Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 72: ĐAN VƯƠNG ĐÃ CHẾT, LÒ LỬA CÒN SỐNG
Ánh sáng xanh trên cánh cửa Chủ Lô Điện không bùng lên ngay. Nó bắt đầu từ một đường mảnh dưới chân cửa, men theo hình rễ sen được khắc chìm trong đá rồi từ từ lan lên cuống, tới từng cánh, cuối cùng mới hội tụ ở ngọn lửa nhỏ giữa tâm hoa. Nếu chỉ nhìn thoáng, người ta rất dễ nghĩ phong ấn đang tự thức tỉnh vì linh hỏa bên trong cảm ứng người tới. Hàn Xích quả thật cũng nghĩ như vậy lúc đầu. Ông tiến nửa bước, thần thức giữ ở ngoài cửa, không chạm thẳng, rồi nói: “Hỏa tức tăng.” Tôn Kỳ lại đang quỳ gần nền, pháp bàn đặt sát khe đá. “Nhưng không phải hỏa trận kích trước. Dưới nền có ba đường đang đồng thời phản ứng.” Thanh Dao nghe vậy cúi nhìn. Long Thanh thì đứng xa hơn một chút, cầm kiếm gỗ, mắt lại đi theo chính thứ tự ánh sáng đang lan. Cửu Ly đang chú ý hành lang phía sau nhưng vẫn nghe hắn nói nhỏ: “Nó sáng từ dưới lên.” Nàng quay. “Người thấy gì?” “Không biết. Chỉ thấy giống tưới cây.” Hàn Xích nghe được, hơi nhíu. “Tưới cây?” Long Thanh chỉ đóa sen. “Rễ sáng trước, cánh sau, lửa cuối. Nếu là lửa mở cửa, sao không sáng từ ngọn?”
Không ai cười. Mấy ngày đi cùng đã đủ khiến những người chuyên môn biết Long Thanh không hiểu đan trận nhưng thường nhìn thứ trước mắt bằng một góc khác. Tôn Kỳ lập tức đổi cách dò. Thay vì tập trung vào hỏa mạch, hắn tách ba đường dưới nền. Một đường lạnh và ẩm. Một đường mang mùi dược rất nhạt. Đường cuối cùng mới là hỏa khí. “Có ba tuyến.” Hắn nói. Thanh Dao bước tới nhưng không chạm. Thái Sơ Sinh Mệnh Thể giúp nàng cảm nhận tuyến đầu tiên giống dòng dưỡng sinh, tuyến thứ hai chứa dược khí còn sót, tuyến thứ ba ấm. “Nước, dược, hỏa.” Nàng nói. Hàn Xích nhìn hoa sen trên cửa, sắc mặt dần nghiêm. “Thanh Liên Đan Quân đặt thứ tự không phải hỏa trước.” Thanh Dao nhớ câu trong Sinh Mạch Viện. “Dược là sinh, đan là dưỡng, hỏa là cầu.” Long Thanh đáp: “Vậy trước khi đốt phải có thứ để nuôi.” Tạ Trường Xuân đứng sau hành lang nghe tới đó liền nói: “Đừng thử dùng hỏa mở cửa. Khôi phục ba đường theo thứ tự.”
Việc mở một cánh cửa cổ một lần nữa biến thành công việc không giống phá trận. Tôn Kỳ tìm thấy ba rãnh nhỏ ẩn trong nền. Rãnh nước còn hoạt động một phần vì nối với hệ thống họ vừa khôi phục ngoài dược viên. Rãnh dược khí đã gần tắc bởi bụi và cặn khô. Rãnh hỏa thì vẫn ấm, chứng tỏ bên trong có nguồn nhiệt chưa tắt. Hàn Xích muốn dùng linh hỏa của mình thông đường thứ ba nhưng Thanh Dao lập tức ngăn. “Nếu thứ tự là nước – dược – hỏa, đừng động hỏa trước.” Ông gật. Không tranh. Long Thanh nhìn cảnh hai vị chuyên môn nói chuyện rất bình thường, thấy dễ chịu hơn những câu chuyện trong sách nơi ai gặp bảo vật cũng phải tranh một lần.
Rãnh nước được mở trước. Chỉ cần Tôn Kỳ chuyển một van đá nhỏ dưới nền, dòng nước từ ba rãnh dược viên chảy vào. Tiếng róc rách rất nhẹ vang dưới chân. Ánh sáng ở rễ sen trên cửa lập tức rõ thêm. Rãnh dược khí khó hơn. Chu Mộc Sinh và Thanh Dao phải kiểm tra những cặn thuốc đóng thành lớp trong một ống đá. Nếu dùng hỏa đốt, có thể làm dược tính biến. Nếu dùng nước xối, cặn trôi vào cơ quan. Cuối cùng họ lấy từng đoạn bằng móc nhỏ, mất gần nửa canh giờ. Long Thanh ngồi ngoài nhìn một lúc rồi lấy một thanh gỗ mảnh giúp gạt phần cặn ở miệng. Cửu Ly hỏi: “Sư phụ cảm giác giống thông bếp không?” “Ống bếp nhà ta dễ hơn.” Thanh Dao đang làm phía trước nghe được, hơi bật cười. “Đây là đường dược khí.” “Ta biết.” “Không phải ống khói.” “Nhưng tắc thì vẫn phải thông.” Nàng không phản bác được.
Khi đường dược khí thông, một mùi thuốc rất cũ nhưng dịu lan ra. Không độc. Chỉ giống hương của hàng trăm dược liệu đã hòa vào đá. Cánh sen trên cửa sáng dần. Lúc ấy Hàn Xích mới xử lý tuyến hỏa. Ông không đưa linh hỏa của mình vào, chỉ dùng một phần hỏa khí nhẹ để kích đường đang ngủ. Hỏa mạch bên trong lập tức đáp lại. Một luồng ấm chạy dưới nền. Ngọn lửa ở tâm sen cuối cùng sáng. Cả cánh cửa phát ra tiếng trượt khô, sau đó tách làm hai, mở chậm vào trong.
Không có uy áp.
Không có tiếng gầm.
Không có tàn hồn hét “người hữu duyên”.
Chỉ một luồng không khí ấm đã bị nhốt rất lâu tràn ra.
Long Thanh thở. “Dễ chịu.”
Thanh Dao lại đứng im. Những sinh mạch mới trong cơ thể nàng khẽ rung như cây gặp ánh nắng. Không tăng linh lực. Không đau. Chỉ một cảm giác ấm từ đan điền tới đầu ngón tay. Tần Mộc không ở đây nhưng Lạc Yến đi cùng lập tức thấy sắc mặt nàng. “Thanh Dao?” “Ta ổn.” “Thật?” “Thật. Không phải thương phát.” Long Thanh ở sau nói: “Nếu khác thì nói.” Nàng quay, hơi cười. “Ta biết.”
Chủ Lô Điện rộng hơn tưởng tượng. Trần cao hơn mười trượng, giữa điện đặt một đan lô khổng lồ cao gần ba trượng, màu xanh đen, thân khắc hoa sen và những đường sinh mạch. Chín bệ đá nhỏ xếp vòng quanh. Mỗi bệ có một hỏa đạo dẫn về lò chính. Hai bên là giá dược đã trống. Phía sau lò không phải kho báu mà chỉ có một chiếc quan tài đá rất đơn giản, không vàng ngọc, không linh quang. Trên tường phía sau treo một bia lớn. Tất cả người vào đều dừng. Tôn Kỳ kiểm tra nền. Hàn Xích kiểm tra lò. Thanh Dao cảm nhận sinh cơ. Cửu Ly thì nhìn bụi, dấu chân, mọi góc có thể có người từng tới.
Phương Nham nói: “Không có sinh vật lớn.” Tạ Trường Xuân gật. “Không tách.”
Đoàn tiến từng bước. Cổ lô giữa điện vẫn ấm. Hàn Xích đứng cách ba bước đã thay đổi hoàn toàn vẻ mặt. “Có hỏa.” Cố Dược Thành hỏi: “Trong lò?” “Không. Dưới.” Ông quỳ xuống, thần thức đi theo hỏa đạo. “Một nguồn rất tinh khiết. Không hung. Không giống linh hỏa chiến đấu.” Thanh Dao cảm nhận cùng lúc. “Có sinh tính.” Hàn Xích nhìn nàng. “Cô cảm được?” “Ừ.” “Mạnh?” “Không thể nói mạnh yếu theo linh lực. Nó giống... giữ.” Long Thanh hỏi: “Giữ gì?” Nàng suy nghĩ. “Giữ sinh cơ không tắt.” Hắn nhìn cổ lô. “Vậy hàng nghìn năm còn ấm là vì nó.” “Có thể.”
Không ai chạm lò.
Họ tới bia.
Bia ghi khá nhiều nhưng chữ đã mất một phần. Tạ Trường Xuân, Thanh Dao, Hàn Xích và một đệ tử cổ văn cùng đọc. Chủ nhân nơi này thật sự là Thanh Liên Đan Quân, một đan y sống rất lâu trước thời Thanh Vân hiện tại. Không ghi chính xác thời đại, chỉ nhắc một lần “sau đại loạn Trung Thiên ba trăm năm”, mốc chưa ai đối được. Ông nghiên cứu ba thứ: sinh mạch, bảo tồn dược tính khi luyện và linh hỏa dưỡng sinh. Cuối đời, ông “tự phong lô, tuyệt ngoại sự”, không còn rời đan phủ.
Một đệ tử hỏi: “Ông ấy tọa hóa ở đây?” Thanh Dao đọc phần cuối. “Có lẽ.” Dòng cuối rất rõ: “Thọ tận, không cầu nghịch thiên. Hỏa lưu lại cho người hợp đạo, dược điển lưu cho người biết sinh, thân này nhập thạch, không cần gọi hồn.” Long Thanh nghe xong gật. “Rất rõ.” Cửu Ly hỏi: “Rõ gì?” “Người ta chết rồi. Đừng gọi.” Nàng bật cười rất nhẹ. Nhưng đúng. Không có tàn hồn. Không có đoạt xá. Không có khảo nghiệm bằng việc quỳ ba lần. Một người đã chết chỉ để lại thứ mình muốn để lại.
Quan tài đá được kiểm tra. Không có trận nguy hiểm. Nhưng không ai mở ngay vì không cần. Trên nắp chỉ khắc: “Thanh Liên.” Tạ Trường Xuân nói: “Tôn trọng.” Hàn Xích gật. Mọi người bỏ qua. Không đào xương tìm nhẫn.
Thanh Dao lại nhìn phần bia nói về linh hỏa. “Thanh Liên Sinh Viêm.” Hàn Xích lập tức quay. “Tên đầy đủ?” Nàng chỉ một dòng. “Sinh Viêm không thiện sát, thiện dưỡng; không lấy bạo hỏa luyện dược, lấy sinh hỏa bảo dược.” Hàn Xích đọc đi đọc lại. “Thật sự là loại sinh mệnh linh hỏa.” Cố Dược Thành hỏi: “Có ghi cách thu?” “Không rõ. Phần sau mất.” Thanh Dao nhìn những đường chữ. “Có một câu: Hỏa tự nhận đạo, cưỡng thủ tất phản.” Long Thanh nghe. “Vậy đừng cưỡng.” Hàn Xích cười. “Ngươi không muốn linh hỏa nên nói dễ.” “Ta thật sự không muốn.” “Ta biết.” Hàn Xích cũng không giận. Với người Hỏa Đan, một linh hỏa hiếm như vậy đủ khiến tim đập nhanh. Nhưng ông là trưởng lão, không phải trẻ con thấy đồ là lao vào.
Tô Cửu Ly lúc này gọi: “Sư phụ.” Giọng nàng khác. Long Thanh lập tức đi tới. Ở bên phải quan tài có một cửa phụ hẹp, bụi trên tay nắm ít hơn chỗ khác. Không phải mới vài ngày, nhưng rõ ràng đã có người mở sau thời đan phủ bị phong. Tôn Kỳ kiểm tra rồi mở rất cẩn thận. Bên trong là một phòng ghi chép nhỏ. Ba giá đá. Nhiều ngọc phiến đã bị lấy hoặc phá. Trên vách phía trong có một mảng lớn bị đục thô, khác hoàn toàn cách hư hỏng tự nhiên.
Cửu Ly không cần gạt nhiều bụi.
Mặt trời đen xuất hiện.
Chín xích.
Lần này không phải ký hiệu nhỏ ở chân cửa.
Nó lớn gần bằng một cái bàn.
Phía dưới có chữ cổ nhưng nhiều đoạn bị cố tình phá.
Thanh Dao tới. Nàng cùng Tạ Trường Xuân đọc phần còn:
“... Cửu Tỏa bất toàn...”
Một đoạn mất.
“... Đạo Môn bất khai...”
Một đoạn khác bị đục.
Cửu Ly siết ngón tay. Đây là câu gần giống thứ nàng đã thấy trong Hồ Ảnh Cổ Cảnh: Cửu Tỏa bất toàn, Đạo Môn bất khai.
Không phải trùng hợp.
Long Thanh nhìn. “Cùng.”
“Ừ.”
Thanh Dao hỏi: “Cửu Tỏa là chín khóa?”
“Có thể.”
“Có liên quan Huyết Tỏa của cô?”
Cửu Ly không vội. “Chưa biết. Tên giống không chứng minh cùng thứ.”
Long Thanh gật. “Đúng.”
Nàng liếc hắn. “Đệ tử tiến bộ.”
“Ừ.”
Tạ Trường Xuân nhìn dấu đục. “Người xóa không phải Thanh Liên Đan Quân.” “Vì?” Phương Nham hỏi. “Dấu công cụ khác thời, bề mặt ít phong hóa hơn.” Tôn Kỳ đã kiểm. “Ít nhất muộn hơn công trình rất nhiều.” Cửu Ly nhìn nền. Có vài rãnh cắt giống người từng đặt một trận nhỏ. “Nhóm hậu thế từng tới.”
Thanh Dao nhìn vách. “Nếu họ đã tới, sao linh hỏa còn?” Không ai trả lời ngay.
Long Thanh nói: “Vì không cần.”
Mọi người nhìn hắn.
Hắn chỉ mặt trời đen. “Nếu họ tới vì thứ này, lửa không phải mục tiêu.”
Cửu Ly lập tức nhớ người áo xám. “Thứ dưới nền.”
Tôn Kỳ lấy pháp bàn.
Không cần ai nhắc.
Hắn bắt đầu dò.
Đầu tiên không có gì. Sau đó đổi tần số trận. Kim la trên bàn rung rất nhẹ khi đặt gần cổ lô. Hắn đi vòng. Rung mạnh hơn ở chính tâm. “Có tầng dưới.” Cả điện yên. “Sâu?” “Khoảng mười lăm tới hai mươi trượng. Không gian nhỏ hơn Chủ Lô Điện nhưng có phong cấm rất dày.” Hàn Xích hỏi: “Lối?” “Chưa thấy.” “Phá?” “Không nên.” Tôn Kỳ chỉ các hỏa đạo. “Cổ lô, chín bệ, Sinh Viêm và nền điện đều nối vào phong cấm dưới. Nếu phá một phần, có thể mở sai.”
Long Thanh nhìn cổ lô. “Vậy ngọn lửa là khóa?”
“Có thể là một phần.”
Cửu Ly nói: “Thế nên nhóm áo xám không lấy.”
Tạ Trường Xuân gật. “Hoặc không lấy được.”
Đúng lúc ấy, ngọc báo ở cửa rung lần nữa.
Tôn Kỳ nhìn.
“Ba người tới gần Chủ Lô Điện.”
Phương Nham đặt tay lên kiếm.
Hàn Xích quay.
Không ai hoảng.
Cửu Ly đi ra hành lang trước vài bước nhưng không vượt khỏi đội. Một lát sau, ba bóng người xuất hiện dưới ánh đèn cổ. Người giữa mặc áo xám, gương mặt rất bình thường. Hai người sau áo nâu. Không che mặt hoàn toàn.
Người áo xám dừng cách hơn hai mươi bước.
Không rút vũ khí.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Theo đủ xa chưa?”
Người kia hơi cười. “Đường chung trong bí cảnh.”
“Không có ngọc bài.”
“Có nhiều cách vào.”
“Vậy các ngươi là người cắt dây đêm mưa?”
“Không.”
Cửu Ly nhìn.
Nhịp tim không đổi.
Có thể thật.
Ít nhất người này không phải ba tán tu.
Tạ hỏi tiếp: “Ngươi muốn gì?”
“Xem cổ phủ.”
“Chỉ xem?”
“Ừ.”
“Linh hỏa?”
“Không tranh.”
Hàn Xích nghe câu này càng nghi.
Một tu sĩ đi bí cảnh, theo đuôi nhiều ngày, tới trước linh hỏa hiếm lại nói không tranh. Quá không bình thường.
Người áo xám nhìn qua vai mọi người, rõ ràng đang muốn thấy Chủ Lô Điện.
Cửu Ly bước hơi lệch, chắn đúng tầm.
“Nhìn gì?”
“Cổ lô.”
“Ngươi biết có?”
“Cổ đồ có ký hiệu.”
“Biết dưới nền?”
Người áo xám im một nhịp.
Rất nhỏ.
Nhưng Cửu Ly thấy.
Đủ.
Hắn biết.
Tạ Trường Xuân không cần hỏi thêm. “Không vào.”
Người áo xám không nổi giận. “Đây là khu chưa có chủ.”
“Chúng ta phát hiện trước và đang kiểm tra nguy hiểm. Theo quy tắc bí cảnh, người tới sau chờ.”
Hắn gật.
“Được.”
Quá dễ.
Cửu Ly càng không thích.
Ba người thật sự lùi một đoạn, đứng ngoài hành lang.
Không đánh.
Không phá.
Chờ.
Long Thanh nhìn rồi hỏi nhỏ: “Họ muốn ta mở tiếp.”
Cửu Ly đáp: “Ừ.”
“Vậy đừng mở tầng dưới.”
“Ta cũng nghĩ.”
Tạ Trường Xuân và Hàn Xích đều cùng quyết định: hiện tại không động phong cấm sâu. Trước tiên xử lý linh hỏa và ghi chép. Không vì có người chờ mà vội.
Nhưng họ chưa kịp làm gì thì cổ lô giữa điện bỗng phát ra một âm thanh.
Không phải nổ.
Giống tiếng lửa thở.
Phù.
Một luồng sáng xanh nhạt tràn qua khe đáy.
Hàn Xích quay mạnh.
Thanh Dao cũng.
Vùng Thái Sơ Sinh Mệnh Thể trong cơ thể nàng rung.
Lần này rõ đến mức những sinh mạch mới đồng loạt sáng rất nhẹ dưới da.
Long Thanh thấy.
“Thanh Dao.”
“Ta không sao.”
“Đừng tới.”
“Ta chưa.”
Cổ lô tiếp tục sáng.
Không ai truyền linh lực.
Không ai mở trận.
Một đóa lửa xanh rất nhỏ từ dưới đáy lò chui ra. Ban đầu chỉ bằng đầu ngón tay. Sau đó lớn dần thành một đóa sen có chín cánh, mỗi cánh là ngọn lửa nhưng không làm không khí nóng lên. Nó bay lên chậm, lơ lửng trên cổ lô.
Toàn điện im.
Hàn Xích, người hiểu linh hỏa nhất, gần như không chớp mắt.
“Thanh Liên Sinh Viêm.”
Đóa sen lửa xoay.
Không nhìn ai.
Nhưng sau một vòng, nó nghiêng về phía Thanh Dao.
Nàng đứng yên.
Không gọi.
Không đưa tay.
Không vận công.
Sinh Viêm rời cổ lô.
Bay qua một trượng.
Hai trượng.
Cuối cùng dừng cách nàng ba bước.
Tần Mộc không có ở đây.
Lạc Yến nín thở.
Tạ Trường Xuân nhìn.
Cửu Ly nhìn Thanh Dao rồi nhìn lửa.
Long Thanh chỉ hỏi một câu:
“Nó có nguy hiểm không?”
Hàn Xích trả lời rất chậm:
“Hiện tại không.”
“Vậy nó làm gì?”
Vị trưởng lão Hỏa Đan nhìn đóa sen xanh đang rung nhẹ trước Diệp Thanh Dao.
Một người sở hữu Thái Sơ Sinh Mệnh Thể.
Một ngọn linh hỏa lấy dưỡng sinh làm đạo.
Sự cộng hưởng quá rõ.
Hàn Xích thở ra.
“Nó đang chọn người.”
Ở ngoài hành lang, người áo xám cũng nhìn thấy ánh xanh.
Lần đầu tiên từ lúc xuất hiện, ánh mắt hắn thay đổi.
Không phải tham linh hỏa.
Mà là lo.
Bởi nếu Thanh Liên Sinh Viêm rời vị trí dưới cổ lô...
một phần phong cấm tầng sâu có thể sẽ thay đổi.
Ngón tay trong tay áo hắn khẽ siết.
Nhưng hắn vẫn không động.
Bởi thứ hắn chờ...
có thể sắp tự mở.