QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 125: NGỰ THÚ HAY NGỰ LINH?

Cổ bia được dựng tạm trong gian phòng lớn nhất của khách viện ngay trong đêm, nhưng không ai vội dùng Hải Linh Tủy lên nó. Thanh Dao nói rất rõ một thứ dùng để khuếch đại cộng minh bản nguyên không nên đem nhỏ lên một khối đá chưa biết có trận gì bên trong. Cửu Ly đồng ý, Vô Song càng không thích thử bảo vật theo kiểu “xem có nổ không”, chỉ có Ngao Tuyết Ly ngồi trước bia tới gần canh ba, dùng ánh đèn soi từng nét cổ văn đã mòn. Long Thanh vốn định ngủ nhưng thấy bốn nữ tử đều chưa về phòng, cuối cùng mang một ấm trà sang rồi ngồi ở góc tách hạt Hải mộc vừa mua. Mỗi người làm một việc hoàn toàn khác nhau, nhưng cảnh tượng lại giống Vô Danh tới mức Tuyết Ly có lúc quên mình đang ở một thành biển cách Thanh Vân nhiều ngày đường. Nàng chỉ vào hàng chữ dưới vòng đôi. “Chữ này không phải ‘thú’.” Vô Song hỏi: “Vậy là gì?” “Linh.” “Linh thú?” “Không. Chỉ ‘linh’.” Cửu Ly cúi gần. “Đối với người bên trái?” “Cũng không gọi chủ. Chữ phía trên là ‘long’, nhưng câu sau gom hai bên vào một từ.” Thanh Dao hỏi: “Từ gì?” Tuyết Ly đọc rất chậm vì nét đã mòn: “Khế hữu.” Long Thanh ngẩng khỏi hạt. “Bạn cùng khế?” Tuyết Ly nhìn hắn. “Gần.” “Vậy sao trước đây gọi Ngự Thú?” “Đây chưa chắc là Ngự Thú.” “Ngự Linh?” “Cũng chưa biết.” Vô Song chống cằm. “Tên có thể đổi qua hai nghìn năm. Quan trọng quyền.” Cửu Ly gật. “Đọc tiếp.”
Phần dưới bia bị mòn nhiều, nhưng khi chiếu ánh sáng nghiêng, các nét nông hiện rõ hơn. Tuyết Ly đọc từng đoạn, có chỗ phải dựa vào cấu trúc Long cổ để bổ nghĩa. “Khế lập từ song ý... lực khả tương thông... thần niệm khả tương dẫn... nguy giả tương trợ... lợi bất độc chiếm...” Thanh Dao dịch theo lời thường: “Hai bên đồng ý thì lập, có thể chia sẻ một phần lực, dẫn thần niệm, gặp nguy giúp nhau, lợi ích không để một bên độc chiếm?” “Gần như vậy.” Tuyết Ly đáp. Cửu Ly chỉ đoạn dưới. “Còn câu hôm qua?” “Đây. ‘Nhất phương dục tuyệt, khế bất cưỡng lưu.’ Một bên muốn dứt thì khế không được cưỡng giữ.” Vô Song lập tức hỏi: “Có điều kiện không? Ví dụ phản bội lúc chiến đấu thì sao?” Tuyết Ly tìm tiếp. Có một đoạn nhỏ ngay dưới: “Nợ chưa hoàn, việc chưa kết, có thể cầu hoàn tất, không được lấy khế buộc tâm.” Nàng cau. “Cách diễn đạt cổ. Có lẽ nếu hai bên đang cùng gánh nghĩa vụ chưa xong thì có thể yêu cầu xử lý hậu quả, nhưng vẫn không được cưỡng tâm đối phương tiếp tục ở.” Cửu Ly chậm rãi nói: “Tức có thể có trách nhiệm mà không có quyền sở hữu.” Ngao Tuyết Ly im. Câu này đâm đúng chuyện Hải Môn và Long Cung. Nàng có thể có trách nhiệm với Hải Môn mà không đồng nghĩa Long Cung được quyền giữ Ngự Long trên người. Hai khái niệm trước kia luôn bị trộn vào nhau, nhưng trên tấm bia cổ đã tách chúng từ hai nghìn năm trước.
Long Thanh nghe một lúc rồi hỏi: “Nếu hai bên ngang nhau, sao gọi ngự?” Tuyết Ly đáp: “Có thể chữ ‘ngự’ đời sau mới thêm. Hoặc ‘ngự’ ban đầu không mang nghĩa chủ điều khiển.” “Giống cưỡi?” “Trong Long ngữ cổ, một chữ tương đương ‘ngự’ có thể là dẫn, phối hợp, điều động, cộng hành. Về sau mới dùng rộng cho Ngự Thú.” Vô Song cười. “Từ thay đổi rồi người cũng thay đổi theo.” Thanh Dao nói: “Hoặc người thay đổi cách làm rồi giữ tên cũ để thấy hợp lý.” Tuyết Ly nhìn ba đường đỏ xám mình đã cảm được dưới Hải Linh Tủy, trong đầu bất giác hiện ba chữ Ngự Long Quyền. Nếu một thuật ban đầu dùng để phối hợp trong khẩn cấp nhưng sau nhiều đời bị thêm quyền ưu tiên, tăng lệnh, giảm điều kiện kích hoạt, cuối cùng có thể biến thành thứ hoàn toàn khác mà vẫn mang tên “bảo hộ”. Nàng hỏi Cửu Ly: “Hồ tộc có khế thú không?” “Có nhưng ít. Hồ tộc thiên Huyễn Đạo. Một số chi nuôi linh điểu dẫn đường, phần lớn là tương dưỡng hơn cưỡng khế.” “Ma tộc?” Vô Song nhún. “Đủ kiểu. Có khế công bằng, có nô ấn, có huyết khế rất tàn. Ma tộc không thống nhất.” Thanh Dao nói: “Nhân tộc cũng vậy.” Long Thanh chêm: “Vậy không phải tộc nào tốt xấu. Là cách người dùng.” Bốn nữ tử cùng nhìn. Hắn vẫn đang tách hạt, không có vẻ vừa nói điều gì đáng ghi. Tuyết Ly hỏi: “Nếu sau này ngươi học được Ngự Thú Khế rất mạnh, có thể khiến Tiểu Hắc tuyệt đối nghe lời, ngươi dùng không?” Long Thanh trả lời gần như không cần nghĩ: “Không.” “Vì sao?” “Nó đang sống bình thường.” “Nếu khế làm nó mạnh hơn?” “Hỏi nó.” “Nó là chó. Không nói.” “Không nói thì nhìn nó muốn hay không.” “Nếu không biết?” “Thì thôi.” Tuyết Ly im. Vô Song cười nhẹ. “Sư phụ nhất quán tới mức đôi khi khó chịu.” Long Thanh ngẩng. “Ta làm gì?” “Không có gì.”
Đến sáng, người của Hải Môn Khách chủ động xuất hiện. Không phải lão ở bến cũ tối qua mà là một nam tử khoảng bốn mươi, da sạm nắng, một mắt có vết sẹo kéo xuống gò má, mặc áo thủy thủ bình thường. Hắn tới khách viện không giấu, đưa thẻ thương tin cho Vô Song xem rồi tự giới thiệu: “Lục Hải Sinh. Ta thay người phòng chín.” Vô Song không mời ngồi ngay. “Tới mua bia?” “Không. Các vị không bán.” “Vậy?” “Bán đường.” Cửu Ly nhìn nam tử. “Đường nào?” Hắn cười. “Các vị đã đọc thư, còn hỏi?” Tuyết Ly không thích kiểu người biết nhiều hơn mình nhưng chưa nói. Long Thanh chỉ kéo ghế. “Ngồi rồi nói. Đứng chắn cửa.” Lục Hải Sinh ngẩn một nhịp rồi thật sự ngồi. Cách thương lượng Vô Danh bắt đầu bằng việc chủ nhà tạm thời thấy người ta chắn cửa.
Lục Hải Sinh không vòng quá lâu. Hắn lấy một tấm bản đồ không ghi tọa độ cuối, chỉ có vùng biển phía nam Thương Lan. “Long Linh Trạch là tên cổ. Người đi biển hiện gọi vùng di tích ấy Long Cốt Trạch, vì khi thủy triều xuống thấp, các dãy đá trắng nổi trên mặt biển giống xương sống rồng. Cửa không mở mọi ngày. Hai tuyến vào. Tuyến thứ nhất từ bắc, gần, an toàn hơn khi đúng triều. Tuyến thứ hai từ tây nam, phải qua đá ngầm và dòng xoáy.” Vô Song hỏi: “Đường thứ nhất ai mua?” “Ta không bán tên khách.” Tuyết Ly nói: “Người Long Cung.” Lục Hải Sinh nhìn nàng, không phủ nhận. “Có liên hệ Long Cung.” “Bao lâu?” “Ba tháng trước.” “Trước khi ta rời Hàn Long Điện.” Lần này nam tử hơi nhướng mày nhưng vẫn không hỏi nàng là ai. Vô Song nhận thấy hắn rất chuyên nghiệp: biết có Băng Long huyết nhưng không gọi điện hạ, không biến tin miễn phí thành câu hỏi. “Giá?” nàng hỏi. “Toàn bộ tuyến hai, một trăm tám mươi linh trung phẩm.” Long Thanh lập tức cau. Lục Hải Sinh nhìn biểu cảm, hỏi: “Đắt?” “Đắt.” “Đường dưới biển có thể cứu mạng.” “Chúng ta chưa chắc cần toàn bộ.” Vô Song quay sang sư phụ, hiểu ý ngay. “Đúng. Ta chỉ cần tọa độ cửa ngoài, bảng triều ba ngày và ba điểm nguy hiểm chính.” Lục Hải Sinh cười. “Mua từng phần?” “Ngươi bán tin, không bán danh dự.” “Có lý.” Hắn báo tám mươi linh. Long Thanh nói sáu mươi. Hai người thương lượng gần một khắc cuối cùng chốt bảy mươi hai linh trung phẩm, kèm cam kết dữ liệu triều còn hiệu lực trong bảy ngày. Ngao Tuyết Ly ngồi bên chứng kiến, lần đầu thấy ngay cả đường vào cổ trạch cũng có thể mặc cả. Nàng không xen. Từ buổi mua áo, nàng đã hiểu nếu Long Thanh có mặt thì chuyện giá cứ để hắn đau đầu.
Thông tin mua được rất hữu ích. Long Cốt Trạch nằm cách Thương Lan hơn bốn trăm dặm đường biển, nhưng đường thuyền thực tế dài hơn do phải tránh Vực Nước Câm, nơi la bàn và thần thức dễ sai. Cửa ngoài chỉ lộ khi thủy triều linh lực rút xuống dưới một mức nhất định. Ba nguy hiểm chính: đá ngầm di động do một loại San Hô Thạch sống; đàn Thiết Nha Ngư thường tụ ở tuyến tây; và một dòng xoáy gọi Tam Hồi Lưu có thể đưa thuyền quay về đúng vị trí cũ dù người trên tưởng đang tiến. Tuyết Ly hỏi: “Có trận?” Lục Hải Sinh đáp: “Có dấu trận cổ, nhưng chưa ai giải hết.” “Người mua tuyến một đã vào?” “Không biết.” “Ngươi không theo?” “Ta bán đường tới cửa, không bán mạng đi cùng.” Vô Song nghe câu này nhớ Đỗ Tam ở Đông Huyền, cười. “Người bán tin đâu cũng giống.” Lục Hải Sinh hỏi: “Cô từng làm nghề?” “Gần.” Hai người hiểu nhau vừa đủ rồi thôi.
Trước khi đi, Lục Hải Sinh nhìn cổ bia đang được che bằng vải. “Một lời miễn phí.” Vô Song hỏi: “Miễn phí thường đắt.” “Vậy nghe hay không tùy.” “Nói.” “Long Linh Trạch không phải nơi Ngự Thú tông cổ. Nếu các vị vào đó với ý nghĩ tìm công pháp bắt linh thú nghe lời, tốt nhất đừng đi.” Tuyết Ly hỏi: “Tại sao?” “Ta không biết. Nhưng những đội mang cưỡng khế vào sâu thường gặp nhiều chuyện hơn.” “Chuyện gì?” “Linh thú trong trạch cực kỳ ghét chủ ấn.” Cửu Ly nhìn Tuyết Ly. “Hợp bia.” “Còn nữa.” Lục Hải Sinh nói. “Có thứ bên trong không chịu mở cửa cho người mang chủ khế quá mạnh. Năm trước một trưởng lão Ngự Thú Phủ đứng ngoài ba ngày không vào được, cuối cùng phải tháo hai khế cưỡng khỏi linh thú mới thấy cửa.” Vô Song hỏi: “Tin thật?” “Ta bán tin. Nếu sai quá nhiều, ta chết đói.” Rồi hắn đi.
Buổi trưa nhóm xuống bến tìm thuyền. Linh chu có thể bay tới gần tọa độ, nhưng Long Cốt Trạch nằm trong vùng hải khí nhiễu, đi đường biển an toàn hơn ở đoạn cuối. Vô Song tìm được một chiếc thuyền nhỏ tên Thanh Sa, dài hơn mười lăm trượng, có trận ổn định, đủ cho mười người nhưng chủ thuyền chỉ nhận đoàn nhỏ. Người chủ là một phụ nữ ngoài bốn mươi tên Tần Hải Nương, Kim Đan sơ kỳ, lớn lên ở Thương Lan. Bà báo giá không rẻ nhưng bao gồm hai thủy thủ và một linh thú kéo phụ khi ngược dòng. Tuyết Ly vừa nghe linh thú kéo thuyền đã nhìn ra bến. Đó là một con Lam Bối Hải Tê, thân xanh thẫm, lưng dày như tảng đá, hai chân trước có màng lớn. Nhưng con Hải Tê đang nằm không chịu xuống nước, đầu quay về một ô hồ nhỏ nơi một con non bé hơn nhiều đang thở khó.
Một thương nhân khác đang sốt ruột vì thuyền mình chờ. “Dùng khế gọi nó dậy đi.” Tần Hải Nương lạnh nhạt: “Không có chủ khế.” “Nó là Hải Tê kéo thuyền của bà.” “Nó làm theo mùa.” “Cho thêm linh thạch.” “Nó không tiêu.” “Vậy dùng Ngự Thú Phù.” “Ngươi dùng thử xem nó có húc nát bến không.” Người kia khó chịu. “Chẳng lẽ vì con non bệnh mà cả chuyến dừng?” Hải Nương đáp: “Đúng. Ta đổi con khác hoặc dời giờ.” Tuyết Ly đứng nghe tới đây bước gần. “Không có khế mà nó vẫn kéo?” Hải Nương nhìn nàng. “Cô mới đi biển?” “Không.” “Vậy chắc cô sống chỗ khác.” Bà chỉ Hải Tê. “Nhà ta cho đàn này bãi đẻ ngoài đảo, chữa ký sinh, đổi lại mùa thương chúng kéo thuyền. Con nào không muốn thì thôi.” “Không sợ nó bỏ lúc giữa biển?” “Có giao ước quen. Nhưng nếu nó thật sự bỏ, ta cắt dây.” “Mất hàng?” “Còn hơn đánh nhau với thứ nặng ba vạn cân giữa biển.” Hải Nương cười. “Ép một con Hải Tê chống mình giữa sóng là cách nhanh nhất để cùng chìm.”
Long Thanh nghe xong gật. “Hợp lý.” Tuyết Ly nhìn hắn. “Ngươi lại thấy hợp.” “Ừ.” “Nếu nó nhận đồ ăn của người, bãi đẻ của người, chữa bệnh của người, không nên có nghĩa vụ?” “Có thể có.” “Vậy nếu giữa mùa tự bỏ?” “Thì xem lý do.” “Nếu chỉ không thích?” “Lần sau không hợp tác.” “Không phạt?” “Tùy giao ước.” Tần Hải Nương nghe cuộc nói chuyện, cười. “Cô nương, khế trên biển sống bằng lần sau. Một con linh thú phá thỏa thuận nhiều lần thì không ai thuê, nó cũng mất nguồn dược. Người phá thỏa thuận thì đàn thú không tới. Không cần ai làm chủ ai.” Tuyết Ly hỏi: “Nếu chiến đấu?” “Khác. Linh thú chiến có khế riêng.” “Có quyền cưỡng?” “Có nơi có. Ta không dùng.” “Vì đạo đức?” Hải Nương bật cười lớn. “Vì ta muốn sống lâu. Một linh thú chiến đủ trí mà trong lòng ghét ta, ta còn để nó đứng sau lưng lúc đánh nhau? Ta chưa ngu vậy.”
Câu trả lời không cao siêu, thậm chí rất thực dụng. Nhưng chính vì thực dụng nên Tuyết Ly khó phủ nhận. Cổ bia nói tự nguyện bằng đạo lý. Người đi biển lại tự tìm ra cùng nguyên tắc vì kinh nghiệm sinh tồn. Long Thanh nhìn con Hải Tê đang liếm đầu con non, hỏi: “Con nhỏ bệnh gì?” Hải Nương nói: “Nhiệt mang. Đã gọi dược sư.” Thanh Dao nghe, bước tới. “Ta có thể xem?” Chủ thuyền hơi bất ngờ. Sau khi biết nàng là Đan Y, bà lập tức dẫn vào. Chưa đầy một khắc, Thanh Dao xác định không phải bệnh nặng mà một mảnh vỏ ký sinh mắc sâu gần mang, gây viêm. Nàng lấy ra, rửa bằng thuốc loãng. Hải Tê mẹ từ đầu nhìn rất cảnh giác, nhưng Thanh Dao không chạm khi nó chưa cho. Nàng đặt dụng cụ xuống, đưa tay cho nó ngửi, đợi nó hạ đầu mới tới gần con non. Tuyết Ly đứng sau quan sát toàn bộ.
Con non thở dễ hơn sau khi xử lý. Hải Tê mẹ phát một tiếng trầm, cúi đầu về phía Thanh Dao rồi quay sang Tần Hải Nương. Một lúc sau nó tự đứng dậy, xuống nước kéo thử sợi dây thuyền. Hải Nương cười. “Nó chịu rồi.” Thương nhân ban nãy lập tức hỏi chuyến mình. Bà nói: “Không. Nó kéo Thanh Sa trước vì người của họ vừa chữa con.” Tuyết Ly hỏi: “Nó chọn?” “Ta hỏi bằng ký hiệu.” “Nó hiểu?” “Sống cùng hơn mười năm.” Long Thanh nói: “Muốn nó đi cùng thì hỏi nó. Bắt đi rồi gọi đồng bạn làm gì?” Ngao Tuyết Ly quay sang hắn.
Câu quá đơn giản.
Nhưng nàng không thể bỏ qua.
“Đồng bạn...” nàng lặp.
Long Thanh nhún vai. “Nếu chỉ cần nó nghe lệnh thì gọi công cụ cũng được.”
Tuyết Ly im.
Hệ thống trong đầu Long Thanh đột nhiên hiện:
[Đối tượng: Ngao Tuyết Ly]
[Đạo niệm tiềm năng đang định hình.]
[NGỰ LINH]
[Nguyên tắc sơ bộ: TỰ NGUYỆN – CỘNG MINH – SONG HƯỚNG.]
[Không đồng nhất với cưỡng khế.]
Hắn nhìn dòng chữ, rồi nhìn Tuyết Ly đang đứng cạnh Hải Tê.
“Lại thật.”
Nàng quay.
“Gì?”
“Không có gì.”
“Ngươi vừa nhìn ta.”
“Ừ.”
“Vì?”
“Ta nghĩ cô đang hiểu gì đó.”
“Ngươi biết?”
“Không.”
Tuyết Ly nhìn hắn một lúc rồi quay đi. “Người này...” nàng lẩm bẩm. Vô Song đứng gần nghe được, cười. “Sư phụ luôn vậy.” Cửu Ly thêm: “Ở lâu rồi biết.” Vô Song lập tức: “Lại câu đó.” Thanh Dao từ hồ đi ra, hỏi: “Hai người còn tranh câu?”
Chiều, hợp đồng Thanh Sa được chốt. Tần Hải Nương sẽ lái thuyền tới mép vùng đá ngầm; từ đó nếu nhóm muốn vào sâu cổ trạch, bà chỉ đợi tối đa hai ngày. Giá gồm thuyền, thủy thủ, thức ăn cơ bản và tuyến đi. Long Thanh mặc cả được thêm một ngày chờ miễn phí nếu do triều không mở. Tuyết Ly đã không còn ngạc nhiên. Thay vào đó nàng còn hỏi Hải Nương: “Nếu Hải Tê không muốn kéo ngày mai?” Long Thanh nhìn nàng. Tần Hải Nương đáp: “Ta dùng trận thuyền. Chậm nửa ngày.” “Không đổi con?” “Có thể, nhưng không cần nếu gió thuận.” Tuyết Ly gật như ghi một nguyên lý.
Tối về khách viện, nàng lại ngồi trước cổ bia. Lần này không đọc kỹ thuật. Chỉ nhìn hai hình đứng ngang hàng.
Long Thanh đi ngang, đặt lên bàn một bát cháo cá.
“Ăn.”
“Ta chưa đói.”
“Trưa ăn ít.”
“Ngươi nhớ?”
“Thanh Dao nói.”
Không biết vì sao câu “Thanh Dao nói” làm nàng hơi hụt một nhịp rồi thấy chính mình vô lý. Nàng cầm bát.
Long Thanh định đi.
Tuyết Ly hỏi:
“Nếu một sinh linh đồng ý đi cùng ngươi hôm nay, ngày mai đổi ý, ngươi thật sự để nó đi?”
“Ừ.”
“Nếu ngươi cần nó?”
“Ta hỏi lại.”
“Nếu nó vẫn không?”
“Tìm cách khác.”
“Nếu không có cách khác?”
Long Thanh suy nghĩ lâu hơn.
“Vậy ta phải tự tính xem vì sao việc của ta lại biến thành nghĩa vụ của nó.”
Ngao Tuyết Ly không nói.
Long Thanh rời.
Trên bia, dưới hình hai vòng giao nhau, nàng đọc lại câu:
“Một bên muốn dứt, khế không cưỡng lưu.”
Có lẽ Ngự Linh không phải không có trách nhiệm.
Không phải muốn tới thì tới, muốn đi thì đi mà không chịu hậu quả.
Nhưng khác biệt nằm ở chỗ trách nhiệm được hình thành từ giao ước...
không phải từ việc một bên có quyền xâm vào huyết mạch bên kia.
Ngao Tuyết Ly đưa tay chạm lên chữ khế hữu.
Ngày mai nàng sẽ ra biển.
Phía trước có người của Long Cung đã mua con đường thứ nhất.
Có Hải Môn Khách.
Có Long Cốt Trạch.
Có thứ chưa biết đang chờ dưới nước.
Nhưng lần đầu mục tiêu của nàng không còn chỉ là tháo Long Tỏa.
Nàng muốn biết...
hai chữ Ngự Linh rốt cuộc đã từng có nghĩa gì trước khi người đời biến “ngự” thành “khiến đối phương nghe lời”.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 125TTS · NGỰ THÚ HAY NGỰ LINH?Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...