QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 65: DƯỢC LIỆU ĐẤU GIÁ

Bách Dược Lâu sáng ngày đấu giá đông tới mức Long Thanh vừa nhìn hàng người trước cửa đã muốn quay về.

Hắn đứng ngoài ba nhịp.

Tô Cửu Ly lập tức nắm tay áo.

“Sư phụ.”

“Đông.”

“Đã tới.”

“Có thể không vào.”

“Người tối qua nói xem.”

“Xem bên ngoài cũng được?”

Cửu Ly nhìn hắn.

“Không.”

Diệp Thanh Dao đứng bên còn rất bình tĩnh. “Chúng ta có thẻ khách Thanh Vân, không phải xếp hàng này.”

Long Thanh lập tức nhìn nàng.

“Lối khác?”

“Bên phải.”

Hắn đổi hướng ngay.

Cửu Ly đứng yên một nhịp rồi theo.

“Diệp cô nương.”

“Ừ?”

“Cô càng ngày càng hữu dụng với sư phụ ta.”

Thanh Dao hơi khựng.

Long Thanh quay. “Nói gì vậy?”

“Ta khen.”

“Vậy đúng.”

Cửu Ly: “...”

Thanh Dao bật cười.

Bách Dược Lâu có năm tầng, nhưng phiên đấu giá lớn chỉ dùng tầng ba và bốn. Tầng dưới vẫn mở khu đổi vật tự do, nơi người ta có thể đem dược liệu, đan dược hoặc vật phẩm tới trao đổi mà không cần qua đấu giá chính thức.

Tạ Trường Xuân đã tới trước.

Ông giữ một phòng nhỏ tầng bốn cho đoàn Thanh Vân, không phải phòng riêng sang trọng nhất nhưng đủ mười người. Khi Long Thanh bước vào, hắn lập tức nhìn chỗ ngồi.

Cửu Ly ngồi bên trái.

Thanh Dao ngồi bên phải vì Tạ Trường Xuân đã xếp sẵn nàng gần Thanh Vân để tiện trao đổi Huyết Tỏa sau hội.

Long Thanh không thấy gì.

Cửu Ly thì thấy ngay.

Nàng nhìn Tạ Trường Xuân.

“Tạ trưởng lão.”

“Gì?”

“Không có.”

Ông hoàn toàn không hiểu.

Thanh Dao càng không.

Long Thanh ngồi.

Cửu Ly rất tự nhiên ngồi sát hơn một chút.

Thanh Dao ngồi đúng khoảng cách bình thường, đặt quyển mục lục lên bàn.

Không tranh.

Cửu Ly nhìn.

Nguy hiểm.

Long Thanh mở danh sách.

Món một: Bách Niên Thanh Tủy Chi.

Không cần.

Món hai: Ngũ Văn Đan Lô.

Không cần.

Món ba: Hỏa Tâm Đan phương.

Không biết luyện.

Món bốn...

Hạt.

Hắn dừng.

Cửu Ly không cần nhìn cũng biết.

“Sư phụ thấy rồi?”

“Ừ.”

Thanh Dao cúi xem. “Dược chủng hỗn hợp loại ba. Hai trăm hạt. Tỷ lệ nảy sáu thành.”

“Giá?”

“Khởi điểm ba linh thạch.”

Long Thanh gật.

“Được.”

Cửu Ly hỏi: “Người mua?”

“Xem giá cuối.”

Tạ Trường Xuân đang nói chuyện với một chấp sự Thanh Vân nghe thấy, quay sang. “Ngươi có thể dùng tiền đoàn mua một ít giống phục vụ Vô Danh.”

Long Thanh lập tức lắc. “Trồng riêng.”

“Vô Danh thuộc Thanh Vân.”

“Rau ta bán cho tông môn.”

Tạ Trường Xuân nghĩ.

Đúng.

Nếu dùng tiền tông môn, sau này chuyện sản lượng, sở hữu và phân phối sẽ phức tạp.

“Vậy thôi.”

Long Thanh thích rõ từ đầu.

Phiên đấu giá bắt đầu không quá long trọng. Một nữ chấp sự Dược Vương Cốc đứng trên đài, tu vi Trúc Cơ đỉnh phong nhưng giọng được trận khuếch đại rõ toàn tầng.

Món đầu lên.

Linh dược trăm năm.

Giá từ hai mươi linh thạch lên bảy mươi.

Long Thanh nhìn.

“Đắt.”

Thanh Dao giải thích: “Loại này luyện đan chữa thần thức.”

“Cô cần?”

“Không.”

“Vậy thôi.”

Món thứ hai là đan lô.

Rất đẹp.

Thân đỏ đồng, khắc sáu vòng hỏa văn.

Người chủ trì nói có thể chịu Kim Đan hỏa mà không biến dạng, phù hợp đan sư trung cấp.

Cửu Ly hỏi: “Sư phụ thấy?”

“Đẹp.”

“Mua về nấu ăn?”

Long Thanh lập tức nhìn nàng.

“Không.”

“Ta tưởng người có thể.”

“Lò đan không phải nồi.”

Thanh Dao hơi cười. “Thực ra vẫn có thể nấu.”

Long Thanh quay sang.

“Thật?”

“Có thể, nhưng quá phí.”

Cửu Ly lập tức nói: “Diệp cô nương, đừng mở đường.”

Thanh Dao không hiểu sao mình lại bị nhắc.

Chiếc lò cuối cùng bán hơn bốn trăm linh thạch.

Long Thanh hoàn toàn từ bỏ ý tưởng.

“Bốn trăm mua nồi?”

Tạ Trường Xuân nhắm mắt.

“Không phải nồi.”

“Ta biết.”

“Vậy đừng gọi.”

“Được.”

Tới lô hạt, Long Thanh ngồi thẳng.

Chấp sự mở hộp.

Hai trăm hạt từ mười hai loại dược thảo cấp thấp đến trung bình. Vì là hỗn hợp và không bảo đảm đồng đều nên giá thấp hơn mua riêng.

Giá bắt đầu ba.

Long Thanh ra bốn.

Một người tầng dưới ra năm.

Hắn sáu.

Người kia bảy.

Long Thanh dừng.

Cửu Ly hỏi: “Không theo?”

“Giới hạn sáu.”

“Chỉ thêm một.”

“Không.”

Lô hạt bị người kia mua bảy linh thạch.

Cửu Ly nhìn hắn.

“Người tiếc?”

“Một chút.”

“Đệ tử trả thêm?”

“Không cần.”

“Vì?”

“Đã đặt giới hạn.”

Thanh Dao nhìn.

“Ngươi định giá thế nào?”

“Ta tính số hạt thực sự dùng được, giá ngoài chợ và loại ta cần.”

“Bảy vẫn không quá cao.”

“Nhưng có loại ta đã mua.”

Nàng gật.

Không đấu vì sĩ diện.

Không vì thêm một chút mà phá giới hạn.

Rất đơn giản.

Món sau không quan trọng với họ.

Long Thanh bắt đầu hơi chán.

Cửu Ly thì không.

Nàng quan sát phòng.

Bách Dược Lâu có hai mươi phòng riêng nhỏ quanh tầng bốn. Cửa dùng trận che, không nhìn được người nhưng có thể thấy số.

Phòng số ba: Kim Lô Thế Gia.

Số sáu: Hỏa Đan Môn.

Số tám: một thương hội.

Số mười ba: không ghi tên.

Số mười bảy: không ghi.

Cửu Ly nhớ.

Khi món Hỏa Tức Tàn Phiến xuất hiện, không khí thay đổi.

Chỉ một mảnh đá đen đỏ bằng bàn tay, được nói là khai quật từ một lò cổ. Bên trong có dấu một loại linh hỏa đã mất, nhưng không thể dùng trực tiếp. Giá trị chủ yếu nằm ở nghiên cứu.

Hỏa Đan Môn ra giá đầu tiên.

Kim Lô theo.

Dược Vương Cốc cũng.

Phòng mười ba im.

Mười bảy im.

Giá lên rất nhanh.

Một trăm.

Hai trăm.

Ba trăm.

Long Thanh nhìn một lúc rồi hỏi Thanh Dao: “Mảnh đá vậy làm gì?”

“Có thể phân tích tính chất linh hỏa.”

“Rồi tìm?”

“Có thể.”

“Không có tọa độ?”

“Không.”

“Vậy đắt.”

Nàng cười. “Đối với người không nghiên cứu hỏa.”

“Đúng.”

Cửu Ly lại chú ý một chuyện khác.

Mỗi lần giá sắp chốt cho Dược Vương Cốc, phòng mười ba mới thêm một mức.

Không quá cao.

Chỉ đủ kéo.

Hỏa Đan lại theo.

Kim Lô lại.

Người trong phòng mười ba giống không muốn thắng.

Chỉ muốn giá tăng.

Nàng nói nhỏ với Long Thanh.

“Phòng mười ba đang đẩy.”

“Đẩy giá?”

“Ừ.”

“Có thể họ muốn thật?”

“Có thể.”

Cửu Ly không kết luận.

Nhưng ghi.

Cuối cùng Hỏa Đan Môn mua Hỏa Tức Tàn Phiến với giá cao hơn dự kiến gần bốn thành.

Phòng mười ba không theo ở mức cuối.

Cửu Ly càng nghi.

Thanh Dao hỏi: “Có cần báo?”

“Tạ trưởng lão biết rồi.”

Tạ Trường Xuân ở phía trước nghe hết.

Ông chỉ gật.

Không có hành động.

Đấu giá đẩy giá nếu không thông đồng với người bán chưa chắc phạm quy. Có thể đơn giản là chiến thuật.

Đến giữa buổi, một nam tử trẻ áo trắng từ phòng Kim Lô Thế Gia tới gõ cửa Thanh Vân.

Hắn tên Công Tôn Vũ, một đan sư Kim Đan sơ kỳ, quen Tạ Trường Xuân và Thanh Dao.

Sau vài câu chào, hắn nhìn Thanh Dao.

“Diệp cô nương, bên ta vừa có một bản cổ phương Hồi Sinh Tán, có vài chỗ cần người Đan Y xem. Nếu cô rảnh, sang phòng bên một lát?”

Thanh Dao đang cầm danh sách hạt cho Long Thanh.

Nàng nhìn xuống.

“Ta đang xem dở.”

Công Tôn Vũ hơi bất ngờ.

“Không gấp.”

“Vậy sau hội.”

“Được.”

Hắn không dây dưa.

Chào rồi đi.

Cửu Ly nhìn Thanh Dao.

“Cô từ chối công tử Kim Lô để xem hạt?”

Thanh Dao đáp: “Hắn nói không gấp.”

“Còn hạt gấp?”

“Long đạo hữu đang chọn.”

Cửu Ly: “...”

Long Thanh thì nói: “Cô có thể đi.”

Thanh Dao lắc. “Ta đã hẹn sau.”

“Cũng được.”

Nàng tiếp tục chỉ: “Món số mười chín có Thanh Nguyên Tử, loại này hợp đất gần ao Vô Danh.”

Cửu Ly chống cằm.

Không tranh.

Không cố.

Không mời gọi.

Nhưng lại tự nhiên ngồi cạnh sư phụ nàng phân hạt.

Thật sự nguy hiểm hơn Mị Vô Song tương lai chưa xuất hiện rất nhiều — ít nhất trong cảm nhận hiện tại của Cửu Ly.

Nàng nghĩ xong lập tức dừng.

Mị Vô Song là ai?

Chưa biết.

Ý niệm kỳ lạ thoáng qua rồi mất.

Có lẽ chỉ linh cảm hồ ly.

Phiên đấu giá tiếp tục.

Tới món số ba mươi bảy, toàn tầng rõ ràng yên hơn.

Đan Vương Cổ Đồ được mang ra trong một hộp ngọc.

Không phải bản gốc ngay lập tức.

Người chủ trì trước tiên chiếu một hình ảnh sao.

Bản đồ cũ.

Vẽ trên da thú.

Mực gần phai.

Tuyến bắt đầu từ một nơi ký hiệu giống cổng bí cảnh, đi qua bảy điểm nhỏ rồi tới một vùng hình hồ sen, phía sau là ký hiệu lò đan.

Thanh Dao nghiêng người nhìn.

Tạ Trường Xuân cũng.

Hỏa Đan Môn phòng sáu lập tức mở trận quan sát.

Kim Lô số ba cũng.

Phòng mười ba không động.

Phòng mười bảy vẫn im.

Người chủ trì nói: “Bản đồ được thu từ di vật của tán tu Lý Hà, từng vào Linh Dược Bí Cảnh mười ba năm trước. Không xác nhận người này đã tới điểm cuối. Dòng chữ bên cạnh chỉ còn hai chữ đọc được: ‘Đan... phủ’. Vì vậy người gửi bán gọi Đan Vương Cổ Đồ. Bách Dược Lâu không cam kết có truyền thừa.”

Cách nói rất rõ.

Không lừa.

Long Thanh thích.

Giá hai trăm.

Dược Vương Cốc ra.

Hỏa Đan Môn hai trăm hai mươi.

Kim Lô hai trăm năm mươi.

Giá leo.

Long Thanh nhìn bản đồ.

Không hiểu cổ văn.

Nhưng tuyến đường làm hắn hơi lạ.

Hắn lấy bản đồ Thanh Dược Thành cũ ra, không phải để so địa hình mà nhìn cách người ta vẽ đường.

Cửu Ly hỏi: “Sư phụ thấy gì?”

“Các điểm này.”

“Gì?”

“Cách đều.”

Thanh Dao nhìn.

Quả thật.

Không hoàn toàn đều, nhưng khoảng cách khá tương tự.

Long Thanh chỉ từng điểm. “Có nước ở đây?”

Thanh Dao nhìn ký hiệu. “Có thể là suối.”

“Cái này?”

“Bãi đá.”

“Cái này?”

“Rừng thấp.”

Long Thanh cau. “Giống chỗ nghỉ.”

Tạ Trường Xuân quay.

“Ý?”

“Bản đồ kho báu bình thường sẽ đánh dấu nguy hiểm hoặc hướng. Cái này đánh bảy điểm gần như từng chặng.”

Cửu Ly hiểu trước. “Tuyến vận chuyển.”

“Có thể.”

Thanh Dao nhìn kỹ.

“Nếu một Đan Vương có dược viên sâu trong bí cảnh, phải vận dược liệu.”

Tạ Trường Xuân lập tức nghĩ.

“Vậy ký hiệu hồ sen chưa chắc chỉ địa hình.”

Thanh Dao nhìn biểu tượng.

Một hồ tròn.

Giữa có hoa sen.

Nàng nói rất chậm: “Có một loại linh hỏa cổ thường được ghi bằng liên văn.”

Tạ hỏi: “Loại nào?”

“Thanh Liên hệ.”

Không nói tên cụ thể vì chưa biết.

Nhưng đủ.

Linh hỏa.

Đan phủ.

Dược viên.

Ba thứ bắt đầu nối.

Giá trên đấu trường đã lên sáu trăm.

Phòng mười ba lúc này mới ra một lần.

Sáu trăm năm mươi.

Cửu Ly lập tức nhìn.

“Lại.”

Dược Vương Cốc bảy trăm.

Mười ba bảy trăm năm mươi.

Hỏa Đan Môn tám trăm.

Kim Lô dừng.

Dược Vương tám trăm năm mươi.

Phòng mười ba chín trăm.

Long Thanh nói: “Họ lại đẩy.”

Cửu Ly gật.

“Có vẻ.”

Thanh Dao hỏi: “Nếu muốn đẩy, tại sao món này?”

“Có thể muốn Dược Vương Cốc trả nhiều.”

“Hoặc muốn xem giới hạn họ sẵn sàng trả.”

Cửu Ly nói.

Tạ Trường Xuân càng nghi.

Dược Vương Cốc cuối cùng ra một nghìn.

Phòng mười ba im.

Hỏa Đan Môn thêm một nghìn năm mươi.

Dược Vương một nghìn một.

Hỏa Đan dừng.

Chốt.

Bản gốc thuộc Dược Vương Cốc.

Long Thanh thở.

“Một tấm bản đồ hơn nghìn linh thạch.”

Tạ nói: “Nếu thật, rất rẻ.”

“Nếu giả?”

“Rất đắt.”

“Đúng.”

Ngay sau đó người chủ trì công bố một điều đã được Dược Vương Cốc thỏa thuận trước với bên bán: vì Linh Dược Bí Cảnh thuộc quản lý chung và Cổ Đồ có thể liên quan khu vực chưa khai phá, các thế lực được phê duyệt vào bí cảnh có thể mua bản sao không chuyển nhượng với giá năm mươi linh thạch mỗi bản. Bản gốc thuộc Dược Vương Cốc để nghiên cứu chất liệu và cổ văn.

Tạ Trường Xuân lập tức nói: “Thanh Vân lấy.”

Long Thanh hỏi: “Năm mươi?”

“Tiền đoàn.”

“Vậy lấy.”

Cửu Ly bật cười.

Rõ ràng nhất quán.

Từ giây đó, Thanh Vân chính thức có quyền tiếp cận tuyến cổ đồ.

Phòng mười ba không mua bản sao ngay.

Điều này càng lạ.

Nếu thật sự muốn bản đồ, năm mươi linh thạch quá rẻ so với chín trăm họ từng ra.

Cửu Ly nói: “Họ không muốn bản đồ.”

Tạ gật.

“Muốn người mua.”

“Hoặc muốn giá.”

“Ừ.”

Phòng mười bảy thì từ đầu tới cuối không ra giá nhưng ngay sau khi Dược Vương Cốc chốt, một tia pháp khí rất nhẹ lướt qua các phòng đã tham gia.

Cửu Ly cảm nhận được.

“Ghi.”

Long Thanh hỏi: “Người?”

“Có pháp khí thăm số phòng.”

“Giống Trần Tước?”

“Có thể cùng tuyến.”

Không hành động.

Chỉ ghi.

Phiên đấu giá tiếp tục.

Sau cổ đồ, vài món khác làm không khí giảm.

Long Thanh đã định đứng lên đi sớm thì người chủ trì nói:

“Món số bốn mươi ba. Ba mươi bảy hạt linh dược thu cùng một hòm di vật cổ. Qua ba lần kiểm tra, ba mươi ba hạt xác định mất hoạt tính, bốn hạt không xác định hoàn chỉnh. Không biết giống. Không bảo đảm nảy. Giá khởi điểm mười linh thạch.”

Long Thanh ngồi lại.

Cửu Ly lập tức nhìn.

“Sư phụ.”

“Ta nghe.”

“Đừng nói người muốn.”

“Hệ thống chưa kiểm tra.”

Thanh Dao cũng cười.

Hộp được mở.

Ba mươi bảy hạt.

Phần lớn khô.

Một số gần như hóa đá.

Hệ thống hiện khi vật phẩm nằm trong phạm vi đủ gần:

Phát hiện 37 mẫu.

Mất hoạt tính: 34.

Hoạt tính cực thấp: 1.

Dấu hiệu cấu trúc cổ không hoàn chỉnh: 2.

Long Thanh khựng.

Thông tin người đấu giá nói ba mươi ba chết, bốn không rõ.

Hệ thống nói ba mươi bốn chết.

Một sống yếu.

Hai cổ.

Vẫn đáng.

Nhưng mười linh thạch hơi cao.

Không ai ra.

Đan sư không thích mua hạt chết.

Linh thực sư nếu cần cũng không chắc hồi được.

Người chủ trì đợi.

“Có đạo hữu ra mười?”

Long Thanh nâng thẻ.

“Mười.”

Cả phòng không chấn động.

Chỉ vài người nhìn số phòng Thanh Vân.

Một người tầng dưới ra mười một.

Long Thanh nhìn Cửu Ly.

Nàng hỏi: “Giới hạn?”

“Mười lăm.”

Người kia mười hai.

Long Thanh mười ba.

Mười bốn.

Hắn mười lăm.

Người kia dừng.

Chốt.

Long Thanh mua.

Cửu Ly thở dài.

“Người khác mua linh hỏa, sư phụ mua hạt chết.”

“Có một hạt chưa chết.”

Thanh Dao lập tức quay. “Ngươi biết?”

Long Thanh khựng.

Lỡ nói.

Cửu Ly cười.

“Hệ thống.”

Thanh Dao hiểu.

Không hỏi.

“Nếu sống thì mười lăm không quá.”

“Ta cũng nghĩ.”

Long Thanh rất hài lòng.

Một lúc sau hộp được giao tới phòng.

Thanh Dao không chạm ngay.

Long Thanh cầm hạt có sinh cơ cực thấp.

Bề ngoài đen.

Dài.

Có một vết trắng nhỏ.

Hệ thống:

Sinh cơ cực thấp. Khuyến nghị môi trường dưỡng ổn định. Không khuyến nghị kích phát mạnh.

Hắn bỏ riêng.

Hai hạt cổ thì chưa xác định.

Một có vân vòng.

Một gần như tròn.

Cửu Ly nhìn.

“Có liên quan cổ đồ?”

“Không biết.”

Thanh Dao nói: “Nếu cùng hòm di vật, có khả năng.”

Tạ Trường Xuân lập tức yêu cầu ghi nguồn.

Không phải để chiếm.

Mà để sau vào bí cảnh biết có liên hệ không.

Long Thanh đồng ý.

Phiên đấu giá kết thúc gần chiều.

Đoàn Thanh Vân nhận bản sao Đan Vương Cổ Đồ sau khi ký cam kết không bán lại trước khi bí cảnh kết thúc.

Long Thanh cất hạt.

Cửu Ly thì đã ghi sáu phòng đáng chú ý.

Thanh Dao có thêm một bản danh sách dược liệu.

Mọi người rời Bách Dược Lâu.

Ngoài đường đông.

Cửu Ly vừa bước ba con phố đã nhận ra.

“Có đuôi.”

Long Thanh không quay.

“Bao nhiêu?”

“Hai nhóm.”

“Từ đấu giá?”

“Ừ.”

“Nhắm ai?”

“Chưa chắc. Một nhóm theo hướng Thanh Vân, một nhóm theo Hỏa Đan.”

Thanh Dao hỏi nhỏ: “Có cần đổi đường?”

Cửu Ly gật.

“Có.”

Nàng không truy.

Không thử bắt.

Chỉ dẫn đoàn đi qua một khu thương hội đông, đổi từ đường chính sang cầu Thanh Khê rồi quay về Thanh Trúc Viện bằng cổng đông.

Một nhóm mất.

Nhóm còn lại cũng dừng.

Tạ Trường Xuân gửi tin cho người Thanh Vân.

“Không hành động?”

Cửu Ly lắc.

“Không cần.”

Long Thanh gật.

“Đúng.”

Nàng nhìn sư phụ.

“Đệ tử bây giờ khá ngoan.”

“Ừ.”

“Có thưởng?”

“Gì?”

“Ngày mai không rửa bát?”

“Không.”

Cửu Ly xì.

Thanh Dao bật cười.

Về tới Thanh Trúc Viện, Long Thanh đặt hộp ba mươi bảy hạt lên bàn.

Thanh Dao ngồi đối diện.

Cửu Ly bên cạnh.

Tạ Trường Xuân mang cổ đồ vào phòng trong cùng người Huyền Cơ nghiên cứu.

Ba người còn lại bắt đầu xem hạt.

Một hạt sống cực yếu.

Hai hạt cổ chưa rõ.

Long Thanh lấy đất Vô Danh.

Không gieo ngay.

Chỉ bảo quản.

Thanh Dao hỏi: “Không thử?”

“Chờ về.”

“Vì sao?”

“Ở đây vài ngày nữa lại di chuyển.”

Nàng gật.

“Đúng.”

Cửu Ly nhìn hai người lại đồng ý.

Nàng thở dài.

“Ta bắt đầu thấy mình hơi thừa ở chuyện trồng cây.”

Long Thanh quay. “Cô phụ trách khác.”

“Gì?”

“Nhìn người.”

Nàng khựng.

Hắn nói rất tự nhiên: “Thanh Dao biết thuốc. Cô biết người. Ta trồng.”

Ba vai trò.

Không ai thay ai.

Cửu Ly bỗng cảm giác nhẹ hẳn.

“Được.”

Thanh Dao cũng nhìn Long Thanh.

Hắn không cố xếp vai trò lớn lao.

Nhưng cách hắn nói lại khiến nàng vô thức hình dung Vô Danh Phong tương lai.

Một người nhìn người.

Một người nhìn sinh mệnh.

Một người trồng.

Rất kỳ.

Nhưng không khó chịu.

Tối đó, cổ đồ được trải trên bàn.

Tạ Trường Xuân gọi cả ba.

Một đệ tử Huyền Cơ đã đánh dấu tuyến.

“Long Thanh nói đúng một phần.”

Hắn nhìn.

“Gì?”

“Bảy điểm có thể là trạm nghỉ hoặc điểm chuyển dược.”

“Có nước?”

“Bốn có nguồn nước. Hai có đất bằng. Một nằm cạnh vùng ghi dược thú.”

Thanh Dao nhìn hồ sen.

“Còn đây?”

Người Huyền Cơ nói: “Không xác định.”

Cửu Ly hỏi: “Linh hỏa?”

“Có thể.”

Tạ Trường Xuân chỉ ký hiệu lò.

“Điểm cuối lại nằm dưới một vùng không được đánh dấu trong bản đồ hiện tại của bí cảnh.”

“Vì chưa khai phá?”

“Hoặc địa hình thay.”

Long Thanh hỏi: “Bao giờ vào?”

“Sau Thanh Dược Hội. Khoảng ba ngày.”

Hắn im.

Lại phải đi bí cảnh.

Cửu Ly nhìn vẻ mặt.

“Sư phụ không muốn?”

“Ta muốn về trồng hạt.”

Thanh Dao bật cười.

Tạ Trường Xuân nói: “Nếu cổ đồ có dược viên, ngươi có thể lấy giống.”

Long Thanh lập tức nhìn ông.

“Thật?”

Cửu Ly che mặt.

Thanh Dao cười rõ hơn.

Tạ Trường Xuân cuối cùng đã tìm ra phương pháp thuyết phục Long Thanh vào bí cảnh nhanh hơn nói truyền thừa.

“Có thể.”

Long Thanh suy nghĩ nghiêm túc.

“Vậy đi.”

Cửu Ly thở dài.

“Ta biết ngay.”

Tạ Trường Xuân cười.

Nhưng không ai biết lúc họ quyết định theo cổ đồ vào Linh Dược Bí Cảnh, một nhóm khác cũng đã nhận được bản sao theo cách không công khai.

Trong phòng số mười bảy của Bách Dược Lâu, một người áo xám đang đặt bản vẽ tuyến lên bàn.

Không có con dấu Dược Vương Cốc.

Không phải bản mua.

Là bản được ghi bằng pháp khí trong lúc đấu giá.

Người đối diện hỏi:

“Điểm cuối?”

“Chưa chắc.”

“Linh hỏa?”

“Có khả năng.”

“Còn cổ bia?”

“Không có trên bản.”

Người kia im.

Sau đó nói:

“Đi.”

“Cùng đoàn Dược Vương?”

“Không.”

“Vậy?”

“Đi trước khi họ tới điểm cuối.”

“Lấy linh hỏa?”

Một khoảng yên.

“Không.”

Người áo xám đáp.

“Lấy thứ nằm dưới lò.”

Ngoài cửa sổ, Thanh Dược Thành vẫn sáng.

Không ai trong đoàn Thanh Vân nghe được.

Long Thanh lúc ấy đang cất ba mươi bảy hạt giống vào túi, còn rất hài lòng vì hôm nay không mua thứ gì quá đắt.

Hắn hoàn toàn không biết tấm Đan Vương Cổ Đồ vừa mua bản sao...

đã mở một con đường dẫn thẳng tới một nơi không chỉ có dược liệu.

Ở cuối con đường ấy có một lò đan cổ.

Một ngọn lửa đã sống rất lâu.

Và dưới nền lò...

có thứ mang biểu tượng mà Tô Cửu Ly sẽ nhận ra ngay khi nhìn thấy.

Mặt trời đen.

Chín sợi xích.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 65TTS · DƯỢC LIỆU ĐẤU GIÁTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...