Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 42: HỒ LY DẪN ĐƯỜNG, PHÀM NHÂN PHÁ TRẬN
Nếu hỏi Tô Cửu Ly trong đời từng lẻn vào bao nhiêu nơi nguy hiểm, nàng có thể không nhớ chính xác.
Hồ tộc vốn mạnh về ẩn nấp, ảo thuật, thay đổi khí tức và đánh lạc hướng. Cửu Ly lại là Cửu Vĩ Thiên Hồ, dù con đường chính của nàng không phải sát thủ, những kỹ năng kiểu này gần như là bản năng. Một cung điện có ba tầng trận, nàng từng vào. Một kho báu có Kim Đan giữ, nàng từng lấy đồ rồi đi mà người bên trong tới sáng mới phát hiện. Thậm chí có lần nàng lẻn vào một yến hội của Ma tộc chỉ để xác nhận một tin.
Nhưng đây là lần đầu nàng đột nhập cứ điểm bí mật cùng một người không có linh lực, cầm kiếm gỗ và trước lúc vào còn dừng lại buộc lại dây giày.
Cửu Ly đứng dưới bóng cây nhìn Long Thanh.
“Xong chưa?”
“Xong.”
“Ngươi thật sự mang giày này vào?”
“Không thì đi chân đất?”
“Ta có thể mang ngươi.”
Long Thanh lập tức lắc đầu. “Không.”
“Vì sao?”
“Cô bị thương.”
“Ta đi được.”
“Ta cũng đi được.”
Cửu Ly nhìn hắn một lát rồi bỏ.
Hai người đang ở phía sau khu kho, cách bức tường gần nhất hơn hai trăm trượng. Rừng không dày, nhưng ban đêm đủ che bóng. Phía trước có ít nhất ba trạm canh mà mắt thường không thấy.
Cửu Ly nâng tay.
“Dừng.”
Long Thanh dừng ngay.
Nàng chỉ cây cách họ khoảng ba mươi trượng.
“Có người.”
Hắn nhìn.
Không thấy.
“Ở đâu?”
“Trên cành thứ ba.”
Long Thanh nheo mắt rất lâu.
Vẫn không.
“Ẩn thân?”
“Ừ.”
“Tu vi?”
“Trúc Cơ.”
“Có đi vòng được?”
“Được.”
Cửu Ly dẫn sang phải.
Mỗi đoạn nàng lại dừng.
Lần thứ hai là một trận phù báo động dán dưới rễ cây.
Lần thứ ba là một con linh trùng nhỏ nằm trong hốc đá.
Lần thứ tư, chính Long Thanh là người dừng trước.
Cửu Ly quay lại.
“Có gì?”
Hắn chỉ đất.
“Dây.”
Nàng nhìn.
Không thấy.
Long Thanh ngồi xuống, dùng một cành cây gạt rất nhẹ lớp lá. Một sợi tơ gần như trong suốt hiện ra, căng cách mặt đất chỉ hai ngón tay.
Cửu Ly dùng thần thức.
Lúc này mới thấy đầu sợi tơ nối tới một chiếc chuông nhỏ bị chôn sâu trong bụi.
“Không linh lực.”
“Ừ.”
Long Thanh nói. “Bẫy thường.”
Cửu Ly nhìn hắn.
Nếu nàng chỉ dùng thần thức dò pháp trận và linh lực, có thể thật sự bỏ qua.
“Bọn họ cố ý dùng cả cách phàm nhân.”
“Để phòng người như cô.”
“Còn ngươi?”
“Ta là phàm nhân.”
Cửu Ly không biết nên phản bác điểm nào.
Hai người bước qua sợi tơ.
Đi thêm một đoạn, họ tới gần bức tường phía sau.
Không cửa.
Không khe.
Cửu Ly đặt tay lên tường.
“Có trận pháp bên trong.”
“Phá?”
“Có thể.”
“Động lớn?”
“Khá lớn.”
“Vậy không.”
Long Thanh đi dọc tường.
Cửu Ly theo.
“Ngươi lại tìm cửa?”
“Hoặc lỗ.”
“Lỗ gì?”
“Thoát nước.”
Nàng khựng.
“Kho hàng lớn phải có nước mưa. Nếu sân lát kín mà không thoát thì mưa một trận thành ao.”
Cửu Ly nhớ cơn mưa mấy hôm trước.
Có lý.
Hai người đi gần nửa vòng tường.
Long Thanh liên tục nhìn chân đất.
Cuối cùng dừng ở một bụi cỏ mọc dày bất thường.
Hắn gạt.
Bên dưới có rãnh đá.
Nước rất ít.
Nhưng đang chảy ra.
“Có.”
Cửu Ly ngồi xuống.
Rãnh rộng chưa tới nửa thước.
“Ngươi định bò?”
Long Thanh nhìn kích thước.
“Không.”
“May.”
“Nhưng nước từ trong ra.”
“Ừ.”
“Vậy nó nối đâu đó.”
Hai người men theo rãnh ngược hướng. Rãnh biến mất dưới một tảng đá lớn rồi dẫn vào sườn đất.
Cửu Ly dùng thần thức.
“Bên dưới rỗng.”
“Có đường?”
“Có một ống đá lớn hơn.”
Long Thanh nhìn quanh.
“Chắc đường bảo trì.”
“Có thể.”
Nàng tìm điểm mở.
Không thấy.
Long Thanh lại nhìn cỏ.
Một vùng cỏ cạnh đó thấp hơn.
Giống thường xuyên bị vật nặng đè.
Hắn dẫm thử.
Đất hơi lún.
“Ở đây.”
Cửu Ly dùng yêu lực nâng một tấm đá mỏng.
Bên dưới lộ cầu thang.
Nàng nhìn Long Thanh.
Hắn nhìn lại.
“Gì?”
“Ngươi thật sự hợp đào trộm.”
“Ta đang tìm đường nước.”
“Khác không nhiều.”
Hai người xuống.
Tấm đá đóng lại phía trên.
Bên dưới tối.
Cửu Ly định tạo ánh sáng.
Long Thanh ngăn.
“Có thể bị thấy.”
Nàng gật.
Đôi mắt Cửu Vĩ có thể nhìn trong tối. Long Thanh thì không.
Cửu Ly nhìn hắn.
“Nắm tay.”
Hắn dừng.
“Gì?”
“Ngươi không thấy.”
“Có thể sờ tường.”
“Có bẫy.”
Long Thanh nghĩ một nhịp.
Đưa tay.
Cửu Ly nắm.
Không khoác.
Không trêu.
Bàn tay nàng hơi lạnh.
“Đi theo ta.”
“Ừ.”
Hai người xuống sâu khoảng hơn mười bậc. Phía dưới là đường hầm hẹp, bên cạnh có mương nước.
Cửu Ly đi trước.
Long Thanh sau.
Thỉnh thoảng nàng bóp tay báo dừng.
Có chỗ nền đá có trận văn.
Có chỗ dây báo.
Có đoạn nghe tiếng người phía trên.
Đi gần một trăm bước, đường hầm mở rộng.
Long Thanh bắt đầu nhìn được vì phía trước có ánh sáng rất mờ.
Hắn hỏi: “Dưới kho lại có tầng?”
“Có.”
“Cũ hay mới?”
Cửu Ly nhìn vách.
“Đường nước cũ. Phần bên kia mới sửa.”
Long Thanh sờ mép đá.
“Không quá mới. Ít nhất vài năm.”
“Vậy cứ điểm có từ trước chuyện của ta.”
“Ừ.”
Điều này quan trọng.
Huyết Ảnh Lâu không dựng toàn bộ nơi này chỉ để bắt Cửu Ly.
Họ đã hoạt động ở đây từ lâu.
Hai người tiếp tục.
Đến một ngã ba, Cửu Ly dừng.
“Bên trái có người.”
“Bao nhiêu?”
“Hai.”
“Phải?”
“Không người, nhưng có trận.”
Long Thanh nhìn dòng nước.
Nước chảy sang phải.
“Đi phải.”
“Có trận.”
“Có thể đường nước đi qua.”
Cửu Ly hơi nghĩ.
“Được.”
Hai người rẽ phải.
Chưa tới mười bước, Cửu Ly đã cảm nhận áp lực.
“Trận áp chế.”
“Loại gì?”
“Yêu lực.”
“Ảnh hưởng cô?”
“Một chút.”
Nàng nói quá nhẹ.
Thực tế khi bước vào, Huyết Tỏa Cửu Mạch trong cơ thể lập tức siết.
Không đến mức phát tác.
Nhưng khó chịu.
Long Thanh không biết toàn bộ, nhưng thấy bước chân nàng chậm.
“Đau?”
“Không.”
Hắn nhìn.
Cửu Ly nhìn lại.
“Thật.”
Long Thanh không tin hoàn toàn.
Nhưng chưa phải lúc tranh.
Hắn hỏi: “Trận ở đâu?”
“Khắp hành lang. Có ít nhất tám trận kỳ.”
“Phá được?”
“Có thể. Nhưng phải chạm từng cái.”
“Động?”
“Có.”
Long Thanh nhìn mương nước chạy sát tường.
“Trận cần linh lực?”
“Ừ.”
“Nguồn?”
“Có thể linh thạch hoặc linh mạch nhỏ.”
“Dây nối?”
“Trận văn dưới đất.”
Long Thanh ngồi xuống.
Cửu Ly hỏi: “Ngươi làm gì?”
“Nhìn.”
Nàng cũng ngồi.
Trong ánh sáng mờ, mặt nền có những đường cực nhỏ gần như không thấy.
Cửu Ly chỉ.
“Đây.”
Long Thanh không hiểu trận.
Nhưng nhìn cấu trúc.
Các đường trận chạy hai bên.
Một số đoạn sát mương nước.
Hắn hỏi: “Nước có ảnh hưởng?”
“Trận pháp cao thì không.”
“Cái này cao?”
“Trung bình.”
“Vậy?”
Cửu Ly nhìn kỹ.
“Các trận kỳ được đóng phía trên đường thông khí và đường nước. Có thể vì xây sau.”
Long Thanh nhìn mương.
Một đoạn nước gần như đứng.
Hắn nhúng cành cây.
“Bị tắc.”
“Ừ.”
“Bên trong kho dùng đường nước này?”
“Chắc.”
“Vậy thông.”
Cửu Ly nhíu mày. “Ngươi lại muốn đào.”
“Không phải trận. Là bùn.”
Hắn lấy con dao nhỏ.
Không có cuốc.
Cửu Ly nhìn hắn ngồi cạnh mương cạy bùn.
“Ngươi mang cả dao đào?”
“Dao đa dụng.”
“Đó là dao bếp nhỏ.”
“Dùng được.”
Nàng không tranh.
Long Thanh cạy một lúc, phát hiện có tấm lưới sắt chắn. Rác, lá và bùn mắc kín.
“Có người cố ý chặn?”
“Có thể không. Lâu ngày.”
Hắn gỡ.
Nước bắt đầu chảy mạnh hơn.
Ban đầu chỉ một dòng.
Sau đó rào một tiếng.
Dòng nước dồn phía sau tràn qua.
Cửu Ly lập tức cảm nhận trận pháp rung.
Một trận kỳ ở đâu đó phát tiếng nứt rất nhỏ.
Nàng ngẩng đầu.
“Thật sự ảnh hưởng.”
Long Thanh cũng cảm thấy nền rung.
“Vì?”
“Trận xây đè lên đường nước cũ. Khi nước đổi lưu lượng, một phần nền dưới trận kỳ bị xói.”
“Vậy không phải phá trận.”
“Nhưng trận yếu đi.”
Cửu Ly thử vận yêu lực.
Áp lực giảm khoảng hai thành.
Nàng nhìn hắn.
“Ngươi phá trận bằng thông cống.”
Long Thanh quay sang.
“Nghe rất xấu.”
“Nhưng đúng.”
“Ta chỉ thông nước.”
“Trận tự hỏng.”
“Vậy càng không phải ta.”
Cửu Ly bật cười rất khẽ.
Ở nơi này mà còn cười được khiến tâm trạng nàng nhẹ hơn.
Hai người đi qua hành lang.
Trận áp chế vẫn còn nhưng không đủ khiến Huyết Tỏa phát tác.
Qua một cánh cửa gỗ, phía trước xuất hiện tầng ngầm thật.
Có ba hành lang.
Một phòng chứa đồ.
Một phòng nhỏ có giá thuốc.
Và một dãy phòng bị khóa.
Cửu Ly lập tức ngửi thấy máu.
“Hồ tộc.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Chắc?”
“Ừ.”
Nàng đi nhanh.
Không chạy.
Nhưng gần như.
Cửa thứ nhất khóa bằng trận.
Cửu Ly phá rất nhẹ.
Bên trong trống.
Có xích.
Máu khô.
Một đoạn vải trắng.
Nàng nhặt lên.
Tay hơi run.
Long Thanh đứng sau không nói.
Cửu Ly ngửi.
“Nguyệt Hà.”
“Chắc?”
“Ta nhớ mùi huyết mạch của nàng.”
Long Thanh nhìn vệt máu.
“Cũ?”
“Khoảng hơn một tháng.”
“Vậy người không ở đây lâu rồi.”
Cửu Ly siết vải.
Phòng thứ hai.
Cũng trống.
Có vài sợi lông trắng.
Một cái kẹp tóc gãy.
Phòng thứ ba, bọn họ tìm thấy một viên đá nhỏ đặt trong góc.
Cửu Ly vừa nhìn đã biết.
“Lưu Âm Thạch.”
Long Thanh lập tức hiểu.
“Nãy gọi tên cô?”
Nàng truyền một tia yêu lực.
Viên đá sáng.
Giọng nữ yếu vang lên.
“Tô... Cửu... Ly...”
Chính giọng đã kéo nàng vào đây.
Cửu Ly lạnh mặt.
“Giọng thật.”
“Người tên Nguyệt Hà?”
“Không.”
“Vậy ai?”
“Ta chưa xác định.”
Long Thanh nhìn viên đá.
“Có nghĩa họ từng bắt người Hồ tộc rồi lấy giọng.”
“Ừ.”
Cửu Ly gần như muốn bóp nát.
Long Thanh nói: “Giữ.”
Nàng dừng.
“Chứng cứ.”
Cửu Ly hít sâu.
Bỏ vào túi Long Thanh.
Tiếp tục.
Ở cuối dãy giam có một phòng lớn hơn.
Không khóa.
Bên trong không có người.
Chỉ có bàn.
Trên tường treo bản đồ.
Long Thanh vừa nhìn đã dừng.
Không chỉ Đông Huyền.
Có nhiều tờ ghép.
Nam Hoang.
Một phần Tây Ma.
Vô Tận Hải.
Có những chấm đỏ.
Mỗi chấm kèm ký hiệu ngắn.
Cửu Ly tiến tới.
“Đây...”
Long Thanh chỉ một điểm.
“Linh Thạch Cốc.”
Bên cạnh đã bị gạch đỏ.
Một điểm khác.
“Thanh Mộc Bí Cảnh.”
Cũng gạch.
Cửu Ly nhìn ký hiệu nhỏ bên cạnh.
Hai chữ.
Vật dẫn.
Nàng lập tức tìm Nam Hoang.
Có ít nhất sáu chấm.
Một ở gần Cửu Vĩ Hồ Sơn.
Hai đã bị gạch.
Một có chữ “mất”.
Cửu Ly cảm thấy lạnh.
“Không phải tìm một món.”
Long Thanh gật.
“Là nhiều.”
“Khắp nơi.”
“Có thể cùng loại?”
“Hoặc cùng công dụng.”
Cửu Ly nhìn bản đồ.
“Dùng để làm gì?”
Long Thanh không biết.
Nhưng cách các điểm trải khắp đại vực khiến hắn nhớ tới thứ gì đó.
“Có thể là khóa?”
Cửu Ly quay sang.
“Vì sao?”
“Biểu tượng có chín xích.”
“Chỉ suy đoán?”
“Ừ.”
“Còn?”
“Vật dẫn. Một vật dẫn thường dùng để dẫn thứ khác tới, hoặc mở đường.”
Cửu Ly im.
Nếu thật sự có nhiều vật dẫn nằm rải khắp Huyền Thiên Giới...
thứ chúng muốn mở sẽ là gì?
Không ai muốn nghĩ sâu.
Long Thanh lấy giấy sao lại vị trí.
Không có pháp khí ghi hình nên dùng cách bình thường.
Cửu Ly giúp nhớ.
Hai người đang gần hoàn tất thì một tiếng rắc vang sau lưng.
Cửa phòng tự đóng.
Long Thanh quay lại.
“Bị phát hiện.”
Cửu Ly không bất ngờ.
“Có thể từ lúc vào.”
“Vậy sao không ra tay?”
“Chờ chúng ta vào sâu.”
Ngay khi nàng nói xong, ánh sáng trong hành lang ngoài phòng tắt.
Một đường trận đỏ xuất hiện trên nền.
Cửu Ly biến sắc.
“Lùi.”
Long Thanh lùi.
Trận văn đỏ lan qua cửa.
Không công kích hắn.
Nhưng vừa chạm phạm vi Cửu Ly, sắc mặt nàng lập tức trắng.
Huyết Tỏa Cửu Mạch đồng loạt rung.
Nàng khuỵu một chân.
Long Thanh đỡ ngay.
“Cửu Ly!”
“Không sao.”
“Cô đang quỳ.”
“Chỉ một chút.”
“Đừng nói dối lúc này.”
Cửu Ly cắn răng.
Trận này không phải áp chế yêu lực chung.
Là Huyết Tỏa Dẫn Trận.
Nó tương ứng trực tiếp với cấm thuật trong cơ thể.
Kẻ đặt nơi này biết nàng bị Huyết Tỏa Cửu Mạch.
Không phải đoán.
Biết.
Cửu Ly lập tức hiểu.
“Chúng biết cấm thuật trên người ta.”
Long Thanh nghe.
“Vậy từ đầu nhắm đúng cô.”
“Ừ.”
“Có phá được không?”
Cửu Ly thử.
Yêu lực vừa vận, cơn đau bùng lên.
Chiếc đuôi trắng hiện ra mất kiểm soát.
Sau đó bóng đuôi thứ hai.
Thứ ba.
Không ổn định.
Long Thanh nhìn.
“Đừng dùng.”
“Phải phá.”
“Cô dùng nữa sẽ sao?”
“Không chết.”
Long Thanh nhìn nàng.
“Ta không hỏi có chết ngay không.”
Cửu Ly im.
Hắn lập tức hiểu.
“Không dùng.”
“Long Thanh.”
“Không.”
Giọng hắn lần đầu cứng rõ.
Cửu Ly nhìn.
Không phải giận nàng.
Mà là không cho nàng tự ép.
Long Thanh nhìn trận văn.
Không hiểu.
Nhưng hắn nhớ đường nước.
“Trận nhãn ở đâu?”
Cửu Ly cố ổn định. “Trung tâm.”
“Phía nào?”
Nàng cảm nhận.
“Trong sâu.”
“Vậy đi vào.”
Cửu Ly ngẩng lên.
“Không rút?”
“Cửa sau khóa rồi.”
“Có thể phá.”
“Cô đang bị trận kéo.”
“Ta—”
Long Thanh cắt. “Nếu muốn thoát phải phá cái gây ra.”
Nàng nhìn hắn.
“Ta không biết trận.”
“Ta biết.”
“Vậy cô chỉ.”
Cửu Ly im một nhịp.
Rồi gật.
Long Thanh kéo nàng đứng.
Cửu Ly hơi mất lực, tay vô thức nắm chặt cánh tay hắn.
“Đi được?”
“Được.”
“Không được thì nói.”
“Ừ.”
Hai người ra khỏi phòng bản đồ.
Ánh sáng đỏ chạy dọc nền.
Mỗi bước Cửu Ly đều đau.
Long Thanh đi chậm theo tốc độ nàng.
Không vội.
Không để nàng tụt.
Qua hành lang đầu, họ gặp một cánh cửa đá.
Không khóa.
Tự mở.
Phía sau là hành lang rộng hơn.
Có đèn.
Rất sáng.
Giống như người bên trong đã chuẩn bị tiếp khách.
Long Thanh nhìn.
“Rõ là mời.”
Cửu Ly cười lạnh. “Từ đầu đã vậy.”
“Vậy đi xem chủ nhà.”
Hai người bước.
Phía trước lại mở một cửa.
Không người.
Chỉ có một chiếc ghế.
Trên ghế đặt mặt nạ máu.
Long Thanh nhận ra kiểu mặt nạ từ lời Hàn Bách mô tả Huyết Ảnh Lâu.
Cửu Ly thì nhìn sâu hơn.
Dưới mặt nạ có một biểu tượng nhỏ.
Mặt trời đen.
Chín xích.
Nàng vừa tiến thêm thì Huyết Tỏa trong cơ thể lại siết.
Long Thanh lập tức giữ.
“Đừng nhìn?”
“Không phải hình.”
“Trận mạnh hơn.”
“Ừ.”
Hắn nhìn quanh.
“Trận nhãn gần?”
“Rất gần.”
Đúng lúc ấy, một tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên từ sâu trong phòng.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Không thấy người.
Chỉ có giọng nam.
“Khá hơn ta tưởng.”
Cửu Ly lạnh giọng: “Huyết Ảnh Lâu từ bao giờ thích giả thần giả quỷ?”
Người kia cười.
“Không phải giả.”
“Chỉ là chưa tới lúc gặp.”
Long Thanh nhìn quanh.
Không nói.
Giọng tiếp tục: “Tô Cửu Ly, ngươi chạy xa hơn dự kiến.”
Cửu Ly siết tay.
Đối phương gọi đúng tên.
“Vật trong huyết mạch ngươi vốn không thuộc Hồ tộc.”
Nàng lạnh mặt.
“Ngươi biết gì?”
“Biết đủ để hiểu ngươi không giữ được.”
“Vậy tới lấy.”
“Không vội.”
Long Thanh bỗng nói: “Nếu không vội thì chúng ta về.”
Không khí im.
Cửu Ly quay sang.
Người phía sau cũng rõ ràng không ngờ.
Một lát sau hắn cười.
“Ngươi là Long Thanh?”
“Biết ta?”
“Gần đây rất khó không biết.”
“Vậy mở cửa.”
“Ngươi không sợ?”
Long Thanh đáp: “Có.”
Cửu Ly khẽ cong môi dù đang đau.
Giọng kia lại im.
Có lẽ người bên trong cũng chưa từng gặp kiểu trả lời này.
“Ngươi biết nàng là gì?”
“Biết.”
“Cửu Vĩ Thiên Hồ.”
“Ừ.”
“Biết vật trong người nàng có thể khiến cả đại vực đổ máu?”
Long Thanh nhìn Cửu Ly.
Nàng không nói.
Hắn quay lại phía trước.
“Không biết.”
“Vậy ngươi còn đứng cạnh?”
Long Thanh suy nghĩ.
“Cô ấy đang ở nhà ta.”
Chỉ vậy.
Giọng phía sau bỗng lạnh hơn một chút.
“Nhà?”
Long Thanh gật.
“Ừ.”
Cửu Ly nhìn nghiêng hắn.
Một thứ rất nhẹ chạm vào nơi nào đó trong lòng nàng.
Không phải khách.
Không phải hồ yêu.
Không phải mục tiêu.
Người ở nhà hắn.
Giọng bí ẩn nói: “Vậy càng dễ.”
Long Thanh cau mày.
“Gì?”
Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ trận văn dưới nền sáng rực.
Huyết quang bùng lên.
Cửu Ly lập tức đau đến mức thân người cong xuống.
Long Thanh đỡ nàng.
“Cửu Ly!”
Nàng nghiến răng.
“Không sao.”
“Lại câu đó.”
“Ta chịu được.”
“Ta không hỏi.”
Tám bóng đuôi cùng hiện.
Một đuôi thật.
Tám bóng mờ.
Huyết Tỏa Cửu Mạch bị trận từ bên ngoài kéo đồng thời.
Long Thanh cảm giác cánh tay nàng lạnh đi rất nhanh.
Sắc mặt hắn thay đổi.
Không còn chút hài.
“Dừng trận.”
Giọng trong bóng tối đáp: “Giao nàng lại.”
Long Thanh nhìn thẳng về phía trước.
“Ta nói dừng.”
“Ngươi không có tư cách—”
Rắc.
Một tiếng rất nhỏ.
Không phải trận.
Là tay Long Thanh siết chuôi kiếm gỗ.
Cửu Ly cảm nhận.
Nàng lập tức nắm tay hắn.
“Long Thanh.”
Hắn nhìn xuống.
“Đừng.”
Cửu Ly biết ánh mắt này.
Từ khi ở Vô Danh Phong tới giờ, Long Thanh luôn dễ tính. Hắc Sơn chặn đường hắn còn tránh. Bị tranh giá hạt giống thì bỏ. Người khác nhìn Cửu Ly lâu, hắn chỉ đổi vị trí. Gặp Kim Đan sát thủ, phản ứng đầu tiên vẫn là bẻ ngọc gọi người.
Hắn không thích đánh nhau.
Nhưng lúc này nét mặt đã khác.
Cửu Ly khẽ nói: “Ta còn chịu được.”
Long Thanh nhìn môi nàng đã mất màu.
“Cô đang run.”
“Trận nhắm vào huyết mạch.”
“Ta thấy.”
“Đừng làm chuyện ngu.”
Long Thanh bỗng bật cười rất nhạt.
“Câu này nghe quen.”
“Ta nghiêm túc.”
“Ta cũng vậy.”
Hắn ngẩng đầu.
“Trận nhãn ở trong?”
Cửu Ly biết hắn định làm gì.
“Có thể.”
“Dẫn.”
“Long Thanh—”
“Cô dẫn đường.”
Hắn rút kiếm gỗ.
“Ta phá thứ cản.”
Cửu Ly nhìn hắn rất lâu.
Sau đó chậm rãi đứng thẳng.
Đuôi trắng phía sau rung.
Nhưng ánh mắt lại sáng lên.
“Được.”
Hai người bước tiếp.
Cánh cửa cuối hành lang từ từ mở.
Phía sau là một đại sảnh dưới đất.
Ở giữa có trận đài màu đỏ.
Tám cột đá.
Mỗi cột quấn dây xích đen.
Trên tường sau cùng là biểu tượng quen thuộc.
Một mặt trời đen bị chín sợi xích quấn quanh.
Và trước trận đài...
có ba người đang đứng.
Người giữa đeo mặt nạ máu.
Hắn nhìn Tô Cửu Ly.
Sau đó nhìn Long Thanh.
Giọng chậm rãi vang trong đại sảnh.
“Thánh nữ Cửu Vĩ.”
“Cuối cùng cũng tới.”
Long Thanh không nhìn hắn trước.
Hắn nhìn tám sợi xích đỏ đang kéo khí huyết của Cửu Ly.
Rồi nhìn bàn tay nàng đang run.
Một điều rất nhỏ trong lòng hắn đột nhiên biến mất.
Sự kiên nhẫn.
— HẾT CHƯƠNG 42 —