QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 85: KHÁCH Ở TẠM VÔ DANH

Mị Vô Song tỉnh trước trời sáng một lúc, không phải vì giường Vô Danh khó ngủ mà vì nàng ngủ quá yên. Đó là điều khiến nàng mở mắt rồi nằm bất động thêm một hồi lâu. Một người quen duy trì ít nhất ba tầng cảnh giác khi nghỉ ở nơi lạ sẽ rất nhạy với trạng thái của mình. Đêm qua nàng không đặt trận cảnh báo ngoài cửa, không thả thần thức, không dựng mộng giới, thậm chí vòng che ma khí cũng chỉ giữ ở mức tự động. Vậy mà nàng ngủ liền gần ba canh giờ không tỉnh giữa chừng. Không mộng Huyết Ngục, không mơ thấy truy binh, không có phản xạ giật mình mỗi khi gió chạm cửa. Mị Vô Song ngồi dậy, kiểm Ma tâm đầu tiên. Không bị thôi miên. Không dược lực. Không thần thức ngoại lai. Thiên Mị Ma Thể vận hành bình thường nhưng chậm hơn thường ngày một chút, giống một dòng nước từng bị buộc phải chảy xiết quá lâu, tới nơi bằng phẳng tự nhiên giảm tốc. Nàng nhìn cửa sổ. Ngoài sân còn tối, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng gà chưa gáy. Tiểu Hắc không phát tiếng. Long Thanh cũng chưa dậy. Vô Song ngồi thêm một lúc rồi tự cười rất nhẹ. “Một đêm không bị giết mà đã ngủ ngon, Mị Vô Song, ngươi dễ nuôi từ lúc nào vậy?”
Ngọc tin của Thanh Lộ Thương Đội vẫn nằm trên bàn. Nàng đọc lại lần nữa: đường phía bắc sạt, đội hàng dừng ba đến năm ngày, người hộ tống tạm nghỉ. Theo kế hoạch hợp lý, nàng nên xuống Thanh Vân Thành buổi sáng, ở khách điếm và thi thoảng tạo cơ hội gặp Long Thanh. Nhưng điều tra Vô Danh từ thành đã không còn hấp dẫn bằng ở ngay đây, đặc biệt sau khi nàng thấy Tiểu Hắc, Tiểu Kim, cây liễu, ao cá và phản ứng của chính cơ thể với môi trường. Vấn đề duy nhất là ở lại quá lâu có thể khiến Cửu Ly nghi. Mị Vô Song mặc áo, mở cửa, vừa bước ra đã thấy một bóng trắng dưới cây liễu. Cửu Ly ngồi trên ghế gỗ, tay cầm ngọc tin, rõ ràng cũng dậy sớm. Đại sư tỷ Vô Danh không nhìn nàng ngay. Chỉ nói: “Ngủ được?” “Khá.” “Ta tưởng cô sẽ lén đi xem giếng lần nữa.” Vô Song dựa cột hiên. “Ta biết sợ.” Cửu Ly lúc này mới quay, khóe mắt cong nhẹ. “Tốt.” “Cô thức để canh ta?” “Không.” “Ta không tin.” “Ta xử lý tin.” “Tiện canh?” “Có thể.” Mị Vô Song bật cười. “Thành thật hơn sư phụ cô một chút.” Cửu Ly nhướng mày. “Sư phụ ta không nói dối nhiều.” “Hắn chỉ thật tới mức người khác khó chịu.” “Cô mới biết hai ngày đã hiểu?” “Ta làm nghề nhìn người.” Cửu Ly không hỏi “nghề gì”. Chỉ nói: “Vậy cô nhìn ta thử.” Vô Song quan sát nàng vài nhịp. “Cô đang đề phòng ta nhưng không muốn làm sư phụ khó xử, nên chỉ cảnh báo vừa đủ. Cô không thích ta ở gần hắn quá, nhưng nếu ta không làm chuyện hại người thì cô sẽ không vô cớ đuổi. Cô còn hơi vui vì hôm qua ta bị Tiểu Hắc nhìn.” Cửu Ly im rồi mỉm cười. “Khá.” “Ta nói đúng?” “Một phần.” “Phần nào sai?” “Ta không chỉ hơi vui.” Mị Vô Song khựng rồi cả hai cùng cười.
Long Thanh dậy khi trời bắt đầu sáng. Việc đầu tiên hắn làm không phải hỏi khách ngủ thế nào mà đi nhìn cây xám, sau đó mở chuồng gà. Mị Vô Song đứng xa quan sát. Một con gà mái chen khỏi khe vừa mở, chạy vòng qua sân. Long Thanh lập tức quay. “Lại con này.” Cửu Ly đang uống trà cười. “Hôm qua sư phụ nói sửa cửa rồi.” “Nó chui lúc ta mở.” Long Thanh đi bắt. Con gà chạy. Hắn không dùng thân pháp vì vốn không có thân pháp, chỉ vòng qua hàng rào. Mị Vô Song nhìn một lúc, thấy cảnh một người được Táng Đạo Điện đặc biệt đánh dấu chạy theo gà quá vô lý nên theo bản năng giơ tay, một tia mị ý cực nhỏ vừa muốn thoát ra để làm con vật dịu lại. Tiểu Kim trên mái chuồng lập tức quay đầu. Cửu Ly thấy động tác của nàng trước, cười đến mức suýt làm đổ trà. Long Thanh cũng nhìn. “Cô làm gì?” Vô Song thu tay rất nhanh. “Giúp.” “Bằng cách?” “Làm nó bình tĩnh.” Long Thanh nhìn con gà, rồi nhìn nữ nhân đẹp tới mức nếu đứng giữa chợ sẽ khiến nửa phố quay đầu. Hắn hỏi rất nghiêm túc: “Cô định quyến rũ gà à?” Cửu Ly lập tức cúi xuống bàn cười đến run vai. Thanh Dao vừa từ phòng đi ra đúng lúc nghe câu cuối, đứng yên hai nhịp rồi quay mặt nhưng khóe môi đã cong. Mị Vô Song hiếm khi cảm giác mặt mình nóng vì xấu hổ, hôm nay lại có. “Đó không phải quyến rũ.” “Vậy?” “Một loại trấn an.” “Nó là gà.” “Ta biết.” “Cầm giỏ chắn bên kia dễ hơn.” Long Thanh nói rồi đưa cho nàng cái giỏ tre. Mị Vô Song cầm theo bản năng. Cửu Ly lập tức chỉ: “Bên trái.” Thanh Dao bình tĩnh hơn: “Đừng ép sát, nó sẽ đổi hướng.” Một Ma nữ Thiên Mị đứng giữa sân, tay cầm giỏ, phối hợp ba người bắt một con gà mái. Nếu phân điện nhìn thấy cảnh này, Vô Song thật sự muốn giết người diệt khẩu.
Cuối cùng con gà bị Long Thanh chặn vào góc, Vô Song đặt giỏ phía trước, Cửu Ly đưa tay túm nhẹ hai cánh. Không ai dùng pháp lực. Cửu Ly ôm con gà đưa về chuồng rồi nói: “Vô Song cô nương, mị thuật không bằng cái giỏ.” “Ta không dùng mị thuật.” “Một chút.” “Bản năng.” Thanh Dao nghe vậy nhìn nàng. “Nếu là bản năng thì càng đáng chú ý.” Vô Song hơi khựng. “Ý?” “Một năng lực dùng quá lâu sẽ biến thành đáp án đầu tiên, dù việc rất nhỏ.” Câu nói không có ý công kích, chỉ là nhận xét của người từng dùng bản nguyên mình làm đáp án đầu tiên cho mọi ca cứu chữa. Vô Song lập tức hiểu. Nàng nhìn cái giỏ trong tay rồi tự cười. “Ta bắt đầu ghét nơi này.” Long Thanh đang đóng cửa chuồng hỏi: “Vì gà?” “Vì các ngươi khiến ta thấy những thói quen mình không muốn thấy.” Hắn không hiểu hoàn toàn, chỉ nói: “Thấy rồi sửa nếu cần.” Thanh Dao nhìn sư phụ, ánh mắt có vẻ muốn ghi câu đó xuống. Long Thanh lập tức nhận ra. “Đừng.” “Ta chưa làm gì.” “Mặt cô nói.” Cửu Ly lại cười.
Sau ăn sáng, Vô Song nói chuyện Thanh Lộ Thương Đội tạm dừng. Long Thanh nghe xong chỉ hỏi: “Cô định xuống thành?” “Theo lý nên.” “Đường chưa khô.” “Ta có thể bay.” “Cô biểu hiện chỉ Trúc Cơ.” Một câu khiến Vô Song suýt phản ứng. Long Thanh tiếp: “Trúc Cơ bay lâu trong mưa cũng phiền.” Hắn không phải phát hiện nàng che cảnh giới, chỉ dựa tu vi nàng công khai. Vô Song hỏi: “Nếu ta ở thêm?” Long Thanh nhìn Cửu Ly rồi Thanh Dao. “Phòng đang trống. Hai ngày được.” “Chỉ hai?” “Sau đó thương đội cũng gần đi.” “Nếu chưa?” “Tính tiếp.” Cửu Ly lập tức nói: “Khách ở thì có việc.” Vô Song nhìn. “Ta tưởng nhà ngươi đãi khách.” “Đãi một đêm. Ở nhiều ngày là người ở tạm.” Long Thanh thấy lý. “Đúng.” Vô Song hơi nheo mắt. “Các ngươi tính bắt một khách Trúc Cơ làm gì?” Cửu Ly chỉ chuồng. “Nhặt trứng.” Vô Song nhìn nàng. Cửu Ly cười rất đẹp. “Còn kiểm hàng rào phía đông. Sư phụ mới sửa, mưa xuống dễ lún cọc.” “Ta tới Vô Danh để...” Vô Song suýt nói “điều tra”, kịp dừng. “...nghỉ.” “Làm chút vận động tốt.” Thanh Dao nói rất nghiêm túc: “Đúng.” Long Thanh gật. “Không nhiều.” Mị Vô Song nhận ra ba người đã thống nhất mà không cần bàn. Nàng thở dài. “Được.”
Cái chữ nhà xuất hiện khi nàng hỏi quy củ lần nữa. Cửu Ly đưa một tấm gỗ nhỏ, trên đó chính tay nàng ghi: không vào phòng người khác nếu chưa gọi; không động vật nuôi; không hái dược liệu; không dùng thần thức kiểm trận; có chuyện báo; rời núi nói một tiếng. Vô Song đọc rồi trêu: “Thanh Vân Tông quản khách hay nhà ngươi quản khách?” Long Thanh đang cưa nan đáp: “Nhà.” Nàng ngẩng. “Hả?” “Đây là nhà, không phải tông môn.” Hắn chỉ phía các chủ phong xa hơn. “Thanh Vân ở ngoài kia. Vô Danh là chỗ ta ở.” Cửu Ly tự nhiên thêm: “Bây giờ là chỗ chúng ta ở.” Thanh Dao gật. “Ừ.” Long Thanh không phản đối. Mị Vô Song nhìn ba người, bỗng không biết nói gì. Nàng từng có nơi sinh. Có điện ở. Có phòng ngủ. Có cứ điểm. Có sư môn ngắn ngủi đã tan. Có phân điện dùng để giao dịch. Nhưng chữ “nhà” rất ít khi được dùng cho nơi người ta chỉ cần báo một tiếng trước khi lấy rau, nhặt trứng và tối ngồi ăn chung. Trong thế giới nàng lớn lên, nhà thường kèm họ tộc, huyết mạch, quyền sở hữu, trách nhiệm, kế hoạch. Ở đây Long Thanh chỉ nói “nhà” như một sự thật không cần giải thích.
Vô Song nhận việc nhặt trứng trước. Chuồng có bốn gà mái, một gà trống và Tiểu Kim thường xuyên chen vào dù không ai coi nó là gà thật ngoài Long Thanh. Nàng đứng trước ổ rơm, tự hỏi vì sao mình phải làm. Cửu Ly đứng ngoài dựa hàng rào xem, rõ ràng có ý cười. “Đại sư tỷ không giúp?” “Đó là việc khách.” “Cô rất thích bắt nạt khách.” “Ta đang giúp cô hòa nhập.” “Ta không muốn hòa nhập với gà.” Tiểu Kim lập tức nhìn nàng. Vô Song sửa: “Không có ý chê.” Cửu Ly cười tới mắt cong. Cuối cùng nàng lấy được sáu quả trứng, một quả nhỏ hơn. Long Thanh kiểm, nói: “Quả nhỏ để riêng, có thể con mới đẻ.” Vô Song hỏi: “Có khác vị?” “Không biết.” “Vậy sao tách?” “Theo dõi.” “Ngươi ghi cả chuyện này?” “Có lúc.” Nàng nhìn hắn, càng khó tin một người có thể để tâm tới thứ nhỏ như vậy nhưng lại không tò mò mở Đạo Môn.
Kiểm hàng rào lại khiến nàng bất ngờ vì hữu dụng hơn. Mưa tối qua làm hai cọc đông nam lún. Long Thanh đang sửa giàn ươm nên bảo nàng chỉ cần nhìn chỗ nào nghiêng. Vô Song hoàn toàn có thể dùng ma lực dựng cả hàng rào trong một niệm, nhưng thân phận chỉ Trúc Cơ, dùng một ít linh lực vẫn hợp. Nàng lại nhớ câu Thanh Dao nói buổi sáng: năng lực dùng quá lâu sẽ thành đáp án đầu tiên. Vì vậy nàng không dùng. Đi dọc, dùng tay lắc từng cọc. Tới cọc thứ bảy thấy đất mềm, báo Long Thanh. Hắn mang búa tới. “Giữ.” Nàng giữ cọc. Hắn đóng. Gió thổi tóc Vô Song qua mặt. Long Thanh nhìn một lần rồi tránh. Nàng cố tình không buộc lại ngay, muốn xem hắn có mất tập trung không. Hắn đóng thêm ba nhát rồi nói: “Tóc cô sắp vào mắt.” “Ngươi lại lo mắt ta?” “Búa ở đây.” “Sợ ta bị thương?” “Sợ tóc mắc vào tay.” Nàng cười. “Ta tưởng ngươi sẽ vén giúp.” Long Thanh lập tức dừng búa, nhìn nàng. Tai hơi nóng thật. “Cô tự có tay.” Vô Song cười rộng hơn. Không mị thuật. Vẫn vui.
Đến trưa, nàng đã bắt đầu nhận thấy điều khó chịu: không dùng Thiên Mị Ma Thể, phản ứng của Long Thanh lại có giá trị hơn. Khi nàng cố ý tới gần, hắn ngượng vì chính nàng tới gần, không phải vì mị ý ép. Khi nàng cười, hắn nhìn vì thấy đẹp thật. Khi nàng nói lời hai nghĩa, hắn có lúc hiểu, có lúc cố giả không hiểu, nhưng quyết định vẫn của hắn. Vô Song quen việc điều chỉnh phản ứng người khác tới mức rất ít khi biết một người sẽ phản ứng thế nào nếu nàng hoàn toàn không can thiệp. Cảm giác đó vừa mất quyền kiểm soát vừa mới lạ. Nàng bắt đầu không muốn dùng thuật trong những lúc không cần thiết, ít nhất khi nói với Long Thanh.
Chiều hôm đó, Thanh Dao phơi một số dược liệu mới nhận từ Dược Vương Cốc. Mây thay đổi liên tục, nắng lúc mạnh lúc yếu. Nàng dùng giàn phơi nhưng không muốn kích Sinh Viêm vì không cần. Vô Song đi ngang nhìn một lúc, nói: “Ta có thể làm bóng.” Thanh Dao ngẩng. “Bằng gì?” “Ảnh thuật.” “Không dùng mị?” “Ta còn biết pháp khác.” Cửu Ly ở xa nghe lập tức nói: “Cuối cùng.” Vô Song không thèm quay. Nàng dùng một pháp thuật bóng rất đơn giản kéo bóng mái hiên thêm hai thước, chỉ che phần dược cần tránh nắng gắt. Thanh Dao kiểm nhiệt. “Được.” Vô Song hơi bất ngờ. “Cô không hỏi ta học đâu?” “Tán tu biết nhiều pháp không lạ.” “Nếu pháp này không giống Đông Huyền?” Thanh Dao nhìn nàng. “Ta đã nói khí tức cô hơi khác.” Vô Song cười. “Cô nghi ta?” “Có.” Quá thẳng. “Vậy sao không báo?” “Chưa có việc gì đáng báo.” “Nếu ta là người xấu?” “Làm chuyện xấu rồi tính.” Long Thanh ở gần nghe tới, lập tức gật. “Đúng.” Cửu Ly thì nói thêm: “Nhưng nếu cô đụng sư phụ ta trước thì ta tính sớm hơn.” Vô Song nhìn. “Đụng theo nghĩa nào?” Cửu Ly híp mắt. Long Thanh lập tức chen: “Đừng bắt đầu.” Thanh Dao quay mặt cười.
Tới lượt Cửu Ly lại bất ngờ dùng Vô Song vào việc thật. Một tập ngọc tin từ Thanh Vân Thành gửi lên có sáu đầu mối liên quan những người mua bán thân phận giả. Cửu Ly đang phân xem cái nào liên quan Huyết Ảnh cũ. Vô Song đi qua chỉ liếc đã thấy một tên môi giới dùng ký hiệu sai. “Cái này giả.” Cửu Ly ngẩng. “Vì?” “Người làm tin ngầm thật không ghi địa điểm gặp theo giờ tròn.” “Có người vẫn.” “Không ở tuyến thương lộ. Giờ tròn khiến tuần tra dễ nhớ. Họ thường lệch một khắc hoặc hai.” Cửu Ly nhìn kỹ rồi hỏi: “Cô biết nhiều.” “Tán tu sống lâu phải biết.” “Câu này của cô ngày càng chứa nhiều thứ.” “Cô vẫn nghe.” Hai người kiểm tiếp. Vô Song chỉ thêm một tin có giá dịch vụ thấp bất thường. “Mồi.” Cửu Ly hỏi: “Chắc?” “Bảy phần.” “Lý do?” “Làm ngọc thân phận loại này cần ít nhất bốn bước. Giá họ đưa không đủ vật liệu.” Cửu Ly đối chiếu một nguồn khác. Quả nhiên đầu mối đó đã bị Thanh Vân ngoại vụ theo dõi vì nghi bẫy cướp tán tu. Nàng nhìn Vô Song lâu hơn. “Cô hợp làm tình báo.” Vô Song cười. “Ta tưởng hồ ly không thích người cạnh tranh nghề.” “Người làm được thì dùng.” “Cô không sợ ta biết quá nhiều?” “Ta không đưa phần không nên biết.” Vô Song nhìn các ngọc trên bàn. Đúng. Tất cả đều là lớp ngoài. Cửu Ly để nàng giúp nhưng không vô thức lộ lõi. Một cách làm rất trưởng thành.
Long Thanh buổi chiều hầu như không tham gia. Hắn sửa khay ươm, thay cọc, rồi ngồi phân hạt. Vô Song thi thoảng nhìn hắn, càng thấy khó giải thích. Nếu hắn thật sự vô địch như vài lời đồn, hắn không cần làm. Nếu hắn thật sự phàm nhân, mọi việc lại hợp. Nhưng Tiểu Hắc, Tiểu Kim, cây liễu, ao cá, Cửu Ly, Thanh Dao, Táng Đạo Điện... tất cả không hợp. Nàng muốn thử một lần nữa bằng ma niệm nhưng chỉ cần thấy Tiểu Hắc nằm trước cửa đã bỏ ý.
Đến tối, một cơn mưa khác kéo tới. Đường dưới núi vừa khô một nửa lại ướt. Ngọc tin Thanh Lộ báo sớm nhất hai ngày nữa mới đi. Long Thanh nhìn trời rồi nói: “Ở thêm.” Vô Song chống cằm. “Không sợ ta ăn hết gạo?” “Cô ăn không nhiều.” “Ngươi còn theo dõi?” “Bàn có bốn người.” “Nếu ta ở ba ngày?” “Tự làm việc.” “Ta hôm nay đã nhặt trứng.” Cửu Ly lập tức nói: “Ngày mai vẫn có.” “Gà nhà cô đẻ để hành hạ khách à?” “Không. Nhưng khách ăn trứng.” Thanh Dao rất tự nhiên thêm: “Cũng hợp lý.” Vô Song nhìn ba người, cuối cùng bật cười. “Được.”
Bữa tối hôm ấy có chính trứng nàng nhặt. Long Thanh làm trứng hấp. Khi đặt bát xuống, hắn nói: “Công của khách.” Cửu Ly lập tức hỏi: “Nhặt thôi cũng tính?” “Có làm.” Thanh Dao gật. Vô Song nhìn bát trứng, không hiểu sao thấy buồn cười nhiều hơn giá trị của món ăn. Nàng từng lập công lấy bảo vật cấp cao, từng nhận linh thạch hàng vạn. Chưa ai vì nàng mang sáu quả trứng từ chuồng vào nhà mà nói “có làm”.
Sau ăn, Long Thanh hỏi rất bất ngờ: “Cô đi nhiều nơi vậy có chỗ nào muốn ở lâu không?” Vô Song nhìn hắn. “Sao hỏi?” “Cô ở thương đội nhưng không giống người có nơi cố định.” Nàng không dùng mị thuật, cũng không nói dối ngay. “Chưa.” “Không có nhà?” Câu hỏi quá thẳng. Cửu Ly và Thanh Dao cùng im nhẹ. Vô Song cười theo thói quen, nhưng nụ cười lần này không có mị ý. “Có nơi từng gọi là nhà.” “Giờ?” “Không còn.” Long Thanh gật. Không hỏi vì sao mất. “Vậy sau này tìm chỗ khác.” Nàng hỏi: “Dễ vậy?” “Không biết. Nhưng không có thì tìm.” “Nếu người khác không cho?” “Tìm nơi tự mình quyết định được.” Vô Song nhìn hắn rất lâu. “Sư phụ cô nói gì cũng đơn giản vậy?” Cửu Ly đáp: “Thường.” Thanh Dao nói: “Nhưng làm không đơn giản.” Long Thanh phản đối: “Ta đâu bảo dễ.” Một câu tách rõ đơn giản và dễ dàng. Vô Song không nói thêm.
Đêm đó nàng về phòng, lấy ngọc báo cáo ra. Lần đầu nàng không viết ngay về Long Thanh. Nàng viết một đoạn về cấu trúc Vô Danh: không thấy tổ chức bí mật, không lực lượng ẩn lộ rõ, sinh hoạt bình thường; Cửu Ly phụ trách tin tức, Thanh Dao phụ trách dược, Long Thanh quản phần lớn đời sống; các sinh vật chưa xác định không nên kích. Sau đó nàng dừng ở dòng “quan hệ nội bộ”. Nếu viết theo cách Táng Đạo Điện thích, có thể là: Cửu Ly và Thanh Dao chịu ảnh hưởng tâm lý sâu từ Long Thanh. Nhưng sau hai ngày nhìn, nàng thấy câu đó sai. Không ai “chịu ảnh hưởng” theo kiểu bị điều khiển. Hai nữ tử tự lựa chọn. Họ còn phản bác hắn. Vậy nên nàng viết: “Không phát hiện dấu cưỡng chế tinh thần hoặc lệ thuộc quyền lực trực tiếp. Quan hệ gần với sư đồ – gia đình hơn cơ cấu tông môn.”
Tay Vô Song dừng ở chữ gia đình.
Nàng xóa.
Viết “sinh hoạt chung ổn định”.
Sau đó lại thấy chữ mới lạnh quá.
Cuối cùng để nguyên.
Không gửi.
Mị Vô Song nằm xuống, nhưng trước khi tắt đèn nàng nghe Cửu Ly từ ngoài gọi: “Vô Song cô nương.” “Gì?” “Sáng mai đừng ngủ quá.” “Vì?” “Nhặt trứng.” Vô Song nhắm mắt. “Tô Cửu Ly.” “Ừ?” “Một ngày nào đó ta sẽ dùng mị thuật khiến toàn bộ gà theo cô.” Cửu Ly cười từ ngoài. “Tiểu Kim sẽ nhìn.” Vô Song im.
Đúng.
Con chim vàng đó cũng không nên chọc.
Nàng kéo chăn.
Từ khi nào một Thiên Mị Ma phải cân nhắc quan hệ với gia cầm?
Ở phòng giữa, Long Thanh nghe tiếng hai nữ tử nói qua sân, hỏi Thanh Dao đang đi ngang: “Họ cãi?” Thanh Dao đáp: “Không.” “Vậy tốt.” “Sư phụ.” “Ừ?” “Người thật sự định cho Vô Song ở tới khi thương đội đi?” “Nếu không gây chuyện.” “Nếu nàng gây?” “Xem chuyện gì.” Thanh Dao gật. “Ta đoán người sẽ nói vậy.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô đừng đoán ta nhiều.”
“Vâng.”
Nàng đi.
Long Thanh tắt đèn.
Vô Danh lại yên.
Nhưng trong căn phòng khách phía tây, Mị Vô Song vẫn chưa ngủ. Nàng nhìn cái giỏ tre Cửu Ly cố tình để trước cửa rồi nghĩ tới nhiệm vụ Táng Đạo Điện: tiếp xúc Long Thanh, đánh giá Vô Danh, xác định ảnh hưởng với các huyết mạch đặc thù.
Không có dòng nào nói...
phải nhặt trứng.
Nàng chậm rãi thở ra.
“Ngày mai.”
“Ta nhất định xuống núi.”
Ngoài trời, mưa bất ngờ nặng hạt thêm.
Vô Song im.
Một lúc sau nàng kéo chăn cao hơn.
“Sau ngày mai.”

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 85TTS · KHÁCH Ở TẠM VÔ DANHTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...