QUYỂN II – CON CÁO NHÀ TA BIẾN THÀNH MỸ NHÂN

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 41: CHƯƠNG 41 – HUYẾT ẢNH LÂU THEO ĐUÔI

Ba ngày sau khi trở về từ tiểu đấu giá hội, Tô Cửu Ly gần như không rời Vô Danh Phong. Không phải vì thương thế nặng thêm. Ngược lại, tình trạng của nàng tốt hơn rõ rệt. Đạo Huyết Tỏa thứ nhất đã nứt sâu, yêu lực có thể lưu chuyển qua một nhánh huyết mạch khá ổn định. Nàng đã duy trì hình người cả ngày mà không cần trở lại chân thân, tai và đuôi cũng có thể thu vào trong thời gian dài. Nếu chỉ xét ngoại thương, vết kiếm bên sườn gần như đã khép hoàn toàn.

Nhưng từ sau khi nghe đoạn tin của Tô Vãn Ninh, Cửu Ly ít nói hơn bình thường.

Long Thanh nhận ra rất nhanh.

Không phải vì nàng đột nhiên trở thành người trầm mặc. Cửu Ly vẫn biết trêu hắn. Vẫn ăn cơm. Vẫn ngồi đánh cờ. Vẫn khoác tay khi tâm trạng tốt. Chỉ là mỗi lần không có việc, ánh mắt nàng thường vô thức dừng ở Nguyệt Hồ Ngọc.

Sáng hôm đó, Long Thanh đang ở bên ruộng mới gieo hạt cổ chủng. Hạt màu xám mua ở đấu giá vẫn chưa nảy mầm, nhưng hệ thống xác nhận sinh cơ không giảm. Hắn quyết định cứ để yên, không đào lên kiểm tra mỗi ngày.

Cửu Ly ngồi trên chiếc ghế có khe dành cho đuôi, một tay cầm Nguyệt Hồ Ngọc.

Long Thanh tưới xong hàng cuối mới nói: “Nhìn thêm cũng không hiện chữ mới.”

Cửu Ly quay sang. “Ta biết.”

“Vậy sao ngày nào cũng nhìn?”

“Thói quen.”

Long Thanh đặt gáo xuống.

“Cô đang nghĩ tới người tên Vãn Ninh.”

Cửu Ly không phủ nhận.

“Nàng ấy nhỏ hơn ta khá nhiều.”

“Bao nhiêu?”

“Ngươi lại hỏi tuổi?”

Long Thanh lập tức sửa. “Không cần.”

Cửu Ly hơi cong môi, nhưng nụ cười nhanh chóng nhạt đi. “Vãn Ninh rất cẩn thận. Nếu nàng để lại loại cảnh báo đó, chuyện xảy ra chắc chắn không nhỏ.”

“Cô nghĩ nàng còn sống?”

“Không biết.”

“Muốn tìm?”

“Ừ.”

Long Thanh nhìn nàng.

“Vậy tìm.”

Cửu Ly hơi khựng. “Ngươi nói dễ.”

“Không thì sao?”

“Đông Huyền lớn.”

“Thanh Vân đã cho người tra Triệu Tam Hà. Bạch Lộ cũng tra. Chúng ta biết món ngọc từ đâu xuất hiện. Lần từng đoạn.”

Nàng nhìn hắn.

Long Thanh đang nói rất bình thường. Không phải an ủi. Chỉ chia việc lớn thành phần nhỏ như hắn vẫn làm.

Cửu Ly chậm rãi gật đầu. “Ừ.”

Đúng lúc ấy, một đạo truyền tin từ dưới núi bay tới.

Không phải ngọc của Hàn Bách.

Mà là một con hạc giấy.

Long Thanh đưa tay bắt. Hạc vừa chạm lòng bàn tay liền mở ra thành mảnh giấy nhỏ. Hắn nhìn ký hiệu Thanh Vân ở góc rồi đọc.

“Bạch Lộ gửi.”

Cửu Ly lập tức đứng lên.

Long Thanh đưa nàng.

Trên giấy chỉ có vài dòng.

Có người đang bán tin về đoàn Hồ tộc mất tích. Nói một người tên Tô Nguyệt Hà còn sống. Tin xuất hiện tại chợ đêm phía tây Thanh Vân Thành. Ta đang kiểm tra. Không tự tới.

Cửu Ly đọc xong, sắc mặt thay đổi.

Long Thanh nhìn nàng. “Biết người này?”

Nàng siết giấy.

“Tô Nguyệt Hà là người trong đoàn.”

“Chắc?”

“Chắc.”

“Thân phận?”

“Phó đội hộ vệ.”

“Người ngoài biết tên?”

“Rất ít.”

Long Thanh lập tức hiểu vấn đề.

Nếu chỉ là mồi câu bừa, người tung tin không dễ lấy đúng một cái tên nằm trong đoàn sứ giả bí mật.

“Vậy tin có ít nhất một phần thật.”

Cửu Ly gật đầu.

“Ta phải xuống thành.”

Long Thanh nhìn nàng.

“Câu tiếp theo?”

Nàng hơi khựng.

Rồi chủ động nói: “Báo Hàn Bách.”

Long Thanh cười.

“Tiến bộ.”

Cửu Ly híp mắt. “Ngươi còn nhắc chuyện cũ?”

“Không.”

Nhưng khóe miệng hắn rõ ràng đang cong.

Hàn Bách lên rất nhanh. Ông đọc tin rồi lập tức nghiêm túc.

“Tên Tô Nguyệt Hà không từng xuất hiện trong tài liệu chúng ta công khai.”

Cửu Ly nói: “Bạch Lộ cũng không biết toàn bộ danh sách, nhưng nàng có thể nghe tên trong quá trình điều tra.”

“Vậy có khả năng người tung tin từng tiếp xúc đoàn sứ giả.”

“Ừ.”

Long Thanh hỏi: “Hoặc bắt một người rồi hỏi ra.”

Không khí im một chút.

Cửu Ly nhìn hắn.

“Đúng.”

Hàn Bách trải bản đồ Thanh Vân Thành lên bàn. “Chợ đêm phía tây khá phức tạp. Có tán tu, hàng lậu, người môi giới thông tin. Thanh Vân quản nhưng không kiểm soát từng giao dịch.”

“Tin xuất hiện thế nào?”

“Chưa biết.”

“Bạch Lộ?”

“Đang theo người trung gian.”

Cửu Ly nói ngay: “Ta xuống.”

Hàn Bách nhìn nàng.

Lần này không phản đối trực tiếp.

“Có thể là bẫy.”

“Ta biết.”

“Có thể nhằm thẳng cô.”

“Ta biết.”

“Vẫn đi?”

“Vẫn.”

Long Thanh đang đứng cạnh bỗng nói: “Coi như chắc chắn là bẫy.”

Hai người cùng nhìn hắn.

Long Thanh chỉ mảnh giấy.

“Không cần nghĩ có thể hay không. Giả sử từ đầu là bẫy.”

Hàn Bách hơi nâng mày.

Cửu Ly hỏi: “Vậy còn đi?”

“Đi.”

“Ngươi vừa nói bẫy.”

“Biết bẫy ở đó với không biết khác nhau.”

Long Thanh chỉ bản đồ. “Bọn họ muốn cô xuất hiện. Vậy họ sẽ nhìn xem cô tới bằng đường nào, đi với ai, gặp ai. Chúng ta cũng nhìn ngược.”

Cửu Ly chống tay lên bàn. “Dùng ta làm mồi?”

Long Thanh lập tức lắc đầu. “Không.”

“Vậy?”

“Cô vốn đã là mồi trong mắt họ. Ta chỉ không muốn giả vờ mình không biết.”

Hàn Bách nghe một lúc rồi gật.

“Được.”

Ông bắt đầu bố trí. Không đưa quá nhiều người đi ngay. Nếu cả nhóm trưởng lão xuất hiện trước, kẻ tung tin sẽ biến mất. Thanh Vân chỉ âm thầm bố trí vài đội ở các cửa thành và tuyến đường phía tây.

Long Thanh và Cửu Ly vẫn xuất hiện bình thường.

Cửu Ly hỏi: “Lại đạo lữ?”

Long Thanh nhìn nàng.

“Có vẻ dùng được.”

“Ngươi quen rồi?”

“Cô hỏi nhiều quá.”

Nàng cong môi.

Hàn Bách thu bản đồ.

“Ta không muốn biết.”

Ông lại rời Vô Danh Phong với tốc độ khá nhanh.

Long Thanh nhìn theo.

“Dạo này Hàn trưởng lão rất bận.”

Cửu Ly bật cười. “Có thể vì ngươi.”

“Ta?”

“Không có gì.”

Buổi chiều hai người xuống thành.

Không đi quá sớm.

Không quá muộn.

Cửu Ly mặc váy xanh nhạt, khăn trắng che mặt. Long Thanh vẫn bộ trường sam xanh đậm, thanh kiếm gỗ bọc vải. Hai người cố tình đi cùng một đoàn thương nhỏ để ai theo dõi cũng có thể thấy.

Ngay khi qua cổng, Cửu Ly đã khoác tay hắn.

Long Thanh nhìn.

“Bắt đầu nhanh vậy?”

“Nếu giả thì phải giống.”

“Ta chỉ hỏi.”

Nàng hơi tựa sát. “Hay phu quân không thích?”

Long Thanh đã quen hơn thật.

Hắn chỉ đáp: “Cô gọi nhỏ thôi.”

“Vì sao?”

“Ta còn cần nghe người xung quanh.”

Cửu Ly bật cười.

Hai người không vào chợ đêm ngay. Theo kế hoạch, họ đi vòng qua các khu mua bán trước, tạo cảm giác giống một đôi tán tu xuống thành sớm để dạo.

Chưa đầy nửa canh giờ, Cửu Ly đã phát hiện người theo.

“Một.”

Long Thanh không quay đầu. “Huyết Ảnh?”

“Chưa chắc.”

Đi thêm hai phố.

“Hai.”

“Cùng?”

“Không.”

Qua một quán trà.

“Ba.”

Long Thanh hơi cau mày. “Đông vậy?”

“Ta còn chưa tính người của Thanh Vân.”

“Vậy hôm nay khá náo nhiệt.”

Cửu Ly nhìn hắn.

“Ngươi không căng?”

“Có.”

“Ta không thấy.”

“Ta đang nghĩ tối ăn gì.”

Nàng bật cười.

Nhưng Long Thanh không hoàn toàn nói đùa. Hắn phát hiện nghĩ tới việc bình thường khiến đầu bớt căng hơn.

Đi qua một quán trà nhỏ, hắn chợt chậm lại.

Cửu Ly hỏi: “Gì?”

Long Thanh nhìn quán.

Có sáu bàn.

Mỗi bàn gần như đầy.

Người ra vào khá đều.

Tiểu nhị chạy liên tục.

Nhìn qua rất đông khách.

Nhưng hắn đứng vài nhịp rồi nói: “Quán này lạ.”

Cửu Ly dùng thần thức quét. “Không có cao thủ.”

“Không phải.”

“Vậy?”

“Khách đổi quá đều.”

Nàng nhìn.

Long Thanh nói nhỏ: “Bàn gần cửa vừa đi, chưa tới mười nhịp đã có hai người khác vào. Bàn bên trái cũng vậy. Nhưng phía trước quán không có người chờ.”

Cửu Ly quan sát thêm.

Đúng.

“Có người sắp xếp?”

“Có thể.”

“Điểm quan sát?”

“Có thể.”

Hai người không dừng.

Một con phố sau, một chiếc xe hàng màu nâu đi ngang.

Long Thanh liếc.

Không nói.

Nửa canh giờ sau, tại khu bán dược liệu, chiếc xe ấy lại xuất hiện.

Cùng người đánh xe.

Cùng bốn thùng gỗ.

Long Thanh hỏi: “Cô nhớ xe lúc nãy?”

“Ừ.”

“Lại đi qua.”

Cửu Ly nhìn.

“Có thể giao hàng vòng.”

“Có thể.”

Đi thêm.

Chiếc xe lần thứ ba xuất hiện ở một đầu phố khác.

Cửu Ly lần này chủ động nói: “Không phải giao hàng.”

“Ừ.”

“Xe đang theo vòng quanh chúng ta.”

Long Thanh gật.

Một tầng nữa.

Tới gần chiều, hai người ghé một quầy bánh nhỏ.

Người bán là nam tử trung niên mặt rất bình thường. Bánh cũng rất bình thường.

Long Thanh hỏi: “Một cái bao nhiêu?”

“Ba đồng.”

Hắn mua hai.

Đi chưa đầy một khắc, hai người vòng lại theo một con đường khác. Long Thanh cố ý ghé đúng quầy.

“Hai cái bao nhiêu?”

Người bán đáp ngay: “Tám đồng.”

Long Thanh nhìn hắn.

Người kia khựng.

“Sáng... à, hôm nay giá bột tăng.”

Cửu Ly cúi mặt sau khăn.

Hai người mua một cái rồi đi.

Ra khỏi phạm vi quầy, nàng mới hỏi: “Bốn đồng một cái?”

“Ừ.”

“Lúc trước ba.”

“Ừ.”

“Ngươi cố ý?”

“Người bán đồ cả ngày khó quên giá món duy nhất trên quầy.”

Cửu Ly bật cười.

“Ngươi bắt người bằng giá bánh?”

“Chưa bắt.”

“Nhưng đúng là người theo?”

“Cô xem.”

Nàng dùng thần thức rất nhẹ.

Sau quầy bánh có một mảnh truyền tin đang được bóp nát.

“Đúng.”

Long Thanh gật.

“Vậy nhớ.”

Cửu Ly nhìn hắn đi cạnh mình.

Không có thần thức.

Không trận pháp.

Không bí thuật.

Nhưng những thứ hắn nhìn đều là điều rất đời thường.

Càng sống lâu trong tu tiên giới, nhiều người càng quen dùng linh lực để nhìn mọi thứ. Có lúc chính vì thế lại bỏ qua việc đơn giản nhất.

Gần tối, chợ đêm phía tây bắt đầu mở.

Đèn lồng được thắp.

Các quầy hàng không rõ nguồn lần lượt xuất hiện.

Có người bán linh dược không nhãn.

Có người bán pháp khí vỡ.

Có người chỉ ngồi một cái bàn, trước mặt để tấm biển “mua bán tin”.

Cửu Ly và Long Thanh đi rất chậm.

Bạch Lộ chưa xuất hiện.

Nhưng theo ám hiệu đã thống nhất, một miếng vải tím treo ở góc một quán rượu chứng minh nàng đang ở gần.

Long Thanh nhìn thấy.

Không nói.

Hai người tiếp tục.

Khoảng một khắc sau, một người gầy mặc áo đen đi ngang, vô tình va nhẹ vào Long Thanh.

“Xin lỗi.”

Người kia đi.

Long Thanh cảm giác trong tay áo có thêm thứ gì.

Không lấy ra ngay.

Hai người đi thêm một phố rồi vào một quán ăn.

Ngồi góc.

Cửu Ly mới hỏi: “Có gì?”

Long Thanh lấy mảnh giấy nhỏ.

Chỉ một dòng.

Tô Nguyệt Hà còn sống. Tối nay chuyển khỏi thành. Tây môn, giờ Hợi.

Cửu Ly nhìn.

“Bạch Lộ?”

“Không có ký hiệu.”

“Không phải nàng.”

Long Thanh gấp giấy.

“Bẫy rõ hơn rồi.”

“Nhưng tên đúng.”

“Ừ.”

Cửu Ly im.

Nếu chỉ là một cái tên, nàng có thể bỏ.

Nhưng Tô Nguyệt Hà là người thật.

Nếu người đó thật sự còn sống...

Chỉ cần chậm một đêm, có thể mất manh mối cuối cùng.

Long Thanh nhìn nàng.

“Muốn đi.”

Không phải hỏi.

Cửu Ly gật.

“Ừ.”

“Vậy ăn trước.”

Nàng ngẩn ra.

“Gì?”

“Giờ Hợi còn lâu.”

“Ngươi thật sự ăn?”

“Đói.”

Cửu Ly nhìn hắn vài nhịp.

Rồi bật cười rất nhẹ.

“Được.”

Hai người gọi đồ ăn.

Trong lúc chờ, Cửu Ly lại dùng thần thức quan sát. Ba tầng theo dõi vẫn còn. Nhưng có thêm một khí tức mới.

Rất nhạt.

Yêu khí.

Nàng lập tức dừng.

“Có yêu tộc.”

Long Thanh hỏi nhỏ: “Hồ?”

“Có mùi hồ huyết.”

“Ở đâu?”

“Phía đối diện, sau quầy rượu.”

“Người?”

“Không thấy. Có thể chỉ là vật.”

Cửu Ly bắt đầu khó giữ bình tĩnh hoàn toàn.

Tin về Tô Nguyệt Hà.

Khí tức Hồ tộc.

Tất cả đều được sắp để nàng phải đi.

Long Thanh thấy tay nàng đang đặt trên bàn siết lại.

Hắn đưa chén trà.

“Uống.”

Cửu Ly nhìn.

“Ta không khát.”

“Vậy cầm.”

Nàng cầm.

Long Thanh nói: “Đừng để họ biết thứ nào làm cô mất bình tĩnh.”

Cửu Ly khựng.

Sau đó thật sự uống một ngụm.

“Ừ.”

Đến gần giờ Hợi, hai người rời quán.

Không đi thẳng tây môn.

Họ vòng qua hai tuyến.

Đổi áo khoác ngoài ở một cửa hàng.

Long Thanh còn mua một túi hạt rẻ để nếu bị hỏi có thể nói xuống thành mua giống.

Cửu Ly nhìn túi.

“Lúc chạy ngươi còn mua hạt?”

“Đạo cụ.”

“Cuối cùng ngươi cũng biết dùng từ này.”

“Sau đó trồng được.”

Nàng bất lực.

Tây môn ban đêm ít người hơn cổng chính. Thương đội ra muộn phần lớn có lý do đặc biệt: đường dài, tránh nóng, vận chuyển hàng không muốn bị chú ý.

Hai người đứng trong quán trà cách cổng khá xa.

Khoảng một khắc sau, Cửu Ly đột nhiên đặt chén xuống.

“Có.”

Long Thanh nhìn theo ánh mắt nàng.

Một đoàn xe bốn chiếc đang ra khỏi thành.

Không cờ.

Không biển thương hội.

Hàng được phủ kín.

Chiếc thứ ba khác.

Không phải bề ngoài.

Mà Cửu Ly cảm nhận được.

“Hồ huyết.”

Giọng nàng thấp đi.

“Chắc?”

“Rất yếu.”

“Người sống?”

“Không biết.”

Long Thanh hỏi tiếp: “Có thể là ngọc, máu, quần áo?”

“Có thể.”

“Vậy không xông.”

Nàng nhìn hắn.

“Ta biết.”

Long Thanh hơi cười.

“Lần này không cần nhắc nhiều.”

Cửu Ly không đáp, nhưng rõ ràng nàng đang tự ép mình chờ.

Một đệ tử Thanh Vân cải trang đi qua bên kia đường.

Long Thanh gõ nhẹ ba lần lên thành chén.

Ám hiệu.

Người kia không nhìn.

Nhưng đã nhận.

Đoàn xe ra khỏi thành.

Hai người chờ thêm gần nửa khắc mới rời theo một xe chở củi.

Không dùng thần thức bám quá sát.

Không bay.

Chỉ theo dấu đường.

Ra khỏi thành khoảng năm dặm, đoàn xe chuyển hướng tây bắc.

Cửu Ly nói nhỏ: “Đúng khu cũ.”

“Gần nơi Triệu Tam Hà từng hoạt động?”

“Ừ.”

Long Thanh nhìn con đường.

Bánh xe để dấu khá sâu.

Hàng nặng.

Hoặc xe được cố ý gia trọng.

Đến một ngã ba, đoàn xe chia.

Hai chiếc đi bắc.

Hai chiếc đi tây.

Chiếc có khí tức Hồ tộc đi tây.

Cửu Ly lập tức muốn theo.

Long Thanh kéo nhẹ tay nàng.

“Chờ.”

“Gì?”

Hắn ngồi xuống nhìn dấu bánh.

“Xe tây bánh nhẹ hơn.”

“Ý?”

“Hàng chuyển?”

Cửu Ly dùng thần thức nhìn xa.

Không đủ.

Nhưng nàng lập tức hiểu.

“Có thể người ở xe thứ ba đã chuyển sang xe khác trước ngã ba.”

“Hoặc khí tức cố tình để lại trên xe.”

Cửu Ly nhìn hai hướng.

Bẫy chia.

Nếu nàng chỉ theo mùi Hồ tộc, rất dễ bị dẫn.

Long Thanh hỏi: “Người Thanh Vân?”

Một bóng nhỏ bay qua trời.

Ám hiệu hướng bắc.

Cửu Ly nhìn.

“Bạch Lộ?”

“Có thể đang bám bắc.”

Long Thanh gật. “Vậy chúng ta tây nhưng không vào sâu.”

Hai người tiếp tục.

Khoảng ba dặm sau, chiếc xe phía tây dừng trước một khu kho cũ nằm sát rừng.

Bốn nhà kho.

Một sân.

Tường thấp.

Không đèn.

Người đánh xe đưa xe vào rồi đóng cổng.

Cửu Ly và Long Thanh đứng trên sườn đất cách đó khá xa.

Nàng dùng thần thức.

“Bị chặn.”

“Trận?”

“Ừ.”

“Người?”

“Không thấy.”

“Khí tức Hồ?”

“Trong đó.”

Long Thanh nhìn khu kho.

Rất lâu.

Cửu Ly hỏi: “Sao?”

“Không đúng.”

“Chỗ nào?”

“Quá sạch.”

Nàng không hiểu.

Long Thanh chỉ con đường dẫn vào kho.

“Xe vào thường xuyên thì phải có dấu người.”

“Có dấu bánh.”

“Ta nói người.”

Hắn chỉ sân bên ngoài.

“Không dấu chân lộn xộn. Không rác. Không củi. Không phân ngựa. Không chó. Không mèo.”

Cửu Ly dùng thần thức kiểm tra.

Quả thật.

Long Thanh tiếp: “Kho hàng thật phải có người làm. Người ăn thì có bếp. Xe ngựa thì có chỗ cho súc vật. Kho bỏ hoang thì phải có cỏ, chuột, côn trùng.”

“Ở đây không có.”

“Ừ.”

Cửu Ly nhìn khu kho tối.

“Được dọn.”

“Và dọn rất kỹ.”

“Chờ chúng ta?”

“Khả năng cao.”

Một cơn gió đêm thổi qua.

Cửu Ly ngửi thấy khí tức Hồ tộc.

Rất yếu.

Nhưng thật.

Nàng khép mắt một lát.

“Ta vẫn phải vào.”

Long Thanh không phản đối.

“Ta biết.”

“Ngươi không ngăn?”

“Ngăn cô cũng đi.”

Nàng nhìn hắn.

“Nhưng không vào cổng chính.”

Long Thanh chỉ vòng rừng phía sau.

“Đi tìm chỗ khác.”

Cửu Ly hơi cong môi.

“Lại tìm cửa sau?”

“Cửa chính dành cho người ta nhìn.”

Hai người lùi khỏi sườn đất.

Không ai biết trên mái nhà kho thứ hai, một bóng đen đang nhìn về đúng nơi họ vừa đứng.

Người đó không nghe được cuộc nói chuyện.

Nhưng thấy họ không tiến vào.

Hắn lấy ngọc truyền tin.

“Không vào.”

Một giọng từ ngọc hỏi: “Phát hiện?”

“Có thể.”

“Vậy kích vật dẫn?”

Người trên mái nhìn nhà kho thứ ba.

“Ngay bây giờ?”

“Ừ.”

Một lát sau, sâu trong kho, một tiếng rên rất yếu vang lên.

Không phải người bình thường nghe được.

Nhưng với thính giác Cửu Vĩ Thiên Hồ...

đủ rõ.

Cửu Ly đang đi vòng phía sau đột nhiên dừng.

Toàn thân cứng.

Long Thanh quay lại.

“Sao?”

Nàng nhìn thẳng khu kho.

Giọng rất thấp.

“Có người.”

“Chắc?”

“Là giọng Hồ tộc.”

“Biết ai?”

Cửu Ly không trả lời ngay.

Tiếng rên thứ hai.

Sau đó một giọng nữ yếu tới gần như vỡ.

“Tô... Cửu...”

Cửu Ly biến sắc.

Long Thanh lập tức nắm cổ tay nàng trước khi nàng lao đi.

“Cửu Ly.”

Nàng nhìn hắn.

Đôi mắt hổ phách đã lạnh tới cực điểm.

“Nó gọi tên ta.”

“Ta biết.”

“Có thể là Nguyệt Hà.”

“Cũng có thể là người ta muốn cô nghĩ như vậy.”

Cửu Ly siết tay.

Long Thanh không buông.

“Chúng ta vào.”

Nàng hơi khựng.

Hắn nói tiếp: “Nhưng theo cách của chúng ta.”

Một nhịp.

Hai nhịp.

Cửu Ly chậm rãi hít sâu.

Cuối cùng gật.

“Được.”

Hai người biến vào rừng phía sau khu kho.

Phía trước là một cái bẫy.

Bây giờ cả hai đều biết.

Nhưng bên trong có thể thật sự có người Hồ tộc còn sống.

Vậy thì không thể không bước vào.

Chỉ là người đặt bẫy chưa chắc đã hiểu một chuyện.

Con hồ ly họ muốn dẫn tới không còn chạy một mình nữa.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 41MP3 · CHƯƠNG 41 – HUYẾT ẢNH LÂU THEO ĐUÔITa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · 0:00 / --:--