Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 93: HUYẾT ẢNH LÂU CHƯA CHẾT SẠCH
Hai dấu Huyễn Ký rời Tĩnh Các theo hai hướng hoàn toàn trái nhau, một chạy về khu kho phía tây thành, một men theo con đường đông nam xuống bến sông. Tô Cửu Ly chỉ mất ba nhịp để quyết định không cố đoán dấu nào thật. Người mua bản đồ đã đủ cảnh giác để tách vật chứa thì rất có thể cũng đoán người theo sẽ chọn “hướng trông bí mật hơn”; đoán lúc này chỉ tự đưa mình vào bẫy tâm lý. Nàng kéo mũ áo thấp xuống, nói nhanh: “Ta với sư phụ theo phía tây. Thanh Dao, cô theo Vô Song xuống bến. Không bắt người nếu chưa có lý do, không giao chiến trừ khi bị phát hiện, một canh giờ sau nếu mất dấu thì về điểm hẹn quán mì cầu Nam.” Thanh Dao gật ngay. Mị Vô Song nhìn Cửu Ly một lần, không tranh quyền dẫn. “Nếu thấy bản đồ?” “Không cướp.” “Nếu người mang chuẩn bị rời thành?” “Ghi hướng trước. Nếu chắc là bản thật mới tính.” Long Thanh đang cầm cái nồi đồng méo trong túi vải nhìn ba người phân việc, cuối cùng nói: “Đừng đuổi xa quá.” Cửu Ly đáp: “Ta biết.” Hắn nhìn nàng. “Cô lần nào cũng nói biết.” “Lần này thật.” “Lần trước cũng nói thế.” Vô Song suýt cười giữa lúc đang chia đội. Thanh Dao bình tĩnh nói: “Ta sẽ giữ Vô Song không chạy quá.” Mị Vô Song quay sang. “Tại sao là giữ ta?” “Vì Đại sư tỷ không cần ta giữ.” Cửu Ly lập tức hài lòng. “Sư muội hiểu.” Long Thanh thấy hai người còn có tâm trạng phân Đại sư tỷ, Nhị sư tỷ thì đoán tình hình chắc chưa nguy hiểm lắm.
Tuyến phía tây ban đầu rất dễ theo. Huyễn Ký của Cửu Ly không phải dấu bám vào người, mà là một lớp dao động cực mỏng gắn với bụi trận trên vỏ hộp. Khoảng cách trong thành đủ gần, nàng chỉ cần mỗi vài ngã rẽ dừng một lần là xác định được hướng. Long Thanh không có thần thức để giúp, chỉ đi theo. Nhưng sau gần một khắc, hắn bắt đầu thấy lạ. Người mang hộp không chọn ngõ kín liên tục mà đi qua hai phố có người, một khu hàng ăn rồi mới chuyển sang dãy kho. “Người muốn giấu đồ lại đi nơi sáng vậy?” hắn hỏi. Cửu Ly đáp: “Có thể cố ý.” “Hoặc người cầm không biết mình đang bị theo.” “Cũng có thể.” “Dấu còn?” “Còn.” Hai người tiếp tục, không vượt lên. Đến khu kho phía tây, đường rộng hơn vì ban ngày xe hàng đi nhiều nhưng giờ gần Tý nên khá vắng. Huyễn Ký dừng ở kho số mười hai, một nhà kho gỗ đá hai tầng bên ngoài treo biển ngưng sử dụng vì sửa mái. Cửa chính khóa. Không đèn. Không người. Cửu Ly không đi gần, chọn mái nhà đối diện quan sát. Long Thanh không biết bay nên nàng phải kéo hắn lên bằng một đoạn yêu lực rất nhẹ. Hắn vừa đặt chân đã nói: “Lần sau báo trước.” “Sư phụ sợ cao?” “Không. Nhưng cô kéo áo ta.” “Không kéo áo thì kéo đâu?” Cửu Ly nhìn hắn đầy ý. Long Thanh lập tức ngồi xuống. “Xem kho.”
Hai người chờ gần nửa khắc không thấy ai ra. Huyễn Ký vẫn ở trong. Cửu Ly định thả một tia thần thức sát đất nhưng Long Thanh bỗng chỉ xuống con đường cạnh kho. “Có xe mới vào.” “Sư phụ thấy?” “Bánh xe.” Nền đường đã khô phần lớn sau mưa, nhưng một đường bánh còn in bùn đậm kéo từ ngoài tới cửa phụ. Không phải dấu cũ vì mép bùn chưa vỡ, vài chỗ còn ướt. Cửu Ly nhìn kỹ rồi gật. “Trong hai canh giờ.” Long Thanh lại chỉ ống thoát nước. “Kho bỏ hoang mà nước rửa chảy ra.” Một dòng rất mỏng có màu xám đục ở rãnh, kèm mấy sợi rơm mới. “Có thể người sửa mái.” “Nửa đêm?” “Không.” Hắn tiếp tục quan sát, thấy dây buộc quanh cửa phụ có một đoạn mới hơn hẳn, bụi trên tường dày nhưng phần sát ổ khóa lại sạch. Cửu Ly không khỏi cười. “Sư phụ làm tình báo được.” Long Thanh lắc. “Nhà bỏ không mà dùng nhiều thì nhìn ra thôi.” “Đó chính là tình báo.” “Không giống.” Nàng không tranh. Người làm tình báo giỏi đôi khi cũng bắt đầu từ những thứ không chịu đứng đúng chỗ.
Cửu Ly dùng Huyễn Đạo che hai người trong một lớp mờ rất nhẹ rồi vòng sang phía sau. Không phá cửa. Không dùng thần thức mạnh. Nàng phát hiện một khe thông gió đủ nhìn vào nửa gian đầu. Bên trong tối nhưng có mùi tro bếp, dầu xe và gỗ mới. Không thấy người. Huyễn Ký nằm ở một chiếc hộp trên bàn gần cửa, chính là hộp từng chứa bản đồ. Cửu Ly nhìn vài nhịp rồi nói: “Mồi.” Long Thanh hỏi: “Sao?” “Không người giữ.” “Có thể vừa đi.” “Nếu vật thật giá gần năm trăm linh, không ai bỏ giữa kho mở tuyến sau như vậy.” Hắn gật. Nàng không cần chạm hộp. Chỉ quan sát xung quanh. Phía sau bàn có ba thùng hàng, vài cuộn vải, một giá treo ngọc đường. Không giống kho sát thủ. Giống điểm chuyển hàng. Điều đáng chú ý là trên vách có một vệt ký hiệu rất nhỏ: một giọt máu bị kéo ngang rồi cắt đuôi. Cửu Ly từng thấy trong hồ sơ Huyết Ảnh. “Đúng mạng cũ.”
Long Thanh không nhìn ra ký hiệu, nhưng lại phát hiện một điều khác. “Lối xe vào sạch hơn chỗ khác.” Cửu Ly nhìn nền. Phía trước kho bụi nhiều, còn một dải từ cửa phụ tới gian sau được quét thường xuyên. “Họ dùng nơi này hằng ngày.” “Ừ.” “Không phải cứ điểm chết.” “Đúng.” Nàng nhắm mắt một lúc, chỉ dùng Huyễn Cảm bám vào tiếng động chứ không dò thần thức sâu. Tầng dưới không người. Tầng trên có tiếng giấy lật rất nhẹ rồi dừng. Có người. Hai người không đột nhập ngay. Cửu Ly chờ. Khoảng mười lăm tức sau, cửa phụ mở, một nam tử gầy mặc áo người khuân hàng bước ra, tay không mang hộp. Hắn khóa cửa, đi rất tự nhiên, không nhìn quanh quá mức. Cửu Ly muốn theo nhưng Long Thanh hỏi: “Hộp còn trong.” “Ừ.” “Vậy người mang hộp tới chỉ giao rồi người này không lấy. Có thể hộp chỉ để bỏ dấu.” Nàng gật. “Ta muốn xem hắn đi đâu.” “Theo xa.” “Biết rồi.” Long Thanh lại nhìn. Cửu Ly cười nhỏ. “Sư phụ, người nói câu này ba lần rồi.” “Vì cô hay quên.”
Nam tử gầy đi hai phố, mua một bát mì thật rồi mới tới một căn phòng trọ rẻ tiền. Không giao đồ, không gặp người lạ. Cửu Ly theo thêm một lát, cuối cùng xác định hắn chỉ là người trông kho hoặc chuyển hàng thấp. Bắt lúc này không có nhiều giá trị, ngược lại dễ làm điểm kho biến mất. Hai người quay lại. Lần này Cửu Ly tìm được một góc tường có viên gạch được tháo thường xuyên. Không cần phá khóa chính. Nàng dùng một sợi yêu lực nhấc viên gạch ra, bên trong là khoang nhỏ chứa các thẻ gỗ mỏng, mỗi thẻ chỉ có số, tuyến và giá. Không tên người. Không lệnh ám sát. Một thẻ ghi “Nam môn – Bạch Thạch Trạm – ba người – đổi ngọc một lần – 27”. Một thẻ khác “Tây khách – nhập Đông – không hàng cấm – 45”. Một thẻ nữa “Hắc Vân đường cũ – dẫn ngoài – không hộ chiến – 60”. Cửu Ly đọc càng nhiều càng nhíu. “Đây là mạng hậu cần.” Long Thanh hỏi: “Không phải giết người?” “Ít nhất thẻ ở đây không.” “Bán đường?” “Đường, giấy, trạm, có thể cả người dẫn.” “Vậy giống người dẫn hàng lậu.” “Ừ, nhưng Huyết Ảnh trước kia cũng dùng chính mạng này để chuyển sát thủ.” Nàng chụp lại toàn bộ bằng ngọc ảnh, không lấy thẻ. Trước khi đóng viên gạch, Long Thanh chỉ một thẻ có dấu đỏ nhỏ. “Cái này khác.” Cửu Ly nhìn. Dấu đỏ là ba chấm tạo thành góc, gần giống ký hiệu từng xuất hiện ở vài tuyến Huyết Ảnh cũ. Nàng không biết là Táng Đạo, nhưng ghi lại. “Để sau hỏi.”
Trong lúc đó, tuyến đông nam lại đi nhanh hơn. Diệp Thanh Dao và Mị Vô Song không có Huyễn Cảm mạnh bằng Cửu Ly, nhưng Thanh Dao cầm một ngọc phụ giữ dao động ký nên vẫn xác định được hướng. Người mang hộp xuống bến bằng xe thuê, không hề trốn. Vô Song chỉ nhìn cách hắn ngồi đã nói: “Chuyển thủ.” Thanh Dao hỏi: “Sao biết?” “Không ôm hộp sát. Người biết vật giá trị gần năm trăm linh sẽ tự nhiên bảo vệ hơn, trừ khi tu vi cao hoặc đã quá quen. Hắn Tụ Khí hậu kỳ, tay có chai của người kéo dây, không phải người chuyên giữ bảo vật.” “Có thể giả.” “Có. Nên chỉ là đoán.” Hai người giữ khoảng cách. Xe tới bến, nam tử xuống, đưa hộp cho một người chèo thuyền nhỏ, nhận đúng một túi tiền rồi đi. Không ký hiệu. Không mật khẩu phức tạp. Thanh Dao nói: “Quá đơn giản.” Vô Song gật. “Vì người chuyển không cần biết.” Nàng từng dùng những mạng như vậy. Tầng càng thấp càng ít bí mật. Nếu bị bắt chỉ nói được “mang từ A tới B, nhận bao nhiêu”. Dùng sát thủ cao cấp làm người chuyển mới ngu.
Chiếc thuyền rời bến men theo nhánh sông xuống phía nam. Hai nữ tử không thể bay bám trên trời vì quá lộ, nên thuê một thuyền chở đêm khác cách sau ba chuyến. Vô Song không dùng mị để giảm giá. Nàng trả đủ. Thanh Dao thấy, không nói nhưng hơi cười. “Cô cười gì?” Vô Song hỏi. “Không.” “Ta trả tiền bình thường cũng đáng nhìn?” “Mấy ngày trước cô từng nói dùng mị mặc cả là thói quen.” “Ta đã sửa.” “Nhanh.” “Ta học được nếu người bán nói giá hợp lý thì không cần.” “Tốt.” Vô Song nhìn dòng sông tối, trong lòng bỗng thấy lời khen rất nhỏ từ một người không phải mục tiêu cũng dễ chịu kỳ lạ.
Thuyền trước dừng ở một bến kho nhỏ chưa đầy nửa canh giờ. Người chèo đưa hộp cho một nữ tử áo xám. Huyễn Ký chuyển theo. Nữ tử không đi ngay mà mở hộp dưới mái che. Thanh Dao không thể nhìn ruột qua gỗ, nhưng ngay khi nắp bật, nàng ngửi thấy mùi rất mỏng theo gió. “Dầu Thanh Ngư.” Vô Song hỏi: “Gì?” “Dùng chống ẩm giấy.” “Bản đồ da có thể dùng.” Thanh Dao lắc nhẹ. “Nhưng mùi trong hộp không đều. Chỗ đáy rất mới, mép cũ.” “Ý cô?” “Thứ ở trong vừa được thay gần đây.” Hai người chờ. Nữ tử lấy ra một cuộn da, nhìn một lần rồi cuộn lại. Trông giống bản đồ. Nhưng Vô Song chỉ nhìn cách nàng xử lý đã nói: “Giả hoặc bản sao.” “Vì?” “Không kiểm dấu niêm. Người nhận vật thật đắt sẽ xác nhận dấu trước. Nàng ta chỉ xem hình.” Thanh Dao gật. Nữ tử sau đó đặt cuộn da vào một ống tre chống nước, lên thuyền khác đi tiếp. Nếu cứ theo có thể mất cả đêm mà vẫn chỉ bám bản sao. Vô Song hỏi: “Có muốn bắt xem?” Thanh Dao suy nghĩ. “Cô nghĩ nàng biết tầng trên?” “Không nhiều.” “Vậy không.” “Đại sư tỷ sẽ đồng ý.” “Sư phụ cũng.” Cả hai bất giác cùng nghĩ tới Long Thanh. Một kẻ chưa làm gì đáng bắt thì không cần biến thành phạm nhân chỉ vì đang cầm thứ đáng ngờ.
Hai nữ tử vòng xuống sát bến sau khi người kia đi. Thanh Dao nhặt được một sợi dây buộc vừa cắt, trên đó có dược sáp cùng loại dùng chống ẩm nhưng không có dấu Tĩnh Các. Điều này gần như xác nhận ruột đã được đổi. Vô Song lại chú ý một miếng giấy nhỏ rơi dưới bàn, chỉ có hai chữ số và một nét chéo. Nàng nhận ra đây là mã chuyển hàng của mạng môi giới chứ không phải sát thủ. “Đỗ Tam.” Thanh Dao nhìn. “Chắc?” “Cách viết số bảy của tuyến hắn khác người thường, kéo một gạch giữa.” “Một thói quen?” “Một quy ước.” Vô Song cất hình vào ngọc, không lấy giấy. “Bản đồ thật đã rời hộp trước đây.” Thanh Dao hỏi: “Ngay trong Tĩnh Các?” “Có thể. Hoặc ở một phòng trung gian giữa sàn và cửa ra.” “Vậy cả hai Huyễn Ký đều chỉ theo vỏ.” “Đúng.” Vô Song không thấy thất vọng. Người mua gần năm trăm linh mà không có phản theo dấu mới lạ.
Hai nhóm gặp lại ở quán mì cầu Nam khi trời sắp sang canh tư. Long Thanh tới trước, đặt cái nồi đồng méo dưới ghế như mang chiến lợi phẩm. Cửu Ly gọi bốn bát mì vì hắn nói đói. Khi Thanh Dao và Vô Song ngồi xuống, việc đầu tiên Long Thanh hỏi lại là: “Có đánh nhau không?” Thanh Dao đáp: “Không.” “Có ai bị bắt?” “Không.” “Tốt.” Cửu Ly mới hỏi công việc. Hai bên ghép thông tin rất nhanh và cùng đi tới kết luận: cả hai hộp đều là mồi hoặc chứa bản sao, bản đồ thật đã được đổi. Tuyến phía tây dẫn tới điểm trung chuyển Huyết Ảnh cũ; tuyến đông nam dẫn qua mạng chuyển thủ của Đỗ Tam. Vô Song nghe mô tả ba chấm đỏ trên thẻ gỗ, tay cầm đũa hơi dừng. Nàng biết dấu đó. Không phải biểu tượng chính thức Táng Đạo Điện, mà là dấu thanh toán của một môi giới từng nhận việc từ phân điện phía tây. Cửu Ly thấy phản ứng. “Biết?” Vô Song không nói dối: “Từng thấy ở một tuyến giao tin.” “Tây Ma?” “Gần.” “Liên quan người thuê cô?” Vô Song im nửa nhịp rồi đáp: “Có khả năng.” Cửu Ly không hỏi tên ngay vì đã thống nhất không ép khi nàng chưa nói. Nhưng câu trả lời này đủ xác nhận mạng Huyết Ảnh và người thuê Vô Song có giao nhau.
Ăn xong, cả bốn không về Vô Danh ngay mà tới một nhà nghỉ an toàn do Thanh Vân giữ ở khu phía nam. Hàn Bách đã gửi ngọc bảo nếu có vật Huyết Ảnh thì không mang thẳng về sơn môn trước khi kiểm tự hủy. Tạ Trường Xuân cũng tới gần sáng, vẻ mặt rõ ràng không vui vì bị gọi lúc ngủ. Ông vừa vào đã hỏi: “Lệnh đâu?” Cửu Ly đưa hộp. Thanh Dao giải lớp Huyết Tàng Sáp rất chậm. Dưới ánh dược đăng, những nét cực nhỏ dần lộ. Huyết Ảnh Lệnh không chứa tên sát thủ như Cửu Ly mong, mà là một mạng tuyến hậu cần cấp thấp gồm bốn điểm quanh Thanh Vân Thành, hai trạm xa hơn và sáu nhóm dịch vụ viết bằng mã. Tạ Trường Xuân nhìn một lúc. “Huyết Ảnh chưa chết.” Cửu Ly đáp: “Ít nhất phần hậu cần chưa.” Vô Song nói: “Một tổ chức ám sát lớn không chỉ có người giết. Có người làm giấy, mua ngựa, thuê kho, đưa tin, rửa hàng, tìm tuyến. Chém đội sát thủ không làm những người đó tự biến mất.” Tạ nhìn nàng. “Cô biết khá rõ.” “Tán tu.” Ông cười nhạt. “Câu đó gần đây nghe nhiều.” Vô Song không phản ứng.
Các mã dần được giải nhờ đối chiếu thẻ ảnh từ kho phía tây. Tuyến Một: thân phận dùng một lần. Tuyến Hai: lộ trình né kiểm. Tuyến Ba: trung chuyển hàng không cấm truy nã. Tuyến Bốn: người dẫn biên. Tuyến Năm: tin tuần tra. Tuyến Sáu: liên hệ thuê việc đặc biệt. Tuyến sáu bị khóa sâu hơn, có thể trước đây mới nối tới sát thủ. Nhưng năm tuyến đầu hiện vẫn hoạt động. Đáng chú ý là một nhóm thẻ được đánh dấu “Tây khách nhập Đông – không tiếp sát – không hàng cấm – tự chịu kiểm sau tuyến”. Tạ Trường Xuân cau. “Đưa Ma tu vào?” Vô Song đáp trước: “Có thể. ‘Tây khách’ không nhất định Ma tộc, nhưng khả năng cao.” Cửu Ly hỏi: “Số lượng?” “Không ghi tổng, chỉ có từng chuyến.” Thanh Dao đếm mã ngày. “Trong hai tháng ít nhất mười ba lượt, mỗi lượt một tới bốn người.” Long Thanh đang ngồi cạnh nghe tới đây mới hỏi: “Họ vào để làm gì?” Không ai biết.
Tạ Trường Xuân nói: “Nếu là Ma tu xâm nhập, phải báo tông môn.” Long Thanh hỏi: “Xâm nhập hay qua biên không giấy?” Tạ nhìn. “Khác gì?” “Khác chứ. Nếu vào giết người là một chuyện. Nếu vào mua thuốc nhưng không muốn bị soi là chuyện khác.” Vô Song ngẩng nhìn hắn. Cửu Ly cũng. Long Thanh nói tiếp: “Mạng bán đường này xấu hay không phải xem nó giúp ai làm gì. Bán giấy giả là sai luật, nhưng không thể thấy một người mua giấy rồi coi hắn là sát thủ.” Tạ im vài nhịp. Ông không phản bác. “Đúng. Nhưng phải kiểm.” “Ừ. Kiểm trước.”
Thanh Dao tiếp tục làm sạch mép lệnh bài, lộ thêm một dòng mã rất mới: “Đông nhập – nhóm sáu – ngày mười ba – tuyến Bạch Thạch – khách không tiếp chiến.” Cửu Ly lập tức tính. “Ngày mười ba là ngày mai.” Tạ Trường Xuân cau mày. “Có một nhóm sắp vào.” Vô Song nhìn ký hiệu thanh toán sau dòng đó. Không phải dấu ba chấm Táng Đạo. Là một dấu móc đôi nàng chưa biết. Điều này khiến nàng thấy vừa nhẹ vừa nặng. Không phải mọi Ma tu vào Đông Huyền đều do Điện. Huyết Ảnh phục vụ nhiều bên. Nhưng ở một dòng khác, gần tuyến Hắc Vân, dấu ba chấm thật sự xuất hiện. Táng Đạo đã dùng mạng này ít nhất một lần để mua đường gần vùng Tâm Ma. Điện không nói với nàng. Có tuyến khác đang hoạt động song song.
Vô Song không che hoàn toàn. Nàng chỉ vào dấu ba chấm. “Cái này có thể liên quan người đã thuê ta.” Tạ Trường Xuân nhìn thẳng. “Người nào?” Cửu Ly chưa nói tên Táng Đạo vì Vô Song vẫn chưa thú nhận. Mị Vô Song im lâu hơn, sau đó đáp: “Ta chưa thể nói. Nhưng ta xác nhận dấu này từng xuất hiện ở một mạng trung gian giao việc cho ta.” Tạ không thích câu trả lời, nhưng Cửu Ly nói: “Nàng đã báo đủ để chúng ta biết phải cảnh giác. Chưa cần ép.” Ông nhìn Đại đệ tử Vô Danh một lúc rồi gật. “Được. Nhưng từ giờ mọi di chuyển liên quan dấu này phải báo ta.” Vô Song đáp: “Có thể.” Long Thanh lập tức nhìn. “Có thể?” Nàng sửa: “Trong phạm vi không khiến ta chết ngay vì lộ tuyến.” Hắn gật. “Vậy hợp lý.” Tạ Trường Xuân nhìn hắn như muốn nói ngươi đừng đồng ý nhanh như vậy, cuối cùng thôi.
Kế hoạch ban đầu của Tạ là gom lực lượng kiểm bốn điểm hậu cần cùng lúc. Cửu Ly phản đối trước. “Đánh bốn điểm chỉ lấy được người tầng thấp. Mạng thấy mất bốn điểm sẽ rút toàn bộ. Lệnh này còn hiệu lực một phần, chúng ta có thể dùng nó.” Vô Song gật. “Mua dịch vụ.” “Đúng.” “Loại nào?” “Thân phận hoặc đường biên. Thứ không khiến họ cảnh giác.” Thanh Dao hỏi: “Nếu dùng lệnh cũ bị nhận ra là hàng đấu giá?” “Có thể.” Vô Song đáp: “Nhưng môi giới kiểu này ít quan tâm ai sở hữu lệnh nếu mã khóa đúng. Họ sống bằng việc không hỏi quá nhiều.” Tạ Trường Xuân hỏi: “Ai đi?” Cửu Ly nhìn Vô Song. “Ta và nàng.” Long Thanh lập tức nói: “Không đi một mình.” “Hai người.” “Ý ta là không tách khỏi hỗ trợ.” Cửu Ly hơi cười. “Sư phụ lo?” “Cô từng tự chạy vào kho địch rồi.” “Chuyện cũ.” “Vẫn tính.” Thanh Dao nói: “Ta có thể ở vòng ngoài.” Tạ gật. “Ta cử thêm hai người Thanh Vân nhưng không lộ mặt.”
Long Thanh nghe một hồi rồi hỏi câu cuối: “Nếu người môi giới chỉ bán đường, các cô định bắt hắn vì cái gì?” Căn phòng yên. Tạ Trường Xuân nói: “Bán ngọc thân phận giả đã phạm quy.” “Vậy xử đúng việc đó.” “Ý ngươi?” “Đừng đi mua tin mà trong đầu đã quyết người ta là sát thủ. Nếu muốn biết hắn có liên quan Huyết Ảnh giết người không thì hỏi bằng chứng.” Cửu Ly nhìn lệnh bài. “Đúng.” Vô Song cũng. Chính nàng hiểu điều này nhất. Đỗ Tam từng chuyển tin cho Táng Đạo không có nghĩa hắn biết Táng Đạo muốn làm gì. Người chuyển thủ bến sông cầm bản đồ giả cũng không có nghĩa hắn thuộc phe nào. Một mạng ngầm tồn tại được lâu bởi mỗi người chỉ biết phần họ cần.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng. Thành phố trên mặt đất đang tỉnh dậy, hoàn toàn không biết dưới những kho cũ, bến sông và quán cầm đồ vẫn có một mạng từng thuộc Huyết Ảnh Lâu đang hoạt động. Không còn tiếng kiếm của sát thủ. Không máu trên tường. Chỉ giấy, đường, kho, tiền và những người bán thứ mình biết.
Tô Cửu Ly thu Huyết Ảnh Lệnh vào hộp.
“Ngày mai chúng ta mua tin.”
Mị Vô Song hỏi:
“Muốn mua gì?”
Cửu Ly nhìn dòng Tây khách nhập Đông.
“Mua một con đường.”
Long Thanh đứng dậy, cầm nồi đồng.
“Nhớ là mua đường.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Không mua mạng.”
Hắn gật.
“Đúng.”
Mị Vô Song hơi cong môi.
Một câu nghe đơn giản.
Nhưng ở thế giới ngầm...
khác nhau rất nhiều.