Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 130: NGƯỜI TRONG LONG CUNG ĐANG BÁN ĐƯỜNG
Rời Long Linh Trạch không có nghi thức lớn. Huyền Giáp không tiễn tới cửa ngoài vì bốn trong bảy lớp cưỡng khế sẽ siết nếu nó đi quá phạm vi. Nó chỉ nằm cạnh bếp, mai đã được Thanh Dao thay thuốc mới, nhìn năm người thu đồ. Long Thanh để lại phần Hải Tâm Tảo còn chưa nấu hết cùng một túi dược thường dùng cho vết viêm ngoài. Huyền Giáp nhìn túi. “Đây là nợ?” “Không.” “Lần sau ngươi có đòi ta mở cửa?” “Nếu cần sẽ hỏi.” “Nếu ta không mở?” “Tìm cách khác.” Lão quy im một lúc rồi hừ. “Phiền.” Vô Song cười. “Lão thích sư phụ rồi.” Huyền Giáp lập tức gầm: “Ta không thích!” Long Thanh đang buộc túi nói: “Biết.” Câu đáp quá nhanh khiến lão quy càng bực. Tuyết Ly đứng cạnh không khỏi cong môi. Trước khi đi, nàng tới trước Huyền Giáp, không dùng long uy, không đặt tay lên mai, chỉ hỏi: “Nếu chúng ta tìm được cách tháo từng lớp xích an toàn, ngươi có muốn thử không?” Huyền Giáp không đáp ngay. Một lúc sau mới nói: “Có.” “Nếu có rủi ro?” “Ta tự chọn.” “Được.” “Đừng quyết thay.” “Ta nhớ.” Đây là lời hứa duy nhất giữa họ. Không khế. Không thệ. Nhưng Tuyết Ly lại thấy nó nặng hơn rất nhiều khế văn.
Tần Hải Nương vẫn chờ ngoài Long Cốt Hải đúng cam kết. Khi tiểu chu ra khỏi cửa đá và cánh cửa biến mất sau lớp méo nước, Lam Bối Hải Tê đang nổi gần Thanh Sa lập tức bơi một vòng quanh thuyền nhỏ. Thanh Dao đưa tay lên, nó phát tiếng trầm rồi quay lại. Tuyết Ly nhìn nó lâu hơn trước. Sợi cộng minh ngắn mở cửa hôm qua đã tan hoàn toàn, không để lại bất cứ dấu nào. Hải Tê vẫn là nó. Nàng vẫn là nàng. Không ai mất thứ gì, nhưng họ đã cùng mở một cánh cửa mà một bên không thể mở một mình. Ý niệm này bám trong đầu nàng suốt lúc lên Thanh Sa. Tuy nhiên, chưa kịp suy sâu, Tần Hải Nương đã kéo Vô Song sang một bên. “Trong lúc các vị dưới đó có thuyền đi qua.” “Loại?” “Thương thuyền nhỏ, nhưng không mang hàng.” “Cờ?” “Không.” “Tới gần?” “Không quá hai dặm.” “Dừng?” “Khoảng nửa khắc, sau đó đi.” Vô Song mắt lập tức đổi. “Quan sát.” Tần Hải Nương gật. “Ta nghĩ vậy. Nó dùng màn nước che thân, loại thương hội hay dùng để tránh Hải thú.” Cửu Ly nghe được, hỏi: “Có dấu Long?” “Không thấy.” Tuyết Ly nói: “Nếu Long Cung muốn theo, họ có thể dùng thuyền thương.” Vô Song đáp: “Có thể. Nhưng cũng có thể người mua tin.”
Nàng xuống boong sau, kiểm mặt nước và các điểm Hải Tê phản ứng. Không còn khí tức rõ, nhưng một Ảnh Châm nhỏ thả vào dòng nước bắt được tàn dư của Hải Mặc Trận, loại trận che được nhiều thương hội Thương Lan sử dụng. “Không phải chiến thuyền.” Vô Song kết luận. “Có vẻ chỉ muốn biết chúng ta vào được không.” Cửu Ly hỏi: “Hải Môn Khách?” “Có thể. Họ từng nói xem chúng ta tìm được cửa không.” “Nếu là họ thì không lạ.” “Nhưng không nên mặc định.” Long Thanh lúc này vừa uống thuốc say sóng vừa hỏi: “Nếu người ta chỉ nhìn, kệ?” “Tạm thời.” Cửu Ly nói. “Nhưng từ giờ hành trình đã thành hàng hóa.” Tuyết Ly lạnh giọng: “Ta ghét thương nhân bán người.” Long Thanh đáp: “Họ bán tin.” “Tin về người.” “Ừ.” “Khác gì?” “Khác chút. Nhưng vẫn khó chịu.” Vô Song cười. “Sư phụ phân rất đều.”
Đường về thuận hơn vì triều đã đổi. Tuyết Ly không cần dùng Long lực nhiều, chỉ hỗ trợ Tần Hải Nương đọc dòng hai lần. Long Thanh vẫn say sóng nhưng nhẹ hơn. Cửu Ly tiếp tục khoác tay hắn khi thuyền rung. Ngao Tuyết Ly nhìn một lần, hàn khí trong người động rồi dừng ngay trước khi ra ngoài. Nàng đã học nhận biết. Vô Song đứng gần thấy nhưng không chọc, chỉ cong môi. Tuyết Ly lạnh mắt. “Ngươi lại nghĩ.” “Ta không nói.” “Mắt ngươi nói.” “Câu này giờ thật sự thuộc Vô Danh.” Cửu Ly bật cười. Thanh Dao đang ghi lại tình trạng long mạch, nói: “Nếu cô giữ được dao động như vừa rồi, tối có thể thử hai vòng.” Tuyết Ly lập tức chuyển chú ý. “Ba.” “Hai.” “Ta đã ba trước khi đi.” “Sau hai ngày trong trạch mệt hơn.” “Hai rưỡi.” “Không có nửa vòng.” Vô Song nói: “Nhị sư tỷ thắng.” Long Thanh ngồi dựa cột thuyền thở dài: “Các cô nói nhỏ chút. Ta chóng mặt.” Cả bốn nữ tử đồng thời im vài nhịp. Tần Hải Nương ở đầu thuyền cười lớn.
Khi Thanh Sa cập Thương Lan vào cuối chiều, nhóm không trở về khách viện cũ ngay. Vô Song đề nghị đổi nơi ở để kiểm phản ứng mạng tin. Họ thuê một viện nhỏ trong khu dược thương, dùng tên đoàn Thanh Vân mua Hải Linh Tủy như công khai. Cửu Ly còn cố ý đi qua chợ hỏi giá thương thuyền xuống Nam Hoang. Long Thanh thật sự hỏi giá cá khô cho chuyến dài, khiến tin giả càng tự nhiên. Tuyết Ly ban đầu thấy việc này rất vòng vèo. “Nếu muốn biết Hải Thất ở đâu, tìm thẳng Thương Lan Thương Hội.” Vô Song lắc. “Họ không đưa.” “Dùng thân phận ta.” “Vậy ngày mai toàn thành biết Ngao Tuyết Ly điện hạ tới điều tra đường bán tin.” Cửu Ly thêm: “Và Hải Thất biến mất trước tối.” Tuyết Ly hiểu nhưng không thích. “Vậy làm gì?” “Cho người bán nghĩ chúng ta chỉ là khách muốn mua thêm.” Vô Song lấy một thẻ chợ tin cũ. “Ta sẽ mua Hộ Long Ấn đời cũ.” Thanh Dao hỏi: “Không phải chúng ta đã có bản?” “Chúng ta không cần tài liệu. Chúng ta cần xem ai dám bán.” Long Thanh gật. “Mua người bán.” Vô Song sửa: “Tìm người bán.” “Ý đó.”
Tin được tung qua ba lớp. Không nhắc Ngao Tuyết Ly. Chỉ nói một khách từ Đông Huyền muốn mua bản so sánh Hộ Long Ấn trước và sau cải biên, giá tốt, không hỏi nguồn. Đây là loại dữ liệu quá chuyên để người ngoài bình thường có. Nếu chợ tin thật sự có tuyến từ Long Cung, nó sẽ phản. Quả nhiên chưa tới nửa ngày, một trung gian gửi hẹn qua cửa hàng hải đồ. Địa điểm không phải nơi bí mật đáng sợ mà là một kho trà cũ phía tây thành. Vô Song không cho cả nhóm đi. Nàng muốn đi một mình, Cửu Ly phản đối. Cuối cùng hai người cùng đi, Tuyết Ly ở gần nhưng không lộ, Thanh Dao và Long Thanh chờ tại quán ăn cách đó hai phố. Long Thanh hỏi tại sao mình phải chờ quán ăn. Vô Song nói: “Vì sư phụ ngồi quán tự nhiên nhất.” Hắn không thể phản bác.
Người trung gian là một ông lão tóc bạc tên Tề Lão Tam, tu vi chỉ Trúc Cơ hậu kỳ, tay đầy vết chai của người từng đi biển. Hắn không giống mật thám, càng không có vẻ biết Long Cung sâu. Vô Song vào thẳng vấn đề. “Có bản Hộ Long?” “Có đoạn.” “Đời nào?” “Ba đời sửa.” “Nguồn?” “Không hỏi.” “Giá?” “Năm mươi linh trung phẩm một đoạn, một trăm hai mươi cả ba.” Cửu Ly giả làm người kiểm tài liệu, chỉ cần lướt bản mẫu đã nhận ra một phần thật sự trùng bia cổ, một phần khác là tài liệu hiện đại Long Cung. Vô Song hỏi: “Có Ngự Long Quyền?” Tề Lão Tam mắt rất nhỏ động. “Món đó khác giá.” Đây chính là thứ họ cần. “Bao nhiêu?” “Hai trăm.” “Quá cao.” “Không ai ngoài biển bán.” “Ngươi đang bán.” “Ta chỉ chuyển.” “Từ ai?” “Không biết.” Vô Song cười. “Ngươi muốn ta tin ngươi trả hai trăm cho một người không biết?” “Ta biết mã.” “Mã gì?” Lão không đáp. Cửu Ly đặt lên bàn một túi nhỏ đúng mười linh như tiền mở lời. “Hải Thất?” Lão Tam ngón tay dừng đúng một nhịp.
Đủ.
Vô Song không ép. “Ta không cần tên. Ta cần tuyến.” Tề Lão Tam nhìn hai nữ tử, rõ ràng nhận ra họ biết nhiều hơn khách bình thường. “Hải Thất không phải người.” “Ta biết.” “Vậy cô hỏi làm gì?” “Muốn xem ngươi nói thật.” Lão hừ. “Bảy trạm ở Thương Lan. Hải Thất là trạm số bảy.” Cửu Ly hỏi: “Ai quản?” “Đổi.” “Hàng từ đâu?” “Nhiều nơi.” “Long Cung?” “Có.” “Ai?” “Ta không biết tên.” “Mã nguồn?” Lão Tam im. Vô Song đặt thêm một túi. “Chúng ta mua ba giao dịch gần nhất liên quan Hộ Long.” “Không bán.” “Vì?” “Khách nguồn có quy tắc.” “Ba trăm.” “Không.” “Bốn.” “Không.” Cửu Ly nói: “Năm trăm và chúng ta không hỏi danh tính ngươi.” Lão nhìn nàng. “Các cô mua đường lớn.” Vô Song cười: “Tin đáng giá hơn.” Cuối cùng hai bên chốt một mức khiến Long Thanh nếu nghe chắc đau lòng: sáu trăm linh trung phẩm, đổi lấy thời gian, mã nguồn, mã người mua và phương thức chuyển của ba gói gần nhất; không có tên thật.
Tề Lão Tam không mang sổ giấy. Hắn dẫn họ tới một kho nhỏ dưới nền nhà, mở bằng ba khóa khác nhau. Bên trong không có báu vật, chỉ hàng chục mảnh ngọc giản được mã hóa. Hải Thất đúng là một vị trí trong mạng, không phải một người. Trạm nhận dữ liệu từ Hải Nhất đến Hải Lục rồi đóng lớp cuối để bán ra ngoài, nhờ vậy mỗi trung gian chỉ biết một phần. Vô Song nhìn cấu trúc, phải thừa nhận chuyên nghiệp. “Giống Huyết Ảnh nhưng thiên thương mại.” Lão Tam nói: “Huyết Ảnh bán mạng. Bọn ta bán đường.” Câu này khiến Vô Song nhớ Đỗ Tam, nhưng không nói.
Ba giao dịch gần nhất được mở.
Gói thứ nhất cách đây bảy tháng: “Hộ Long Ấn – vòng ngoài – phương pháp che huyết.” Nguồn: Nội Hải Ngũ. Người mua: một Đan – Trận thế gia biển.
Gói thứ hai cách đây ba tháng: “Long Chủ Ấn – lịch sử cấm lưu – Long Linh Trạch tuyến một.” Nguồn: Nội Hải Tam. Người mua: mã Hắc Nhật Cửu, không cần giải cũng khiến Cửu Ly và Vô Song lạnh mắt. Mặt trời đen, chín xích. Táng Đạo.
Gói thứ ba mới nhất, cách đây chưa đầy hai mươi ngày.
Vô Song đọc xong không nói ngay.
Cửu Ly sắc mặt lạnh.
Nội dung ghi:
“Ngao Tuyết Ly – Đông Huyền. Long Tỏa bất ổn. Vòng ngoài nứt. Mất tín hiệu định vị một lần. Có dấu ngoại lực hoặc cộng minh huyết cao cấp can thiệp. Khả năng lưu tại khu Thanh Vân.”
Nguồn: NỘI HẢI TAM.
Ngày giao dịch...
chính là sau đêm Long Tỏa trên người Tuyết Ly bị kích và nhóm cắt truy dấu.
Vô Song hỏi rất chậm: “Người mua?” Tề Lão Tam chỉ ba dòng.
Một: Hắc Nhật Cửu.
Hai: Thương Lan Nội Tuyến, người mua tin hoàng tộc để bán tiếp.
Ba: một mã bằng Long văn chính thống: HẢI VỆ – BÍNH.
Cửu Ly cau. “Ba bên cùng mua?” “Gói được sao ba.” Lão Tam đáp. “Nguồn không độc quyền.” “Nghĩa là người trong Long Cung bán tình trạng điện hạ cho cả Táng Đạo lẫn mạng thương tin?” Vô Song hỏi. Lão Tam nhún. “Ta không biết ai là điện hạ. Ta chỉ thấy mã.” “Nguồn Nội Hải Tam là gì?” “Tuyến từ sâu trong Vô Tận Hải.” “Cấp nào?” “Đủ để dùng Long Vệ Truyền Phù thật.” Lão lấy một bản ghi giao nhận. Trên đó có dấu xác thực Long Cung, không phải giả thô. Tuyết Ly không ở phòng nhưng Cửu Ly chỉ nhìn đã biết chuyện nghiêm trọng hơn. Long Vệ Truyền Phù không phải ai cũng cầm.
Vô Song không lập tức suy thành Ngao Huyền Sách. Trái lại, nàng nói: “Có thể phù bị sao, mượn, đánh cắp hoặc dùng qua người trung gian.” Cửu Ly gật. “Huyền Sách từng chủ động giao long bàn cho Thanh Vân niêm phong. Không hợp hành vi người đang bán vị trí, nhưng không loại trừ thuộc hạ.” Tề Lão Tam nghe tên Huyền Sách, mắt thay đổi. “Ta không muốn biết thêm.” Vô Song đáp: “Ngươi đã biết đủ để bán sáu trăm.” Lão cười khan. “Đó là lý do ta sống tới già: biết lúc nào ngừng.”
Cửu Ly hỏi thêm một điều: “Nguồn Nội Hải Tam bán đường của Ngao Tuyết Ly bao nhiêu lần?” Lão kiểm. “Ba.” “Trước Hàn Nguyệt Sơn?” “Một gói nói điện hạ rời hải vực. Một gói nói khả năng tới Đông Huyền. Gói này mới nhất.” “Nghĩa là người đó theo dõi nàng từ lúc bỏ Long Cung.” “Có vẻ.” Vô Song hỏi: “Người mua Long văn HẢI VỆ – BÍNH là ai?” “Không biết. Có thể Long Vệ thật muốn mua ngược tin đã bị lộ. Có thể nội gián khác.” “Đúng.” Cửu Ly không gộp. “Không phải tất cả người mua đều kẻ địch. Có người có thể đang truy tuyến rò rỉ.”
Sau khi sao dữ liệu và trả tiền, hai người rời kho bằng hai cửa khác nhau. Vô Song không bắt Tề Lão Tam. Không uy hiếp. Tuyết Ly đợi ở ngõ phía bắc, vừa thấy nét mặt họ đã biết có chuyện. “Nói.” Cửu Ly đưa ngọc giản. Nàng đọc rất nhanh. Tới dòng Ngao Tuyết Ly – Đông Huyền, Băng Long khí quanh nàng tăng rõ. “Nội Hải Tam.” “Ừ.” “Long Vệ phù thật.” “Ừ.” “Bán cho Táng Đạo.” “Một trong người mua.” “Ta sẽ bắt lão kia.” Vô Song chặn ngay. “Không.” Tuyết Ly lạnh mắt. “Hắn bán vị trí của ta.” “Hắn không biết cô là ai, hoặc nói không biết. Hơn nữa bắt hắn chỉ làm Hải Thất đóng.” “Ép hắn nói nguồn.” “Hắn không có tên.” “Thần hồn?” Vô Song mắt lạnh hơn. “Cô vừa đi Long Linh Trạch về.” Chỉ một câu. Tuyết Ly dừng. Dùng cưỡng hồn để tìm người bán dữ liệu ngay sau khi học về quyền từ chối — quá rõ sự mâu thuẫn. Nàng hít sâu, thu long khí. “Được. Không cưỡng hồn.” Cửu Ly nói: “Chúng ta dùng tuyến.”
Họ trở lại quán ăn nơi Long Thanh và Thanh Dao chờ. Long Thanh đang ăn bát mì thứ hai, vẻ mặt đã chứng minh phương án “ngồi quán tự nhiên nhất” rất đúng. Thanh Dao nghe toàn bộ trước. Nàng hỏi: “Nguồn bán tin biết Long Tỏa nứt. Thông tin này có bao nhiêu người ở Long Cung biết?” Tuyết Ly suy nghĩ. “Người giữ ấn chắc chắn. Người theo dõi long bàn. Một số Ngự Long Viện. Long Vệ được giao tìm ta có thể nhận báo cáo nhưng không phải chi tiết toàn bộ.” “Huyền Sách?” “Có thể biết bất ổn, nhưng hắn tỏ ra bất ngờ khi thấy Ngự Long Quyền cao hơn hồ sơ.” Vô Song nói: “Phản ứng của hắn có vẻ thật, nhưng không đủ chứng minh.” Cửu Ly hỏi: “Nội Hải Tam có thể là chính người cầm quyền chủ Long Tỏa?” “Có khả năng rất cao.” Tuyết Ly đáp. “Bởi người đó biết thời điểm vết rạn và mất định vị.” Thanh Dao nói: “Hoặc người xem báo cáo từ pháp khí chủ.” “Đúng.”
Long Thanh nghe từ đầu tới cuối, ăn xong mới hỏi: “Tức có người bán đường cô đi?” “Ừ.” Tuyết Ly lạnh giọng. “Và bán tình trạng khóa.” “Ừ.” “Các cô muốn tìm người đó?” “Đúng.” “Nếu người ta bán đường của cô...” hắn đặt đũa xuống, “...sao không đổi đường mà để họ mua nhầm?”
Vô Song và Cửu Ly cùng im một nhịp.
Sau đó cả hai nhìn nhau.
Vô Song cười trước.
“Sư phụ.”
“Gì?”
“Lần này rất hữu dụng.”
Long Thanh cau. “Lần khác không?”
Cửu Ly cười. “Ý Tam sư muội là dùng mạng Hải Thất tung đường giả.”
Tuyết Ly hiểu ngay. “Nếu Nội Hải Tam đang theo tin, hắn sẽ phản ứng.”
“Đúng.” Vô Song nói. “Chúng ta không cần biết tên ngay. Chỉ cần buộc hắn dùng quyền gì đó để kiểm.”
Thanh Dao lập tức hỏi: “Có nguy hiểm cho Long Tỏa?”
“Ta sẽ không dùng tin buộc nàng vận lực.” Vô Song đáp. “Chỉ nói hành trình giả.”
Cửu Ly thêm: “Tin rằng Ngao Tuyết Ly rời Thương Lan đi Nam Hoang sau ba ngày.”
Tuyết Ly hỏi: “Tại sao Nam Hoang?”
“Xa Long Cung, hợp với tin giả chúng ta đã tung khi vào thành.”
“Và không trùng đường Thanh Vân.” Vô Song nói. “Nếu sau đó Long Tỏa có truy vị trí, chứng minh nguồn bán tin và đầu cầm khóa có liên hệ trực tiếp hoặc gián tiếp.”
Thanh Dao vẫn cảnh giác. “Nếu họ kích mạnh?”
“Ta có thể chịu một lần.” Tuyết Ly nói.
Thanh Dao nhìn.
“Một lần kiểm nhẹ. Nếu siết, dừng.”
Tuyết Ly gật. Không mặc cả.
Kế hoạch được thực hiện ngay tối đó. Vô Song quay lại chợ tin bằng một kênh khác, cố tình không dùng Tề Lão Tam trực tiếp để nguồn tưởng tin đến tự nhiên. Một người môi giới nghe được: “Long nữ Đông Huyền mua hải đồ Nam Hoang, dự kiến rời Thương Lan theo tuyến nam sau ba ngày, tránh Vô Tận Hải trung tâm.” Cửu Ly đồng thời tới bến hỏi giá một thương thuyền thật đi nam, trả tiền giữ hai chỗ rồi hủy sau cũng được. Long Thanh thậm chí đi mua thêm một loại cá khô Nam Hải vì “đã diễn thì mua đồ hợp đường”; Vô Song nghe xong phải thừa nhận hắn làm giả bằng những hành động thật tốt hơn người chuyên tình báo.
Họ trở về viện, chờ.
Không ai biết bao lâu.
Một canh giờ đầu không gì.
Tuyết Ly ngồi giữa phòng, không vận long lực. Thanh Dao giữ mạch. Cửu Ly kiểm không gian. Vô Song nhìn ngọc giản ghi thời điểm tin được bán lại qua Hải Thất. Long Thanh ngồi cạnh cửa gọt một thanh gỗ mới mua, thỉnh thoảng ngẩng.
Gần hết canh thứ hai, ngọc giản của Vô Song sáng.
Một dòng giao dịch xuất hiện qua kênh nàng đã mua quyền theo dõi tạm:
“Tin hành trình Ngao Tuyết Ly – Nam tuyến – đã bán.”
Người mua đầu tiên: NỘI HẢI TAM.
Chỉ sau đó chưa tới mười hơi thở...
Ngao Tuyết Ly đột nhiên mở mắt.
Không đau.
Long Tỏa không siết mạnh.
Nhưng vòng ngoài rung.
Rất nhẹ.
Giống một ngón tay ở rất xa chạm vào dây.
Thanh Dao lập tức nói:
“Có kiểm vị trí.”
Cửu Ly nhìn hướng dao động.
“Không truyền từ quanh đây.”
Vô Song nhìn thời gian trên ngọc giản.
“Tin vừa tới đầu kia.”
Tuyết Ly không vận lực. Chỉ cảm.
Vòng ngoài Hộ Long sáng một nhịp, sau đó một trong ba đường đỏ xám của Ngự Long Quyền cũng phản nhẹ như muốn xác nhận nàng có thật sự di chuyển khỏi vùng cũ hay không.
Rồi tắt.
Căn phòng yên đến mức nghe tiếng dao Long Thanh cạo trên gỗ.
Hắn ngừng tay.
“Vậy là cùng đường?”
Vô Song đáp:
“Ít nhất người nhận tin có cách khiến đầu Long Tỏa kiểm nàng ngay sau đó.”
Cửu Ly nói: “Không chứng minh Nội Hải Tam chính là người cầm khóa. Nhưng hai bên liên hệ rất gần.”
Tuyết Ly mắt lạnh.
“Người trong Long Cung đang bán đường của ta.”
Thanh Dao sửa rất chính xác:
“Có người trong hệ thống có quyền tiếp cận Long Cung đang bán. Chưa biết là ai.”
Ngao Tuyết Ly thở chậm.
“Ừ.”
Nàng không để cơn giận kéo Băng Long nguyên lên.
Đây cũng là một tiến bộ.
Vô Song nhìn giao dịch rồi nói:
“Bây giờ chúng ta có thể làm bước tiếp.”
“Gì?”
“Cho Nội Hải Tam mua thêm vài con đường.”
Cửu Ly cười rất nhẹ.
“Và xem hắn muốn cô đi đâu.”
Tuyết Ly nhìn hai người.
Long Thanh thì cúi xuống thanh gỗ lại.
“Nhớ đừng bán đường thật.”
Vô Song bật cười.
“Sư phụ, ta làm tình báo.”
“Ừ.”
“Ta biết.”
“Ta nhắc thôi.”
Cửu Ly chống cằm.
“Tam sư muội bị sư phụ dạy nghề.”
“Ta từ chối.”
Không khí nhẹ đi đôi chút.
Nhưng bên dưới tiếng cười, tất cả đều hiểu tình hình đã thay đổi.
Từ trước tới giờ, Ngao Tuyết Ly luôn nghĩ mình chạy khỏi Long Cung rồi bị những phe khác tìm thấy.
Bây giờ có bằng chứng cho một khả năng khác.
Có người đã bán từng bước nàng chạy.
Bán lúc nàng rời hải vực.
Bán lúc nàng tới Đông Huyền.
Bán lúc Long Tỏa nứt.
Bán khả năng nàng ở Thanh Vân.
Và vừa rồi, khi nhận một tuyến giả...
người ở đầu kia lập tức kiểm Long Tỏa.
Ngao Tuyết Ly nhìn về phía biển ngoài cửa sổ.
Không cần biết Nội Hải Tam là ai, nàng đã chắc một chuyện:
Người đó không muốn nàng biến mất.
Không nhất thiết vì muốn nàng chết.
Có thể ngược lại.
Hắn muốn nàng sống.
Muốn biết nàng ở đâu.
Muốn biết Long Tỏa còn hoạt động hay không.
Muốn giữ một sợi dây đủ dài để dù nàng chạy tới Đông Huyền...
vẫn có thể tìm lại.
Tuyết Ly đặt tay sau lưng.
Ba đường đỏ xám yên.
Nàng nói rất khẽ:
“Muốn theo ta?”
Vô Song nhìn.
Tuyết Ly hạ tay.
Ánh mắt Băng Long điện hạ lạnh nhưng bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào từ khi rơi xuống Hàn Nguyệt Sơn.
“Vậy để hắn theo.”
Cửu Ly hiểu trước.
“Dùng đường giả kéo người bán ra?”
“Ừ.”
Vô Song cong môi.
“Cuối cùng điện hạ bắt đầu biết làm tình báo.”
Tuyết Ly nhìn nàng.
“Ta học nhanh.”
“Ta công nhận.”
Long Thanh từ cửa hỏi:
“Xong chưa?”
Bốn nữ tử nhìn.
“Gì?” hắn hỏi.
“Không có gì.” Cửu Ly cười.
Long Thanh nhìn trời.
“Muộn rồi. Mai còn ra biển không?”
Tuyết Ly quay.
“Ra.”
“Đi đâu?”
Nàng nhìn mảnh bản đồ Long Linh Trạch, rồi phần ghi về những tuyến vận chuyển dưới biển.
“Trước khi về Thanh Vân... ta muốn kiểm một nơi nữa.”
Vô Song hỏi:
“Ở đâu?”
Tuyết Ly chỉ vùng nước cách Thương Lan không xa, nơi sổ Hải Thất từng ghi một điểm giao hàng ngoài thành.
“Chỗ Nội Hải Tam từng giao tin.”
Cửu Ly nhìn.
“Có thể là bẫy.”
“Biết.”
Thanh Dao nói:
“Không vận quá hai thành.”
“Biết.”
Long Thanh hỏi câu cuối:
“Có cá không?”
Cả bốn nữ tử đồng loạt quay sang hắn.
Hắn giải thích rất nghiêm túc:
“Ta hỏi vùng đó có phải biển sâu không.”
Vô Song cúi đầu cười.
Cửu Ly dựa ghế.
Thanh Dao bất đắc dĩ.
Ngao Tuyết Ly nhìn người đàn ông mà hệ thống của chính hắn có lẽ cũng không giải thích nổi, cuối cùng bật cười.
“Có.”
Long Thanh gật.
“Vậy mang cần.”
Tuyết Ly lắc đầu.
Ngày mai có thể là một cái bẫy.
Có thể gặp người của Long Cung.
Có thể gặp người mua tin.
Có thể gặp thứ đã theo nàng từ Vô Tận Hải tới Đông Huyền.
Nhưng Long Tỏa trong người nàng lần đầu không còn chỉ là thứ khiến nàng chạy.
Nó đã trở thành một sợi dây ngược.
Nếu người ở đầu kia vẫn muốn giữ dây...
vậy nàng sẽ thử lần theo chính sợi dây đó.
Xem cuối cùng...
ai mới là người đang nắm đầu khóa.