Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 131: BĂNG LONG VÀ HẢI TH?
Điểm giao của Hải Thất nằm cách Thương Lan chưa tới một ngày đi biển, nhưng Tần Hải Nương vừa nhìn tọa độ đã từ chối đưa Thanh Sa vào tận nơi. Bà chống tay lên bản đồ, chỉ một vòng đá lởm chởm giữa vùng nước xanh sẫm. “Chỗ này người đi biển gọi Bãi Mù. Không phải cấm địa, nhưng dòng ngầm rất xấu, đá dưới nước thay vị trí sau mỗi mùa. Thuyền lớn vào được mà lúc ra có khi mất đáy.” Long Thanh nhìn bản đồ rồi hỏi: “Vậy đi thuyền nhỏ?” “Ta đưa các vị tới ngoài ba dặm. Từ đó dùng tiểu chu.” Tuyết Ly hỏi: “Có Hải thú lớn?” “Có nhưng không phải thường trú. Vùng đá này ít cá.” Vô Song nhìn ký hiệu Hải Thất trong ngọc giản. “Càng hợp điểm giao. Ít thuyền, không ai để ý.” Cửu Ly bổ sung: “Nếu chỉ chuyển ngọc tin hoặc hộp tài liệu, không cần cập bến.” Thanh Dao hỏi Tuyết Ly tình trạng mạch. “Hai vòng sáng nay ổn.” “Không dùng quá hai thành.” “Biết.” “Nếu Long Tỏa rung?” “Dừng.” Lần này Tuyết Ly không mặc cả. Long Thanh đứng cạnh đang buộc cần câu vào túi. Cả bốn nữ tử nhìn. Hắn giải thích trước: “Tần Hải Nương nói ngoài đó biển sâu.” Vô Song chống trán. “Sư phụ thật sự mang.” “Ta nói rồi.” Tuyết Ly vốn muốn chọc một câu, cuối cùng lại thôi. Sau nhiều ngày đi cùng, nàng đã hiểu nếu Long Thanh nói mang cần thì hắn thật sự mang, không có tầng nghĩa bí hiểm nào.
Thanh Sa rời bến khi trời còn mờ, đi về phía đông nam. Gió sáng khá thuận nên Lam Bối Hải Tê không cần kéo thuyền, nó chỉ bơi gần mạn như một người bạn đường. Tuyết Ly đứng đầu boong quan sát nó. Từ sau khi mở cửa Long Linh Trạch, nàng đặc biệt để ý một chuyện: sợi cộng minh giữa mình và Hải Tê không lưu lại gì, nhưng khi gặp lại, con vật vẫn nhận nàng. Không phải do khế. Chỉ do trí nhớ. Nó từng đồng ý giúp mở cửa, nàng từng thu long uy xuống để hỏi. Quan hệ không cần một dấu ấn để tồn tại. Long Thanh đi tới, mặt hôm nay đỡ trắng hơn lần trước vì uống thuốc say sóng từ sớm. Hắn thấy nàng nhìn Hải Tê, hỏi: “Muốn thử gọi?” “Ta không gọi.” “Vì?” “Không có việc.” “Ừ.” “Ngươi không thấy nếu có thể lập liên hệ lâu dài sẽ tiện hơn?” “Tiện.” “Vậy sao trước kia ngươi không thử với Tiểu Hắc?” “Nó ở nhà.” “Ta hỏi khế.” Long Thanh suy nghĩ. “Không cần.” “Nếu nó chạy mất?” “Nói rồi. Đi tìm xem có sao không.” “Ngươi lặp lại một câu rất nhiều.” “Vì cô hỏi giống.” Tuyết Ly im, sau đó không hiểu sao khóe môi hơi cong. Vô Song ở sau nhìn thấy, liếc Cửu Ly. Đại sư tỷ chỉ nhướng mày nhưng không nói. Thanh Dao đang chuẩn bị thuốc, hoàn toàn không quan tâm.
Gần trưa, Bãi Mù hiện ra. Không có sương như tên, chỉ hàng trăm mỏm đá đen nhô lên khỏi mặt biển ở những độ cao khác nhau, nước giữa chúng tối hơn xung quanh vì vực sâu và dòng ngầm. Tần Hải Nương hạ buồm, neo ở vùng ngoài rồi nói: “Ta chờ tới chiều. Nếu qua giờ Dậu chưa về thì ta sẽ tới gần một lần. Nếu thấy tín hiệu đỏ thì quay ngay.” Vô Song gật. Năm người xuống tiểu chu chống nước. Không cần Hải Tê kéo. Trước khi rời Thanh Sa, con Hải Tê mẹ bơi ngang mạn nhỏ, phát tiếng trầm. Tuyết Ly cảm được một dạng cảnh báo lãnh địa rất nhẹ. “Nó không thích phía trước.” Tần Hải Nương cau. “Nó từng đi qua?” “Không chắc. Nhưng Hải thú cảm dòng tốt hơn người.” Long Thanh hỏi: “Vậy có nên đi?” Cửu Ly đáp: “Đi, nhưng cẩn thận hơn.” Hắn gật, không cố chứng minh gì.
Vô Song dùng Ảnh Tuyến định vị ba mỏm đá theo sơ đồ Hải Thất. Tuyết Ly cảm dòng nước. Cửu Ly kiểm huyễn. Thanh Dao giữ nhịp mạch cho Tuyết Ly nhưng không truyền Sinh Viêm. Long Thanh ngồi giữa, nhiệm vụ chính là không làm tiểu chu nghiêng. Tới mỏm thứ ba, Vô Song phát hiện một đường khắc dưới mặt nước. “Có trận.” Tuyết Ly đưa tay chạm gần nhưng không chạm thật. “Long văn.” “Thật?” “Ừ. Ít nhất nét khắc dùng chuẩn Long Cung.” Cửu Ly nói: “Có thể sao.” “Có thể.” Vô Song dùng một mảnh giấy cảm ứng phù, nhận ra bên trong trận không phải công kích mà là chuyển vật cự ly ngắn. “Điểm giao.” Nàng nói. “Hộp được đưa từ chỗ khác tới đây hoặc ngược lại, sau đó người nhận dùng thuyền lấy.” Long Thanh hỏi: “Có gì trong đó?” “Muốn biết phải mở.” Tuyết Ly nhìn phù khóa. “Ta có thể dùng Long tức.” Vô Song lập tức: “Khoan. Nếu có báo động?” Cửu Ly kiểm quanh. “Có một tuyến cảnh giới rất mỏng.” “Cắt được?” “Có. Nhưng cắt sẽ để dấu.” Long Thanh hỏi: “Có cách mở như người thường?” Tuyết Ly nhìn kỹ. “Có thể dùng Long Vệ Truyền Phù.” “Chúng ta có?” “Không.” Vô Song cười. “Nhưng ta có bản sao dấu từ Hải Thất.”
Nàng vừa lấy ngọc mô phỏng ra, mặt nước phía sau tiểu chu đột nhiên nổ tung. Không có tiếng gầm báo trước. Một bóng đen xanh lớn gấp mấy lần con Lam Bối Hải Tê ở Thanh Sa lao thẳng từ dưới đá lên. Cửu Ly là người phản ứng nhanh nhất, Huyễn Ảnh đẩy tiểu chu lệch một trượng. Hàm răng và chiếc sừng ngắn của sinh vật quét qua mép, xé mất một mảnh gỗ. Thanh Dao kéo Long Thanh về giữa. Vô Song dựng ba Phong Tường. Tuyết Ly vừa nhìn đã nhận ra. “Huyền Giáp Hải Tê.” Nó không phải lão quy Huyền Giáp mà là một nhánh Hải Tê có lớp giáp trên lưng dày như mai, tu vi khoảng Kim Đan hậu kỳ, thân dài hơn mười trượng. Một con trưởng thành thế này ở vùng biển bình thường đủ làm cả đoàn thương thuyền tránh đường. Tuyết Ly bước lên theo phản xạ, Băng Long huyết dâng. Long uy lan một vòng. Hải Tê đang lao tới khựng nửa nhịp, mắt co lại, nhưng ngay sau đó một vệt đỏ trên cổ nó sáng lên, khiến toàn thân giật mạnh rồi tiếp tục xông. “Có khế!” nàng nói. Vô Song lập tức nhìn vị trí vệt đỏ. “Không phải tự nguyện.” Cửu Ly cũng cảm được một tia thần niệm xa. “Có người hoặc trận đang ép nó.”
Tuyết Ly có thể tăng long uy. Với Băng Long chính hệ, dù đang bị thương, huyết áp đủ khiến phần lớn Hải thú Kim Đan thấp hơn do dự. Nhưng nàng vừa dâng tới một thành thì thấy mắt Hải Tê không phải dữ. Nó hoảng. Đồng tử liên tục chuyển về một mỏm đá phía sau trận chuyển vật. Cơ thể lại bị vệt đỏ kéo lao tới. Nàng lập tức thu áp xuống. “Không ép huyết.” Vô Song hỏi: “Vậy chặn thế nào?” “Đánh lệch, không làm nó trọng thương.” Cửu Ly mở ba lớp Huyễn Ảnh, khiến Hải Tê thấy tiểu chu tách thành bốn. Nó đâm xuyên một ảnh, quẫy đuôi tạo sóng lớn. Thanh Dao dùng Sinh Viêm không đánh mà đốt một mảnh cưỡng văn lộ ngoài da, nhưng vệt đỏ lập tức rút vào sâu. “Khế cắm thần hồn.” nàng nói. “Không thể cắt ngoài.” Vô Song dùng Phong – Ảnh quấn quanh sừng, kéo hướng công kích lệch sang đá. Tiếng va chấn cả vùng. Long Thanh bám mạn, không thể tham gia bằng tu vi nhưng vẫn nhìn con vật. Hải Tê quay lại, lần thứ hai lao tới. Tuyết Ly giơ tay, một lớp băng mỏng đóng trên mặt nước trước mũi nó, không phải để nhốt mà để đổi dòng. Con vật trượt sang bên. Long Tỏa trong nàng rung nhẹ vì vận lực gần hai thành. Thanh Dao lập tức: “Không tăng.” “Biết.”
Ba lần công kích sau đều giống nhau. Hải Tê lao, nhưng trước mỗi lần mắt nó đều liếc cùng một mỏm đá. Long Thanh cuối cùng nói: “Nó không nhìn chúng ta.” Vô Song đang giữ Phong Tuyến hỏi: “Gì?” “Mỗi lần trước khi đánh nó đều nhìn phía kia.” Cửu Ly lập tức kiểm. Mỏm đá cách gần năm mươi trượng, nhìn ngoài không có gì. Tuyết Ly cảm. Có một nhịp sinh mệnh rất yếu, nhỏ hơn nhiều Hải Tê trưởng thành. “Có con non.” Thanh Dao nói ngay: “Điểm neo.” Vô Song hiểu. “Người hạ khế giữ con non ở đó để ép con mẹ bảo vệ trạm.” Băng Long khí quanh Tuyết Ly lập tức lạnh. Nhưng nàng không để nó bùng. “Cửu Ly, kéo mắt nó khỏi chúng ta được không?” “Ba nhịp.” “Đủ.” “Vô Song?” “Ta tới đá.” “Thanh Dao đi cùng. Long Thanh ở đây.” Hắn lập tức phản đối: “Ta ở một mình?” Cửu Ly nói: “Sư phụ có ta.” Đại đệ tử ở lại với hắn, Huyễn Đạo tiếp tục kéo Hải Tê. Vô Song và Thanh Dao theo một Ảnh Lộ sang mỏm đá. Tuyết Ly đứng giữa tiểu chu, chủ động mở Long Huyết Cộng Minh nhưng khác hẳn lần trước. Nàng không thả áp. Chỉ truyền một ý niệm rất đơn giản: Ta biết ngươi không muốn đánh.
Hải Tê giật mạnh. Vệt đỏ trên cổ sáng chói, ép nó lao. Tuyết Ly không tránh ngay. Ta không săn ngươi. Ý niệm thứ hai đi ra. Cơ thể con vật vẫn lao, nhưng đầu lệch nửa thước. Cửu Ly thấy, lập tức bẻ Huyễn Ảnh sang phải. Nó đâm qua một ảnh giả. Tuyết Ly truyền tiếp: Con của ngươi ở phía sau. Chúng ta đang tới đó. Lần này phản ứng dữ hơn. Hải Tê gầm một tiếng trầm, toàn thân rung, cưỡng khế bùng đỏ tới mức da quanh cổ nứt máu. Nó không thể dừng. Nhưng thay vì lao thẳng vào Tuyết Ly, nó đánh sừng xuống nước, tự làm lệch thân, quét qua mạn tiểu chu mà không trúng. Cửu Ly mắt sáng. “Nó đang chống.” Tuyết Ly không vui vì “nó nghe lời”. Nàng chỉ thấy một khoảng cực ngắn trong đó sinh linh kia giành lại hành động của chính nó. Cảm giác gần như lúc nàng chống Ngự Long Quyền.
Ở mỏm đá, Vô Song tìm thấy một hốc nhỏ bị trận che. Bên trong một Hải Tê non chỉ dài hơn một trượng bị khóa bằng ba đai sắt linh, không bị thương nặng nhưng một chiếc kim đỏ cắm vào sau gáy. Thanh Dao vừa thấy đã nói: “Khế neo.” “Rút?” “Không thẳng.” Nàng dùng Thanh Liên Sinh Viêm giữ mô, Vô Song tạo ba Ảnh Châm thay nhịp tín hiệu để người điều khiển tưởng kim vẫn cắm. Thanh Dao rút từng đoạn. Con non đau nhưng không gào lớn. Khi chiếc kim cuối cùng ra, vệt đỏ trên cổ Hải Tê mẹ ngoài biển lập tức nhấp nháy.
Tuyết Ly cảm được. Đừng đánh nữa nếu ngươi không muốn. Nàng truyền. Không phải lệnh “dừng”. Chỉ là lựa chọn.
Hải Tê đang giữa cú lao bỗng khựng toàn thân. Khế văn đỏ siết. Hai chân trước run. Nó gầm tới mức mặt biển rung. Một lực cưỡng từ đâu đó cố bắt thân tiếp tục. Tuyết Ly có thể dùng long uy đè xuống, biến cả khế lẫn Hải Tê thành cấp dưới. Nàng không làm. Chỉ giữ cộng minh mở, để con vật biết có một hướng không cần đánh. Ngươi có thể dừng. Lần này Hải Tê tự cắm sừng xuống đá cạnh mình. Va chạm làm một mảng giáp nứt nhưng cú lao dừng.
Cùng lúc, Thanh Dao rút hẳn Khế Neo khỏi con non.
Vệt đỏ trên Hải Tê mẹ tắt một nửa.
Con vật đứng yên giữa nước, thở nặng. Tuyết Ly không tiến. Cửu Ly cũng thu Huyễn Ảnh. Không ai đánh.
Vô Song và Thanh Dao đưa con non ra mép đá. Nó phát một tiếng yếu.
Hải Tê mẹ quay phắt.
Không cần ai gọi.
Nó lao về phía con.
Lần này không có sát ý.
Nước dâng thành sóng khi thân lớn áp tới đá. Con non nhảy xuống, chạm đầu vào phần giáp dưới cổ mẹ. Hải Tê mẹ phát tiếng trầm liên tục, dùng mũi kiểm toàn thân con. Vệt cưỡng khế trên cổ vẫn còn nhưng không còn điểm neo nên chỉ sáng yếu.
Tuyết Ly tới cách khoảng mười trượng rồi dừng.
Con Hải Tê mẹ nhìn nàng.
Không cúi đầu.
Không thần phục.
Chỉ nhìn.
Tuyết Ly không khó chịu. Trái lại, nàng cảm thấy đúng.
Nàng hỏi bằng cộng minh:
Ngươi muốn đi không?
Không hỏi “muốn theo ta không”.
Không hỏi “muốn trả ơn không”.
Chỉ muốn đi không.
Hải Tê quay nhìn vùng đá. Sau đó nhìn con non. Cuối cùng nó phát một nhịp sinh mệnh ngắn.
Ý nghĩa không hoàn toàn thành lời, nhưng Tuyết Ly hiểu gần đúng:
Muốn rời.
“Vậy đi.” nàng nói bằng miệng.
Hải Tê không đi ngay. Nó quay lại mỏm đá nơi trận chuyển vật đặt, dùng sừng húc.
Một lần.
Hai lần.
Tới lần thứ ba, lớp đá giả vỡ, lộ một cột trận nhỏ. Vô Song lập tức hiểu. “Nó muốn phá thứ giữ nó.” Tuyết Ly không ra lệnh. Chỉ đứng. Hải Tê tự húc thêm. Cột trận nứt. Cưỡng khế trên cổ nó tắt thêm một phần. Vô Song dùng Ảnh Nhận cắt đường truyền ngoài, Cửu Ly làm lệch tín hiệu cảnh giới. Thanh Dao nhìn con vật. “Khế chưa hết. Chỉ mất nguồn chủ động.” Tuyết Ly nói: “Để sau nếu nó muốn, có thể tìm người tháo.” Long Thanh từ tiểu chu gọi: “Đừng tự quyết.” Nàng quay. Hắn chỉ Hải Tê. “Hỏi nó.” Tuyết Ly sững một nhịp rồi gật. Lần nữa nàng mở cộng minh, cho con vật cảm được lựa chọn: họ có thể thử giúp tách khế, nhưng có rủi ro và mất thời gian; hoặc nó mang con đi ngay, cưỡng khế yếu sẽ tự mòn nếu không còn nguồn. Hải Tê chọn đi. Tuyết Ly không ép nó ở lại vì “chữa cho trọn”.
Trước khi lặn, Hải Tê mẹ bất ngờ bơi một vòng quanh tiểu chu. Nó dừng trước Tuyết Ly, cách năm trượng, phát một tiếng trầm sâu. Không phải tiếng phục tùng. Cũng không phải cảm ơn theo nghĩa con người. Chỉ là một nhịp xác nhận: ta nhớ. Sau đó nó quay, con non bơi sát bên, hai thân ảnh mất dần dưới nước.
Hệ thống trong đầu Long Thanh hiện lên:
[Đối tượng: Ngao Tuyết Ly.]
[Đạo niệm NGỰ LINH tăng trưởng.]
[Cốt lõi hiện tại: CỘNG MINH – TỰ NGUYỆN – SONG HƯỚNG.]
[Chuyển biến quan trọng: Từ “không muốn bị ngự” sang “không muốn cưỡng ngự người khác”.]
[Tương thích truyền đạo: Tăng.]
Long Thanh đọc, cau nhẹ.
“Có khác nhau nhiều vậy sao?”
Cửu Ly nghe. “Sư phụ nói gì?”
“Không.”
Hệ thống im.
Nhưng Ngao Tuyết Ly ở cách đó lại nhìn mặt biển nơi Hải Tê đã biến mất, trong lòng hiểu rất rõ sự khác nhau.
Một người không muốn bị khóa có thể chỉ vì ghét mất tự do của chính mình.
Một người không muốn khóa người khác...
mới thật sự hiểu tự do của đối phương cũng quan trọng.
Vô Song sau khi kiểm trận chuyển vật gọi mọi người tới. “Có dữ liệu.” Cột trận bị Hải Tê phá làm lộ một hộc ngọc. Không nhiều, phần lớn đã tự hủy khi nguồn ngắt, nhưng ba bản ghi còn đọc được. Một là bảng triều. Một là mã giao dịch Hải Thất. Bản thứ ba mới đáng chú ý. Nó không ghi tên Tuyết Ly đầy đủ mà dùng mã Băng Long – Hoàng hệ – mục tiêu sống. Dưới đó là ba dòng: “Không tổn huyết mạch. Không kích vỡ Long Tỏa. Ưu tiên quan sát phản ứng khi mục tiêu tiếp xúc nguồn long huyết cấp cao. Nếu vòng ngoài nứt, báo ngay.”
Tuyết Ly đọc xong, mắt lạnh.
Cửu Ly hỏi: “Ai gửi?”
Vô Song chỉ mã.
“Người nhận ở trạm là Hải Thất. Nguồn bên kia bị xóa. Nhưng người mua lại có hai lớp. Một là Nội Hải Tam. Một lớp nữa dùng mã ngoại tuyến.”
“Đọc được?”
Vô Song kiểm rất lâu.
Sau cùng nàng đưa ngọc cho Cửu Ly.
Ở góc có một nét đen gần như bị xóa.
Một nửa mặt trời.
Ba đoạn xích.
Không đủ thành biểu tượng đầy đủ, nhưng quá quen.
“Táng Đạo.” Cửu Ly nói.
Tuyết Ly siết ngọc.
“Chúng muốn ta sống.”
Thanh Dao sửa:
“Ít nhất người để chỉ thị này muốn huyết mạch cô không bị hỏng.”
“Khác gì?”
“Có thể muốn nghiên cứu. Có thể muốn dùng. Chưa biết.”
Vô Song nói: “Nhưng một chuyện rõ: người này biết Long Tỏa, biết khả năng gặp long huyết cấp cao và quan tâm vết nứt.”
Cửu Ly nhìn về hướng Long Linh Trạch.
“Con cá?”
Tuyết Ly lắc. “Không thể biết cụ thể con cá. Có thể chỉ dự đoán ta gặp long huyết khác.”
Long Thanh hỏi:
“Vậy người điều khiển Hải Tê?”
Vô Song kiểm cột trận.
“Không còn ở đây. Cưỡng khế được gắn từ trước. Trạm chỉ dùng Hải Tê làm bảo vệ.”
“Giữ con nó để ép?”
“Ừ.”
Long Thanh nhìn mặt biển, sắc mặt không vui.
“Đúng là phiền.”
Tuyết Ly nghe hai chữ ấy lại nhớ đêm Long Tỏa siết. Hắn khi đó cũng nói vậy. Không giảng đạo. Chỉ thấy chuyện biến một sinh linh thành công cụ là phiền, sai và không cần thiết.
Nàng quay lại cột trận.
“Phá hết?”
Vô Song nói: “Lấy dữ liệu trước.”
“Sau đó?”
“Phá.”
Long Thanh hỏi: “Có làm nổ?”
“Không.”
“Vậy phá.”
Lần này Ngao Tuyết Ly không dùng Băng Long lực đập cột.
Nàng để Vô Song tháo đường cảnh giới, Cửu Ly xóa tọa độ, Thanh Dao lấy những vật có thể gây độc biển. Sau cùng nàng mới dùng một tia hàn lực đóng nứt lõi trận. Cột đá vỡ từ trong, không tạo sóng.
Không còn trạm.
Không còn Khế Neo.
Không còn nơi nào có thể dùng con Hải Tê kia làm lính canh.
Trên đường về Thanh Sa, Tuyết Ly đi cuối. Long Thanh ngồi phía trước, lại bắt đầu hơi say vì tiểu chu lắc. Nàng nhìn bóng lưng hắn một lúc rồi hỏi:
“Nếu con Hải Tê vừa rồi chủ động muốn theo ngươi thì sao?”
Long Thanh quay, mặt hơi trắng.
“Ta?”
“Ừ.”
“Nuôi nổi không?”
Cửu Ly lập tức bật cười.
Vô Song cũng.
Tuyết Ly lạnh mặt. “Ta hỏi khế.”
“À.” Hắn nghĩ. “Nếu nó muốn đi cùng thì đi.”
“Không ký?”
“Có khế tốt cho cả hai thì hỏi nó.”
“Nếu khế khiến nó mạnh hơn nhưng không thể tự rời?”
“Vậy không.”
“Dù nó đồng ý lúc đầu?”
Long Thanh nhìn nàng.
“Nếu lúc ký đồng ý mà sau này đổi ý thì sao?”
Ngao Tuyết Ly im.
Đúng.
Chính cổ bia đã trả lời.
Một bên muốn dứt, khế không cưỡng lưu.
Nàng quay ra biển.
Có lẽ con đường Ngự Linh nàng đang tìm không phải một loại thuật cụ thể.
Nó bắt đầu từ một nguyên tắc.
Mọi quyền lực mà mình có đối với một sinh linh khác...
đều phải dừng ở nơi quyền lựa chọn của đối phương bắt đầu.
Xa phía trước, Thanh Sa đã hiện ra.
Lam Bối Hải Tê của Tần Hải Nương bơi ra đón.
Nó phát một tiếng trầm khi thấy Thanh Dao.
Tuyết Ly bỗng hiểu tại sao một sinh linh không bị khóa vẫn quay lại.
Không phải vì không thể rời.
Mà chính vì có thể rời...
nên việc nó quay lại mới thật sự có ý nghĩa.