma Thể thường dùng gần như vô thức khi cần một người lạ có thiện cảm: không phát thuật vào thần hồn, không tạo ảo giác, không kích dục niệm rõ rệt, chỉ thả một tia mị ý vào ánh mắt và giọng nói. Với người ý chí bình thường, mức này không làm họ mất tự chủ. Chỉ khiến họ cảm thấy nàng dễ gần hơn, đẹp hơn, đáng giúp hơn, từ đó dễ đồng ý những yêu cầu nhỏ. Vô Song từng dùng nó để qua trạm, hỏi đường, giảm giá, lấy tin và khiến người khác tự nói thêm vài câu mà chính họ không nhận ra. Nàng gọi đó là “gõ cửa”, chưa phải vào nhà.
Sáng hôm sau, nàng xuất hiện ở chợ phía nam từ sớm. Không đứng lại quán trà hôm qua vì nếu tiếp tục nhìn từ một vị trí sẽ dễ bị Cửu Ly phát hiện. Nàng mua một hộp hạt Linh Hương Thảo thật, một túi dược liệu cấp thấp thật, hỏi đường thật, sau đó đi qua tuyến Long Thanh thường dùng dựa trên thông tin từ những người bán. Nàng không biết hắn có xuống thành hay không. Nhưng tin hôm qua cho thấy Long Thanh còn thiếu chậu và vài vật liệu làm giàn. Xác suất có. Vô Song kiên nhẫn đi một vòng. Đến vòng thứ hai, nàng thấy hắn.
Hôm nay Long Thanh đi một mình.
Không hẳn hoàn toàn một mình. Tô Cửu Ly xuống thành cùng nhưng vừa tới đã tách sang Huyền Khí Các lấy một món ngọc tin đặt trước. Diệp Thanh Dao ở lại Vô Danh kiểm dược viên. Long Thanh cầm một danh sách khác, đang đi về phía khu đồ gốm. Vô Song chỉ nhìn một lần rồi đổi hướng.
Nàng không lao ra va thẳng.
Quá giả.
Nàng tới một sạp gần đó trước, hỏi người bán về giá hạt, mở hộp, trả tiền. Khi Long Thanh đi ngang, nàng mới cố tình để dây buộc hộp trượt khỏi ngón tay. Không dùng pháp lực ném. Chỉ thả đúng lúc.
Hộp rơi.
Nắp bung.
Gần hai mươi gói hạt nhỏ trượt ra đường.
Long Thanh vừa bước tới thấy liền dừng, cúi nhặt một gói trước khi bánh xe phía sau cán qua.
“Cẩn thận.”
Vô Song cũng ngồi xuống.
“Đa tạ.”
Giọng nàng mềm hơn bình thường đúng một phần.
Mị ý theo âm thanh đi ra rất nhẹ.
Người bán gần đó vốn đang tính tiền bỗng ngẩng nhìn nàng, động tác chậm nửa nhịp.
Một thanh niên đi ngang cũng quay.
Long Thanh thì đang nhặt gói thứ hai.
Hắn nghe giọng, tay dừng rất nhẹ.
Trong đầu chỉ có một ý:
Giọng đẹp.
Sau đó tiếp tục nhặt.
Vô Song thấy.
Có tác dụng.
Nàng cố ý đưa tay lấy cùng một gói. Ngón tay hai người chạm nhẹ.
Long Thanh rụt lại trước.
“Cô lấy.”
Phản ứng rất rõ.
Không phải không cảm.
Mị Vô Song càng chắc.
Nàng ngẩng mắt nhìn hắn, khoảng cách lúc này chưa tới hai thước. “Hôm qua hình như ta từng thấy đạo hữu ở đây.”
Long Thanh cũng nhận ra.
“Cô ở quán trà?”
“Ngươi nhớ?”
“Cô khá dễ nhớ.”
Một câu khiến Vô Song hơi bất ngờ.
Long Thanh nói xong mới nhận ra nghe như khen quá trực tiếp.
Hắn ho nhẹ.
“Ý ta là... cô ngồi chỗ dễ thấy.”
Mị Vô Song cười.
Mị ý trong nụ cười tăng thêm một chút tự nhiên.
“Nếu nói ta đẹp thì cũng không sao.”
Long Thanh im một nhịp.
Rất thành thật.
“Đẹp.”
Lần này chính Vô Song dừng.
Nhiều nam nhân khi bị nàng hỏi thế sẽ vội tâng bốc, nói mỹ nhân tuyệt thế, tiên tử hạ phàm, không ai sánh được. Một số lại giả vờ đạo mạo nói “dung mạo chỉ là da thịt”. Long Thanh chỉ nói đúng một chữ, sau đó nhặt gói hạt cuối cùng.
Nàng hơi cúi người. “Chỉ đẹp?”
Long Thanh ngẩng lên.
Hương trên người nàng gần hơn.
Không nồng.
Có một thứ ấm mềm rất khó gọi tên, khiến cơ thể đàn ông bình thường không thể hoàn toàn không phản ứng.
Long Thanh thấy tim mình nhanh hơn một chút.
Hắn lập tức tự nhắc:
Đứng xa.
Người lạ.
Đừng nhìn cổ người ta.
Mất lịch sự.
Hắn đứng lên, đưa hộp.
“Rất đẹp.”
Vô Song nhận.
Nụ cười sâu hơn.
Đúng.
Có phản ứng.
Vậy tại sao hôm qua mị lực chỉ kéo được hai nhịp?
Nàng quyết định thử thêm.
“Ta tên Vô Song.”
“Long Thanh.”
“Ta biết.”
Long Thanh nhìn.
Nàng lập tức sửa tự nhiên: “Hôm qua nghe bà bán hạt gọi ngươi.”
“À.”
Không nghi.
Hai người đứng bên đường. Vô Song có rất nhiều cách khiến cuộc nói chuyện kéo dài, nhưng nàng chọn một câu đơn giản. “Ta mới tới Thanh Vân Thành, chưa quen. Nghe nói khu này có nơi bán hạt tốt nên tới. Không ngờ vừa mua đã làm rơi.”
“Dây buộc lỏng.”
“Có lẽ.”
Long Thanh chỉ mép hộp.
“Cái móc này lệch.”
Vô Song nhìn.
Quả thật lệch.
Nàng đã cố ý nới.
“Ngươi biết sửa?”
“Không khó.”
Hắn lấy một thanh kim loại nhỏ từ sạp bên cạnh, xin người bán, ép lại móc rồi trả.
“Giờ được.”
Vô Song cầm hộp.
“Đạo hữu khá khéo.”
“Làm nhiều đồ nên biết một chút.”
“Nghe nói ngươi ở Vô Danh Phong?”
Long Thanh nhìn nàng lần nữa.
Câu này nhanh.
Nhưng không bí mật.
“Ừ.”
“Trồng linh dược?”
“Rau là chính.”
“Ta nghe rất nhiều người kể về Vô Danh.”
“Đừng tin hết.”
Vô Song hơi cười.
“Vì sao?”
“Có người nói chó nhà ta cao ba trượng.”
Nàng suýt bật cười thật.
“Thật sao?”
“Tiểu Hắc chưa tới đầu gối ta.”
“Vậy lời đồn hơi xa.”
“Rất.”
Không khí dễ nói chuyện hơn nàng tưởng.
Vô Song thả thêm một tia mị ý vào mắt.
Không đánh thẳng thần hồn.
Chỉ nhìn lâu hơn bình thường.
“Long đạo hữu.”
“Ừ?”
“Ngươi có thể giúp ta thêm một việc không?”
Giọng hạ thấp.
Hai chữ cuối mềm rõ.
Người bán cạnh đó đang nghe lén vô thức ngẩng lên, giống nếu nàng hỏi hắn thì hắn đã đồng ý trước khi biết việc gì.
Long Thanh cũng cảm thấy giọng nghe rất dễ chịu.
Hắn hỏi:
“Việc gì?”
Mị Vô Song hơi khựng.
Theo kinh nghiệm, ở tầng mị ý này phản ứng thường là “được” hoặc ít nhất “cô cứ nói” với xu hướng đồng ý trước. Hắn lại hỏi việc gì.
Không phải kháng hoàn toàn.
Chỉ không cấp quyền quyết định.
Nàng cười nhẹ. “Ta muốn tới phố dược liệu phía đông. Nghe người ta nói có đường tắt nhưng ta không biết.”
“Ta cũng đi gần đó.”
“Vậy phiền ngươi dẫn?”
Long Thanh nghĩ.
Cùng hướng.
“Được.”
Lần này đồng ý.
Nhưng vì hợp lý, không chứng minh gì.
Vô Song đi bên hắn.
Nàng chủ động giữ khoảng cách gần hơn một người lạ bình thường. Không sát tới mức vô lễ, nhưng nếu tay hai người buông tự nhiên có lúc chỉ cách nhau một gang. Long Thanh nhận ra rất nhanh.
Thơm.
Nữ nhân này thật sự thơm.
Không giống Cửu Ly. Cửu Ly có mị hương hồ tộc mềm và ngọt, lúc huyết mạch dao động càng rõ. Thanh Dao mang mùi dược và trà nhẹ. Vô Song lại có hương rất khó phân biệt, gần như từ chính da và tóc chứ không phải túi hương.
Long Thanh đi lệch sang trái nửa bước.
Mị Vô Song thấy hết.
“Ta khiến ngươi khó chịu?”
“Không.”
“Vậy sao đi xa?”
“Đường bên này bằng hơn.”
Nàng nhìn mặt đường.
Hai bên giống nhau.
Nụ cười hơi sâu.
“Long đạo hữu.”
“Ừ?”
“Ngươi rất sợ nữ nhân?”
Long Thanh lập tức quay.
“Ai nói?”
“Ta đoán.”
“Không.”
“Vậy sợ ta?”
“Không.”
“Ta đẹp?”
“Cô vừa hỏi rồi.”
“Ta muốn nghe lại.”
Long Thanh nhìn nàng.
Nàng đang dùng ánh mắt Thiên Mị rất nhẹ.
Đồng tử ấm.
Khóe mắt kéo dài.
Lông mi hạ rồi nâng.
Nếu người bình thường nhìn, não gần như tự bổ sung cảm giác thân mật.
Long Thanh thấy rõ.
Rất đẹp.
Đẹp tới mức hắn phải mất một nhịp mới trả lời.
“Đẹp.”
Mị Vô Song tiến thêm nửa tầng.
Nàng chớp mắt chậm.
“Vậy ngươi không muốn nhìn lâu hơn?”
Long Thanh nhìn thật.
Một.
Hai.
Ba nhịp.
Vô Song cảm thấy mị ý đã chạm tới cảm xúc hắn, nhưng vẫn như chạm một mặt nước rất sâu mà không có đường xuống dưới. Không có pháp lực đẩy. Không có thần thức phản công. Chỉ đơn giản là...
không vào thêm.
Nàng chớp mắt lần nữa.
Long Thanh cau mày.
Mị Vô Song tiếp tục giữ ánh nhìn.
Một tia mị ý xoay nhẹ.
Long Thanh bỗng hỏi:
“Mắt cô bị bụi à?”
Vô Song đứng khựng.
“...Gì?”
“Cô chớp liên tục.”
Nàng im.
Long Thanh nhìn gần hơn, hoàn toàn nghiêm túc.
“Bên trái hay phải?”
“Không có—”
“Đừng dụi.”
Hắn lấy một chiếc khăn sạch nhỏ trong túi.
“Có nước ở quán phía trước. Nếu bụi vào thì rửa.”
Mị Vô Song nhìn chiếc khăn.
Lần đầu tiên trong đời, Thiên Mị Nhãn của nàng...
được chẩn đoán thành bụi vào mắt.
Nàng mất gần hai nhịp mới tìm lại giọng.
“Ta không bị bụi.”
“Vậy sao chớp?”
“Ta...”
Một Ma nữ từng khiến trưởng lão Kim Đan tự nói bí mật bằng ba câu đối thoại, lúc này lại không biết giải thích tại sao mình chớp mắt.
Không thể nói:
Ta đang mê hoặc ngươi.
Nàng cười gượng rất nhẹ.
“Thói quen.”
Long Thanh gật.
“Vậy được.”
Hắn cất khăn.
Không nghi.
Càng làm Vô Song khó chịu hơn.
Một người bán bánh bên đường nghe được đoạn cuối, quay mặt che cười. Vô Song cảm nhận rõ nhưng không thể làm gì.
Hai người tiếp tục đi.
Lần này nàng không chớp mắt nữa.
Mị ý giảm một nửa.
Không phải bỏ cuộc.
Mà muốn hiểu.
“Long đạo hữu.”
“Ừ?”
“Ngươi có đạo lữ không?”
Câu hỏi trực tiếp hơn.
Long Thanh bước chậm một nhịp.
“Không.”
“Thật?”
“Ừ.”
“Ta nghe Vô Danh có hai nữ đệ tử.”
“Có.”
“Đều rất đẹp?”
Long Thanh lập tức cảnh giác theo kiểu khác.
“Cô biết nhiều.”
“Thanh Vân Thành ai cũng nói.”
Hợp lý.
Hắn đáp: “Ừ.”
“Ừ là có hai người hay đều đẹp?”
“Cả hai.”
Vô Song nhìn hắn.
Không giả.
Không nói “ta không để ý dung mạo đệ tử”.
“Ngươi thấy họ đẹp?”
“Ta có mắt.”
Vô Song bật cười thật.
“Vậy ở cùng hai mỹ nhân mỗi ngày, ngươi không động tâm?”
Long Thanh suýt vấp vào một viên đá nhỏ.
“Cô hỏi cái gì vậy?”
“Ta tò mò.”
“Đệ tử là đệ tử.”
Câu này không hoàn toàn đủ.
Vô Song nghe ra hắn đang né.
Nàng nhớ hồ sơ về Cửu Ly. Quan hệ hai người có nhiều dấu hiệu tình cảm tồn tại trước bái sư. Nàng hỏi khéo hơn: “Đệ tử thì không thể thấy đẹp?”
“Ta vừa nói họ đẹp.”
“Không thể thích?”
Long Thanh im.
Câu này khó.
Hắn không muốn nói chuyện Cửu Ly với người lạ.
“Chuyện riêng.”
Mị Vô Song lập tức ghi trong đầu.
Ranh giới.
Nàng đã dùng mị ý.
Hắn vẫn biết cái gì không nên nói.
Rất quan trọng.
Nàng đổi câu. “Vậy ngươi nhận họ vì gì?”
“Muốn học thì nhận.”
“Chỉ vậy?”
“Cửu Ly ở với ta trước, sau muốn bái. Thanh Dao có sư thừa cũ nhưng muốn học một phần khác.”
“Ngươi không chọn người theo thiên phú?”
“Hệ thống có nhìn.”
Mị Vô Song bắt được từ khóa.
“Hệ thống?”
Long Thanh lập tức nhận ra nói lỡ.
Nhưng chuyện hắn có hệ thống không phải công khai. Cửu Ly và Thanh Dao biết, người ngoài không.
Hắn đáp: “Một thứ phụ trợ.”
“Pháp khí?”
“Gần.”
Không nói thêm.
Vô Song không hỏi tiếp ngay.
Đây chính là lúc mị thuật thường có ích. Nếu nàng tăng lực, người bình thường sẽ rất muốn giải thích để làm nàng hài lòng.
Nàng thử.
Chỉ một tầng nữa.
Ánh mắt mềm.
Giọng thấp.
“Không thể kể cho ta một chút sao?”
Long Thanh nhìn nàng.
Tim hắn lại nhanh một chút.
Nữ nhân này khi hạ giọng thật sự...
rất nguy hiểm với đàn ông.
Hắn thấy cổ hơi khô.
Nhưng câu trả lời vẫn đơn giản:
“Không quen.”
Vô Song dừng.
“Gì?”
“Ta với cô mới gặp.”
“Cho nên?”
“Không kể.”
Không có phản lực.
Không có thần thức chắn.
Không có phù hộ thể.
Chỉ là quyết định.
Mị Vô Song lần đầu cảm thấy một thứ rất khó chịu về mặt nghề nghiệp: cửa không khóa, nhưng đẩy không mở.
Nàng bắt đầu thật sự tập trung.
Nếu Thiên Mị Ma Thể không vào được ý chí, lý do là gì?
Đạo tâm cực mạnh?
Nhưng hắn không có khí chất tu sĩ khổ tu.
Linh hồn đặc thù?
Có thể.
Bảo vật hệ thống?
Có thể.
Hay bản thân hắn ở một tầng tồn tại khiến mị thuật của nàng không đủ quyền tác động sâu?
Ý cuối quá lớn.
Chưa có chứng cứ.
Không kết luận.
Hai người vừa tới ngã ba thì một giọng nữ quen thuộc vang từ phía sau.
“Sư phụ.”
Long Thanh quay.
Tô Cửu Ly đang đi tới.
Nàng cầm một hộp ngọc nhỏ vừa lấy từ Huyền Khí Các. Bước chân bình thường, nụ cười cũng bình thường.
Nhưng mắt không nhìn Long Thanh trước.
Nhìn Mị Vô Song.
Mị Vô Song cũng nhìn nàng.
Khoảng cách mười bước.
Không có ai tung mị thuật.
Nhưng không khí như tự nhiên xuất hiện một tầng rất mỏng mà người ngoài khó nhận.
Cửu Ly tới cạnh Long Thanh, đứng sát hơn bình thường một chút.
“Vị này?”
Long Thanh đáp rất tự nhiên:
“Cô ấy tên Vô Song.”
Mị Vô Song hơi cười.
“Gặp qua Tô cô nương.”
Cửu Ly không hỏi sao nàng biết mình ngay. Chỉ gật.
“Vô Song cô nương.”
Long Thanh bổ sung:
“Hình như mắt bị bụi.”
Mị Vô Song: “...”
Cửu Ly quay sang nàng.
Nhìn mắt trái.
Rồi mắt phải.
Hoàn toàn nghiêm túc hỏi:
“Có cần Thanh Dao xem không?”
Vô Song mất thêm một nhịp.
“Không cần.”
Long Thanh nói: “Nàng bảo thói quen.”
Cửu Ly nhìn sư phụ.
“Thói quen chớp mắt?”
“Ừ.”
Nàng bắt đầu hiểu có gì đó vừa xảy ra.
Khóe môi cong rất nhẹ.
“Vậy tốt.”
Mị Vô Song có thể làm một nửa đại điện mất bình tĩnh bằng một ánh mắt, nhưng lúc này phải dùng toàn bộ kinh nghiệm để không hiện vẻ khó chịu.
Nàng đổi chủ đề.
“Long đạo hữu đang dẫn ta tới phố dược liệu.”
Cửu Ly lập tức hỏi: “Cô mới tới thành?”
“Ừ.”
“Ở đâu?”
“Khách điếm Thanh Hà.”
“Đi một mình?”
“Ừ.”
“Tán tu?”
“Ừ.”
Ba câu.
Nhanh.
Vô Song nhận ra ngay kiểu hỏi.
Tình báo.
Tô Cửu Ly đúng như hồ sơ.
Nàng cười mềm. “Tô cô nương hỏi kỹ.”
Cửu Ly đáp cũng ngọt không kém: “Sư phụ ta dễ giúp người lạ. Ta hỏi thay.”
Long Thanh quay.
“Ai dễ?”
“Người.”
“Ta chỉ cùng đường.”
“Đúng. Cho nên ta hỏi.”
Mị Vô Song nhìn hai người.
Quan hệ này thú vị.
Nàng cố tình nói: “Long đạo hữu rất tốt bụng.”
Cửu Ly mỉm cười.
“Ta biết.”
“Có sư phụ như vậy chắc Tô cô nương rất vui.”
“Rất.”
Không nhường.
Không phủ nhận.
Vô Song tiếp: “Ta còn nghe Vô Danh Phong cảnh đẹp.”
Cửu Ly lập tức biết câu đang tiến đâu.
“Cũng được. Núi nhỏ, nhà nhỏ, người không nhiều.”
“Có nhận khách?”
“Có lúc.”
Long Thanh chen: “Cô hỏi Vô Danh làm gì?”
Vô Song quay sang hắn. “Ta thích chỗ yên.”
“Thanh Vân quanh đây nhiều núi yên.”
Cửu Ly gần như muốn cười.
Sư phụ chặn đường còn nhanh hơn nàng mà chính hắn không biết.
Vô Song không vội.
“Ta chỉ hỏi.”
“Ừ.”
Cửu Ly lúc này mới cảm rõ thứ trên người nàng.
Không phải ma khí.
Ma khí bị che quá sạch.
Là mị lực.
Rất nhạt.
Nhưng Cửu Vĩ Thiên Hồ cực nhạy với kiểu ảnh hưởng này. Mị hương hồ tộc thiên về hấp dẫn tự nhiên, cảm xúc, huyết mạch và tâm thần. Thứ của nữ tử trước mặt khác. Nó sắc hơn, chủ động hơn, giống một bàn tay rất mềm đang thử kéo phản ứng người khác theo hướng mong muốn.
Cửu Ly không phát mị lực đối kháng.
Nếu hai bên cùng thả, Long Thanh đứng giữa sẽ rất phiền.
Nàng chỉ khoác tay hắn.
Rất tự nhiên.
“Sư phụ, chúng ta còn mua chậu cho sư muội.”
Long Thanh cứng vai rất nhẹ.
Mị Vô Song thấy.
Cửu Ly cũng thấy.
Cả hai nữ tử cùng xác nhận một chuyện:
Hắn thật sự có phản ứng với tiếp xúc nữ giới.
Không phải người vô dục.
Cửu Ly nhìn Vô Song như vô tình.
Mị Vô Song lại hơi cười.
“Quan hệ sư đồ hai người rất thân.”
Cửu Ly đáp: “Ta ở Vô Danh trước khi bái.”
“Ra vậy.”
“Vô Song cô nương thấy lạ?”
“Không. Ta chỉ thấy Long đạo hữu khá được nữ nhân tin.”
Long Thanh lập tức nói: “Cô đừng nói nghe kỳ.”
“Ta nói sự thật.”
Cửu Ly mỉm cười.
“Cô mới gặp sư phụ ta chưa tới một canh giờ đã biết khá nhiều.”
Một câu rất nhẹ.
Nhưng mũi kim đã lộ.
Mị Vô Song không né.
“Ta quan sát người khá tốt.”
“Ta cũng vậy.”
Hai nữ tử nhìn nhau.
Long Thanh thấy cả hai đều cười.
Không hiểu sao lại cảm giác hơi lạnh.
Hắn hỏi:
“Hai người quen?”
Cả hai đồng thời đáp:
“Không.”
Long Thanh càng không hiểu.
Vô Song là người dừng trước. Nàng chưa muốn Cửu Ly chú ý quá sâu trong lần đầu. “Phố dược liệu đã ở phía trước, ta tự đi được. Đa tạ Long đạo hữu.”
“Không có gì.”
Nàng nhìn hắn.
Lần cuối thử một tia mị ý nhẹ hơn trước, gần như chỉ là ánh mắt nữ nhân nhìn người mình có thiện cảm.
“Sau này còn gặp?”
Long Thanh đáp: “Ở cùng thành thì có thể.”
Không hứa.
Không từ chối.
Không bị kéo.
Vô Song cười.
“Vậy mong còn gặp.”
Nàng đi.
Không quay đầu ngay.
Đi gần hai mươi bước mới dùng cảm nhận sau lưng.
Long Thanh không nhìn theo lâu.
Nhưng có nhìn một lần.
Điều này khiến nàng hài lòng kỳ lạ.
Không phải vì mị thuật thành công.
Mà vì hắn thật sự thấy nàng hấp dẫn.
Sau đó vẫn tự quyết định phần còn lại.
Khi Vô Song khuất khỏi ngã ba, Cửu Ly vẫn khoác tay Long Thanh.
Hắn nhìn.
“Cô không buông?”
“Quên.”
Nàng buông chậm hơn cần thiết.
Long Thanh không vạch.
Cửu Ly hỏi ngay:
“Sư phụ thấy nàng thế nào?”
“Người mới tới.”
“Ta hỏi đẹp không.”
Long Thanh im.
Nàng nhìn.
“Người vừa nói thẳng với nàng.”
“Cô nghe?”
“Đoán.”
Hắn thở.
“Đẹp.”
“Rất?”
“Rất.”
Cửu Ly không giận.
Ngược lại tâm trạng khá tốt vì hắn không giả.
“Nàng đẹp hơn ta?”
Long Thanh lập tức cảm thấy câu hỏi nguy hiểm.
“Khác.”
“Khác thế nào?”
“Cô hỏi để làm gì?”
“Muốn biết.”
Hắn suy nghĩ thật. “Cô... sáng hơn.”
“Còn nàng?”
“Kiểu tối hơn.”
Cửu Ly cau mày rồi bật cười. “Sư phụ tả mỹ nhân như tả trời.”
“Ta không biết nói.”
“Thanh Dao?”
“Giống trà.”
“Nàng?”
Long Thanh nghĩ tới Mị Vô Song.
“Giống rượu.”
Cửu Ly im.
Câu này lại khá đúng.
“Người chưa uống đã biết?”
“Nhìn thôi.”
“Vậy người có muốn uống?”
Long Thanh lập tức quay.
“Cô nói cái gì?”
Cửu Ly cười tới mắt cong.
“Không có gì.”
Sau vài bước nàng mới nghiêm lại.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Nữ nhân vừa rồi không đơn giản.”
“Vì đẹp?”
“Không.”
“Tu vi?”
“Ít nhất không yếu như biểu hiện.”
Long Thanh nhìn hướng Vô Song rời.
“Cô thấy?”
“Không chắc. Nhưng nàng có một loại mị lực tự nhiên.”
Hắn khựng.
“Giống cô?”
Cửu Ly suy nghĩ.
“Khác.”
“Cô cũng có?”
Nàng quay sang nhìn hắn đầy ý.
“Sư phụ biết mà.”
Long Thanh lập tức nhớ mị hương lúc Cửu Ly hai đuôi hiện.
Tai hơi nóng.
“Ý ta là loại giống nàng.”
“Không giống hoàn toàn. Hồ tộc của ta thiên huyết mạch. Nàng ta... giống có tính điều khiển hơn.”
“Cô ấy làm gì?”
“Người không thấy?”
Long Thanh nghĩ.
Chớp mắt.
Giọng hơi kỳ.
Đi gần.
Hương thơm.
“Ta tưởng nàng thích nói chuyện kiểu đó.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Người thật sự không biết?”
“Biết gì?”
“Nàng đang thử mê người.”
Long Thanh đứng lại.
“Hả?”
Cửu Ly suýt cười.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Lúc nàng nhìn người như vậy, người thấy sao?”
Long Thanh thành thật.
“Đẹp.”
“Còn?”
“Thơm.”
“Còn?”
“Hơi khó tập trung.”
“Còn?”
“Tim nhanh một chút.”
Cửu Ly híp mắt.
Rất trung thực.
“Vậy người không muốn làm theo nàng?”
“Làm gì?”
“Ví dụ nàng hỏi bí mật hệ thống.”
“Không.”
“Vì?”
“Ta mới gặp.”
“Nhưng nàng đẹp.”
Long Thanh càng khó hiểu.
“Đẹp thì đẹp.”
“Ừ?”
“Liên quan gì tới phải nghe lời?”
Cửu Ly đứng yên.
Một câu quá đơn giản.
Nhưng nó giải thích đúng điều nàng vừa cảm.
Sư phụ không miễn nhiễm.
Mị lực vẫn tác động tới cảm xúc, cơ thể, chú ý.
Chỉ không quyết định thay hắn.
Cửu Ly không biết nguyên nhân.
Có thể vì bản chất Long Thanh.
Có thể vì hệ thống.
Có thể vì cảnh giới không thể đo.
Nhưng đây là tin tốt.
Ít nhất nàng không phải lo một mỹ nhân lạ chỉ nhìn ba lần đã kéo sư phụ đi mất.
Nàng cười.
“Vậy được.”
Long Thanh hỏi: “Có cần báo Hàn trưởng lão?”
“Chưa.”
“Vì?”
“Chỉ vì một nữ tán tu có mị lực không thể coi người ta là kẻ xấu.”
Long Thanh gật ngay.
“Đúng.”
“Nhưng ta sẽ để ý.”
“Được.”
“Người lần sau gặp nàng không được tự kể chuyện Vô Danh.”
“Ta đâu kể.”
“Không đưa nàng lên núi ngay.”
“Ta cũng không.”
“Không ăn đồ nàng đưa nếu chưa biết.”
Long Thanh nhìn.
“Cô bắt đầu giống mẹ.”
Cửu Ly lập tức véo nhẹ cánh tay hắn.
“Sư phụ.”
“Đau.”
Nàng buông.
“Đó là cảnh cáo của Đại đệ tử.”
“Ta là sư phụ cô.”
“Cho nên mới cảnh cáo nhẹ.”
Long Thanh lắc đầu.
Hai người tiếp tục đi mua chậu, hoàn toàn không biết nữ tử vừa rời đã đổi sang một con phố khác, vào quán trà vắng rồi ngồi xuống viết báo cáo.
Mị Vô Song không viết ngay.
Nàng nhìn ngón tay mình.
Nhớ câu:
Mắt cô bị bụi à?
Khóe môi giật nhẹ.
Nàng từng có rất nhiều thất bại.
Nhiệm vụ hỏng.
Người bỏ chạy.
Trận bị phát hiện.
Đối thủ phá mị thuật bằng đau đớn, pháp bảo, công pháp thanh tâm hoặc chém chính thần thức mình.
Nhưng chưa ai...
đưa khăn bảo nàng rửa mắt.
“Long Thanh.”
Nàng lẩm bẩm.
“Ngươi có biết ta vừa làm gì không?”
Nghĩ tới vẻ mặt hắn, câu trả lời có lẽ là không.
Vô Song cuối cùng viết.
Tiếp xúc lần một hoàn thành.
Mục tiêu có cảm nhận rõ với dung mạo, hương khí và mị ý. Phản ứng sinh lý, cảm xúc bình thường. Không có dấu vô tình đạo, đoạn dục công pháp hoặc mất khả năng cảm nhận nữ sắc.
Nàng dừng.
Viết tiếp:
Mị ý cấp thấp có thể tăng chú ý, nhưng không tạo khuynh hướng phục tùng tương ứng. Khi yêu cầu chạm vùng thông tin riêng, mục tiêu chủ động từ chối dù mị ý vẫn đang tác động.
Dòng tiếp:
Không phát hiện pháp bảo hộ thần phản chấn. Không phát hiện linh lực phòng ngự. Không phát hiện thần thức đối kháng.
Nàng đặt bút.
Đây mới là điểm lạ nhất.
Nếu một người dùng pháp bảo chống mị, nàng sẽ cảm giác mình chạm tường.
Nếu dùng công pháp, sẽ có dao động.
Nếu thần hồn mạnh hơn, ít nhất mị ý bị ép.
Long Thanh không có gì.
Nó đi vào.
Hắn vẫn thấy đẹp.
Vẫn ngượng.
Vẫn tim nhanh.
Sau đó...
dừng ở đó.
Giống mị lực được phép tác động tới phần “thích hay không thích”, nhưng không được quyền bước sang phần “quyết định”.
Vô Song viết thêm:
Giả thuyết tạm thời: ý chí mục tiêu có cấu trúc độc lập với dao động dục niệm ở mức bất thường. Cần kiểm chứng.
Nàng định gửi.
Nhưng ngón tay dừng trên ngọc.
Chưa.
Nếu gửi ngay, Táng Đạo Điện sẽ biết nàng đã trực tiếp thử mị lực. Dù không trái lệnh rõ, chúng có thể thay đổi nhiệm vụ.
Nàng muốn thêm một lần.
Không tăng mạnh hơn.
Ngược lại...
giảm.
Thử xem nếu không dùng mị ý, Long Thanh nói chuyện với nàng khác bao nhiêu.
Ý nghĩ đó khiến Vô Song hơi bất ngờ.
Một Ma nữ muốn điều tra khả năng kháng mị...
lại quyết định bớt dùng mị thuật.
Nhưng hợp lý.
Muốn biết hắn phản ứng với Mị Vô Song hay với Thiên Mị Ma Thể, phải tách hai thứ.
Nàng cất báo cáo chưa gửi.
Ngoài cửa sổ, người đi chợ qua lại.
Ở một con đường khác, Long Thanh đang trả tiền hai chiếc chậu đất. Cửu Ly đứng cạnh vẫn thỉnh thoảng nghĩ tới nữ tử tên Vô Song. Nàng chưa biết đối phương là Ma tộc. Chưa biết Táng Đạo Điện. Chưa biết nhiệm vụ.
Nhưng hồ ly có một bản năng rất đơn giản.
Nữ nhân kia nhìn sư phụ nàng...
không giống người chỉ hỏi đường.
Cửu Ly cầm chậu hoa Long Thanh mua cho mình, tâm trạng vẫn khá tốt.
Nàng lẩm bẩm:
“Vô Song.”
Long Thanh nghe.
“Gì?”
“Không.”
“Cô lại nói không.”
“Lần này thật.”
Hắn không tin hoàn toàn nhưng cũng không hỏi.
Cửu Ly nhìn về phố dược liệu lần cuối.
Nụ cười hơi cong.
“Muốn nhìn thì cứ nhìn.”
Nàng nói rất nhỏ, chỉ mình nghe.
“Nhưng sư phụ ta không dễ kéo đi đâu.”
Cùng lúc, trong quán trà phía xa, Mị Vô Song cũng đang cười.
Nàng đã đi từ Tây Ma tới đây để làm một nhiệm vụ.
Nhưng sau đúng một cuộc gặp, chuyện khiến nàng muốn tiếp tục...
đã không còn chỉ là mệnh lệnh của Táng Đạo Điện.
Nàng thật sự tò mò.
Một người rõ ràng biết mỹ nhân đẹp.
Rõ ràng có dục niệm.
Rõ ràng không phải gỗ đá.
Nhưng Thiên Mị Ma Thể lại không thể khiến hắn làm thêm một việc mà bản thân không muốn.
Mị Vô Song chống cằm.
Nhớ lại câu hỏi khiến nàng mất mặt nhất nhiều năm.
Rồi bật cười.
“Được.”
“Ngày mai ta sẽ xem...”
“Nếu mắt ta không có bụi, ngươi còn nói được gì.”