Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 66: MỘT TẤM CỔ ĐỒ, BA NHÓM NGƯỜI
Sáng sau phiên đấu giá, Đan Vương Cổ Đồ được trải trên một chiếc bàn đá dài trong phòng nghị sự của Dược Vương Cốc. Bản gốc nằm dưới ba lớp trận bảo hộ, còn trên bàn là năm bản sao giống nhau, mỗi bản đều có dấu xác nhận của Bách Dược Lâu để tránh người ta tự ý thêm bớt tuyến đường rồi đổ cho người bán. Long Thanh đứng cuối bàn nhìn một lúc, cảm giác việc này giống một nhóm người đang ngồi xem bản đồ trekking hơn là cuộc họp của các thế lực tu tiên. Khác biệt duy nhất là người bên trái có thể bay, người bên phải mang linh hỏa, còn mấy vị ngồi đầu bàn ít nhất đều là Kim Đan trở lên.
Tạ Trường Xuân đại diện Thanh Vân. Tần Mộc và một trưởng lão ngoại sự tên Cố Dược Thành đại diện Dược Vương Cốc. Hỏa Đan Môn có Hàn Xích. Kim Lô Thế Gia cử một lão giả tên Công Tôn Khải, bên cạnh là Công Tôn Vũ mà Long Thanh đã gặp ở buổi đấu giá. Linh Thực Hội có Chu Mộc Sinh. Ngoài ra còn hai tán tu Kim Đan được Dược Vương Cốc mời vì họ từng vào Linh Dược Bí Cảnh nhiều lần. Không ai quá khách sáo. Tin bí cảnh mở sớm đã lan, thời gian chuẩn bị không dài, mọi người tới đây để xác định cổ đồ đáng tin tới đâu và nếu đi thì phối hợp thế nào.
Long Thanh vốn không có ghế chính thức. Hắn ngồi cạnh cửa cùng Cửu Ly và Thanh Dao. Cửu Ly cầm một cuốn sổ nhỏ, không phải ghi cổ đồ mà ghi người. Thanh Dao thì đọc bản sao rất kỹ. Long Thanh nhìn được khoảng nửa khắc đã bắt đầu chú ý tới khay bánh trên bàn. Cửu Ly không nhìn cũng biết. Nàng lấy một cái đưa sang. “Sư phụ.” “Ừ.” “Ăn nhỏ thôi.” “Ta có nói gì?” “Ánh mắt người nói.” Long Thanh nhận bánh. Thanh Dao ngồi bên cạnh thấy vậy hơi cong môi rồi tiếp tục đọc. Tạ Trường Xuân ở đầu bàn giả vờ không biết phía sau đang có người ăn trong cuộc họp.
Cố Dược Thành gõ nhẹ lên tấm cổ đồ. “Trước hết xác định điểm đầu. Ký hiệu này tương ứng với cửa Tây Nam của Linh Dược Bí Cảnh hiện tại, khả năng cao không sai.” Một tán tu tên La Chính gật. “Ta đã vào bốn lần. Sau cửa Tây Nam khoảng ba mươi dặm đúng là có một dòng sông nhỏ, nhưng đường trên cổ đồ đi lệch về bắc hơn tuyến người hiện nay thường dùng.” Hàn Xích hỏi: “Vì sao không ai phát hiện bảy điểm này?” La Chính đáp: “Bí cảnh lớn. Tu sĩ hiện giờ chủ yếu đi nơi linh khí mạnh và dược liệu đã được ghi nhận. Nếu đây là đường vận chuyển cổ, có thể nó cố tình tránh vùng dược thú và nơi dễ tranh đoạt.” Công Tôn Khải chỉ điểm thứ hai. “Chỗ này hiện là rừng Thanh Tùng. Không có di tích.” Chu Mộc Sinh nói: “Không có trên mặt chưa chắc không có dưới đất. Hơn mười nghìn năm, nhà gỗ mục, đường đá có thể bị phủ.”
Long Thanh nghe tới đây mới cầm bản đồ lại gần. “Bảy điểm này ai đo khoảng cách chưa?” Cả bàn hơi yên. Không phải vì câu hỏi kinh thiên, chỉ vì người lên tiếng là người gần như không có linh lực. Tạ Trường Xuân đã quen, hỏi: “Ngươi lại thấy gì?” “Ta hỏi.” Một đệ tử Huyền Cơ phụ trách bản đồ lập tức trả lời: “Nếu quy đổi theo tỷ lệ ước đoán, khoảng cách lần lượt ba mươi hai, ba mươi sáu, ba mươi mốt, ba mươi tám, ba mươi bốn, bốn mươi và ba mươi ba dặm. Sai số khá lớn vì cổ đồ không hoàn toàn đúng tỷ lệ.” Long Thanh cắn nốt bánh. “Khá đều.” Công Tôn Khải nhìn. “Ngươi nghĩ là gì?” “Hôm qua ta đã nói với Tạ trưởng lão. Có thể là chặng nghỉ.” “Dựa vào?” “Nếu người từ dược viên vận đồ về đan phủ bằng người hoặc xe, không phải ngày nào cũng đi hết một mạch. Các trạm cách nhau gần nhau hợp lý hơn việc kho báu ngẫu nhiên có bảy điểm đều.”
Một vài người bắt đầu nhìn cổ đồ theo hướng khác. Hàn Xích không phản bác ngay. “Tu sĩ có thể bay. Không cần trạm.” Long Thanh gật. “Nếu tất cả dược liệu đều để túi trữ vật được.” Thanh Dao lúc này mới lên tiếng. “Không phải loại nào cũng có thể.” Hàn Xích nhìn nàng. Thanh Dao chỉ bản đồ. “Linh dược sống, linh căn cần giữ đất, một số linh trùng dược dụng, dược thú non, hỏa tính thảo chưa trưởng thành... nhiều thứ vận chuyển phải giữ môi trường. Nếu khu cuối là dược viên cung cấp nguyên liệu cho một đan phủ lớn, có đường vận chuyển mặt đất không lạ.” Chu Mộc Sinh lập tức đồng ý. “Đúng. Dược nông cổ cũng không nhất thiết đều có túi không gian cao cấp. Với số lượng lớn, xe vẫn rẻ hơn.”
Long Thanh hỏi: “Các điểm có nước?” Đệ tử Huyền Cơ mở bản đồ hiện đại đối chiếu. “Điểm một gần sông. Điểm hai cách một nguồn nước hai dặm. Điểm ba hiện không có nhưng địa thế lõm. Điểm bốn có suối. Điểm năm gần một hồ nhỏ. Điểm sáu là vùng đá khô. Điểm bảy sát chân núi có nước ngầm.” Thanh Dao nhìn. “Năm điểm phù hợp.” Long Thanh gật. “Vậy càng giống.” Tần Mộc hỏi: “Còn hai điểm không nước?” “Có thể bản đồ cũ. Sông đổi.” Câu trả lời đơn giản đến mức không ai nói gì thêm. Hơn vạn năm, một dòng nước đổi hướng hoàn toàn bình thường.
Công Tôn Khải lại nhìn ký hiệu hồ sen gần cuối. “Nếu đây không phải địa hình?” Thanh Dao đáp: “Trong một số cổ điển đan đạo, liên văn dùng đại diện hỏa chủng thiên về sinh cơ. Nhưng chỉ dựa hình này chưa thể xác định.” Hàn Xích lập tức chú ý. Hỏa Đan Môn quan tâm nhất chính là linh hỏa. “Có loại cụ thể?” “Thanh Liên hệ có vài loại. Tên đã thất truyền cũng nhiều.” Tần Mộc nói: “Không được vì một biểu tượng đã kết luận có linh hỏa.” “Đương nhiên.” Thanh Dao gật. “Ta chỉ nói một khả năng.” Long Thanh ngồi bên nghe, không hiểu sao một bông sen cuối cùng lại liên quan lửa. Tu tiên giới thật sự có nhiều thứ đi ngược trực giác. Hắn hỏi nhỏ Cửu Ly: “Hoa sen cháy không?” Nàng đáp: “Có linh hỏa hình sen.” “Không phải hoa thật?” “Không.” “Vậy tốt.” “Người lo gì?” “Ta tưởng có cây sen bị đốt.”
Thanh Dao nghe được, quay mặt cười. Cửu Ly nhìn nàng. “Diệp cô nương thấy buồn cười?” “Một chút.” “Sư phụ ta thương cây.” Long Thanh nói: “Ta chỉ hỏi.” Hàn Xích ngồi phía trên không nghe rõ đoạn đó, nếu nghe có lẽ sẽ rất khó giải thích với người này rằng linh hỏa hình sen và đốt hoa sen là hai chuyện hoàn toàn khác.
Sau hơn một canh giờ, cổ đồ được xác nhận có độ tin cậy đủ để thăm dò nhưng chưa đủ để coi là bản đồ truyền thừa. Việc tiếp theo mới khó: ai đi. Dược Vương Cốc có quyền quản lý chính, không thể cấm những thế lực đã có tư cách vào bí cảnh, nhưng nếu ba bốn đoàn cùng lao theo một tuyến, tới cuối rất dễ xung đột. Cố Dược Thành đề nghị chia thành ba đội chính nhưng giữ khoảng cách liên lạc. Đội một lấy Dược Vương Cốc làm chủ, phối hợp Thanh Vân vì Thanh Vân đã tham gia nghiên cứu Huyết Tỏa và có Tạ Trường Xuân. Đội hai Hỏa Đan Môn tự phụ trách, có ưu thế xử lý hỏa trận. Đội ba do Kim Lô Thế Gia, Linh Thực Hội và vài tán tu hợp lại. Các đội có thể chọn đường khác nhau ở phần đầu nhưng không được phá dấu đường, không được phong tỏa lối đi chung. Nếu gặp khu vực chưa có chủ, quyền thu hoạch theo ai phát hiện trước và đóng góp thực tế; truyền thừa cá nhân nếu nhận chủ thì không tranh đoạt; vật phẩm không nhận chủ nhưng có giá trị nghiên cứu chung sẽ bàn lại sau.
Long Thanh nghe quy tắc thấy khá hợp. Cửu Ly hỏi nhỏ: “Người sợ tranh?” “Có quy tắc trước tốt.” “Nếu có người không nghe?” “Lúc đó tính.” Nàng cong môi. Đây chính là sư phụ. Không vì khả năng người khác phá luật mà phủ nhận việc đặt luật.
Tới phần danh sách, Tần Mộc nói ngay: “Thanh Dao không đi.” Nữ tử ngồi cạnh Long Thanh ngẩng đầu. “Sư phụ.” “Không.” “Con còn chưa nói.” “Ta biết con định nói gì.” “Người không biết.” “Con muốn vào dược viên cổ.” Thanh Dao im một nhịp. “Đúng.” Tần Mộc nhìn thẳng. “Kinh mạch mới tái cấu trúc chưa được mười ngày.” “Con không làm chủ chiến.” “Bí cảnh không phải y quán.” “Con biết.” “Có yêu thú.” “Con biết.” “Có thể có linh hỏa.” “Con biết.” “Vậy ở lại.”
Không khí quanh ba người lập tức trở thành một cuộc tranh luận riêng. Long Thanh không xen. Cửu Ly cũng chỉ nhìn. Thanh Dao không dùng giọng năn nỉ. “Sư phụ, Thái Sơ Sinh Mệnh Thể của con cần hiểu linh thực và sinh cơ. Một dược viên cổ là cơ hội hiếm.” “Cơ hội còn nhiều.” “Nhưng Huyết Tỏa của Cửu Ly cũng chưa giải xong. Nếu nàng đi, con muốn theo dõi.” “Tạ đạo hữu có thể.” “Không giống.” Tần Mộc cau mày. Thanh Dao tiếp tục: “Con không xin đi với tư cách chiến lực. Con đi với tư cách Đan Y hậu cần. Không quá ba thành linh lực. Không dùng bản nguyên Sinh Mệnh Thể truyền cho người khác nếu chưa được sư phụ hoặc Tạ tiền bối đồng ý. Nếu sinh mạch dao động, con rút khỏi tuyến thăm dò, ở trạm hậu cần. Nếu có chiến đấu, con không vào trước.” Tần Mộc dừng.
Long Thanh lúc này mới nhìn nàng. Mấy ngày trước nếu bị cấm, Thanh Dao có lẽ sẽ chỉ nói “con chịu được”. Hôm nay nàng không chứng minh chịu được. Nàng tự đặt giới hạn. Đây là khác biệt lớn. Tạ Trường Xuân cũng nhận ra. Ông nói: “Ta có thể trông.” Tần Mộc lập tức nhìn. “Ngươi trông Long Thanh và Cửu Ly đã đủ phiền.” Long Thanh phản đối: “Ta không phiền.” Cửu Ly nói ngay: “Sư phụ khá phiền.” Hắn quay. “Cô đứng bên nào?” “Sự thật.” Thanh Dao không nhịn được cười. Không khí nghiêm túc bị phá mất một nửa.
Tần Mộc thở dài. “Nếu xảy ra chuyện, con rút thật?” “Thật.” “Không tự làm anh hùng?” “Không.” Long Thanh hỏi: “Có báo?” Thanh Dao nhìn hắn. “Có.” “Vậy được.” Tần Mộc quay sang. “Ta còn chưa đồng ý.” “Ta nói điều kiện nàng đưa được.” “...” Lão bắt đầu hiểu vì sao đệ tử mình ngày càng nghe Long Thanh. Người này không cấm đi chỉ vì nguy hiểm. Hắn nhìn người ta có biết giới hạn hay không.
Cuối cùng Tần Mộc đồng ý với thêm một điều: Thanh Dao phải mang theo ba viên Phong Mạch Đan, một ngọc báo khẩn và một miếng trận phù có thể đưa nàng khỏi khu chiến trong bán kính gần. Thanh Dao nhận. Không mặc cả. Tần Mộc nhìn thái độ ấy, cuối cùng không nói thêm.
Cửu Ly đợi cuộc họp tạm nghỉ mới kéo Long Thanh ra hành lang. “Sư phụ.” “Ừ?” “Người thấy Thanh Dao đi tốt?” “Có chuyên môn.” “Còn thương?” “Nàng biết dừng hơn trước.” “Người tin nàng?” “Hiện tại.” Cửu Ly lặp lại: “Hiện tại.” Long Thanh nhìn. “Gì?” Nàng cười. “Không có.” Nữ tử này học đúng từ của Thanh Dao để trêu hắn.
Nhưng việc quan trọng hơn xuất hiện ngay buổi chiều. Một ngọc tin từ Thanh Vân chuyển tới cho Cửu Ly. Người của Huyền Cơ Phong đã theo tuyến Trần Tước mà không tiếp xúc trực tiếp. Kết quả khá thú vị: Trần Tước đúng là người bán tin bình thường. Hắn nhận tiền từ nhiều bên, không trung thành với ai. Người thuê hắn lần này dùng trung gian thứ hai, một tán tu tên Mã Hầu. Mã Hầu lại không quan tâm bản đồ chi tiết, chỉ yêu cầu ba dạng thông tin: ai mua vật liên quan cổ mộ; ai có khả năng xử lý linh hỏa; ai sẽ vào vùng cuối của cổ đồ.
Cửu Ly đọc rồi nói: “Tuyến tới đây bị cắt.” Long Thanh hỏi: “Mã Hầu đâu?” “Rời thành sáng nay.” “Theo?” “Không.” “Tốt.” Nàng lườm nhẹ. “Người chỉ biết nói tốt khi ta không đuổi.” “Vì đúng.” “Ta biết.” Nàng đưa tiếp. “Nhưng còn một người.” “Ai?” “Áo xám.” “Phòng mười bảy?” “Có khả năng.”
Người của Huyền Cơ không xác nhận được danh tính. Chỉ biết có một người áo xám từng gặp Mã Hầu ở quán trà. Hắn không hỏi linh dược quý. Không hỏi giá trị truyền thừa. Không hỏi ai mạnh nhất. Hắn chỉ hỏi: “Cuối tuyến có lò không?” “Có dấu hỏa không?” “Có nền đan thất ngầm không?” Long Thanh nghe tới câu cuối liền dừng. “Dưới lò.” Cửu Ly gật. “Giống lời người áo xám tối qua.” “Có thể muốn thứ khác.” “Ta cũng nghĩ.”
Thanh Dao vừa đi tới nghe phần cuối. “Nếu không muốn linh hỏa mà muốn thứ dưới đan thất, có thể là trận nhãn, cổ bia hoặc hỏa mạch.” Tạ Trường Xuân từ phòng trong ra. “Hoặc một vật phong ấn.” Cửu Ly lập tức nghĩ tới mặt trời đen và chín xích. Nhưng nàng không nói “Táng Đạo Điện”. Chưa đủ. Chỉ nói: “Nếu thấy biểu tượng quen, chúng ta ghi rồi rút về báo trước.” Long Thanh nhìn. “Không chạm.” “Ừ.” “Không tự lấy.” “Ừ.” “Không đứng lại nghiên cứu giữa nguy hiểm.” Cửu Ly hơi cười. “Sư phụ dặn như ta từng làm.” “Cô từng.” “Được.”
Thanh Dao nhìn hai sư đồ rồi hỏi: “Biểu tượng gì?” Cửu Ly không giấu phần cần thiết. “Mặt trời đen bị chín sợi xích quấn.” Sắc mặt Thanh Dao hơi đổi. “Ta chưa từng thấy, nhưng cổ điển Dược Vương Cốc có một số trang bị xóa liên quan Đạo Môn. Có thể tra trước khi đi.” Tạ Trường Xuân lập tức nói: “Tra nhưng đừng để người ngoài biết từ khóa.” “Ta hiểu.” Thái độ nàng rất bình tĩnh. Không vì nghe bí mật đã vội lao vào thư khố.
Cuối buổi, ba nhóm chính thức nộp danh sách. Đội Dược Vương – Thanh Vân có hai mươi ba người, nhưng không phải tất cả đều đi sâu. Một phần giữ hậu cần. Tạ Trường Xuân, Phương Nham, Thanh Dao, vài đan tu, hai người Thiên Công phụ trách trận, Long Thanh và Cửu Ly thuộc nhóm có thể theo tuyến cổ. Hỏa Đan Môn mười bảy người. Kim Lô – Linh Thực – tán tu tổng hai mươi người. Tổng số nghe lớn nhưng với một bí cảnh rộng hàng trăm dặm vẫn không nhiều.
Long Thanh nhìn danh sách rồi hỏi: “Đi bằng linh chu?” Cố Dược Thành đáp: “Tới Thanh Mộc Trấn bằng linh chu một ngày. Từ đó đi đường bộ gần hai ngày.” “Vì sao không bay hết?” “Vùng quanh cửa bí cảnh có loạn lưu, nhiều yêu cầm và tầng khí nhiễu trận. Linh chu lớn dễ bị công kích. Các đoàn thường dừng ở Thanh Mộc Trấn rồi dùng dược xa.” “Dược xa?” “Xe chở vật tư và linh dược, có trận giảm xóc.” Long Thanh lập tức hỏi: “Mưa?” “Có mui.” “Đường xấu?” “Có trận.” “Nấu ăn?” Cố Dược Thành nhìn hắn. “Có đội hậu cần.” “Được.”
Cửu Ly biết ngay tối nay hắn vẫn sẽ bổ sung đồ.
Quả thật, về Thanh Trúc Viện, Long Thanh mở túi trữ vật kiểm tra từ đầu. Nồi nhỏ. Muối. Dao. Dây. Áo mưa bằng vải dầu mua ở Thanh Dược Thành. Hai túi lương khô. Bình nước. Một ít rau. Thuốc cơ bản. Kiếm gỗ. Hắn còn mua thêm một cuộn vải chống ẩm để bọc hạt nếu bí cảnh có mưa.
Cửu Ly đứng cửa. “Sư phụ.”
“Ừ?”
“Đội có hậu cần.”
“Ta biết.”
“Có dược xa.”
“Ta biết.”
“Có đan sư.”
“Ừ.”
“Có Thanh Dao.”
Long Thanh quay. “Nàng có liên quan nồi?”
Thanh Dao vừa đi ngang ngoài cửa nghe được. “Ta có mang bếp dã ngoại.”
Long Thanh lập tức nhìn nàng. “Loại gì?”
“Một tiểu đan hỏa lô dùng nấu thuốc cũng có thể nấu ăn.”
Cửu Ly nhắm mắt.
Sai.
Nàng không nên nhắc.
Long Thanh đã hứng thú hỏi Thanh Dao về cái bếp.
“Không cần linh lực nhiều?”
“Có thể dùng linh thạch.”
“Bao nhiêu?”
“Rất ít.”
“Nhẹ?”
“Nhẹ hơn nồi của ngươi.”
Cửu Ly nhìn hai người thảo luận bếp.
Cuối cùng chen vào. “Sư phụ.”
“Gì?”
“Người vẫn mang nồi.”
“Đương nhiên.”
“Vì sao?”
“Lỡ bếp hỏng.”
Thanh Dao bật cười.
Cửu Ly không thể làm gì.
Đêm xuống, Thanh Dược Thành vẫn sáng nhưng không khí của đoàn thám hiểm đã khác. Người chuẩn bị thuốc. Người kiểm tra trận. Người mua lương. Người sao chép bản đồ. Người của các thương hội nghe tin bắt đầu tăng giá vật tư.
Long Thanh ngồi trước sân nhìn túi đã đầy hơn lúc rời Vô Danh rất nhiều.
Hắn thở dài.
“Ta chỉ định tới xem Huyết Tỏa.”
Cửu Ly ngồi bên. “Còn mua hạt.”
“Ừ.”
“Bây giờ đi bí cảnh.”
“Ừ.”
“Nếu có dược viên cổ, người vui?”
“Có.”
“Vậy đừng than.”
Long Thanh nghĩ.
“Cũng đúng.”
Nàng cười.
Thanh Dao ở phòng đối diện đang kiểm tra ngọc báo khẩn. Tần Mộc đã gửi cho nàng thêm một phong thư chỉ có bốn chữ:
Đừng tự gánh hết.
Nàng đọc xong không thấy phiền.
Cất rất cẩn thận.
Ở một khách viện khác, người áo xám cũng đang chuẩn bị rời Thanh Dược Thành. Không có cổ đồ bản chính. Không có thẻ thám hiểm của Dược Vương Cốc. Nhưng trên bàn trước mặt hắn lại có một bản tuyến được vẽ gần như hoàn chỉnh.
Hắn nhìn điểm hình lò đan cuối đường.
Ngón tay đặt xuống.
“Không cần tranh với họ.”
Một người áo nâu đứng sau hỏi: “Nếu họ lấy linh hỏa trước?”
“Cho họ.”
“Cổ truyền thừa?”
“Cho họ.”
“Dược viên?”
“Không liên quan.”
“Vậy chúng ta lấy gì?”
Người áo xám im một lúc.
“Thứ dưới nền.”
Hắn gấp bản đồ.
“Và nếu có người nhận ra biểu tượng...”
“Giết?”
“Không.”
Người áo nâu hơi bất ngờ.
“Ghi tên.”
Một mệnh lệnh rất đơn giản.
Không đối đầu.
Không tranh linh dược.
Chỉ quan sát.
Ở Thanh Trúc Viện, Cửu Ly bỗng cảm thấy một tia lạnh rất nhẹ chạy qua lưng nhưng không tìm được nguồn.
Nàng nhìn về phía cửa sổ.
Long Thanh hỏi: “Sao?”
“Không có gì.”
Hắn lập tức nhìn.
Cửu Ly sửa ngay: “Không phát hiện nguy hiểm. Chỉ linh cảm.”
“Vậy ghi.”
Nàng cười.
“Được.”
Không chạy.
Không truy.
Chỉ ghi.
Sáng mai đoàn rời Thanh Dược Thành.
Phía trước là một ngày linh chu, gần hai ngày đường bộ, Thanh Mộc Trấn, một đoàn dược xa lớn và cuối cùng là Linh Dược Bí Cảnh.
Một tấm cổ đồ đã gom ba nhóm người công khai vào cùng một con đường.
Nhưng ở phía sau họ...
còn có một nhóm thứ tư không hề quan tâm thứ mọi người tưởng mình đang tranh.