QUYỂN IV - MA NỮ ĐẾN TRỘM NGƯỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 104: MUỐN BẮT NGƯỜI, HỎI NÀNG TRƯỚC

Ngày đầu tiên sau cuộc gặp Huyết Ngục, Mị Vô Song ngủ chưa tới hai canh giờ. Không phải nàng không mệt. Chính vì quá mệt mà cơ thể càng nhạy với Huyết Ấn. Cứ mỗi lần ma mạch bắt đầu thả lỏng, ba vòng đỏ ở tay trái lại nóng nhẹ, giống một bàn tay ở rất xa thử kéo sợi dây nối với nàng xem còn căng hay không. Đoạn Xích không triệu hồi thật. Hắn chỉ đo. Nhưng chính kiểu thăm dò ấy khiến cơ thể nàng không thể quên rằng dưới chân núi đang có một nhóm người có thể gọi huyết pháp trong người mình. Gần sáng nàng dậy, ngồi dưới hiên, không vận công vì vận càng mạnh cấm càng phản ứng. Tiểu Hắc nằm cách hai trượng, mở mắt nhìn một lần rồi lại nhắm. Mị Vô Song nhìn con chó, bỗng thấy buồn cười. Lần đầu tới Vô Danh nàng sợ nó tới mức không dám thở mạnh. Bây giờ trong lúc Huyết Ngục dựng trận dưới núi, sự có mặt của Tiểu Hắc lại khiến nàng yên tâm kỳ lạ. Không phải vì nghĩ con chó sẽ bảo vệ. Chỉ vì nó vẫn nằm như mọi sáng. Gà vẫn chưa gáy. Ao vẫn có tiếng cá. Tiểu Thanh vẫn lay cành. Vô Danh không vì Huyết Ngục tới mà biến thành chiến trường trong một đêm.
Long Thanh dậy sau đó, nhìn nàng ngồi ngoài. “Không ngủ?” “Không.” “Đau?” “Một chút.” “Thanh Dao biết?” “Biết.” “Vậy đi nhặt trứng.” Vô Song quay rất chậm. “Ta đang bị Huyết Ngục dùng huyết lệnh dò, ngươi bảo ta nhặt trứng?” “Cô ngồi cũng đau.” “Nhặt trứng thì hết?” “Không. Nhưng có việc.” Nàng nhìn hắn rất lâu. Nếu người khác nói có thể nàng sẽ cho rằng đang cố làm mình phân tâm theo kiểu vụng về. Long Thanh lại chỉ thật sự thấy sáng rồi thì làm việc buổi sáng. “Ngươi không biết an ủi.” “Ta đâu an ủi.” Chính vì câu đó Vô Song cuối cùng đứng dậy. “Giỏ đâu?” “Cạnh cửa.” Cửu Ly từ phòng bước ra đúng lúc, nhìn cảnh Ma nữ bị truy bắt xách giỏ đi chuồng gà, suýt cười nhưng thấy sắc mặt nàng không tốt nên nhịn. Thanh Dao cũng ra sau, nói: “Vận động nhẹ có thể giúp ma mạch giữ nhịp tự nhiên, miễn không dùng pháp.” Vô Song quay. “Cô đừng hợp lý hóa mọi việc sư phụ cô làm.” “Ta nói thật.” “Càng khó chịu.”
Ba ngày chờ không phải ba ngày ngồi đếm. Thanh Dao chia kiểm Huyết Ấn thành từng khoảng ngắn, tuyệt đối không thử cưỡng phá. Nàng phát hiện mỗi lần tín hiệu từ Huyết Ngục tới, ma mạch của Vô Song có hai phản ứng xảy ra cùng lúc: một phần cấm chế nóng lên và kéo về hướng huyết lệnh, nhưng một phần chính huyết mạch cũng vô thức thuận theo, không phải vì Vô Song muốn đi mà vì cơ thể đã được huấn luyện từ nhỏ rằng khi Huyết Quy Ấn gọi thì ma lực phải chuyển hướng. “Đây mới là nguy hiểm.” Thanh Dao nói khi dùng kim đánh dấu ba điểm trên sơ đồ. “Không chỉ có dây bên ngoài. Cơ thể cô đã học cách đáp.” Vô Song nhìn. “Có sửa được?” “Có thể. Nhưng không ba ngày.” “Vậy khi họ kéo thật?” “Cô phải tách hai thứ trong đầu trước. Cái nào là ma lực của cô. Cái nào là phản xạ do ấn.” Cửu Ly ngồi đối diện lập tức hiểu. “Giống Huyết Tỏa. Có lúc ta tưởng cảm giác khóa siết là chính huyết mạch mình không chịu mở. Thật ra một phần là cấm lực buộc cơ thể tin mở sẽ nguy hiểm.” Vô Song hỏi: “Cô xử thế nào?” “Không cưỡng. Mỗi lần nó siết, ta giữ cái mình đang làm. Quét sân thì quét. Nấu thì nấu. Không lập tức dùng yêu lực phản.” Long Thanh đang cắt gỗ gần đó nghe được. “Đúng.” Ba nữ tử cùng nhìn. Hắn hỏi: “Gì?” Vô Song thở dài. “Không có gì.”
Ngày thứ nhất, Đoạn Xích thử Huyết Ấn hai lần. Ngày thứ hai bốn lần. Không lần nào kéo người, nhưng mỗi lần mạnh hơn. Thanh Dao ghi thời gian. Cửu Ly đối chiếu hướng, xác định sứ đoàn dưới núi đang điều chỉnh khoảng cách và nhịp. Tạ Trường Xuân muốn phái người xuống cảnh cáo nhưng Lục Huyền chưa cho, bởi đối phương vẫn chưa vượt ranh: huyết lệnh hoạt động qua cấm trong chính cơ thể Vô Song, không có linh lực xâm vào trận Thanh Vân. Nếu Thanh Vân ra tay trước, Huyết Ngục có thể nói tông môn can thiệp nội vụ. Vô Song hiểu điều đó nên không trách. Nàng thậm chí nói: “Để họ thử. Ta cũng cần biết ấn phản tới đâu.” Thanh Dao lập tức phản đối: “Không biến mình thành vật thử.” “Ta không có lựa chọn.” “Có. Cô có thể ghi phản ứng nhưng không cố chịu thêm để lấy dữ liệu.” Vô Song cười. “Nhị sư tỷ bắt đầu quản rất sâu.” “Ta là Đan Y.” “Ta chưa bái sư.” “Không liên quan.” Cửu Ly ở bên nói: “Cô thua rồi.” “Ta thấy.”
Ngày thứ hai Mặc Hồng Châu một mình lên Thanh Vân. Không Huyết Vệ. Không Đoạn Xích. Nàng xin gặp Vô Song ở khu khách viện ngoài, Lục Huyền đồng ý với điều kiện Thanh Vân có người ở gần. Vô Song không muốn Long Thanh đi nhưng hắn đã ở Vạn Pháp Phong xem một loại trận hong hạt nên cũng không có mặt. Cửu Ly và Thanh Dao đứng xa đủ để không nghe. Mặc Hồng Châu đưa cho Vô Song một viên ngọc cũ. “Còn nhớ?” Nàng nhận ra ngay. Đó là ngọc luyện bộ pháp nàng dùng năm mười hai tuổi, cạnh đã sứt. “Người giữ?” “Ừ.” “Tại sao mang?” “Không biết. Có lẽ muốn nhắc ngươi không phải mọi thứ ở Huyết Ngục đều muốn hại.” Vô Song nắm ngọc. “Ta biết.” “Vậy tại sao phải biến chuyện này thành đối đầu?” “Bởi ta nói không mà cung lệnh vẫn tới.” Hồng Châu im. “Nếu Huyết Ngục cho ngươi về mà không Huyết Quy Nghi?” “Ta vẫn không.” “Nếu cho ngươi giữ tự do đi lại?” “Không.” “Nếu chỉ yêu cầu trở về gặp người cũ?” Vô Song nhìn nàng. “Mặc di, người đang đổi từng điều kiện để tìm một cái ta chấp nhận, nhưng đáp án ban đầu không nằm ở điều kiện.” “Vậy ở đâu?” “Ta không muốn trở về sống dưới quyền Huyết Ngục.” Hồng Châu chậm rãi thở ra. “Ta hiểu rồi.”
“Người hiểu thì ngày mai đừng tăng Huyết Quy Trận.”
“Ta không chỉ huy.”
“Nhưng người có thể nói.”
“Ta đã nói.”
“Đoạn Xích nghe?”
“Không đủ.”
“Vậy người sẽ đứng bên nào?”
Câu hỏi làm Hồng Châu im lâu nhất. “Ta đứng bên Huyết Ngục.” Vô Song gật. “Ta biết.” “Nhưng ta không muốn ngươi bị thương.” “Hai việc có thể xung đột.” “Ta biết.” “Vậy ngày mai nếu trận kéo, người sẽ làm gì?” Hồng Châu nhìn học trò cũ. “Ta sẽ không giúp tăng lực.” “Nhưng cũng không phá?” “Ta không thể phản cung lệnh giữa Đông Huyền.” Vô Song cười rất nhẹ. “Được. Ít nhất thật.” Hồng Châu hỏi: “Ngươi thật sự tin mấy người Vô Danh sẽ giữ được ngươi nếu Huyết Ngục đưa lực lớn hơn tới?” “Không biết.” “Vậy sao ở?” “Bởi ta muốn.” Một câu cuối giống hệt hôm trước. Mặc Hồng Châu không hỏi nữa. Trước khi đi nàng nói: “Nếu mai không chịu nổi, đừng cố chứng minh gì. Theo trận xuống. Ta sẽ đảm bảo Huyết Quy Nghi không làm hỏng huyết mạch.” Vô Song đáp: “Người vẫn nghĩ nếu ta xuống là ta thua.” “Không.” Hồng Châu nhìn nàng. “Ta chỉ không muốn ngươi gãy trước khi tự chọn.” Vô Song hơi mềm mắt. “Ta sẽ nhớ.”
Ngày thứ ba đến trong một buổi sáng trời rất trong. Không mây. Không gió lớn. Vô Danh Phong nhìn bình thường tới mức nếu bỏ qua những người Thanh Vân đang âm thầm canh ở các lối núi, chẳng ai nghĩ dưới chân tông môn có một sứ đoàn Tây Ma chờ cưỡng gọi một Ma nữ. Long Thanh vẫn giao Vô Song kiểm hàng rào đông. Nàng bực thật. “Hôm nay là ngày cuối.” “Ta biết.” “Có thể giữa trưa Huyết Ngục kéo ta.” “Hàng rào vẫn nghiêng.” “Ngươi...” Nàng muốn mắng rồi thôi. Cầm búa gỗ đi. Cửu Ly nhìn sư phụ. “Người cố ý?” “Cọc nghiêng thật.” “Còn nữa?” Long Thanh suy nghĩ. “Cô ấy cứ ngồi chờ sẽ nghĩ nhiều.” Cửu Ly cong môi. “Vậy là cố ý.” “Một phần.” Thanh Dao đi ngang nghe được, không nói. Vô Song ngoài kia có lẽ không nghe. Nàng chỉ biết khi tay giữ cọc, búa gõ, cơ thể có việc cụ thể, mỗi lần huyết ấn nóng lên nàng dễ nhận ra nó là một tín hiệu chen vào, không phải toàn bộ mình.
Đúng giữa giờ Ngọ, tiếng chuông Thanh Vân vang ba lần.
Không phải báo địch.
Là cảnh báo trận pháp ngoại vi có dao động mạnh.
Vô Song vừa đặt búa xuống thì ba vòng Huyết Ấn trên tay trái đồng loạt hiện. Không còn nóng nhẹ. Chúng sáng như kim nung đỏ dưới da. Nàng cắn răng, đầu gối suýt khuỵu nhưng giữ được. Thanh Dao lập tức chạy tới, không chạm mạnh. “Huyết Quy bắt đầu.” Cửu Ly ngẩng nhìn phía chân núi. Từ xa, ba cột huyết quang mờ đang dựng lên bên ngoài ranh Thanh Vân, hoàn toàn không cắm vào hộ tông trận mà kết thành một vòng lớn trên đất khách viện đã thuê. Đoạn Xích rất cẩn thận về pháp lý: hắn không đánh tông. Hắn chỉ dùng huyết lệnh gọi thứ đang nằm trong người Vô Song.
Nhịp đầu tiên kéo tới.
Mị Vô Song quỳ một gối.
Không phải vì muốn.
Ma mạch trong cơ thể tự xoay về phía nam.
Thanh Dao đặt Thanh Liên Sinh Viêm cách lưng nàng một tấc, lửa xanh phủ đường mạch để giữ không rách. “Đừng kéo ngược toàn lực.” Vô Song thở gấp. “Ta biết.” Cửu Ly dùng Huyễn Đạo phủ quanh nàng, không chặn huyết pháp mà làm tọa độ khí tức của cơ thể lệch rất nhẹ. Huyết quang rung. Dưới chân núi, Đoạn Xích chắc chắn đã nhận ra. Lực kéo tăng.
Hàn Bách, Tạ Trường Xuân và Lục Huyền tới gần như cùng lúc. Hộ tông trận sáng nhưng chưa công kích. Tạ nói: “Ta phá ba trụ dưới núi.” Vô Song lập tức lắc. “Không. Nếu phá đồng thời, lực trong ấn dội.” Thanh Dao xác nhận. “Đúng. Cần giảm từ đầu nối.” Lục Huyền nhìn nàng. “Có khóa ấn tạm?” “Không trong thời gian ngắn.” Cửu Ly nói: “Ta làm lệch cảm ứng nhưng không kéo dài nếu họ tăng lực.” Tạ cau. “Vậy để hắn kéo?” Không ai đáp ngay.
Nhịp thứ hai tới.
Mị Vô Song bật ra một tiếng thở đau, hai bàn tay chống đất. Ba đường đỏ từ cổ tay bò lên cánh tay, gần tới vai. Một phần ma khí trong người nàng thật sự bắt đầu bị kéo ra ngoài thân thành sợi huyết quang hướng xuống núi. Thanh Dao tăng Sinh Viêm một chút, nhưng chỉ dưỡng mạch, không đẩy ngược. “Vô Song, nhìn ta.” Nàng mở mắt. “Phần nào là ma lực cô đang tự vận?” “Ba đường chủ.” “Phần nào tự xoay do ấn?” “Nhánh trái... và hai đoạn dưới tâm mạch.” “Giữ đường chủ. Đừng tranh nhánh.” Vô Song làm theo. Lực kéo giảm một chút rồi lại tăng.
Long Thanh đứng bên cạnh từ đầu, không chen vào pháp thuật. Hắn chỉ thấy Vô Song đang đau. Thấy mọi người bàn phá trận, khóa mạch, dội lực. Thấy ba sợi đỏ kéo về cùng một hướng. Cuối cùng hắn đi tới trước mặt nàng, ngồi xổm để hai người ngang tầm. Cửu Ly vừa định nói sư phụ tránh vì huyết lực đang loạn nhưng Thanh Dao giơ tay ngăn. Long Thanh hỏi:
“Cô có muốn đi không?”
Vô Song đang đau đến mức trán đầy mồ hôi.
Nàng vẫn nghe.
“Gì?”
“Cô có muốn theo họ về không?”
Huyết quang giật mạnh. Cơ thể nàng trượt nửa bước trên đất.
Mị Vô Song nhìn hắn.
Rất nhiều lý do xuất hiện trong đầu. Nếu đi, Thanh Vân không phải đánh. Mặc di sẽ bảo vệ. Huyết Ấn có thể giải. Huyết Ngục có tài nguyên. Truy tuyến kết thúc. Nàng có thể tìm cơ hội trốn lần nữa. Nếu ở, phiền phức sẽ lớn hơn.
Nhưng câu hỏi không hỏi có lợi không.
Chỉ hỏi muốn không.
Nàng cắn răng.
“Không.”
Long Thanh gật.
“Vậy không đi.”
Chỉ bốn chữ.
Không phá trận.
Không có thiên địa biến sắc.
Không có hệ thống thông báo.
Nhưng Mị Vô Song bỗng ngừng cố nghĩ tới hàng trăm lý do tại sao nên hoặc không nên. Nàng chỉ giữ một điều: ta không muốn. Huyết Quy Ấn có thể khiến ma mạch quen xoay về Huyết Ngục, nhưng thói quen của cơ thể không phải lựa chọn của nàng.
Nàng hít sâu.
“Thanh Dao.”
“Ta đây.”
“Đừng giúp ta kéo ngược.”
“Ta đang dưỡng.”
“Cửu Ly.”
“Ừ.”
“Làm lệch hướng thêm.”
“Được.”
Mị Vô Song nhắm mắt. Không cắt Huyết Ấn. Không dùng Thiên Mị bùng toàn lực. Nàng chỉ giữ ba đường ma mạch chủ vận hành theo chu trình mình đã luyện ở Vô Danh mấy ngày qua. Huyết Ấn kéo nhánh trái, nàng để nó kéo tới giới hạn nhưng không cho đường chủ đổi hướng. Cơ thể đau hơn trong vài nhịp, sau đó một điều rất nhỏ xảy ra: sợi huyết quang không còn thẳng. Nó rung.
Cửu Ly thấy trước.
“Có tác dụng.”
Thanh Dao cũng. “Ma mạch chủ chưa bị xoay.”
Dưới chân núi, Đoạn Xích tăng lực lần ba.
Ba cột huyết quang sáng đỏ tới mức người Thanh Vân ở xa cũng thấy. Một giọng truyền qua huyết pháp vang mờ trong không trung: “Mị Vô Song. Huyết Quy lệnh đã mở. Theo cung pháp, quy vị.”
Vô Song mở mắt.
Không dùng mị.
Chỉ nói:
“Không.”
Huyết quang rung dữ hơn.
Đoạn Xích lạnh giọng: “Ý nguyện không hủy được Huyết Ấn.”
Long Thanh ngẩng nhìn hướng chân núi. “Vậy cái này đúng là dây.” Tạ Trường Xuân đang căng tới mức nghe câu đó suýt tức. “Giờ không phải lúc ví dụ.” “Ba sợi đều hội một chỗ dưới núi đúng không?” “Ba Huyết Trụ.” “Không.” Long Thanh chỉ theo hướng mắt thường thấy. “Ba cột là ba dây, nhưng ánh kéo cuối cùng cùng lệch về một điểm ở giữa. Giống ba dây buộc vào một vòng.” Hàn Bách nhìn thần thức. Ông vốn tập trung vào ba trụ nên chưa để ý cấu trúc hội lực. Tạ cũng lập tức quét. Giữa ba Huyết Trụ có một tấm lệnh lớn treo trên giá đá, chính là Huyết La cung lệnh Đoạn Xích mang tới. Tất cả lực kéo đều qua lệnh đó trước khi truyền tới ấn của Vô Song. “Huyết Trụ Chủ.” Tạ nói. Thanh Dao lập tức hỏi: “Nếu làm lệch trụ chủ thay vì phá ba trụ?” Vô Song mở mắt. “Lực sẽ mất đồng bộ. Không dội toàn bộ.” Cửu Ly nhìn Long Thanh. Hắn chỉ nói: “Dây kéo người thì phải có chỗ buộc bên kia.”
Lục Huyền không chần chừ. “Tạ trưởng lão, Hàn trưởng lão. Chỉ đánh lệch trụ chủ. Không phá.” Hai người lập tức xuất thủ từ sơn môn. Không đại chiến. Hai luồng linh lực Nguyên Anh và Kim Đan cao giai xuyên qua khoảng cách, không đánh Đoạn Xích, chỉ tác động lên nền đất dưới giá lệnh. Dưới chân núi, Huyết Vệ lập tức dựng khiên. Đoạn Xích quát: “Thanh Vân dám can thiệp nội vụ Huyết Ngục?” Lục Huyền truyền âm xuống, giọng lạnh hơn Long Thanh rất nhiều: “Ngươi dùng trận kéo khách đang ở trong đất Thanh Vân. Từ lúc đó đã không còn là nội vụ của riêng ngươi.”
Mặc Hồng Châu đứng ngoài Huyết Quy Trận. Nàng thật sự không tăng lực. Khi một Huyết Vệ định đưa thêm huyết tinh vào trụ, nàng giơ tay ngăn. Đoạn Xích nhìn sang. “Mặc trưởng lão.” “Cung lệnh chỉ yêu cầu thu hồi, không yêu cầu đốt huyết để ép tới thương mạch.” “Nàng chống lệnh.” “Nàng đã trả lời không.” “Ý nguyện cá nhân không thắng cung lệnh.” Hồng Châu nhìn ba trụ đang sáng. “Vậy ít nhất đừng gọi đây là tự nguyện hồi cung.” Đoạn Xích sắc mặt tối. “Ngươi đang đứng bên nào?” “Huyết Ngục.” “Vậy giúp.” “Ta đã nói trước, ta không tăng trận.” “Sau này ngươi tự giải thích.” “Được.”
Trên Vô Danh, Cửu Ly cảm được trụ chủ lệch một nhịp liền kéo Huyễn Đạo thêm. Nàng không làm Huyết Ngục thấy một Vô Song giả ở nơi khác; điều đó quá dễ bị huyết pháp phá. Nàng chỉ làm cảm ứng vị trí trong một khoảnh khắc trượt nửa thước. Nửa thước với trận kéo xuyên hơn chục dặm đủ làm ba sợi huyết quang không còn đồng pha. Thanh Dao giữ ma mạch Vô Song ổn. “Bây giờ.” Vô Song tự thu đường chủ một vòng. Huyết Quy lực kéo mạnh nhưng không còn kéo cả người. Nàng từ quỳ một gối chậm rãi đứng lên.
Đau vẫn còn.
Nhưng đứng được.
Cửu Ly nhìn, cười. “Khá.”
Vô Song thở. “Ta đẹp hơn lúc quỳ.”
“Còn nói được là ổn.”
Thanh Dao lập tức nói: “Không có nghĩa ổn.”
“Biết rồi.”
Long Thanh lùi một bước nhường chỗ.
Đúng lúc đó trụ chủ dưới núi bị Hàn Bách và Tạ Trường Xuân đánh lệch khỏi rãnh huyết trận chỉ một tấc.
Một tấc.
Toàn bộ ba Huyết Trụ rung.
Lực kéo mất nhịp.
Mị Vô Song cảm giác bàn tay vô hình đang nắm huyết mạch mình đột nhiên trượt.
Nàng nhân cơ hội thu ma lực.
Ba đường đỏ trên tay lùi xuống.
Huyết quang đứt.
Không phải Huyết Ấn biến mất.
Chỉ là lần này...
Huyết Ngục không kéo được người.
Đoạn Xích thu trận trước khi cấu trúc phản lại. Ba cột huyết quang lần lượt tắt. Không ai bên Huyết Ngục bị thương nặng. Không ai Thanh Vân bị thương. Nhưng ý nghĩa đã đủ rõ: ba ngày hòa giải kết thúc và Vô Song công khai chống lệnh.
Buổi chiều, sứ đoàn thu cờ khỏi khách viện dưới núi. Họ không rời Đông Huyền ngay mà chuyển tới một thung lũng cách Thanh Vân hơn ba mươi dặm, vùng không thuộc phạm vi cấm giao chiến trực tiếp của tông môn. Theo luật, đó là hành động rất khác ở lại khách viện. Hàn Bách nhận tin, sắc mặt nghiêm. “Đoạn Xích đang chuẩn bị phương án mạnh.” Cửu Ly hỏi: “Bao nhiêu Huyết Vệ?” “Tám người theo hắn đã ra thung lũng. Có thêm người đang tới từ tuyến biên. Chưa biết bao nhiêu.” Tạ Trường Xuân nói: “Huyết Ngục không đánh sơn môn ngay. Có thể chúng sẽ dụ Vô Song ra hoặc khóa đường xuống núi.” Lục Huyền lập tức ra lệnh các đệ tử không tự ý tới khu vực. Không ai muốn một vụ cá nhân biến thành đại chiến hai thế lực.
Mặc Hồng Châu trước khi rời khách viện gửi lên một mảnh ngọc cho Vô Song. Chỉ có một câu:
“Ta đã làm phần ta có thể làm. Phần sau, tự giữ mình.”
Vô Song đọc rồi cất.
Không trả lời.
Tối, Thanh Dao kiểm ma mạch cho nàng. Ba đường chủ ổn nhưng một nhánh trái bị rách nhỏ. Không nghiêm trọng. Huyết Ấn vẫn còn nguyên. “Hôm nay chỉ là kéo ngoài.” Thanh Dao nói. “Nếu lần sau họ dựng Huyết Tỏa Đại Trận gần hơn, khó hơn nhiều.” Vô Song gật. “Ta biết.” Cửu Ly đang ngồi bên mài một mảnh ngọc Huyễn, nói: “Vậy trước lần sau chúng ta phải biết cách đánh vào trận mà không đánh vào cô.” “Đại sư tỷ nói nghe như chắc chắn có lần sau.” “Đoạn Xích chuyển ra thung lũng để ngắm cảnh?” “Có thể.” “Ta không tin.”
Long Thanh mang trà ra, đặt bốn chén. Vô Song nhìn hắn. “Ngươi hôm nay nói ‘vậy không đi’ rất dễ.” “Ừ.” “Ngươi có biết nếu Huyết Ngục thật sự đem Hóa Thần tới, câu đó không chặn được không?” “Biết.” “Ngươi còn nói.” “Cô hỏi ta làm gì?” “Ta không hỏi.” “Ta hỏi cô.” “Đúng.” Nàng cầm chén trà, nhìn mặt nước. “Tại sao ngươi dám quyết vậy?”
Long Thanh cau.
“Ta đâu quyết thay cô.”
“Ngươi nói ‘không đi’.”
“Vì cô nói không muốn.”
“Khác gì?”
“Ta không nói ta thắng Huyết Ngục. Ta chỉ nói cô không muốn thì trước hết đừng tự bước sang.”
Mị Vô Song yên.
Cửu Ly cũng không nói.
Thanh Dao đặt bút xuống.
Long Thanh tiếp: “Nếu người ta vẫn tới bắt thì lúc họ tới rồi tính. Cô chưa cần tự đi chỉ vì sợ họ sẽ tới.”
“Ngươi không sợ?”
“Có.”
Vô Song ngẩng.
“Ngươi cũng sợ?”
“Nguyên Anh dưới núi. Sao không?”
Nàng nhìn hắn, rồi bật cười rất nhẹ.
“Ta tưởng ngươi sẽ nói không.”
“Ta đâu ngu.”
Cửu Ly lẩm bẩm: “Cái này khó nói.”
Long Thanh nhìn.
“Cô vừa nói gì?”
“Không.”
Vô Song cười lớn hơn một chút, nhưng Thanh Dao lập tức nhắc: “Ma mạch.” Nàng thu tiếng cười. Sau đó mắt rơi vào thanh kiếm gỗ dựa bên cột của Long Thanh.
“Nếu họ tới thật?”
Hắn uống trà.
“Thì lúc đó xem.”
“Xem gì?”
“Xem họ làm gì.”
“Nếu bắt ta?”
Long Thanh nhìn nàng.
“Vậy ngăn.”
Hai chữ không lớn.
Không lời thề.
Không nói giết hết Huyết Ngục.
Không nói vì nàng mà đối đầu Tây Ma.
Chỉ là quy tắc rất đơn giản của Vô Danh: người trong sân này không tự ý bị người khác kéo đi khi chưa đồng ý.
Mị Vô Song nhìn hắn một lúc lâu rồi quay mặt, tránh để ba người kia thấy biểu cảm quá rõ.
Nhưng Cửu Ly vẫn thấy.
Thanh Dao cũng.
Không ai chọc.
Ở dưới núi, đêm ấy Đoạn Xích đứng giữa thung lũng mới dựng trại. Trước mặt hắn không còn ba Huyết Trụ nhỏ dùng cho Huyết Quy Nghi nữa. Tám Huyết Vệ đang chôn xuống đất mười hai cọc đỏ đen, mỗi cọc có huyết văn chạy kín thân. Một trận đồ lớn bắt đầu hiện hình trên nền đá.
Mặc Hồng Châu đứng xa, nhìn một lúc rồi hỏi:
“Ngươi định dùng Huyết Tỏa Đại Trận?”
“Cung lệnh đã chuyển cấp.”
“Nó sẽ làm ma mạch nàng bị thương.”
“Có thể chữa sau.”
“Huyết mạch không phải vật để làm hỏng rồi sửa.”
Đoạn Xích quay sang.
“Chính vì quý mới phải thu hồi.”
Mặc Hồng Châu nhìn hắn.
Một câu rất Huyết Ngục.
Cũng chính là câu Mị Vô Song đã chạy khỏi nhiều năm trước.
Nàng không nói thêm.
Chỉ nhìn về hướng Thanh Vân.
Ở rất xa, trên Vô Danh Phong, Tiểu Hắc đang nằm ngoài cửa bỗng mở mắt.
Lần này...
nó không nhắm lại ngay.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 104TTS · MUỐN BẮT NGƯỜI, HỎI NÀNG TRƯỚCTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...