QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 121: MUỐN THÁO KHÓA PHẢI TÌM ĐÚNG CHÌA

Bốn ngày sau khi Ngao Huyền Sách rời Thanh Vân, cuộc sống ở Vô Danh Phong nhìn ngoài gần như trở lại bình thường, nhưng đối với Ngao Tuyết Ly lại là bốn ngày dài nhất kể từ khi nàng thoát khỏi Hàn Long Điện. Không ai truy. Long Tỏa không bị kích từ xa. Không có long phù ép nàng quy vị. Không có Long Vệ đứng ngoài sân. Chính vì vậy mọi thay đổi nhỏ trong cơ thể đều trở nên rõ hơn. Thanh Dao mỗi sáng đều kiểm ba thứ trước tiên: vết thương không gian ở vai trái, phần nội hàn còn sót dưới long tâm và nhánh long nguyên mới đang vòng qua Ngự Long Quyền. Vết vai là thứ tiến triển nhanh nhất. Mép thương đã liền, không gian lực từng mắc trong ba đoạn mạch gần như được Sinh Mệnh Thể và phương pháp dưỡng chậm làm tan hết. Nội hàn cũng chỉ còn khoảng hai phần. Khó nhất vẫn là nhánh long nguyên mới. Nó đã đủ rõ để Ngao Tuyết Ly cảm được mà không cần Thanh Dao chỉ, nhưng còn nhỏ như một con lạch bên cạnh đại giang. Chỉ cần nàng vận lực mạnh hơn, long nguyên lập tức quay lại con đường quen thuộc mà Long Tỏa đã chiếm. “Hai thành.” Tuyết Ly đề nghị vào buổi sáng ngày thứ tư. Thanh Dao đang cầm ngọc ghi mạch, không ngẩng. “Một thành rưỡi.” “Ba ngày nay ta đều một thành rưỡi.” “Vậy càng không cần tăng.” “Muốn biết đường mới chịu được bao nhiêu thì phải thử.” “Muốn biết một cây non chịu được bão bao nhiêu không có nghĩa đem nó ra giữa bão.” Tuyết Ly nhìn. “Cô bắt đầu dùng ví dụ của sư phụ.” Thanh Dao hơi dừng. “Có lẽ.” Cửu Ly ngồi gần đó cười. Vô Song thì lập tức nói: “Vô Danh lây.” Long Thanh đang cắt dây buộc khay hạt ở góc sân nghe được, nói vọng: “Ta đâu lây gì.” Không ai trả lời hắn. Tuyết Ly cuối cùng vẫn được thử hai thành, nhưng điều kiện là chỉ đúng một nhịp, Thanh Dao đặt Sinh Viêm ngoài mạch, Cửu Ly và Vô Song không hỗ trợ làm lệch cấm để biết phản ứng thật. Kết quả tới nhanh hơn dự kiến. Long nguyên vừa qua ngưỡng một thành tám, vòng giữa Long Tỏa lập tức sáng, Ngự Long Quyền dồn một phần lực xuống chân và kéo hướng thân thể về phía đông nam — hướng gần với Long Cung nhất nếu kéo thành đường dài. Ngao Tuyết Ly chủ động không bước, nhưng cả bắp chân vẫn co. Nhánh long nguyên mới bị ép mỏng tới gần mất. Thanh Dao nói “dừng” ngay, Tuyết Ly thu lực. Sau ba nhịp, mọi thứ trở lại. Không ai bị thương, nhưng kết luận rõ tới mức nàng không thể cãi.
“Ta chỉ đang né khóa.” Tuyết Ly nói sau khi ngồi xuống. Thanh Dao gật. “Đúng.” “Chưa tháo được.” “Đúng.” “Nếu người giữ quyền dùng lệnh mạnh hơn, ta vẫn sẽ bị kéo.” “Hiện tại, có khả năng.” Tuyết Ly lạnh mặt. Vô Song đứng cạnh không nói đùa. Nàng hiểu cảm giác tưởng đã tự do rồi nhận ra sợi dây vẫn còn, chỉ lỏng hơn. Cửu Ly nhìn sơ đồ Thanh Dao vẽ, nói: “Huyết Tỏa của ta trước kia cũng vậy. Một vết nứt không có nghĩa chân vĩ đã tự do. Cơ thể phải có cách vận hành khi khóa không còn.” Tuyết Ly hỏi: “Vậy cô phá từng vòng thế nào?” “Không phải phá. Có vòng tự lỏng khi ta ổn định. Có vòng nứt khi tâm cảnh đổi. Một phần còn chưa mở.” “Tức cô cũng không có một chìa cố định.” “Ừ.” Vô Song nói: “Huyết Ấn của ta lại cần tách quyền ngoài khỏi phản xạ trong. Cô đang giống cả hai một chút.” Tuyết Ly thở. “Ta không thích làm bài tổng hợp.” Long Thanh đi ngang, nghe được hai chữ “chìa” liền hỏi: “Các cô đang tìm cách mở khóa?” Thanh Dao giải thích ngắn. Hắn nghe xong, ngồi xuống cạnh bàn. “Vậy muốn tháo khóa thì ít nhất phải biết chìa nào là của cô, chìa nào người khác nhét vào.” Tuyết Ly cau. “Long Tỏa không phải ổ khóa cửa.” “Ta biết.” “Long nguyên cũng không phải chìa.” “Ta ví dụ.” “Ví dụ rất thô.” Thanh Dao nói: “Nhưng đúng.” Tuyết Ly nhìn Nhị sư tỷ như bị phản bội. Thanh Dao tiếp: “Nếu không xác định phần nào là vận hành tự nhiên, phần nào là đường cấm ép, phá cấm sẽ làm cơ thể mất điểm tham chiếu. Nói cách khác, chúng ta chưa biết ‘chìa của cô’ là gì.” Long Thanh gật. “Đó.”
Cùng buổi sáng, Hàn Bách gửi lên một túi ngọc giản mới từ Ngoại Vụ Đường. Ngao Huyền Sách đã giữ lời: dữ liệu Hải Môn và tư liệu Thương Lan Hải Khẩu được chuyển qua kênh trung lập, trong đó có ba bản sao cổ văn Long tộc không còn được dùng rộng. Cửu Ly phụ trách sắp theo thời gian. Vô Song đối chiếu dấu và các đoạn bị mất. Tuyết Ly tự đọc cổ tự Long tộc. Thanh Dao chỉ quan tâm phần liên quan cơ thể và cấm. Long Thanh ban đầu định đi tưới cây, nhưng bị Vô Song kéo lại vì một tấm hải đồ quá lớn cần người giữ góc. Hắn ngồi giữ thật, một tay đè mép giấy, một tay lựa hạt. Tư liệu cho thấy Thương Lan Hải Khẩu từng là cửa nối Đông Huyền với một mạng đảo nhỏ. Khoảng hơn hai nghìn năm trước, ở đó có một điểm dừng của Long tộc tên Long Linh Trạch, không phải Long Cung, chỉ là nơi trao đổi giữa Long tu và các sinh linh biển. Bản ghi cổ nhất dùng một cụm từ lạ: “Linh hữu sở nguyện, long hữu sở cầu, song ý tương hợp, khế thành.” Cửu Ly đọc nghĩa gần: “Linh có điều nó muốn, rồng có điều rồng cầu, hai ý cùng hợp thì khế thành.” Vô Song nhìn Tuyết Ly. “Nghe khác Ngự Long Quyền.” “Rất khác.” Nàng nói. Trong Long Cung hiện tại, nhiều khế ước Hải thú vẫn là tự nguyện trên giấy, nhưng một số cấu trúc quyền lực cho phép chủ khế cưỡng sửa hành vi. Câu cổ này lại đặt hai bên ngang hàng ngay từ ngữ pháp.
Một ngọc giản khác nhắc tới Hải Linh Tủy, vật chất hình thành ở nơi linh mạch biển và sinh mạch cổ giao nhau. Nó không phá cấm, không tăng tu vi trực tiếp, nhưng có khả năng khuếch đại cộng minh bản nguyên, giúp sinh linh phân biệt khí tức thuộc mình với khí tức ngoại lai. Thanh Dao đọc tới đây lập tức chú ý. “Đây mới là thứ chúng ta cần.” Tuyết Ly hỏi: “Dùng thế nào?” “Chưa biết. Bản ghi chỉ nói hỗ trợ cộng minh.” “Nếu có Hải Linh Tủy, ta có thể tìm phần long nguyên nguyên bản trước khi Long Tỏa chen vào?” “Có thể.” “Vậy đi.” Thanh Dao nhìn nàng. “Chưa.” “Lại chưa?” “Cô vừa thử hai thành và chân tự co.” “Ta vẫn đi được.” “Đi xa khác đi quanh sân.” “Ta là Long tộc.” “Cô là bệnh nhân.” Câu quen trở lại. Vô Song che miệng. Cửu Ly không bênh ai. Tuyết Ly nhìn Long Thanh như chờ người này nói gì. Hắn đang đọc danh sách vật tư ở góc ngọc giản, ngẩng lên thấy mọi người nhìn. “Gì?” “Thanh Dao không cho đi.” “Vậy chưa đi.” Tuyết Ly lạnh mặt. “Ngươi luôn đứng bên nàng chuyện y?” “Ừ.” “Không hỏi lý do?” “Cô ấy vừa nói.” “Ta có thể tự chịu.” “Nhưng cô ngã giữa đường thì cả nhóm dừng.” Nàng im. Hắn nói rất đời thường: “Đi xa thì người yếu nhất quyết định tốc độ.” Thanh Dao gật. Vô Song nói: “Câu này hay.” Cửu Ly thêm: “Và lần này người yếu nhất là điện hạ.” Tuyết Ly nhìn Đại sư tỷ. “Ta nghe.”
Thanh Dao đưa ba điều kiện. “Một, vết vai phải chịu được vận động liên tục một canh giờ mà không đau tăng. Hai, nội hàn không tái phát khi đổi nhiệt, ít nhất qua hai lần thử lạnh – ấm nhẹ. Ba, nhánh long nguyên mới phải tự hoàn thành ba vòng liên tục không có Cửu Ly, Vô Song hay ta dẫn hướng.” Tuyết Ly hỏi: “Có thể dùng Sinh Viêm giữ thương?” “Không ở điều kiện ba.” “Tiểu Kim?” “Không.” “Con cá?” “Càng không.” Long Thanh lập tức nhìn. “Không dùng cá.” Tuyết Ly hơi khó chịu. “Ta chỉ hỏi.” “Không biết nó là gì thì đừng lấy nó thử lên người cô.” Câu này làm nàng dừng. Thực ra trong đầu nàng đã từng nghĩ nếu long huyết con cá thật sự áp chế được Long Tỏa, chỉ cần đưa một tia cộng minh vào mạch có thể làm vòng ngoài nứt nhanh hơn. Đó là con đường hấp dẫn nhất: nhanh, mạnh, trực tiếp. Nhưng không ai biết con cá là gì, không ai biết huyết áp kia sẽ tác động sâu tới mức nào. Nếu nó ép luôn Băng Long huyết của nàng xuống thì sao? Nếu Long Tỏa vỡ nhưng long nguyên cũng bị ảnh hưởng thì sao? Long Thanh không hiểu những nguy cơ đó bằng thuật ngữ, hắn chỉ không muốn lấy một thứ chưa biết thử bừa. “Được.” Tuyết Ly nói. “Không dùng.” Vô Song nhìn nàng. “Cô bỏ cách nhanh khá dễ.” “Không dễ.” “Nhưng bỏ.” “Ta đã bị người khác dùng một thứ ‘có thể bảo hộ’ mà họ chưa hỏi đủ lên người. Ta không muốn tự làm lại bằng cách khác.” Cửu Ly nhìn, không nói nhưng ánh mắt rõ là đồng ý.
Ba điều kiện mất đúng ba ngày.
Điều kiện đầu tiên tưởng dễ nhưng ngày đầu Tuyết Ly đi liên tục nửa canh giờ đã thấy vết vai âm ỉ. Nàng muốn giấu, Thanh Dao chỉ nhìn sắc mặt đã bắt dừng. Ngày thứ hai nàng chia bước hợp lý hơn, không dùng long lực giữ cơ, đi đủ một canh giờ quanh con đường từ sân xuống sườn rồi lên. Long Thanh đi cùng đoạn cuối vì cần kiểm một rãnh nước. Tuyết Ly ban đầu không nói, tới lúc đi qua chỗ dốc mới hỏi: “Ngươi không thấy việc ta đi bộ quanh núi vô nghĩa?” “Có mục tiêu chữa.” “Long tộc tập thân thể bằng biển sâu và trọng lực trận.” “Cô đang bị thương.” “Sau này ta sẽ không tập kiểu này.” “Tùy.” Nàng nhìn hắn. “Ngươi không định biến mọi người thành người sống đời thường?” “Ta chỉ sống vậy.” “Ba đệ tử của ngươi đều học từ đó.” “Tự họ học.” “Ngươi thật sự không biết mình dạy?” Long Thanh nghĩ. “Ta dạy quét sân, nấu, trồng cây thì có.” “Ta hỏi thứ khác.” “Không biết.” Tuyết Ly lắc đầu. “Đáng sợ nhất là người không biết mình đáng sợ.” Long Thanh không hiểu nàng nói gì, tiếp tục kiểm rãnh.
Điều kiện thứ hai Thanh Dao thử bằng cách rất đơn giản: buổi sáng cho Tuyết Ly ngồi ở khu có gió núi lạnh, chiều vào dược phòng ấm hơn, quan sát nội hàn có đảo không. Ngày đầu không sao. Ngày thứ hai Thanh Dao thêm một lần ngâm chân nước ấm, sau đó đi ra sân. Long nguyên dao động nhưng không phát hàn. Tuyết Ly vượt. Điều kiện thứ ba mới thật sự khiến nàng khó chịu. Ba vòng long nguyên nghe đơn giản. Trước khi có Long Tỏa, nàng có thể vận Băng Long nguyên hàng trăm chu thiên trong lúc ngủ. Bây giờ vòng đầu đi được. Vòng hai, Ngự Long Quyền bắt đầu kéo. Vòng ba thất bại. Ngày đầu nàng dừng ở hai vòng rưỡi. Thanh Dao không cho thử lại ngay. “Ngày mai.” “Ta chưa mệt.” “Mạch đã nhớ thất bại. Thử ngay cô sẽ dùng sức hơn.” “Ta có thể kiểm.” “Ta không tin.” Tuyết Ly lạnh mặt. Vô Song nói: “Nhị sư tỷ nói câu này với ta chắc ta buồn.” Thanh Dao đáp: “Ta từng nói tương tự.” “Đúng. Ta đã buồn.” Cửu Ly cười.
Ngày thứ hai, Tuyết Ly đổi cách. Thay vì ngồi thiền, nàng đứng ngoài sân, nghĩ có lẽ tư thế tự nhiên sẽ giúp. Vòng đầu ổn, vòng hai ổn hơn, tới vòng ba tín hiệu Ngự Long lại kéo hướng chân. Nàng tức, vô thức chống bằng Băng Long nguyên. Long Tỏa lập tức siết. Thất bại sớm hơn. Tuyết Ly mở mắt, lạnh khí quanh chân đóng một vòng sương. “Lại.” Thanh Dao lắc. “Không.” “Ta biết sai ở đâu.” “Ngày mai sửa.” “Chỉ một lần.” “Không.” “Thanh Dao.” “Không.” Vô Song nhỏ giọng với Cửu Ly: “Ta thích nhìn người khác mặc cả với Nhị sư tỷ.” Cửu Ly nói: “Vì cô từng thua.” “Nên có đồng cảm.”
Tối đó Tuyết Ly ra ao một mình. Không gọi con cá. Không dùng long niệm. Chỉ ngồi. Long Thanh đi qua thấy nàng, đưa một chén trà. “Không ngủ?” “Chưa.” “Giận?” “Không.” “Mặt cô giống.” “Mặt ta vốn vậy.” “Ừ.” Hắn ngồi cách một đoạn, không ép nói. Một lúc lâu Tuyết Ly mới hỏi: “Nếu một cái khóa luôn phản khi ta đi đúng đường nó không muốn, làm sao không chống?” Long Thanh nhìn ao. “Không biết.” “Ta biết ngươi sẽ nói.” “Cô hỏi sai người.” “Nhưng các đệ tử ngươi thường hỏi.” “Họ tự hiểu.” Tuyết Ly nhìn hắn. “Vậy ngươi nói thứ ngươi nghĩ.” Long Thanh suy nghĩ thật. “Nếu cửa khóa, ta sẽ xem có cửa khác.” “Ta đang tìm.” “Vậy tìm.” “Nhưng nó kéo cơ thể ta về đường cũ.” “Thì lúc nó kéo, cô đừng tập trung vào kéo.” “Không tập trung thì nó vẫn kéo.” “Cô đang muốn đi đâu?” Tuyết Ly dừng. “Ba vòng.” “Đó là số Thanh Dao đặt.” “Ừ.” “Nhưng long nguyên của cô đi vì cái gì?” Nàng khựng. Nhiều năm tu luyện, vận chu thiên là mục tiêu tự thân: đưa lực qua mạch để luyện. Trong mấy ngày nay, mỗi lần vận nàng chỉ chăm chăm không để Long Tỏa kéo. Nghĩa là toàn bộ sự chú ý vẫn nằm ở chiếc khóa. Long Thanh uống trà. “Nếu ta đi ra bếp mà cứ nhìn con chó có cản không, ta dễ đụng cột.” Tuyết Ly nhìn Tiểu Hắc ở xa. “Tiểu Hắc có cản ngươi?” “Không. Ví dụ.” “Thô.” “Ừ.” “Nhưng...” Nàng im. Hắn không nói tiếp.
Sáng ngày thứ ba, Tuyết Ly không ngồi thiền.
Nàng đứng bên giếng.
Thanh Dao hỏi: “Ở đây?” “Ừ.” Cửu Ly và Vô Song đều được yêu cầu không hỗ trợ. Long Thanh đang ở vườn, không xem. Tuyết Ly bắt đầu vòng đầu, nhưng lần này mục tiêu không phải hoàn thành vòng. Nàng lấy một cái thùng nhỏ, tự quyết định vận long nguyên vừa đủ giữ thân ổn khi kéo nước, không dùng lực nâng thùng. Long nguyên đi. Vòng đầu qua. Vòng hai, Ngự Long Quyền rung, chân muốn xoay về hướng cũ. Nàng không chống. Chỉ tiếp tục kéo dây giếng bằng tay. Cơ thể biết mình đang làm gì: lấy nước. Long nguyên cần giữ vai, lưng, hơi thở theo hành động nàng chọn. Tín hiệu quy vị chen vào nhưng không phải việc nàng đang làm. Vòng hai qua. Tới vòng ba, Long Tỏa siết rõ hơn. Tuyết Ly nhìn mặt nước sâu trong giếng, nhớ lời: mình đang đi đâu. Nàng không đi về Long Cung. Không đi chống khóa. Không đi chứng minh ba vòng. Nàng chỉ kéo một thùng nước lên cho chính mình.
Dây lên.
Thùng nước chạm thành giếng.
Long nguyên hoàn thành vòng thứ ba.
Không ánh sáng.
Không long ngâm.
Không ai đột phá.
Thanh Dao chỉ nhìn mạch rất lâu rồi nói:
“Được.”
Ngao Tuyết Ly đặt thùng xuống.
“Ba vòng?”
“Ba.”
Cửu Ly cười.
Vô Song vỗ tay đúng ba cái.
Tuyết Ly nhìn hai người. “Đừng làm quá.”
Thanh Dao nói: “Lần đầu không ngoại lực.”
Nàng khựng.
Một cảm giác rất nhỏ nhưng rõ hơn cả khi phá một tầng công pháp xuất hiện. Không phải mạnh lên. Chỉ là có một thứ trong cơ thể lần đầu đi hết đường mình chọn mà không xin phép Long Tỏa.
Long Thanh từ vườn về đúng lúc, thấy thùng nước.
“Kéo được rồi?”
Tuyết Ly nhìn hắn.
“Ừ.”
“Vậy điều kiện xong?”
Thanh Dao gật.
“Xong.”
Long Thanh nói:
“Thế chuẩn bị đi.”
Chỉ vậy.
Không ai biết hắn vừa vô tình đứng ở cuối một mốc rất quan trọng.
Chiều hôm ấy, Thanh Dao chính thức cho phép hành trình sau ba ngày chuẩn bị. “Không phải cô khỏi hoàn toàn.” nàng nói với Tuyết Ly. “Chỉ đủ ổn để đi. Mỗi ngày không vận quá hai thành nếu không cần. Không dùng Băng Tâm Hóa Long Quyết. Nếu Long Tỏa bị kích, dừng hành trình.” Tuyết Ly gật hết, không mặc cả. Cửu Ly lập tức bắt đầu chia nhiệm vụ: nàng phụ trách tuyến tin và nhận dạng phe bám; Vô Song lo đường thương, chợ đêm, ngụy trang nếu cần; Thanh Dao lo thuốc; Tuyết Ly cung cấp kiến thức Vô Tận Hải và Long tộc; Long Thanh... cả bốn cùng nhìn hắn.
Hắn đang viết danh sách.
“Ta lo đồ.”
Vô Song hỏi:
“Đồ gì?”
Long Thanh đọc: “Lương khô, nước, dây, thuốc côn trùng, nồi nhỏ, áo mưa, dao, đá lửa, đồ sửa giày, hạt giống nếu gặp giống lạ...”
Ngao Tuyết Ly nghe tới đây không nhịn được.
“Chúng ta đi tìm Long Linh Cổ Trạch.”
“Ừ.”
“Có thể liên quan cổ khế Long tộc.”
“Ừ.”
“Có Hải Linh Tủy.”
“Ừ.”
“Có thể là chìa để tháo Long Tỏa.”
“Có thể.”
“Danh sách của ngươi không có một món chí bảo nào.”
Long Thanh ngẩng.
“Ta có chí bảo đâu.”
“Ít nhất chuẩn bị pháp khí phá trận.”
“Cửu Ly với Vô Song lo.”
“Linh dược cao cấp.”
“Thanh Dao lo.”
“Long tộc cổ văn.”
“Cô lo.”
Tuyết Ly dừng.
Long Thanh cúi viết tiếp.
“Ta lo ăn.”
Nàng nhìn tờ giấy.
“Ngươi thật sự định đi điều tra cổ trạch hay đi dã ngoại?”
Long Thanh đáp rất tự nhiên:
“Đi xa thì vẫn phải ăn.”
Cửu Ly bật cười đầu tiên.
Vô Song cười theo.
Thanh Dao chỉ hỏi:
“Nồi nhỏ mang một hay hai?”
“Có năm người. Hai.”
Ngao Tuyết Ly nhìn bốn người.
Rồi tờ hải đồ dẫn tới Thương Lan.
Ba ngày nữa, nàng sẽ rời Thanh Vân.
Không chạy.
Không trốn.
Không bị Long Tỏa kéo.
Không theo lệnh Long Cung.
Lần đầu tiên kể từ khi rời Vô Tận Hải...
Ngao Tuyết Ly đi một nơi xa vì chính nàng muốn tìm câu trả lời.
Nàng nhìn danh sách của Long Thanh thêm một lần.
“Thêm áo chống nước.”
Long Thanh gật.
“Ta đã ghi áo mưa.”
“Áo biển khác.”
“Khác?”
“Gió biển mang linh muối, áo thường nhanh hỏng.”
Hắn lập tức thêm.
“Còn gì?”
Tuyết Ly nghĩ.
“Thuốc say sóng.”
Vô Song cười:
“Sư phụ say thuyền?”
“Ta chưa đi biển, sao biết.”
“Vậy mang.”
Thanh Dao gật.
“Ta chuẩn bị.”
Cửu Ly nhìn cả nhóm.
“Ngày mai xuống thành mua.”
Long Thanh khép sổ.
“Được.”
Ngao Tuyết Ly không biết rằng một chuyến đi tìm chìa tháo Long Tỏa...
sẽ bắt đầu bằng việc một công chúa Long tộc lần đầu cùng Vô Danh Phong đi mua nồi, áo biển, dây thừng và thức ăn khô.
Và với một người lớn lên trong Long Cung, buổi đi chợ tưởng nhỏ ấy...
có khi còn khó thích nghi hơn cả một bí cảnh.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 121TTS · MUỐN THÁO KHÓA PHẢI TÌM ĐÚNG CHÌATa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...