Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 97: TÂM MA BÍ CẢNH MỞ
Tin Vạn Pháp Phong gửi tới Vô Danh vào đúng buổi sáng sau khi nhóm trở về từ Bạch Thạch, lúc Mị Vô Song còn chưa kịp ngủ đủ một canh giờ. Long Thanh đang ở sân sửa lại cái nồi đồng mua trong chợ đêm, dùng một viên đá phẳng gõ phần đáy méo cho cân. Cửu Ly ngồi dưới Tiểu Thanh đọc ngọc tin về Huyết Ngục, Thanh Dao đang kiểm cổ tay Vô Song vì sau khi Tầm Huyết Châm phản ứng, ma mạch của nàng căng hơn bình thường. Không ai trong bốn người nói quá nhiều về chuyện một truy lệnh cũ có tên Mị Vô Song vừa được mở lại. Long Thanh chỉ hỏi nàng một lần có muốn rời Thanh Vân để tránh kéo phiền phức tới không. Vô Song nhìn hắn lâu rồi hỏi ngược: “Ngươi muốn ta đi?” Hắn đáp: “Ta hỏi cô.” Nàng nói: “Chưa.” Hắn gật. “Vậy ở.” Chỉ vậy. Cửu Ly không phản đối, Thanh Dao cũng không. Một người lạ mang thân phận Ma tộc chưa khai đầy đủ, từng nhận việc điều tra chính chủ nhà, hiện còn bị một thế lực Tây Ma truy bắt, cuối cùng vẫn được phép ăn sáng ở cùng bàn chỉ vì chưa làm gì hại người trong nhà. Vô Song cảm thấy logic của Vô Danh rất khó tin, nhưng càng ở lại lại càng thấy nó nhất quán. Đúng lúc ấy linh hạc giấy của Vạn Pháp lao xuống sân, trên cánh có dấu khẩn. Cửu Ly đọc trước, sắc mặt nhanh chóng nghiêm lại: Hắc Vân Cốc xuất hiện dao động thần hồn cấp cao, bản đồ Tâm Ma đã xác nhận ba điểm trùng địa hình, nghi bí cảnh mở trong một đến hai ngày. Vạn Pháp triệu tập đoàn khảo sát, yêu cầu các bên từng dự phiên đấu giá cùng chia thông tin. Long Thanh dừng tay gõ nồi. “Tâm Ma là cái bản đồ gần năm trăm linh?” “Ừ.” “May chúng ta không mua.” Vô Song bật cười. Thanh Dao hỏi phần quan trọng hơn: “Có lan ra ngoài không?” Cửu Ly đọc tiếp. “Hai người chăn dược thú ở cách cốc hơn ba mươi dặm đều gặp mộng giống nhau trong đêm. Một người tự đi vào rừng, được kéo lại. Vạn Pháp nghi ảnh hưởng đang rộng.” Long Thanh cau mày. “Vậy không thể chỉ đóng cửa mặc kệ.” “Đúng.” Cửu Ly đưa ngọc cho hắn. Hắn đọc chậm hơn người tu luyện vì không dùng thần thức quét nhanh, cuối cùng hỏi: “Các cô đều phải đi?” Thanh Dao đáp: “Ta không bắt buộc. Nhưng Đan Y được mời vì tâm ma có thể gây thương thần hồn.” Cửu Ly nói: “Ta cần nhìn tuyến bản đồ và dấu Huyết Ảnh.” Vô Song không nói. Nhưng trong tay áo nàng, ngọc Táng Đạo Điện đã rung từ lúc linh hạc vừa hạ xuống.
Nàng trở về phòng mở ngọc một mình. Tin rất ngắn: “Hắc Vân Cốc xác nhận dao động dục – vọng. Tâm Ma Kính Thạch cùng nguồn. Ưu tiên khảo sát: một, khả năng thu dục niệm; hai, vật dẫn ổn định; ba, có Đạo Môn hoặc Cửu Tỏa ký hiệu hay không. Không cần tranh cơ duyên. Không tiếp xúc trực tiếp Long Thanh trong bí cảnh nếu thần hồn mục tiêu bất ổn.” Vô Song đọc dòng cuối hai lần. Táng Đạo Điện rõ ràng biết Tâm Ma Bí Cảnh có thể khiến người mất kiểm soát và thậm chí còn dặn không thử Long Thanh lúc đó. Điều này không giống một tổ chức muốn nàng mạo hiểm bất chấp. Điện cẩn thận. Chính vì cẩn thận nên càng khó đoán mục đích. Nàng lướt lại phần thu dục niệm. Mảnh Tâm Ma Kính Thạch phòng mười chín đã lấy rất có thể chỉ là mẫu. Nếu bí cảnh thật sự tích lũy dục vọng con người thành một loại năng lượng, Thiên Mị Ma Thể của nàng là người kiểm tra thích hợp nhất. Nàng đột nhiên hiểu rõ hơn vì sao nhiệm vụ tiếp cận Long Thanh và nhiệm vụ Tâm Ma lại được giao cùng một tuyến. Có thể Điện từ đầu đã tính hai việc. Không phải mọi thứ xoay quanh nàng. Nhưng cũng không phải ngẫu nhiên. Vô Song không gửi lại chuyện Huyết Ngục đang truy mình. Không gửi tình trạng Cửu Ly hai trên chín. Không gửi nhận xét rằng Long Thanh gần như không biết gì thêm về Cửu Tỏa ngoài những gì đã công khai trong nhóm. Nàng chỉ đáp: “Đã nhận. Sẽ khảo sát trong giới hạn an toàn.” Sau đó tắt ngọc.
Buổi trưa, Hàn Bách và Kỷ Vân Đài cùng lên Vô Danh. Đây là lần đầu Vô Song gặp Hàn Bách ở khoảng cách gần. Ông nhìn nàng khá lâu nhưng không có thái độ thù địch, chỉ nói: “Tạ trưởng lão đã báo thân phận nghi Ma tộc và việc Huyết Ngục truy. Tông chủ biết.” Vô Song hỏi: “Thanh Vân định bắt ta?” “Nếu định thì ta không lên uống trà.” “Vậy điều kiện?” “Không làm hại người Thanh Vân, không tiếp tuyến nguy hiểm trong sơn môn mà không báo, không dùng mị thuật cưỡng chế đệ tử.” Vô Song hơi cong môi. “Điều thứ ba cụ thể tới mức nào?” Hàn Bách nhìn Long Thanh. “Ta nghe chuyện.” Long Thanh lập tức nói: “Không phải ta kể.” Cửu Ly quay mặt. Hàn Bách ho một tiếng. “Không quan trọng.” Vô Song biết chuyện “mắt bụi” đã lan ít nhất tới ông, quyết định sau này phải xử Đại sư tỷ một lần. Kỷ Vân Đài không quan tâm việc đó, trải bản sao bản đồ Hắc Vân lên bàn. Tấm này có một dấu lệch so với bản đấu giá, đúng như Đỗ Tam nói mỗi bản sao cố tình sai một chi tiết. Vạn Pháp đã đối chiếu địa hình và loại được điểm sai. Hắc Vân Cốc thật nằm giữa hai dãy núi thấp, có bảy mốc đá tạo vòng và một vùng trung tâm từng được dân địa phương tránh vì người ngủ gần đó hay mộng thấy quá khứ. “Ba ngày trước chỉ là mộng.” Kỷ Vân Đài chỉ vào bản đồ. “Tối qua bắt đầu có người đi theo tiếng gọi. Sáng nay một con yêu thú cấp Trúc Cơ tự lao vào vách đá dù không bị công kích. Bí cảnh đang mở.” Thanh Dao hỏi: “Tâm ma lan do trận mất kiểm soát?” “Chưa biết. Có thể là chu kỳ.” “Có người chết?” “Chưa.” “Vậy trước tiên sơ tán dân quanh.” “Đã làm.”
Long Thanh nghe một hồi rồi hỏi câu khiến mọi người quay sang: “Ta có cần đi không?” Hàn Bách đáp: “Ta muốn ngươi đi.” “Ta không biết thần hồn.” “Chính vì vậy.” “Ý?” Kỷ Vân Đài tiếp lời: “Ba người quanh ngươi đều có thứ dễ bị bí cảnh nhắm. Cửu Ly có huyết mạch và Huyết Tỏa, Thanh Dao có Sinh Mệnh Thể và ký ức cứu người, Vô Song...” Ông dừng một chút vì chưa biết nên nói Thiên Mị tới mức nào. Vô Song tự nói: “Ta có Thiên Mị Ma huyết.” Long Thanh nhìn nàng. Đây là lần đầu nàng tự xác nhận thẳng trước hắn. Hắn chỉ “ừ”. Không có vẻ kinh ngạc như nàng từng hình dung. Kỷ Vân Đài tiếp: “Thiên Mị vốn liên quan dục niệm và thần hồn, Tâm Ma Bí Cảnh sẽ rất dễ kéo vào điểm sâu. Còn ngươi...” “Ta không có linh căn.” “Nhưng ngươi từng phá một số ảo cảnh bằng cách rất...” Kỷ Vân Đài tìm từ. Cửu Ly nói hộ: “Rất đời thường.” Long Thanh nhìn nàng. Nàng cười. “Sư phụ từng ra khỏi cảnh giả chỉ vì thức ăn không có hơi nóng.” Thanh Dao bổ sung: “Ở Thanh Mộc Cổ Cảnh, người cũng không tranh với ký ức.” “Vì cảnh giả.” “Đúng. Cho nên người đi cùng hữu ích.” Long Thanh cau mày. “Nếu bí cảnh cho ta thấy thứ thật hơn thì sao?” Không ai trả lời ngay. Chính hắn cũng có thứ không muốn nhìn. Hàn Bách nói: “Định Tâm Ngọc không bảo đảm chống hoàn toàn. Chỉ giúp chúng ta biết lúc nào thần hồn dao động quá mức. Nếu ngươi không muốn đi, không ai ép.” Long Thanh nhìn ba nữ tử. Cửu Ly không mở miệng mời, Thanh Dao cũng. Vô Song thậm chí còn dựa ghế như không liên quan. Chính sự không ép khiến hắn càng khó nói không. Cuối cùng hắn thở: “Đi. Nhưng thống nhất trước. Bị tách thì không chạy theo tiếng gọi. Thấy người quen cũng phải kiểm. Có gì không chắc thì đứng lại.” Kỷ Vân Đài gật. Cửu Ly nói: “Sư phụ yên tâm.” Long Thanh nhìn nàng. “Ta lo nhất câu đó.” Vô Song bật cười.
Đoàn xuất phát sáng hôm sau bằng hai linh chu cỡ trung. Tổng cộng ba mươi bốn người, không đông đến mức thành đại quân. Vạn Pháp Phong có mười hai người do Kỷ Vân Đài dẫn, gồm đệ tử thần hồn, trận pháp, phong và thủy. Thanh Vân có Tạ Trường Xuân, Hàn Bách, Cửu Ly cùng sáu đệ tử hỗ trợ. Dược đường và Đan Y có Thanh Dao, Lạc Yến cùng ba người. Tán tu được chọn có năm người từng trải bí cảnh thần hồn, trong đó La Chính từ chuyến Linh Dược Bí Cảnh trước cũng tham gia. Vô Song đi dưới thân phận khách đặc biệt, không giấu chuyện có công pháp mị nhưng chưa công khai toàn bộ quá khứ. Long Thanh được xếp vào tổ Vô Danh, trên giấy ghi rất kỳ: “hỗ trợ quan sát – không phân loại tu vi.” Hắn nhìn dòng đó rồi hỏi Hàn Bách: “Không ghi phàm nhân?” “Ghi vậy người ta lại hỏi.” “Không phân loại càng hỏi.” “Ít hơn.” Vô Song đứng cạnh cười. “Ta bắt đầu thích cách Thanh Vân làm giấy.” Cửu Ly nói: “Đừng học quá nhiều, sư phụ sẽ bảo cô đi quản hồ sơ.” Long Thanh lập tức nói: “Ý hay.” Vô Song lập tức ngừng cười.
Trên linh chu, Kỷ Vân Đài phát cho mỗi người một viên Định Tâm Ngọc màu xanh xám. Nó không chống tâm ma bằng cách cưỡng ép thần hồn yên tĩnh mà chỉ đổi nhiệt và màu khi cảm xúc, thần thức hoặc ký ức bị kích mạnh bất thường. “Đây là chuông báo, không phải tường.” Ông nhấn mạnh. “Nếu ngọc nóng, đừng nghĩ có nó là an toàn. Thứ hai, vào cốc không trả lời tiếng gọi nếu không nhìn thấy người thật. Thứ ba, nếu thấy người đã chết, xem như giả cho tới khi chứng minh ngược. Thứ tư, nếu thấy thứ mình cực muốn, đừng chạm trước khi có người thứ hai kiểm. Thứ năm, không dùng thần hồn công kích lớn vào sương. Phản lực có thể quay vào chính mình.” Long Thanh nghe xong hỏi: “Nếu thấy người sống nhưng hành vi sai?” “Kiểm.” “Bằng gì?” “Mật hiệu nhóm.” Cửu Ly lập tức đề nghị mật hiệu của Vô Danh là “Tiểu Hắc”. Long Thanh phản đối: “Ai cũng biết tên.” Thanh Dao nói: “Hỏi món sư phụ không thích.” Vô Song cười. “Rượu?” Cửu Ly lập tức lắc. “Sư phụ không ghét.” Long Thanh nói: “Ta chỉ uống kém.” Cuối cùng họ chọn một câu vô nghĩa với người ngoài nhưng rất dễ nhớ: “Con gà hôm trước chạy hướng nào?” Đáp án: “Hướng giếng rồi vòng chuồng.” Vô Song nhìn ba người. “Ta không tin Tâm Ma Bí Cảnh của Huyền Thiên Giới cuối cùng bị chống bằng con gà.” Long Thanh nói: “Cô nhớ không?” “Nhớ.” “Vậy dùng được.” Không ai cãi nổi.
Gần trưa, Hắc Vân Cốc hiện dưới linh chu như một vết lõm dài giữa núi đá. Đất quanh đó đen xám, cây thấp, lá nhỏ. Không phải nơi tà khí ngập trời. Chính sự bình thường khiến màn sương nằm trong lòng cốc càng kỳ lạ. Sương đen nhưng không tối, giống một lớp bụi mực pha trong nước, ánh nắng xuyên qua vẫn thấy. Khi linh chu hạ xuống vùng cách cửa cốc hai mươi dặm, Định Tâm Ngọc của vài người đã hơi ấm. Kỷ Vân Đài ra lệnh không vào ngay. Dựng trại ngoài, kiểm ba vòng. Thanh Dao cùng Lạc Yến kiểm những người bị ảnh hưởng từ làng gần đó. Một lão nông nói đêm qua nghe vợ đã mất mười năm gọi về nhà cũ. Một thanh niên lại thấy mình thi đỗ vào tông môn dù thực tế chưa từng tu luyện. Một cô gái trẻ mơ người mình yêu quay lại. Điểm chung là không ai thấy thứ hoàn toàn xa lạ; bí cảnh kéo đúng một chỗ họ có cảm xúc mạnh. Vô Song nghe tới “người mình yêu” thì vô thức nhìn Long Thanh rồi lập tức tự thấy hành động quá thừa. Cửu Ly bắt được, khóe môi cong. Vô Song nhìn lại. Không ai nói.
Buổi chiều, Cửu Ly phát hiện có người theo từ hai hướng. Một nhóm dùng cách truyền tin bằng ngọc tắt mở ba nhịp, tương tự tuyến trung gian Táng Đạo mà nàng từng thấy ở chợ đêm. Nhóm kia không dùng thần thức nhiều nhưng trên một tảng đá cách trại hơn năm dặm có vệt Huyết Dẫn cực mờ. Vô Song vừa thấy đã lạnh mắt. “Hai nhóm.” Cửu Ly hỏi: “Táng Đạo và Huyết Ngục?” “Khả năng.” “Cùng nhau?” “Không.” “Chắc?” “Không có lý do gộp.” Long Thanh ở sau nghe câu cuối, gật. “Tốt.” Vô Song quay. “Ngươi đang kiểm ta?” “Không. Chỉ thấy cô nhớ.” Nàng không hiểu sao lại hơi vui. Huyết Ngục có thể theo chính nàng. Táng Đạo theo bí cảnh. Hai bên nếu cùng xuất hiện chỉ làm tình hình phức tạp hơn. Kỷ Vân Đài nghe báo liền tăng cảnh giới ngoài nhưng không đuổi. “Nếu họ chỉ nhìn, cứ để nhìn. Vào cốc ai tự ý gây nhiễu thì xử.” Cửu Ly nói với Vô Song trước lúc tối: “Mai vào rồi đừng tự tách.” “Ta biết.” “Cô hay nói biết.” Long Thanh ở gần lập tức nói: “Giống ai đó.” Cửu Ly quay phắt. Vô Song bật cười. “Lần này ta thật sự biết.” Đại sư tỷ hừ nhẹ nhưng không nói thêm.
Sáng hôm sau, sương Hắc Vân bắt đầu chuyển động. Nó không tràn ra mà co vào trong, để lộ một con đường đá vốn không có trên bản đồ địa hình. Bảy mốc đá quanh cốc đồng loạt sáng một vòng xám. Kỷ Vân Đài xác nhận chu kỳ mở đã tới. Đoàn chia thành ba tổ nhưng giữ khoảng cách nhìn thấy nhau. Long Thanh đi giữa Cửu Ly, Thanh Dao và Vô Song, cảm giác như chính mình mới là người cần bảo vệ. “Ta đi được.” hắn nói khi Cửu Ly cứ nhìn chân hắn. “Đường trơn.” “Cô nhìn trước đi.” Vô Song hỏi: “Sư phụ tương lai có cần ta đỡ tay?” Long Thanh lập tức quay. “Ai là sư phụ tương lai?” “Ta nói chơi.” Cửu Ly nhìn nàng. “Cô nói nhiều thứ chơi.” “Đại sư tỷ tương lai ghen?” “Ta là Đại sư tỷ thật.” Thanh Dao ở giữa nói: “Hai người đi thẳng.” Một câu đủ dập.
Bước qua mốc đá đầu tiên, Long Thanh nghe tiếng gọi.
Rất nhỏ.
Tên hắn.
“Thanh...”
Hắn dừng.
Không ai khác phản ứng.
Tiếng lại tới từ bên trái, nơi chỉ có sương và một hàng cây thấp.
“Thanh, về ăn cơm.”
Một câu Việt Nam rất bình thường.
Không phải giọng ai trong Huyền Thiên Giới.
Tim Long Thanh đột nhiên siết.
Định Tâm Ngọc ở ngực nóng lên.
Cửu Ly lập tức quay. “Sư phụ?”
Hắn không trả lời ngay.
Tiếng gọi lại vang, lần này rõ hơn.
Một giọng phụ nữ quen thuộc từ thế giới trước.
Không phải thứ hắn nghĩ tới mỗi ngày, nhưng khi nghe lại, ký ức lập tức bật ra: ánh đèn căn bếp, bàn ăn, tiếng xe ngoài đường, tiếng điện thoại, mùi cơm. Những thứ hắn đã không thấy từ khi xuyên không. Long Thanh bước một bước sang trái.
Thanh Dao gọi: “Sư phụ.”
Hắn dừng.
Tiếng trong sương nói: “Thanh Long, về đi con.”
Long Thanh nhắm mắt.
Sai.
Ở nhà cũ không ai gọi hắn là Thanh Long.
Tên hắn là Long Thanh.
Giọng đúng.
Cách nói gần đúng.
Nhưng tên đảo.
Bí cảnh đọc ký ức không hoàn hảo.
Hắn thở chậm, mở mắt. “Giả.”
Cửu Ly hỏi: “Thấy gì?”
“Nghe người nhà.”
Nàng im một nhịp. Đây là lần hiếm hoi Long Thanh nhắc thế giới cũ mà không cười.
“Ổn không?”
“Ổn.”
Vô Song nhìn hắn. “Người muốn về không?”
Long Thanh không trả lời ngay. Sau vài bước mới nói: “Có lúc.”
Ba nữ tử đều im.
Hắn tiếp: “Nhưng không theo thứ gọi sai tên.”
Cửu Ly nhẹ giọng: “Ừ.”
Không ai an ủi thêm.
Đó là điều hắn thích.
Đi sâu khoảng ba dặm, tâm ma rõ hơn. Một đệ tử Vạn Pháp nghe sư phụ đã mất trách mắng rồi suýt quỳ; đồng đội dùng mật hiệu kéo tỉnh. Một tán tu nhìn thấy túi linh thạch giữa đường, ngọc nóng đỏ nhưng vẫn muốn nhặt; Kỷ Vân Đài đập tay hắn trước khi chạm, túi lập tức biến thành một cụm đá đen có gai thần hồn. Không ai cười. Bí cảnh đang thử nhiều loại chấp.
Thanh Dao bắt đầu nghe tiếng bệnh nhân. Nàng không nói ra nhưng Long Thanh thấy bàn tay cầm ngọc hơi trắng. “Có gì?” “Những người ta từng không cứu được.” “Thật?” “Giọng thật.” “Họ nói gì?” “Hỏi vì sao ta cứu người khác mà không cứu họ.” Long Thanh không giảng. Chỉ hỏi: “Cô biết họ đã chết?” “Biết.” “Vậy người đang nói không phải họ.” Thanh Dao gật. Sinh Mệnh Thể trong nàng muốn phản ứng với tiếng kêu cứu giả, nhưng nàng chủ động không mở sâu. “Ta biết.” Cửu Ly lại nghe một giọng Tô Vãn Ninh gọi từ sâu trong sương nhưng không bước. Hai chân vĩ dưới huyết mạch hơi dao động, Định Tâm Ngọc nóng. Nàng nói rất nhỏ: “Bí cảnh biết người đã chết.” Vô Song đáp: “Nó có thể đọc ký ức, không phải biết người.” Cửu Ly nhìn nàng. “Cô nghe gì?” “Chưa rõ.” Thật ra Vô Song đã nghe rất nhiều giọng nam nữ gọi tên mình, khen nàng đẹp, nói nhớ nàng, hứa cho nàng mọi thứ. Chính vì quá quen nên nàng chưa bị kéo. Nhưng từng câu đều chạm một nơi khác: nếu bỏ mị thuật, còn ai nói như vậy không? Nàng không muốn thừa nhận.
Gần chiều, ba tổ hợp lại trước một quảng trường đá. Đây là công trình nhân tạo đầu tiên. Tám trụ thấp xếp hình vòng cung, trên mỗi trụ đặt một mặt kính đen đã vỡ. Trung tâm là một cánh cửa đá cao ba trượng nhưng không có cánh đóng; chỉ là khoảng tối như ánh sáng bị nuốt. Nền khắc bốn nhóm phù văn cổ. Kỷ Vân Đài cùng hai người thần hồn đọc mất gần nửa canh giờ. Một ký hiệu giống móng vuốt chỉ sợ hãi. Một vòng đứt là hối tiếc. Một đóa hoa nhiều tầng là dục vọng. Một nút dây là chấp niệm. Thanh Dao nói: “Không giống bí cảnh tự nhiên.” “Đúng.” Kỷ Vân Đài nhìn các đường dẫn. “Từng có người xây nơi này để phân loại tâm niệm. Có thể dùng cho tu luyện, trị liệu hoặc thử tâm.” Vô Song nhìn mặt kính đen. Chất liệu rất giống Tâm Ma Kính Thạch mà phòng mười chín mua. “Đây có thể là nguồn.” Cửu Ly hỏi: “Táng Đạo muốn thứ này?” Vô Song nhìn nàng. Câu hỏi không nói to. Nàng đáp cũng nhỏ: “Một phần.”
Ở góc quảng trường có thêm những vết khắc mới hơn lớp cổ. Không phải mặt trời đen chín xích. Chỉ ba đường xoắn vào một chấm. Vạn Pháp chưa biết. Vô Song cũng không. Điều này quan trọng: không phải mọi cổ tích đều phải kéo về Táng Đạo. Kỷ Vân Đài yêu cầu không suy đoán. “Ghi, lấy mẫu, không chạm kính.” Một tán tu hỏi: “Không vào cửa?” “Chờ.” Họ kiểm gần một canh giờ. Không phát hiện trận sát trực tiếp. Cửa tối không có khí chết như Đạo Môn ở Thanh Liên cổ phủ. Chỉ dao động thần hồn dày. Đúng lúc mọi người chuẩn bị dựng trại ngay quảng trường để quan sát thêm, Định Tâm Ngọc của tất cả cùng rung.
Không phải một người.
Tất cả.
Kỷ Vân Đài lập tức quát: “Nhắm mắt! Không nhìn kính!”
Nhưng đã muộn.
Tám mặt kính đen vỡ đồng thời sáng.
Không sáng bằng ánh.
Mà bằng hình.
Tô Cửu Ly nhìn thấy Vô Danh Phong trong mặt kính trước mình. Long Thanh đứng trước căn nhà, tay cầm mộc bài của nàng. Hắn nói: “Cửu Ly, cô về Nam Hoang đi. Ta không cần cô nữa.” Hai chân nàng như bị đóng xuống đất. Nàng biết giả. Biết. Nhưng câu ấy vẫn đau.
Diệp Thanh Dao nhìn thấy một gian Đan Y đầy người nằm. Mười ba bệnh nhân đồng loạt quay sang, trong đó có ba người từ tai nạn lò đan năm xưa. Một người nói: “Nếu cô giỏi như vậy, tại sao chúng ta chết?” Thanh Liên Sinh Viêm trong cơ thể nàng rung, muốn bùng lên cứu thứ không còn thật.
Mị Vô Song nhìn thấy một đại điện cực lớn. Hàng trăm người quỳ dưới bậc thềm. Nam có, nữ có. Tất cả nhìn nàng bằng ánh mắt si mê. Không ai sợ Thiên Mị. Không ai gọi nàng là công cụ. Tất cả cùng nói: “Vô Song, chúng ta yêu nàng.” Nàng biết cảnh này giả đến buồn cười. Nhưng ở cuối đại điện có một người không quỳ. Long Thanh. Hắn nhìn nàng rồi nói: “Không cần mị thuật, ta vẫn chọn cô.” Tim Vô Song đập mạnh tới mức Định Tâm Ngọc nóng đỏ.
Còn Long Thanh nhìn vào mặt kính cuối cùng.
Một căn phòng.
Không phải Huyền Thiên Giới.
Tường trắng.
Đèn điện.
Một chiếc quạt quay.
Điện thoại đặt trên bàn.
Bên ngoài cửa sổ là tiếng xe.
Cánh cửa phòng mở.
Sau đó là hành lang quen.
Chỉ cần bước qua...
hắn có thể về.
Không hệ thống.
Không tông môn.
Không yêu thú.
Không bí cảnh.
Không những câu chuyện hắn không hiểu.
Chỉ thế giới cũ.
Một giọng phía sau cánh cửa gọi rất rõ:
“Long Thanh.”
Lần này tên đúng.
Hắn đứng yên.
Không tìm được lỗi ngay.
Cửu Ly ở bên cạnh đang gọi hắn nhưng giọng trở nên rất xa.
Kỷ Vân Đài quát: “Không nhìn lâu!”
Long Thanh muốn rời mắt.
Nhưng cánh cửa ở trong kính mở rộng thêm.
Một người đứng phía sau.
Hình dáng quen tới mức ngực hắn đau.
Cùng khoảnh khắc đó, tám mặt kính nổ ra một vòng sương.
Không có tiếng lớn.
Chỉ một cảm giác chân dưới đất biến mất.
Cửu Ly đưa tay chộp lấy cánh tay Long Thanh.
Nàng chạm được.
Nhưng bàn tay xuyên qua như nước.
Thanh Dao gọi: “Sư phụ!”
Vô Song quay phắt, một sợi Ảnh Tuyến vừa phóng ra đã bị màn đen cắt làm đôi.
Kỷ Vân Đài chỉ kịp quát:
“Giữ bản tâm! Đừng đuổi theo bất kỳ người nào!”
Quảng trường biến mất.
Sương nuốt toàn bộ ba mươi bốn người.
Không ai còn nhìn thấy ai.
Long Thanh mở mắt.
Trước mặt hắn không còn Hắc Vân Cốc.
Chỉ có căn phòng ở thế giới cũ.
Chiếc quạt vẫn quay.
Điện thoại trên bàn sáng màn hình.
Ngoài cửa, người nhà đang gọi hắn ăn cơm.
Và lần này...
không có bất kỳ chi tiết nào sai rõ ràng.