Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 40: CHƯƠNG 40 – MỘT MÓN ĐỒ KHÔNG NÊN XUẤT HIỆN
Tiếng nổ thứ hai vang lên khi Long Thanh và Tô Cửu Ly còn cách khu nhà cũ gần hai con phố.
Người trên đường lập tức tản.
Phàm nhân đóng cửa.
Tu sĩ yếu cũng tránh sang hai bên.
Thanh Vân Thành cho phép tu sĩ tranh chấp ở một số võ đài, nhưng đánh nhau trong khu dân cư là chuyện khác. Một khi trận pháp hộ thành xác nhận linh lực vượt giới hạn, người quản thành sẽ can thiệp.
Long Thanh bị Cửu Ly kéo qua một con ngõ, nhưng tới góc ngoặt hắn lại nắm tay nàng giữ.
“Chậm.”
Cửu Ly quay lại. “Bạch Lộ đang bị vây.”
“Ta biết.”
“Vậy?”
Long Thanh chỉ phía trước. “Không thấy người dân chạy từ con đường đó ra.”
Nàng hơi khựng.
Quả thật.
Hai con phố bên cạnh đều có người bỏ chạy.
Riêng ngõ phía trước yên quá mức.
Cửu Ly lập tức dùng thần thức.
Một lớp màng mỏng.
“Trận pháp.”
“Bẫy?”
“Phong tỏa âm thanh và hướng đi. Người bên trong có thể bị dẫn sai.”
Long Thanh gật đầu. “Vậy không đi thẳng.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Ngươi không có thần thức mà phát hiện kiểu gì?”
“Chỗ đánh nhau mà đường không có người chạy ra, hoặc không có người, hoặc có vấn đề.”
Nàng im một nhịp.
“Có lý.”
Hai người vòng sang con phố nhỏ phía nam.
Cùng lúc đó, hai đệ tử Thanh Vân cải trang cũng xuất hiện ở xa. Cửu Ly truyền âm báo trận pháp. Một người lập tức quay đi gọi trưởng lão.
Long Thanh nhìn. “Chúng ta đợi?”
Cửu Ly lắc đầu. “Bạch Lộ không chắc đợi được.”
“Tu vi nàng?”
“Kim Đan sơ kỳ.”
“Người vây?”
“Ít nhất một Kim Đan, bốn Trúc Cơ.”
Long Thanh lập tức thấy khó.
“Cô?”
“Ta có thể dùng ảo thuật.”
“Đánh?”
“Không cần.”
Nàng nhìn hắn. “Ta che mắt họ, kéo Bạch Lộ ra.”
“Có phá trận được?”
“Cần thời gian.”
Long Thanh nhìn những ngôi nhà cũ.
“Vậy tìm đường khác.”
“Đây là trận không gian nhỏ. Cửa thật có thể không nằm ở chỗ nhìn thấy.”
“Trận có đào được không?”
Cửu Ly quay sang.
“Ngươi định đào?”
“Ta hỏi.”
“Đừng mang tư duy cái cuốc vào mọi trận pháp.”
Long Thanh cảm thấy bị xúc phạm.
“Cái cuốc rất hữu dụng.”
“Ta biết.”
Nàng đã thấy nó bổ Hắc Cương Thạch như đất mềm.
Càng vì biết nên càng không muốn hắn tùy tiện mang tới thành.
Hai người tiếp tục vòng. Đến sau một kho cũ, Cửu Ly chợt giơ tay.
“Ở đây gần mép trận.”
Long Thanh không cảm giác được gì.
“Làm sao biết?”
“Không gian hơi lệch.”
“Ta không thấy.”
“Ngươi không có thần thức.”
“Ừ.”
Hắn chấp nhận rất dễ.
Phía trong trận, tiếng linh lực va chạm lại vang.
Cửu Ly cau mày.
“Không kịp.”
Nàng vừa định vận yêu lực, Long Thanh đã nhìn sang bức tường bên phải.
Tường đá cũ.
Rêu nhiều.
Dưới chân có bụi.
Nhưng một đoạn bụi lại ít hơn chỗ khác.
Hắn tới gần.
Cửu Ly hỏi: “Gì?”
Long Thanh đưa tay.
Một luồng gió rất nhẹ.
“Có gió.”
“Sau tường?”
“Ừ.”
Hắn gõ.
Cốc.
Cốc.
Đoạn thứ ba âm rỗng.
“Cửa.”
Cửu Ly dùng thần thức soi.
Bị trận pháp che nên nàng không phát hiện trước, nhưng khi biết vị trí rồi mới nhìn thấy một đường cơ quan vật lý bên trong.
“Có thật.”
Long Thanh nhìn nàng. “Không phải trận nào cũng cần phá trận.”
“Ngươi rất thích cách đơn giản.”
“Hiệu quả.”
Cửa không có tay nắm.
Hắn tìm quanh, phát hiện một viên gạch thấp hơn.
Ấn.
Không mở.
Kéo.
Không.
Cửu Ly sốt ruột. “Để ta.”
“Chờ.”
Long Thanh nhìn mép đất.
Một vết trượt.
Cánh cửa mở về bên.
Hắn chống tay đẩy ngang.
Rắc.
Tường đá dịch ra.
Cửu Ly: “...”
Long Thanh nhìn nàng. “Cửa trượt.”
“Ta thấy.”
“Đi.”
Bên kia là hành lang hẹp dẫn vào sân sau khu nhà bỏ hoang. Trận pháp chủ yếu che cổng và mái, không khóa lối bảo trì cũ này.
Hai người đi vào.
Cảnh bên trong lập tức rõ.
Bạch Lộ đang đứng giữa sân.
Áo choàng xám đã mất.
Một bộ y phục tím bên trong bị rách vai. Trên tay nàng là một đoản kiếm màu bạc. Quanh người có ba đốm yêu hỏa màu xanh nhạt.
Đối diện là ba sát thủ mặc đen.
Hai người Trúc Cơ.
Một Kim Đan.
Bên còn lại có hai tu sĩ áo nâu, mặt đeo mặt nạ gỗ không hoa văn.
Điều lạ là năm người không đứng cùng.
Một sát thủ Huyết Ảnh Lâu quát: “Giao Nguyệt Hồ Ngọc!”
Người mặt nạ nâu lại nói: “Chúng ta không cần ngọc. Chỉ trả lời một câu.”
Bạch Lộ cười lạnh. “Hai bên các ngươi tự đánh nhau trước, ta sẽ trả lời người thắng.”
Người Kim Đan Huyết Ảnh Lâu không có tâm trạng đùa. “Ngươi đã truyền tin cho ai?”
Câu này khiến Cửu Ly đang ẩn phía sau tường lập tức thay đổi ánh mắt.
Long Thanh cũng nghe.
Hắn thì thầm: “Hai nhóm đều hỏi người liên quan.”
“Ừ.”
“Vậy ngọc đúng là mồi.”
Cửu Ly gật.
Bạch Lộ không đáp.
Người mặt nạ nâu nói: “Bạch đạo hữu, chúng ta không muốn mạng ngươi. Chỉ cần biết có người Cửu Vĩ nào đã liên lạc với ngươi hay chưa.”
Cửu Ly cứng người.
Chúng biết rõ hơn dự kiến.
Không chỉ Hồ tộc.
Mà là Cửu Vĩ.
Bạch Lộ đáp: “Nếu có thì sao?”
“Nói tên.”
“Không có.”
“Vậy mở thần thức để kiểm tra.”
Nàng bật cười. “Ngươi có thể tới gần thử.”
Không khí lập tức căng.
Long Thanh hạ giọng: “Làm sao kéo nàng ra?”
Cửu Ly quan sát trận.
“Ta tạo ảo cảnh ở phía đông. Nàng sẽ nhận ra Hồ tộc huyễn thuật.”
“Sau đó?”
“Dẫn nàng tới đây.”
“Cô có bị phát hiện?”
“Nếu chỉ dùng một lần, chưa chắc.”
“Làm.”
Cửu Ly ngồi thấp, hai ngón tay khẽ kết.
Một tia yêu lực chạy qua đạo Huyết Tỏa đầu tiên.
Đau.
Nhưng chịu được.
Đôi mắt hổ phách thoáng sáng.
Ở góc sân phía đông, không khí chợt méo.
Một bóng người trắng lướt qua.
Một trong hai tu sĩ mặt nạ quay phắt.
“Có người!”
Hai sát thủ cũng nhìn.
Bạch Lộ lại không.
Nàng nhận ra ngay.
Hồ Ảnh Dẫn Lộ.
Một thủ pháp rất nhỏ của Hồ tộc.
Không đủ để xác định người thi triển là ai.
Nhưng đủ biết có người muốn dẫn nàng.
Bạch Lộ không do dự.
Đoản kiếm vung.
Ba đóa yêu hỏa nổ cùng lúc.
Ầm!
Khói xanh tràn.
Nàng lao ngược về phía tây.
Đúng hướng Long Thanh và Cửu Ly.
Người Kim Đan Huyết Ảnh Lâu phản ứng nhanh nhất.
Một mũi huyết châm bay.
Cửu Ly định ra tay.
Long Thanh kéo nàng thấp xuống.
“Không cần.”
Mũi châm không nhắm họ.
Nhắm Bạch Lộ.
Nàng nghiêng người tránh được một phần nhưng vai vẫn bị quệt.
Máu lập tức đổi màu.
“Có độc!”
Cửu Ly biến sắc.
Bạch Lộ đã tới gần tường.
Nhìn thấy lối mở.
Nàng lao vào.
Vừa vào đã thấy Long Thanh và một nữ tử che mặt.
Bạch Lộ chỉ khựng nửa nhịp.
Cửu Ly nói: “Đi.”
Giọng đã đổi.
Nhưng cách phát âm Hồ tộc rất khó giấu hoàn toàn.
Bạch Lộ nhìn nàng thêm một cái.
Không hỏi.
Ba người rút theo hành lang.
Phía sau, người Huyết Ảnh Lâu đã phát hiện.
“Có cửa!”
Tiếng bước chân đuổi.
Long Thanh chạy trước.
Bạch Lộ bị độc nên chậm.
Cửu Ly đỡ nàng.
Ra khỏi cửa trượt, Long Thanh lập tức đóng lại.
“Khóa?”
“Không có.”
“Chặn.”
Hắn kéo một cái kệ gỗ bỏ hoang gần đó đẩy trước cửa.
Cửu Ly nhìn.
“Cản được Trúc Cơ?”
“Không.”
“Vậy?”
“Cản một nhịp cũng là cản.”
Nàng không tranh.
Cả ba vừa rời kho, bức tường phía sau nổ tung.
Rầm!
Long Thanh quay đầu.
“Ta biết ngay.”
Cửu Ly kéo hắn. “Chạy!”
Họ lao ra phố.
Lúc này người Thanh Vân đã tới.
Một luồng kiếm quang từ trên hạ xuống.
Keng!
Tên Kim Đan Huyết Ảnh Lâu đang đuổi lập tức bị ép lùi.
Một trưởng lão Thanh Vân mặc áo xám đáp xuống.
Long Thanh không biết tên.
Nhưng nhìn cảnh giới chắc ít nhất Kim Đan.
“Người Thanh Vân?”
“Ừ.”
Cửu Ly thở ra.
Phía sau lại xuất hiện hai trưởng lão khác.
Huyết Ảnh Lâu lập tức rút.
Hai người mặt nạ nâu cũng không ở lại.
Một người bóp nát phù.
Khói đen phủ.
Người kia chạy về mái.
Thanh Vân bắt đầu truy.
Long Thanh không theo.
Hắn lập tức nhìn Bạch Lộ. “Độc?”
Cửu Ly đã kiểm tra.
“Không chết ngay.”
Bạch Lộ nhìn nàng.
Giọng yếu hơn nhưng vẫn tỉnh. “Các ngươi là ai?”
Cửu Ly đáp: “Người cứu ngươi.”
“Ta biết.”
Bạch Lộ nhìn Long Thanh.
Không linh lực.
Kiếm gỗ.
Sau đó lại nhìn Cửu Ly.
Nàng rõ ràng đang nghi.
Cửu Ly nói: “Đến nơi kín rồi nói.”
Bạch Lộ không phản đối.
Người Thanh Vân đưa họ vào một viện nhỏ thuộc trụ sở trong thành. Tạ Trường Xuân không ở đây, nhưng có đan sư Trúc Cơ xử lý độc trước.
Độc không quá mạnh.
Chủ yếu gây tê yêu lực và làm chậm kinh mạch.
Rõ ràng Huyết Ảnh Lâu vẫn muốn bắt sống.
Sau gần nửa canh giờ, tình trạng Bạch Lộ ổn hơn.
Trong phòng chỉ còn bốn người: Long Thanh, Cửu Ly, Bạch Lộ và một trưởng lão Thanh Vân.
Cửu Ly nhìn trưởng lão.
“Ta muốn nói riêng.”
Ông cân nhắc.
Long Thanh nói: “Ta ở?”
Cửu Ly nhìn hắn. “Ở.”
Chỉ một chữ.
Trưởng lão Thanh Vân rời phòng nhưng ở ngoài cửa.
Bạch Lộ nhìn hai người.
“Bây giờ có thể nói?”
Cửu Ly tháo khăn.
Mái tóc trắng lộ hoàn toàn.
Đôi mắt hổ phách không còn che.
Bạch Lộ cứng người.
Nàng đứng bật dậy.
“Ngươi...”
Vết thương vai kéo đau.
Nàng vẫn không để ý.
“Tô...”
Cửu Ly giơ tay.
“Đừng gọi danh hiệu.”
Bạch Lộ nhìn Long Thanh.
Rồi lại nhìn Cửu Ly.
“Ngươi còn sống?”
“Xem ra vậy.”
“Tin từ Nam Hoang nói ngươi mất tích.”
“Ta biết.”
Bạch Lộ im rất lâu.
Sau đó thở mạnh.
“Nếu người Hồ Sơn biết—”
“Chưa chắc nên biết.”
Bạch Lộ lập tức dừng.
Ánh mắt thay đổi.
Long Thanh ngồi cạnh không xen.
Đây là chuyện của họ.
Bạch Lộ hỏi: “Ngươi nghi trong tộc?”
Cửu Ly không trả lời thẳng. “Ngọc của ai?”
Bạch Lộ nhìn nàng.
Một lát sau mới lấy hộp ngọc từ trong áo.
Đặt bàn.
“Ta chưa mở.”
Cửu Ly cầm.
“Ta hỏi chủ.”
“Tô Vãn Ninh.”
Bàn tay nàng cứng.
Long Thanh lập tức nhận ra cái tên có ý nghĩa.
“Người quen?”
Cửu Ly không đáp.
Bạch Lộ đáp thay. “Không chỉ quen.”
Nàng nhìn Cửu Ly.
“Tô Vãn Ninh thuộc đội hộ vệ dòng chính. Nửa năm trước theo một đoàn sứ giả rời Nam Hoang.”
Cửu Ly hỏi rất chậm: “Đi đâu?”
“Trung Thiên.”
“Đường nào?”
“Qua Đông Huyền.”
Cửu Ly nhắm mắt một nhịp.
“Bao nhiêu người?”
“Mười bảy.”
“Tin cuối?”
“Gần biên giới Đông Huyền.”
“Sau đó?”
“Mất.”
Long Thanh nghe tới đây hiểu tại sao món ngọc “không nên xuất hiện”.
Không phải vì quý.
Mà bởi chủ nhân của nó đáng lẽ đang trên một đoàn sứ giả đã biến mất.
Cửu Ly hỏi: “Ngươi lấy tin ở đâu?”
Bạch Lộ nói: “Ta từng nhận ân Hồ tộc. Khi nghe đoàn mất tích, ta giúp dò. Hai tháng trước có người bán một mảnh pháp y Hồ tộc ở khu chợ phía bắc. Ta lần theo tới Đông Huyền.”
“Ngọc?”
“Xuất hiện tuần trước.”
“Người ký gửi?”
“Triệu Tam Hà.”
“Gặp?”
“Muộn một bước.”
Long Thanh nói: “Hắn rời chỗ ở.”
Bạch Lộ nhìn hắn. “Ngươi cũng tìm?”
“Ừ.”
“Ngươi là?”
Cửu Ly đáp trước: “Người của ta.”
Căn phòng im.
Long Thanh quay sang.
Cửu Ly cũng nhận ra câu vừa nói có thể hiểu rất rộng.
Nàng lập tức bổ sung: “Người đi cùng ta.”
Long Thanh nhìn nàng thêm một giây.
Không nói.
Bạch Lộ lại nhìn hai người.
Một nụ cười rất nhẹ thoáng qua rồi biến mất vì chuyện hiện tại không thích hợp trêu.
“Hiểu.”
Cửu Ly cảm giác nàng hiểu hơi nhiều.
“Tiếp.”
Bạch Lộ nói: “Ta biết ngọc được đưa đấu giá liền đoán có người muốn dùng nó câu người Hồ tộc. Nhưng nếu không mua, manh mối sẽ mất.”
“Cho nên cố ý lấy?”
“Ừ.”
“Biết bị theo?”
“Biết.”
Long Thanh xen: “Biết mà vẫn đi vào khu nhà kia?”
Bạch Lộ nhìn hắn.
“Ta muốn xem ai theo.”
“Sau đó bị vây.”
“...”
Cửu Ly quay mặt.
Khóe môi hơi động.
Long Thanh nhìn nàng. “Sao?”
“Không.”
Hắn hiểu.
Hai yêu nữ này có vẻ cùng một kiểu.
Đều thích tự làm mồi.
Bạch Lộ hỏi: “Ngươi cười gì?”
Cửu Ly lập tức nghiêm túc. “Không có.”
Long Thanh không vạch.
Bạch Lộ mở hộp.
“Ngọc chưa phải tất cả.”
Cửu Ly nhìn.
“Có tin?”
“Ta không mở được.”
Bạch Lộ chỉ mặt sau. “Bên dưới lớp thân phận yêu văn có thêm một lớp máu khóa.”
Cửu Ly cúi nhìn.
Quả thật.
Rất mờ.
Chỉ người Cửu Vĩ huyết mạch cao mới nhận ra.
Nàng lập tức hiểu.
“Vãn Ninh để lại.”
“Ta đoán.”
Bạch Lộ nói. “Nếu là tin thường, nàng không cần khóa bằng huyết mạch dòng chính.”
Cửu Ly đưa ngọc lên.
Long Thanh lập tức hỏi: “Có nguy hiểm?”
“Không.”
“Chắc?”
“Đây là phương pháp Hồ tộc.”
“Ừ.”
Hắn không ngăn.
Cửu Ly cắn nhẹ đầu ngón tay.
Một giọt máu đỏ.
Vừa chạm ngọc, yêu văn lập tức sáng.
Bạch Lộ đứng lên.
Long Thanh cũng chú ý.
Ánh sáng trắng từ ngọc lan ra.
Sau đó một giọng nữ rất yếu vang lên.
Không phải trực tiếp.
Chỉ là đoạn ghi âm bằng thần niệm đã hỏng hơn nửa.
“...không được... trở về Hồ Sơn...”
Cửu Ly cứng người.
Giọng tiếp tục ngắt.
“...trong tộc có người...”
Rè.
Ánh sáng chớp.
“...đoàn sứ... không phải... tình cờ...”
Sau đó tắt.
Căn phòng hoàn toàn yên.
Cửu Ly giữ ngọc rất chặt.
Bạch Lộ sắc mặt cũng nặng.
Long Thanh không biết chi tiết Hồ tộc, nhưng câu “trong tộc có người” quá rõ.
Có nội gián.
Hoặc phản bội.
Cửu Ly hỏi: “Không còn?”
Bạch Lộ lắc đầu.
“Yêu văn đã vỡ.”
Cửu Ly thử truyền yêu lực thêm.
Không có.
Ngọc chỉ còn thân phận văn.
Nàng ngồi xuống.
Lần đầu Long Thanh thấy Cửu Ly im lâu như vậy mà không phải vì trêu đùa hay suy tính đối thủ.
Hắn không an ủi ngay.
Không biết nên nói gì.
Một lúc sau, Cửu Ly hỏi Bạch Lộ: “Vãn Ninh mất tích trước khi ta bị truy sát bao lâu?”
“Hơn hai tháng.”
“Ta bắt đầu điều tra chuyện phía nam khoảng thời gian đó.”
Bạch Lộ lập tức hiểu.
“Có liên quan?”
“Ta chưa chắc.”
“Vật ngươi mang?”
Cửu Ly nhìn Long Thanh.
Hắn không nhìn lại.
Chỉ ngồi yên.
Nàng mới nói: “Có thể.”
Bạch Lộ hạ giọng. “Rốt cuộc là gì?”
Cửu Ly không đáp.
“Chưa thể nói.”
Bạch Lộ cũng không ép.
Nàng hỏi: “Ngươi biết ký hiệu mặt trời đen không?”
Long Thanh lập tức ngẩng đầu.
Cửu Ly nhìn nàng.
“Biết một phần.”
Bạch Lộ cau mày. “Ta từng thấy trên xác một người trong đoàn sứ.”
“Ở đâu?”
“Không phải toàn hình. Chỉ một vòng đen và bốn đoạn xích.”
Long Thanh nói: “Mặt trời đen bị chín sợi xích quấn quanh?”
Bạch Lộ lập tức nhìn hắn.
“Ngươi biết?”
Long Thanh kể rất ngắn.
Mảnh gỗ ở Thanh Vân Thành.
Linh Thạch Cốc.
Thanh Mộc Bí Cảnh.
Lệnh bài Huyết Ảnh Lâu.
Bạch Lộ càng nghe càng nghiêm.
“Không chỉ Nam Hoang.”
Cửu Ly nói.
“Đúng.”
Long Thanh nhìn hai người. “Vậy người đứng sau tìm thứ ở nhiều nơi.”
Bạch Lộ gật. “Ta nghe một cái tên.”
“Gì?”
“Vật dẫn.”
Cửu Ly và Long Thanh đồng thời nhìn nhau.
Trùng.
Lời khai Huyết Ảnh Lâu cũng dùng tên đó.
Long Thanh hỏi: “Vật dẫn cho cái gì?”
Bạch Lộ lắc đầu.
“Không biết.”
Cửu Ly nói: “Nhưng người truy ta cũng muốn vật trong huyết mạch.”
Bạch Lộ nhìn nàng.
“Có thể chính là một vật dẫn.”
Cửu Ly không phủ nhận.
Không khí nặng hơn.
Long Thanh chống tay lên bàn.
Hắn không thích kiểu bí ẩn này.
Không biết ai.
Không biết mục đích.
Chỉ biết nhiều phe đang gom đồ.
Mảnh gỗ.
Vật của Cửu Ly.
Dấu ở Linh Thạch Cốc.
Ngọc sứ giả.
Thanh Mộc Bí Cảnh.
Mặt trời đen.
Chín xích.
Đủ để hiểu không phải chuyện ngẫu nhiên.
Một tiếng gõ cửa vang lên.
Trưởng lão Thanh Vân nói từ ngoài: “Có tin.”
Long Thanh mở.
Ông vào.
“Bắt được một người.”
Cửu Ly hỏi: “Nhóm nào?”
“Không phải Huyết Ảnh Lâu.”
“Người mặt nạ?”
“Ừ.”
“Còn sống?”
“Còn, nhưng lệnh bài đã tự hủy.”
“Khẩu cung?”
“Chưa.”
Long Thanh hỏi: “Phòng riêng trong đấu giá?”
“Trống. Người rời trước.”
Cửu Ly không bất ngờ.
Người thực sự điều khiển sẽ không ở lại.
Trưởng lão nhìn Bạch Lộ. “Bạch đạo hữu có thể tạm ở đây để dưỡng thương.”
Nàng lắc đầu. “Không.”
“Bên ngoài có người.”
“Chính vì vậy ta không thể ở một điểm quá lâu.”
Cửu Ly nói: “Ngươi định đi?”
“Ta còn việc.”
“Với thương thế?”
Bạch Lộ cười nhẹ. “Chỉ độc cấp thấp.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Lại một người.”
Bạch Lộ không hiểu. “Gì?”
Cửu Ly lập tức nói: “Không có gì.”
Long Thanh nhìn hai người.
Không tranh.
Trước khi rời, Bạch Lộ đưa Nguyệt Hồ Ngọc cho Cửu Ly.
Nàng không nhận ngay.
“Ngươi mua.”
“Ta mua để tìm người của Hồ tộc.”
“Giá một trăm năm mươi.”
Long Thanh lập tức cảm thấy số tiền ấy rất lớn.
Bạch Lộ nói: “Sau này trả.”
Cửu Ly nhìn Long Thanh.
Hắn hơi cong môi.
“Câu quen.”
Nàng híp mắt.
Bạch Lộ không hiểu, nhưng vẫn đưa ngọc.
“Giữ.”
Cửu Ly nhận.
“Đa tạ.”
Bạch Lộ nhìn Long Thanh thêm một lần trước khi đi.
“Ngươi là người Thanh Vân?”
“Ừ.”
“Tu vi?”
Long Thanh đáp: “Không có.”
Bạch Lộ nhìn Cửu Ly.
Nàng không giải thích.
“Ta hiểu.”
Long Thanh nghi ngờ nàng chẳng hiểu gì.
Bạch Lộ lại nói với Cửu Ly: “Cẩn thận người trong tộc.”
“Ta biết.”
“Và đừng về Nam Hoang lúc này.”
“Ừ.”
“Nếu có tin Vãn Ninh, ta sẽ gửi qua Thanh Vân.”
“Được.”
Bạch Lộ rời bằng cửa sau.
Thanh Vân cử người theo bảo vệ một đoạn nhưng không giữ.
Cửu Ly ngồi lại.
Long Thanh ở cạnh.
Một lúc lâu nàng mới nói: “Về thôi.”
“Ừ.”
Hai người không ở lại thành tới tối.
Đường về yên hơn.
Không ai trêu ai.
Cửu Ly ngồi cạnh cửa xe, cầm Nguyệt Hồ Ngọc trong tay. Nhiều lần ánh mắt nàng dừng ở hoa văn ba cánh và hồ vĩ.
Long Thanh không hỏi.
Xe đi gần nửa đường, Cửu Ly mới chủ động nói.
“Vãn Ninh từng theo ta.”
Long Thanh quay sang.
“Nàng không phải người hầu.”
“Ừ.”
“Là một trong những người phụ trách tin tức dòng chính.”
“Nàng giúp cô điều tra?”
“Ừ.”
Cửu Ly im một chút.
“Trước khi ta rời Nam Hoang, ta phát hiện một số yêu tộc mất tích bất thường. Không chỉ Hồ tộc. Có người Kim Bằng, Xà tộc, Lang tộc. Ban đầu tưởng do tranh chấp.”
“Sau đó?”
“Có vài người chết mà huyết mạch bị lấy.”
Long Thanh cau mày.
“Lấy thế nào?”
“Giống bị rút một phần bản nguyên.”
“Vật dẫn liên quan huyết mạch?”
“Có thể.”
Cửu Ly nói tiếp: “Vãn Ninh theo đoàn sứ giả đi Trung Thiên, nhưng cũng mang nhiệm vụ khác. Ta nhờ nàng dò xem chuyện tương tự có xảy ra ngoài Nam Hoang hay không.”
“Rồi mất tích.”
“Ừ.”
“Sau đó cô bị truy.”
“Ừ.”
Long Thanh dựa ghế.
Chuỗi thời gian bắt đầu rõ.
“Vậy người trong Hồ tộc biết cô đang điều tra.”
“Có một số.”
“Trong số đó có người báo ra ngoài.”
“Khả năng cao.”
Cửu Ly nhìn Nguyệt Hồ Ngọc.
“Ta từng nghĩ Huyết Ảnh Lâu chỉ nhận nhiệm vụ từ một thế lực ngoài Hồ tộc. Bây giờ...”
“Có người trong nhà cô mở cửa.”
Nàng im.
Câu này đau hơn.
Nhưng đúng.
Long Thanh nhìn ra cửa xe.
Một lát sau nói: “Vậy cô chưa được về.”
Cửu Ly quay lại.
“Ngươi quyết định?”
“Không.”
“Vậy?”
“Ta khuyên.”
“Giọng không giống khuyên.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô về mà không biết ai phản bội, khác gì đi thẳng vào nhà người đang chờ bắt?”
“Ta có người tin được.”
“Chắc?”
Cửu Ly muốn nói chắc.
Nhưng nhớ tin của Vãn Ninh.
Không được trở về Hồ Sơn. Trong tộc có người...
Nàng không trả lời.
Long Thanh nói: “Ít nhất chờ khỏe.”
“Sau đó?”
“Điều tra.”
“Ngươi giúp?”
Hắn ngẩn một nhịp.
“Ta?”
“Ừ.”
Long Thanh nghĩ rất thật.
“Ta không biết Nam Hoang.”
“Ta biết.”
“Không biết Hồ tộc.”
“Ta biết.”
“Không biết điều tra.”
“Ngươi nhìn quầy vòng gỗ một lần đã biết có vấn đề.”
“Cái đó khác.”
“Ngươi tìm ra cửa ngầm trong trận.”
“Vì có gió.”
“Ngươi còn—”
Long Thanh giơ tay. “Dừng.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Ta không nói không giúp.”
Nàng khựng.
“Vậy?”
“Chỉ là đừng tính xa quá.”
Hắn nhìn con đường trước xe.
“Cô còn chưa giải phong.”
“Ừ.”
“Người Huyết Ảnh Lâu còn quanh Thanh Vân.”
“Ừ.”
“Vật dẫn cũng chưa biết là gì.”
“Ừ.”
“Vậy giải từng chuyện.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Lại cách ấy.
Không cố giải toàn bộ bàn cờ.
Một góc trước.
Rồi góc khác.
Nàng chậm rãi gật.
“Được.”
Xe lên tới chân núi khi trời gần tối.
Hai người đi bộ đoạn cuối về Vô Danh Phong.
Không biết vì sao, khi tấm bia đá cũ hiện ra, Cửu Ly cảm giác vai nhẹ đi.
Tiểu Hắc đã đứng trước cổng.
Long Thanh nhìn.
“Ngươi biết giờ về?”
Tiểu Hắc quay mặt.
Tiểu Kim trên mái kêu một tiếng.
Cây Tiểu Thanh rung trong gió.
Cửu Ly bước qua cổng.
Một cảm giác rất lạ.
Hôm nay nàng biết tin trong tộc có phản bội.
Biết Vãn Ninh có thể đã chết.
Biết cuộc truy sát phức tạp hơn tưởng tượng.
Nhưng khi bước vào Vô Danh Phong, nàng lại không thấy mình không có nơi nào để đi.
Long Thanh đặt túi trữ vật lên bàn.
“Ăn trước.”
Cửu Ly ngẩng đầu. “Ngươi không muốn nghe tiếp?”
“Đói.”
Nàng nhìn hắn vài giây rồi bật cười.
“Được.”
Bữa tối đơn giản.
Hai người ăn ngoài hiên.
Sau khi ăn xong, Cửu Ly không vào phòng ngay.
Nàng ngồi đối diện Long Thanh.
Nguyệt Hồ Ngọc đặt giữa bàn.
“Long Thanh.”
“Ừ?”
“Ta nói thêm một chuyện.”
Hắn đặt chén xuống.
“Cô nói.”
Nàng hít nhẹ.
Lần này không dùng lời vòng.
“Ta không phải hồ yêu bình thường.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Ta đoán.”
Cửu Ly hơi dừng.
“Ngươi đoán tới đâu?”
“Chín đuôi.”
“Còn?”
“Người Hồ tộc gọi cô có vẻ địa vị không thấp.”
“Bạch Lộ không gọi.”
“Nàng suýt gọi lúc nhận ra.”
Cửu Ly nhớ lại.
Đúng.
Long Thanh quan sát tốt hơn nàng tưởng.
Nàng nói: “Ta thuộc dòng chính Cửu Vĩ Hồ tộc.”
“Ừ.”
“Chân thân là Cửu Vĩ Thiên Hồ.”
“Ừ.”
Cửu Ly nhíu mày. “Phản ứng của ngươi chỉ vậy?”
Long Thanh nghĩ.
“Rất lợi hại?”
Nàng nhìn hắn.
“Ở Nam Hoang, huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ gần như đứng cao nhất Hồ tộc.”
“Vậy lợi hại.”
“...”
Long Thanh cảm thấy mình đã phản ứng đủ.
Cửu Ly bất đắc dĩ.
“Ta vốn có đủ chín đuôi.”
“Ta biết.”
“Không phải sau này mọc.”
“Ừ.”
“Hiện tại tám đuôi bị Huyết Tỏa Cửu Mạch ép xuống.”
“Cái này Tạ trưởng lão đoán một phần.”
“Vật người ta tìm đang được phong trong huyết mạch ta.”
Long Thanh nghiêm túc hơn.
“Lấy ra sẽ sao?”
“Hiện tại rất nguy hiểm.”
“Vậy đừng lấy.”
“Ngươi không hỏi là gì?”
“Cô muốn nói?”
Cửu Ly im.
Chưa.
Nàng vẫn chưa thể.
Không phải không tin Long Thanh.
Mà bởi chính nàng cũng chưa biết toàn bộ bản chất món vật ấy.
“Chưa.”
“Vậy thôi.”
Hắn cầm chén uống.
Dễ tới mức Cửu Ly lại không quen.
Nàng hỏi: “Ngươi không sợ ta giấu chuyện lớn kéo họa tới đây?”
Long Thanh đặt chén.
“Họa đã tới.”
Cửu Ly không phản bác.
“Huyết Ảnh Lâu đã vào núi.”
“Ừ.”
“Có người theo cô trong thành.”
“Ừ.”
“Mảnh gỗ của ta cũng liên quan.”
“Ừ.”
“Vậy bây giờ nói giấu hay không cũng không thay đổi nhiều.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Long Thanh nói tiếp: “Chỉ có một chuyện.”
“Gì?”
“Nếu trong Hồ tộc có người phản bội, từ nay cô không được tự mình chạy về Nam Hoang.”
Giọng bình thường.
Nhưng rất rõ.
Cửu Ly hơi nâng mày.
“Ngươi đang ra lệnh cho ta?”
“Khuyên.”
“Lại khuyên?”
“Ừ.”
“Ta không nghe?”
Long Thanh nhìn nàng.
“Thì ta cũng không trói được.”
Cửu Ly hơi cong môi. “Nếu ngươi trói được?”
Hắn lập tức nhìn nàng cảnh giác.
“Cô lại định nói sang chuyện gì?”
Nàng bật cười.
Không khí nặng cả buổi cuối cùng nhẹ đi.
Cửu Ly chống cằm.
“Được.”
“Gì?”
“Ta không tự về.”
Long Thanh hơi bất ngờ.
“Thật?”
“Ừ.”
“Lần này đừng nửa đêm tự đi rồi quay lại.”
Nàng lập tức híp mắt.
“Ngươi còn nhắc chuyện đó bao lâu?”
“Ta nhớ lâu.”
“Long Thanh.”
“Được. Không nhắc.”
Hắn bật cười.
Cửu Ly nhìn nụ cười ấy, rồi nhìn căn nhà, cây liễu, Tiểu Hắc đang nằm cách đó vài bước.
Không biết từ lúc nào, lời “ta không tự về” vừa rồi không giống hứa với người cho ở nhờ.
Mà giống hứa với một người thật sự có quyền biết nàng sẽ đi đâu.
Cảm giác ấy khá lạ.
Nhưng không khó chịu.
Cửu Ly thu Nguyệt Hồ Ngọc.
Đứng lên.
Đi được vài bước lại quay lại.
“Long Thanh.”
“Hử?”
“Sau này nếu ta thật sự về Nam Hoang...”
Nàng dừng một chút.
“Ngươi đi cùng không?”
Long Thanh không trả lời ngay.
Hắn nhìn khuôn mặt nàng dưới ánh đèn.
Không mị thuật.
Không trêu.
Hỏi thật.
Long Thanh suy nghĩ rất thực tế.
“Xa không?”
Cửu Ly: “...”
“Rất xa.”
“Đi mất bao lâu?”
“Có phi hành pháp bảo thì nhanh.”
“Ta không có.”
“Ta có thể tìm.”
“Nguy hiểm?”
“Có.”
“Đồ ăn?”
Cửu Ly bắt đầu muốn cắn hắn.
“Nam Hoang không thiếu đồ ăn!”
Long Thanh gật đầu.
“Vậy tới lúc đó tính.”
Nàng nhìn hắn.
Không phải từ chối.
Cũng không hứa suông.
Tới lúc đó tính.
Rất đúng Long Thanh.
Cửu Ly cong môi.
“Được.”
Nàng trở về phòng.
Đêm xuống, Long Thanh mở túi trữ vật để lấy sách thì nhớ chiếc hộp cổ chủng.
Hắn mang ra.
Ba mươi bảy hạt.
Hệ thống nói một hạt còn sống.
Long Thanh tìm theo chỉ dẫn.
Một hạt xám nhỏ nằm ở góc.
Trên vỏ đã có một vết nứt cực mảnh.
Hắn ngạc nhiên.
“Lúc mua đã nứt?”
“Vết nứt mới hình thành.”
“Có nảy?”
“Hoạt tính sinh mệnh tăng nhẹ.”
Long Thanh lập tức vui.
“Ta biết mua không lỗ.”
Hệ thống không đánh giá tài chính của hắn.
Long Thanh lấy một chậu nhỏ, cho đất Vô Danh, đặt hạt vào rồi tưới chút nước giếng.
“Thử.”
Hắn đặt chậu gần cửa sổ.
Không biết đó là cây gì.
Không biết có giá trị không.
Nhưng còn sống là được.
Ở phòng bên, Tô Cửu Ly cũng đang ngồi trước Nguyệt Hồ Ngọc.
Nàng không ngủ.
Đoạn tin của Vãn Ninh liên tục vang trong đầu.
Không được trở về Hồ Sơn. Trong tộc có người...
Rất lâu sau, nàng đặt ngọc xuống.
Ánh mắt chuyển sang bức tường ngăn phòng Long Thanh.
Một câu khác cũng vang.
Từ nay cô không được tự mình chạy về Nam Hoang.
Không biết vì sao câu thứ hai lại khiến lòng nàng yên hơn câu đầu.
Cửu Ly dựa lưng vào đầu giường.
Khóe môi chậm rãi cong.
“Không tự về...”
Nàng nói rất nhỏ.
“Vậy lần sau kéo theo một người.”
Ngoài phòng, Long Thanh đột nhiên hắt hơi.
Hắn xoa mũi.
“Lạnh?”
Hệ thống đáp: “Nhiệt độ bình thường.”
“Vậy ai đang nhắc ta?”
Hệ thống: “Không đủ dữ liệu.”
Long Thanh lắc đầu, tiếp tục nhìn chậu hạt giống.
Hắn không biết mình vừa bị một Cửu Vĩ Thiên Hồ âm thầm tính vào chuyến đi Nam Hoang tương lai.
Càng không biết từ đêm nay, mối quan hệ giữa hai người đã thay đổi thêm một chút.
Không còn chỉ là người cứu và người được cứu.
Không còn chỉ là chủ nhà và khách ở nhờ.
Tô Cửu Ly đã bắt đầu coi hắn là người có thể cùng mình bước vào những chuyện mà trước đây nàng luôn quen tự mình gánh.
Và ở ngoài Thanh Vân Thành, trong một căn phòng tối không có cửa sổ, một tờ giấy mới được đặt lên bàn.
Trên đó có ba dòng.
Nguyệt Hồ Ngọc đã bị lấy.
Người Cửu Vĩ có khả năng vẫn còn sống.
Mục tiêu có liên hệ mật thiết với Vô Danh Phong.
Người đeo mặt nạ máu đọc xong.
Hắn đốt giấy.
Sau ánh lửa, giọng nói rất lạnh vang lên.
“Không cần thử nữa.”
Một người phía sau hỏi: “Vậy bắt?”
“Ừ.”
“Cả hai?”
Người mặt nạ im một lát.
“Con hồ ly phải sống.”
“Nam tử?”
Ánh lửa tắt.
“Chưa rõ.”
“Trước tiên theo.”
“Nếu hắn cản...”
Người mặt nạ dừng.
Nhớ tới báo cáo pháp khí Kim Đan bị kiếm gỗ đánh nứt, Huyết Tầm Trùng mất khế ước và sát thủ tự rút khỏi Vô Danh Phong.
Cuối cùng hắn đổi lời.
“Không được tùy tiện động hắn.”
Người phía sau hơi bất ngờ.
“Vậy làm sao bắt hồ ly?”
Người mặt nạ nhìn bóng tối.
“Dẫn nàng ra khỏi Thanh Vân.”
“Bằng gì?”
Hắn đáp rất chậm.
“Người Hồ tộc.”
— HẾT CHƯƠNG 40 —