Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 108: VÔ DANH PHONG CÓ TAM ĐỆ TỬ
Long Thanh không trả lời ngay sau câu “ta muốn bái ngươi làm sư”. Hắn dựa hàng rào chuồng gà, nhìn Mị Vô Song đủ lâu để nàng lần đầu thấy người này thật sự nghiêm túc cân nhắc chứ không chỉ muốn từ chối cho nhanh. Một con gà trống vàng nâu ở phía sau bước qua, Tiểu Kim đứng xa hơn lại mổ hạt như không liên quan. Cuối cùng hắn hỏi: “Cô biết tu vi mình cao hơn ta bao nhiêu không?” Vô Song đáp: “Nếu theo cảnh giới ngươi tự nhận, rất nhiều.” “Ta không có cảnh giới.” “Ta biết.” “Cô Kim Đan trung kỳ.” “Ừ.” “Biết mị, phong, hỏa, ảnh, còn biết mấy pháp ta không biết tên.” “Ừ.” “Ta trồng rau.” “Ta cũng biết.” “Vậy vẫn bái?” “Vẫn.” Long Thanh cau. “Không hợp lý.” Vô Song cười. “Ta từng nghĩ vậy khi Cửu Ly kể.” “Thấy chưa.” “Sau đó ta ở đây.” Nàng không vòng, tiếp tục: “Ta không cần ngươi dạy Thiên Mị. Người dạy Thiên Mị cho ta có Mặc Hồng Châu. Ta không phủ nhận bà ấy. Vạn Pháp ta có thể học ở Vạn Pháp Phong, Ma pháp ta có thể tự tìm, tình báo ta đã làm đủ lâu. Ta muốn học một chuyện khác.” Long Thanh hỏi: “Chuyện gì?” “Khi nào không nên dùng thứ mình giỏi nhất. Khi nào nên nói thật. Khi nào không cần làm người khác thích mình. Khi nào không nên mở một cánh cửa chỉ vì ta mở được.” Hắn nghe tới câu cuối, nhận ra là lời của mình nhưng vẫn thấy quá lớn. “Mấy cái đó ta đâu dạy thành bài.” “Chính vì vậy.” “Vậy bái để làm gì?” “Để ở gần mà học.” “Cô đang ở gần.” “Khách khác đệ tử.” “Khác việc?” “Khác lựa chọn.” Vô Song nhìn thẳng. “Ta đã sống rất lâu bằng thân phận tạm, nhiệm vụ tạm, chỗ ở tạm. Lần này ta muốn tự chọn một mối quan hệ không phải vì người khác giao cho.”
Hệ thống xuất hiện đúng lúc Long Thanh còn chưa biết trả lời:
[TRUYỀN ĐẠO]
Đối tượng: Mị Vô Song.
Điều kiện đạo tâm sơ bộ: Đạt.
Tương thích: Rất cao.
Có thể xác lập đệ tử thứ ba.
Định hướng đề xuất: VẠN PHÁP – TÂM ĐẠO – MỊ ĐẠO.
Phụ đạo: XÂM NHẬP – TÌNH BÁO – BIẾN ỨNG.
Khuyến nghị trước khi xác lập: Hoàn thành kiểm chứng lựa chọn tự chủ.
Long Thanh đọc dòng cuối rồi nhìn Vô Song. “Hệ thống có nhiệm vụ.” Nàng lập tức nheo. “Cho ta?” “Có vẻ.” “Khó?” “Không biết.” Cửu Ly và Thanh Dao vừa từ trong nhà đi ra đúng lúc nghe. Cửu Ly hỏi: “Nhiệm vụ nhập môn?” Long Thanh nhìn nàng. “Cô biết?” “Lúc ta bái cũng có.” Thanh Dao gật. “Ta có Tĩnh Tâm Hoa.” Vô Song lập tức hỏi: “Ta phải trồng cây?” “Chưa chắc.” Long Thanh đọc tiếp. Dòng nhiệm vụ hiện rõ:
[KIỂM CHỨNG NHẬP MÔN – MỊ VÔ SONG]
Trong một ngày, hoàn thành ba tương tác có ảnh hưởng trực tiếp tới người khác.
Điều kiện: Không chủ động dùng Thiên Mị, không Dẫn Tâm, không giả lập nhân cách nhằm đạt mục đích.
Được phép: thương lượng, từ chối, Vạn Pháp, quan sát, kỹ năng nghề nghiệp, nói thật có chọn lọc.
Yêu cầu cốt lõi: Mỗi kết quả phải xuất phát từ lựa chọn có ý thức, không từ phản xạ huyết mạch.
Thời hạn: Một ngày.
Vô Song nghe Long Thanh đọc xong, im một lúc rồi hỏi: “Hệ thống của ngươi thật sự rất thích bắt người ta sống khó hơn.” Long Thanh đáp: “Ta cũng thấy.” Cửu Ly cười. “Hợp cô.” Thanh Dao nói: “Không cấm mị mãi. Chỉ một ngày.” Vô Song nhìn ba người. “Nếu cả ngày không có ai để xử?” Long Thanh đáp: “Vậy mai.” Hệ thống lập tức hiện thêm: “Tình huống sẽ tự nhiên phát sinh.” Hắn đọc lại. Vô Song thở dài. “Ta bắt đầu không thích hệ thống của ngươi.” “Ta cũng không thân lắm.” Cửu Ly cười càng rõ.
Tình huống thứ nhất tới chưa đầy một canh giờ sau. Một thương nhân của Linh Thực Phong đưa lên mười hai khay đá dưỡng cây mà Vô Danh đặt, nhưng khi Thanh Dao kiểm thì chỉ có chín khay đạt loại đã ghi, ba khay còn lại là đá loại hai, khả năng giữ nhiệt kém hơn. Người giao tên Lưu Tín, Trúc Cơ sơ kỳ, vừa bị chỉ ra đã lập tức cười rất mềm: “Diệp cô nương, chỉ ba khay, dùng cũng không khác nhiều. Đợt này đá tốt thiếu, giá ta vẫn để như cũ đã là ưu đãi.” Vô Song đứng bên nghe, phản xạ đầu tiên lập tức xuất hiện: chỉ cần một chút Thiên Mị trong ánh mắt, người này sẽ tự thấy ngại mà đổi đủ. Nàng nhận ra huyết mạch vừa động, lập tức thu. Cửu Ly đứng xa nhìn nhưng không nhắc. Long Thanh cũng. Vô Song hỏi người thương nhân: “Hợp đồng ghi loại nào?” “Loại một.” “Ngươi giao loại hai.” “Nhưng dùng được.” “Ta không nói không dùng được. Ta hỏi hợp đồng.” Lưu Tín bắt đầu vòng: “Nếu đổi hôm nay phải chờ ba ngày, Linh Thực Phong cũng khó...” Vô Song không mị. Nàng lấy giấy, đối chiếu dấu, rồi nói: “Hai cách. Một, ngươi mang ba khay về, ba ngày sau giao đúng loại, chúng ta thanh toán đủ. Hai, ba khay loại hai giữ lại nhưng tính theo giá loại hai, phần chênh trừ vào đơn sau. Ngươi chọn.” Lưu Tín định nói tiếp, nàng chỉ vào giấy. “Ta không ép. Hai cách đều hợp lý. Nếu ngươi có cách thứ ba tốt hơn, nói.” Người kia im. Không bị mê. Không bị đe dọa. Cuối cùng chọn phương án hai vì đỡ vận chuyển. Long Thanh ghi lại phần chênh. Khi thương nhân đi, Vô Song nhìn hệ thống dù nàng không thấy. “Tính một?” Long Thanh nhìn bảng: 1/3. “Tính.” Nàng thở ra. “Dễ hơn ta nghĩ.” Cửu Ly nói: “Vì cô trước kia làm nhiều việc đơn giản thành phức tạp để tiện dùng mị.” “Đại sư tỷ đừng vui quá.”
Tình huống thứ hai không liên quan mua bán mà khó theo cách khác. Buổi trưa Vô Song xuống Thanh Vân trả một ngọc hồ sơ cho Tạ Trường Xuân, Long Thanh và hai người kia đi cùng vì cần lấy gỗ. Ở sân ngoài, một nữ đệ tử trẻ của Vạn Pháp Phong tên Lâm Tiểu Nhu nhận ra Vô Song từ buổi Cấm Sở Trường. Cô gái khoảng mười chín, Tụ Khí hậu kỳ, đỏ mặt chạy tới xin hỏi vài câu. Vô Song nghĩ là thuật pháp. Không. Tiểu Nhu hỏi rất thật: “Vô Song tiền bối, người có thể dạy ta cách khiến người khác thích mình không?” Cửu Ly lập tức dừng bước. Thanh Dao cũng. Long Thanh đang vác bó gỗ quay sang. Vô Song hiếm khi gặp một câu trực diện tới mức khó dùng nghề. “Tại sao?” “Ta... có người thích. Nhưng hắn không để ý ta.” “Cô muốn dùng mị?” “Không nhất thiết mị thuật. Chỉ... người rất đẹp, nói chuyện cũng khiến người ta nhìn. Ta muốn học.” Nếu là trước kia, Vô Song có thể dạy vài cách ánh mắt, khoảng cách, giọng, cách làm người khác chú ý – những kỹ thuật không phải Thiên Mị nhưng rất hiệu quả. Nàng vẫn biết chúng. Nhưng nhiệm vụ hôm nay không cho giả vai để đạt mục đích, mà quan trọng hơn, chính cô gái này đang hỏi đúng cái bẫy Vô Song vừa thoát.
Nàng hỏi: “Người cô thích có thích cô không?”
Tiểu Nhu cúi mặt. “Chưa biết.”
“Cô đã nói?”
“Chưa.”
“Vậy cô muốn hắn thích phiên bản nào?”
Cô gái ngẩng.
“Ý tiền bối?”
“Phiên bản cô phải học cách nhìn, cách nói, cách đi đứng để hắn mê... hay cô?”
Tiểu Nhu im.
Vô Song cũng im một chút rồi nói thật hơn: “Ta biết cách làm người khác chú ý. Khá giỏi. Nhưng ta đang học một chuyện ngược lại: không cần tất cả người ta muốn đều phải thích mình.”
Cô gái tròn mắt. Rõ ràng đây không phải bài nàng chờ.
“Vậy người không dạy ta?”
“Ta có thể dạy cô cách nói chuyện tự tin, ăn mặc đẹp, dùng ánh mắt không né, nhưng nếu mục tiêu là khiến một người phải thích thì ta không muốn dạy.”
“Vì sao?”
“Vì nếu hắn thích, cô sẽ không biết thích cô hay thứ cô dựng.”
Tiểu Nhu nhìn nàng rất lâu.
Long Thanh đứng xa nghe câu này, khóe môi hơi động nhưng không chen.
Vô Song nói tiếp: “Trước hết nói chuyện với hắn như người bình thường. Xem hắn là ai, cô là ai. Nếu hắn không thích...” Nàng dừng, tự nhớ một câu. “Thì không thích. Cô cũng đâu thích tất cả.”
Long Thanh lập tức nhìn.
Vô Song quay sang.
“Ta mượn câu.”
“Ừ.”
Tiểu Nhu lại hỏi: “Nhưng nếu ta sợ?”
“Ta cũng sợ.”
Một Thiên Mị Ma nói sợ bị người khác không thích khiến cô gái bất ngờ hơn bất kỳ lời khuyên nào. Cuối cùng nàng cúi chào. “Ta hiểu chưa hết. Nhưng cảm ơn.” Khi nàng đi, hệ thống hiện 2/3. Cửu Ly cười: “Tam sư muội tương lai biết dạy rồi.” Vô Song quay. “Cô có thể đợi ta bái xong mới gọi?” “Ta đang tập.” Thanh Dao nói: “Cô vừa nói tốt.” Vô Song nhìn nàng. “Cảm ơn.” Không mị. Không chọc. Chỉ nhận.
Tình huống thứ ba tới vào lúc mọi người nghĩ nhiệm vụ sẽ phải kéo sang ngày hôm sau. Trên đường về, tại một trạm thư nhỏ của Thanh Vân, một nhân viên thương hội gọi Vô Song. “Có tin trung lập gửi đích danh.” Nàng nhận một phong ngọc không có dấu Táng Đạo ngoài, đúng loại kênh nàng đã yêu cầu. Cửu Ly nhìn nhưng không tới gần. Vô Song mở ngay trước ba người. Nội dung:
“Giao dịch thử. Tặng miễn phí một vị trí truy tuyến Huyết Ngục phía đông. Đổi xác nhận đơn giản: trong Tâm Ma Bí Cảnh, Long Thanh có từng chủ động nhắc ‘Cửu Tỏa’ hoặc ‘Đạo Môn’ trước khi thấy ký hiệu hay không. Chỉ cần có/không. Không yêu cầu vị trí Vô Danh.”
Bên dưới đính kèm một vị trí thật sự: Thạch Kiều Trấn, tuyến thương gần Đông – Tây, nghi có một ngoại tuyến Huyết Ngục mới mở. Vô Song chỉ nhìn đã biết đây là loại tin có giá trị. Không phải ba tuyến như trước, nhưng một tuyến miễn phí gần như không có giá. Chỉ hỏi một chữ có/không về Long Thanh. Thông tin tưởng rất nhỏ. Táng Đạo đúng là hiểu cách giao dịch.
Cửu Ly hỏi: “Tin thật?”
“Khả năng bảy phần.”
“Câu hỏi?”
“Nhỏ.”
“Nhưng liên quan sư phụ.”
“Ừ.”
Long Thanh nói: “Ta có thể cho cô trả lời nếu không có gì.”
Vô Song nhìn hắn.
“Ngươi thật sự không biết?”
“Ta không nhớ lúc nào nói Cửu Tỏa.”
Cửu Ly nhắc: “Ở Hắc Vân sư phụ không chủ động nói trước ký hiệu.”
“Vậy trả lời không có vẻ không hại.”
Mị Vô Song nhìn phong ngọc.
Đúng. Nếu hỏi riêng Long Thanh và hắn đồng ý, nàng có thể trả lời. Nhiệm vụ nhập môn cũng không cấm giao dịch. Nhưng nàng đọc lại cách hỏi: “trước khi thấy ký hiệu hay không.” Táng Đạo đang muốn phân biệt Long Thanh có tri thức tiên nghiệm về Cửu Tỏa. Đây chính là lõi điều tra cũ. Nếu nàng trả lời, dù chỉ một chữ, nghĩa là tuyến “Long Thanh” vẫn còn sống dưới tay mình.
Nàng hỏi hắn:
“Ngươi cho phép?”
“Cô cần tin?”
“Cần.”
“Vậy nếu chỉ có/không...”
“Khoan.”
Vô Song tự ngắt.
Nàng nhìn ngọc.
Sau đó cười rất nhẹ.
“Không.”
Long Thanh hỏi: “Không giao dịch?”
“Không.”
“Vì?”
“Không phải vì tin lớn hay nhỏ. Ta đã nói ta không tiếp tục nhận nhiệm vụ điều tra ngươi. Nếu bây giờ ta tự phân loại câu nào ‘nhỏ đủ để bán’, một ngày sẽ lại tới câu lớn hơn.”
Cửu Ly nhìn nàng.
Thanh Dao cũng.
Vô Song gửi trả:
“Không giao dịch dữ liệu về Long Thanh hoặc Vô Danh. Vị trí Thạch Kiều Trấn nếu là quà không điều kiện, ta nhận và sẽ tự kiểm; nếu là giá đổi, thu hồi. Có thể đề nghị giao dịch khác.”
Tin đi.
Khoảng mười nhịp sau, phía bên kia thu hồi tọa độ.
Không giận.
Không đe.
Chỉ trả:
“Giao dịch không thành.”
Mị Vô Song nhìn bản đồ biến mất, rõ ràng tiếc. “Một tuyến Huyết Ngục.” Cửu Ly hỏi: “Hối?” “Có.” “Muốn đổi lại?” “Không.” “Vậy tốt.” Long Thanh nhìn bảng hệ thống:
3/3.
Kiểm chứng hoàn thành.
Kết luận: Đối tượng có khả năng chủ động lựa chọn khi không dựa vào huyết mạch chính.
Đủ điều kiện xác lập đệ tử.
Hắn tắt bảng.
“Xong.”
Vô Song nhìn. “Thật?”
“Ừ.”
Nàng thở dài rồi cười. “Ta bỏ một tuyến Huyết Ngục để bái một người không biết dạy mị thuật.”
Long Thanh đáp: “Cô có thể không bái.”
“Không.”
“Vậy đừng than.”
“Ta vẫn có quyền than.”
Cửu Ly cười. “Bắt đầu giống người nhà rồi.”
Lễ bái sư diễn ra sáng hôm sau, nhỏ hơn cả Thanh Dao. Không có Lục Huyền, không có đại điện. Chỉ Vô Danh Phong, một bàn trà, Hàn Bách và Tạ Trường Xuân làm chứng. Mặc Hồng Châu đã rời Đông Huyền nên không có ai Huyết Ngục. Táng Đạo càng không. Long Thanh lúc đầu nói không cần lễ, Vô Song lại muốn làm. “Ta đã sống quá nhiều mối quan hệ không có tên. Lần này có tên cho rõ.” Cửu Ly lập tức ủng hộ. Thanh Dao chuẩn bị trà. Long Thanh đành ngồi trên ghế dưới Tiểu Thanh, cảm giác không tự nhiên hơn lần nhận Cửu Ly và Thanh Dao. Vô Song hôm nay không mặc đỏ hay đen quyến rũ, chỉ một bộ áo tím xám đơn giản, tóc buộc gọn, không mở mị. Nàng đặt trước mặt hai vật: ngọc Táng Đạo đã niêm và lệnh bài Huyết Ngục cũ. Long Thanh hỏi: “Đặt làm gì?” “Để nhớ ta không tới đây từ chỗ sạch sẽ.” Hắn nói: “Ai bảo phải sạch?” Nàng cười. “Ta biết người sẽ nói vậy.”
Hàn Bách đọc phần xác nhận rất ngắn: Mị Vô Song tự nguyện bái Long Thanh làm sư, không bị ép rời huyết mạch, chủng tộc hay các quan hệ cũ; Vô Danh không nhận quyền sở hữu trên thân phận Ma tộc của nàng; các vấn đề Huyết Ngục và Táng Đạo không tự động trở thành nghĩa vụ của Thanh Vân, nhưng nếu ảnh hưởng Vô Danh sẽ cùng xử lý theo tình huống. Tạ Trường Xuân nghe tới câu này gật. Rất thực tế. Vô Song quỳ xuống. Không phải quỳ Huyết Ngục. Không phải Huyết Quy Nghi. Không có xích. Chính nàng chọn. Thanh Dao đưa trà. Nàng nâng bằng hai tay.
“Sư phụ.”
Long Thanh nhận chén.
Vô Song nói: “Ta không cầu người dạy ta Thiên Mị. Không cầu người giải Huyết Ngục thay ta. Không cầu người biến ta thành người tốt. Ta muốn học cách dùng thứ mình có mà không bị thứ mình có dùng ngược lại. Học lúc nào nên đổi đường, lúc nào nên dừng, lúc nào nên nói thật, và nếu có thể...” Nàng hơi cười. “...học cách sống mà không cần tất cả mọi người đều thích ta.”
Long Thanh uống trà.
“Ta cũng không biết dạy mấy cái đó.”
Vô Song nhắm mắt.
Cửu Ly quay mặt cười.
Thanh Dao đã đoán trước.
Long Thanh đặt chén xuống rồi nói tiếp: “Nhưng cô ở đây thì học cùng.”
Nụ cười Vô Song dừng.
Chỉ một câu sau mới khiến phần lễ trở thành thật.
Nàng cúi đầu.
“Đệ tử Mị Vô Song, bái kiến sư phụ.”
Hệ thống sáng:
[TRUYỀN ĐẠO – XÁC LẬP THÀNH CÔNG]
Đệ tử thứ ba: Mị Vô Song.
Chủ đạo: VẠN PHÁP – TÂM ĐẠO – MỊ ĐẠO.
Phụ đạo: XÂM NHẬP – TÌNH BÁO – BIẾN ỨNG.
Phương thức Truyền Đạo đề xuất: Sinh hoạt – lựa chọn – biến ứng – phản tỉnh.
Lưu ý: Không cưỡng sửa huyết mạch. Không ép bỏ Thiên Mị. Không thay thế truyền thừa nguyên hữu.
Trạng thái: Ổn định sơ bộ.
Long Thanh đọc xong, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: ba nữ đệ tử rồi.
Hệ thống hiện thêm:
[Số đệ tử chính thức: 3.]
Hắn càng thấy nhà sắp đông.
Sau lễ, Long Thanh đưa Vô Song một mộc bài nhỏ. Gỗ không quý, do hắn tự cắt từ Hắc Thiết Mộc vụn rồi mài. Một mặt khắc Vô Danh, mặt kia Vô Song. Chữ không đẹp bằng thư pháp đại gia nhưng ngay ngắn. Vô Song nhận bài, ngón tay vuốt qua tên mình. “Người làm lúc nào?” “Tối qua.” “Chắc ta sẽ bái?” “Hệ thống nói đủ điều kiện.” “Nếu ta đổi ý?” “Để đấy.” “Người thật sự không biết lãng mạn.” Cửu Ly lập tức nói: “Mộc bài của ta cũng tự làm.” Thanh Dao giơ mộc bài bên hông. “Của ta nữa.” Vô Song nhìn hai cái rồi buộc bài của mình bên cạnh ngọc cũ Huyết Ngục, không tháo thứ nào. Một bên là quá khứ chưa giải quyết. Một bên là lựa chọn mới. Không cần xóa cái cũ mới chứng minh cái mới.
Cửu Ly bước tới, rất trang trọng đặt tay lên vai nàng.
“Tam sư muội.”
Vô Song nhìn.
“Đại sư tỷ.”
“Nhớ thứ tự.”
“Ta Kim Đan trung kỳ.”
“Ta vào trước.”
“Ta lớn tuổi hơn cô?”
“Không quan trọng.”
“Ta mạnh hơn?”
“Không quan trọng.”
Vô Song quay sang Thanh Dao. “Nhị sư tỷ?”
Thanh Dao rất bình tĩnh. “Đại sư tỷ đúng.”
“Nhà này trọng thời gian tới trước?”
Long Thanh nói: “Không thì xếp bằng gì?”
Vô Song nhìn hắn. “Tu vi?”
“Ta không biết.”
Cả ba nữ tử cùng im.
Không thể dùng tu vi khi sư phụ đứng ngoài hệ thống cảnh giới.
Cuối cùng Vô Song thở dài. “Được. Đại sư tỷ.”
Cửu Ly hài lòng tới mức đuôi suýt hiện.
Thanh Dao đưa quà nhập môn là một lọ thuốc dưỡng ma mạch nàng mới điều chỉnh, ghi rõ “không có dược làm yếu Thiên Mị”. Vô Song nhận rồi đưa lại Thanh Dao một hộp kim nhỏ mua ở chợ ngầm, loại có thể cất linh châm mà không làm mất nhiệt. “Ta mua trước, vốn định giữ làm đồ giao dịch.” Thanh Dao thử, thấy rất hợp. “Cảm ơn.” Vô Song đưa Cửu Ly một miếng kính bạc cực mỏng có thể phản mị và huyễn nhẹ. “Không chống cô, chỉ giúp kiểm xem mị lực tự nhiên có tràn.” Cửu Ly nhận. “Quà hay cảnh cáo?” “Cả hai.” Cuối cùng nàng đưa Long Thanh một cái túi vải có nhiều ngăn. Hắn mở thấy từng ngăn ghi: hạt sống, hạt nghi, hạt chết, vật lạ. “Cô tự làm?” “Ta thuê người may, tự chia ngăn.” Long Thanh gật rất hài lòng. “Hữu dụng.” Vô Song nhìn hai nữ tử. “Ta thắng quà.” Cửu Ly phản đối: “Mộc bài của sư phụ tự làm quan trọng hơn.” “Ta nói quà ta tặng.” “Cô tự đánh giá?” “Ừ.” Thanh Dao không tham gia cuộc tranh này.
Buổi chiều, Long Thanh giao nhiệm vụ chính thức đầu tiên cho Tam đệ tử. Vô Song đứng rất nghiêm túc chờ, nghĩ ít nhất sẽ là bài Vạn Pháp, Tâm Đạo hoặc kiểm mị lực. Long Thanh chỉ cái hàng rào đông vẫn còn một đoạn nghiêng. “Sửa nốt.” Nàng nhìn. “Đây là nhiệm vụ Truyền Đạo?” Hệ thống hiện với hắn:
[Nhiệm vụ đệ tử 3: Hoàn thiện một công việc đã bắt đầu trước khi bái sư.]
Yêu cầu: Không dùng Thiên Mị để nhờ người khác làm thay.
Long Thanh gật. “Có vẻ.” Vô Song nhắm mắt. “Ta biết ngay.” Cửu Ly cười. Thanh Dao mang búa ra. “Ta giúp giữ cọc.” Vô Song nhận búa. “Không. Nhiệm vụ ta.” Nàng đi ra, dùng Phong Thuật đúng mức để giữ dây thẳng, Hỏa Thuật hong phần gỗ ẩm, Ảnh Tuyến kéo sợi buộc qua khe hẹp, rồi tự đóng cọc. Vạn Pháp thật sự trở thành sửa hàng rào. Nhưng lần này nàng không còn thấy bị hạ thấp. Một pháp dùng được nhiều chỗ mới đúng là pháp sống.
Đến tối, bốn người lại ngồi quanh bàn. Chính xác hơn là bây giờ Vô Danh Phong có một sư phụ và ba nữ đệ tử chính thức. Cửu Ly theo thói quen ngồi bên trái Long Thanh, khoác tay hắn khi cúi lấy đĩa rau. Thanh Dao bên phải xa hơn một chút, rót trà. Vô Song ngồi đối diện. Nàng nhìn cảnh đó, miệng sắp nói một câu chọc quen thuộc rồi dừng. Cửu Ly nhận ra. “Tam sư muội muốn nói gì?” “Ta đang tập không diễn.” “Vậy nói thật.” Vô Song nhìn tay nàng đang khoác sư phụ. “Ta ghen một chút.”
Long Thanh suýt sặc trà.
Cửu Ly lại cười rất vui.
“Vậy mới giống cô.”
Thanh Dao nói: “Ghen không có nghĩa phải xử ngay.”
Vô Song nhìn nàng. “Nhị sư tỷ đúng là lúc nào cũng y.”
“Thói quen.”
Long Thanh đặt chén xuống. “Ba người có thể đừng bàn chuyện này lúc ăn?”
Cửu Ly hỏi: “Sư phụ ngượng?”
“Ừ.”
Vô Song cười. “Thật hơn trước.”
“Ta vẫn thật.”
“Người chỉ ít nói.”
“Khác.”
“Được.”
Một lúc sau Cửu Ly hỏi: “Tam sư muội, bái sư rồi còn thích sư phụ không?”
Long Thanh lập tức nhìn.
“Cửu Ly.”
“Ta hỏi nàng, không hỏi người.”
Vô Song không né. “Có hấp dẫn.”
“Chỉ hấp dẫn?”
“Ta chưa gọi tên thêm.”
“Biết chậm.”
“Ta đang học.”
Thanh Dao bình tĩnh nói: “Không cần định nghĩa ngay.”
Vô Song gật. “Đúng.”
Long Thanh nghe ba người nói về mình ngay trước mặt, cuối cùng đứng dậy. “Ta đi xem ao.”
Cửu Ly bật cười: “Sư phụ lại xem cá ngủ?”
Hắn dừng.
Nhìn Đại đệ tử.
Cửu Ly lập tức ôm miệng nhưng mắt cong.
Vô Song gục xuống bàn cười.
Thanh Dao cũng không nhịn được.
Long Thanh quyết định lệnh cấm rượu ba tháng có lẽ còn quá ngắn.
Hắn vừa bước ra sân thì Tiểu Hắc đang nằm cửa đột nhiên ngẩng đầu.
Không phải nhìn chân núi phía tây như lúc Huyết Ngục tới.
Mà nhìn về đông bắc.
Tiểu Kim cũng dừng mổ hạt.
Tiểu Thanh không có gió nhưng vài cành non đồng loạt nghiêng cùng một hướng.
Con cá đen bạc trong ao bỗng lặn sâu, mặt nước nổi một vòng sóng.
Long Thanh dừng.
“Gì vậy?”
Cửu Ly, Thanh Dao và Vô Song lập tức ra theo.
Ban đầu không ai nghe.
Sau đó từ rất xa...
một tiếng long ngâm vọng qua tầng mây.
Không lớn tới mức rung núi.
Nhưng sâu.
Lạnh.
Mang một loại uy áp huyết mạch khiến Cửu Ly lập tức cảm thấy hai chân vĩ trong cơ thể co nhẹ. Mị Vô Song cũng híp mắt. Thanh Dao cảm được sinh cơ cực mạnh nhưng đang suy.
Phương đông bắc bỗng sáng lên.
Một đường xanh trắng xé ngang mây đêm như sao rơi, kéo theo vô số tinh thể băng. Dù cách hàng trăm dặm, nhiệt độ quanh Vô Danh vẫn hạ một chút. Ở xa hơn nữa, một đoạn mây trên dãy Hàn Nguyệt Sơn đông thành những mảnh băng trắng rồi vỡ xuống.
Cửu Ly nói:
“Long khí.”
Vô Song gật.
“Rất thuần.”
Thanh Dao cau.
“Nhưng bị thương.”
Long Thanh nhìn ánh sáng vừa biến mất.
“Rơi xuống?”
“Có vẻ.”
Ngay lúc ấy, linh hạc khẩn của Thanh Vân lao thẳng lên Vô Danh.
Hàn Bách không đợi sáng.
Ngọc tin bật:
“Hàn Nguyệt Sơn vừa có dị tượng. Một nữ tử rơi từ không trung, trọng thương, quanh người có Long tộc khí tức cực mạnh. Vạn Pháp và Ngự Thú đều đã nhận tin. Tạ trưởng lão hỏi Vô Danh có đi không.”
Cửu Ly nhìn sư phụ.
Thanh Dao đã tự đứng dậy lấy túi y.
Vô Song nhìn mộc bài mới bên hông mình, sau đó nhìn phương đông bắc.
Long Thanh thở dài.
“Vừa yên được một ngày.”
Cửu Ly cười.
“Vô Danh từ lâu đâu có yên.”
Hắn nhìn ba nữ đệ tử.
Rồi nhìn Tiểu Hắc.
Con chó đen đã đứng lên.
Lần hiếm hoi không cần ai gọi.
Ở phương đông bắc, một tiếng long ngâm yếu hơn lại vang.
Trong lớp băng vỡ giữa Hàn Nguyệt Sơn, một bàn tay trắng lạnh từ khe đá chậm rãi hiện ra.
Trên cổ tay nữ tử có những vảy rồng màu băng lam.
Một giọt máu xanh bạc rơi xuống tuyết.
Nơi giọt máu chạm đất...
toàn bộ mặt tuyết trong phạm vi mười trượng đông thành băng tinh.
Và trên bầu trời, những đám mây vẫn đang xoáy thành hình một con long ảnh khổng lồ.
Vô Danh Phong vừa có Tam đệ tử.
Nhưng vận khí của ngọn núi hiển nhiên chưa có ý định cho Long Thanh được nghỉ.