QUYỂN II – CON CÁO NHÀ TA BIẾN THÀNH MỸ NHÂN

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 39: TIỂU ĐẤU GIÁ HỘI

Sáng ngày tiểu đấu giá chính thức mở, Long Thanh thức dậy sớm hơn thường lệ gần nửa canh giờ. Không phải vì hồi hộp trước đấu giá mà vì hắn mất khá lâu để quyết định nên mang bao nhiêu linh thạch.

Hắn ngồi trước bàn, đổ toàn bộ tài sản ra đếm ba lần. Một phần là tiền bán rau, trứng và cá. Một phần là thưởng từ Thanh Mộc Bí Cảnh. Sau khi mua túi trữ vật, quần áo cho Cửu Ly, hạt giống, gia vị và vài thứ lặt vặt, số còn lại đã mỏng đi đáng kể.

Long Thanh nhìn từng viên linh thạch thấp phẩm.

“Không đủ.”

Hệ thống hỏi: “Ký chủ đang tính toán chi tiêu?”

“Ừ.”

“Có cần hỗ trợ phân loại?”

“Ngươi có thể biến một viên thành hai?”

“Không.”

“Vậy không cần.”

Ngoài cửa, Tô Cửu Ly vừa đi ngang qua đã nghe được câu cuối. Nàng dừng lại, tựa cửa nhìn hắn. “Ngươi đang nói một mình?”

Long Thanh lập tức gom linh thạch. “Đang tính.”

“Bao nhiêu?”

“Không nhiều.”

Cửu Ly bước vào, nhìn số linh thạch trên bàn rồi hơi im lặng.

Với nàng trước kia, con số này thực sự không đáng nhắc. Chỉ một chiếc vòng tay từng đeo đã có giá gấp nhiều lần. Nhưng hiện giờ nàng không còn túi trữ vật, không còn linh thạch, thậm chí cây trâm trên tóc còn do Long Thanh mua.

Nghĩ tới đây, nàng hơi chột dạ.

“Ngọc Hồ tộc nếu giá quá cao, không cần ngươi bỏ tiền.”

Long Thanh hỏi: “Vậy ai bỏ?”

“Ta sẽ nghĩ cách.”

“Cách gì?”

Cửu Ly im.

Long Thanh nhìn nàng.

Nàng thở ra. “Ta có thể dùng một ít vật trong huyết mạch đổi.”

“Không.”

“Ngươi còn chưa biết là gì.”

“Thứ bị người ta truy tới gần chết còn lấy ra đổi tiền?”

Cửu Ly không đáp.

Long Thanh gom linh thạch vào túi. “Nếu không đủ thì báo Thanh Vân. Món đồ liên quan người mất tích, tông môn có thể ứng trước.”

“Ngươi rất tự nhiên dùng tiền tông môn.”

“Có điều tra thật.”

“Sau đó?”

“Sau đó nếu món ngọc là của tộc cô thì tính.”

Cửu Ly nhìn hắn. “Tính cho ta?”

“Cô nợ.”

“Lại nợ?”

“Ừ.”

Nàng bật cười. “Ngươi không sợ ta nợ nhiều quá rồi chạy?”

Long Thanh nghĩ một chút. “Nợ nhiều càng không nên chạy.”

“Vì?”

“Khó trả.”

Cửu Ly không hiểu logic nhưng tâm trạng nhẹ hơn.

Hôm nay nàng mặc bộ y phục trắng xanh dùng hôm giả đạo lữ. Tai, đuôi và yêu khí đều được thu. Mị hương cũng ép xuống mức rất thấp. Long Thanh nhìn một vòng rồi đưa khăn che mặt.

Cửu Ly nhận lấy, nhưng trước khi đeo lại hỏi: “Hôm nay vẫn đạo lữ?”

“Người theo dõi đã thấy hôm trước.”

“Vậy phải tiếp tục.”

“Ừ.”

“Phu quân.”

Long Thanh đang cài túi trữ vật bên hông, tay dừng rất nhẹ.

Chỉ rất nhẹ.

Cửu Ly bắt được.

“Quen chưa?”

“Gần.”

“Ta gọi thêm?”

“Không cần luyện nữa.”

Nàng cười.

Long Thanh đã thật sự tiến bộ. Ít nhất không còn suýt đánh rơi đồ mỗi lần nghe hai chữ ấy.

Hai người xuống núi cùng một xe nhỏ. Hàn Bách không đi, nhưng trước lúc xuất phát đã lên Vô Danh Phong dặn lại kế hoạch. Thanh Vân sẽ có người bố trí quanh Thanh Vân Các, bao gồm hai trưởng lão Kim Đan và hơn mười đệ tử cải trang. Không ai được hành động nếu chưa có bằng chứng trực tiếp.

Hàn Bách nói rất rõ: “Mục tiêu hôm nay không phải bắt Huyết Ảnh Lâu bằng mọi giá.”

Cửu Ly hiểu. “Mà là xem ai quan tâm ngọc.”

“Đúng.”

Long Thanh hỏi: “Nếu có người mua mất?”

“Thanh Vân có người đấu.”

“Không đủ tiền?”

Hàn Bách nhìn hắn. “Tông môn không nghèo tới mức mua một ngọc sức cấp thấp cũng không nổi.”

Long Thanh cảm thấy bị chạm vào nỗi đau tài chính.

“Ta chỉ hỏi.”

Hàn Bách lại nhìn Cửu Ly. “Nếu thấy người quen, không tự đuổi.”

Nàng gật.

“Long Thanh.”

“Ừ?”

“Ngươi nhìn nàng.”

Long Thanh lập tức phản đối. “Ta không quản được.”

Cửu Ly cong mắt.

Hàn Bách thở dài. “Ít nhất nhắc.”

“Cái này được.”

Đến Thanh Vân Thành, không khí khác hẳn hai ngày trước. Trước Thanh Vân Các treo thêm đèn lồng linh quang, hai bên đường có nhiều quầy tạm, các thương đoàn dựng biển bán đồ liên quan. Tu sĩ đi lại đông, người mặc pháp y đẹp hơn, linh thú hiếm hơn, cả mùi linh dược và kim loại pháp khí trong không khí cũng rõ rệt.

Long Thanh vừa xuống xe đã nhìn thấy một quầy bán nồi linh.

Hắn chậm bước.

Cửu Ly khoác tay kéo đi.

“Không.”

“Ta chỉ nhìn.”

“Hôm nay ngươi đã nói sẽ không mua đồ ngoài kế hoạch.”

“Nhìn không tốn.”

“Ngươi nhìn xong sẽ hỏi giá.”

“Cũng không tốn.”

“Sau đó?”

Long Thanh im.

Cửu Ly bật cười.

“Đi.”

Hai người vào Thanh Vân Các bằng ngọc bài giả đã dùng trước. Hôm nay trên đó vẫn ghi phu thê tán tu. Người kiểm tra nhìn ngọc bài rồi nhìn hai người khoác tay, hoàn toàn không nghi ngờ.

Long Thanh cảm thấy kế hoạch của Cửu Ly đúng ở điểm này.

Một đôi đạo lữ trẻ vào đấu giá.

Quá bình thường.

Không ai hỏi tại sao luôn đi cùng.

Không ai hỏi tại sao ngồi chung.

Cũng không ai thấy kỳ khi Cửu Ly gần như không rời hắn.

Vấn đề là Cửu Ly dường như bắt đầu tận hưởng việc đóng vai hơn mức cần thiết.

Khi người tiếp khách hỏi: “Hai vị muốn ngồi đại sảnh hay phòng riêng?”

Long Thanh định chọn đại sảnh vì rẻ.

Cửu Ly đã hỏi: “Phòng riêng giá thế nào?”

Nghe báo giá, Long Thanh lập tức nói: “Đại sảnh.”

Cửu Ly quay sang. “Phu quân, người ta muốn ngồi phòng riêng.”

Long Thanh nhìn nàng.

Người tiếp khách cúi mặt rất chuyên nghiệp nhưng khóe môi rõ ràng động.

Long Thanh hạ giọng: “Cửu Ly.”

“Ừ?”

“Tiền.”

Nàng lập tức nhớ.

“Vậy đại sảnh.”

Người tiếp khách cuối cùng không nhịn được cười.

Long Thanh cảm thấy hôm nay thể diện của mình có thể tiêu hao nhanh hơn linh thạch.

Hai người được xếp hàng ghế tương đối tốt ở tầng ba. Phía trước là sân khấu thấp, trên tường có trận pháp khuếch âm. Hai bên tầng trên là các phòng riêng che bằng màn trận, chỉ thấy ánh sáng mờ.

Cửu Ly vừa ngồi xuống đã dùng thần thức lướt rất nhẹ.

Long Thanh hỏi nhỏ: “Thấy gì?”

“Không vào được phòng.”

“Trận che?”

“Ừ.”

“Đại sảnh?”

“Có ba Kim Đan, hơn hai mươi Trúc Cơ.”

“Người của Thanh Vân?”

“Hai Kim Đan.”

Long Thanh yên tâm hơn.

“Còn người theo dõi?”

“Chưa xác định.”

Hắn ngồi dựa ghế, bắt đầu quan sát mọi thứ xung quanh.

Đấu giá chưa mở, đã có người đưa trà và danh sách vật phẩm. Long Thanh cầm danh sách đọc rất nghiêm túc.

Cửu Ly nhìn một lúc. “Ngươi đang tìm Nguyệt Hồ Ngọc?”

“Không.”

“Vậy gì?”

“Hạt giống.”

Nàng thở dài.

Trong danh sách thật sự có một nhóm linh chủng cấp thấp và một hộp “cổ chủng chưa xác định”. Long Thanh lập tức đánh dấu.

“Chúng ta xuống vì ngọc.”

“Ta biết.”

“Đừng tiêu hết tiền trước.”

“Ta chỉ xem.”

Cửu Ly nhìn hắn rất nghi ngờ.

Phiên đấu giá bắt đầu sau khoảng một khắc. Người chủ trì là một nữ tu trung niên Kim Đan sơ kỳ, giọng rõ, cách nói không quá khoa trương.

Món đầu tiên là một thanh pháp kiếm trung phẩm cấp thấp.

Giá khởi điểm đã bằng gần nửa số linh thạch Long Thanh đang có.

Hắn lập tức hết hứng.

Món thứ hai là ba bình Tụ Khí Đan thượng phẩm.

Món thứ ba là một bộ trận kỳ phòng hộ.

Món thứ tư là một linh thú non.

Người trả giá liên tục.

Long Thanh nghe con số tăng nhanh tới mức bắt đầu cảm thấy rau của mình bán quá rẻ.

“Tu sĩ giàu vậy?”

Cửu Ly nói: “Người nghèo không vào đấu giá.”

“Ta đang ở đây.”

“Ngươi là ngoại lệ.”

“Nghe hơi đau.”

Nàng cười.

Đến món thứ bảy, một chiếc túi trữ vật dung lượng mười trượng vuông được đưa lên.

Long Thanh ngồi thẳng.

Cửu Ly lập tức nhìn hắn.

“Không.”

“Ta chưa nói.”

“Ánh mắt ngươi nói.”

“Cái của ta chỉ hai trượng.”

“Đủ dùng.”

“Sau này rau nhiều.”

“Ngươi định dùng túi trữ vật chở rau?”

“Không được?”

Cửu Ly nhìn hắn.

Đương nhiên được.

Chỉ là chưa từng thấy người nào nhìn một pháp khí không gian rồi nghĩ ngay tới rau.

Giá nhanh chóng tăng vượt xa khả năng của Long Thanh.

Hắn tự giác ngồi xuống.

“Thôi.”

Cửu Ly hơi cười. “Rất biết lượng sức.”

“Ta nghèo, không phải ngu.”

Món tiếp theo lại khiến Long Thanh chú ý.

Một cây cần câu pháp khí.

Cần được làm từ Trúc Hàn Tinh, dây là tơ linh tằm, có thể chịu lực yêu ngư Trúc Cơ.

Long Thanh nhìn rất lâu.

Cửu Ly thấy vậy hỏi: “Muốn?”

“Có.”

“Không mua?”

“Giá.”

“Có thể đấu.”

“Ta còn cái bằng tre.”

“Cái kia câu cá phàm.”

“Cá vẫn ăn được.”

Cửu Ly bỗng thấy người này đôi lúc rất dễ bị hấp dẫn, nhưng cũng cực kỳ khó khiến hắn chi tiền.

Sau gần hai mươi món, nhóm hạt giống xuất hiện.

Không phải cổ chủng.

Chỉ là một lô linh rau và dược liệu cấp thấp.

Long Thanh không đấu.

Cửu Ly hơi bất ngờ. “Ta tưởng ngươi sẽ mua.”

“Đắt.”

“Có ba loại Vô Danh Phong chưa có.”

“Có thể mua hạt thường rồi trồng.”

“Linh rau khác.”

“Nhưng một gói bằng tiền ăn mấy tháng.”

Cửu Ly đã hoàn toàn từ bỏ việc dùng logic tu sĩ để thuyết phục hắn.

Đến món thứ hai mươi ba, hộp cổ chủng chưa xác định được mang lên.

Nữ chủ trì mở hộp gỗ. Bên trong có hơn ba mươi hạt đủ màu, đa số khô, nứt hoặc mất sinh cơ.

“Lô hạt này lấy từ kho của một động phủ cũ. Đan sư và linh thực sư đã kiểm tra, đại bộ phận sinh cơ đã mất. Ba loại chưa xác định. Do không đảm bảo khả năng nảy mầm nên giá khởi điểm chỉ năm linh thạch thấp phẩm.”

Không khí đại sảnh rất lạnh.

Không ai muốn.

Long Thanh lập tức hỏi hệ thống: “Kiểm tra.”

“Ba mươi bảy hạt. Ba mươi sáu hạt đã mất hoạt tính sinh mệnh hoàn toàn. Một hạt còn hoạt tính cực yếu, chủng loại chưa xác định.”

“Một hạt còn sống?”

“Đúng.”

“Khả năng mọc?”

“Trong môi trường thông thường: rất thấp.”

“Vô Danh?”

“Không đủ dữ liệu.”

Long Thanh giơ bảng.

“Năm.”

Cửu Ly quay sang.

“Ngươi thật sự mua?”

“Có một hạt ta muốn thử.”

“Ngươi nhìn ra?”

“Cảm giác.”

Nàng nheo mắt.

Lại “cảm giác”.

Không ai tranh.

Nữ chủ trì chuẩn bị chốt thì từ một góc có người nâng lên sáu linh thạch.

Long Thanh nhìn.

Người kia rõ ràng chỉ đấu vì thấy có người mua, muốn thử.

Long Thanh nâng bảy.

Người kia tám.

Long Thanh lập tức bỏ.

Cửu Ly khựng. “Không lấy?”

“Không.”

“Ngươi vừa muốn.”

“Giờ đắt.”

Người đấu cùng cũng ngẩn.

Có lẽ hắn không nghĩ Long Thanh bỏ nhanh vậy.

Nữ chủ trì hỏi lần ba.

Không ai tăng.

Hắn phải mua lô hạt chết với tám linh thạch.

Vẻ mặt không vui lắm.

Cửu Ly nhìn Long Thanh.

“Ngươi rất độc.”

“Ta làm gì?”

“Người ta chỉ muốn ép giá.”

“Ta không bắt hắn.”

“Ngươi bỏ nhanh quá.”

“Không đáng thì bỏ.”

Cửu Ly chợt nhớ bàn cờ.

Rồi bật cười.

“Đúng. Không đáng thì bỏ.”

Long Thanh nhìn nàng. “Học tốt.”

Nhưng vài món sau, người mua lô hạt lại chủ động cho người mang hộp tới chỗ Long Thanh.

“Vị đạo hữu này.”

Một đệ tử chuyển lời. “Chủ nhân nhà ta không cần. Nếu ngươi muốn, chín linh thạch.”

Long Thanh nhìn.

“Bảy.”

“Chủ nhân đã mua tám.”

“Vậy giữ.”

Người chuyển lời đi.

Một lát sau quay lại.

“Tám.”

Long Thanh suy nghĩ.

“Mua.”

Cửu Ly: “...”

Cuối cùng hắn vẫn lấy.

Long Thanh nhận hộp, trả tám linh thạch, đặt vào túi trữ vật với vẻ hài lòng.

Cửu Ly hỏi: “Ngươi vừa khiến người ta đấu lên rồi mua lại đúng giá họ trả?”

“Ừ.”

“Ngươi không mất gì.”

“Ta mất thời gian.”

“Người kia cũng không mất.”

“Vậy tốt.”

Nàng bắt đầu nghi ngờ hắn có tài buôn bán mà chưa phát hiện.

Phiên đấu giá tiếp tục.

Khoảng gần một canh giờ sau, không khí đại sảnh bắt đầu thay đổi khi món thứ ba mươi mốt được mang lên.

Một hộp ngọc màu đen.

Long Thanh ngồi thẳng.

Cửu Ly cũng vậy.

Nữ chủ trì mở nắp.

Bên trong là miếng ngọc trắng hình trăng khuyết.

“Vật phẩm tiếp theo, tạm gọi Nguyệt Hồ Ngọc. Chất ngọc hiếm, có công dụng tĩnh tâm nhẹ, bên trong tồn tại yêu văn chưa xác định nhưng không phát hiện công kích hay truyền thừa. Giá trị chủ yếu ở chất liệu và nghiên cứu. Giá khởi điểm: mười hai linh thạch thấp phẩm.”

Rẻ.

Rẻ hơn Long Thanh dự tính rất nhiều.

Nhưng Cửu Ly không giơ bảng.

Long Thanh cũng không.

Họ đã thống nhất trước.

Đợi.

Một người ở hàng trước trả mười ba.

Người khác mười lăm.

Không khí không nóng.

Đa số chỉ coi đây là món trang sức lạ.

Tới hai mươi linh thạch, hai người đầu bỏ.

Cửu Ly định ra dấu cho người Thanh Vân bắt đầu thì một giọng từ phòng riêng bên trái vang lên.

“Ba mươi.”

Giá tăng thẳng mười.

Đại sảnh yên một chút.

Long Thanh không nhìn phòng.

Cửu Ly cũng không.

Người kia lại nói: “Nếu không ai tranh, ta lấy.”

Giọng nam.

Không nhận ra tuổi thật.

Cửu Ly truyền âm rất nhẹ chỉ đủ Long Thanh nghe thông qua một tia yêu lực gần tai: “Hắn đang thử.”

Long Thanh khẽ gật.

Người Thanh Vân ngồi cách ba hàng nâng bảng.

“Ba mươi hai.”

Phòng riêng lập tức đáp: “Bốn mươi.”

Quá nhanh.

Cửu Ly hơi nheo mắt.

Người kia không quan tâm giá.

Hắn đang ép người đấu lộ mức quyết tâm.

Thanh Vân nâng bốn mươi hai.

“Chín mươi.”

Cả đại sảnh lập tức xôn xao.

Một món ngọc chỉ có giá nghiên cứu bị đẩy gấp nhiều lần.

Long Thanh cau mày.

Cửu Ly chậm rãi đặt tay lên cánh tay hắn.

“Không động.”

“Ta biết.”

Phòng riêng im.

Người Thanh Vân cũng không nâng ngay.

Nữ chủ trì bắt đầu đếm.

“Chín mươi lần một.”

Long Thanh hỏi nhỏ: “Bỏ?”

Cửu Ly gật.

Nếu tiếp tục đấu, chỉ càng chứng minh người phía Thanh Vân rất quan tâm.

“Chín mươi lần hai.”

Đúng lúc đó, một giọng nữ vang lên từ cuối đại sảnh.

“Một trăm.”

Cửu Ly cứng người.

Giọng này...

Nàng quay rất chậm.

Không cần nhìn mặt.

Chỉ nghe cũng nhận ra.

Người ngồi cuối dãy mặc áo choàng màu xám, mũ che gần hết tóc. Khí tức được áp chế tốt.

Bạch Lộ.

Nữ yêu tu nàng từng tránh ở con ngõ.

Long Thanh cảm nhận tay Cửu Ly siết.

“Người quen?”

“Ừ.”

“Bạch Lộ?”

Cửu Ly từng nói tên trên đường về hôm trước.

“Chính nàng.”

Phòng riêng im một nhịp.

Sau đó: “Một trăm hai mươi.”

Bạch Lộ không do dự. “Một trăm năm mươi.”

Giá trị hoàn toàn vượt món ngọc.

Đại sảnh càng ồn.

Người trong phòng riêng không trả ngay.

Cửu Ly nhìn.

Đây mới là lúc nguy hiểm.

Bạch Lộ đang tự biến mình thành người nổi bật nhất.

Nữ chủ trì hỏi.

“Một trăm năm mươi lần một.”

Không ai.

“Lần hai.”

Phòng riêng vẫn im.

“Lần ba.”

Búa gõ.

“Thành giao.”

Bạch Lộ mua được Nguyệt Hồ Ngọc.

Cửu Ly không vui.

Ngược lại sắc mặt dưới khăn càng lạnh.

Long Thanh hỏi nhỏ: “Nàng ta cố ý?”

“Có thể.”

“Biết là bẫy vẫn vào?”

“Có thể cũng đang tìm người Hồ tộc.”

“Tin được?”

Cửu Ly nhìn bóng người áo xám cuối đại sảnh.

“Không biết.”

Phiên đấu giá tiếp tục, nhưng hai người gần như không quan tâm những món sau. Long Thanh vẫn nhìn giá vài lần theo thói quen, còn Cửu Ly toàn bộ tâm trí đã đặt lên Bạch Lộ và phòng riêng kia.

Khoảng nửa canh giờ sau, đấu giá kết thúc.

Người mua không rời cùng lúc. Thanh Vân Các bố trí các lối khác nhau để hạn chế cướp đoạt ngoài cửa.

Long Thanh và Cửu Ly không vội.

Họ ngồi thêm.

Một người Thanh Vân cải trang đi ngang qua, rất nhẹ nói: “Phòng riêng đã rời cửa đông.”

Cửu Ly hỏi: “Bạch Lộ?”

“Đang nhận vật.”

Long Thanh nói: “Không theo quá gần.”

Người kia gật.

Cửu Ly nhìn hắn. “Ta muốn gặp nàng.”

“Bây giờ?”

“Không.”

Long Thanh hơi bất ngờ.

Nàng nói tiếp: “Nếu ta xuất hiện, người đang quan sát ngọc sẽ lập tức biết ta có liên quan.”

“Vậy theo.”

“Ừ.”

Long Thanh đứng lên. “Báo người Thanh Vân trước.”

Cửu Ly gật.

Đây là thay đổi rất nhỏ.

Nếu một tuần trước, nàng đã tự đi.

Bây giờ nàng bắt đầu quen việc bên cạnh còn có người.

Hai người rời Thanh Vân Các qua cửa nam, đi một vòng rồi hòa vào con phố song song. Nhờ Cửu Ly dùng thần thức, họ vẫn biết vị trí Bạch Lộ mà không phải theo quá sát.

Bạch Lộ đi rất bình thường.

Không vội.

Thậm chí còn ghé mua một gói trà.

Long Thanh nhìn từ xa. “Nàng biết bị theo?”

“Chắc chắn.”

“Vậy sao không cắt đuôi?”

“Có thể muốn dẫn.”

“Lại một người thích làm mồi?”

Cửu Ly nhìn hắn. “Yêu tộc không phải ai cũng cẩn thận như ta.”

Long Thanh nhớ hai lần nàng tự xuống núi.

Không nói.

Cửu Ly bắt được ánh mắt.

“Ngươi đang nghĩ gì?”

“Không.”

“Ta biết ngươi nghĩ.”

“Ta không nói.”

“Long Thanh.”

“Đang theo người.”

Nàng híp mắt nhưng không truy.

Bạch Lộ rẽ sang khu phía bắc.

Cửu Ly bỗng dừng.

“Hai nhóm.”

Long Thanh cũng dừng bên một quầy bán bánh.

“Bao nhiêu?”

“Nhóm một ba người. Khí tức giống Huyết Ảnh Lâu.”

“Nhóm hai?”

“Hai. Chính kiểu hôm trước theo chúng ta.”

“Không cùng phe?”

“Khoảng cách giữ khác. Họ còn đang quan sát nhau.”

Long Thanh nhìn quầy bánh.

“Một miếng ngọc kéo ba phe.”

“Ít nhất.”

“Thêm chúng ta là bốn.”

Cửu Ly nhìn hắn. “Ngươi tính rất nhanh.”

“Càng nhiều người càng không nên tự đánh.”

“Ta biết.”

Long Thanh mua hai cái bánh.

Cửu Ly nhìn.

“Lại ăn?”

“Chúng ta đứng đây không mua gì càng khả nghi.”

Nàng nhận một cái.

“Có lý.”

Bạch Lộ tiếp tục đi.

Khi tới gần một khu nhà cũ sát thành bắc, nàng bỗng tăng tốc.

Ba người Huyết Ảnh Lâu lập tức tăng.

Hai kẻ còn lại cũng vậy.

Cửu Ly kéo Long Thanh.

“Đi.”

Long Thanh vừa chạy vừa nói: “Báo chưa?”

“Người Thanh Vân đang phía sau.”

“Đừng tách.”

“Biết rồi.”

Hai người rẽ qua góc.

Bạch Lộ đã biến mất khỏi đường.

Chỉ còn một mảnh vải xám nằm trên đất.

Cửu Ly nhặt.

“Ve sầu thoát xác.”

Long Thanh hỏi: “Mất?”

“Chưa.”

Nàng nhắm mắt, thần thức lan ra.

Một lát sau mở.

“Phía tây.”

Hai người đổi hướng.

Nhưng đúng lúc ấy, xa xa vang lên một tiếng nổ nhỏ.

Ầm!

Không lớn.

Nhưng rõ là linh lực va chạm.

Cửu Ly lập tức biến sắc.

“Bắt đầu rồi.”

Long Thanh giữ cánh tay nàng trước khi nàng lao đi.

“Cửu Ly.”

Nàng quay lại.

“Ta biết.”

Một nhịp.

Cửu Ly tự hít sâu.

“Không tách.”

“Ừ.”

“Có Kim Đan thì chờ người Thanh Vân.”

“Ừ.”

Hai người cùng chạy.

Lần đầu Long Thanh chủ động nắm cổ tay nàng kéo đi qua đám đông.

Cửu Ly nhìn tay hắn.

Không nói.

Phía trước, tiếng giao chiến thứ hai vang lên.

Cùng lúc ấy, trong túi trữ vật bên hông Long Thanh, chiếc hộp cổ chủng vừa mua bỗng rung nhẹ.

Một hạt màu xám trong ba mươi bảy hạt khô nứt ra một đường cực nhỏ.

Không ai phát hiện.

Long Thanh đang nghĩ tới chuyện khác.

Bạch Lộ.

Ngọc Hồ tộc.

Hai nhóm người đuổi theo.

Một cái bẫy đã khép.

Vấn đề bây giờ chỉ là...

ai mới thật sự là con mồi.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 39TTS · TIỂU ĐẤU GIÁ HỘITa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...