QUYỂN V - LONG NỮ RƠI TỪ TRÊN TRỜI

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 118: TA KHÔNG PHẢI THÚ CƯỠI CỦA AI

Sáng hôm sau Ngao Huyền Sách chưa rời Thanh Vân. Chính hắn chủ động gửi một ngọc tin lên Vô Danh trước giờ Thìn, nói Long Y Ngao Lam Ý muốn kiểm Long Tỏa cùng Diệp Thanh Dao. Câu nói cuối ngày hôm trước rõ ràng đã khiến hắn không yên. Tuyết Ly đọc tin rồi không trả lời ngay. Nàng đang ngồi dưới Tiểu Thanh, trước mặt là ba tấm sơ đồ: cấu trúc Long Tỏa do Thanh Dao vẽ từ cảm sinh, bản Hộ Long Ấn tiêu chuẩn Huyền Sách từng cho xem và sơ đồ huyết mạch Băng Long nàng tự nhớ. Ba tấm giống nhau ở vòng ngoài nhưng khác rõ từ vòng giữa. Điều trước đây mọi người coi là “cải biến bảo hộ” bây giờ trở nên đáng ngờ hơn. Cửu Ly ngồi bên, dùng một que gỗ chỉ hai đoạn phù văn. “Cái này trong bản tiêu chuẩn không có.” Tuyết Ly đáp: “Ta biết.” “Cô từng thấy ở đâu?” “Ngự Long Viện.” “Dùng làm gì?” Nàng im. Vô Song từ phía đối diện lập tức bắt được. “Cô biết.” “Không chắc.” “Nói cái không chắc.” Tuyết Ly nhìn Tam đệ tử, nhưng sau mấy ngày nàng đã hiểu Vô Song không hỏi để bắt lỗi. “Ta từng thấy cấu trúc gần giống trong Ngự Hải Long Khế, loại dùng giữa Long Cung và vài linh thú biển hộ điện.” Cửu Ly cau. “Khế thú?” “Không hoàn toàn. Một số Hải thú tự nguyện làm hộ thú.” “Nhưng phù giống?” “Một đoạn.” Thanh Dao đi từ dược viên vào, nghe tới đây liền nói: “Vậy càng phải so.” Long Thanh đang ngồi gần cửa buộc lại quai giỏ, ngẩng lên. “Hôm qua nói khóa bảo vệ. Hôm nay thành khế thú?” Tuyết Ly lạnh mặt. “Chưa kết luận.” “Ừ.” Hắn gật ngay. “Vậy kiểm.” Cách hắn không vội gộp khiến nàng dễ chịu hơn, dù câu hỏi đầu tiên vẫn nghe khó chịu.
Ngao Huyền Sách tới Vô Danh lần này chỉ dẫn Ngao Lam Ý và một Long Vệ ghi chép. Hắn không mang toàn đoàn. Khi bước qua hàng rào, long huyết của ba người đồng thời phản ứng với Tiểu Hắc. Huyền Sách là Nguyên Anh trung kỳ nên giữ vẻ bình thường tốt hơn Tuyết Ly lúc đầu, nhưng bước chân vẫn chậm nửa nhịp. Ngao Lam Ý nhìn con chó hai lần, không hỏi. Long Vệ trẻ phía sau thì rõ ràng muốn dùng thần thức nhưng Tuyết Ly lạnh giọng: “Đừng.” Hắn lập tức thu. Vô Song thấy cảnh này, nhỏ giọng với Cửu Ly: “Điện hạ học nhanh.” Cửu Ly đáp: “Bị nhìn một cái là học.” Tiểu Hắc ngáp rồi nằm tiếp. Huyền Sách nghe nhưng giả như không nghe. Hắn vào sân, nhìn Long Thanh. “Long đạo hữu.” Long Thanh đáp: “Ta không phải đạo hữu.” “Long tiên sinh?” “Gọi Long Thanh được.” Huyền Sách có vẻ chưa quen một người quanh mình toàn thứ không nhìn thấu lại nhất quyết từ chối danh xưng cao. Cuối cùng chỉ gật. “Được.”
Buổi kiểm được thực hiện ở phòng thuốc, nơi Thanh Dao có bàn đá và trận giữ nhiệt nhỏ. Tuyết Ly không cởi toàn bộ y phục, chỉ để lộ phần lưng trên cần quan sát, phía trước có một tấm bình phong. Thanh Dao, Lam Ý và Cửu Ly ở bên trong. Vô Song phụ trách ghi dao động ngoài. Long Thanh ban đầu định đi cho gà ăn, nhưng Tuyết Ly lại gọi: “Ngươi ở.” Hắn đứng ngoài bình phong. “Ta không nhìn được.” “Không cần nhìn.” “Vậy ở làm gì?” “Đừng hỏi.” Cửu Ly nghe giọng Tuyết Ly hơi cứng, khóe môi cong. Có lẽ nữ Long tộc chỉ muốn người đã nhiều lần nói những câu khiến nàng giữ được ý mình ở gần lúc kiểm một thứ đang nằm trên chính cơ thể. Long Thanh không hiểu nhưng ở lại, ngồi ngoài cửa gọt mảnh gỗ.
Ngao Lam Ý mang tới bản Hộ Long Ấn cổ có dấu xác nhận hơn ba trăm năm. Nàng đối chiếu từng vòng. Vòng ngoài gần như đúng: tám mươi phần trăm phù văn giống, phần khác do huyết mạch Băng Long cá nhân hóa. Vòng trong cũng có lõi bảo hồn như Huyền Sách nói, dù hiện tại chưa rõ mức quyền. Chỉ vòng giữa là khác. Thanh Dao dùng Sinh Mệnh Cảm cực nhẹ xác định ba đường chạy thực tế. Lam Ý dùng Long Y thuật chiếu cấu trúc. Hai kết quả khớp tới bảy phần. Cửu Ly nhìn bản cũ. “Bản tiêu chuẩn chỉ có hai đường trung gian.” Lam Ý sắc mặt nghiêm. “Trên điện hạ có năm.” “Ba đường thêm?” “Ừ.” Huyền Sách đứng ngoài bình phong hỏi: “Chức năng?” Lam Ý chưa trả lời ngay. Nàng đổi một viên Long Tức Thạch khác, để sát cấm chế nhưng không kích. Một đường đỏ lam từ vòng giữa lập tức hướng về thạch rồi dừng. “Nhận lệnh.” Thanh Dao nói. “Một đường khác kéo về mạch chân.” Cửu Ly cau. “Tại sao lại chân?” Lam Ý sắc mặt chậm rãi đổi. “Điều chỉnh hướng thân thể.” Tuyết Ly đang ngồi yên bỗng lạnh giọng: “Nói rõ.” Long Y không né. “Nếu kích đúng quyền, cấm có thể ép long nguyên ưu tiên vào thân pháp hoặc hướng di chuyển.” “Còn đường thứ ba?” Lam Ý kiểm thêm. “Đi vào long tâm... không, không phải tâm mạch. Đi vào phần phản xạ huyết.” Vô Song ở ngoài nghe liền hỏi: “Phản xạ trước ý thức?” Thanh Dao gật dù nàng không thấy. “Có khả năng.”
Huyền Sách bước gần hơn nhưng dừng ngoài rèm. “Không thể. Hồ sơ Long Tỏa của điện hạ không có tầng này.” Tuyết Ly quay đầu. “Ngươi chắc?” “Ta từng xem trước khi đi tìm người.” “Bản đầy đủ?” Hắn im. “Không.” “Vậy đừng nói không thể.” Đây là lần đầu Tuyết Ly dùng chính bài học “không biết thì nói không biết” với Long Vệ thống lĩnh. Huyền Sách không phản bác. Ngao Lam Ý lấy thêm một cuốn ngọc thư chuyên thuật. Nàng tìm rất lâu rồi dừng ở một ký hiệu. “Ta thấy rồi.” Cửu Ly nhìn. “Tên?” Long Y không nói ngay. Tuyết Ly giọng lạnh hơn: “Đọc.” “Ngự Long Quyền.” Không khí trong phòng lập tức giảm nhiệt, lần này không phải do Tuyết Ly cố ý mà Băng Long huyết tự phản. Long Thanh ngoài cửa dừng tay gọt gỗ. Vô Song mắt hẹp. Cửu Ly nhìn Tuyết Ly trước chứ không nhìn sách. Nữ Long tộc ngồi rất thẳng, đường long lân sau cổ dần hiện.
Huyền Sách nói ngay: “Tên này không có nghĩa biến Long tộc thành linh thú.” Tuyết Ly quay đầu dù bình phong che phần lớn. “Vậy nghĩa gì?” “Trong cổ chế, Ngự Long Quyền là quyền khẩn cấp để điều chỉnh Long tộc mất kiểm soát, nhất là huyết cuồng, tâm ma hoặc bị ngoại thuật chiếm thức. Người giữ lệnh có thể tạm thời ép long nguyên về một số đường an toàn.” “Có thể ép di chuyển?” “Trong vài loại.” “Có thể ép quy vị?” “Có.” “Có thể làm cơ thể đáp lệnh trước khi ta tự quyết?” Huyền Sách im một nhịp. “Trong trường hợp huyết tâm mất kiểm soát.” “Ta có mất không?” “Không.” “Vậy tại sao trên người ta có?” Không ai trả lời ngay. Huyền Sách thật sự không biết. Cơn lạnh trong phòng dày thêm. Thanh Dao nói ngay: “Tuyết Ly, đừng vận.” “Ta không vận.” “Huyết đang phản.” Nàng hít sâu, cố ép bản năng xuống.
Ngao Lam Ý tiếp tục đọc. “Ngự Long Quyền bản cổ có điều kiện khóa rất nghiêm: chỉ kích khi long tâm dao động vượt ngưỡng, hoặc khi người mang ấn mất thần trí. Nhưng cấu trúc trên điện hạ...” Nàng dừng. Vô Song nói: “Đừng làm mềm.” Lam Ý nhìn nàng rồi nói thẳng: “Ngưỡng bị hạ rất nhiều. Có một đường cho phép lệnh chủ động từ bên ngoài mà không cần điện hạ mất ý thức.” Cửu Ly lạnh mắt. “Đây mới là thứ mấy đêm trước siết?” Thanh Dao kiểm. “Rất có thể.” “Vậy người ở rất xa có thể làm gì?” “Tối đa hiện thấy: khóa long nguyên, chỉnh hướng một phần, kích phản xạ quy vị.” Tuyết Ly giọng thấp: “Quy vị là gì?” Huyền Sách trả lời lần này, có lẽ vì không muốn người khác dùng từ thay Long Cung. “Đưa người mang ấn trở về phạm vi được định sẵn hoặc về gần lệnh chủ.” Vô Song bật ra một tiếng cười lạnh không vui. “Vậy khác Huyết Quy Trận của ta bao nhiêu?” Huyền Sách nói: “Khác nguồn, khác mục đích.” “Ta hỏi hiệu quả.” Hắn không đáp.
Ngao Tuyết Ly đứng dậy đột ngột. Thanh Dao lập tức giữ vai. “Ngồi.” “Ta muốn phá.” “Không.” “Thanh Dao.” Đây là lần đầu nàng gọi thẳng tên với giọng gần như long uy. Nhị sư tỷ vẫn không đổi. “Không.” “Ngươi vừa nghe.” “Ta nghe.” “Ta sẽ không để thứ đó trong người thêm một ngày.” “Cô cưỡng phá bây giờ thì đường phản xạ huyết đã quen đáp lệnh có thể co toàn bộ long mạch.” “Ta chịu.” “Ta không đồng ý chữa theo cách đó.” “Đây là người ta.” “Đúng. Cô có quyền tự làm, nhưng đừng yêu cầu ta giúp việc ta biết sẽ làm cô hỏng.” Hai người nhìn nhau. Một Băng Long điện hạ, một Đan Y Nhân tộc. Không ai lùi bằng danh phận. Cửu Ly đặt tay lên cánh tay Tuyết Ly. “Ta hiểu.” Tuyết Ly quay. “Ngươi không hiểu việc bị đối xử như linh thú.” Cửu Ly không giận. “Ta hiểu bị huyết mạch người khác quyết thay.” Vô Song ở ngoài nói: “Ta hiểu bị xem như công cụ.” Cả hai không cố nói họ giống hệt. Chỉ nói cảm giác bị người khác lấy sở trường – huyết mạch của mình làm lý do kiểm soát.
Ngao Tuyết Ly nhìn Huyền Sách. “Ai thêm?” “Ta không biết.” “Ngự Long Viện?” “Có khả năng có người thuộc viện tham gia. Nhưng quyền cuối có thể từ Long Hồn Điện.” “Ngươi còn muốn ta về nơi có người cầm Ngự Long Quyền trên người ta?” Huyền Sách sắc mặt khó. “Long Cung không phải một người.” “Ta biết.” “Nếu người quay về, chúng ta có thể điều tra chính thức.” “Nếu ta về, người kia có thể kích trước.” “Ta sẽ bảo vệ.” “Bằng gì? Một Hộ Long Ấn khác?” Huyền Sách không nói.
Long Thanh ngoài cửa cuối cùng hỏi: “Ngự Long là điều khiển rồng?” Huyền Sách đáp: “Không nên hiểu đơn giản. Trong thuật cổ, ‘ngự’ còn nghĩa điều chỉnh, dẫn, ổn định.” “Nhưng có thể bắt cô ấy đi về một hướng?” “Có thể trong điều kiện.” “Cô ấy nói không mà vẫn ép được?” “Nếu quyền được kích.” Long Thanh gật. “Vậy có phần điều khiển.” Huyền Sách hơi nhíu. “Đây là cơ chế bảo hộ khi mất kiểm soát.” “Nếu chỉ lúc mất kiểm soát thì được. Nhưng cô ấy đang tỉnh mà người ta vẫn siết.” “Đó chính là phần chúng ta đang điều tra.” “Ừ.” Long Thanh nhìn Tuyết Ly qua khoảng không chứ không vào sau bình phong. “Cô bực là đúng.” Tuyết Ly không biết sao câu ấy lại làm long khí quanh mình giảm một chút.
Huyền Sách nói: “Điện hạ, xin đừng dùng từ thú khế. Ngự Long Quyền chưa từng xem hoàng tộc là thú.” Tuyết Ly cười rất lạnh. “Tên đẹp hơn thì khác?” “Khác.” “Một người giữ lệnh. Một người mang ấn. Người giữ có thể khiến cơ thể người mang ưu tiên nghe lệnh trước ý thức. Ngươi gọi nó là gì?” “Cơ chế khẩn cấp.” “Ta gọi là ngự.” “Điện hạ—” Nàng quay hẳn, mắt xanh băng sáng. “Ta là Chân Long. Ta không phải linh thú của Long Hồn Điện, không phải pháp khí của Ngự Long Viện, càng không phải thú cưỡi của ai để người ta kéo dây bảo đi đâu thì đi.” Long uy bùng đúng một tầng rồi bị nàng tự thu lại trước khi Thanh Dao phải nhắc. Chính hành động tự thu ấy càng làm câu nói có trọng lượng. Nàng không mất kiểm soát. Vậy cơ chế lấy lý do “phòng mất kiểm soát” càng không có quyền vận hành lúc này.
Long Thanh nghe tới “thú cưỡi” liền nhìn Tiểu Hắc ngoài sân. “Tiểu Hắc cũng không phải thú cưỡi.” Vô Song lập tức cắn môi để không cười trong thời điểm nghiêm túc. Cửu Ly cũng suýt quay mặt. Tuyết Ly lạnh mắt. “Ta không so với chó.” “Ta biết.” “Vậy người nói làm gì?” “Ta nghĩ tới khế.” Hắn đứng lên, đi ra cửa sân rồi gọi: “Tiểu Hắc.” Con chó đen mở một mắt. Không tới. Long Thanh gọi lần hai. “Lại đây.” Tiểu Hắc đặt đầu xuống chân trước. Không nhúc nhích. Long Thanh quay vào. “Thấy chưa?” Cả phòng im. Ngao Huyền Sách không hiểu. Tuyết Ly cũng. Long Thanh nói: “Nó không muốn.” Vô Song cuối cùng cúi mặt, vai rung nhưng không phải chỉ vì buồn cười. Câu minh họa quá thô, nhưng chính vì thô nên rõ.
Tuyết Ly hỏi: “Nếu ngươi thật sự cần nó tới?” “Ta tự đi.” “Nếu có nguy hiểm?” “Ta gọi to hơn.” “Nếu nó vẫn không?” “Thì tùy nó.” “Ngươi nuôi nó.” “Ừ.” “Cho ăn.” “Ừ.” “Cứu nó?” “Nó tự tới lúc bị thương.” “Vậy nó nợ ngươi.” Long Thanh cau. “Chó biết nợ gì?” Huyền Sách nghe tới đây có vẻ muốn nói Long tộc không thể so với thú nuôi, nhưng Tuyết Ly lại im hẳn. Nàng hiểu Long Thanh không hề đem nàng xuống ngang chó. Hắn đang cho thấy điều ngược lại: ngay cả một con vật hắn nuôi, hắn cũng không coi việc cho ăn – cứu thương là lý do để buộc nó phải đáp mọi lệnh. Nếu tới cả Tiểu Hắc còn có quyền nằm yên khi bị gọi, tại sao một Chân Long điện hạ lại phải chấp nhận cơ thể mình tự xoay theo lệnh của người khác?
Thanh Dao quay lại chuyên môn. “Không phá ngay. Chúng ta làm ngược.” Tuyết Ly hỏi: “Ngược gì?” “Ngự Long Quyền dựa vào việc long mạch đã học đáp lệnh ngoài. Ta muốn tập cho long nguyên ưu tiên ý thức chủ thể trước.” Lam Ý lập tức hiểu. “Tái xác lập thứ tự.” “Ừ.” “Khó.” “Biết.” “Có thể mất rất lâu.” “Biết.” “Nếu lệnh mạnh hơn?” “Thì càng cần tập.” Tuyết Ly hỏi: “Làm thế nào?” Thanh Dao chỉ ba bước. “Một, tìm tín hiệu rất nhỏ của Ngự Long Quyền mà không kích đủ để thương. Hai, ngay khi tín hiệu xuất hiện, cô tự chọn một hành động khác với hướng lệnh. Ba, cơ thể học rằng lệnh ngoài không phải đường duy nhất.” Cửu Ly nói: “Giống quét sân lúc Huyết Tỏa siết.” Vô Song thêm: “Giống ta không dùng mị khi phản xạ muốn dùng.” Ngao Tuyết Ly nhìn ba người. Tới lượt mình rồi.
Thử đầu tiên cực nhỏ. Ngao Lam Ý dùng một Long Tức Thạch mô phỏng lệnh cấp thấp, không có quyền cưỡng chế thật. Tín hiệu chỉ là “tiến một bước”. Khi thạch sáng, long nguyên ở chân Tuyết Ly tự dồn trước khi nàng muốn. Cảm giác ấy khiến nàng tức tới mức suýt đạp nát thạch. Thanh Dao nói: “Không phá.” “Ta biết.” “Lệnh là tiến. Cô tự chọn?” Tuyết Ly lạnh giọng: “Đứng.” Nàng không nhúc nhích. Long nguyên ở chân căng. Một nhịp. Hai. Ba. Sau đó tự tản. Không thành tựu gì lớn, nhưng lần đầu nàng cảm được một khoảng rất nhỏ giữa lệnh và hành động. Trước đây khoảng ấy bị che bởi phản xạ. Lần hai thạch phát lệnh xoay phải. Tuyết Ly chủ động đưa tay trái lên thay vì xoay thân. Long nguyên rung rồi không thực hiện đầy đủ. Lần ba, tín hiệu mạnh hơn chút. Nàng tự bước lùi một bước. Long Tỏa nóng, nhưng không siết toàn bộ. Thanh Dao kiểm. “Có đáp.” Tuyết Ly hỏi: “Bao lâu để vô hiệu hoàn toàn?” “Không biết.” Nàng nhắm mắt. Vô Song cười khẽ. “Chào mừng.”
Huyền Sách từ đầu tới cuối nhìn quá trình, sắc mặt ngày càng khó đọc. Có lẽ một phần hắn thấy phương pháp này hữu ích. Phần khác lại hiểu nếu Tuyết Ly thành công, Ngự Long Quyền mà Long Cung cài trên người nàng sẽ dần mất tác dụng dù không cần chìa. Đó không chỉ là chữa bệnh. Nó thay đổi quan hệ giữa hoàng tộc và cơ chế kiểm soát. Cuối buổi, hắn xin sao chép dữ liệu phát hiện để mang về. Tuyết Ly nói: “Được. Nhưng bản gốc ở đây.” “Ta cần chứng minh với Hội nghị.” “Mang bản sao có dấu của Lam Ý và Thanh Dao.” Lam Ý gật. “Ta xác nhận.” Huyền Sách không phản đối.
Trước khi đi, hắn đứng với Tuyết Ly ngoài hàng rào. “Điện hạ.” “Ừ.” “Ta vẫn nghĩ người thêm Ngự Long Quyền có thể thật sự muốn bảo vệ.” Tuyết Ly nhìn hắn. Không nổi giận lần này. “Ta cũng nghĩ có thể.” Huyền Sách hơi bất ngờ. “Vậy...” “Ý tốt không xóa cách làm.” “Nếu lúc đó tình hình thật sự không có thời gian hỏi?” “Một lần khẩn cấp có thể khác.” “Vậy người hiểu.” “Nhưng sau đó hơn một tháng. Ta tỉnh. Ta nói không. Nó vẫn ở. Có người còn tăng quyền từ xa.” Huyền Sách im. Tuyết Ly nói chậm: “Nếu muốn bảo vệ ta, lần sau hãy hỏi ta trước khi biến ta thành thứ có thể bị điều khiển.” Không lời nặng hơn. Nhưng Huyền Sách không tìm được câu đáp. Cuối cùng hắn chỉ hành lễ. “Ta sẽ mang câu này về.”
Đoàn Long Vệ rời Thanh Vân vào cuối chiều nhưng Ngao Lam Ý để lại một kênh liên lạc y tế trung lập với Thanh Dao. Huyền Sách chưa trở thành địch. Long Cung chưa trở thành địch. Điều duy nhất thay đổi là từ hôm nay, Ngự Long Quyền đã được ghi rõ là một cấu trúc ngoại lai cần xử lý, không còn được che dưới một cái tên chung “Hộ Long Ấn”.
Tối, Tuyết Ly không vào phòng ngay. Nàng đứng trước sân nhìn Long Thanh cho gà ăn. Cửu Ly đang trong bếp. Thanh Dao ghi hồ sơ. Vô Song xuống Thanh Vân nhận tin. Chỉ Tiểu Hắc nằm gần cửa. Long Thanh rải xong hạt rồi gọi: “Tiểu Hắc, vào trong.” Con chó không nhúc nhích. “Ngoài lạnh.” Tiểu Hắc vẫn nằm. Long Thanh nhìn một lúc, cuối cùng mang một tấm đệm cũ ra đặt cạnh nó. “Vậy nằm đây.” Rồi đi.
Ngao Tuyết Ly đứng nhìn.
“Ngươi không ép?”
Long Thanh quay.
“Ép gì?”
“Nó vào nhà.”
“Nó thích ngoài.”
“Ngươi là chủ.”
“Ta nuôi nó.”
“Khác?”
“Có vẻ.”
Tuyết Ly nhìn Tiểu Hắc.
“Không có khế?”
“Không.”
“Không Ngự Thú?”
“Không.”
“Không mệnh lệnh huyết?”
“Không.”
“Vậy nếu một ngày nó bỏ đi?”
Long Thanh suy nghĩ.
“Chắc buồn.”
“Rồi?”
“Đi tìm xem có bị gì không. Nếu nó tự đi thật thì thôi.”
“Không bắt về?”
“Bắt làm gì?”
“Ngươi đã nuôi lâu.”
“Thì sao?”
Tuyết Ly không trả lời.
Long Thanh cũng không giảng thêm. Hắn xách rổ đi vào bếp.
Ngao Tuyết Ly đứng trước con chó rất lâu. Tiểu Hắc mở một mắt nhìn nàng. Long huyết nàng lập tức tự yên.
Lần này nàng không lùi.
Chỉ nhìn lại.
“Ta không chọc ngươi.”
Tiểu Hắc nhắm mắt.
Tuyết Ly bỗng nhớ tên Ngự Long Viện, nhớ Long Tỏa, nhớ câu “quy vị”, nhớ ba đường lệnh nằm sâu trong huyết mạch mình. Từ nhỏ nàng được dạy Long tộc đứng trên vô số Hải thú. Long Cung có Ngự Hải quân, có linh kình kéo chiến thuyền, có giao thú hộ điện, có khế ước giữa chủ và linh thú. Nàng chưa từng nghĩ sâu xem những khế ấy được lập thế nào. Chỉ coi đó là một phần trật tự.
Nhưng sau khi bản thân trở thành người có thể bị “điều ngự”...
hai chữ ấy bỗng mang nghĩa khác.
Nếu một ngày nàng thật sự học cách ngự sinh linh...
nàng sẽ không muốn làm theo cách này.
Không muốn gọi một sợi xích là bảo hộ.
Không muốn gọi ép buộc là khế.
Không muốn một bên có quyền ra lệnh còn bên kia chỉ có quyền tuân.
Một khế ước mà không thể nói không...
thì còn là khế ước gì?
Ngao Tuyết Ly chưa biết câu hỏi ấy rồi sẽ dẫn mình tới con đường nào.
Nàng chỉ biết từ hôm nay...
nếu có ai nói với nàng rằng “ngự” đơn giản là khiến một sinh linh nghe lời...
nàng sẽ là người đầu tiên phản đối.
Ở trong bếp, Long Thanh gọi vọng:
“Ăn cơm.”
Tuyết Ly quay đầu.
Không có Long Tỏa kéo.
Không có Ngự Long Quyền.
Không có lệnh bắt buộc.
Nàng tự bước vào.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 118TTS · TA KHÔNG PHẢI THÚ CƯỠI CỦA AITa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...