Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 47: ĐỪNG NGHĨ NHIỀU
Ngày thứ hai sau khi Tô Cửu Ly chính thức bái sư bắt đầu bằng một câu hỏi khiến Long Thanh phải suy nghĩ khá lâu.
“Sư phụ.”
“Ừ?”
“Bữa cơm hôm nay có yêu cầu gì?”
Long Thanh đang ngồi trước cửa mài con dao bếp nhỏ. Nghe hỏi, hắn ngẩng lên nhìn Cửu Ly. Nàng đứng cạnh bàn, tóc trắng buộc gọn, tay áo xắn lên một đoạn, vẻ mặt nghiêm túc tới mức nếu không nhìn đống rau cá bên cạnh, người ta rất dễ tưởng nàng chuẩn bị vào bí cảnh.
“Ăn được.”
Cửu Ly chờ.
Long Thanh tiếp tục mài dao.
Nàng vẫn chờ.
Một lúc sau mới hỏi: “Hết?”
“Ừ.”
“Không có yêu cầu món?”
“Không.”
“Không định lượng?”
“Không.”
“Không giới hạn thời gian?”
“Trưa ăn.”
“Không hạn chế nguyên liệu?”
“Đồ trong bếp dùng được.”
“Không cho dùng yêu lực?”
Long Thanh nhìn hệ thống.
Nhiệm vụ hôm nay có ghi rõ.
Không sử dụng yêu lực để thay thế thao tác sinh hoạt cơ bản.
“Không dùng.”
Cửu Ly gật.
Quả nhiên.
Lại có hạn chế.
Nàng lập tức nghiêm túc hơn.
Long Thanh thấy ánh mắt ấy, trong lòng bắt đầu có dự cảm không tốt. Hôm qua chỉ quét sân mà Cửu Ly có thể đứng phân tích hướng gió gần nửa canh giờ. Hôm nay một bữa cơm có bao nhiêu thứ để nàng suy diễn?
Rau.
Thịt.
Cá.
Lửa.
Nước.
Dao.
Gia vị.
Long Thanh quyết định nhắc trước.
“Cửu Ly.”
“Vâng?”
“Chỉ nấu cơm.”
Nàng nhìn hắn.
“Đệ tử biết.”
“Đừng biến thành đại trận.”
“Ta không biết trận pháp.”
“Cô hiểu ý.”
Khóe môi Cửu Ly hơi cong.
“Đệ tử sẽ cố.”
Long Thanh nghe hai chữ “sẽ cố” lại càng không yên tâm.
Nhưng nhiệm vụ hệ thống yêu cầu người học tự hoàn thành từ chọn nguyên liệu tới bày bàn. Hắn không thể đứng cạnh chỉ từng bước.
Vì vậy sau bữa sáng, Long Thanh chỉ mở kho nhỏ.
“Đồ ở đây.”
Cửu Ly nhìn vào.
Một con cá mới bắt sáng nay.
Thịt yêu thú cấp thấp Tạ Trường Xuân cho từ hôm trước.
Trứng gà.
Rau xanh.
Củ cải.
Một ít nấm.
Gia vị Long Thanh mua ở Thanh Vân Thành.
Gạo.
Bột.
Thậm chí còn có một vò tương hắn tự thử làm.
Cửu Ly lập tức bắt đầu nghĩ.
Hai người ăn.
Long Thanh ăn nhiều hơn nàng gần gấp đôi.
Sư phụ thích cá.
Cũng thích thịt nhưng không thích quá béo.
Rau phải có.
Canh nên nhẹ.
Mấy hôm nay tay hắn bị thương, có thể thêm món bổ khí huyết.
Nhưng nếu dùng thịt yêu thú quá nhiều, linh lực trong thức ăn tăng, hắn lại không hấp thu được.
Có nên chọn cá hấp để giữ vị?
Hay cá kho vì sư phụ thích ăn với cơm?
Thịt nên xào hay hầm?
Trứng...
Long Thanh đứng ngoài cửa nhìn nàng đứng trước kho.
Một khắc trôi.
Nàng chưa lấy gì.
Hắn gọi: “Cửu Ly.”
“Vâng?”
“Cô đang chọn nguyên liệu?”
“Ừ.”
“Chọn gần một khắc rồi.”
“Ta đang phối món.”
Long Thanh chống tay lên khung cửa.
“Có hai người ăn.”
“Ta biết.”
“Không phải yến tiệc.”
“Ta biết.”
“Vậy lấy thứ muốn ăn.”
Cửu Ly hơi khựng.
“Thứ ta muốn?”
“Ừ.”
Nàng nhìn cá.
“Ta muốn cá.”
“Vậy lấy.”
“Nhưng sư phụ—”
“Ta cũng ăn.”
“Thịt?”
“Muốn thì lấy.”
“Trứng?”
“Ăn không hết để chiều.”
Cửu Ly dừng.
Lại vậy.
Vấn đề trong đầu nàng vừa phức tạp lên, Long Thanh chỉ dùng vài câu đã cắt bớt.
Nàng lấy cá.
Rau.
Trứng.
Cuối cùng thêm một miếng thịt nhỏ.
Long Thanh gật.
“Đủ.”
Cửu Ly lại hỏi: “Bốn món?”
“Ba cũng được.”
“Ta đã lấy bốn.”
“Vậy bốn.”
Hắn đi.
Nàng nhìn bóng lưng.
Một vị sư phụ thật sự kỳ quái.
Không chỉ cách dạy kỳ quái.
Cách chấp nhận lựa chọn của đệ tử cũng kỳ quái.
Ở Hồ tộc, khi trưởng lão dạy, thường có đáp án đúng.
Làm như thế mới tốt.
Tu pháp này phải đi kinh mạch nào.
Huyễn thuật phải dùng mấy tầng.
Bố cục nào thích hợp.
Long Thanh lại rất ít đưa đáp án duy nhất.
Muốn cá thì làm cá.
Lấy bốn món thì bốn.
Tô Cửu Ly bắt đầu chuẩn bị.
Đầu tiên làm cá.
Không đúng.
Nếu hấp cá trước thì tới lúc các món khác xong, cá nguội.
Vậy nên sơ chế cá nhưng chưa hấp.
Thịt cần lâu hơn?
Nếu hầm thì lâu.
Nhưng hôm nay không cần hầm.
Xào.
Rau làm cuối.
Canh trứng có thể sau cá.
Nàng lấy dao.
Cắt.
Việc sơ chế diễn ra khá thuận lợi. Cửu Ly từng sống bên ngoài nhiều năm, không phải một Thánh nữ chỉ biết ngồi hưởng thụ. Nàng biết làm cá, biết cắt thịt, biết rửa rau. Chỉ là trước đây chưa bao giờ coi việc chuẩn bị một bữa ăn là “bài học”.
Chính vì là bài học...
nàng muốn làm hoàn mỹ.
Cá được ướp.
Thịt cắt vừa.
Rau rửa.
Trứng đánh.
Nấm thái.
Mọi thứ được xếp rất đẹp.
Cửu Ly nhìn.
Tiếp theo là thời gian.
Nếu cá hấp khoảng một khắc.
Thịt xào nửa khắc.
Canh trứng ít hơn.
Rau vài chục nhịp.
Nồi chỉ có hai.
Bếp có hai miệng.
Phải tính thứ tự để cùng lên bàn nóng.
Nàng bắt đầu suy diễn.
Trong đầu hiện ra cả quy trình.
Bước một nhóm lửa.
Bước hai hấp cá.
Bước ba trong lúc cá chín thì chuẩn bị thịt.
Nhưng nếu lửa hấp quá mạnh, cá già.
Nếu lửa yếu, kéo dài.
Miệng bếp thứ hai dùng xào thịt.
Sau đó rửa chảo?
Nếu rửa mất thời gian.
Có thể dùng chảo đó xào rau, nhưng dầu thịt còn sẽ ảnh hưởng vị rau.
Dùng nồi canh trước?
Không.
Canh dễ nguội.
Nàng đứng trước bếp.
Một lát.
Hai lát.
Long Thanh ngoài sân đang sửa hàng rào nhỏ.
Hắn nhìn đồng hồ cát.
Sắp giữa buổi.
Trong bếp vẫn chưa có mùi thức ăn.
Long Thanh bắt đầu lo trưa không có cơm.
Nhưng đã hứa không can thiệp quá sớm.
Hắn tiếp tục đóng gỗ.
Trong bếp, Cửu Ly cuối cùng nhóm lửa.
Bếp thứ nhất.
Bếp thứ hai.
Nàng đặt cá.
Sau đó xào thịt.
Mọi thứ ban đầu rất tốt.
Thịt xuống chảo.
Mùi thơm bốc.
Cửu Ly đảo.
Nhưng lúc ấy nàng lại nhớ cá.
Lửa bên kia có quá to?
Nàng quay.
Điều chỉnh.
Quay lại thịt.
Nước thịt đã ra.
Phải tăng lửa.
Không được dùng yêu lực.
Tăng bằng củi.
Nàng thêm.
Khói.
Lửa quá mạnh.
Cửu Ly cau mày.
Long Thanh ngửi thấy mùi khói từ ngoài sân.
“Cửu Ly?”
“Không sao.”
Hắn nghe câu này lập tức đứng lên.
Đi tới cửa bếp.
Nàng quay lại.
“Sư phụ, bài của ta.”
“Ta biết.”
“Người không được làm.”
“Ta chỉ nhìn.”
Long Thanh đứng dựa cửa.
Cửu Ly tiếp tục.
Thịt gần xong.
Cá cần kiểm tra.
Nàng mở nắp hấp.
Hơi nước bốc.
Cá chưa đủ.
Đóng.
Thịt lúc này hơi khô.
Nàng thêm nước.
Sau đó thấy nấm chưa bỏ.
Thêm.
Nước nhiều quá.
Phải chờ rút.
Cửu Ly bắt đầu tính lại.
Nếu thịt lâu hơn, cá sẽ chín trước.
Vậy phải tắt bếp cá rồi giữ nóng.
Nhưng tắt thì hơi mất.
Không.
Có thể nhấc nồi.
Nhưng đặt đâu?
Long Thanh đứng ngoài càng nhìn càng thấy quen.
Không phải cách nấu.
Mà biểu cảm.
Đây chính là biểu cảm Cửu Ly lúc đánh ván cờ thứ hai.
Tính.
Tính.
Tính quá nhiều.
Nàng đang muốn tất cả cùng lúc hoàn mỹ.
Cửu Ly chuyển nồi cá.
Lấy nồi canh.
Đánh trứng.
Nhưng trong lúc đó thịt gần cạn.
Nàng quay lại đảo.
Canh chưa sôi.
Cá bắt đầu nguội.
Rau chưa xào.
Bàn chưa dọn.
Cơm?
Cửu Ly đột nhiên cứng.
Nàng quay sang nồi cơm.
Chưa nấu.
Long Thanh cũng nhìn.
Hai người im.
Cửu Ly: “...”
Long Thanh: “...”
Một lúc sau hắn hỏi rất nhẹ: “Cô quên cơm?”
Nàng nhìn nồi trống.
“Ta...”
Đường đường Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Từng dùng Huyễn Đạo vây ba Kim Đan.
Từng suy diễn trận thế hàng chục biến số.
Từng thắng trưởng lão Hồ tộc bảy ván cờ.
Hôm nay...
quên nấu cơm.
Cửu Ly nhắm mắt.
Long Thanh thật sự muốn cười.
Nhưng hắn nhịn.
Không nên cười đệ tử trong lúc học.
Cửu Ly hít sâu.
“Ta nấu ngay.”
“Ừ.”
Nàng vo gạo.
Đặt nồi.
Nhìn bốn món đang ở bốn trạng thái khác nhau.
Tâm bắt đầu loạn.
Bữa ăn đáng lẽ chỉ là việc nhỏ.
Nhưng nàng muốn nó hoàn mỹ.
Muốn chứng minh mình hiểu bài.
Muốn biết sư phụ đang thử điều gì.
Muốn từng món đúng.
Muốn thời gian đúng.
Muốn Long Thanh ăn thấy ngon.
Muốn không phạm sai sót.
Chính lúc đó, một tia đau rất nhẹ xuất hiện sâu trong huyết mạch.
Cửu Ly khựng.
Đạo Huyết Tỏa thứ nhất rung.
Không phải vì yêu lực.
Nàng còn chưa vận.
Mà vì tâm thần căng.
Huyết Tỏa Cửu Mạch vốn không chỉ là một cấm thuật vật lý. Người thi triển đã lợi dụng chính đặc tính huyết mạch Cửu Vĩ: càng cưỡng ép kiểm soát, càng vận dụng suy diễn, xích càng có điểm bám.
Cửu Ly chưa hiểu hoàn toàn.
Chỉ thấy khó chịu.
Long Thanh lập tức nhận ra sắc mặt.
“Đau?”
“Không nhiều.”
“Dừng.”
“Không. Cơm còn—”
“Cửu Ly.”
Nàng nhìn hắn.
Long Thanh bước vào.
Không cầm dao.
Không làm thay.
Chỉ tắt bớt một bếp đang quá mạnh.
“Đừng nghĩ nhiều.”
Bốn chữ.
Nàng im.
Hắn chỉ nồi thịt.
“Món này trước mặt.”
“Nhưng cá—”
“Cá chưa hỏng.”
“Canh—”
“Chưa sôi.”
“Cơm—”
“Đang nấu.”
“Rau—”
“Chưa cần.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Món nào trước mặt thì làm món đó.”
Cửu Ly không nói.
“Thịt đang cạn. Nếm.”
Nàng nếm.
“Hơi mặn.”
“Làm gì?”
“Thêm nước.”
“Thêm.”
Nàng thêm.
“Chờ.”
Cửu Ly chờ.
“Bây giờ?”
“Được.”
“Nhấc.”
Nàng nhấc.
Long Thanh không động tay.
Chỉ đứng cạnh.
“Tiếp theo?”
Cửu Ly nhìn.
Canh đang sôi.
“Canh.”
“Làm.”
Nàng đổ trứng.
Khuấy.
Nêm.
Nếm.
Xong.
“Tiếp?”
“Rau.”
“Cá?”
“Cá hấp lại nóng một chút cuối.”
Cửu Ly gật.
Rau xuống chảo.
Lửa.
Dầu.
Tỏi.
Rau.
Không nghĩ cá.
Không nghĩ cơm.
Chỉ rau.
Một lát.
Xong.
Lúc ấy cơm cũng gần chín.
Cá đưa lại lên hơi.
Cuối cùng bốn món và cơm không cùng hoàn hảo một thời điểm.
Thịt đã nguội một chút.
Canh nóng.
Rau vừa.
Cá mới hấp lại.
Nhưng...
mọi thứ đều ăn được.
Long Thanh nhìn bàn.
“Được rồi.”
Cửu Ly vẫn đứng.
“Đệ tử làm hỏng.”
“Chỗ nào?”
“Không cùng lúc.”
“Có ai yêu cầu?”
“Ta muốn.”
“Vậy lần sau làm tốt hơn.”
“Người không thấy thất vọng?”
Long Thanh nhìn nàng như câu hỏi hơi lạ.
“Vì một bữa cơm?”
“Đây là bài.”
“Bài để học.”
“Không phải thi?”
“Không.”
Cửu Ly khựng.
Từ đầu tới giờ...
chính nàng biến nó thành kỳ thi.
Không ai bắt.
Long Thanh ngồi xuống.
“Ăn.”
Nàng cũng ngồi.
Nhưng tâm chưa hoàn toàn yên.
Hắn gắp thịt.
Nếm.
“Ngon.”
Cửu Ly nhìn.
“Thật?”
“Ừ.”
“Có hơi mặn.”
“Ăn với cơm.”
Gắp cá.
“Cá hơi chín quá.”
“Nhưng được.”
Canh.
“Nhạt.”
Cửu Ly lập tức căng.
Long Thanh thêm một chút muối vào bát.
“Xong.”
Rau.
“Ngon nhất.”
Cửu Ly nhìn hắn ăn.
Không hề có vẻ sư phụ chấm bài đại đạo.
Chỉ là ăn cơm.
Bất giác nàng hỏi: “Sư phụ.”
“Ừ?”
“Người thật sự không giấu ý nghĩa gì trong bài này?”
Long Thanh đặt đũa.
“Không.”
“Không có một tầng ẩn?”
“Không.”
“Bữa cơm chỉ là bữa cơm?”
“Ừ.”
“Quét sân chỉ là quét sân?”
“Ừ.”
“Đánh cờ?”
“Là cờ.”
“Kiếm?”
“Là kiếm.”
Cửu Ly im.
Long Thanh nhìn vẻ mặt.
“Cô lại nghĩ nhiều.”
Nàng không cười.
Lần này bốn chữ ấy đi sâu hơn.
Đừng nghĩ nhiều.
Không phải đừng suy nghĩ.
Không phải bỏ Huyền Cơ.
Không phải trở nên đơn giản ngu ngốc.
Mà là...
đừng gán một tầng ý nghĩa khác cho mọi thứ chỉ vì mình sợ không nhìn thấy đủ.
Cửu Ly từ nhỏ có khả năng cảm nhận tâm ý người khác tốt hơn phần lớn yêu tộc.
Nàng nhìn ánh mắt.
Nghe giọng.
Cảm mùi.
Suy hành động.
Một câu nói thường có nhiều tầng với Hồ tộc.
Một nụ cười có thể là vui.
Cũng có thể là phép thử.
Một lần mời trà có thể là thiện ý.
Cũng có thể là kéo phe.
Một người tặng trâm có thể vì thích.
Cũng có thể muốn cầu thứ khác.
Nàng quen nhìn sau từng thứ.
Chính vì thế khi tới Vô Danh Phong...
nàng cũng làm vậy với Long Thanh.
Hắn nói rau là rau.
Nàng nghĩ sinh cơ đại đạo.
Hắn nói quét sân.
Nàng nghĩ sinh tử tuần hoàn.
Hắn nói đừng nghĩ nhiều.
Nàng nghĩ đạo tâm.
Hắn nói nàng là người của mình.
Nàng...
Cửu Ly dừng.
Câu cuối khiến tim hơi khác.
Long Thanh thấy nàng đứng hình.
“Cửu Ly?”
Nàng nhìn hắn.
Bất chợt hỏi: “Sư phụ.”
“Ừ?”
“Hôm đó người nói ‘người của ta’, cũng chỉ có nghĩa người ở Vô Danh?”
Long Thanh đang ăn.
Đũa dừng.
Tại sao câu chuyện từ cơm chạy tới đây?
Hắn suy nghĩ.
“Lúc đó đúng.”
“Còn bây giờ?”
Long Thanh khựng.
Bây giờ...
Cửu Ly đã là đệ tử.
Vẫn người Vô Danh.
“Đệ tử.”
“Chỉ đệ tử?”
Long Thanh lập tức cảnh giác.
“Cô lại nghĩ nhiều.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Sau đó đột nhiên cười.
Không hỏi tiếp.
“Đúng.”
“Gì?”
“Ta lại nghĩ nhiều.”
Nàng cúi ăn.
Nhưng lần này không có khó chịu.
Ngược lại tâm nhẹ.
Nếu không hiểu một câu...
có thể để sau.
Không cần hôm nay phải biết hết.
Không cần biết Long Thanh thật sự mạnh tới đâu.
Không cần biết hắn là đại năng hay phàm nhân.
Không cần biết vì sao hệ thống của hắn tồn tại.
Không cần biết chín xích trên mặt trời đen là gì ngay lúc này.
Không cần biết kẻ phản bội Hồ tộc là ai trước khi có manh mối.
Có những thứ cần điều tra.
Có những thứ chưa tới lúc.
Có những thứ...
có thể chỉ đơn giản đúng như nó đang là.
Trong huyết mạch, một tiếng rắc vang lên.
Rất nhỏ.
Nhưng lần này khác.
Không phải thêm một vết nứt.
Mà toàn bộ đạo Huyết Tỏa thứ nhất đột ngột lỏng.
Cửu Ly cứng tay.
Chén cơm suýt rơi.
Long Thanh lập tức hỏi: “Sao?”
Nàng chưa kịp trả lời.
Một luồng yêu lực từ xương sống bùng lên.
Không mạnh tới mức phá nhà.
Nhưng rất tinh khiết.
Mái tóc trắng bay nhẹ dù trong bếp không có gió.
Một chiếc đuôi hiện.
Sau đó...
chiếc thứ hai.
Không phải bóng.
Không phải ảnh tạm do huyết mạch bùng.
Một chiếc đuôi trắng thứ hai thật sự ngưng tụ rõ ràng, mềm và đầy sinh cơ.
Long Thanh đứng lên.
“Đuôi thứ hai?”
Cửu Ly nhắm mắt.
Trong cơ thể, sợi Huyết Tỏa đầu tiên cuối cùng tách khỏi nhánh huyết mạch.
Không biến mất hoàn toàn.
Phần cấm lực còn sót vẫn tồn tại.
Nhưng nó không còn khóa nhánh.
Một phần huyết mạch Cửu Vĩ đã tự do.
Yêu lực lưu chuyển.
Huyễn Đạo lập tức thay đổi.
Không phải mạnh lên đơn thuần.
Mà sạch hơn.
Trước đây huyễn thuật của nàng thường đi kèm việc tính tâm người.
Người sẽ nhìn gì.
Sợ gì.
Muốn gì.
Bây giờ trong một khoảnh khắc, Cửu Ly cảm nhận một tầng khác.
Ảo không nhất thiết phải lừa.
Huyễn là thứ giữa thật và không thật.
Tâm người càng cố phân biệt...
càng dễ bị kéo.
Nếu nàng không ép chính mình phải biết mọi thứ...
thì huyễn của nàng cũng có thể không cần ép người khác.
Một làn sương trắng cực mỏng lan quanh bàn.
Long Thanh chớp mắt.
Bếp biến mất.
Trước mắt hắn là một hồ nước dưới trăng.
Chỉ một nhịp.
Rồi bếp trở lại.
Hắn đứng im.
“Cô dùng huyễn thuật?”
Cửu Ly mở mắt.
“Ừ.”
“Trong nhà?”
“Xin lỗi.”
“Không làm cháy bếp là được.”
“...”
Nàng tưởng hắn sẽ hỏi vừa rồi là cảnh giới gì.
Không.
Vẫn bếp.
Long Thanh nhìn hai chiếc đuôi.
“Ổn không?”
Cửu Ly kiểm tra.
“Ổn.”
“Đau?”
“Không.”
“Có thu lại được?”
“Được.”
“Vậy tốt.”
Long Thanh ngồi lại.
“Ăn trước, nguội.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Một người khác nếu thấy Cửu Vĩ Thiên Hồ phá được một phần Huyết Tỏa, ổn định hiện chiếc đuôi thứ hai, rất có thể đã hỏi liên tục.
Long Thanh chỉ quan tâm cơm nguội.
Nàng bật cười.
“Vâng, sư phụ.”
Hai người tiếp tục ăn.
Như thể vừa rồi không có chuyện lớn.
Nhưng trong lòng Cửu Ly...
một đoạn xích đã thật sự vỡ.
Sau bữa, nàng tự thu dọn.
Không cần Long Thanh nhắc.
Rửa từng bát.
Một việc một lúc.
Không dùng thần thức kiểm tra nước nóng bao nhiêu.
Không dùng yêu lực làm khô.
Rửa.
Đặt.
Xong.
Hệ thống trong đầu Long Thanh vang lên.
Truyền Đạo 02 hoàn thành.
Đệ tử Tô Cửu Ly hình thành nhận thức bổ sung.
Nhất Niệm Nhất Sự – Cấp độ ổn định tăng.
Năng lực phân biệt: Suy diễn cần thiết / suy diễn do bất an – bước đầu hình thành.
Huyết mạch phong tỏa: 1/8 tầng áp chế phụ đã suy yếu nghiêm trọng.
Long Thanh đọc.
“Phụ?”
Hệ thống đáp: “Huyết Tỏa Cửu Mạch không phải chín khóa độc lập hoàn toàn. Tám nhánh phụ áp chế tám đuôi không thể hiện; nhánh trung tâm duy trì cấu trúc khóa tổng thể.”
“Vậy phá một chưa phải xong?”
“Đúng.”
“Cần phá tám?”
“Không nhất thiết theo thứ tự.”
“Có nguy hiểm?”
“Có.”
Long Thanh nhìn Cửu Ly đang rửa bát.
“Vậy chậm.”
“Đây là lựa chọn hợp lý.”
Lần đầu hệ thống đồng ý ngay.
Buổi chiều, Cửu Ly thử hiện hai đuôi.
Duy trì được gần nửa canh giờ nếu không dùng yêu lực mạnh.
Chiếc thứ hai vẫn hơi mờ ở đầu, nhưng thật.
Nàng đứng dưới Tiểu Thanh, hai đuôi trắng lay theo gió.
Long Thanh đi qua.
Nhìn.
Cửu Ly bắt được.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Muốn sờ?”
Hắn dừng.
Lại câu cũ.
Nhưng hai đuôi khiến lực công kích tăng gấp đôi.
“Không.”
“Người nhìn.”
“Chưa thấy hai đuôi thật bao giờ.”
“Bây giờ thấy rồi.”
“Ừ.”
“Không tò mò cảm giác khác nhau?”
Long Thanh lập tức quay đi.
“Ta đi xem hạt.”
Cửu Ly cười.
Chiếc đuôi thứ hai cố tình lướt nhẹ qua sau cánh tay hắn khi đi ngang.
Long Thanh cứng một nhịp.
Quay lại.
“Cửu Ly.”
“Vâng, sư phụ?”
Vẻ mặt vô cùng ngoan.
Nếu bỏ qua hai chiếc đuôi đang vui vẻ lắc phía sau.
Long Thanh bất lực.
“Đừng dùng bài học hôm nay để trêu.”
“Ta chỉ đi ngang.”
“Đuôi cô dài tới mức nào?”
“Khá dài.”
“Ta biết.”
Nàng bật cười.
Nhưng không trêu thêm.
Hôm nay đủ rồi.
Long Thanh tới chậu hạt cổ.
Hạt xám vẫn chưa nảy.
Nhưng vết nứt lớn thêm.
Hệ thống xác nhận sinh cơ tăng.
“Có thể mấy ngày nữa.”
Cửu Ly bước tới.
Không dùng thần thức.
Chỉ cúi nhìn.
“Cây gì?”
“Không biết.”
“Người mua vì biết một hạt sống?”
Long Thanh khựng.
Nàng lại bắt đúng điểm.
“Cảm giác.”
“Lại cảm giác.”
“Ừ.”
Cửu Ly nhìn sư phụ.
Lần này không truy.
Bài học hôm nay.
Không cần hiểu hết.
Nàng chỉ nói: “Khi mọc sẽ biết.”
Long Thanh hơi ngạc nhiên.
“Đúng.”
Nàng cong môi.
“Đệ tử học tốt?”
“Khá.”
“Chỉ khá?”
“Rất tốt.”
Cửu Ly hài lòng.
Đến chiều tối, Long Thanh xuống kho lấy một vò nhỏ.
Cửu Ly ngửi được từ xa.
“Hương gì?”
“Rượu.”
Nàng lập tức tới.
“Người ủ?”
“Thử.”
“Bao lâu?”
“Hơn một tháng.”
Long Thanh đặt vò lên bàn.
Đây là rượu trái cây hắn thử làm từ quả dại, một ít linh đào chưa đủ phẩm, mật và nước giếng. Không phải linh tửu đúng nghĩa. Hệ thống chỉ ghi đây là “lên men thực phẩm”.
Hắn mở.
Mùi thơm ngọt lan.
Cửu Ly hít.
Đôi mắt lập tức sáng.
“Không tệ.”
“Cô biết rượu?”
Nàng hơi nhướng mày.
“Ta từng uống Thiên Hồ Túy của Nam Hoang.”
“Ngon?”
“Một vò có thể đổi pháp khí tốt.”
Long Thanh nhìn vò rượu nhà mình.
“Vậy cái này chắc không so.”
Cửu Ly cười.
“Ta không nói.”
Hắn rót một chén nhỏ.
Nếm.
Ngọt.
Hơi chua.
Rượu không nặng.
“Được.”
Cửu Ly ngồi xuống.
“Cho ta.”
Long Thanh rót.
Nàng uống một ngụm.
Dừng.
“Thế nào?”
“Hương khá sạch.”
“Rượu?”
“Nhẹ.”
“Tửu lượng cô?”
Cửu Ly hơi cong môi.
“Sư phụ đang hỏi Cửu Vĩ Thiên Hồ có thể uống bao nhiêu?”
“Ừ.”
“Linh tửu cấp cao ta từng uống cả vò.”
“Không say?”
“Không.”
Long Thanh gật.
“Vậy tốt.”
Cửu Ly cầm chén.
“Nếu sư phụ muốn uống, đệ tử có thể cùng.”
Hắn nhìn trời.
Hôm nay bài xong.
Việc cũng gần hết.
“Uống một chút.”
“Chỉ một chút?”
“Mai còn việc.”
“Được.”
Hai người ngồi dưới hiên.
Một vò nhỏ.
Hai chén.
Tiểu Hắc nằm gần.
Tiểu Kim đã vào chuồng.
Gió tối hơi lạnh.
Cửu Ly thu chiếc đuôi thứ hai, chỉ để một đuôi bình thường cho đỡ tiêu hao.
Nàng nâng chén.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Chúc mừng ta phá một đạo khóa.”
Long Thanh cũng nâng.
“Ừ.”
Hai chén chạm nhẹ.
Cạch.
Cửu Ly uống.
Long Thanh uống.
Không ai biết một vấn đề.
Rượu này không mạnh theo cách linh tửu thông thường.
Nó không có lượng linh lực cao.
Nhưng dùng nước Vô Danh Phong.
Quả trồng trong Gia Viên.
Lên men hơn một tháng.
Đối với người bình thường như Long Thanh, chỉ là rượu trái cây dễ uống.
Đối với huyết mạch Cửu Vĩ vừa mở một phần...
lại có tác dụng khác.
Chén thứ hai xuống.
Cửu Ly vẫn bình thường.
Chén thứ ba.
Má hơi ấm.
Nàng không để ý.
Long Thanh cũng không.
Tới lúc nàng tự rót chén thứ tư, chiếc đuôi trắng sau lưng chậm rãi xuất hiện.
Rồi chiếc thứ hai.
Không phải chủ động.
Tự hiện.
Long Thanh nhìn.
“Cửu Ly.”
“Ừ?”
“Đuôi.”
Nàng quay đầu.
Hai chiếc đuôi đang lắc rất vui.
“Ồ.”
“Cô say?”
Cửu Ly nhìn hắn.
Đôi mắt hổ phách hơi ướt hơn bình thường.
Nàng cười.
“Ta?”
“Ừ.”
“Không thể.”
Long Thanh nhìn chén.
Rồi nhìn nàng.
“Cô đang nói chậm hơn.”
“Ta... đang... nghĩ.”
“Bài hôm nay bảo đừng nghĩ nhiều.”
Cửu Ly im.
Sau đó bật cười.
Cười lâu hơn bình thường.
Long Thanh bắt đầu có dự cảm rất xấu.
Có vẻ Thánh nữ Cửu Vĩ từng uống cả vò Thiên Hồ Túy...
đang sắp thua một vò rượu trái cây tự ủ của Vô Danh Phong.