Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 64: ĐAN NỮ KHÔNG DÙNG ĐAN ĐỂ THẮNG
Buổi sáng ngày tỷ thí chính thức, Diệp Thanh Dao đứng trước đan lô lâu hơn bình thường.
Không phải sợ.
Cũng không phải hồi hộp vì thứ hạng.
Chỉ là đã ba năm nàng không đứng ở vị trí này với tư cách người dự thi.
Đan lô trước mặt không phải bảo vật. Chỉ là loại lò tiêu chuẩn của Dược Vương Cốc, cao chưa tới ngực, thân xanh xám, ba chân, phía dưới có trận dẫn hỏa. Bên cạnh đặt một bộ dược liệu Hồi Mạch Đan giống những người khác. Thanh Dao đưa tay chạm cạnh bàn nhưng không vận linh lực ngay. Nàng chỉ nhìn từng vị thuốc.
Long Thanh đứng khá xa cùng Tô Cửu Ly và Tạ Trường Xuân. Hắn không hiểu vì sao mọi người trước khi luyện đều nhìn dược liệu lâu như vậy. Hôm trước hắn đã thấy. Hôm nay vẫn vậy.
Cửu Ly hỏi nhỏ: “Sư phụ nghĩ gì?”
“Ta đang nghĩ nếu đều luyện cùng một đan, vì sao không phát thuốc đã chia sẵn?”
Tạ Trường Xuân ở bên nghe được, giải thích: “Chính vì phải tự xử lý. Cùng một loại dược liệu nhưng năm tuổi khác mười năm. Phơi khô khác hái mới. Hàm lượng linh khí khác. Đan phương chỉ cho tỷ lệ cơ bản.”
Long Thanh gật. “Giống nấu ăn.”
Tạ Trường Xuân định phản bác, nghĩ lại rồi thôi.
Có lúc nói với Long Thanh dùng ví dụ bếp dễ hơn.
Cửu Ly lại nhìn Thanh Dao. “Nàng không lấy dược liệu trước.”
“Có lẽ đang xem.”
“Người khác đã bắt đầu.”
Long Thanh lập tức nhớ câu mình đã nói hôm qua. “Đừng quan tâm người khác.”
Cửu Ly nhìn hắn. “Người có vẻ rất tin nàng.”
“Ta tin nàng biết đan.”
“Còn?”
“Cô lại bắt đầu?”
Nàng cười, không hỏi nữa.
Thanh Dao đúng là không nhìn người khác.
Tiếng chuông bắt đầu đã vang gần mười tức nhưng nàng vẫn chưa nhóm hỏa. Trên mười sáu vị trí còn lại, sáu lò đã sáng. Một đệ tử Hỏa Đan Môn dùng Xích Hỏa nóng mạnh, dược liệu đầu tiên vừa vào đã hóa thành dược dịch rất nhanh. Một người Kim Lô Thế Gia lại dùng linh hỏa màu lam, nhiệt thấp nhưng cực ổn.
Thanh Dao cầm vị thuốc đầu tiên.
Thanh Mạch Căn.
Đây là chủ dược của Hồi Mạch Đan, tính ôn, có khả năng dưỡng kinh mạch và giảm tổn thương sau khi vận linh lực quá độ. Nàng đã luyện loại đan này hàng trăm lần trước khi bị thương. Nếu theo thói quen cũ, nàng không cần nghĩ.
Ba phần hỏa.
Mười hai tức.
Tách dịch.
Giảm một phần.
Thêm Phục Linh Diệp.
Tăng hỏa.
Thứ tự nàng có thể làm nhắm mắt.
Nhưng hôm nay nàng không muốn làm như cũ.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể giúp nàng cảm nhận một thứ trước kia phải dựa vào thần thức và kinh nghiệm mới xác định được. Thanh Mạch Căn trong tay không phải cây đạt chuẩn hoàn hảo. Nó được thu hơi sớm. Dược tính vẫn đủ nhưng phần sinh tính chưa hoàn toàn ổn định.
Nếu dùng ba phần hỏa như đan phương tiêu chuẩn...
có thể vẫn luyện được.
Nhưng sẽ mất một phần.
Thanh Dao hạ tay.
Hỏa lên.
Chỉ hai phần.
Một đan sư trẻ đứng ngoài thấy liền nói nhỏ: “Hỏa quá thấp.”
Người bên cạnh cũng nhìn. “Thanh Dao ba năm không thi, có lẽ chưa hồi phục.”
“Có thể nàng không muốn dùng nhiều linh lực.”
“Như vậy thời gian sẽ chậm.”
“Chậm còn hơn phản thương.”
Không ai chế giễu.
Phần lớn chỉ phân tích.
Thanh Dao không nghe.
Nàng đưa Thanh Mạch Căn vào.
Hỏa chậm.
Dược liệu không lập tức hóa.
Nó héo.
Co lại.
Sau đó dược dịch mới bắt đầu chảy.
Không có tiếng xèo mạnh.
Không có khói.
Chỉ một luồng hương rất nhẹ.
Tần Mộc đứng khu giám sát hơi nâng mày.
Tạ Trường Xuân cũng.
“Giữ được sinh tính.”
Long Thanh hỏi: “Tốt?”
“Có thể.”
“Ông nói có thể?”
“Đan chưa thành.”
“Ừ.”
Tạ rất thích điểm này ở Long Thanh: hắn có thể hỏi liên tục nhưng không vì một biểu hiện nhỏ đã kết luận thiên tài vô song.
Thanh Dao cho vị thứ hai.
Phục Linh Diệp hôm nay hơi khô hơn chuẩn.
Nếu theo thời gian cũ, dễ cháy mép.
Nàng rút ngắn.
Vị thứ ba độ ẩm cao.
Nàng kéo dài.
Từng bước.
Không nhanh.
Khi người Hỏa Đan Môn đã đưa vị thứ sáu, nàng mới tới vị thứ tư.
Cửu Ly nhìn bảng thời gian.
“Chậm.”
Long Thanh đáp: “Mục tiêu nàng là thử.”
“Ta biết.”
“Nếu thành là được.”
“Người thật sự không quan tâm thứ hạng.”
“Không phải ta thi.”
Cửu Ly cười. “Nếu người thi?”
“Ta cũng không biết luyện.”
“Ta hỏi nếu.”
Long Thanh suy nghĩ. “Có thưởng gì?”
Cửu Ly: “...”
Tạ Trường Xuân cười thành tiếng.
Đúng là phải hỏi trước.
Phần thưởng vòng này có linh thạch, dược liệu và tư cách vào danh sách ưu tiên của Linh Dược Bí Cảnh. Nếu Thanh Dao đứng cao, Dược Vương Cốc vốn đã có suất nên không ảnh hưởng nhiều.
Long Thanh nghe xong. “Vậy nàng càng không cần.”
Tạ nói: “Danh tiếng.”
“Đã nổi.”
“Đúng.”
“Vậy thôi.”
Trong lúc đó, Thanh Dao đã vào giai đoạn dung dược. Đây là phần khó nhất. Trước kia nàng thường dùng linh lực cực nhỏ xuyên qua đan lô để cảm nhận độ hòa hợp. Hôm nay nàng thử cách khác. Thái Sơ Sinh Mệnh Thể không cảm nhận đan dịch như một vật sống hoàn chỉnh, nhưng linh dược dù đã luyện vẫn còn dấu sinh cơ. Các phần dược tính hòa nhau sẽ tạo cảm giác ổn định hơn. Phần xung đột giống hai luồng muốn tách.
Nàng không ép ngay.
Giảm hỏa.
Chờ.
Một ít dược khí tự hòa.
Chỗ còn xung đột mới dùng linh lực kéo nhẹ.
Tần Mộc nhìn kỹ.
“Con bé đang đổi cách luyện.”
Một trưởng lão Dược Vương Cốc đứng cạnh hỏi: “Không dùng Thái Hòa Đan Quyết toàn bộ?”
“Không.”
“Có mạo hiểm.”
“Có.”
“Nhưng dược khí mất ít.”
Tần Mộc gật.
Đây chính là điều khiến lão vừa vui vừa lo.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể đang làm Thanh Dao nhìn đan theo một hướng chưa từng có trong truyền thừa của nàng. Nếu thành, có thể mở đường mới. Nếu sai, nàng phải quay lại sửa rất nhiều.
Nhưng con đường là của nàng.
Lão không thể vì sợ mà bắt đệ tử mãi đi đường cũ.
Thanh Dao tới giai đoạn cuối chậm hơn người đứng đầu gần nửa khắc.
Đan dịch trong lò đã dần thành một khối sáng xanh.
Chỉ cần tụ lại.
Hạ nhiệt.
Thành đan.
Nàng có thể cảm giác mẻ này tốt.
Không nhất định cực phẩm.
Nhưng ít nhất thượng phẩm.
Với một người vừa thức tỉnh thể chất và mới quay lại đan lô, đã đủ.
Bên cạnh nàng, lò số mười của một đệ tử trẻ Bách Dược Sơn Trang đang nhanh hơn.
Nam tử này tên Lâm Hoài, Trúc Cơ hậu kỳ, khoảng hai mươi ba tuổi, lần đầu dự Thanh Dược Hội. Hắn luyện Hồi Mạch Đan theo phương pháp truyền thống, không xuất sắc nhất nhưng khá ổn. Khi thấy vài người đã bắt đầu tụ đan, hắn hơi sốt ruột.
Một phần hỏa tăng.
Thanh Dao không nhìn.
Lâm Hoài tiếp tục.
Dược dịch trong lò hắn rung.
Người giám sát lập tức nhắc: “Ổn hỏa.”
“Vâng.”
Hắn giảm một chút.
Nhưng vì vừa tăng nhanh, một loại phụ dược đã tách tính.
Lâm Hoài phát hiện.
Nếu dừng, đan phẩm giảm.
Nếu ép dung, vẫn có cơ hội.
Hắn chọn ép.
Không sai hoàn toàn.
Một đan sư cần biết xử lý.
Nhưng linh lực của hắn chưa đủ tinh.
Hỏa lại cao.
Phụ dược phản.
Một luồng khí trắng đỏ từ trong lò đánh ngược theo thần thức hắn dùng để kiểm tra.
Lâm Hoài cứng người.
Tay run.
Thanh Dao nghe tiếng hít mạnh bên cạnh mới quay.
Ngay lập tức nàng nhìn ra không phải lò nổ.
Người có vấn đề.
Dược khí phản vào kinh mạch.
“Thu thần thức!”
Người giám sát cũng quát.
Lâm Hoài cố.
Nhưng phản lực đã bám.
Hắn lùi một bước.
Miệng xuất hiện máu.
Một đầu gối khuỵu.
Lò phía trước vẫn cháy.
Thanh Dao nhìn lò mình.
Khối đan dịch đã gần tụ.
Chưa tới nửa khắc.
Có thể ít hơn.
Nếu nàng bỏ tay bây giờ, nhiệt sẽ lệch.
Mẻ đan không nhất định hủy toàn bộ, nhưng gần như chắc giảm mạnh.
Nàng nhìn Lâm Hoài.
Người y trợ gần nhất đang cách hơn ba mươi bước vì một ca khác.
Giám sát có tu vi nhưng không phải y sư.
Một tia dược hỏa đang chạy từ tay Lâm Hoài lên vai.
Nếu vào tâm mạch...
Thanh Dao thu thủ ấn.
Không do dự.
Tần Mộc phía ngoài lập tức nhận ra.
“Thanh Dao!”
Nàng không dùng tay không bỏ lò.
Trước tiên hạ hỏa hai tầng.
Mở khe tán khí.
Không để đan dịch phản nổ.
Đây là khác biệt so với ba năm trước.
Nàng không ném tất cả để lao tới.
Nàng xử lý nơi mình đứng đủ an toàn.
Sau đó mới rời.
Chỉ mất bốn tức.
Nhưng bốn tức ấy khiến mẻ đan bỏ lỡ điểm tụ đẹp nhất.
Không quan trọng.
Thanh Dao tới chỗ Lâm Hoài.
“Đừng vận công.”
Hắn sắc mặt trắng. “Ta...”
“Không nói.”
Nàng đặt hai ngón vào cổ tay.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể lập tức cho cảm giác.
Một đường nóng đang đi theo kinh mạch phải.
Không sâu như thương ba năm trước của nàng.
Còn kịp.
Thanh Dao lấy ba linh châm.
Một phong ở vai.
Một tại cổ tay.
Một gần ngực.
Không truyền bản nguyên sinh cơ.
Chỉ khóa đường.
Nàng quay giám sát. “Trưởng lão, giúp ta dẫn hỏa ra châm thứ nhất.”
Người kia lập tức hiểu.
“Được.”
Trước kia Thanh Dao có thể tự làm.
Dùng kinh mạch mình nối.
Nhanh.
Nhưng lần này nàng gọi người.
Linh lực Kim Đan của giám sát truyền qua một pháp ngọc chuyên dụng.
Dược hỏa được kéo.
Lâm Hoài đau tới cắn răng.
Thanh Dao nói: “Thở.”
Hắn làm.
“Không giữ khí.”
“Ừ.”
“Nhìn ta.”
Hắn nhìn.
“Không sao. Chưa vào tâm mạch.”
Chỉ một câu.
Tâm hoảng giảm.
Cửu Ly ở ngoài nhìn.
Nàng thấy rất rõ.
Thanh Dao không chỉ đổi đan.
Cách cứu người cũng đổi.
Không tự biến mình thành người chịu tất cả.
Nàng dùng người bên cạnh.
Dụng cụ.
Quy trình.
Chia việc.
Long Thanh cũng nhìn.
Không hiểu kỹ thuật.
Nhưng thấy nàng không ho, không run.
“Tốt.”
Cửu Ly hỏi: “Người nói gì?”
“Nàng không tự làm hết.”
“Ừ.”
Cửu Ly hơi cười.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể không phải thứ quan trọng nhất nàng nhận được mấy ngày nay.
Có lẽ quan trọng hơn là học được cách không dùng bản thân làm giá cho mọi thứ.
Khoảng mười lăm tức sau, dược hỏa được dẫn ra.
Lâm Hoài thở.
Thanh Dao cho hắn uống một loại dược dịch nhẹ, rồi mới quay nhìn lò của mình.
Hỏa đã gần tắt.
Đan dịch bên trong chưa cháy.
Nhưng tụ đan thất bại.
Thành một khối dược cao.
Không phải đan.
Một phần người xem tiếc.
Có người nói: “Mẻ đó lúc nãy rất tốt.”
“Ít nhất thượng phẩm.”
“Có thể cao hơn.”
“Bỏ rồi.”
Thanh Dao nghe.
Không phản ứng.
Nàng hỏi Lâm Hoài: “Còn tê?”
“Ít.”
“Được. Đi y trợ.”
Nam tử chắp tay. “Diệp sư tỷ... mẻ đan của cô...”
“Không liên quan ngươi.”
“Nhưng vì ta—”
“Ta tự chọn.”
Thanh Dao nhìn hắn.
“Sau này đừng vì muốn cứu mẻ đan mà ép dược khí vào thần thức khi chưa chắc.”
Lâm Hoài cúi đầu.
“Ta nhớ.”
“Còn nữa.”
“Gì?”
“Đừng lấy chuyện ta bỏ đan thành nợ.”
Hắn khựng.
Thanh Dao nói: “Nếu muốn trả, lần sau thấy người khác bị thương thì gọi y sư sớm.”
Lâm Hoài nhìn nàng rất lâu.
Cuối cùng gật.
“Được.”
Tần Mộc đi tới.
Việc đầu tiên không phải hỏi đan.
“Con?”
“Không dùng quá một thành linh lực.”
“Bản nguyên?”
“Không.”
Lão kiểm tra.
Thật.
Đường sinh mạch ổn.
Không đau.
Tần Mộc thở.
Sau đó mới nhìn lò.
“Đan hỏng?”
“Ừ.”
“Tiếc?”
Thanh Dao nhìn dược cao.
“Có một chút.”
Long Thanh vừa tới gần, nghe đúng câu ấy.
“Tiếc thì lần sau luyện.”
Nàng quay.
“Ngươi thấy ta nên bỏ?”
“Người quan trọng hơn một lò đan.”
Thanh Dao nhìn hắn.
Lời quá đơn giản.
Nàng đã từng nói chính ý này.
Ba năm trước.
Nếu hỏi nàng có cứu ba đồng môn không, nàng vẫn sẽ cứu.
Điều thay đổi không phải quan điểm.
Mà là nàng cuối cùng hiểu mình cũng nằm trong chữ người.
Nàng nói: “Ba năm trước ta cũng nghĩ vậy.”
“Vậy?”
“Nhưng ta chỉ tính người khác.”
Long Thanh hiểu.
“Giờ tính thêm cô.”
“Ừ.”
“Vậy đúng.”
Cửu Ly ở sau khẽ cười.
Tần Mộc quay mặt.
Có một số bài học lão nói ba năm không vào, người này nói một câu lại vào.
Không biết nên buồn hay vui.
Ban giám khảo sau khi kiểm tra sự cố lập tức tuyên bố Thanh Dao có quyền thi lại. Đây không phải ưu ái. Quy chế Thanh Dược Hội ghi rõ người bỏ vòng để xử lý sự cố y tế theo yêu cầu hoặc trong tình huống cấp cứu được quyền thực hiện lại nếu ban giám sát xác nhận.
Một trưởng lão tới hỏi: “Diệp Thanh Dao, nửa canh giờ sau có lò trống. Cô có muốn luyện lại?”
Nàng nhìn sư phụ.
Tần Mộc nói: “Tùy con.”
Thanh Dao nhìn Long Thanh.
Hắn lập tức nói: “Đừng nhìn ta.”
Nàng hơi cười.
“Ta chỉ đang nghĩ.”
“Vậy nghĩ.”
Cửu Ly chen: “Đừng nhiều.”
Thanh Dao cười rõ hơn.
Cuối cùng nàng quay trưởng lão.
“Không cần.”
Người kia bất ngờ. “Cô vẫn có quyền.”
“Ta biết.”
“Vậy?”
“Mục đích ta vào vòng là thử phương pháp luyện mới.”
Nàng chỉ lò.
“Ta đã thử tới giai đoạn tụ đan. Dược tính ổn. Hỏa không phản. Những gì cần biết đã biết.”
“Nhưng không có thành đan để chấm.”
“Vậy không chấm.”
Người kia nhìn nàng vài nhịp.
“Cô bỏ thứ hạng?”
“Ừ.”
Không ai nói nàng cao thượng.
Không cần.
Đây chỉ là lựa chọn phù hợp mục tiêu.
Người giám khảo cuối cùng gật.
“Được.”
Kết quả vòng thi công bố sau đó không có tên Diệp Thanh Dao ở nhóm đầu vì nàng không hoàn thành đan. Vài người ngoài không biết chuyện còn thấy lạ. Người biết thì hiểu.
Quán quân vòng luyện thuộc một chân truyền Hỏa Đan Môn.
Tống Nghiêu sau sự cố hôm trước cũng đứng khá cao.
Không ai mất phần chỉ vì Thanh Dao cứu người.
Thanh Dao thì được Đan Y Đường ghi riêng một đánh giá về xử lý cấp cứu.
Long Thanh thấy mọi thứ hợp lý.
Hắn không thích kiểu vì nhân vật chính cứu ai đó mà cả đại hội phải phá luật trao quán quân.
Không thành đan thì không có điểm đan.
Cứu người là chuyện khác.
Đúng.
Buổi chiều, Thanh Dao tham gia phần thảo luận ngắn về Hồi Mạch Đan. Nàng không nói dài. Chỉ chia sẻ rằng khi chủ dược có sinh tính khác nhau, nhiệt cố định chưa chắc tối ưu. Một vài đan sư phản biện. Có người nói như vậy làm đan phương mất tính chuẩn. Thanh Dao đồng ý một nửa: “Chuẩn là nền. Không phải xiềng.” Câu này khiến không ít người ghi lại.
Long Thanh đang ngồi ngoài ăn bánh, nghe tới chữ xiềng liền nhìn Cửu Ly.
“Giống Huyết Tỏa.”
Nàng gật. “Có lẽ nàng học từ ta.”
“Hoặc từ bệnh.”
“Đúng.”
Thanh Dao trên đài nói tiếp: “Nếu dược liệu thực tế khác điều kiện tiêu chuẩn, đan sư phải điều chỉnh. Đan phương giúp chúng ta biết đường. Không phải bắt mọi thứ đi đúng từng bước dù trạng thái đã đổi.”
Một trưởng lão hỏi: “Vậy cô gọi phương pháp này là gì?”
Thanh Dao khựng.
Nàng chưa đặt.
Long Thanh ở dưới lập tức nghĩ:
Đừng đặt tên kêu.
Nhưng nàng không nghe.
Thanh Dao nói: “Chưa có tên.”
Long Thanh thở nhẹ.
Tốt.
Nàng tiếp: “Ta mới thử một lần. Chưa đủ để gọi thành pháp.”
Một số người gật.
Không vì một mẻ chưa thành mà sáng tạo thần công.
Cần kiểm chứng.
Rất hợp lý.
Cuối buổi, Tạ Trường Xuân đi tới, tâm trạng khá tốt. “Thanh Dao.” Nàng hành lễ. “Tạ tiền bối.” “Ta muốn thử cách của cô ở Đan Hà Phong sau này.” “Tiền bối có thể. Nhưng ta chưa đủ dữ liệu.” “Ta biết.” Tạ nhìn Long Thanh. “Ngươi nghe chưa?” “Gì?” “Thanh Vân có thể được lợi.” “Tốt.” “Ngươi không thấy tự hào?” “Không phải ta luyện.” Tạ Trường Xuân từ bỏ.
Buổi tối, Thanh Dược Thành náo nhiệt hơn vì danh sách đấu giá ngày sau được công bố.
Tại Thanh Trúc Viện, mọi người ngồi quanh bàn xem một bản mục lục do Dược Vương Cốc phát.
Long Thanh đầu tiên nhìn phần hạt giống.
Cửu Ly lập tức biết.
“Sư phụ, từ từ.”
“Ta đang xem.”
“Có linh hỏa.”
“Ta không dùng.”
“Có cổ phương.”
“Ta không luyện đan.”
“Có Đan Vương Cổ Đồ.”
Long Thanh dừng.
“Bản đồ?”
“Có vẻ.”
Tạ Trường Xuân cầm mục lục. “Món số ba mươi bảy. Tấm bản đồ đá được sao chép từ một mảnh cổ đồ do tán tu mang ra từ Linh Dược Bí Cảnh hơn mười năm trước. Không xác định thật giả hoàn toàn.”
Thanh Dao nghiêm hơn. “Đan Vương?”
“Chỉ là cách người bán gọi.”
“Có thể là lăng?”
“Hoặc dược viên.”
“Giá?”
Tạ nhìn.
“Khởi điểm hai trăm linh thạch.”
Long Thanh lập tức hết hứng.
“Đắt.”
Cửu Ly bật cười.
Tạ Trường Xuân nói: “Tông môn mua, không phải ngươi.”
Long Thanh lại có chút hứng.
“Vậy xem.”
Cửu Ly cầm danh sách.
Một vài món khiến nàng chú ý hơn.
Hỏa Tức Tàn Phiến.
Cổ Mộ Dược Văn Thác Bản.
Thanh Liên Hỏa Chủng manh mối không hoàn chỉnh.
Và Đan Vương Cổ Đồ.
Ba loại đều gần với thứ người áo nâu được thuê ghi nhận.
Nàng nói: “Ngày mai sẽ có người quan sát.”
Long Thanh hỏi: “Người áo nâu?”
“Có thể.”
“Không cần bắt.”
“Ta biết.”
Thanh Dao nhìn mục lục. “Linh hỏa manh mối năm nào cũng có, thật giả rất nhiều.”
Tạ nói: “Nhưng năm nay Linh Dược Bí Cảnh vừa xuất hiện dược viên cổ.”
Hai việc trùng nhau.
Không thể không nghĩ.
Cửu Ly dùng ngón tay gõ nhẹ lên chữ Đan Vương Cổ Đồ.
“Có ít nhất ba nhóm sẽ tranh.”
“Biết?”
“Dược Vương Cốc.”
“Đương nhiên.”
“Hỏa Đan Môn.”
“Ừ.”
“Kim Lô Thế Gia.”
“Ừ.”
“Và có thể một nhóm không muốn lộ tên.”
Long Thanh hỏi: “Điện?”
“Chưa biết.”
Cửu Ly không kết luận.
“Ta chỉ nói có thể.”
Hắn gật.
“Đúng.”
Thanh Dao nhìn nàng.
“Cô thay đổi nhiều.”
“Người nhìn ra?”
“Ừ.”
“Trước đây ta sẽ nghĩ mười hướng.”
“Bây giờ?”
“Ghi ba hướng đủ dùng.”
Thanh Dao cười.
“Ta nên học.”
Cửu Ly lập tức nhìn sư phụ.
“Thấy chưa? Đệ tử cũng dạy người.”
Long Thanh đáp: “Cô học trước.”
“Nhưng ta dạy lại.”
“Được.”
Nàng hài lòng.
Đêm đó, trước khi ngủ, Long Thanh kiểm tra linh thạch của mình.
Không nhiều.
Đủ mua hạt.
Không đủ đấu giá những thứ lớn.
Rất tốt.
Không có tiền sẽ bớt bị cuốn vào.
Hắn tự nhủ ngày mai chỉ xem.
Cửu Ly nếu nghe được có lẽ sẽ không tin hoàn toàn.
Bởi mỗi lần Long Thanh nói “chỉ xem”, cuối cùng thường mang về ít nhất một thứ kỳ lạ.
Còn ở một khách viện phía tây Thanh Dược Thành, người áo nâu tên Trần Tước đang đặt một danh sách lên bàn.
Đối diện hắn là một người mặc áo xám, mặt rất bình thường, khí tức cũng bình thường.
Trần Tước nói: “Những người quan tâm cổ mộ, linh hỏa và cổ đồ đã ghi.”
Người áo xám hỏi: “Thanh Vân?”
“Có.”
“Ai?”
“Tạ Trường Xuân chắc chắn. Tô Cửu Ly cũng nhìn danh sách.”
“Long Thanh?”
Trần Tước suy nghĩ.
“Hắn nhìn hạt giống.”
Người áo xám im.
“Chỉ hạt?”
“Phần lớn.”
“Đan Vương Cổ Đồ?”
“Nghe giá rồi nói đắt.”
Một khoảng yên.
Người áo xám cuối cùng nói: “Tiếp tục quan sát.”
“Không tiếp xúc?”
“Không.”
“Không thử?”
“Không.”
Trần Tước gật.
Hắn là người làm tin.
Không hỏi lý do.
Người áo xám thu danh sách.
Trong tay áo, một mảnh kim loại nhỏ có hình vòng tròn đen chỉ lộ ra chưa tới nửa nhịp rồi biến mất.
Không đủ để ai nhận ra.
Ngày mai, khi Đan Vương Cổ Đồ xuất hiện...
có lẽ người muốn nó sẽ nhiều hơn những người đang công khai ngồi trong phòng đấu giá.