QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 70: THUỐCCỨU NGƯỜI, CŨNG CÓ THỂ GIẾT NGƯỜI

Con Thanh Nhĩ Dược Thố nằm nghiêng giữa biển hoa, chỉ cách mép thung lũng hơn mười lăm bước nhưng không ai bước xuống kéo nó bằng tay. Cơ thể nhỏ của nó vẫn còn co nhẹ, hai chân sau thỉnh thoảng giật một cái, chứng tỏ chưa chết. Tô Cửu Ly lấy cuộn dây Long Thanh đã dùng trong đêm mưa, buộc một móc gỗ vào đầu rồi hỏi: “Sư phụ, móc vào đâu?” Long Thanh nhìn con vật. “Đừng móc cổ.” “Ta biết.” “Chân cũng dễ gãy.” “Vậy bụng?” Diệp Thanh Dao đang quan sát sinh cơ của con thú lập tức nói: “Vòng qua phía sau hai chân trước. Nhẹ thôi. Nó còn sống.” Cửu Ly khẽ động cổ tay, dây bay thấp sát mặt đất, vòng qua thân con thú rồi khép lại. Nàng không dùng yêu lực đi vào thung lũng, chỉ kéo từng chút. Điều kỳ lạ lập tức hiện ra: lúc con thú được kéo về phía ngoài, một vài thân cỏ cạnh nó cũng nghiêng theo như có những sợi vô hình đang bám. Thanh Dao biến sắc. “Chậm.” Cửu Ly lập tức giảm lực. Chu Mộc Sinh cúi nhìn mặt đất, rồi dùng một thanh gỗ dài khều thử. Dưới lớp lá mục, hàng trăm sợi rễ trắng mảnh như tóc đang quấn quanh lông con thú.
“Không phải cây riêng.” Chu Mộc Sinh nói. “Có một hệ sợi.” Long Thanh nhìn. “Nấm?” “Có thể.” “Cắt được?” “Nếu chỉ vài sợi.” Thanh Dao dùng linh châm ném nhẹ xuống, không truyền sinh cơ mà chỉ cắt những sợi đang bám vào con thú. Cửu Ly kéo tiếp. Sau ba lần, Thanh Nhĩ Dược Thố cuối cùng trượt khỏi ranh giới thung lũng. Khi thân nó vừa qua khỏi dải cỏ đầu tiên, những sợi trắng đang quấn chân lập tức co ngược xuống đất như mất mục tiêu. Một đệ tử Đan Hà hít sâu. “Thứ này biết bắt?” Chu Mộc Sinh lắc. “Không nhất định có ý thức. Rễ cây cũng hướng nước. Dây leo cũng bám vật. Đừng thấy phản ứng đã gọi nó biết suy nghĩ.” Long Thanh gật. “Đúng.” Cửu Ly quay nhìn hắn. “Người vừa định hỏi có ăn thịt người không?” “Không.” “Ta thấy.” “Cô đừng đọc mặt ta.”
Thanh Dao quỳ xuống cạnh con thú. Nàng không vội truyền sinh cơ, trước tiên bắt mạch, xem mắt, kiểm tra hơi thở rồi mới dùng Thái Sơ Sinh Mệnh Thể cảm nhận. Điều nàng nhận được rất lạ. Sinh cơ con Thanh Nhĩ Dược Thố không bị một thứ đục một lỗ rồi hút đi. Nó giống một cái bình có rất nhiều khe nhỏ cùng lúc bị mở, khí huyết và tinh lực rò rỉ khắp nơi. Trong cơ thể còn tồn tại dấu của hàng chục dược tính khác nhau: thanh nhiệt, dưỡng huyết, kích khí, tê thần kinh, tăng nhịp tim, hạ nhịp tim, thúc sinh, áp hỏa. Từng loại riêng lẻ đều không đủ giết một con dược thú cấp thấp. Nhưng trộn cùng lúc lại biến thành một đống hỗn loạn. Thanh Dao nói chậm: “Không giống bị đầu độc bởi một cây.” Tần Mộc không có mặt trong đội đi sâu, nên người Đan Y phụ trách là Lạc Yến lập tức hỏi: “Nhiều loại?” “Rất nhiều. Có thể qua khí, phấn hoa và tiếp xúc rễ.” Chu Mộc Sinh nhìn biển hoa. “Một thung lũng dược liệu trưởng thành cùng lúc sẽ tạo dược khí rất phức tạp. Nhưng bình thường gió phân tán.” Long Thanh nhìn hai vách núi. “Ở đây kín.” “Ừ.” Thanh Dao tiếp: “Nhưng chỉ dược khí chưa giải thích được sinh cơ bị hút.”
Nàng đặt tay cách thân con thú nửa tấc, không chạm bản nguyên. Một lớp sinh cơ tự nhiên trong cơ thể Thanh Nhĩ Dược Thố đang cố co về tim nhưng vẫn rò qua những điểm rất nhỏ ở da và kinh mạch. Thanh Dao lập tức lấy một loại dược dịch rửa ngoài, sau đó nói: “Không bổ mạnh.” Lạc Yến gật ngay. “Nếu bây giờ cho Bổ Nguyên Đan, thứ đang hút có thể hút nhanh hơn.” Long Thanh nghe câu này cảm thấy rất quen. Càng thiếu càng đổ thêm chưa chắc đúng. Hắn hỏi: “Vậy làm gì?” Thanh Dao đáp: “Đưa nó ra khỏi nguồn trước đã. Giữ hô hấp, ổn khí huyết, để cơ thể tự thu.” “Có cần sinh cơ của cô?” “Chưa.” Long Thanh gật. “Tốt.” Cửu Ly đứng cạnh khẽ cong môi. Diệp Thanh Dao bây giờ mỗi lần không dùng bản nguyên đều có vẻ như đang vượt qua một bài kiểm tra mà chỉ mình nàng hiểu.
Nửa khắc sau, Thanh Nhĩ Dược Thố bắt đầu thở đều hơn. Không đứng được nhưng ánh mắt tỉnh lại. Thanh Dao cho nó một ít nước thường pha thuốc giải dược khí nhẹ, rồi để trong giỏ thoáng. Cả đội lúc này mới quay lại thung lũng. Những cây phía trước vẫn đẹp. Không có dấu hiệu hung ác. Hoa vẫn rung trong gió. Nếu không chứng kiến con thú ngã, bất kỳ ai cũng có thể nghĩ đây là nơi chứa hàng nghìn linh thạch. Một đệ tử trẻ hỏi: “Nếu dùng trận cách sinh cơ rồi vào hái?” Chu Mộc Sinh lập tức cau mày. “Chưa hiểu hệ thì đừng.” “Nhưng linh dược—” “Còn đó.” Cố Dược Thành cắt lời. “Không ai chết nếu hôm nay không hái. Nhưng có thể chết nếu vào sai.” Long Thanh nghe thấy, rất đồng ý. Cửu Ly nhìn hắn. “Sư phụ thích câu này?” “Ừ.”
Họ bắt đầu khảo sát từ ngoài. Không ai bước xuống. Người Thiên Công dùng pháp khí dò dưới đất. Chu Mộc Sinh lấy mẫu rễ ở mép. Thanh Dao cảm nhận sinh cơ nhưng giới hạn trong khoảng an toàn. Long Thanh thì đi dọc ranh giới thung lũng. Hắn không có việc rõ ràng nên nhìn đất, đá, nước và những thứ người khác ít để ý. Khoảng gần một khắc, hắn phát hiện cây càng xuống thấp càng dày, nhưng giữa biển hoa có ba đường rất mảnh nơi cây mọc thưa hơn. Ban đầu tưởng dấu thú. Nhưng nếu không có thú, tại sao có đường? Hắn gọi Chu Mộc Sinh. “Ông nhìn cái kia.” Lão dùng thần thức quét. “Đá.” “Dưới cỏ?” “Ừ.” “Có thể là đường.” Chu Mộc Sinh lập tức cho người dùng móc kéo lớp cỏ ở mép. Một phiến đá xanh hiện ra, rộng gần bốn thước, cạnh rất thẳng. Không tự nhiên.
Long Thanh ngồi xuống, lấy dao cạo rêu. “Đá này dốc nhẹ.” Người Thiên Công kiểm tra. “Dẫn nước.” “Hoặc đường xe.” “Có rãnh hai bên.” Chu Mộc Sinh bắt đầu thấy hứng thú. “Dược đạo.” Cổ đồ có bảy điểm trạm. Nếu thung lũng là dược viên, phải có lối vận chuyển không bị hệ rễ nuốt. Long Thanh nhìn mặt đá. Rêu mọc nhưng ít hơn đất. Những sợi trắng dưới lớp cỏ cũng gần như không bám sâu vào phiến đá. “Có thể đi trên này.” Cố Dược Thành hỏi: “Chắc?” “Không.” Long Thanh đáp rất nhanh. “Phải thử.” Người kia không khó chịu. “Đúng.”
Họ không thử bằng người. Một khúc gỗ được buộc dây kéo trên phiến đá. Không phản ứng. Một ít thịt yêu thú đặt trên đá. Sau mười tức, không có sợi rễ bò lên. Đẩy lệch sang đất chỉ hai tấc, vài sợi trắng lập tức xuất hiện. Chu Mộc Sinh nói: “Hệ này phụ thuộc đất.” Thanh Dao bổ sung: “Dược khí trong không khí vẫn có, đi lâu có thể ảnh hưởng.” Lạc Yến lấy dược khăn phát cho mọi người che mũi và một viên Thanh Khí Đan cấp thấp. Long Thanh không muốn uống linh đan mạnh nên Thanh Dao cho hắn loại phàm nhân dùng được, chỉ là viên thảo hoàn. “Cái này không có linh lực nhiều.” “Đắng?” “Rất.” Hắn nhìn. Cửu Ly cười. “Sư phụ sợ đắng?” “Không thích.” “Ta có mật.” Thanh Dao nói. “Không được ăn mật ngay sau, dược tính giảm một chút.” Cửu Ly nhìn nàng. “Diệp cô nương quản khá kỹ.” “Ta là đan y.” “Ta biết.” Long Thanh cuối cùng nuốt viên thuốc, mặt nhăn nhẹ. Cửu Ly thấy rất vui.
Trước khi đi, Thanh Dao và Chu Mộc Sinh muốn hiểu thêm cơ chế mạng rễ. Một mẫu sợi trắng được đặt trong hộp ngọc. Khi tách khỏi đất, nó nhanh chóng mất hoạt tính. Thanh Dao cho một giọt nước thường, không phản ứng. Một giọt nước giàu sinh cơ thì sợi co nhẹ. Chu Mộc Sinh nói: “Giống Dẫn Sinh Ty trong cổ thư.” Lạc Yến hỏi: “Loại dùng nối dược điền?” “Có ghi. Dược nông cổ từng dùng một số nấm linh giúp cây chia sẻ dưỡng chất. Cây khỏe có thể nuôi cây yếu. Nhưng thứ này...” Lão nhìn thung lũng. “Quy mô quá lớn.” Thanh Dao hiểu. “Nếu mạng sinh cơ đã bao phủ toàn thung lũng, nó có thể coi bất kỳ nguồn sinh cơ không nằm trong mạng là phần bổ sung.” Long Thanh hỏi: “Vậy cây trong đó nuôi nhau?” “Có thể.” “Không đủ thì lấy thứ bước vào?” “Không hẳn có ý định lấy. Chỉ cơ chế tự nhiên đã biến thành vậy.” “Giống dây leo gặp gì cũng bám.” “Đúng.”
Một đệ tử Đan Hà nhìn hàng nghìn cây quý, hơi tiếc. “Thuốc dùng cứu người lại thành thứ hút người.” Thanh Dao nghe và chậm rãi nói: “Thuốc vốn không có ý cứu hay giết.” Mọi người nhìn nàng. “Dùng đúng nơi, đúng lượng, đúng lúc thì cứu. Sai thì hại.” Long Thanh gật. “Muối cũng vậy.” Cửu Ly quay. “Muối?” “Ăn vừa thì được. Ăn cả bát thử xem.” Một số người bật cười. Thanh Dao cũng. Không khí bớt căng. Nhưng chính câu bình thường đó khiến nàng càng rõ một điều: ba năm mình đã dùng quá nhiều “thuốc” với chính cơ thể, không phải vì thuốc xấu mà vì nàng cứ nghĩ càng giữ càng tốt.
Đoàn quyết định đi qua đường đá. Không xếp hàng dày. Mỗi người cách nhau vài bước. Không ai rời khỏi đá. Không hái. Không chạm cây. Thanh Dao đi giữa. Long Thanh và Cửu Ly gần nhau. Chu Mộc Sinh đi trước kiểm tra. Đoạn đầu rất ổn. Dược khí trong không khí làm đầu hơi nặng nhưng dược khăn đủ. Biển hoa hai bên đẹp tới mức Cửu Ly nhiều lần nhìn. Một cành hoa trắng cao tới eo gần như chạm áo nàng. Long Thanh nói: “Đừng đụng.” “Ta biết.” “Cô đang nhìn.” “Đẹp.” “Về trồng loại an toàn.” Cửu Ly quay. “Người sẽ trồng cho ta?” “Nếu có hạt.” Nàng lập tức cười. “Vậy nhớ.”
Đi gần nửa thung lũng, đường đá bị đất phủ một đoạn. Mọi người dừng. Người Thiên Công dò được đá vẫn ở dưới nhưng lớp đất dày gần một thước, mạng Dẫn Sinh Ty đã bám trên đó. Không thể bước. Cố Dược Thành hỏi có vòng không. Chu Mộc Sinh nhìn bản đồ. Nếu vòng sẽ lệch khỏi tuyến và phải đi qua đất. Long Thanh ngồi xuống nhìn hướng nước. “Đất này từ đâu?” “Sạt.” “Có thể dọn?” “Dọn sẽ làm đứt rễ trên mặt.” “Đứt một đoạn có ảnh hưởng cả thung lũng?” Thanh Dao cảm nhận. “Không lớn nếu chỉ phần phủ trên đường. Mạng chính nằm thấp hơn.” Chu Mộc Sinh gật. “Đường đá vốn có thể là vùng không trồng. Chỉ sau này đất bồi.” Cố Dược Thành quyết định dọn từng lớp, không dùng pháp lực nổ. Mười người làm gần nửa canh giờ. Long Thanh cũng cầm xẻng nhỏ. Cửu Ly định dùng yêu lực nhấc một mảng, hắn bảo: “Nhẹ thôi.” Nàng híp mắt. “Sư phụ coi ta là người phá vườn?” “Cô mạnh.” “Được.”
Khi lớp đất cuối được lấy, một rãnh nước cũ hiện ra. Trong rãnh có một viên đá tròn khắc chữ gần mất. Thanh Dao rửa. Hai chữ đọc được: “Dược đạo.” Chu Mộc Sinh cười. “Chắc rồi.” Không chỉ giả thuyết. Đây thật sự là đường vận chuyển thuốc.
Cửu Ly lúc ấy bỗng nhìn phía sau. Huyễn khí nàng để trên dấu chân ở đoạn đầu có một lớp nhỏ bị động. “Có người vào.” Tạ Trường Xuân hỏi: “Theo đường?” “Chưa. Họ dừng ở mép.” “Bao nhiêu?” “Ít nhất ba.” “Có phải ba đoàn công khai?” “Không. Hỏa Đan đang cách phía đông bảy dặm. Kim Lô phía nam.” Cố Dược Thành cau mày. Kẻ bám đã tới.
Cửu Ly không quay lại. Nàng nhìn đoạn đường phía trước rồi nói: “Ta muốn làm chậm họ.” Tạ hỏi: “Thế nào?” “Không giết. Chỉ che đường thật ở một đoạn.” Long Thanh nhìn nàng. “Đừng dẫn vào chỗ chết.” “Ta biết.” “Chỉ làm họ mất thời gian.” “Ừ.” Cửu Ly dùng một lớp Huyễn Đạo rất nhẹ ở nơi đường đá chia qua một mỏm đất. Nàng không tạo vực giả, không khiến người bước vào Dẫn Sinh Ty. Chỉ làm rêu trên tuyến thật trông dày hơn và một dải đá tự nhiên bên phải trông giống có dấu người đi. Dải giả dẫn tới một vùng đất lún nhưng không nguy hiểm, chỉ phải quay lại. “Đủ.” Nàng nói. Long Thanh gật. “Tốt.” Tạ Trường Xuân nhìn. Đây không còn là hồ ly trước kia dùng ảo thuật để đánh lừa đối thủ trong chiến đấu. Đây là người biết dùng một thay đổi rất nhỏ để mua thời gian.
Đoàn tiếp tục. Cuối thung lũng, con đường đá dốc lên và rời mạng rễ. Mọi người tháo dược khăn. Không ai bị thương. Thanh Nhĩ Dược Thố được mang theo trong giỏ cũng đã tỉnh, thậm chí cắn một cọng rau thường Long Thanh đưa. Cửu Ly nhìn. “Người còn mang rau cho thỏ?” “Nó đói.” “Sư phụ có định nuôi?” “Không.” “Chắc?” Long Thanh nhìn giỏ. “Thả khi ổn.” Thanh Dao nói: “Ít nhất chờ hết ảnh hưởng.” “Ừ.” Cửu Ly cảm giác Vô Danh Phong đã có chó, gà, cá, chim vàng, cây liễu, nếu cứ thế này sớm muộn có thêm thỏ. Nhưng nàng không nói.
Điểm thứ hai trên cổ đồ nằm ngay sau thung lũng. Một nền trạm lớn hơn điểm một, gần như bị dây leo phủ kín. Dưới đất có ba rãnh dẫn nước, một bệ đá và một phiến bia vỡ. Người Huyền Cơ quét không thấy trận nguy hiểm. Chu Mộc Sinh dọn rêu. Trên bệ khắc hình một chiếc xe hai bánh chở những bó cây dài. Bên cạnh là hình lò đan. Có một hàng chữ cổ. Thanh Dao đọc khó, phải cùng Tạ Trường Xuân đối chiếu mới nhận được: “Dược lấy sinh làm gốc, hỏa lấy dưỡng làm đầu.” Long Thanh hỏi: “Nghĩa?” Thanh Dao nhìn câu chữ. “Thuốc lấy sinh mệnh làm gốc. Lửa lấy nuôi dưỡng làm đầu.” “Lửa để dưỡng?” “Có loại đan hỏa không thiên công kích.” “Giống linh hỏa hình sen?” “Có thể.”
Nàng đọc lại lần nữa. Câu này gần như nói đúng những gì nàng đang học. Đan hỏa không chỉ để thiêu, luyện, ép. Lửa cũng có thể giữ sinh cơ. Thuốc không phải vật liệu chết. Đan không chỉ là sản phẩm. Thanh Dao đặt tay lên bia nhưng không truyền lực. “Người để lại nơi này có thể đi một con đường Đan Y thiên sinh mệnh.” Tạ Trường Xuân nói: “Nếu là Đan Vương trên cổ đồ, rất hợp với ký hiệu Thanh Liên.” Long Thanh hỏi: “Vậy mộ?” “Chưa biết có mộ.” “Tên chương sau có thể có.” Cửu Ly nhìn hắn. “Người lại nói kỳ.” Hắn ho một tiếng, không giải thích.
Đoàn nghỉ tại trạm cổ gần một canh giờ. Không có dấu nguy hiểm. Họ ăn, kiểm tra người, cập nhật vị trí cho hai đoàn còn lại. Hỏa Đan Môn báo đã tìm được một nhánh đường khác có Hỏa Tức Thạch nhưng chưa thấy cổ trạm. Kim Lô – Linh Thực đang vòng phía nam để tránh thung lũng sau khi nhận cảnh báo. Không ai giấu nguy hiểm chỉ để đối thủ dính bẫy. Đây là quy tắc hợp tác tối thiểu.
Sau nghỉ, tuyến cổ đồ dẫn về phía bắc. Địa hình cao dần rồi bất ngờ mở ra một vùng bậc thang lớn. Những ruộng thuốc cổ bám theo sườn núi, dù phần lớn đã hoang. Có nơi chỉ còn cỏ. Có nơi linh dược tự mọc lẫn với cây dại. Nhưng hình dạng luống vẫn rõ: từng bậc dài, rãnh nước chạy đều, vài cột đá cũ nghiêng. Chu Mộc Sinh gần như quên cả nói. “Dược viên thật.” Hà Lương, người dược nông đi cùng, nhìn mà mắt sáng. “Lớn hơn cả mấy dược điền dưới Thanh Dược Thành.” Không phải toàn bộ còn giá trị cao. Nhưng quy mô chứng minh nơi này từng có người quản lý.
Ở trung tâm dược viên là một gò tròn cao hơn mặt bậc thang khoảng ba trượng, phủ đầy cây thuốc thấp. Không có cây lớn. Điều này khiến Long Thanh thấy lạ. Nếu gò tự nhiên lâu năm, phải có ít nhất vài cây cổ thụ. Nhưng tất cả chỉ là thảo dược và dây leo. Hắn đi quanh mép, không bước lên. “Có người giữ không cho cây lớn?” Chu Mộc Sinh nói: “Có thể đất mỏng.” Người Thiên Công tên Tôn Kỳ lấy pháp bàn dò. Kim la trên bàn rung. “Bên dưới rỗng.” Cả đội yên.
Tôn Kỳ đổi vị trí.
Lại rung.
Đi vòng.
Khoảng rỗng rất lớn, gần toàn gò.
“Không phải hang tự nhiên đơn giản.”
Long Thanh nhìn luống thuốc xếp vòng quanh gò. Ba rãnh nước từ ba hướng đều chạy tới chân gò rồi biến mất dưới đất. Cổ đồ tại điểm này cũng có một vòng tròn với ba đường. Hắn nói: “Giống có người trồng vườn lên trên một cái nhà.”
Chu Mộc Sinh lập tức ngồi xuống mép gò, dùng dao nhỏ đào lớp đất ngoài. Chưa tới hai thước, dao chạm thứ cứng.
Keng.
Đất được gạt.
Một mặt đá xanh lộ.
Không phải vách.
Có độ nghiêng.
Giống mái.
Tôn Kỳ dùng thần thức quét theo.
“Mái đá. Bên dưới có phòng.”
Tạ Trường Xuân nhìn cổ đồ.
Ký hiệu lò đan ở ngay sau điểm này.
Thanh Dao đứng trước gò, Thái Sơ Sinh Mệnh Thể cảm nhận một thứ rất yếu từ dưới sâu. Không rõ là cây. Không rõ người. Chỉ một vùng sinh cơ đã gần như ngủ.
Nàng nói nhỏ:
“Dưới đó... có thứ vẫn còn sống.”
Không ai lập tức đào.
Không ai phá mái.
Cố Dược Thành ra lệnh dựng vòng cảnh giới trước.
Long Thanh nhìn cả khu vườn.
Một dược viên cổ.
Một công trình chôn bên dưới.
Một luồng sinh cơ chưa tắt.
Nếu đây thật sự là nơi của vị Đan Vương trên cổ đồ...
thì bọn họ có thể vừa đứng trên mái của một cổ mộ đã bị vườn thuốc phủ suốt hàng nghìn năm.
Và ở phía sau cách họ vài dặm, lớp huyễn thuật Cửu Ly để lại vừa bị một người áo xám nhìn xuyên.
Hắn không tức.
Chỉ nhìn con đường giả rồi cười rất nhẹ.
“Cửu Vĩ.”
Người áo nâu bên cạnh hỏi: “Có đuổi?”
“Không.”
“Vậy?”
“Chờ.”
Hắn nhìn về hướng dược viên cổ.
“Cửa sắp được mở.”

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 70TTS · THUỐCCỨU NGƯỜI, CŨNG CÓ THỂ GIẾT NGƯỜITa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...