QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 90: MỊ THUẬT KHÔNG PHẢI VẠN NĂNG

Sáng ngày thứ hai tới Vạn Pháp Phong, Mị Vô Song đã không còn cảm giác mình chỉ đang đi theo Long Thanh để làm nhiệm vụ. Điều này khiến nàng khó chịu hơn việc Thiên Mị Ma Thể bị Thanh Tâm Kính khắc hôm qua. Một nhiệm vụ tốt phải có mục tiêu rõ, đối tượng rõ, giới hạn rõ. Còn hiện tại nàng vừa nhận lệnh Táng Đạo Điện yêu cầu “dẫn tâm sâu hơn”, vừa tự đăng ký một ngày không dùng dẫn tâm, lại còn thật sự mong xem mình có thể làm gì khác. Nàng biết đây là dấu hiệu mục tiêu cá nhân bắt đầu chen vào công việc. Bình thường, Mị Vô Song sẽ lập tức tách chúng bằng cách chọn lợi ích lớn hơn. Nhưng sáng nay khi Cửu Ly gõ cửa đưa giỏ trứng, nàng thậm chí còn không bực như trước. “Hôm nay cũng tới lượt ta?” Cửu Ly đứng ngoài, mặt rất bình thản. “Không. Ta chỉ trả giỏ cô để quên ngoài hiên.” Vô Song nhìn. “Cô cố tình mang tới sáng để làm ta tưởng phải nhặt?” “Có thể.” “Tô Cửu Ly.” “Ừ?” “Một ngày nào đó ta sẽ trả.” “Dùng mị?” “Không. Hôm nay ta cấm.” Cửu Ly cười. “Vậy ta chờ.” Hai người cùng xuống sân. Long Thanh đang ăn bánh, Thanh Dao kiểm túi dược. Không khí bình thường tới mức lệnh trong túi Vô Song càng trở nên xa lạ.
Phần Cấm Sở Trường của Vạn Pháp Phong đông hơn hôm qua vì rất nhiều đệ tử muốn xem người khác bị cấm đúng thứ họ giỏi nhất. Kỷ Vân Đài trước khi bắt đầu nhắc rất rõ: “Không phải làm nhục sở trường. Không ai bảo kiếm tu bỏ kiếm cả đời, đan sư không dùng lửa hay huyễn tu từ nay không được huyễn. Mục đích chỉ là tự hỏi: khi công cụ quen nhất không có, ta có còn nhìn thấy tình huống thật hay chỉ đứng đó nhớ công cụ?” Câu cuối khiến Vô Song chú ý. Nàng khai cấm Huyễn – Dẫn Tâm, Cửu Ly tự cấm Huyễn Đạo, Thanh Dao đăng ký một khu chẩn đoán và tự cấm Thái Sơ Sinh Mệnh Thể, chỉ dùng y lý thông thường. Long Thanh không tham gia, nhưng Kỷ Vân Đài giữ hắn ở khu quan sát bằng một chén trà và lời hứa buổi trưa có món cá nướng của Vạn Pháp. Cửu Ly nghe xong nói nhỏ: “Sư phụ bị mua rất rẻ.” Long Thanh đáp: “Ta không bị mua. Ta vốn đã tới.” Vô Song cười. “Có cá thì ở lâu hơn?” “Có thể.” “Vậy vẫn mua được.” Hắn quyết định không tranh.
Bài đầu của Vô Song rất đơn giản: đưa một quả cầu qua ba vòng chuyển động mà không chạm vòng, không được dùng Huyễn và không được trực tiếp cầm. Nàng dùng phong. Quá dễ. Bài hai: làm tắt năm ngọn đèn ở năm vị trí khác nhau trong một tức, không phá đèn. Nàng dùng Ảnh Tuyến che ánh thay vì tắt lửa, nhưng người chấm không tính vì yêu cầu “tắt” thật. Nàng phải đổi sang năm Hỏa Tuyến ngược rút nhiệt, mất nhiều linh lực hơn. Kỷ Vân Đài chỉ ghi. Bài ba: lấy một phong thư trên bàn trong phòng có ba người canh, không được làm họ bị thương, không dùng huyễn. Phản xạ đầu của nàng lại là mị. Huyết mạch rung. Nàng thu. Có thể dùng ảnh lấy trộm nhưng ba người đứng ba góc, phong thư có dây cảnh báo. Nàng quan sát, thấy một cửa sổ mở và chén trà nóng trên bàn. Dùng Phong Thuật thổi mạnh sẽ khiến người canh chú ý nhưng cũng có thể làm thư bay. Thay vì vậy nàng làm một luồng gió rất nhẹ kéo khói trà về phía cửa sổ, rồi dùng một tia Hỏa Tinh đốt dây treo rèm ở góc, khiến rèm rơi. Hai người quay theo tiếng, người thứ ba vẫn nhìn thư. Vô Song dùng bóng của rèm rơi kéo Ảnh Tuyến tới dưới bàn, nhấc phong thư. Xong. Không mị. Không khó.
Bài bốn mới khiến nàng hiểu vấn đề. Một nam tu đóng vai thương nhân ngồi sau bàn, trước mặt là chiếc hộp có ký hiệu vật nguy hiểm. Luật: trong hai mươi câu đối thoại phải khiến hắn tự nguyện giao hộp; không được đe dọa, không trả tiền vượt giá niêm yết, không trộm, không thôi miên, không huyễn, không làm tổn thương. Mị Vô Song vừa ngồi xuống đã gần như bật cười. Đây vốn là loại bài nàng giải trong ba câu. Chỉ cần nhìn, hỏi giá, nói một lời khiến đối phương muốn làm nàng vui. Nhưng hôm nay Dẫn Tâm bị cấm. Nàng nói: “Ta muốn mua hộp.” Người thương nhân giả đáp: “Đã có hợp đồng.” “Ta trả giá gấp đôi.” “Luật không cho vượt.” Nàng đổi. “Hàng nguy hiểm, ngươi không sợ?” “Có chứng nhận.” “Nếu chứng nhận giả?” “Không có bằng chứng.” Năm câu trôi. Vô Song bắt đầu thấy khó chịu. Nếu là người thật, nàng đã có ít nhất bốn cách làm hắn mất cảnh giác. Nhưng bây giờ phải nói. Nàng hỏi: “Vì sao ngươi nhất định giữ hợp đồng?” Người kia đáp: “Uy tín thương hội.” Vô Song dừng. Đây mới là thông tin thật. Hắn không tham tiền hơn, cũng không yêu cái hộp. Hắn sợ tự phá hợp đồng sẽ mất uy tín. Nàng hỏi: “Nếu có bên thứ ba xác nhận hàng nguy hiểm và lập chứng thư chuyển trách nhiệm?” “Nếu đúng quy trình, có thể.” “Ai đủ tư cách?” “Vạn Pháp Phong hoặc Thành Vệ.” Vô Song quay sang người chấm. “Ta có thể mời nhân chứng?” “Được, nếu nằm trong hai mươi câu.” Nàng dùng ba câu xác nhận trách nhiệm, hai câu đề nghị lập chứng thư tạm giữ và một câu cam kết bồi thường đúng hợp đồng nếu hàng không nguy hiểm. Người thương nhân giả suy nghĩ rồi giao hộp. Tổng mười hai câu.
Kỷ Vân Đài hỏi sau bài: “Khó hơn dùng dẫn tâm?” “Nhiều.” “Nhưng biết thêm gì?” Vô Song nhìn người đóng vai thương nhân. “Biết vì sao hắn không giao.” “Trước đây cô có cần biết?” Nàng im. Không. Trước đây nàng thường không cần. Người ta muốn gì không quan trọng nếu nàng có thể khiến họ muốn điều khác. Chính việc không dùng mị buộc nàng phải xem người đối diện là một người có lý do riêng chứ không chỉ là một cánh cửa cần mở. Cảm giác ấy làm nàng khó chịu, nhưng cũng khiến kết quả lần này có một loại chắc chắn khác. Người kia giao hộp vì vấn đề của hắn được giải, không phải vì tâm bị nàng kéo.
Long Thanh ở ngoài hỏi: “Thương nhân này giữ uy tín là đúng.” Kỷ Vân Đài nói: “Đúng.” “Vậy muốn hắn giao phải cho cách không mất uy tín.” “Đúng.” “Thế thôi.” Vô Song quay sang. “Ngươi có biết ta vừa mất mười hai câu không?” “Còn dưới hai mươi.” “Nếu dùng cách cũ ba câu.” “Nhưng hôm nay cấm.” “Ngươi không thấy tiếc?” “Cô vẫn lấy được hộp.” Nàng không cãi được. Lại một câu rất Long Thanh.
Ở sân bên kia, Cửu Ly cũng đang gặp khó. Không Huyễn Đạo, bài của nàng yêu cầu xác định người nói dối trong bốn người mà không dùng thần thức can thiệp. Nàng phải dựa hoàn toàn vào chi tiết lời kể, vị trí bùn trên giày, tay áo ướt và thời gian. Kết quả nàng đoán sai người đầu, sau đó sửa được ở câu thứ ba. Khi xuống, Vô Song hỏi: “Cảm giác không có Huyễn?” “Phiền.” “Đại sư tỷ tương lai cũng biết phiền?” “Ta chưa nhận cô làm sư muội.” “Ta đâu xin.” Cửu Ly cười. “Nhưng học được một việc.” “Gì?” “Ta thường dùng Huyễn để ép người phản ứng rồi đọc phản ứng. Không dùng thì phải đọc thứ có sẵn.” Vô Song gật. Hai người nhìn nhau, đều hiểu mình đang bị cùng một bài học theo hai con đường khác.
Thanh Dao còn thẳng hơn. Nàng tự cấm Sinh Mệnh Thể trong một bài chẩn đoán năm bệnh nhân giả. Không được cảm sinh cơ. Chỉ hỏi, bắt mạch, quan sát sắc mặt, dùng y lý Dược Vương Cốc. Nàng làm đúng bốn, sai một. Sai ở một ca cố tình tạo triệu chứng giống nhau giữa nội thương và dược phản ứng. Nếu dùng Sinh Mệnh Thể, nàng sẽ phân ngay. Thanh Dao không buồn. “Sai là tốt.” Long Thanh hỏi: “Vì?” “Biết chỗ ta đang dựa quá nhiều vào thể chất.” Hắn gật. “Ừ.” Vô Song nhìn cả hai nữ tử. Một Cửu Vĩ tự cấm Huyễn. Một Sinh Mệnh Thể tự cấm cảm sinh. Một Thiên Mị tự cấm mị. Hóa ra không chỉ mình nàng đang học cách không để khả năng đặc biệt nuốt hết phần còn lại.
Bài khiến Vô Song thất bại tới vào cuối buổi sáng. Mô hình một người bị kẹt giữa hỏa trận. Luật rất rõ: cứu người trong mười lăm tức, linh lực giới hạn, không phá toàn bộ trận. Vô Song nhìn thấy bốn hỏa tuyến, hai cột trận, một người giả nằm giữa. Nàng lập tức dùng phong kéo khói, ảnh giữ một cột, hỏa nghịch triệt một tuyến, đoản kiếm định cắt đường thứ tư. Quá nhiều việc. Linh lực giới hạn giảm nhanh. Đến tức thứ mười, nàng còn chưa mở được đường. Người chấm nhắc: “Năm tức.” Vô Song tăng tốc. Phong mạnh hơn khiến một hỏa tuyến lệch, suýt quét người giả. Ngọc cảnh báo sáng. Nàng buộc phải dừng. Hết giờ.
“Thất bại.”
Mị Vô Song đứng yên, khá khó chịu. Không phải vì thua mà vì nàng thật sự không thấy cách. Kỷ Vân Đài chưa giải thích. Ông nhìn Long Thanh. “Thấy gì?” Long Thanh đang đứng sát mép. “Cái trận dùng gì chạy?” Người phụ trách chỉ một viên linh thạch đặt dưới bệ bên ngoài. “Nguồn cấp.” “Tắt được không?” “Được.” “Vậy sao không tắt?” Vô Song quay hẳn sang. Người phụ trách cũng. Kỷ Vân Đài bật cười. “Đúng.” Ông chạm vào viên linh thạch, rút ra. Toàn bộ hỏa tuyến tắt trong hai tức. Long Thanh nhìn Vô Song. “Cô lại mở bốn cửa cùng lúc làm gì? Tắt bếp trước.” Cả sân cười. Vô Song đứng trên đài, lần đầu trong đời thật sự muốn lấy Hỏa Tuyến đốt ai đó chỉ vì một câu “tắt bếp”.
Nhưng cười xong nàng cũng phải thừa nhận.
Đúng.
Nàng thấy hỏa trận nên nghĩ dùng pháp đối pháp. Phong xử khói, ảnh giữ cột, hỏa triệt hỏa, kiếm cắt tuyến. Bởi nàng biết nhiều pháp nên lập tức muốn dùng nhiều pháp. Không hề hỏi nguồn của trận ở đâu. Vạn Pháp cũng có thể biến thành xiềng theo cách khác: không phải một pháp quá mạnh, mà là quá quen với việc giải mọi vấn đề bằng pháp. Kỷ Vân Đài nói: “Đây là lỗi ta cố ý đặt. Người học nhiều thuật thường nhìn thấy thuật trước cấu trúc. Nguồn lực bên ngoài phạm vi người bị nạn, không có cấm chế. Rút là xong.” Vô Song bước xuống. Long Thanh nói: “Thua một bài thôi.” “Ngươi có thể ngừng nhắc?” “Ta đang an ủi.” “Cách an ủi của ngươi rất khó chịu.” Cửu Ly cười. Thanh Dao đưa nàng chén nước. “Nhưng đúng.” Vô Song nhận, thở dài. “Ta bắt đầu hiểu vì sao hai người bái hắn.” Long Thanh lập tức nói: “Đừng hiểu.”
Buổi trưa, Kỷ Vân Đài tổng kết ngay ngoài sân thay vì lên đại điện. Ông nói: “Hôm nay có người phát hiện không dùng kiếm vẫn đánh được. Có người phát hiện không dùng huyễn vẫn đọc được. Có người phát hiện không dùng thể chất vẫn chẩn được. Cũng có người phát hiện biết bốn pháp chưa chắc bằng rút một viên linh thạch.” Vô Song nhắm mắt khi đám đệ tử cười, nhưng không giận thật. Kỷ Vân Đài tiếp: “Sở trường không có lỗi. Mị thuật cũng không thấp hơn kiếm. Huyễn không thấp hơn hỏa. Đan không cao hơn thuốc thường. Vấn đề là khi người tu dùng một cách quá lâu, đến mức người trước mặt không còn là người nữa mà chỉ là mục tiêu cần bị chém, chữa, lừa, dẫn, thắng. Khi đó pháp bắt đầu dùng ngược lại người.”
Mị Vô Song mở mắt.
Người trước mặt không còn là người, mà chỉ là mục tiêu cần bị dẫn.
Câu ấy quá gần.
Nàng từng nhìn bao nhiêu người như vậy?
Người giữ cổng – mục tiêu phải mở.
Thương nhân – mục tiêu phải giảm giá.
Nam nhân – mục tiêu phải mất cảnh giác.
Đối thủ – mục tiêu phải bị mê.
Long Thanh lúc đầu cũng chỉ là mục tiêu Táng Đạo yêu cầu kiểm.
Nhưng từ lúc nào hắn bắt đầu trở thành một người có thói quen mặc cả ba đồng, thích trà nhạt, lo áo lạnh, ghét người tự làm mình bị thương và nghĩ phong thuật đáng giá nếu hong được quần áo?
Chính vì hắn dần thành “người”, mệnh lệnh dùng dẫn tâm sâu hơn mới khiến nàng chần chừ.
Kỷ Vân Đài nói tiếp: “Cấm sở trường chỉ một ngày. Ngày mai các ngươi cứ dùng lại. Nhưng hy vọng khi dùng, biết mình đang chọn nó chứ không phải nó chọn mình.”
Thanh Dao nghe câu này rất chăm. Cửu Ly cũng. Vô Song thì không nói.
Long Thanh hỏi nhỏ: “Xong chưa?”
Cửu Ly nhìn hắn. “Sư phụ nghe được gì?”
“Cái tắt bếp.”
Vô Song ném ánh mắt sang.
Hắn lập tức sửa: “Còn câu chọn công cụ.”
“Vậy được.”
Mị Vô Song không dùng mị thuật cả buổi chiều. Dù phần thử đã kết thúc, nàng vẫn giữ. Không phải vì luật. Chỉ muốn xem mình có mệt không. Kết quả có. Khi một nam đệ tử tới hỏi quá nhiều về Ảnh Thuật, phản xạ nàng muốn dùng một tia mị khiến hắn tự rời; nàng không dùng, chỉ nói: “Ta muốn nghỉ.” Người kia hơi ngượng rồi đi. Đơn giản. Khi một người bán phù ở chân phong báo giá cao, nàng muốn cười mềm một chút để được giảm; không dùng, chỉ hỏi mua ba có bớt không. Người bán bớt. Cũng đơn giản. Không phải mọi thứ đều cần Thiên Mị. Điều này nghe hiển nhiên với người khác, nhưng đối với nàng lại giống học dùng một bàn tay mới.
Trên đường về, Cửu Ly và Thanh Dao đi trước vì Hàn Bách gửi ngọc cần đọc. Vô Song cố tình chậm lại cùng Long Thanh. Không hẳn để điều tra. Nàng có một câu muốn hỏi. Gió chiều thổi từ rừng, hắn đang cầm một cuộn giấy về trận hong dược mà Kỷ Vân Đài cho. Vô Song nói: “Long Thanh.” “Ừ?” “Nếu ngươi biết một nữ nhân dùng mị thuật với mình, ngươi có ghét nàng không?” Hắn nhìn sang. “Cô hỏi mình?” Nàng cười, nhưng không dùng mị. “Giả sử.” “Lại giả sử.” “Trả lời đi.”
Long Thanh suy nghĩ. “Dùng làm gì?”
“Làm ngươi thích nàng hơn.”
“Hơi phiền.”
“Chỉ hơi?”
“Nếu chỉ trêu thì phiền.”
“Nếu muốn ngươi nói bí mật?”
“Không thích.”
“Nếu muốn lừa ngươi?”
“Xem lừa gì.”
“Nếu muốn giết?”
“Vậy là kẻ địch.”
Vô Song hơi im.
“Ngươi không ghét bản thân mị thuật?”
“Thuật có làm gì?”
“Người dùng nó làm.”
“Ừ.”
“Nhưng có những người từ nhỏ đã dùng. Không dùng thì không biết nói chuyện thế nào.”
Long Thanh nhìn nàng lâu hơn.
“Vậy học nói.”
Mị Vô Song khựng.
“Chỉ vậy?”
“Không thì sao?”
“Ngươi có biết học lại khó thế nào không?”
“Khó thì học chậm.”
“Người ta đã quen ai cũng nghe mình.”
“Vậy càng phải học.”
“Vì sao?”
“Vì một ngày gặp người không nghe thì sao?”
Nàng bật cười, nhưng tiếng cười lần này hơi ngắn. “Ta đã gặp.”
Long Thanh nhìn.
Vô Song nhận ra mình vừa nói quá thật, liền hỏi: “Nếu người đó không nghe nhưng vẫn thấy nàng đẹp?”
“Bình thường.”
“Không muốn chiếm nàng?”
“Cô lại hỏi chuyện này.”
“Trả lời.”
“Người khác đâu phải đồ.”
Vô Song không nói nữa.
Hai người đi thêm gần trăm bước. Long Thanh bất chợt hỏi: “Cô dùng mị thuật nhiều lắm à?” Nàng nhìn hắn. Đây là cơ hội nói dối dễ nhất. Chỉ cần “không”. Không cần mị. Nhưng sau một ngày tập nói bình thường, nàng bỗng không muốn. “Nhiều hơn ngươi nghĩ.” “Có hại người?” “Có người bị ta lừa.” “Có chết?” “Có vài kẻ vốn muốn giết ta.” “Vậy khác.” “Có người không đáng chết.” Long Thanh không hỏi ngay. “Cô giết?” “Không. Chỉ lấy tin, lợi dụng hoặc làm họ mất thứ gì đó.” Hắn gật chậm. “Vậy nếu thấy sai thì sau đừng làm kiểu đó.” Nàng nhìn hắn. “Ngươi không hỏi chi tiết?” “Cô có muốn kể?” “Chưa.” “Vậy thôi.”
Lại thôi.
Mị Vô Song từng ghét chữ này.
Bây giờ lại thấy nó cho người ta một khoảng thở.
Về Vô Danh, bữa tối muộn hơn vì Long Thanh dừng ở Linh Thực Phong lấy một ít tro khoáng. Bốn người ngồi quanh chiếc bàn mới dài hơn. Cửu Ly rõ ràng rất hài lòng vì không còn cảnh ai ngồi sát quá mức, nhưng Vô Song cố tình chọn ghế gần Long Thanh vừa đủ khiến nàng lại nhìn. Thanh Dao pha trà. Tiểu Hắc nằm cửa. Mọi thứ trở lại nhịp thường. Vô Song biết lệnh Táng Đạo vẫn trong phòng. Ba ngày. Dẫn tâm sâu. Hỏi Cửu Tỏa. Nàng không muốn dùng mị, nhưng nhiệm vụ vẫn phải xử lý nếu chưa quyết định bỏ hẳn. Vì vậy nàng thử một cách khác: hỏi công khai.
“Ta nghe ở chợ có chuyện về chín khóa.”
Cửu Ly đặt đũa xuống rất nhẹ.
Thanh Dao cũng.
Long Thanh ngẩng. “Khóa gì?”
Vô Song giả như không thấy phản ứng hai nữ tử. “Có tán tu kể ở một cổ phủ có hình mặt trời đen bị chín xích khóa, còn nói gì đó Cửu Tỏa.”
Không nói Đạo Môn ngay.
Long Thanh nhìn Cửu Ly.
“Giống cái cô gặp?”
Cửu Ly đáp: “Có thể.”
Vô Song lập tức xác nhận: hắn biết từ nàng, không phải hoàn toàn không biết.
Nàng hỏi: “Ngươi từng thấy?”
Long Thanh nói: “Trong bí cảnh trước có ký hiệu. Ta thấy.”
“Biết Cửu Tỏa là gì?”
“Không.”
“Chín xích?”
“Có thể.”
“Có liên quan Huyết Tỏa của Cửu Ly?”
Thanh Dao xen rất bình tĩnh: “Chưa có bằng chứng.”
Long Thanh gật. “Đúng.”
Vô Song hỏi thêm: “Nếu một ngày người ta bảo ngươi có thể mở nó?”
“Không mở.”
“Vì sao?”
“Thứ dưới cổ phủ có tử khí.”
Vô Song hơi khựng. Hắn biết phần này từ Thanh Dao hoặc Cửu Ly.
“Còn nếu nơi khác?”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô hỏi kỹ vậy?”
Không mị thuật.
Không dẫn.
Chỉ ánh mắt bình thường của người bắt đầu nhận ra câu hỏi có mục tiêu.
Vô Song cười nhẹ.
“Ta thích chuyện cổ.”
Cửu Ly lập tức nói: “Cô không giống người chỉ thích chuyện cổ.”
Không khí yên.
Thanh Dao không chen.
Long Thanh nhìn hai nữ tử, rồi Vô Song.
Mị Vô Song biết đây là khoảnh khắc mình có thể dùng Thiên Mị. Chỉ một chút. Làm câu “ta tò mò” nghe đáng tin hơn. Không cần sâu. Nhưng nàng không.
Nàng chỉ nói: “Ta đang tìm một số tin liên quan chín khóa.”
Cửu Ly hỏi: “Cho ai?”
Vô Song nhìn nàng.
“Chưa tiện nói.”
“Vậy dừng.”
Không đuổi.
Không ép.
Chỉ ranh giới.
Vô Song gật.
“Được.”
Long Thanh tiếp tục ăn.
Câu chuyện kết thúc.
Mị Vô Song bất ngờ phát hiện không dùng mị khiến mình bị chặn dễ hơn...
nhưng cũng nhẹ hơn.
Không cần duy trì một lời nói dối sâu.
Sau bữa, Cửu Ly không để nàng về phòng ngay. Nàng đứng dưới cây liễu, gọi: “Vô Song.” Giọng không còn “cô nương”. Vô Song dừng. Thanh Dao đứng xa hơn một chút nhưng không tới gần. Long Thanh đã vào bếp rửa bát, rõ ràng Cửu Ly chọn lúc hắn không nghe trực tiếp. “Gì?” “Cô rốt cuộc tới đây tìm gì?”
Thẳng.
Không còn vòng.
Mị Vô Song nhìn Cửu Ly. Hai người cùng có huyết mạch mị hoặc, cùng giỏi đọc người, cùng hiểu nói dối tốt thường không nằm ở câu sai mà nằm ở câu thiếu. Nàng có thể dùng mị thuật thử làm Cửu Ly mềm hơn. Nhưng hôm nay đã không dùng cả ngày.
Nàng không muốn phá ở đây.
“Ban đầu ta tới tìm một người.”
“Long Thanh?”
“Ừ.”
Cửu Ly mắt lạnh đi một chút nhưng không phát lực.
“Vì sao?”
“Có người muốn ta xem hắn là gì.”
“Người nào?”
“Chưa thể nói.”
“Có ý giết?”
“Lệnh ban đầu không.”
“Ban đầu?”
“Không giết, không bắt, không cướp.”
Cửu Ly nghe ba điều này, càng biết người giao nhiệm vụ rất kiêng sư phụ.
“Cô đã làm gì?”
“Quan sát. Thử một chút mị lực lúc đầu.”
Cửu Ly cười không vui. “Ta biết.”
“Ta đoán cô biết.”
“Còn?”
“Dò giếng một lần.”
“Tiểu Hắc đã xử.”
“Ừ.”
“Còn câu Cửu Tỏa?”
Mị Vô Song im.
“Cũng là việc người kia muốn biết?”
“Có.”
Cửu Ly nhìn nàng rất lâu. “Vậy bây giờ?”
Đây mới là câu khó.
Vô Song không muốn nói mình đã nghi Táng Đạo Điện, càng chưa thể nói thân phận Ma tộc. Nhưng câu trả lời thật nhất nàng có lúc này lại tự ra.
“Bây giờ ta đang tìm xem mình có nên tiếp tục làm việc đã nhận hay không.”
Cửu Ly hơi khựng.
Không phải đáp án nàng chờ.
“Cô định phản người thuê?”
“Ta chưa nói.”
“Vậy?”
“Ta chỉ không thích người khác giấu ta quá nhiều.”
Cửu Ly hiểu cảm giác đó hơn nàng tưởng. Huyết Ảnh, Táng Đạo, Hồ tộc nội gián đều từng coi nàng như vật dẫn.
“Người thuê có liên quan mặt trời đen?”
Vô Song không đáp.
Sự im lặng đã gần đủ.
Cửu Ly mắt hẹp.
Nhưng nàng không rút kiếm.
“Ta chưa tin cô.”
“Ta biết.”
“Ta sẽ báo Tạ trưởng lão rằng cô có nhiệm vụ tiếp cận sư phụ.”
Vô Song nhìn.
“Được.”
“Không phản đối?”
“Đó là việc cô nên làm.”
“Cô không sợ bị đuổi?”
“Có một chút.”
Cửu Ly nghe câu thành thật đó, lạnh trong mắt giảm rất nhỏ.
“Ta sẽ không thêm suy đoán chưa chứng minh.”
“Đa tạ.”
“Nhưng từ giờ đừng hỏi Cửu Tỏa bằng cách vòng.”
“Được.”
“Muốn hỏi ta thì hỏi.”
Vô Song bất ngờ.
“Cô sẽ trả lời?”
“Câu nào có thể.”
“Còn không?”
“Không.”
Rõ.
Không mị.
Không vòng.
Vô Song bỗng bật cười.
“Ta bắt đầu thấy cách này cũng được.”
Cửu Ly hỏi: “Cách gì?”
“Nói thẳng.”
“Cô trước kia không biết?”
“Biết. Ít dùng.”
“Vậy học.”
Mị Vô Song nhìn nàng.
“Cô cũng bị sư phụ lây thật.”
Cửu Ly cười. “Có thể.”
Thanh Dao lúc này mới đi tới, đưa cho Cửu Ly một chén trà rồi đưa Vô Song một chén. “Xong?” Cửu Ly đáp: “Tạm.” Thanh Dao nhìn Vô Song. “Không bị đánh?” “Cô thất vọng?” “Không. Ta chuẩn bị thuốc nếu cần.” Vô Song bật cười. “Nhị sư tỷ đúng là Nhị sư tỷ.” Thanh Dao nói: “Ta chưa nhận cô.” “Hôm nay hai người đều nói câu đó.” “Vậy chắc đúng.”
Về phòng, Mị Vô Song đóng cửa, lấy ngọc Táng Đạo ra. Lệnh vẫn sáng:
Ba ngày. Dẫn tâm sâu hơn. Xác minh Cửu Tỏa.
Nàng ngồi rất lâu.
Cuối cùng không xóa, không phá.
Chỉ gửi một câu:
“Chưa đủ điều kiện tiến hành dẫn tâm sâu. Tiếp tục quan sát.”
Một lát sau bên kia trả:
“Lý do?”
Vô Song nhìn.
Nàng có thể nói Tiểu Hắc.
Có thể nói Cửu Ly cảnh giác.
Có thể nói Long Thanh kháng mị.
Nhưng cuối cùng chỉ viết:
“Tăng cường độ lúc này có nguy cơ làm lộ tuyến tiếp xúc và mất mục tiêu dài hạn.”
Hoàn toàn hợp nghề.
Không nói dối.
Chỉ không nói rằng một lý do khác là...
nàng không muốn.
Ngọc im.
Sau đó trả một chữ:
“Chuẩn.”
Không ép thêm.
Mị Vô Song thở ra.
Ngay lúc nàng định cất ngọc, một lớp ký hiệu khác bật lên, không phải lệnh trực tiếp mà là tin tuyến ngầm:
“Thanh Vân Thành – chợ đêm mở sau hai ngày. Phiên đấu giá kín có một lệnh bài Huyết Ảnh Lâu, một tàn phiến thần hồn, một bản đồ khu Tâm Ma. Yêu cầu tuyến Đông Huyền theo dõi người mua.”
Vô Song đọc.
Huyết Ảnh Lâu.
Tâm Ma.
Một tuyến mới.
Nàng lập tức hiểu đây có thể là cơ hội vừa đủ để chuyển trọng tâm khỏi việc mị Long Thanh.
Nhưng cũng nguy hiểm hơn.
Nếu Cửu Ly đang điều tra Táng Đạo, nàng rất có thể cũng biết chợ đêm.
Hai tuyến sẽ chạm nhau.
Mị Vô Song dựa ghế, ngón tay gõ bàn.
Bên ngoài phòng, tiếng Long Thanh vọng qua sân:
“Cửu Ly, ngày mai xuống thành không?”
“Có thể.”
“Ta cần mua muối.”
“Lại hết?”
“Vô Song ăn thêm.”
Mị Vô Song lập tức mở cửa.
“Long Thanh.”
Hắn quay.
“Gì?”
“Ta ăn nhiều chỗ nào?”
“Nhà thêm một người.”
“Vậy là do người.”
“Đúng.”
“Không phải ta ăn nhiều?”
“Không.”
Nàng đứng ở cửa, cơn khó chịu vừa dâng lập tức tan.
Cửu Ly từ hiên bên kia cười.
Thanh Dao hỏi: “Nếu mai xuống thành, mua thêm dược giấy cho ta.”
Long Thanh đáp: “Ghi danh sách.”
Vô Song nhìn ba người.
Rồi nhìn ngọc tin trong tay.
Hai ngày nữa chợ đêm mở.
Lệnh bài Huyết Ảnh xuất hiện.
Tâm Ma Bí Cảnh cũng bắt đầu lộ tuyến.
Nhiệm vụ của nàng chưa kết thúc.
Thậm chí mới thật sự bắt đầu.
Nhưng có một chuyện đã thay đổi.
Ba ngày trước, Mị Vô Song tin Thiên Mị Ma Thể là cách nhanh nhất để mở mọi cánh cửa.
Hôm nay nàng biết không phải.
Có cửa nên vòng.
Có cửa nên hỏi.
Có cửa phải tìm lý do người giữ không mở.
Và có những cánh cửa...
không cần mở.
Mị thuật vẫn là sức mạnh của nàng.
Nàng không ghét.
Không bỏ.
Nhưng lần đầu, nàng nhìn nó như một công cụ trong tay mình...
chứ không phải thứ quyết định Mị Vô Song phải trở thành loại người nào.
Ở ngoài sân, Long Thanh lại gọi:
“Cô có xuống thành mai không?”
Vô Song nhìn ngọc chợ đêm.
Sau đó cười.
“Có.”
“Vậy mua muối cùng.”
“Được.”
“Đừng dùng mị thuật mặc cả.”
Nụ cười trên mặt nàng lập tức cứng.
Cửu Ly phá lên cười.
Thanh Dao quay mặt.
Vô Song nghiến răng:
“Long Thanh.”
“Gì?”
“Ngày mai ta sẽ tự trả tiền muối.”
Hắn gật rất hài lòng.
“Càng tốt.”
Mị Vô Song đóng cửa.
Một lúc sau trong phòng mới vang lên tiếng nàng tự nói:
“Ta thật sự có lúc muốn mê hắn cho im miệng.”
Nhưng Thiên Mị Ma Thể vẫn yên.
Nàng không dùng.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 90TTS · MỊ THUẬT KHÔNG PHẢI VẠN NĂNGTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...