Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 99: NGƯỜI ĐỨNG SAU TẤM KÍNH
Tiếng bước chân sau tấm kính không nhanh, nhưng mỗi bước đều truyền qua mặt đá như có người cố tình để bốn người nghe thấy. Cửu Ly lập tức dịch nửa bước lên trước Long Thanh, hai ngón tay đã đặt cạnh mộc bài Huyễn Đạo; Thanh Dao không tiến, chỉ đứng lệch sang bên để giữ khoảng nhìn cả ba người, Thanh Liên Sinh Viêm trong cơ thể thu rất sâu; Mị Vô Song thì không động nhưng ánh mắt đã mất hoàn toàn ý cười. Người từ phía sau trận bàn cuối cùng xuất hiện ở mép tấm kính lớn. Hắn mặc trường bào xám không có dấu tông môn, tóc buộc thấp, nửa trên gương mặt bị một chiếc mặt nạ đen che kín từ trán tới mũi. Tu vi nhìn ngoài chỉ Kim Đan sơ kỳ, nhưng khí tức thần hồn rất ổn, hiển nhiên không phải người mới tới Tâm Ma Bí Cảnh. Điều khiến Cửu Ly chú ý trước tiên lại nằm ở thắt lưng hắn: một miếng kim loại hình tròn đen, bị chín vạch nhỏ bao quanh như xích nhưng không hoàn chỉnh thành biểu tượng lớn. Nàng từng thấy quá nhiều dấu tương tự ở Thanh Mộc Bí Cảnh, Thanh Liên cổ phủ và những ghi chép về Táng Đạo Điện để nhầm. “Táng Đạo.” Hai chữ vừa ra, người áo xám không phủ nhận. Hắn dừng phía bên kia trận, nhìn từng người, tới Mị Vô Song thì lâu hơn một chút. “Ta tưởng người ngoài sẽ mất thêm một canh giờ mới tới được tầng này.” Cửu Ly lạnh giọng: “Ngươi là ai?” “Tên không quan trọng. Ngoại tuyến gọi ta Huyền Kính Sứ.” Long Thanh đứng sau nghe cái danh xưng, hỏi rất tự nhiên: “Tên thật không có?” Huyền Kính Sứ khựng một nhịp, có lẽ không chờ câu ấy. “Không cần biết.” “Vậy cứ gọi Kính Sứ.” Long Thanh đáp rồi nhìn những sợi đen bạc quanh tấm kính. “Cái này các ngươi làm?” Người áo xám chưa trả lời ngay. Hắn nhìn Long Thanh như đang quan sát một vật không khớp hồ sơ, rồi nói: “Một phần.”
Mị Vô Song lúc ấy bỗng cảm thấy ngọc lệnh giấu trong tay áo nóng lên. Nàng chưa chạm, nhưng một đường sáng tím đen đã tự xuyên qua lớp vải, cộng hưởng với ba mấu kim loại mới cắm quanh trận bàn. Cửu Ly lập tức nhìn sang. Thanh Dao cũng. Không còn cách giấu. Vô Song thở ra rất nhẹ, rút ngọc ra. Trên mặt ngọc vốn chỉ hiện ký hiệu giao dịch đơn giản, lúc này lại xuất hiện một vòng đen có chín đoạn xích chưa khép. Huyền Kính Sứ nói: “Ngoại tuyến Ảnh Mị, nhiệm vụ của cô là quan sát, không phải can thiệp vào trận.” Long Thanh quay sang. “Ảnh Mị?” Vô Song đáp: “Tên mã.” “Người thuê cô?” “Ừ.” “Táng Đạo?” “Một tuyến của họ.” Nàng không vòng nữa. Cửu Ly nhìn nàng lâu, nhưng không rút kiếm. “Vậy từ đầu cô biết Táng Đạo.” “Biết tên và một số cách giao dịch. Không biết toàn bộ cấu trúc.” “Cô là người của chúng?” “Không.” Vô Song đáp rất rõ. “Ta nhận tiền, nhận tin, làm việc. Không vào Điện, không bái ai, không nhận cấm chế trung tâm.” Huyền Kính Sứ hơi cười. “Ngoại tuyến nào cũng thích nói vậy.” Vô Song quay sang hắn. “Bởi vì đó là sự thật. Giao dịch không phải nhập môn.” Người áo xám không tranh. Có lẽ với Táng Đạo, ranh giới ấy không quan trọng. Với Vô Song lại rất quan trọng.
Thanh Dao không quan tâm danh phận trước, nàng nhìn hàng nghìn sợi tâm niệm. “Những người đang ở trong tâm cảnh có bị các ngươi hút thần hồn không?” Huyền Kính Sứ đáp: “Không trực tiếp. Chúng ta chỉ lấy phần tâm niệm tràn ra khi tâm cảnh kích hoạt. Sợ, tiếc, dục, chấp đều là dao động tự phát. Tâm cảnh vốn sinh ra rồi tiêu tán. Ta chỉ thu phần dư.” “Nếu chỉ phần dư, tại sao ngoài cốc đã có người mộng du?” “Chu kỳ mở lần này mạnh hơn dự kiến.” “Có người thần hồn suy?” “Tạm thời.” “Có chết?” “Chưa.” Thanh Dao nhìn hắn. “Chưa không có nghĩa là không thể.” Huyền Kính Sứ bình thản: “Mọi nghiên cứu đều có rủi ro.” Long Thanh lúc này hỏi câu khiến người kia lần đầu nhíu mày: “Muốn lấy của người ta thì đã hỏi chưa?” Huyền Kính Sứ quay. “Tâm niệm không phải tài sản hữu hình.” “Vậy ngươi lấy của mình đi.” “Một người không đủ dữ liệu.” “Thì tìm người đồng ý.” “Không thể đạt quy mô này.” “Vậy nghĩa là người ta không đồng ý.” Long Thanh kết luận. Không cao giọng. Không giảng đạo. Chỉ một logic rất đơn giản. Cửu Ly không khỏi cong môi lạnh. Thanh Dao cũng không nói thêm. Mị Vô Song thì nhìn Huyền Kính Sứ, trong lòng xuất hiện một cảm giác ngày càng quen thuộc: những người coi con người như vật liệu thường có rất nhiều lý do nghe hợp lý.
Huyền Kính Sứ không phí thời gian tranh đạo đức. Hắn đưa tay chỉ tấm kính. “Các ngươi đã thoát được tâm cảnh chứng tỏ thần hồn ổn. Muốn rời có thể đi theo hành lang bên phải. Ta không ngăn. Nhưng đừng chạm trận.” Cửu Ly hỏi: “Còn ba mươi người kia?” “Tự thoát hoặc chờ chu kỳ kết thúc.” “Bao lâu?” “Hai tới sáu canh giờ.” Thanh Dao cau. “Có người chịu không nổi sáu canh giờ.” “Định Tâm Ngọc của Vạn Pháp giảm nguy cơ.” “Ngọc đã bị tách.” “Vậy tùy bản tâm.” Cửu Ly lạnh mắt. “Ngươi đang dùng người khác làm mẫu.” “Ta đang quan sát một công trình cổ đúng chức năng.” Vô Song bất chợt nói: “Không. Công trình cổ không có ba tuyến hút mới này.” Huyền Kính Sứ nhìn nàng. “Cô nhìn ra?” “Ta không mù.” Trận bàn cổ dùng đá xám nâu, bề mặt mòn đều; ba đường dẫn vào tấm kính lại dùng kim loại đen rất mới, dấu gia công chưa quá vài chục năm. “Các ngươi nối thêm.” Người áo xám không phủ nhận. “Điện chỉ cải tiến khả năng lưu trữ.” “Vậy nếu tháo ba đường mới?” Cửu Ly hỏi. Huyền Kính Sứ lập tức đáp: “Không được. Dòng tâm niệm hiện đã chuyển. Cắt trực tiếp sẽ phản ngược vào người đang mắc.” Thanh Dao nhìn dao động và nói: “Hắn nói đúng ít nhất một phần.” Vô Song cũng gật. “Dòng đang có áp. Cắt giữa sẽ bật ngược.”
Long Thanh từ đầu gần như không nhìn Huyền Kính Sứ. Hắn nhìn trận. Không hiểu phù văn, nhưng nhìn đường đi. Cổ trận có hàng chục rãnh lớn nhỏ như mạch nước trên ruộng bậc thang, tất cả từ tám hướng đổ về tấm kính rồi vòng xuống một hố tối phía dưới. Ba tuyến mới không thay toàn bộ đường, chỉ chọc vào ba chỗ như nhánh ống hút. Hắn ngồi xổm ở mép ngoài, không chạm. “Cái này trước kia tâm niệm đi đâu?” Kỷ Vân Đài không ở đây, nhưng Thanh Dao dùng cảm sinh thần hồn thấp nói: “Có vẻ vào kính rồi quay lại theo đường dưới.” “Quay lại người?” “Có thể qua chu kỳ tiêu tán.” “Còn ba đường mới?” “Hút một phần sang trận bàn bên kia.” Long Thanh nhìn rồi chỉ. “Vậy giống người ta làm mương tưới. Dòng cũ đi một đường, các ngươi cắm thêm ba ống lấy nước.” Huyền Kính Sứ không thích ví dụ nhưng không phủ nhận. “Gần.” “Nếu khóa đầu ống ở chỗ nối mà không chặn dòng cũ thì nước vẫn đi đường cũ.” Người áo xám nói ngay: “Ngươi không hiểu trận.” “Đúng. Ta hỏi.” Long Thanh nhìn Thanh Dao và Vô Song. “Có phải ba ống này đều có chỗ điều tiết trước khi vào đường chính?” Vô Song nhìn kỹ hơn. Ban đầu nàng tập trung vào phù văn, bây giờ mới thấy gần mỗi điểm nối có một miếng kim loại đen hình móc khóa, dao động lúc mạnh lúc yếu theo nhịp hút. Cửu Ly cũng nhận ra. “Ba nút.” Thanh Dao nói: “Nếu đóng từ đây thay vì cắt tuyến giữa, áp có thể giảm dần.” Huyền Kính Sứ sắc mặt lần đầu thay đổi thật. “Đừng tự tiện.” Vô Song nhìn hắn. “Vậy là đúng.”
Người áo xám giơ tay. Ba mấu đen quanh trận lập tức sáng, màn kính mỏng dựng lên ngăn bốn người tiếp cận. “Dữ liệu còn thiếu chưa tới hai canh giờ. Ta không muốn giao chiến. Ngoại tuyến Ảnh Mị, hoàn thành phần của cô.” Vô Song cau. “Phần nào?” “Tâm Ma Kính đã phân được sợ, tiếc và chấp khá ổn. Dục niệm đang dao động quá lớn vì nhiều nguồn khác nhau. Thiên Mị Ma huyết của cô có thể làm vật dẫn phân tầng.” Câu ấy khiến nàng im. Đúng. Cuối cùng rõ ràng. Táng Đạo không chọn nàng chỉ vì nàng đẹp, giỏi mị và có thể tiếp cận Long Thanh. Huyết mạch của nàng còn là một công cụ đo dục niệm. Huyền Kính Sứ tiếp: “Đứng vào vị trí thứ tư. Không cần dùng mị thuật lên người, chỉ mở huyết mạch một khắc. Ta sẽ cho cô một bản dữ liệu Huyết Ngục truy tuyến phía đông, bao gồm ba điểm có khả năng đang mở lại vì cô.” Vô Song nhìn hắn. Tim đập chậm. “Ngươi biết Huyết Ngục đang tìm ta?” “Điện biết nhiều hơn cô tưởng.” “Từ khi nào?” “Trước khi giao nhiệm vụ.” “Vậy các ngươi biết ta là Mị Vô Song từ đầu?” “Khả năng cao.” “Nhưng vẫn chỉ gọi Ảnh Mị.” “Tên không quan trọng.” Một câu lạnh đến mức rất giống Huyết Ngục. Huyết Ngục nói huyết mạch quan trọng hơn tên. Táng Đạo nói dữ liệu quan trọng hơn tên. Hai thế lực không cùng phe, nhưng ở khoảnh khắc này chúng nhìn nàng gần như cùng một cách.
Cửu Ly nói nhỏ: “Đừng.” Không phải ra lệnh. Thanh Dao cũng: “Một khắc mở huyết mạch trong dòng tâm niệm của hàng chục người không phải chuyện nhỏ.” Vô Song hỏi Huyền Kính Sứ: “Nếu ta làm, những người kia mất thêm bao nhiêu?” “Không đáng kể.” “Con số.” “Mỗi người một phần tâm lực trở xuống.” “Có người đang yếu.” “Vẫn trong ngưỡng.” “Ngươi kiểm từng người?” “Không cần.” “Vậy ngươi không biết.” Huyền Kính Sứ lạnh giọng: “Mị Vô Song, đây là giao dịch có lợi cho cô. Huyết Ngục đã mở lại hồ sơ. Một mình cô không biết tuyến nào tới trước. Điện có thể cho.” Nàng thật sự muốn. Không cần giả. Huyết Ngục “phải sống” đáng sợ hơn lệnh giết. Nếu biết ba điểm truy tuyến, nàng có thể tránh, thậm chí phản theo. Chỉ một khắc đứng trong trận, không trực tiếp giết ai. Những người mắc tâm cảnh vốn đã ở đây. Dữ liệu cũng đang bị lấy. Nếu nàng không làm, Huyền Kính Sứ có thể vẫn tiếp tục bằng cách khác. Lý do để đồng ý rất nhiều. Mị Vô Song đã sống bằng những quyết định như thế lâu hơn thời gian ở Vô Danh.
Long Thanh không khuyên nàng.
Hắn chỉ hỏi: “Cô muốn làm?”
Vô Song quay.
“Ta muốn tin của Huyết Ngục.”
“Ta hỏi chuyện đứng vào trận.”
Nàng im.
“Không muốn.”
“Vậy thôi.”
Huyền Kính Sứ cười nhạt. “Ngươi có thể cho cô ta thông tin Huyết Ngục?” Long Thanh đáp: “Không.” “Vậy ngươi nói rất dễ.” “Ta đâu bảo lựa chọn dễ.” Hắn nhìn Vô Song. “Cô tự chọn. Nhưng đừng nói vì người khác đã bị hút rồi nên hút thêm chút không sao. Nếu cô muốn làm thì nói cô chấp nhận giá đó.” Một câu khiến mọi lý do quanh co bị bóc sạch. Vô Song không thể lấy “đằng nào cũng đang xảy ra” làm tấm màn nữa. Nếu đồng ý, đó là nàng chọn lấy tâm lực của người khác đổi tin.
Nàng nhìn Huyền Kính Sứ.
“Không.”
Người áo xám không bất ngờ nhiều. “Cô đang từ chối giao dịch của Điện?”
“Ta nhận nhiệm vụ khảo sát, không nhận nhiệm vụ làm vật dẫn.”
“Ngọc lệnh có điều khoản phối hợp khi cần.”
“Điều khoản đó không ghi dùng huyết mạch ta cho trận.”
“Ta có quyền điều chỉnh hiện trường.”
“Ngươi có quyền với người của Điện.”
Vô Song giơ ngọc lệnh.
“Ta không phải.”
Không khí quanh trận chậm lại.
Huyền Kính Sứ nhìn nàng vài nhịp, sau đó nói: “Vậy để trận tự chọn.”
Ba mấu đen đồng thời sáng mạnh.
Dục niệm đang chảy trong hàng nghìn sợi tâm niệm bỗng đổi hướng. Không phải toàn bộ, chỉ những sợi thuộc tầng dục vọng bị kéo về một điểm. Điểm ấy chính là Mị Vô Song. Thiên Mị Ma Thể trong nàng bùng phản ứng trước khi ý thức ra lệnh. Một mùi hương rất mỏng lan khỏi da, ánh tím xuất hiện trong mắt. Vô Song lùi nhưng màn kính phía sau dựng lên. “Hắn đang dùng huyết mạch cô làm mồi cộng hưởng!” Thanh Dao nói. Cửu Ly lập tức dùng Huyễn Tuyến đánh vào mấu đen gần nhất nhưng bị một lớp thần hồn bật lại. Long Thanh quát: “Đừng phá giữa!” Nàng dừng kịp. Vô Song lúc này đã nghe hàng trăm giọng cùng lúc. Ham muốn tiền. Ham muốn sống. Ham muốn trả thù. Ham muốn thân thể. Ham muốn được yêu. Ham muốn quyền lực. Ham muốn về nhà. Không có gì tự thân đều bẩn. Nhưng hàng trăm thứ chồng lên nhau khiến thần hồn như chìm trong một biển người. Thiên Mị Ma Thể của nàng có khả năng phân biệt chúng một cách đáng sợ, chính vì vậy càng đau. Mỗi dục niệm chạm vào nàng như một sợi chỉ muốn tìm điểm bám.
Trong những hình ảnh vụn có cảnh một đệ tử trẻ muốn được sư phụ công nhận, một tán tu muốn linh thạch cứu mẹ, một người muốn người yêu quay lại, một nữ tu thèm cảnh giới cao hơn, một nam tu mang dục vọng xác thịt rất bình thường. Rồi có cả những hình ảnh về ba nữ tử bên cạnh Long Thanh, bởi họ cũng từng mắc tâm cảnh. Một thoáng Cửu Ly ôm cánh tay hắn. Một thoáng Thanh Dao mong căn bếp Vô Danh luôn có chỗ cho mình. Một thoáng chính Vô Song muốn Long Thanh nhìn nàng không vì mị lực. Những thứ riêng tư không nên bị bất kỳ ai lấy ra làm dữ liệu.
Vô Song thấy ghê.
Không phải ghê dục vọng.
Mà ghê việc chúng bị lôi khỏi người khác để cân, đo và cất.
Nàng mở Thiên Mị Ma Thể thêm một tầng để không bị dòng niệm xé mạch, nhưng không dẫn chúng theo ý mình. “Long Thanh!” Cửu Ly vừa dựng Huyễn Thuẫn quanh Vô Song vừa gọi. “Ba nút!” Hắn đã nhìn. Ba mấu kim loại đen đều nối qua một vòng nhỏ nằm ngoài cổ trận. Mỗi vòng có một thanh chặn giống van. Nhưng giờ màn kính và tâm niệm đã dựng thành ba vật thể mờ. Long Thanh chỉ: “Tất cả đều đi qua ba chỗ đó. Không cần đụng kính.” Thanh Dao nhìn theo. “Đúng. Nếu khóa từ ngoài vào, dòng mới giảm dần chứ không phản.” Huyền Kính Sứ lạnh giọng: “Các ngươi không tới được.”
Ba khối đen từ mặt đất chậm rãi đứng dậy.
Không phải người.
Hình người nhưng không mặt.
Toàn thân như đá pha khói, bên trong có những gương mặt chớp tắt. Một con chứa tiếng khóc, một con chứa tiếng cười, con còn lại phát ra vô số lời thì thầm. Kỷ Vân Đài nếu ở đây có lẽ sẽ nhận ra ngay, nhưng Vô Song cũng biết tên.
“Tâm Khôi.”
Cửu Ly hỏi: “Mạnh?”
“Không có cảnh giới cố định. Nó dùng tâm niệm đang thu làm lực.”
“Giết được?”
“Đập thân không ích. Phải ngắt nguồn.”
Long Thanh nhìn ba Tâm Khôi đứng chắn đúng ba nút.
“Vậy càng rõ.”
Cửu Ly rút ngọc Huyễn.
Thanh Dao mở Thanh Liên Sinh Viêm ở mức thấp.
Vô Song đang bị hàng trăm sợi dục niệm cuốn quanh, nhưng vẫn cười được một chút, rất mỏng.
“Ba người.”
“Ba nút.”
Long Thanh lắc.
“Bốn người.”
Vô Song nhìn hắn.
“Ngươi không có linh lực.”
“Ta biết.”
“Vậy người làm gì?”
Hắn chỉ những đường dưới chân.
“Ta nhìn xem cái nào thật.”
Tâm Khôi đồng loạt bước tới.
Huyền Kính Sứ đứng sau tấm kính, bàn tay đặt trên trận.
“Muốn dừng thì thử.”
Cửu Ly cười lạnh.
“Ta rất ghét người nói câu này.”
Ba Tâm Khôi lao ra.
Và hàng nghìn sợi dục niệm quanh Mị Vô Song cùng lúc siết chặt.