Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 81: MA NỮ ĐẾN ĐÔNG HUYỀN
Mị Vô Song rời phân điện của Táng Đạo Điện trước khi trời sáng, nhưng nàng không lập tức bay thẳng về Đông Huyền. Việc đầu tiên sau khi ra khỏi vùng núi đen là đổi quần áo. Váy đen tím được cất vào túi, thay bằng một bộ trường y màu xanh xám khá phổ biến trong giới tán tu. Những món trang sức mang đặc trưng Tây Ma được tháo hết, chỉ giữ một cây trâm gỗ và một chiếc vòng tay có thể che dao động ma khí. Ánh tím trong đồng tử thu lại, biến thành màu nâu sẫm. Khí tức Kim Đan trung kỳ cũng bị nàng ép xuống mức Trúc Cơ đỉnh phong, vừa đủ để một nữ tán tu đi xa không trở thành con mồi quá dễ, nhưng cũng không đủ cao khiến người của các tông môn đặc biệt chú ý. Cuối cùng nàng đứng trước mặt gương đồng nhỏ, nhìn chính mình rồi hơi nhíu mày. Khuôn mặt vẫn quá nổi bật. Thiên Mị Ma Thể không phải thứ thay bộ áo là biến mất. Dù nàng đã thu gần hết mị ý tự nhiên, đường nét dung mạo, ánh mắt và giọng nói vẫn rất dễ kéo sự chú ý của người khác. Vô Song đưa tay vuốt nhẹ khóe mắt rồi quyết định không sửa thêm. Một nữ tán tu đẹp không phải chuyện hiếm. Một nữ tán tu đẹp tới mức người ta nhớ cũng chưa chắc là vấn đề, miễn không ai nhận ra nàng là Ma tộc. Nàng nhìn ngọc nhiệm vụ lần cuối. Bốn dòng vẫn còn đó: không trực tiếp đối địch Long Thanh; không thử sát chiêu; không gây tổn hại người Vô Danh Phong khi chưa có lệnh; ưu tiên tiếp xúc và quan sát. Mị Vô Song bật cười. “Một người trồng rau mà quy củ còn nhiều hơn đi gặp Ma Vương.” Không ai trả lời. Nàng cất ngọc rồi lên đường.
Từ vùng giáp Tây Ma tới Đông Huyền không có một bức tường thật sự chia hai thế giới. Biên giới là hàng nghìn dặm núi, sông, sa địa và các cửa giao thương. Nhân tộc sang Tây Ma buôn khoáng thạch không ít, Ma tộc biết che khí tức vào Đông Huyền mua đan dược cũng chẳng phải chuyện chưa từng xảy ra. Luật của từng địa phương khác nhau. Có nơi phát hiện Ma tu là bắt ngay, có nơi chỉ kiểm tra huyết sát và truy nã, miễn không phạm pháp thì vẫn cho qua. Mị Vô Song chọn Liên Sơn Quan, một cửa thương lộ đông đúc nằm giữa ba dãy núi, nơi thương hội hai bên giao dịch thường xuyên. Nàng gia nhập một đoàn xe chở linh khoáng với giá hai linh thạch, lấy thân phận tán tu tên đơn giản là Vô Song, quê quán khai một vùng nhỏ ở Nam Đông Huyền. Người phụ trách đoàn chỉ kiểm ngọc thân phận giả, tu vi biểu hiện và xem nàng có truy sát lệnh hay không. Không có. Thế là đi. Không ai soi xem tổ tiên nàng là Ma hay Nhân. Mị Vô Song ngồi trên mui xe nhìn từng trạm kiểm tra trôi qua, trong lòng lại thấy có chút buồn cười. Ở Tây Ma, rất nhiều kẻ lớn tiếng nói Nhân tộc gặp Ma tất giết. Ở Đông Huyền, nàng vừa trả một linh thạch phí đường, người gác cổng còn nhắc nàng phía trước có mưa. Thế giới thật luôn phức tạp hơn lời người ở xa kể.
Ba ngày đầu nàng không hề hỏi Long Thanh. Đây là thói quen làm việc của Mị Vô Song. Hỏi đúng một cái tên quá sớm chẳng khác gì tự treo lên trán dòng chữ “ta tới vì hắn”. Nàng hỏi Thanh Vân Tông trước, hỏi Thanh Vân Thành, hỏi giá dược liệu, hỏi những khu tán tu thường trọ, hỏi gần đây có đại hội hay bí cảnh nào đáng chú ý. Tới ngày thứ tư, cái tên Long Thanh tự xuất hiện từ miệng một thương nhân bán linh rau. Người này vừa cân một bó Thanh Diệp Thảo vừa than: “Dạo này rau Thanh Vân lại tăng giá. Nếu mua được loại từ Vô Danh Phong thì tốt.” Vô Song ngồi gần, uống trà, chỉ hỏi như thuận miệng: “Vô Danh Phong trồng rau nổi tiếng?” Người bán cười. “Nổi trong mấy người thích ăn thôi. Không phải linh dược gì ghê gớm. Nhưng sạch, vị tốt.” “Ai trồng?” “Một người tên Long Thanh.” Vô Song nhấc chén lên, không để mắt đổi. “Đệ tử Linh Thực Phong?” “Không. Nghe nói không có linh căn.” Nàng suýt tưởng mình nghe sai. “Không linh căn mà có phong riêng?” “Không phải phong chủ chính thức. Núi sau bỏ hoang, hắn ở đó.” Người bán nói xong lại gọi khách, hoàn toàn không biết một Ma nữ đã ngồi yên hơn nửa nhịp chỉ vì câu ấy.
Tối đó, Vô Song tới Bách Văn Trai, một nơi bán tin không lớn nhưng sống lâu ở Thanh Vân Thành. Nàng không hỏi bí mật tông môn, chỉ mua “tất cả tin công khai và nửa công khai về Vô Danh Phong trong một năm”. Chủ quán nhìn nàng rồi đưa giá mười hai linh thạch. Vô Song trả tám. Chủ quán mười một. Nàng chín. Cuối cùng mười. Khi lấy được ba miếng ngọc, nàng trở về phòng trọ đọc tới gần nửa đêm. Tin đầu tiên khá bình thường: Long Thanh xuất hiện khoảng vài tháng trước, được Hàn Bách đưa về Thanh Vân, ba Trắc Linh Thạch đều không cho kết quả, sau đó chọn ở Vô Danh Phong. Tin thứ hai: người này trồng rau, sửa nhà, đào ao, nuôi gà, nuôi chó. Tin thứ ba bắt đầu kỳ: Tông chủ Lục Huyền từng nhiều lần lên Vô Danh; Thái thượng trưởng lão Mạc Sơn Hà cũng từng tới; Đan Hà trưởng lão Tạ Trường Xuân thường xuyên mua hoặc nghiên cứu cây trồng trên đó. Tin thứ tư càng kỳ hơn: có tin Lục Huyền phá một bình cảnh lâu năm không lâu sau khi dùng bữa ở Vô Danh, nhưng không có xác nhận rằng thức ăn là nguyên nhân. Tin thứ năm: Tô Cửu Ly, một nữ tử lai lịch rất bí ẩn, trở thành Đại đệ tử Vô Danh. Tin thứ sáu mới cập nhật: Diệp Thanh Dao của Dược Vương Cốc cũng đã bái Long Thanh trên một nhánh đạo, trở thành Nhị đệ tử.
Mị Vô Song đọc tới đây thì đặt ngọc xuống. Nàng biết nhiều hơn người bán tin. Cửu Ly không phải nữ tử “lai lịch bí ẩn” đơn giản mà là Cửu Vĩ Thiên Hồ thuần huyết. Thanh Dao không chỉ Đan Y thiên tài mà đã thức tỉnh Thái Sơ Sinh Mệnh Thể và có Thanh Liên Sinh Viêm. Một người như vậy bái kẻ không linh căn làm sư đã khó giải thích. Hai người thì càng không thể coi là ngẫu nhiên. Nàng lấy tờ giấy trắng, chia thành ba cột. Cột một ghi xác nhận được. Cột hai nhiều nguồn trùng nhau. Cột ba lời đồn chưa kiểm chứng. Long Thanh không linh căn được xếp vào cột hai, bởi nàng chưa tự kiểm. Trồng rau, sống ở Vô Danh, có Cửu Ly và Thanh Dao làm đệ tử được xếp cột một. “Một kiếm chém mây”, “một câu khiến Mạc Sơn Hà ngộ kiếm”, “Tiểu Hắc là Hắc Thiên Yêu Vương”, “con gà vàng nuốt mặt trời” đều bị nàng ném vào cột ba. Riêng chuyện chó đen khiến yêu thú sợ, nàng đặt dấu hỏi. Người của Táng Đạo Điện đã ghi Tiểu Hắc thuộc loại không nên thăm dò trực tiếp. Điện có thể giấu rất nhiều chuyện, nhưng hiếm khi viết câu này cho một con chó.
Ngày tiếp theo, Vô Song đổi phương pháp. Nàng tìm người từng trực tiếp giao dịch với Long Thanh. Một bà bán hạt giống ở khu chợ phía nam nhớ hắn khá rõ vì “người trẻ mua hạt rẻ mà chọn từng hạt như mua bảo vật”. Một thợ mộc nhớ hắn từng hỏi giá gỗ Hắc Thiết Mộc nhưng mặc cả tới mức cuối cùng mua loại phổ thông hơn. Một người bán gà nhớ hắn chọn bốn mái một trống, còn hỏi kỹ loại nào đẻ đều hơn. Không ai trong số những người này thấy hắn có vẻ cao nhân. Bà bán hạt nói: “Khá dễ nói chuyện. Không có kiểu đệ tử tông môn nhìn dân chợ như chúng ta thấp hơn.” Người thợ mộc lại nói: “Có tiền nhưng không tiêu bừa.” Người bán gà thì cười: “Hắn còn hỏi con nào ít gáy. Ta nói gà trống không gáy thì mua gà mái đi.” Vô Song nghe những chi tiết vụn đó nhiều hơn tin “một kiếm phá trời”. Đây mới là thứ khó giả trong thời gian dài. Một cường giả ẩn thế có thể giả yếu trước người tu luyện, nhưng tại sao phải dành nửa canh giờ chọn hạt rau và hỏi gà nào ít gáy?
Nàng tiếp tục đào sâu, nhưng càng đào càng gặp mâu thuẫn. Một đệ tử ngoại môn Thanh Vân từng xuống thành nói Long Thanh thực sự không thể dùng linh thạch tu luyện. Một người khác lại thề tận mắt thấy hắn dùng một chiêu kiếm phá pháp khí của đệ tử Hắc Sơn Môn. Khi Vô Song hỏi kỹ, người kia thừa nhận đứng cách gần trăm bước và nghe chuyện từ người phía trước nhiều hơn tự thấy. Một tán tu kể có lần mây trên trời bị kiếm ý tách đôi đúng lúc Long Thanh luyện kiếm gần Vô Danh; nhưng khi hỏi làm sao biết là Long Thanh, hắn đáp “mọi người đều nói”. Vô Song gạch bỏ. Nàng không thích điều tra bằng “mọi người đều nói”. Một việc đáng chú ý khác là không ai trong Thanh Vân Thành thực sự sợ Long Thanh. Người bán hàng còn dám mặc cả với hắn. Đệ tử thấp cấp nhắc tới hắn không quỳ lạy, không gọi tiền bối vô thượng. Điều này chứng tỏ nếu hắn thật sự cực mạnh thì hoặc rất ít người biết, hoặc chính hắn không xây dựng hình tượng cường giả. Cả hai đều hợp báo cáo Táng Đạo: mục tiêu không biểu hiện ý thức rõ về sức mạnh của bản thân.
Ngày thứ hai ở thành, Vô Song tìm được dấu cũ của Huyết Ảnh Lâu trong một nhà kho bỏ trống. Không phải cứ điểm lớn, chỉ là trạm chuyển tin. Trên mặt dưới của một thanh gỗ có một ký hiệu huyết văn đã khô. Nàng không kích, chỉ đọc cấu trúc. Có một lệnh rút cũ: tuyến Thanh Vân đình chỉ, không tiếp xúc Vô Danh, mọi nhiệm vụ liên quan Cửu Ly chuyển tầng trên. Dấu lệnh không phải Táng Đạo Điện trực tiếp, nhưng bên cạnh có một vết chấm ba nhịp mà nàng từng thấy trong phân điện. Điều đó đủ chứng minh ít nhất một phần mạng Huyết Ảnh nhận chỉ thị từ tuyến sâu hơn. Mị Vô Song đứng trong kho tối, ánh mắt bớt ý cười. Táng Đạo Điện giao nàng nhiệm vụ “quan sát”, nhưng rõ ràng đã có rất nhiều người quan sát trước và một số không trở về nguyên vẹn. Chấp Đăng Sứ ở Thanh Liên cổ phủ lấy được bảy phần dữ liệu rồi bỏ hai người áo nâu lại. Huyết Ảnh Lâu từng truy Cửu Ly, sau đó bị đánh bật. Bây giờ Điện chọn nàng. Nàng không thích làm quân cờ mà không biết bàn cờ lớn tới đâu.
Một dòng ý nghĩ thoáng qua khiến nàng đưa tay chạm cổ tay trái. Dưới tay áo, một ấn huyết rất mờ nằm sâu trong da, không phải của Táng Đạo Điện. Vô Song nhìn đúng một nhịp rồi thu tay. Huyết Ngục Ma Cung. Một cái tên nàng chưa muốn nghĩ lúc này. Nếu không vì cần tin tức và một tuyến che chắn khỏi vài kẻ ở Tây Ma, nàng cũng chẳng nhận việc cho Táng Đạo. Nàng chưa bao giờ xem mình là người của Điện. Giao dịch là giao dịch. Nhưng người giao dịch giấu quá nhiều, một ngày có thể thành người bị bán. Vậy nên lần này nàng muốn tự biết Long Thanh là gì, không chỉ viết lại những gì Điện muốn nàng thấy.
Ngày thứ ba, Vô Song không mua tin nữa. Nàng đi chợ.
Buổi sáng là dược thị. Buổi trưa sang khu vật liệu. Chiều mới tới khu phía nam nơi bán hạt, gia cầm, nông cụ và những thứ đệ tử tông môn thường ít ghé hơn. Nàng chọn một bàn trà ở tầng hai quán nhỏ đối diện sạp hạt giống. Từ đây có thể nhìn gần nửa con phố. Không dùng thần thức, chỉ dùng mắt. Nếu Long Thanh thực sự sống như lời đồn, nơi này là chỗ dễ gặp hơn tửu lâu cao cấp.
Nàng đợi gần một canh giờ.
Không có.
Uống hết một ấm trà.
Vẫn không.
Vô Song bắt đầu nghĩ mình đang làm một việc hơi ngu. Một Kim Đan Ma nữ ngồi chờ một người trồng rau đi mua hạt. Nếu người Huyết Ngục nhìn thấy chắc cười tới chết.
Ngay khi nàng định đổi chỗ, phía cuối đường xuất hiện một người mặc áo xanh xám giản dị, bên hông đeo một thanh kiếm gỗ không đáng tiền, tay cầm danh sách giấy. Bên cạnh hắn ban đầu có một nữ tử tóc bạc, nhưng tới ngã ba hai người tách ra, nữ tử đi sang khu giấy mực còn hắn tiếp tục tới sạp hạt.
Mị Vô Song đặt chén xuống.
Không cần ai nói.
Nàng nhận ra Tô Cửu Ly trước.
Vậy người kia là Long Thanh.
Phản ứng đầu tiên của Vô Song không phải kinh ngạc vì khí thế.
Mà vì...
không có gì.
Không uy áp.
Không pháp lực sâu như biển.
Không cảm giác nguy hiểm khiến thần hồn cảnh báo.
Nếu không có hồ sơ trước mặt, nàng sẽ nghĩ đây là một đệ tử tạp dịch hoặc phàm nhân thân thể khá tốt.
Long Thanh tới sạp, chào bà chủ quen. “Có lô hạt mới?”
“Có. Nhưng ngươi lần trước ép giá quá.”
“Ta mua nhiều.”
“Bởi vậy mới nhớ.”
Vô Song nghe được vì khoảng cách không xa và tu vi của nàng đủ cao.
Bà chủ lấy ra bốn túi. Long Thanh ngồi xổm xuống, mở từng túi xem. Không dùng linh lực. Dùng tay. Hắn ngửi, bẻ một hạt, hỏi nguồn, hỏi năm thu. Sau một hồi chọn được một túi hạt rau và hai túi hoa thấp cấp.
“Bao nhiêu?”
“Một trăm hai mươi ba đồng.”
“Một trăm hai mươi.”
“Ba đồng cũng mặc cả?”
“Ba đồng cũng tiền.”
Bà chủ trợn mắt. “Ngươi là người Thanh Vân.”
“Người Thanh Vân cũng phải mua muối.”
“Ta bớt hai.”
“Ba.”
“Hai.”
“Ta mua thêm túi này.”
“Được, ba.”
Long Thanh rất hài lòng.
Mị Vô Song ở tầng hai im lặng nhìn cảnh đó.
Người khiến Chấp Đăng Sứ phải bỏ chạy khỏi cổ phủ.
Người mà Táng Đạo Điện dặn không được đối địch.
Đang tiết kiệm ba đồng tiền.
Nàng bỗng muốn cười.
Không phải chế giễu.
Chỉ quá lệch.
Long Thanh nhận hạt rồi đứng lên. Hắn kiểm danh sách, gạch một dòng. Tiếp theo có vẻ muốn mua chậu đất và vài thanh gỗ.
Vô Song không xuống ngay.
Nàng tiếp tục nhìn.
Một đứa trẻ chạy quá nhanh va vào hắn. Long Thanh giữ vai nó, nhắc “nhìn đường”, không mắng. Một người kéo xe chắn lối, hắn đứng chờ thay vì dùng thân pháp vượt qua. Một nữ đệ tử Thanh Vân nhận ra, chào “Long sư huynh”, hắn đáp bình thường. Không ai tỏ vẻ sợ.
Nếu đây là diễn...
thì hắn diễn cả lúc không biết có người nhìn.
Quá khó.
Vô Song thu ánh mắt lại một chút.
Thiên Mị Ma Thể của nàng dù đã thu rất sâu vẫn có một lớp ảnh hưởng tự nhiên. Người nhạy cảm khi đi ngang thường vô thức nhìn lên. Ba nam tu dưới đường đã nhìn nàng hai lần. Một nữ tu cũng liếc. Long Thanh chưa nhìn.
Nàng hơi nghiêng người ra lan can.
Không chủ động dùng thuật.
Chỉ để khí tức tự nhiên thoát một tia rất nhỏ.
Một luồng hương nhạt như hoa đêm theo gió xuống.
Long Thanh đang kiểm một cái chậu.
Tay hắn dừng.
Ngẩng lên.
Ánh mắt hai người gặp nhau.
Vô Song thấy rất rõ phản ứng.
Hắn nhìn nàng.
Một nhịp.
Rồi thêm một nhịp.
Không phải vì nghi ngờ.
Là vì thấy đẹp.
Mị Vô Song quá quen ánh mắt nam nhân để nhầm chuyện này.
Long Thanh thậm chí hơi khựng như người bất ngờ nhìn thấy một nữ tử vượt xa tiêu chuẩn bình thường giữa chợ.
Sau đó hắn rời mắt.
Không nhìn lại ngay.
Không thất thần.
Không bị kéo thêm.
Hắn quay sang hỏi người bán chậu: “Loại này để ngoài mưa được không?”
Mị Vô Song ngồi bất động vài giây.
Rồi nụ cười chậm rãi xuất hiện.
Thú vị.
Hắn không vô cảm.
Không phải công pháp đoạn tình.
Không phải tâm như đá.
Hắn thấy nàng đẹp.
Cơ thể và ánh mắt phản ứng hoàn toàn bình thường.
Nhưng mị lực tự nhiên của Thiên Mị Ma Thể chỉ kéo được sự chú ý, không giữ được nó.
Vô Song tựa nhẹ vào ghế.
“Vậy mới đáng thử.”
Long Thanh dưới đường mua thêm hai chậu.
Trong đầu lại thoáng qua khuôn mặt trên tầng hai.
Đẹp thật.
Rất đẹp.
Kiểu đẹp hoàn toàn khác Cửu Ly và Thanh Dao. Cửu Ly sáng, mềm, linh động và nguy hiểm như hồ ly biết mình đang trêu người. Thanh Dao thanh nhã, yên, càng nhìn lâu càng dễ thấy thoải mái. Nữ tử vừa rồi lại giống một đóa hoa nở trong đêm, ánh mắt khiến người ta vô thức muốn nhìn thêm.
Long Thanh tự nhắc:
Người lạ.
Đừng nhìn chằm chằm.
Mất lịch sự.
Hắn quay sang trả tiền.
Không hề biết ở tầng hai, người phụ nữ kia đang phân tích từng lần hắn chớp mắt.
Một lúc sau Cửu Ly trở về, trên tay có giấy và một cuộn dây đỏ dùng buộc mộc bài. “Sư phụ mua xong?”
“Gần.”
Nàng nhìn hai chậu.
“Cho dược viên Thanh Dao?”
“Một cái.”
“Cái kia?”
“Hoa cô.”
Cửu Ly lập tức cười. “Hạt trắng tím?”
“Ừ. Chỗ cạnh phòng đất thoát nhanh quá, trồng chậu trước.”
Nàng nhận chậu từ hắn.
“Sư phụ nhớ.”
“Ta đã mua.”
Cửu Ly vui hẳn, không chú ý người ở tầng hai ngay.
Mị Vô Song lại nhìn nàng.
Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Hai chân vĩ đã mở.
Khí tức che rất sạch.
Quan hệ với Long Thanh...
không giống sư đồ bình thường.
Chỉ nhìn cách nàng đứng đã biết khoảng cách thân thể giữa hai người rất gần. Cửu Ly không có ý tránh tay hắn, thậm chí khi nhận chậu, ngón tay cố ý chạm lâu hơn một chút. Long Thanh phản ứng nhỏ nhưng không né mạnh.
Mị Vô Song cong môi.
Tin khác với quan sát.
Quan sát thú vị hơn.
Cửu Ly đang nói chuyện bỗng quay đầu.
Nhìn thẳng lên tầng hai.
Vô Song không tránh.
Hai nữ tử cách một con đường nhìn nhau.
Một người là Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Một người là Thiên Mị Ma.
Cả hai đều đã thu huyết mạch.
Nhưng có những thứ giống nhau không cần lộ mới cảm thấy.
Cửu Ly hơi nheo mắt.
Chỉ một nhịp.
Sau đó Mị Vô Song nâng chén trà như một người lạ bình thường.
Cửu Ly cũng không nhìn thêm.
Long Thanh hỏi: “Sao?”
“Có người nhìn.”
“Ở đâu?”
“Không cần.”
“Nguy hiểm?”
“Chưa.”
“Vậy đi mua muối.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Người vừa mua hạt hơn trăm đồng còn mặc cả ba đồng, giờ mua muối có mặc cả không?”
“Không nếu đúng giá.”
“Ba đồng cũng tiền?”
“Đúng.”
Nàng cười.
Hai người đi khỏi.
Mị Vô Song nhìn bóng họ khuất ở cuối đường mới đặt chén xuống.
Nàng lấy giấy.
Viết ba dòng.
Mục tiêu biểu hiện không có linh lực đáng chú ý.
Sinh hoạt phù hợp lời kể về phàm nhân. Chưa phát hiện dấu giả yếu.
Dòng thứ ba nàng dừng lâu hơn.
Có phản ứng bình thường trước mị lực tự nhiên, nhưng khả năng kháng dẫn dụ tinh thần chưa xác định.
Nàng không gửi.
Quá sớm.
Ngày mai thử lại.
Không cần mạnh.
Chỉ một tầng.
Nếu hắn là người bình thường, một tầng đủ để làm hắn chủ động kéo dài cuộc nói chuyện.
Nếu hắn có bảo vật hộ thần, nàng sẽ cảm được phản lực.
Nếu hắn có công pháp phòng mị, cách linh lực vận hành sẽ lộ.
Nếu không có gì mà vẫn không bị kéo...
thì càng thú vị.
Vô Song gấp giấy, đứng lên.
Trước khi rời quán, nàng nhìn hướng Long Thanh biến mất.
“Ba đồng cũng mặc cả.”
Nàng bật cười rất khẽ.
“Long Thanh...”
“Ta bắt đầu muốn biết ngươi thật sự là loại người nào rồi.”
Phía ngoài thành, mây chiều đang tụ.
Còn ở Vô Danh Phong, Thanh Dao lúc ấy đang đứng trước luống Tĩnh Tâm Hoa, hoàn toàn không biết Đại sư tỷ xuống thành mua giấy cùng sư phụ...
đã bị một Ma nữ nhìn từ đầu tới cuối.