QUYỂN II – CON CÁO NHÀ TA BIẾN THÀNH MỸ NHÂN

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 51: ĐUÔI THỨ HAI THỨC TỈNH

Sau khi Hồ Ảnh Cổ Cảnh đóng lại, việc đầu tiên Long Thanh làm không phải hỏi về kẻ phản bội Hồ Sơn, cũng không phải hỏi câu “Cửu Tỏa bất toàn, Đạo Môn bất khai” rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Hắn bắt Tô Cửu Ly ngồi yên.
“Ta thật sự không sao.”
“Cô vừa bị một cái Cổ Cảnh kéo thần thức đi.”
“Chưa tới nửa khắc bên ngoài.”
“Trong đó cô nói chúng ta đi rất lâu.”
“Thần thức và thời gian bên ngoài không giống nhau.”
“Vậy càng phải nghỉ.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Long Thanh đang cầm bát cháo.
Không phải linh đan.
Không phải thuốc dưỡng thần.
Cháo.
Bạch Lộ ngồi bên cạnh nhìn cảnh ấy một lúc lâu rồi cuối cùng hỏi Tạ Trường Xuân: “Bình thường hắn cũng chữa người như vậy?”
Tạ Trường Xuân vuốt râu. “Không.”
Bạch Lộ hơi yên tâm.
“Ta tưởng—”
“Bình thường còn bắt uống nước.”
Bạch Lộ quay sang.
Tạ Trường Xuân rất nghiêm túc.
“Có khi thêm trứng.”
“...”
Nữ yêu tu bắt đầu cảm thấy mình không nên cố hiểu Vô Danh Phong bằng tiêu chuẩn thông thường.
Cửu Ly nhận bát cháo. “Sư phụ, ta chỉ cần điều tức.”
“Ăn rồi điều.”
“Ta có thể hấp thu thiên địa linh khí.”
“Cô vừa nói Huyết Tỏa đang rung.”
“Đúng.”
“Vậy còn muốn vận yêu lực?”
Cửu Ly im.
Long Thanh đưa thìa.
“Ăn.”
Nàng đành ăn.
Bạch Lộ nhìn Cửu Ly thật sự ngoan ngoãn cầm bát, trong mắt xuất hiện một loại biểu cảm rất khó diễn tả. Người khác có thể không rõ Cửu Ly trước kia thế nào. Bạch Lộ tuy không thân, nhưng từng thấy vị Cửu Vĩ dòng chính này ở Nam Hoang. Đừng nói một người không linh lực bảo nàng ngồi ăn cháo, ngay cả vài trưởng lão Hồ tộc muốn thay nàng quyết định chuyện gì cũng phải lựa lời.
Bây giờ...
“Sư phụ, hơi nóng.”
Long Thanh đáp: “Thổi.”
Cửu Ly thổi.
Bạch Lộ quay mặt.
Không nhìn nữa.
Có những chuyện nhìn nhiều dễ ảnh hưởng đạo tâm.
Hàn Bách và hai người Huyền Cơ Phong đã mang bản ghi ký ức Cổ Cảnh xuống chủ phong. Tạ Trường Xuân ở lại kiểm tra Cửu Ly thêm một lần. Kết quả không quá xấu. Thần thức hơi mệt, khí huyết dao động, nhưng đạo Huyết Tỏa thứ nhất đã hoàn toàn mất khả năng khóa nhánh huyết mạch cũ. Điều khiến ông chú ý là nhánh thứ hai đang hoạt động mạnh hơn trước.
Tạ Trường Xuân đặt hai ngón tay cách cổ tay nàng một khoảng, không trực tiếp chạm yêu mạch. “Chiếc đuôi thứ hai hiện giờ thế nào?”
Cửu Ly để yêu lực vận nhẹ.
Sau lưng xuất hiện hai chiếc đuôi.
Chiếc thứ nhất rõ ràng, trắng như tuyết, chuyển động tự nhiên. Chiếc thứ hai cũng đã có hình, nhưng khi nhìn kỹ phần đuôi cuối vẫn hơi trong hơn. Nếu Cửu Ly ngừng vận chuyển yêu lực quá lâu, nó sẽ chậm rãi mờ đi.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Đây đã là chân vĩ?”
Cửu Ly lắc đầu.
Long Thanh đang ngồi bên lập tức nhìn.
“Chưa?”
“Chưa hoàn toàn.”
“Ta tưởng cô đã có hai.”
Cửu Ly đưa tay vuốt chiếc thứ hai. “Ta vốn có chín.”
“Ta biết.”
“Chín chiếc đều là chân vĩ từ khi sinh.”
“Ừ.”
“Nhưng Huyết Tỏa Cửu Mạch ép tám chiếc sâu vào huyết mạch. Mấy ngày trước đạo khóa thứ nhất bị phá, phần áp chế tổng thể lỏng ra, ta có thể kéo chiếc thứ hai ra ngoài trong thời gian nhất định.”
Long Thanh hiểu dần.
“Giống mở cửa hé?”
Cửu Ly suy nghĩ.
“Có thể nói vậy.”
“Còn bây giờ?”
“Cánh cửa chưa mở hẳn.”
Tạ Trường Xuân gật. “Cho nên chiếc đuôi thứ hai hiện tại không phải đuôi mới thức tỉnh từ không có, mà là chân vĩ vốn tồn tại đang được kéo trở lại.”
“Đúng.”
Long Thanh nhìn hai đuôi.
“Vậy đỡ phiền.”
Cửu Ly hơi nhướng mày. “Phiền gì?”
“Ta cứ tưởng sau này cô phải mọc thêm từng cái.”
“...”
Bạch Lộ bật cười.
Cửu Ly nhìn sư phụ. “Cửu Vĩ Thiên Hồ không phải gà con lớn lên đổi lông.”
“Ta chưa từng thấy.”
“Bây giờ thấy rồi.”
“Ừ.”
Long Thanh gật rất tự nhiên.
Cửu Ly cảm thấy giáo dục sư phụ về huyết mạch của mình có lẽ là một quá trình dài.
Tạ Trường Xuân kiểm tra thêm rồi nói: “Nhánh thứ hai đang có lực từ bên trong đẩy ra.”
Cửu Ly lập tức nhớ Hồ Ảnh lực cuối Cổ Cảnh.
“Là Vãn Ninh để lại.”
“Có thể.”
“Ta có nên dẫn lực phá khóa không?”
Tạ Trường Xuân lập tức cau mày.
Long Thanh phản ứng còn nhanh hơn.
“Không.”
Cửu Ly quay. “Sư phụ.”
“Cô mới từ trong đó ra.”
“Nhưng cơ hội—”
“Cơ hội có chạy không?”
“Không biết.”
“Cô vừa phá được một khóa chưa lâu.”
“Đúng.”
“Vậy nghỉ.”
Cửu Ly hơi bất lực. “Tu hành đôi khi cần nắm thời cơ.”
“Ta không biết tu hành.”
Long Thanh nói rất thản nhiên. “Nhưng ta biết người bị thương vừa lành không nên hôm sau tự đập thêm chỗ khác.”
Bạch Lộ chậm rãi nhìn sang Tạ Trường Xuân.
Đan sư già giả vờ không thấy.
Cửu Ly lại bắt đầu nghĩ.
Có phải sư phụ đang nhắc nàng rằng phá khóa không nên dùng “đập”?
Long Thanh vừa nhìn vẻ mặt đã biết.
“Đừng suy diễn.”
Nàng lập tức cười.
“Đệ tử chưa nói.”
“Ánh mắt nói.”
Tạ Trường Xuân kết thúc kiểm tra. “Ta cũng khuyên không cưỡng ép. Huyết mạch cô đang tự điều chỉnh. Ít nhất chờ tới tối.”
Long Thanh lập tức nói: “Nghe chưa?”
“Nghe.”
“Ngủ trưa.”
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Ta không phải trẻ con.”
“Ta biết.”
“Vậy đừng dùng giọng dỗ trẻ.”
Long Thanh suy nghĩ. “Đi nghỉ.”
Giọng nghiêm hơn.
Cửu Ly: “...”
Không khác bao nhiêu.
Bạch Lộ cuối cùng đứng lên. “Ta về thành.”
Cửu Ly nhìn. “Không ở?”
“Ta cảm thấy ở thêm sẽ thấy những thứ không nên thấy.”
Long Thanh không hiểu.
“Gì?”
“Không có gì.”
Bạch Lộ học rất nhanh câu của Vô Danh Phong.
Trước khi đi, nàng để lại một miếng ngọc liên lạc và nói nếu tìm được dấu Tô Nguyệt Hà sẽ báo. Cửu Ly cảm ơn. Quan hệ giữa hai người chưa tới mức hoàn toàn tin tưởng, nhưng qua Cổ Cảnh, ít nhất đã xác định Bạch Lộ không thuộc phe đang muốn bắt nàng.
Buổi chiều Vô Danh Phong trở lại yên.
Long Thanh thật sự bắt Cửu Ly nghỉ.
Nàng nằm trong phòng gần một canh giờ.
Không ngủ.
Chỉ điều tức rất nhẹ, không dùng yêu lực phá khóa.
Điều kỳ lạ là khi nàng không cố...
nhánh huyết mạch thứ hai lại vận chuyển tốt hơn.
Hồ Ảnh lực còn sót trong thức hải từng chút đi xuống.
Không công kích Huyết Tỏa.
Không làm xích nứt thêm.
Chỉ chạm.
Giống một người đứng bên ngoài cửa, không đập, nhưng liên tục nhắc bên trong rằng cánh cửa vốn không nên khóa.
Cửu Ly mở mắt.
Nàng bắt đầu hiểu một điểm.
Huyết Tỏa Cửu Mạch được thi triển dựa trên huyết mạch của chính nàng. Kẻ施 thuật không thể tạo ra một sợi xích mạnh hơn toàn bộ Cửu Vĩ huyết thống của nàng. Thứ họ làm là lợi dụng lúc nàng bị trọng thương, dùng cấm thuật ép huyết mạch tự khóa chính nó.
Muốn phá...
có lẽ không phải lấy yêu lực từ bên ngoài đánh xích.
Mà để huyết mạch nhớ lại nó vốn là gì.
Cửu Ly nhìn hai bàn tay.
Nếu vậy, Hồ Ảnh lực của Vãn Ninh không phải búa.
Là chìa nhắc.
Nàng vừa nghĩ tới chữ “chìa”, lập tức dừng.
Đừng vội kết luận.
Sư phụ nói đúng.
Hiện tại nàng chỉ cần hồi phục.
Cửu Ly nằm xuống.
Lần này thật sự ngủ.
Khi tỉnh lại, trời đã gần chiều.
Nàng bước ra sân.
Long Thanh đang ngồi cưa gỗ.
“Sư phụ.”
“Dậy rồi?”
“Ừ.”
“Đói?”
Cửu Ly nghĩ.
“Có một chút.”
“Có bánh.”
“Người làm?”
“Còn sáng.”
Nàng lấy.
Ăn.
Không hỏi bài học hôm nay.
Long Thanh thấy vậy hơi bất ngờ.
“Không hỏi Truyền Đạo?”
“Người cho nghỉ.”
“Nhớ tốt.”
“Đệ tử ngoan.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Câu này từ cô nói nghe hơi lạ.”
Cửu Ly cong mắt. “Ta không ngoan?”
“Có lúc.”
“Ví dụ?”
“Uống rượu.”
Nụ cười nàng lập tức cứng nửa nhịp.
Long Thanh biết đòn hiệu quả.
Không dùng tiếp.
Sư phụ cũng cần biết điểm dừng.
Cửu Ly ngồi xuống chiếc ghế có khe cho đuôi. Sau khi ăn hết bánh, nàng để hai chiếc đuôi xuất hiện thử. Chiếc thứ hai rõ hơn buổi sáng một chút.
Long Thanh nhìn.
“Ổn hơn?”
“Ừ.”
“Có đau?”
“Không.”
“Vậy cứ để.”
“Người không hỏi ta có thể chiến đấu mạnh hơn bao nhiêu?”
“Cô định đi đánh?”
“Không.”
“Vậy hỏi làm gì?”
Cửu Ly bật cười.
Đúng phong cách Long Thanh.
Nàng nhìn chiếc đuôi thứ hai một lúc rồi nói: “Hai đuôi không chỉ tăng yêu lực.”
“Còn?”
“Huyễn thuật.”
“Gấp đôi?”
“Không tính vậy.”
“Vậy?”
Cửu Ly giải thích. Cửu Vĩ Thiên Hồ không phải mỗi chiếc đuôi đơn thuần thêm một phần sức mạnh. Mỗi chân vĩ giống một nhánh hoàn chỉnh của bản nguyên, liên kết huyết mạch, thần hồn và thiên phú. Khi nhiều chân vĩ được tự do, khả năng vận dụng huyễn, mị, cảm ứng thiên cơ và hồi phục đều thay đổi về chất chứ không cộng số đơn giản.
Long Thanh nghe xong hỏi: “Vậy chín đuôi sẽ mạnh lắm?”
“Đương nhiên.”
“Cảnh giới tương đương?”
“Không thể chỉ dựa số đuôi.”
“Lại phức tạp.”
“Tu hành vốn phức tạp.”
Long Thanh lập tức thấy hệ thống đời sống của mình càng đáng ghét.
Người khác tu hành phức tạp.
Hắn quét sân.
Cửu Ly thấy biểu cảm liền hỏi: “Người nghĩ gì?”
“Không.”
“Người nói không mà mặt có vấn đề.”
“Cô học ta?”
“Đúng.”
Hai người nhìn nhau rồi cùng cười.
Đêm xuống không có gì bất thường lúc đầu.
Long Thanh nấu cơm.
Cửu Ly phụ.
Sau bài nấu ăn, nàng đã biết không cố làm bốn thứ cùng lúc.
Nấu cá trước thì cá.
Canh sau thì canh.
Không ai quên cơm.
Long Thanh khá hài lòng.
“Tiến bộ.”
“Ta là Cửu Vĩ Thiên Hồ.”
“Có liên quan nấu cơm?”
“Ta học nhanh.”
“Cái đó đúng.”
Ăn xong, Cửu Ly chủ động rửa.
Long Thanh ra hiên đọc quyển sách về linh thực.
Khoảng gần giờ Tý, hắn nghe tiếng chén rơi.
Cạch.
Không vỡ.
Nhưng đủ khiến Long Thanh ngẩng.
“Cửu Ly?”
Không đáp.
Hắn lập tức đứng lên.
Vào bếp.
Nàng đang chống một tay lên bàn.
Sắc mặt trắng.
Chiếc đuôi thứ nhất hiện.
Chiếc thứ hai cũng xuất hiện nhưng rung rất mạnh.
Long Thanh tới ngay.
“Đau?”
“Đạo thứ hai.”
“Phát tác?”
Cửu Ly cắn răng.
“Không giống.”
“Nói rõ.”
“Đang... đẩy ra.”
Một luồng yêu khí bắt đầu tràn.
Không dữ như huyết trận.
Nhưng rất sâu.
Tiểu Hắc ngoài sân lập tức mở mắt.
Tiểu Kim trên mái cũng ngẩng.
Lá Tiểu Thanh rung.
Long Thanh đỡ Cửu Ly ra khỏi bếp.
“Về phòng.”
“Không.”
“Vì?”
“Không gian hẹp.”
“Vậy sân.”
Hai người ra dưới Tiểu Thanh.
Cửu Ly ngồi xuống.
Long Thanh định gọi Tạ Trường Xuân.
Nàng nắm tay.
“Khoan.”
“Cô chắc?”
“Ta biết cảm giác.”
“Lại tự làm?”
“Không cưỡng ép.”
Long Thanh nhìn sắc mặt.
“Đau thế này còn không?”
“Là huyết mạch đang tự đẩy Huyết Tỏa.”
“Ta giúp gì?”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Ngồi đây.”
“Chỉ vậy?”
“Ừ.”
Long Thanh ngồi.
Nàng nhắm mắt.
Hai chiếc đuôi trải sau lưng.
Chiếc thứ hai lúc rõ lúc mờ.
Trong cơ thể Cửu Ly, cảnh tượng hoàn toàn khác.
Tám nhánh huyết mạch bị những đoạn huyết liên bám sâu. Nhánh đầu đã tự do. Nhánh thứ hai đang rung, còn sợi xích quấn nó xuất hiện hàng chục vết sáng.
Cửu Ly theo thói quen muốn gom yêu lực.
Đánh.
Phá.
Nhưng vừa ý niệm ấy xuất hiện, Huyết Tỏa lập tức siết.
Đau tăng.
Nàng dừng.
Không đánh.
Huyết Tỏa chậm.
Cửu Ly hiểu.
Nó phản ứng với sự chống lại của nàng.
Giống cái bẫy càng giãy càng siết.
Nàng nhớ đêm trong Hồ Ảnh Cổ Cảnh.
Những bóng người trách móc.
Nàng càng tranh luận, xích càng siết.
Long Thanh kéo tay.
Cảnh giả thì đừng cãi với nó. Đi ra.
Cửu Ly thả yêu lực.
Không tấn công.
Chỉ giữ khí huyết lưu chuyển.
Sợi xích vẫn còn.
Nó như cảm nhận con mồi không phản kháng, lại bắt đầu thả nhẹ.
Hồ Ảnh lực của Vãn Ninh chạm vào nhánh.
Một ký ức lướt.
Chín đuôi.
Không bị khóa.
Không bị ép.
Đó mới là nàng.
Cửu Ly chợt nhận ra.
Nàng đang nghĩ “lấy lại chiếc đuôi thứ hai”.
Sai.
Nó chưa từng không phải của nàng.
Không cần lấy.
Chỉ cần ngừng chấp nhận chiếc khóa là trạng thái bình thường.
Ở bên ngoài, Long Thanh không biết chuyện.
Hắn chỉ thấy tay nàng lạnh.
“Cửu Ly.”
Nàng không đáp.
Hắn sợ nàng chìm quá sâu.
“Nghe không?”
Một lúc.
“Nghe.”
“Tốt.”
“Người nói đi.”
“Nói gì?”
“Gì cũng được.”
Long Thanh ngẩn.
Đây là yêu cầu khá kỳ.
Nhưng hắn thấy hơi thở nàng vẫn căng.
Hắn nghĩ.
“Hôm nay hạt cây mọc thêm.”
Cửu Ly: “...”
Nàng đang phá Huyết Tỏa.
Sư phụ nói mầm cây.
Nhưng không hiểu sao đúng thứ nàng cần.
“Bao nhiêu?”
“Thêm hai lá nhỏ.”
“Ừ.”
“Tiểu Kim lại ăn mất sâu trong luống cà.”
“Ừ.”
“Tiểu Hắc chiều nay tha một cục xương về.”
“Ở đâu?”
“Không biết.”
Cửu Ly hơi cong môi dù nhắm mắt.
Long Thanh tiếp tục.
“Cá đen bạc cắn mất dây câu cũ.”
“Ta đã nói nó không bình thường.”
“Cá lớn thì khỏe.”
“Người vẫn không tin?”
“Tin nó khỏe.”
Cửu Ly thở nhẹ.
Những chuyện rất bình thường.
Không Hồ Sơn.
Không Huyết Ảnh.
Không Điện.
Không vật dẫn.
Không ai chết.
Chỉ Vô Danh.
Mầm cây.
Gà.
Chó.
Cá.
Một căn nhà.
Tâm nàng chậm dần.
Sợi Huyết Tỏa thứ hai lại nới.
Cửu Ly không nhìn nó.
Không chờ nó vỡ.
Không nghĩ phải thành công đêm nay.
Chỉ nghe Long Thanh nói.
“Mai nếu cô khỏe thì xuống ao bắt con cá kia lên xem.”
“Người tự bắt.”
“Cô nhanh hơn.”
“Người là sư phụ.”
“Vậy càng có quyền giao việc.”
Cửu Ly cười rất nhẹ.
“Lạm quyền.”
“Ta mới nhận đệ tử mấy ngày, phải dùng.”
Ngay khoảnh khắc đó...
rắc.
Không lớn.
Nhưng trong thần hồn Cửu Ly giống sấm.
Sợi xích thứ hai nứt đôi.
Nàng không động.
Không vội.
Nhánh huyết mạch bên dưới lập tức bùng.
Không phải yêu lực từ bên ngoài ép vào.
Là bản nguyên Cửu Vĩ vốn bị đè lâu ngày tự mở.
Huyết quang vỡ.
Xích tan thành những mảnh đỏ.
Chiếc đuôi thứ hai ngoài cơ thể đột nhiên sáng.
Long Thanh dừng nói.
Gió nổi.
Tiểu Thanh rung mạnh.
Nhưng không có mây đen.
Không thiên kiếp.
Không dị tượng kinh thiên.
Chỉ một vòng ánh bạc lan dưới trăng.
Chiếc đuôi thứ hai vốn hơi trong bắt đầu biến đổi từ gốc tới ngọn.
Lông trắng rõ.
Hơi thở có trọng lượng.
Yêu văn nhỏ chạy dọc rồi chìm.
Cuối cùng nó hạ xuống mặt đất.
Thật.
Hoàn chỉnh.
Không cần Cửu Ly duy trì.
Nàng mở mắt.
Đôi mắt hổ phách sâu hơn một chút.
Hai đuôi sau lưng chuyển động độc lập.
Long Thanh hỏi đầu tiên:
“Đau?”
Cửu Ly lắc.
“Không.”
“Khóa?”
Nàng kiểm tra.
Rất lâu.
Sau đó nụ cười hiện.
“Vỡ rồi.”
“Đạo thứ hai?”
“Ừ.”
Long Thanh thở ra.
“Vậy tốt.”
Chỉ vậy.
Cửu Ly nhìn hắn.
“Người không thấy đây là chuyện lớn?”
“Có.”
“Phản ứng?”
Long Thanh suy nghĩ.
“Chúc mừng?”
Nàng bật cười.
“Vậy được.”
Hắn nhìn hai chiếc đuôi.
“Lần này không biến mất?”
“Không.”
“Không cần dùng yêu lực giữ?”
“Không.”
“Vậy đây mới là chân vĩ thật?”
“Đúng.”
Cửu Ly nâng một chiếc.
“Ta vốn có nó.”
Giọng nàng rất nhẹ.
“Chỉ lấy lại.”
Long Thanh gật.
“Ta nhớ.”
Nàng nhìn hắn.
Không hiểu sao bốn chữ “ta nhớ” khiến niềm vui sâu hơn.
Có người hiểu nàng không phải một con hồ ly đang từ một đuôi tu lên hai.
Nàng là Cửu Vĩ.
Chín chiếc vẫn là nàng.
Chỉ đang lấy lại từng phần bị người khác cướp quyền sử dụng.
Long Thanh đứng lên.
“Vào uống nước.”
“Khoan.”
Cửu Ly cũng đứng.
Hai đuôi chuyển.
Nàng muốn thử.
Long Thanh lập tức cảnh giác.
“Không đánh nhau.”
“Ta không.”
“Không dùng huyễn vào ta.”
“Ta chỉ thử.”
“Cửu Ly.”
Nàng đã giơ tay.
Không yêu khí bùng.
Chỉ đôi mắt hổ phách lóe.
Long Thanh chớp.
Trước mặt...
một bàn đồ ăn xuất hiện.
Cá hấp.
Thịt kho.
Canh.
Rau.
Còn có bánh.
Mùi thơm.
Hơi nóng.
Rất thật.
Long Thanh đứng.
Cửu Ly khoanh tay.
“Thế nào?”
“Ảo?”
“Người đoán?”
“Cô vừa nói thử.”
“Bỏ điều đó.”
Long Thanh nhìn.
Nàng đã tiến bộ.
Ảo trước kia hắn từng thấy một hồ nước trong bếp, rõ ràng là cảnh lớn. Bây giờ đồ ăn gần tới mức có thể ngửi.
Long Thanh đưa tay.
Cửu Ly lập tức nói: “Không được chạm.”
“Chạm là vỡ?”
“Không.”
“Vậy?”
“Người thử bằng mắt.”
Long Thanh nhìn bàn.
Cá có hơi nóng.
Da bóng.
Rau có nước.
Canh màu đẹp.
Một lúc sau hắn chỉ.
“Canh giả.”
Cửu Ly cứng.
“Vì?”
“Không có khói.”
Nàng nhìn.
Canh nóng nhưng lớp hơi nàng dựng không hoàn toàn đúng.
“Cá?”
“Cá cũng có vấn đề.”
“Gì?”
“Cá hấp mà đĩa khô quá.”
“...”
“Thịt?”
“Bóng dầu hơi đều.”
“...”
“Rau?”
Long Thanh cúi.
“Màu đẹp quá.”
Cửu Ly thu huyễn.
Bàn biến mất.
Nàng nhìn sư phụ với vẻ không vui.
“Người phá Huyễn Đạo của Cửu Vĩ bằng chuyện đĩa cá khô?”
“Ta có phá đâu.”
“Người nhìn ra.”
“Cô bảo nhìn.”
“Người không cảm thấy một chút nào là thật?”
Long Thanh nghĩ.
“Lúc đầu có.”
Nàng đỡ khó chịu.
“Bao lâu?”
“Khoảng ba nhịp.”
“...”
Cửu Ly nhắm mắt.
Đệ tử vừa giải phóng chân vĩ thứ hai, huyễn thuật tăng một tầng.
Bị sư phụ phát hiện sau ba nhịp vì canh không bốc khói.
Đây có phải là một loại khảo nghiệm khác?
Long Thanh lập tức nói: “Đừng nghĩ nhiều.”
Nàng mở mắt.
“Người biết?”
“Biểu cảm.”
Cửu Ly bật cười bất lực.
“Được.”
Nàng không suy diễn.
Chỉ nhớ điểm sai.
Lần sau làm khói.
Long Thanh lại nói: “Nhưng huyễn rất thật.”
Cửu Ly nhìn.
“Thật?”
“Ừ.”
“Có tiến bộ?”
“Rất nhiều.”
Nàng cong môi.
Lời khen tới sau nhưng có tác dụng.
Long Thanh bỗng nghĩ tới một chuyện.
“Nếu cô tạo đồ ăn giả, người đang giảm cân có thể nhìn ăn không?”
Cửu Ly: “...”
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Đừng dùng Huyễn Đạo Cửu Vĩ vào việc đó.”
“Ta chỉ hỏi.”
“Không.”
“Được.”
Hai người vào nhà.
Long Thanh rót nước.
Cửu Ly ngồi xuống.
Hai chiếc đuôi khá lớn làm ghế có khe cũ bắt đầu chật.
Một chiếc qua khe.
Chiếc còn lại không biết để đâu.
Nàng xoay.
Vướng.
Long Thanh nhìn.
“Mai phải sửa ghế.”
Cửu Ly dừng.
“Vì đuôi thứ hai?”
“Ừ.”
Chỉ một câu.
Cửu Ly nhìn chiếc ghế.
Trước đây hắn sửa một khe vì nàng có một đuôi.
Bây giờ thêm một chiếc...
hắn nghĩ ngay tới ghế.
Sau này ba?
Bốn?
Chín?
Nàng bỗng tưởng tượng Long Thanh mỗi lần lại mở rộng lưng ghế.
Nếu đủ chín có lẽ phải bỏ luôn tựa.
Cửu Ly bật cười một mình.
Long Thanh hỏi: “Gì?”
“Ta đang nghĩ sau này chín đuôi, người sửa thế nào.”
Hắn nhìn ghế.
Suy nghĩ thật.
“Làm ghế dài.”
“Chỉ vậy?”
“Hoặc không tựa.”
Cửu Ly cười lớn hơn.
“Được.”
Long Thanh không hiểu chuyện này buồn cười ở đâu.
Hệ thống lúc ấy mới hiện thông báo.
Đối tượng Truyền Đạo: Tô Cửu Ly.
Huyết mạch chân vĩ ổn định: 2/9.
Lưu ý: Đây là quá trình phục hồi chân vĩ vốn có, không phải sinh thành huyết mạch mới.
Long Thanh thầm nói: “Ta biết rồi.”
Thông báo tiếp.
Định hướng tương thích tăng cao: Huyền Cơ – Huyễn Đạo.
Định hướng bổ sung: Thiên Cơ – Tình Báo – Tâm Cảnh.
Khả năng tiềm năng: Phân tích thông tin, che giấu, phản truy tung, huyễn cảnh định hướng, ngoại giao Yêu tộc.
Long Thanh đọc.
“Nghe như làm tình báo.”
“Đánh giá tương thích cao.”
Hắn nhìn Cửu Ly.
Nàng đang uống nước, hai chiếc đuôi yên phía sau.
Một con hồ ly giỏi huyễn.
Giỏi suy diễn.
Giỏi đọc người.
Biết nhiều Nam Hoang.
Còn từng tự tìm tin.
Quả thật hợp.
Long Thanh hỏi: “Cửu Ly.”
“Vâng?”
“Sau này cô muốn đi đường nào?”
Nàng hơi ngạc nhiên.
“Tu hành?”
“Ừ.”
Cửu Ly suy nghĩ.
Lần này không quá lâu.
“Trước đây ta muốn mạnh.”
“Bây giờ?”
“Vẫn muốn.”
“Cụ thể?”
Nàng nhìn hai đuôi.
“Ta không thích đứng chính diện chém người.”
“Vậy tốt.”
Long Thanh rất hài lòng.
Cửu Ly bật cười. “Người sợ đệ tử đánh nhau?”
“Đánh nhau dễ bị thương.”
“Ta thích nhìn.”
“Nhìn gì?”
“Người.”
Nàng nói. “Một người nói thật hay giả. Một tông môn muốn gì. Một cuộc chiến bắt đầu từ đâu. Ai đang đẩy ai. Thứ gì nằm sau chuyện người khác đang thấy.”
Long Thanh nghe.
“Vậy cô vẫn thích nghĩ nhiều.”
Cửu Ly dừng.
Sau đó cười.
“Có lẽ.”
“Nhưng?”
“Ta muốn học khi nào nên nghĩ.”
Nàng nhìn hắn.
“Khi nào nên dừng.”
Long Thanh gật.
“Cái này tốt.”
Cửu Ly tiếp: “Nếu sau này có người muốn động Vô Danh Phong...”
Long Thanh hơi cau mày.
“Thì báo tông môn.”
“Không.”
Nàng lắc.
“Ta muốn là người nhìn ra trước.”
Giọng không còn đùa.
“Người không thích phiền. Không thích tranh. Cũng không thích điều tra những thứ giấu trong bóng.”
“Đúng.”
“Ta thích.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cho nên?”
“Sau này người cứ trồng rau.”
Cửu Ly hơi cong môi.
“Những người trốn trong bóng, ta nhìn.”
Một câu đơn giản.
Nhưng đây là lần đầu nàng tự nói rõ vị trí mình muốn đứng.
Không phải Thánh nữ Hồ tộc.
Không phải người được bảo vệ.
Không phải kẻ chạy trốn.
Đệ tử của Vô Danh Phong.
Người nhìn những thứ sư phụ không muốn nhìn.
Long Thanh nghe xong cảm giác hơi kỳ.
“Cô nói như ta sắp mở tổ chức gì đó.”
“Sau này chưa chắc.”
“Ta chỉ có một ngọn núi.”
“Hiện tại.”
“Ta cũng không muốn thêm.”
Cửu Ly cười.
“Câu này để sau.”
“Đừng tự quyết.”
“Vâng, sư phụ.”
Giọng quá ngoan.
Long Thanh càng nghi.
Nhưng không nói.
Đêm đã sâu.
Hắn đứng lên thu chén.
Cửu Ly cũng đứng.
Hai chiếc đuôi cùng chuyển.
Phạch.
Một chiếc quét trúng ấm trà.
Ấm nghiêng.
Long Thanh chụp được.
Hai người nhìn.
Cửu Ly: “...”
Long Thanh đặt lại.
“Người phụ trách nhìn bóng tối.”
“Ừ.”
“Trước tiên học nhìn ấm trà.”
Nàng híp mắt.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Đuôi mới ổn định.”
“Ta biết.”
“Chưa quen.”
“Ta cũng biết.”
“Vậy đừng cười.”
Long Thanh không cười thành tiếng.
Chỉ khóe miệng.
“Ta không.”
“Ánh đèn?”
“Ừ.”
Cửu Ly bật cười theo.
Hai người dọn.
Sau đó trở về phòng.
Đêm ấy nàng ngủ rất sâu.
Hai chiếc đuôi đều ở lại.
Không mờ.
Không biến.
Đó là lần đầu từ khi bị Huyết Tỏa Cửu Mạch áp chế, Tô Cửu Ly ngủ trong hình người với hai chân vĩ thực sự tự do.
Không cần giữ yêu lực.
Không sợ sáng dậy mất.
Một phần của nàng đã trở về.
Ở phòng bên, Long Thanh lại nhìn hệ thống trước khi ngủ.
Đệ tử thứ nhất – Tô Cửu Ly.
Trạng thái: Ổn định.
Truyền Đạo tương thích: Cao.
Điều kiện xác lập vị trí Đại Đệ Tử Vô Danh Phong: Sắp hoàn thành.
Long Thanh dừng.
“Đại đệ tử?”
“Đệ tử đầu tiên của ký chủ.”
“Ta chỉ có một.”
“Do đó là đại đệ tử.”
“Có khác?”
“Có.”
“Khác gì?”
“Vị trí quan hệ truyền thừa được chính thức xác lập.”
Long Thanh bắt đầu có dự cảm.
“Lại có nghi thức?”
“Không bắt buộc.”
“Lại nhiệm vụ?”
“Có thể.”
“Ta vừa dạy quét sân, nấu cơm.”
“Đúng.”
“Tiếp theo không phải giặt đồ chứ?”
Hệ thống im một nhịp.
Long Thanh lập tức ngồi dậy.
“Thật?”
“Chưa tạo nhiệm vụ.”
“Ngươi vừa im.”
“Không có ý nghĩa.”
Long Thanh không tin.
Nhưng chưa kịp hỏi tiếp, bên ngoài Vô Danh Phong có một đạo truyền tin bay tới trong đêm.
Không phải Hàn Bách.
Không phải Bạch Lộ.
Ngọc phù mang biểu tượng một lò đan màu xanh.
Long Thanh không biết.
Cửu Ly trong phòng lại mở mắt.
Nàng cảm nhận linh văn.
Dược Vương Cốc.
Một thế lực nổi danh về đan y của Đông Huyền.
Và với người đang mang Huyết Tỏa Cửu Mạch như nàng...
một nơi như vậy gửi tin tới Thanh Vân vào đúng lúc này chắc chắn không chỉ là chuyện mời uống trà.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 51TTS · ĐUÔI THỨ HAI THỨC TỈNHTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...