QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 116: KHÁCH TỪ VÔ TẬN HẢI

Hai ngày chờ đoàn Long Vệ tới không yên hẳn nhưng cũng không có chuyện lớn. Long Tỏa trên người Ngao Tuyết Ly không bị kích thêm, như thể đầu bên kia biết sứ đoàn đã lên đường nên tạm ngừng. Thanh Dao tận dụng khoảng đó để giữ nhánh long nguyên mới. Nàng chỉ cho Tuyết Ly vận một thành mỗi ngày, chia thành ba lượt, mỗi lượt hai nhịp. Cửu Ly và Vô Song luân phiên làm lệch cảm ứng cấm nhưng không can thiệp quá sâu. Hai vết rạn vòng ngoài không rộng thêm, song cũng không khép hoàn toàn. Đây là kết quả đủ tốt. Long Thanh vẫn giao việc nhà. Tuyết Ly đã từ phản đối chuyển sang im lặng làm, dù thỉnh thoảng vẫn nhìn cái giỏ rau như nó xúc phạm huyết thống Chân Long. Sáng ngày thứ hai, nàng tự mang bát ra bếp không cần ai nhắc. Long Thanh chỉ dịch chậu nước sang gần hơn. Không khen. Không nói nàng tiến bộ. Chính sự không coi việc ấy là đặc biệt khiến nó càng dần thành bình thường. Vô Song nhìn thấy, nói với Cửu Ly: “Điện hạ sắp bị đồng hóa.” Tuyết Ly ở xa vẫn nghe. “Ta nghe.” “Ta biết.” “Ngươi cố ý.” “Một phần.” Thanh Dao lập tức nhắc: “Tam sư muội, đừng chọc trước lúc gặp khách.” Vô Song ngoan ngoãn ngậm miệng được gần nửa khắc.
Tin đoàn Long Vệ tới vào cuối giờ Thìn. Họ không bay thẳng vào sơn môn mà dừng ở Thanh Vân Thành, đăng ký qua Ngoại Vụ Đường, giao danh sách người, tu vi, pháp khí mang theo và mục đích. Chỉ riêng cách làm này đã khác rất xa Huyết Ngục. Long Cung không dựng trại áp sát, không dùng Long Tỏa thử trước, không phát uy thị uy. Đoàn có bảy người: Ngao Huyền Sách, Nguyên Anh trung kỳ; hai Long Vệ Kim Đan hậu kỳ; ba người Trúc Cơ đỉnh; một Long Y Kim Đan trung kỳ tên Ngao Lam Ý. Họ còn mang ba hộp dược, một phong thư hoàng tộc và một long bàn dùng xác định tình trạng huyết mạch nhưng tự nguyện chưa kích. Lục Huyền đọc danh sách rồi nói với Hàn Bách: “Ít nhất trên mặt lễ không có vấn đề.” Hàn Bách đáp: “Chính vì vậy càng phải nghe kỹ.” Thanh Vân không muốn biến một việc nội bộ Long tộc thành xung đột ngoại giao khi chưa biết đúng sai.
Ngao Tuyết Ly nhận tin ở Vô Danh. Nàng đã thay bộ áo mới do Thanh Dao cho người mua, màu trắng lam giản dị nhưng vẫn không che được khí chất hoàng tộc. Vết vai đã khép ngoài, tóc được buộc cao để không đè phần cấm sau lưng. Long Thanh thấy nàng chuẩn bị đi thì hỏi: “Thanh Dao cho đi?” Tuyết Ly lạnh mặt. “Ta không phải tù nhân.” “Ta hỏi vết thương.” Thanh Dao từ trong ra. “Có thể xuống Khách Điện bằng linh chu, không được tự bay.” “Ta có thể tự—” Tuyết Ly dừng giữa câu. Cả ba nữ đệ tử đều nhìn. Nàng sửa: “Được.” Vô Song khẽ cười. Cửu Ly lại hỏi: “Cần chúng ta đi?” “Cửu Ly và Thanh Dao.” Tuyết Ly trả lời rồi nhìn Vô Song. “Ngươi cũng.” Tam sư muội nhướng mày. “Ta tưởng điện hạ không thích ta.” “Ta không thích cách ngươi nói. Nhưng ngươi nhìn người tốt.” Vô Song cười thật. “Ta nhận lời khen.” Sau đó Tuyết Ly quay sang Long Thanh. “Ngươi cũng đi.” Hắn đang cầm một nắm hạt giống, khựng. “Ta?” “Ừ.” “Tại sao?” “Ngươi là chủ Vô Danh.” “Lục Huyền mới là tông chủ.” “Ta biết.” “Ta không hiểu Long Cung.” “Ta biết.” “Vậy ta đi làm gì?” Tuyết Ly im một nhịp rồi nói thẳng: “Ta muốn ngươi ở đó.” Cả Cửu Ly và Vô Song đồng loạt nhìn nàng. Thanh Dao thì bình tĩnh hơn nhưng rõ ràng có nghe. Long Thanh cũng nhìn một lúc, không hỏi lý do thêm. “Được.” Ngao Tuyết Ly quay mặt trước khi Vô Song kịp mở miệng. Tam sư muội vẫn nói nhỏ: “Ta chưa chọc.” Cửu Ly đáp: “Nhưng cô đang nghĩ.” “Đại sư tỷ hiểu ta.”
Khách Điện Thanh Vân được mở ở mức ngoại giao trung bình. Lục Huyền chủ trì, Tạ Trường Xuân và Hàn Bách ngồi hai bên. Không đại trận uy hiếp nhưng hộ trận vẫn hoạt động dưới nền. Đoàn Long Vệ vào đúng giờ. Ngao Huyền Sách nhìn ngoài khoảng hơn ba mươi, áo xanh đen, tóc buộc gọn, không mang nhiều trang sức Long tộc ngoài một long phù bạc bên hông. Hắn không có vẻ kiêu ngạo quá mức, thậm chí khi bước vào còn chủ động hành lễ đúng quy tắc Đông Huyền với Lục Huyền. Long Thanh nhìn rồi thấy người này dễ nói chuyện hơn Đoạn Xích rất nhiều. Nhưng khi Tuyết Ly xuất hiện, nét mặt Huyền Sách thay đổi rõ. Không phải tham hay lạnh, mà là một loại thở phào thật sự. “Điện hạ.” Hắn đứng dậy. Tuyết Ly dừng cách ba trượng. “Huyền Sách.” “Người còn sống.” “Ngươi thất vọng?” “Ta đã tìm người hai mươi ba ngày.” “Theo lệnh ai?” “Long Cung.” “Ai trong Long Cung?” Huyền Sách im một nhịp. “Ta sẽ nói riêng nếu điện hạ muốn.” Vô Song lập tức ghi nhận. Có những điều hắn không muốn nói trước Thanh Vân. Không nhất thiết là lừa. Có thể đúng quy củ.
Long Y Ngao Lam Ý là người phản ứng chuyên môn trước. Nàng nhìn sắc mặt Tuyết Ly rồi nói: “Điện hạ, long mạch của người có dấu nội hàn nghịch, vai trái từng chịu không gian thương. Ta mang Hải Long Sinh Tủy và Băng Tâm Hoàn. Có thể kiểm không?” Tuyết Ly chưa trả lời, Thanh Dao đã nói: “Thuốc trước tiên để ta xem thành phần.” Lam Ý nhìn nàng. Không khó chịu. “Cô là người chữa mấy ngày nay?” “Ừ.” “Đan Y?” “Đúng.” “Được.” Nàng chủ động đưa hộp dược. Cách hành xử này khiến Thanh Dao có ấn tượng khá hơn ngay. Hai người ngồi sang bàn phụ kiểm. Băng Tâm Hoàn thật sự là đan dược cao cấp phù hợp với Băng Long, nhưng Thanh Dao chỉ lấy một phần nhỏ thử phản ứng. Hải Long Sinh Tủy cũng không có cấm ẩn. “Thuốc thật.” nàng kết luận. Lam Ý đáp: “Long Cung không dùng thuốc giả hại điện hạ.” Vô Song nghe nhưng không coi câu đó là bằng chứng cho toàn bộ Long Cung; chỉ chứng minh đoàn này ít nhất không mang độc.
Huyền Sách nhìn Tuyết Ly. “Điện hạ, người nên trở về.” Câu đầu tiên không vòng. Tuyết Ly đáp: “Ta chưa về.” “Ta biết thư.” “Vậy đừng lặp.” “Ta phải nói. Tình hình trong cung khác lúc người rời.” “Khác thế nào?” “Hai tuyến điều tra đã đóng. Kẻ tấn công Hàn Long Điện không còn ở trong nội thành. Ba trưởng lão đã đồng ý mở lại quyền ra vào cho điện hạ.” “Long Tỏa?” “Sẽ xử lý khi về.” “Tháo?” Huyền Sách không đáp thẳng. “Cần kiểm.” Tuyết Ly cười rất lạnh. “Ta đã kiểm đủ trên người mình.” “Điện hạ, Long Tỏa không đơn giản là cấm.” “Ta biết.” “Ban đầu nó là Hộ Long Ấn cải biến. Vòng ngoài che huyết tức, vòng giữa ngăn kẻ ngoài cưỡng kéo long nguyên, vòng trong bảo vệ long hồn. Sau biến cố, quyền hạn được tăng để đề phòng người bị bắt sống.” Cửu Ly lập tức hỏi: “Tăng quyền có được nàng đồng ý?” Huyền Sách nhìn Cửu Ly. “Tô Cửu Ly?” “Ngươi biết ta?” “Đoàn tới Đông Huyền phải biết những người cạnh điện hạ.” “Vậy trả lời.” Huyền Sách không né quá lâu. “Không phải mọi thay đổi đều được điện hạ đồng ý.” “Vậy đúng là có người thêm khóa.” “Trong tình trạng khẩn cấp.” “Khẩn cấp kéo dài một tháng?” Vô Song hỏi. Huyền Sách quay sang. “Mị Vô Song.” “Hồ sơ khá đầy.” “Ta không đánh giá cô qua hồ sơ.” “Tốt. Ta cũng không định đánh giá ngươi chỉ vì là Long Vệ.”
Ngao Tuyết Ly cắt cuộc đối đáp. “Huyền Sách, ai đang giữ quyền chủ Long Tỏa?” “Ta không thể nói ở đây.” “Ngươi biết?” “Biết một phần.” “Có phải người phê chuẩn?” “Không hoàn toàn.” “Có bao nhiêu người có quyền kích?” Huyền Sách im. Tuyết Ly lạnh hơn. “Ngươi tới đón ta mà ngay cả chuyện trên người ta cũng không chịu nói?” “Ta sẽ nói khi chúng ta nói riêng.” “Vì sợ Thanh Vân biết hay vì sợ ta biết trước khi về?” Câu hỏi làm cả điện yên. Huyền Sách không giận. “Vì có nội gián. Ta không biết trong Thanh Vân có tai của ai.” Lục Huyền nghe vậy cũng không khó chịu. “Lý do hợp lý.” Vô Song nhìn tông chủ. Lục Huyền nói tiếp: “Nhưng không có nghĩa Ngao cô nương phải theo ngươi trước khi biết.” Huyền Sách gật. “Ta hiểu quan điểm Thanh Vân.”
Long Thanh ngồi gần cuối bàn, từ đầu uống trà và nghe. Tuyết Ly thỉnh thoảng nhìn hắn, thấy hắn không ngủ là được. Đến lúc Huyền Sách giải thích cơ chế Long Tỏa, hắn mới hỏi: “Vòng giữa ngăn người ngoài hút long nguyên?” “Đúng.” “Nhưng bây giờ nó tự hút long nguyên của cô ấy đi.” Huyền Sách nhìn hắn lần đầu nghiêm túc hơn. “Ngươi là Long Thanh?” “Ừ.” “Ta đã nghe.” “Nghe gì?” “Điện hạ đang dưỡng thương ở Vô Danh của ngươi.” Long Thanh gật. “Vậy cái khóa bảo vệ tại sao lại hút lực?” Huyền Sách trả lời: “Cơ chế thu hồi có thể nhằm tránh long nguyên bị kẻ ngoài đoạt khi điện hạ vận công quá mức.” “Thu về đâu?” “Pháp khí chủ.” “Ai cầm?” “Không tiện nói.” “Cô ấy có lấy lại được không?” “Khi về Long Cung, có thể xử lý.” Long Thanh nghĩ một chút. “Vậy lúc này có người khác cầm lực của cô ấy.” Huyền Sách cau rất nhẹ. “Không nên hiểu đơn giản như vậy.” “Ta chỉ hỏi có phải không.” “Một phần long nguyên bị lưu tại cơ cấu Hộ Long.” “Cô ấy muốn không?” Lại im. Cửu Ly gần như biết câu tiếp theo. Long Thanh nói: “Nếu là bảo vệ mà người được bảo vệ không muốn, ít nhất phải có cách dừng.” Huyền Sách đáp: “Trong hoàng tộc, có những biện pháp không thể tùy ý dừng vì liên quan an nguy nhiều người.” Tuyết Ly lạnh giọng: “Đây là câu ta nghe trước khi rời Hàn Long Điện.” Huyền Sách nhìn nàng. “Điện hạ, lúc đó thật sự có người muốn lấy long huyết của người.” “Ta không phủ nhận nguy hiểm.” “Vậy người nên hiểu vì sao trưởng bối làm thế.” “Hiểu lý do không có nghĩa đồng ý.”
Vô Song nghe câu ấy, mắt hơi động. Nó quá giống bài mình vừa học với Huyết Ngục. Một người có thể thật sự muốn bảo vệ và vẫn làm điều vượt quyền. Hai chuyện không triệt tiêu nhau.
Thanh Dao sau khi kiểm thuốc trở lại bàn. “Ta có một câu chuyên môn. Long Tỏa có thể tháo hoàn toàn mà không làm tổn long mạch không?” Huyền Sách nhìn Ngao Lam Ý. Long Y đáp: “Nếu đủ người chủ trì và pháp khí gốc, có thể giảm nguy cơ.” “Ta hỏi có thể tháo hoàn toàn không.” Lam Ý chậm lại. “Về lý thuyết, có.” Tuyết Ly lập tức nhìn Huyền Sách. “Vậy tại sao ngươi nói chỉ kiểm?” Hắn đáp: “Bởi hiện tại Long Cung chưa chắc cho phép tháo toàn bộ.” “Ai cho phép?” “Hội nghị hoàng tộc.” “Long Tỏa nằm trên người ta.” “Nhưng vòng trong liên kết với Long Hồn Điện.” “Lại là lý do.” Huyền Sách thở. “Điện hạ, ta không tới làm kẻ địch. Ta thật sự muốn đưa người về an toàn.” “Ta biết.” Tuyết Ly nói. Đây là câu đầu tiên khiến Huyền Sách khựng. “Ta biết ngươi không muốn giết ta. Ta cũng biết Lam Ý mang thuốc thật. Ta biết vài người trong Long Cung thật sự lo ta. Chính vì biết nên chuyện này mới khó. Nếu tất cả đều là kẻ xấu thì ta chỉ cần đánh.”
Không khí giảm căng một chút nhưng không nhẹ. Long Thanh nghe câu ấy rất hiểu theo kiểu đời thường: chuyện khó nhất thường không phải khi người đối diện hoàn toàn xấu mà khi họ có lý do tốt nhưng cách làm mình không chịu được. Hắn không nói.
Huyền Sách chuyển sang một vấn đề khác. “Điện hạ, Long Cung hiện tại thật sự cần người.” Tuyết Ly hỏi: “Cần ta làm gì?” “Ta không thể nói toàn bộ ở đây.” “Lại không thể.” “Ta có thể nói tên.” Hắn nhìn Lục Huyền như cân nhắc rồi quyết định. “Hải Môn Triều Kỳ sắp tới.” Tuyết Ly sắc mặt đổi rất nhẹ. Cửu Ly bắt được. Vô Song cũng. Long Thanh thì không biết. “Là gì?” Huyền Sách không định giải thích cho hắn, nhưng Tuyết Ly nói: “Nói.” Hắn đành đáp: “Vô Tận Hải có vài cổ trận nằm dưới các hải vực sâu. Cứ theo chu kỳ, thủy triều linh lực và long mạch dưới biển đổi hướng. Long Cung phải ổn định một số điểm để tránh hải vực quanh đó bùng loạn.” “Liên quan cô ấy?” “Băng Long hoàng huyết của điện hạ phù hợp một trong các trận nhãn.” Cửu Ly hỏi: “Phải có nàng?” “Không phải duy nhất, nhưng rất quan trọng.” Vô Song lập tức: “Vậy đây là ‘cần người’ hay ‘cần huyết mạch’?” Huyền Sách không thích cách tách nhưng không thể phủ nhận. “Cả hai.” Long Thanh lúc này mới hỏi: “Nếu cô ấy không về thì sao?” “Long Cung phải thay phương án, rủi ro cao hơn.” “Có người chết?” “Có khả năng hải vực bất ổn ảnh hưởng dân đảo.” Tuyết Ly bàn tay siết nhẹ. Đây là đúng điểm trách nhiệm hoàng tộc. Huyền Sách biết. Có thể hắn không cố thao túng, nhưng sự thật tự thân đã đủ nặng.
Long Thanh nhìn Tuyết Ly. “Cô biết chuyện này?” “Biết Hải Môn Triều Kỳ, nhưng không biết năm nay sớm vậy.” “Cô có muốn về vì chuyện đó?” Nàng không trả lời ngay. Huyền Sách nói: “Điện hạ—” Long Thanh quay: “Ta hỏi cô ấy.” Không cao giọng, nhưng khiến Huyền Sách dừng. Tuyết Ly nhìn bàn. “Ta cần biết tình hình thật.” “Vậy người này có thể gửi tin?” “Có.” “Thì biết rồi quyết.” Huyền Sách nói: “Thời gian không nhiều.” “Bao lâu?” “Khoảng hai tháng tới kỳ cao nhất.” “Vậy không phải ngày mai.” “Nhưng đường về Vô Tận Hải dài.” “Cô ấy đang trọng thương.” Thanh Dao chen. “Đi ngay cũng không nhanh.” Lục Huyền gật. “Ít nhất hiện tại chữa ổn trước hợp lý hơn.” Huyền Sách nhìn từng người, cuối cùng nhận ra không ai ở đây phủ nhận nghĩa vụ Long Cung. Họ chỉ không đồng ý nghĩa vụ tự động xóa quyền lựa chọn. Đây là đối thoại khó hơn hắn chuẩn bị.
Long Thanh hỏi một câu nữa: “Cô ấy có thể ở đây chữa xong rồi tự quyết định không?” Huyền Sách đáp: “Ta không khuyến nghị.” “Ta hỏi có thể không.” “Về lễ, điện hạ có quyền trì hoãn trong thời gian ngắn. Nhưng Long Cung đang cần.” “Cần cô ấy...” Long Thanh nhìn Tuyết Ly rồi quay lại. “...hay cần huyết mạch của cô ấy?” Cả điện im. Huyền Sách không phải người ngu. Hắn hiểu câu hỏi không phủ nhận Tuyết Ly là người mang huyết mạch; chỉ hỏi nếu một người khác có cùng Băng Long huyết thì Long Cung có còn nhất định cần Ngao Tuyết Ly không. “Cả hai.” hắn đáp sau một lúc. “Điện hạ còn có thân phận và quyền hợp trận.” Long Thanh gật. “Vậy nói rõ với cô ấy cả hai. Đừng chỉ nói ‘Long Cung cần điện hạ’.” Huyền Sách nhìn hắn lâu hơn lần đầu. Có lẽ bắt đầu hiểu vì sao một người không có cảnh giới rõ lại khiến Cửu Vĩ, Đan Y và Thiên Mị cùng ở cạnh.
Cuộc gặp chính thức kết thúc mà không có kết quả hồi cung. Long Vệ được bố trí nghỉ ở Thanh Vân Thành hai ngày. Thuốc được để lại cho Thanh Dao dùng nếu phù hợp. Huyền Sách xin nói riêng với Tuyết Ly trước khi đi. Nàng đồng ý nhưng yêu cầu Cửu Ly đứng ngoài cửa, không nghe nội dung trừ khi có biến. Không phải không tin Huyền Sách hoàn toàn; chỉ vì Long Tỏa vẫn ở trên người mình.
Trong phòng nhỏ, Huyền Sách không vòng nhiều. “Điện hạ, ta thật sự không biết ai đã dùng quyền Long Tỏa đêm kia.” “Ngươi biết có bao nhiêu người làm được?” “Ba quyền chính, hai quyền phụ.” “Tên.” Hắn nói ba tên bằng truyền âm để tránh lưu ngoài. Tuyết Ly nghe xong sắc mặt không đổi nhưng trong lòng nặng. Có một người nàng từng tin hơn Huyền Sách. “Ngươi chắc?” “Không. Quyền có thể mượn pháp khí.” “Vòng trong?” “Ta không có quyền biết toàn bộ.” “Ngươi là Long Vệ thống lĩnh.” “Chính vì vậy ta biết giới hạn mình.” Tuyết Ly nhìn hắn. Ít nhất câu này thật.
Huyền Sách đặt một hộp nhỏ trên bàn. “Ta có phương án trung gian.”
“Gì?”
“Điện hạ không cần về ngay.”
Nàng không biểu lộ.
“Nhưng Long Tỏa hiện đã nứt. Điều đó khiến che huyết tức yếu. Nếu kẻ ngoài bắt được long tức, nguy hiểm hơn. Ta có thể cùng Lam Ý gia cố vòng ngoài, không động vòng giữa và trong. Người tiếp tục ở Đông Huyền thêm một thời gian, chờ thương ổn.”
Tuyết Ly nhìn hộp.
“Gia cố bằng gì?”
“Long Tủy Phù và quyền Long Vệ.”
“Nếu gia cố, hai vết rạn?”
“Sẽ được lấp để ổn định.”
“Nhánh long nguyên mới?”
“Có thể bị ép về đường chuẩn.”
Nàng lập tức lạnh mắt.
“Vậy khác gì khóa lại?”
“Không. Mục tiêu là bảo vệ.”
“Ta hỏi một chuyện.”
“Điện hạ nói.”
“Nếu gia cố xong...”
Nàng nhìn thẳng Ngao Huyền Sách.
“Ta còn tự tháo được không?”
Huyền Sách im.
Không phải không hiểu.
Không phải chưa nghĩ.
Chỉ là câu trả lời không tốt.
Tuyết Ly đợi.
Một nhịp.
Hai.
Ba.
Cuối cùng hắn nói:
“Muốn tháo an toàn vẫn nên về Long Cung.”
Ngao Tuyết Ly khép mắt.
Vậy là đủ.
Nàng mở lại.
“Không gia cố.”
“Điện hạ—”
“Ta đã hiểu.”
“Nếu huyết tức lộ—”
“Ta tự chịu.”
“Không chỉ mình người.”
“Vậy đưa ta thông tin Hải Môn, đưa ta danh sách nguy cơ, đưa ta phương án khác. Đừng đưa ta thêm một lớp khóa rồi bảo vì bảo vệ.”
Huyền Sách im.
Lần đầu nét mặt hắn có chút bất lực thật.
“Người thay đổi.”
Ngao Tuyết Ly hỏi:
“Xấu?”
“Ta chưa biết.”
Nàng gần như muốn cười.
Câu này nghe rất giống ai đó ở Vô Danh.
“Không biết thì nói không biết.”
Huyền Sách ngẩn.
“Đây là ai dạy người?”
Tuyết Ly không trả lời.
Nàng đứng dậy.
“Ta chưa về.”
“Ta sẽ phải báo.”
“Báo đúng.”
“Rằng điện hạ từ chối?”
“Rằng ta đang chữa thương, đang điều tra ai có quyền kích Long Tỏa, và chưa đồng ý hồi cung.”
“Khác nhau?”
“Rất khác.”
Huyền Sách nhìn nàng.
Cuối cùng gật.
“Ta sẽ báo đúng.”
Ngao Tuyết Ly bước ra khỏi phòng. Cửu Ly đang đợi ở hành lang. Không hỏi ngay. Chỉ nhìn sắc mặt.
“Thế nào?”
“Không về.”
“Có đánh nhau không?”
“Không.”
“Có khóa thêm không?”
Tuyết Ly lạnh mặt.
“Hắn muốn gia cố.”
Cửu Ly lập tức hiểu.
“Cô từ chối?”
“Ừ.”
Đại sư tỷ cười.
“Vậy về ăn cơm.”
Ngao Tuyết Ly quay.
“Chỉ vậy?”
“Cô muốn ta chúc mừng?”
“Không.”
“Vậy ăn.”
Hai người đi.
Ở xa hơn, Long Thanh đang đứng cạnh Thanh Dao nghe Long Y giải thích cách dùng Băng Tâm Hoàn. Vô Song thì hỏi một Long Vệ trẻ về giá hải đồ Vô Tận Hải như thể vừa rồi không có cuộc ngoại giao nào.
Tuyết Ly nhìn cảnh ấy.
Long Tỏa vẫn trên người.
Hải Môn Triều Kỳ đã mở thêm một món nợ với Long Cung.
Ngao Huyền Sách chưa phải kẻ địch.
Long Cung cũng chưa thể gọi là địch.
Nhưng ít nhất hôm nay nàng đã nói một câu rất rõ:
Không gia cố.
Và không ai ở Vô Danh yêu cầu nàng phải giải thích vì sao muốn giữ lấy hai vết rạn nhỏ trên một chiếc khóa đang bảo hộ mình.
Bởi đối với nàng...
đó không chỉ là hai vết nứt.
Mà là hai chỗ đầu tiên chứng minh Long Tỏa có thể bị chính cơ thể nàng từ chối.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 116TTS · KHÁCH TỪ VÔ TẬN HẢITa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...