QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 91: CHỢ ĐÊM DƯỚI THANH VÂN THÀNH

Sáng hôm sau khi vừa ăn xong, Long Thanh mới biết chuyện “mai xuống thành mua muối” của hắn đã tự biến thành một chuyến điều tra chợ đêm. Cửu Ly đặt ba miếng ngọc lên chiếc bàn mới dài hơn, Thanh Dao đang ngồi bên phải đọc một tờ danh sách dược, còn Mị Vô Song chống cằm đối diện, vẻ mặt bình thường đến mức nếu không biết nàng vừa nhận một lệnh ngầm từ Táng Đạo Điện tối qua thì chẳng ai nhìn ra. Cửu Ly mở lời trước: “Hàn Bách tiền bối gửi tin. Tối nay chợ ngầm ở bến nam mở một phiên lớn hơn thường lệ. Có người báo một lệnh bài Huyết Ảnh cũ sẽ được đưa ra.” Long Thanh đang bóc trứng, ngẩng lên. “Chợ ngầm là chợ không được phép?” “Không hẳn.” “Vậy?” “Một nửa hợp pháp, một nửa xám.” “Xám là?” Vô Song cười rất nhẹ. “Đồ có thể không phạm luật, nhưng người bán không muốn bị hỏi lấy ở đâu.” Long Thanh nhìn nàng. “Cô hiểu.” “Ta đi nhiều.” Cửu Ly liếc một cái, không vạch. Thanh Dao nói thêm: “Có một số dược không cấm mua, nhưng nếu mua quá nhiều sẽ khiến Thành Vệ hỏi mục đích. Chợ ngầm cho người ta tránh bị ghi tên.” Long Thanh hiểu hơn. “Vậy giống chợ đồ cũ nhưng người bán không thích hóa đơn?” Cửu Ly cười. “Gần.” Hắn gật, tiếp tục ăn. “Ta mua muối ở chợ thường.” “Sư phụ không cần vào chợ đêm vì muối.” “Vậy ta không đi.” Cửu Ly lập tức nói: “Hàn tiền bối bảo người đi cùng.” “Vì?” “Ta và Thanh Dao đều đi.” “Hai cô tự đi được.” “Có Vô Song nữa.” Long Thanh nhìn sang. Vô Song hơi cong môi. “Ta chỉ là khách.” Cửu Ly nói: “Đúng. Ba nữ nhân đi chợ ngầm, sư phụ thấy yên tâm?” Hắn nhìn ba người. Một hồ ly biết huyễn và tình báo, một Kim Đan Đan Y có Thanh Liên Sinh Viêm, một nữ tán tu đáng ngờ tới mức Cửu Ly và Thanh Dao đều nghi không phải Nhân tộc, còn hắn là người không hấp thu được linh thạch. “Ta đi thì giúp gì?” Cửu Ly đáp rất nhanh: “Ít nhất có người kéo chúng ta lại nếu suy quá.” Thanh Dao gật. Vô Song cũng gật theo. Long Thanh nhìn ba nữ tử cùng một phía, cảm giác mình bị biểu quyết mà không có quyền phản đối. “Có đồ ăn?” Cửu Ly cười. “Có.” “Vậy đi.”
Vô Song không cười lớn nhưng trong lòng hơi phức tạp. Lệnh Táng Đạo Điện tối qua ghi rất rõ ba món cần theo dõi: lệnh bài Huyết Ảnh, tàn phiến thần hồn và bản đồ một khu Tâm Ma mới lộ. Nàng còn chưa kịp nghĩ cách tách khỏi Vô Danh thì Thanh Vân đã tự đưa nàng tới đúng nơi. Nếu chỉ là nhiệm vụ, đây là cơ hội đẹp. Nhưng cũng chính vì quá đẹp nên nguy hiểm. Cửu Ly đang điều tra Huyết Ảnh. Thanh Dao rất nhạy với khí tức và dược. Long Thanh lại có kiểu nhìn người khiến mọi lời nói dối phải giữ thật kỹ mới không tự vướng. Nàng quyết định tối nay không làm gì riêng nếu chưa cần. Có thể quan sát bằng mắt. Tin nào lấy được từ người khác cứ lấy. Không mị. Không liên lạc Táng Đạo trong chợ nếu không khẩn. Một điều trước kia với nàng gần như vô lý: ở ngay cạnh mục tiêu mà không tận dụng thuật. Nhưng mấy ngày Vạn Pháp đã chứng minh dùng ít không có nghĩa biết ít.
Chiều xuống, bốn người rời Thanh Vân bằng một tuyến phụ. Không mặc y phục môn phái rõ. Cửu Ly đổi tóc bạc thành màu nâu đen bằng một lớp huyễn rất nhẹ, không đổi mặt hoàn toàn vì thay quá nhiều càng dễ bị người chuyên nhìn huyễn chú ý. Thanh Dao chỉ khoác áo choàng xám ngoài y phục xanh, dấu Dược Vương và mộc bài Vô Danh đều cất. Vô Song vốn đã dùng thân phận tán tu nên chỉ thay trâm và cho dung mạo mờ đi khoảng hai phần bằng một pháp khí phổ thông mua ở chợ; không dùng Thiên Mị. Long Thanh đơn giản nhất: đổi áo, cất kiếm gỗ vào túi vải, trên vai đeo một cái túi rỗng hắn định dùng mua hũ. Cửu Ly nhìn từ đầu tới chân rồi nói: “Sư phụ.” “Gì?” “Người đi chợ đêm mà giống đi mua rau.” “Ta vốn đi mua đồ.” “Ít nhất đừng đem danh sách giấy ra giữa đường.” “Ta sợ quên.” Vô Song nhìn tờ giấy hắn gấp trong tay. “Muối, lưới, hũ, dây gai, hạt nếu rẻ.” “Đúng.” Thanh Dao thêm: “Có dược giấy của ta.” Long Thanh lấy bút ghi. Cửu Ly thở dài. Một đoàn điều tra bí mật chính thức có danh sách đi chợ.
Thanh Vân Thành về đêm khác ban ngày. Cửa hàng chính đóng bớt, đèn lồng dọc phố lại sáng hơn, các quán ăn đông. Khu bến nam vốn là nơi chuyển hàng nên đến tối vẫn có xe, kho và người qua lại. Chợ đêm không nằm ngoài trời. Lối vào đầu tiên là một tiệm bán đồ cầm cũ có biển Trường An Điển. Cửu Ly đưa một đồng tiền đồng đục lỗ hình tam giác lấy từ Hàn Bách. Chủ tiệm nhìn rồi chỉ cánh cửa sau. Không hỏi tên. Qua cửa là cầu thang xuống hầm, nhưng hầm chỉ là trạm thứ nhất. Người gác phía dưới yêu cầu mỗi khách trả năm đồng linh thạch phí vào và đưa một tấm ngọc xám. Long Thanh nghe giá lập tức quay. “Năm linh thạch chỉ để vào?” Cửu Ly kéo tay hắn trước khi hắn quay lên. “Thanh Vân trả.” “Vẫn đắt.” Vô Song cười. “Bên trong có đồ đắt hơn.” “Càng không mua.” Thanh Dao nói: “Sư phụ cứ coi như phí xem.” Hắn cau mày. “Xem cũng mất tiền.” Người gác nhìn bốn người rồi có vẻ muốn cười nhưng nhịn. Hắn gặp nhiều người vào chợ đêm nhưng hiếm người tới cửa đã xót năm linh thạch.
Sau hầm là một đường ngầm nối sang dãy kho cũ. Mỗi đoạn đều có trận che khí nhưng không cấm thần thức hoàn toàn. Cuối đường mở ra một không gian lớn hơn Long Thanh tưởng, giống một con phố dưới đất dài gần nửa dặm. Trần cao, có các lỗ thông khí và đèn linh quang. Hai bên là sạp. Người bán có người che mặt, có người không. Một số hàng rất bình thường: dược liệu, pháp khí, quặng, da thú. Một số lại khiến Long Thanh phải hỏi Cửu Ly: “Cái bảng ‘ngọc thân phận một lần’ là gì?” Nàng đáp nhỏ: “Giấy giả dùng qua một trạm rồi hủy.” “Hợp pháp?” “Không.” “Vậy sao bán công khai?” Vô Song nói: “Vì chợ này không hoàn toàn dưới quyền Thành Vệ. Có nhiều thương hội đứng sau, miễn không bán thứ bị truy nã cấp cao thì họ nhắm một mắt.” Long Thanh nhìn. “Rắc rối.” “Thế giới ngầm luôn vậy.” Nàng nói xong mới nhận ra mình dùng từ quá quen. Cửu Ly nhìn sang. Vô Song chỉ cười. “Ta đi nhiều.” Cửu Ly không hỏi.
Một sạp gần đó bán ba loại mặt nạ đổi khí tức. Thanh Dao vừa nhìn đã nhận ra lớp bột xanh bám ở đáy hộp. “Thanh Tức Phấn.” Chủ sạp ngẩng. “Cô biết?” “Dùng che mùi máu và thuốc.” “Cũng dùng che thương.” Vô Song nhìn sản phẩm. “Nếu kết hợp với Hàn Mạch Dịch có thể làm mạch tượng yếu hơn.” Chủ sạp lần này nhìn nàng lâu hơn. “Cô cũng biết.” Cửu Ly lập tức hỏi: “Dùng giả thương?” Thanh Dao gật. “Có thể.” Long Thanh nói: “Vậy bác sĩ dễ bị lừa.” “Đan Y có cách kiểm sâu, nhưng trạm ngoài có thể không.” Cửu Ly ghi một dòng vào ngọc. Vô Song cũng nhìn cách các sản phẩm này được đặt cạnh ngọc thân phận, y phục đổi hình, túi xóa mùi. Một nơi như đây rất phù hợp cho Huyết Ảnh xây mạng thân phận.
Nhưng Long Thanh chỉ chú ý sạp bên cạnh.
Đồ cũ.
Một cái nồi đồng méo, ba dao làm bếp, bốn bình gốm, một bộ dụng cụ gỗ, vài hũ nứt miệng nhưng đã được bọc kim loại. Hắn đi thẳng. Cửu Ly đang phân tích ngọc giả quay lại thì không thấy sư phụ. “Người đâu?” Thanh Dao chỉ. “Kia.” Vô Song nhìn Long Thanh ngồi xổm trước cái nồi, nhất thời không biết nên cười. Cả ba đi tới. Hắn đang hỏi: “Nồi này bao nhiêu?” Chủ sạp đáp: “Ba linh thạch.” “Méo.” “Cổ đồng chịu nhiệt.” “Đáy lệch.” “Có thể sửa.” “Một linh.” “Không bán.” “Một rưỡi.” Cửu Ly lập tức nói: “Sư phụ, nhà có nồi.” “Cái này lớn.” Thanh Dao hỏi: “Người cần nấu gì?” “Có lúc nấu cho nhiều người.” Vô Song chống cằm. “Người đã bắt đầu chuẩn bị cho Vô Danh đông hơn?” Long Thanh dừng. Hắn chưa nghĩ vậy, chỉ thấy nồi lớn rẻ có thể hữu dụng. “Không. Chỉ thấy dùng được.” Chủ sạp nói hai rưỡi. Long Thanh trả hai. Cuối cùng hai linh hai mươi đồng. Vô Song nhìn một người sẵn sàng đi chợ ngầm điều tra nhưng vẫn mặc cả hai mươi đồng, cảm giác hình ảnh “cao nhân bí ẩn” của Táng Đạo Điện tiếp tục bị cái nồi đánh nát.
Cửu Ly không cho hắn mua ngay. “Để cuối đi. Còn phải mang.” “Ta có túi.” “Túi của người chứa hạt.” “Nồi có thể đựng hạt.” Thanh Dao nói: “Không nên.” “Vì?” “Mùi đồng.” Long Thanh gật. “Đúng.” Vô Song bật cười. Cuối cùng nồi được đánh dấu gửi tới quầy giữ đồ, nếu ra vẫn muốn thì lấy. Long Thanh hài lòng. Cửu Ly thì tiếp tục tìm dấu Huyết Ảnh. Từ đây nhịp của cả nhóm thay đổi. Họ không đi sát như bốn người du lịch nữa. Cửu Ly thường dừng lâu ở các quầy tin. Thanh Dao chú ý dược. Vô Song quan sát người. Long Thanh giữ khoảng cách vừa đủ, mua lưới và hũ thật.
Dấu đầu tiên của Huyết Ảnh xuất hiện ở một sạp bán dây ngọc thông tin. Không có biểu tượng huyết. Chỉ là cách ba viên ngọc được đặt: một ngang, hai dọc, viên bên trái xoay mặt khắc vào trong. Cửu Ly đi qua một lần không dừng. Tới góc sau mới nói nhỏ: “Mã cũ.” Vô Song hỏi: “Liên lạc an toàn hay bán tin?” Cửu Ly nhìn nàng. “Cô biết cách phân?” “Nếu là mạng cũ, một ngang hai dọc thường nghĩa có người nhận trung gian, không phải điểm giao trực tiếp.” Cửu Ly im. “Đúng.” Thanh Dao không hỏi tại sao Vô Song biết. Long Thanh lại hỏi: “Vậy người bán là Huyết Ảnh?” Cửu Ly lắc. “Chưa chắc. Có thể chỉ cho thuê sạp.” “Thế theo.” “Ừ.”
Người nhận trung gian xuất hiện sau gần nửa canh giờ. Một nam tử trung niên thấp, bụng hơi lớn, áo nâu, mặt rất dễ quên. Hắn không chạm ngọc ngay mà mua một sợi dây, để tiền thừa đúng ba đồng rồi đi. Vô Song vừa thấy đã nhận ra. Đỗ Tam. Không phải tên thật. Nàng từng nhận tin qua một tuyến có người dùng dấu của hắn ở Tây Nam Đông Huyền. Không phải thành viên Táng Đạo, nhưng là môi giới tầng ngoài, ai trả tiền hợp lý hắn đều làm. Cửu Ly hỏi rất nhỏ: “Biết?” Vô Song không phủ nhận. “Từng thấy dấu giao dịch.” “Ở đâu?” “Biên giới.” “Hắn làm gì?” “Bán đường, thân phận, tin người đi qua.” “Có giết?” “Không phải nghề chính.” Long Thanh nghe được, nói: “Vậy đừng bắt chỉ vì hắn bán tin.” Cửu Ly gật. “Ta định theo.” “Tốt.”
Đỗ Tam đi qua ba khu, đổi mũ một lần, dừng uống trà hai lần. Cách hắn chống theo đuôi khá cũ nhưng hiệu quả với người thường. Cửu Ly không bám trực tiếp mà dùng ba điểm quan sát, mỗi đoạn một người trong nhóm nhìn. Vô Song tự nhiên hiểu nhịp mà không cần chỉ. Thanh Dao ít kinh nghiệm nhất nên chỉ đi với Long Thanh. Điều khiến Vô Song bất ngờ là hai nàng phối hợp gần như không cần nói: Cửu Ly đứng quầy trước, nàng sang lối sau, ánh mắt chạm là đủ hiểu đổi người. Sau một vòng, Đỗ Tam tới một quầy bán giấy đường. Khách đang chờ lại là một nam tử cao lớn che nửa mặt, khí tức nhìn như Nhân tộc nhưng Vô Song nhận ra lớp ma khí cực mỏng. Ma tu. Cửu Ly cũng cảm thấy bất thường nhưng chưa xác định. Đỗ Tam giao cho hắn một giấy thông hành, nhận mười lăm linh thạch. Không có lệnh Táng Đạo. Không Huyết Ảnh. Chỉ giao dịch.
Cửu Ly truyền âm: “Bắt?” Long Thanh lập tức lắc dù không nghe truyền âm hoàn toàn, bởi nàng đã nói ý bằng ánh mắt. “Làm gì?” Cửu Ly đáp nhỏ: “Ngọc đường có thể giả.” “Người kia làm gì xấu?” “Chưa biết.” “Vậy theo tiếp.” Vô Song nhìn hắn. “Nếu hắn là Ma tu lén vào Đông Huyền?” “Thành có luật không?” “Có đăng ký.” “Vậy vi phạm giấy tờ thì xử giấy tờ. Không phải bắt Đỗ Tam thành Huyết Ảnh vì bán một tờ.” Thanh Dao gật. Cửu Ly cũng. Nàng không phải người thích bắt nhầm. Chỉ vì tuyến Huyết Ảnh khiến bản năng cảnh giác cao. Long Thanh lại vô tình kéo tiêu chuẩn về việc thật.
Ma tu cầm giấy đi. Đỗ Tam không theo. Hắn chuyển sang khu tin tức, cuối cùng ngồi ở một quán rượu nhỏ. Một người khác tới, nói đúng ba câu rồi đưa một miếng gỗ có khắc ký hiệu vòng tròn bị cắt một phần. Cửu Ly nhìn thấy qua phản chiếu trên bình rượu. Mắt nàng đổi. “Huyết Ảnh.” Vô Song cũng nhận ra, nhưng lý do khác. Ký hiệu này từng xuất hiện trong tuyến ngoài Táng Đạo. Đỗ Tam không giữ lâu, chỉ đưa một địa chỉ viết trên giấy đỏ. Người kia đi. Cửu Ly nói: “Theo người kia.” Vô Song lại nhìn Đỗ Tam. “Khoan.” “Vì?” “Hắn đang chờ người thứ hai.” Cửu Ly nhìn. Đỗ Tam quả thật chưa uống rượu, chén chỉ chạm môi. Nửa khắc sau một nữ tử che mặt tới, không đưa ký hiệu Huyết Ảnh mà đưa một đồng ngọc đen có ba rãnh. Vô Song nhận ra đó là kiểu thanh toán của một tuyến trung gian từng làm việc cho Táng Đạo. Nàng không thể nói thẳng. Chỉ nói: “Người này khác.” Cửu Ly hỏi: “Khác gì?” “Không giống Huyết Ảnh. Cách trả tiền khác.” “Cô biết?” “Từng thấy.” Lại câu ấy. Cửu Ly không ép. Đỗ Tam nói với nữ tử đúng một câu: “Phòng mười chín đã giữ.” Sau đó nhận ngọc. Nữ tử rời.
Mị Vô Song lạnh nhẹ trong lòng.
Phòng mười chín.
Đấu giá.
Táng Đạo đã có người khác ở đây.
Vậy nàng không phải tuyến duy nhất.
Điều này không bất ngờ về lý trí nhưng vẫn khiến nàng không thích. Điện chưa bao giờ hoàn toàn tin một người. Nàng cũng chưa bao giờ hoàn toàn tin Điện. Công bằng.
Cửu Ly hỏi: “Phòng gì?” Vô Song đáp: “Có thể đấu giá.” “Cô chắc?” “Chợ kiểu này thường có phòng kín.” Long Thanh nghe tới đấu giá liền hỏi: “Lại phải trả phí?” Cả ba nữ tử cùng nhìn hắn. Vô Song bật cười. “Có thể.” “Ta không vào nếu chỉ xem.” Cửu Ly nói: “Phí Thanh Vân trả.” “Lại thế.” Thanh Dao hỏi: “Sư phụ sợ tông môn nghèo?” “Tiền nào cũng tiền.” Vô Song đột nhiên nhớ ba đồng ở chợ ban ngày, khóe môi cong.
Đúng như dự đoán, Đỗ Tam rời quán rồi đi tới cuối chợ, vào một tiệm cầm đồ khác nhưng không phải Trường An Điển. Biển hiệu chỉ có một chữ Tĩnh. Cửu Ly không đi ngay. Nàng vòng một tuyến, mua một món đồ nhỏ rồi tới quầy bên cạnh hỏi. Một người bán tin nói đêm nay Tĩnh Các có phiên đấu giá kín, danh sách vật phẩm chỉ phát cho khách đặt cọc. Muốn vào cần ít nhất một trăm linh thạch chứng minh khả năng thanh toán. Thanh Vân đã chuẩn bị. Hàn Bách rõ ràng biết. Cửu Ly lấy ngọc đen từ túi. Long Thanh nhìn. “Ông ấy đưa sẵn?” “Ừ.” “Sao không nói?” “Sư phụ sẽ không xuống.” Hắn im. Nàng hiểu quá đúng.
Lối vào Tĩnh Các không phô trương. Một cửa gỗ, một người kiểm ngọc, sau đó mỗi nhóm được phát mặt nạ có chức năng làm mờ khí tức, không che hoàn toàn tu vi nhưng khó nhận diện danh tính. Cửu Ly chọn một phòng nhỏ tầng hai, số bảy. Bốn người cùng vào. Phòng có cửa sổ trận nhìn xuống sân đấu hình tròn, bên ngoài không nhìn ngược. Trên bàn có trà, hoa quả và một cuốn danh sách vật phẩm. Long Thanh vừa ngồi đã mở từ cuối. Cửu Ly hỏi: “Sư phụ không xem đầu?” “Đồ đắt thường ở giữa cuối.” “Người biết đấu giá?” “Lần Thanh Dược xem rồi.” Hắn lật tới một lô ghi “ba mươi sáu hạt cổ không xác định, hoạt tính thấp, nguồn phế tích phía bắc”. Mắt hắn dừng. “Cái này.” Thanh Dao lập tức ghé. “Không có mẫu.” “Giá khởi điểm?” “Mười linh.” Long Thanh cau. “Đắt hơn hạt lần trước.” Vô Song chống cằm. “Người vào chợ ngầm tìm lệnh Huyết Ảnh, cuối cùng lại nhìn hạt.” Cửu Ly nói: “Sư phụ là vậy.”
Thanh Dao lật lên trên, thấy Tàn Phiến Tĩnh Hồn, một mảnh ngọc cổ có thể chứa phần công pháp hoặc dấu thần hồn, chưa xác định. Nàng nói: “Cái này có thể liên quan y thần hồn.” Cửu Ly chỉ mục tiếp: Huyết Ảnh Lệnh – nguồn cũ, không bảo đảm còn quyền hạn, giá khởi điểm tám mươi linh thạch. Ánh mắt nàng lạnh nhẹ. Đây là mục tiêu. Vô Song lại lật thêm một trang và thấy thứ mình đã biết sẽ có: Bản đồ tàn khuyết – khu vực nghi Tâm Ma Bí Cảnh, nguồn không công khai, giá khởi điểm hai trăm linh thạch. Nàng không biểu hiện nhiều, nhưng trong lòng đã tính phòng mười chín chắc chắn liên quan nó.
Long Thanh nhìn ba người mỗi người một trang, bật cười nhỏ. “Mỗi người muốn một thứ.” Cửu Ly hỏi: “Sư phụ muốn hạt.” “Nếu không quá giá.” Thanh Dao nói: “Ta chỉ muốn xem tàn phiến, chưa chắc mua.” Vô Song không nói. Cửu Ly nhìn. “Cô?” “Bản đồ.” “Vì?” “Tâm Ma Bí Cảnh hiếm.” “Cô quan tâm tâm ma?” “Người tu ai không có.” Câu trả lời thật một phần. Cửu Ly không ép.
Đúng lúc ấy, ngọc nhỏ trong tay áo Vô Song rung một lần. Không phát sáng ngoài. Nàng không mở ngay. Chỉ dùng ngón tay che, đọc một dòng truyền tới:
“Tuyến số mười chín đã vào. Không tranh lệnh bài nếu giá vượt mức. Ưu tiên nhận diện người mua bản đồ. Không để lộ tuyến.”
Vô Song nhìn xuống sân.
Phòng mười chín ở đối diện chéo.
Cửa trận kín.
Không thấy người.
Nàng chậm rãi thu ngọc.
Táng Đạo Điện không nhất thiết muốn bản đồ.
Chỉ muốn biết ai muốn.
Điều đó khiến nàng càng cảnh giác. Nếu một thế lực không cần giữ đồ nhưng muốn lập danh sách người quan tâm, thường mục tiêu nằm sau món đồ.
Cửu Ly nhìn Vô Song một lần. “Có tin?” Vô Song không nói dối hoàn toàn. “Một người quen báo phòng khác đã có khách.” “Phòng nào?” “Mười chín.” Ánh mắt Cửu Ly lập tức chuyển. “Đỗ Tam vừa nhắc.” Vô Song biết mình vừa đưa thêm một mảnh. “Ừ.” “Người quen cô?” “Không trực tiếp.” Cửu Ly không hỏi nữa, nhưng rõ ràng ghi số mười chín vào đầu.
Chuông đấu giá đầu tiên vang.
Cửa sân mở.
Một nữ đấu giá viên đeo mặt nạ bạc bước ra, giọng được trận biến đổi nên không ai nhận. Nàng chỉ nói ba điều: không hỏi nguồn ngay tại sàn, hàng có phần thật giả đã ghi rõ, đấu xong không hủy. Sau đó lô đầu được đưa lên.
Long Thanh nhìn danh sách.
Cửu Ly nhìn người dự.
Thanh Dao nhìn vật.
Vô Song nhìn phòng mười chín.
Bốn người ở cùng một bàn, nhưng mỗi người đã bước vào một tuyến khác.
Và ở phòng đối diện, một người áo đen cũng đang đặt ngọc lên bàn, nói với kẻ bên cạnh: “Lệnh bài Huyết Ảnh không quan trọng. Tàn phiến có thể bỏ. Bản đồ cũng không cần lấy bằng mọi giá.”
Người kia hỏi: “Vậy chúng ta tới làm gì?”
Áo đen nhìn những dãy phòng kín quanh sân.
“Xem ai muốn mở cửa vào Tâm Ma.”
Chuông thứ hai vang.
Phiên đấu giá chính thức bắt đầu.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 91TTS · CHỢ ĐÊM DƯỚI THANH VÂN THÀNHTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...