QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 69: LINH DƯỢC BÍ CẢNH MỞ

Đoàn rời thung lũng mưa muộn hơn dự kiến gần một canh giờ.
Không ai phàn nàn.
Đêm qua nếu không dừng xử lý, ba tán tu chưa chắc sống, những người bị thương càng không thể tiếp tục. Dược xa số sáu được thay một khóa mới nhưng vẫn giữ hộp giả. Vật thật tiếp tục chia ba, thậm chí Mộc Linh Tinh còn được đổi sang một chiếc hộp đựng lương khô rồi đặt trong xe mười hai. Long Thanh nghe cách giấu xong hỏi: “Nếu chính người mình quên?” Đỗ Khang đáp: “Có sổ.” “Vậy tốt.” Hắn rất thích có sổ. Không phải mọi thứ đều cần trí nhớ thần thức.
Ba tán tu bị bắt được đưa tới trạm Bạch Thạch trước buổi trưa. Đây không phải nhà tù, chỉ là một trạm hậu cần có người Dược Vương Cốc trú thường xuyên. Người phụ trách nhận hồ sơ, ngọc một chiều, mẫu thuốc dẫn thú và lời khai. Không ai xử ngay. Chúng sẽ được đưa về Thanh Dược Thành sau. Lưu Khánh trước lúc bị dẫn đi còn nhìn về phía y xa của Thanh Dao. Hắn chắp tay rất thấp. Không phải với Tạ Trường Xuân. Với người đã cứu mình đêm qua. Thanh Dao chỉ gật. Không cần nói thêm.
Long Thanh hỏi Cửu Ly: “Hắn sẽ bị gì?”
“Nếu chỉ trộm vật tư và phá trận, có thể phạt linh thạch, giam hoặc lao dịch. Nhưng phải điều tra xem từng làm việc khác không.”
“Không giết?”
“Không tới mức.”
“Vậy hợp.”
Cửu Ly nhìn hắn. “Người rất quan tâm luật?”
“Có quy củ dễ sống.”
“Ở thế giới cũ cũng vậy?”
Long Thanh suy nghĩ. “Lý thuyết.”
Nàng bật cười vì nghe ra phần sau chưa nói.
Chặng từ Bạch Thạch tới cửa bí cảnh khó hơn đường hôm qua nhưng trời đã quang. Núi dần cao. Cây thấp đi. Không khí có cảm giác hơi méo khi nhìn xa, giống hơi nóng trên mặt đường nhưng lạnh hơn. Người Thiên Công nói đó là ảnh hưởng của loạn lưu không gian từ bí cảnh. Pháp khí bay cao dễ mất phương hướng, vì vậy các đoàn phải đi theo cọc chỉ đường.
Long Thanh nhìn một con chim lớn bay qua độ cao vài trăm trượng. Nó vừa đi vào vùng méo đã đột nhiên lệch hẳn sang trái, vỗ cánh mấy lần mới trở lại.
“Vậy linh chu thật sự nguy hiểm.”
Cửu Ly gật. “Rơi một chiếc không vui.”
“Đi xe tốt.”
“Người hôm qua còn than xóc.”
“Xóc không rơi từ trời.”
Thanh Dao đi gần đó nghe được. “Lần đầu ta thấy người thích đường bộ hơn linh chu.”
“Vì ở đây.”
“Còn bình thường?”
“Linh chu nhanh.”
“Vậy cuối cùng vẫn thích.”
“Ta thích thứ phù hợp lúc cần.”
Cửu Ly nhìn hắn. “Sư phụ đôi khi nói câu nghe khá có đạo lý.”
“Câu này có gì?”
“Không có.”
Nàng đã học không thần hóa mọi thứ.
Ít nhất đang cố.
Khoảng giờ Thân, con đường núi mở ra thành một lòng chảo lớn giữa hai vách đá. Phía trước có hàng chục lều, vài nhà gỗ cố định, bến dược xa và một cổng đá tự nhiên cao hơn hai mươi trượng. Trong khe giữa hai vách đá không có cảnh phía bên kia. Chỉ là một lớp ánh sáng xanh trắng mỏng như mặt nước dựng đứng.
Long Thanh dừng.
“Đó là cửa?”
Tạ Trường Xuân gật. “Linh Dược Bí Cảnh.”
“Có từ bao lâu?”
“Không ai chắc. Dược Vương Cốc quản cùng vài thế lực hơn tám trăm năm.”
“Không đóng?”
“Có chu kỳ. Cửa tự yếu rồi mạnh. Lúc ổn định mới vào.”
Khác hoàn toàn Thanh Mộc Bí Cảnh trước kia. Nơi này đã trở thành một tài nguyên có quản lý. Trước cổng có bia đá lớn ghi quy tắc.
Long Thanh đọc.
Không thu linh dược chưa đủ niên đại quy định.
Không nhổ tận gốc loại có thể tái sinh từ thân.
Không phá dược điền tự nhiên.
Không săn dược thú nếu không chủ động công kích hoặc có nhiệm vụ được phê duyệt.
Không dùng độc diện rộng.
Không đốt rừng.
Không tự ý phá trận cổ chưa xác định.
Hắn gật liên tục.
“Quy củ tốt.”
Chu Mộc Sinh đứng gần nghe. “Nếu không có, tám trăm năm đã bị hái sạch.”
“Đúng.”
“Trước đây từng có thời kỳ ai vào cũng đào cả rễ.”
“Sau?”
“Ba mươi năm là nhiều khu mất giống.”
“Rồi mới cấm?”
“Ừ.”
Long Thanh nhìn bia.
Con người thường phải phá một lần mới học.
Không lạ.
Các đoàn lần lượt tới.
Hỏa Đan Môn xuất hiện khi trời gần tối. Tống Nghiêu cũng trong đội nhưng không phải đội trưởng. Hắn thấy Thanh Dao liền chào từ xa. Nhóm Kim Lô – Linh Thực Hội tới muộn hơn một chút từ tuyến khác. Công Tôn Vũ đi cạnh Chu Mộc Sinh vì cả hai cùng phụ trách một phần dược liệu cổ.
Ba nhóm công khai đều có mặt.
Không ai đánh nhau trước cửa.
Dược Vương Cốc triệu tập ngắn, nói rõ chuyện tối qua có nhóm người không xác định theo dõi vật tư. Không nêu tên Táng Đạo Điện. Không nói Huyết Ảnh. Chỉ cảnh báo có khả năng người ngoài trà trộn hoặc đi theo sau, nên tất cả đội phải giữ liên lạc và không tự ý phá phong cấm.
Hàn Xích hỏi: “Có cần hoãn?”
Cố Dược Thành lắc. “Cửa bí cảnh chỉ ổn định khoảng mười hai ngày. Hoãn có thể mất chu kỳ.”
Công Tôn Khải nói: “Nếu người kia cần chúng ta mở đường, càng phải kiểm soát điểm cuối.”
Tạ Trường Xuân gật.
Không ai đề nghị quay về chỉ vì bị theo.
Có nguy hiểm không đồng nghĩa không đi.
Chỉ cần chuẩn bị.
Long Thanh nghe xong hỏi Cửu Ly: “Cô không tự đi cuối.”
“Biết.”
“Thanh Dao?”
Nàng đang đứng cạnh, đáp trước. “Ta cũng biết.”
“Phương Nham?”
Phương Nham từ phía sau cười. “Long sư đệ, ta dẫn đội bí cảnh nhiều hơn ngươi.”
“Ta nhắc.”
“Được.”
Tạ Trường Xuân nhìn hắn. “Ngươi có muốn nhắc ta?”
Long Thanh thật sự nghĩ.
“Ông đừng chạy quá nhanh.”
Tạ: “...”
Cửu Ly quay mặt cười.
Đêm đó đoàn không vào ngay. Bí cảnh mở lúc sáng sẽ an toàn hơn vì các điểm mốc dễ quan sát. Long Thanh ngủ trong lều, lần đầu gần một cổng không gian như vậy. Hắn nghe bên ngoài có tiếng ù rất nhẹ cả đêm, giống gió nhưng đều hơn.
Sáng, cửa bí cảnh sáng rõ.
Người giữ trận kiểm tra độ ổn định.
Từng ngọc bài được phát.
Mỗi người vào phải mang, nếu cửa biến động lớn có thể dựa ngọc xác định vị trí gần nhất.
Long Thanh nhận một miếng.
Hệ thống không phản ứng nguy hiểm.
“Ổn?”
Không phát hiện nguy hiểm trực tiếp từ cổng trong trạng thái hiện tại.
“Được.”
Cửu Ly đứng cạnh. “Người lại hỏi hệ thống?”
“Ừ.”
“Có nói gì?”
“Không nguy hiểm hiện tại.”
“Vậy đi.”
Thanh Dao nhìn hai người. Nàng đã biết Long Thanh có một thứ gọi hệ thống nhưng chưa hỏi nó là gì. Càng ở lâu, nàng càng thấy nếu hắn muốn nói sẽ nói.
Đội Dược Vương – Thanh Vân vào trước vì giữ bản gốc và phụ trách kiểm tuyến. Hỏa Đan theo sau cách gần một khắc. Kim Lô – Linh Thực cách thêm.
Long Thanh bước qua lớp sáng.
Cảm giác như đi qua một màn nước lạnh.
Không ướt.
Chỉ tai ù.
Bước tiếp theo mặt đất đã khác.
Trước mắt không còn vách đá.
Là một khu rừng rộng.
Trời vẫn sáng nhưng màu xanh hơn bên ngoài. Linh khí dày rõ. Không đến mức khiến Long Thanh cảm nhận tu vi, nhưng hắn ngửi thấy mùi cây mạnh hơn.
Cửu Ly vừa ra đã hít.
“Rất nhiều mùi.”
Thanh Dao thì đứng yên ba nhịp.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể trong cơ thể nàng tự rung.
Không đau.
Giống bước vào một nơi đầy tiếng nói nhưng không có âm thanh.
Sinh cơ.
Khắp nơi.
Cây.
Cỏ.
Rễ.
Côn trùng.
Dược thú nhỏ.
Nước.
Nàng phải chủ động thu cảm nhận lại.
Long Thanh thấy. “Sao?”
“Quá nhiều.”
“Khó chịu?”
“Không. Chỉ chưa quen.”
“Đừng mở hết.”
Nàng gật.
“Ừ.”
Cố Dược Thành kiểm người.
Không thiếu.
Đội bắt đầu di chuyển theo tuyến an toàn cũ khoảng mười dặm trước khi rẽ sang cổ đồ.
Long Thanh nhanh chóng nhận ra Linh Dược Bí Cảnh không giống một kho thuốc. Cây quý không mọc thành hàng có biển tên. Có nơi linh khí rất mạnh nhưng chỉ toàn một loại dây leo lấn át. Có vùng đất bình thường lại mọc nhiều loại nhỏ chen nhau. Một bụi hoa tím đẹp có thể là độc. Một đám cỏ nhìn như cỏ dại lại được Chu Mộc Sinh dặn không giẫm vì rễ dùng luyện thuốc.
Một con thú nhỏ giống sóc nhưng có hai sọc xanh chạy qua, ngậm quả đỏ rồi biến mất.
Long Thanh hỏi: “Dược thú?”
Hà Lương đi cùng đáp: “Thanh Văn Thử. Ăn Linh Chu Quả.”
“Có hại?”
“Không. Nó tha hạt đi nên giúp cây lan.”
Long Thanh gật.
Thêm một thứ.
Không phải mọi yêu thú ăn thuốc đều là kẻ phá.
Một đoạn sau họ gặp một cây quả bị cắn gần hết. Một đệ tử trẻ than: “Phí quá.” Chu Mộc Sinh lập tức nói: “Không phí. Quả đó nếu không qua bụng Thanh Văn Thử, hạt nảy kém.” Đệ tử ngẩn. Long Thanh thấy thú vị. “Phải đi qua?” “Acid trong bụng làm mỏng vỏ.” “Giống vài loại hạt đời trước.” “Thế giới cũ của ngươi cũng có?” Long Thanh khựng vì nói lỡ. “Có.” Chu Mộc Sinh không hỏi sâu.
Thanh Dao nghe.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể giúp nàng cảm nhận rõ hơn mối liên hệ ấy. Cây có quả. Thú ăn. Hạt đi. Phân rơi. Cây mới. Không một thứ đứng riêng.
Nàng nói nhỏ: “Linh dược cũng không sống một mình.”
Long Thanh đáp: “Đương nhiên.”
“Đan sư thường nhìn cây riêng.”
“Vì mang vào lò rồi.”
“Ừ.”
Nàng nhìn khu rừng.
“Có lẽ muốn hiểu dược phải hiểu chỗ nó sống.”
Chu Mộc Sinh ở phía trước nghe được, quay lại. “Diệp tiểu hữu, câu này đúng với linh thực hơn đan.” Thanh Dao cười. “Ta đang học.”
Tới mốc rẽ đầu tiên, đội ngừng.
Cổ đồ chỉ một dòng nước.
Bản đồ hiện đại có sông nhỏ cách đó gần một dặm.
Người Huyền Cơ đo hướng.
“Khớp sai lệch.”
Họ đi dọc.
Khoảng nửa canh giờ sau, Phương Nham phát hiện một nền đá dưới bụi cây.
Không lớn.
Chỉ khoảng mười trượng vuông.
Rễ đã xuyên.
Đá nứt.
Nếu không biết tìm, rất dễ tưởng tự nhiên.
Long Thanh ngồi xuống nhìn rãnh nhỏ cạnh nền.
“Dẫn nước.”
Chu Mộc Sinh đào nhẹ.
Một đường đá chạy xuống dưới.
“Nhân tạo.”
Cố Dược Thành sắc mặt sáng. “Điểm một.”
Cổ đồ đáng tin thêm.
Họ còn tìm được ba hố cọc đã mục, một đoạn móc đồng và vài mảnh gốm dược bình không còn linh lực.
Thanh Dao nhìn bố trí.
“Không giống nhà ở.”
Long Thanh gật.
“Trạm.”
“Có thể.”
Tạ Trường Xuân nói: “Giả thuyết dược đạo đúng.”
Không ai gọi Long Thanh thần toán.
Chỉ là suy luận hợp.
Cổ đồ giờ có ý nghĩa khác. Nếu bảy điểm thật sự là trạm vận chuyển, tuyến này nhiều khả năng dẫn tới nơi từng có dược viên hoặc đan phủ.
Đội đánh dấu.
Không đào sâu.
Tiếp tục.
Cửu Ly từ lúc vào bí cảnh ít nói hơn. Nàng đang làm việc.
Huyễn Đạo của hai chân vĩ đã ổn hơn trước. Nàng không tạo huyễn ảnh lớn. Chỉ dùng một lớp khí mỏng làm mùi đoàn tan nhanh hơn trên đường, che bớt dấu giày ở vài khu đất mềm. Không thể xóa hết hai mươi người. Cũng không cần. Mục tiêu chỉ khiến kẻ đi sau khó biết họ vừa đi lúc nào.
Tạ hỏi: “Có người theo?”
“Có dấu.”
“Bao nhiêu?”
“Chưa chắc. Không phải Hỏa Đan. Họ ở tuyến phía đông.”
“Kim Lô?”
“Đã truyền vị trí, họ cách ta hơn mười dặm phía nam.”
“Vậy người ngoài.”
“Có thể.”
Cửu Ly chỉ một dấu dưới gốc cây.
Rất nhẹ.
Một dấu giày chồng lên vết chân dược thú.
Nếu không nhìn kỹ gần như mất.
“Người này cố đi vào dấu cũ.”
Tạ Trường Xuân gật.
“Đừng phá.”
“Ta biết.”
Long Thanh hỏi: “Vì để họ tưởng chưa bị thấy?”
“Ừ.”
Cửu Ly cười.
“Sư phụ bây giờ hiểu tình báo rồi.”
“Ta hiểu trốn tìm.”
“Cũng gần.”
Không ai quay lại bắt.
Đội tiếp tục đúng tuyến.
Điểm thứ hai theo cổ đồ nằm sau một dãy đồi thấp.
Trên đường tới, môi trường thay đổi dần.
Cây cao ít hơn.
Hoa nhiều hơn.
Ban đầu chỉ vài khóm.
Sau đó thành mảng.
Đỏ.
Vàng.
Tím.
Trắng.
Linh khí trong không khí cũng dày hơn.
Một đệ tử Đan Hà hít sâu. “Dược khí rất mạnh.”
Chu Mộc Sinh lập tức nhắc: “Không hít cố.”
Người kia ngừng.
Long Thanh hỏi: “Dược khí cũng độc?”
“Quá nhiều loại trộn có thể.”
“Ừ.”
Thanh Dao lại hơi chậm bước.
Sinh Mệnh Thể cảm thấy kỳ.
Phía trước rất nhiều sinh cơ.
Nhưng không tự nhiên.
Nó giống hàng nghìn ngọn đèn đều sáng cùng một mức.
Quá đều.
Nàng không biết diễn tả.
“Chờ.”
Cố Dược Thành dừng đoàn.
“Gì?”
Thanh Dao nhắm mắt rất nhẹ.
“Phía trước... sinh cơ không ổn.”
Chu Mộc Sinh hỏi: “Yếu?”
“Không.”
“Mạnh?”
“Rất mạnh.”
“Vậy?”
“Quá giống nhau.”
Mọi người khó hiểu.
Long Thanh nhìn phía trước.
Họ vừa lên đỉnh đồi nhỏ.
Bên dưới là một thung lũng.
Đẹp tới mức gần như không thật.
Hàng nghìn cây linh thảo mọc dày.
Hoa nở thành biển.
Có những loại đan sư trẻ vừa nhìn đã nhận ra giá trị hàng chục linh thạch mỗi gốc.
Một người bật thốt: “Bảo địa.”
Người khác cũng hít.
“Ít nhất mấy trăm năm không ai vào.”
Chu Mộc Sinh không lao xuống.
Linh Thực Hội càng biết nơi quá đẹp có thể càng nguy hiểm.
Long Thanh đứng trên mép.
Nhìn.
Cây.
Hoa.
Gió.
Nước.
Không thấy thú.
Hắn không có Sinh Mệnh Thể.
Không có thần thức mạnh.
Chỉ thấy...
yên.
Quá yên.
Ở rừng lúc nãy có tiếng côn trùng.
Tiếng chim.
Tiếng lá bị thú chạm.
Ở đây hoa nhiều như vậy nhưng không có tiếng vo ve.
Long Thanh hỏi: “Sao không có ong?”
Một đệ tử quay. “Ong?”
“Côn trùng.”
Cả đội yên.
Chu Mộc Sinh lập tức đổi sắc.
Đúng.
Nhiều hoa.
Không linh trùng.
Không bướm dược.
Không Thanh Văn Thử.
Không dược thú.
Chỉ cây.
Thanh Dao mở mắt.
“Không xuống.”
Cố Dược Thành hỏi: “Cô thấy gì?”
“Ta chưa biết.”
“Nhưng?”
“Cây đều đang... giữ một trạng thái giống nhau.”
Ngay lúc ấy, từ mép rừng bên trái có một con thú nhỏ bước ra.
Giống thỏ.
Tai xanh.
Có thể là dược thú hoang.
Nó không biết người.
Ngửi mùi hoa.
Đi xuống.
Một bước.
Hai.
Mười bước.
Không có gì.
Một đệ tử nói: “Có thể chỉ không có côn trùng mùa này.”
Con thỏ đi thêm.
Khoảng mười lăm bước, nó dừng.
Đầu lắc.
Chân mềm.
Thanh Dao lập tức nói: “Không.”
Con thỏ ngã.
Không chết ngay.
Nhưng Sinh Mệnh Thể của nàng cảm thấy sinh cơ nó đang giảm.
Không phải độc tấn công mạnh.
Giống bị thứ gì đó kéo.
Từng chút.
Về phía đất.
Thanh Dao biến sắc.
“Thung lũng đang hút sinh cơ.”
Cả đội lập tức lùi khỏi mép.
Long Thanh nhìn biển hoa.
Đẹp.
Yên.
Không ong.
Không thú.
Và bây giờ một sinh vật vừa bước vào đã ngã.
Hắn thở ra.
“Ta bắt đầu không thích chỗ nhiều hoa nữa.”
Cửu Ly đứng cạnh hỏi: “Hạt giống?”
“Chưa tới mức lấy.”
“Người vẫn nghĩ hạt?”
“Cây đẹp.”
Thanh Dao gần như không biết nên nói gì.
Nhưng Chu Mộc Sinh đã nghiêm tới mức không cười.
Lão nhìn xuống đất.
“Không phải một loại độc bình thường.”
Cố Dược Thành hỏi: “Vòng?”
“Có thể cả thung lũng là một hệ.”
Thanh Dao cảm nhận thêm.
Lần này chỉ ở mép.
Không đi sâu.
Nàng nhận ra những cây linh dược nhìn như riêng lẻ thật ra sinh cơ dưới đất nối thành một mạng.
Rễ.
Nấm.
Một thứ gì đó.
Tất cả cùng lấy.
Cùng trả.
Nhưng sinh vật ngoài bước vào...
chỉ bị lấy.
Không được trả.
Nàng mở mắt.
“Đây không phải dược điền bình thường.”
Cửu Ly nhìn cổ đồ.
Điểm thứ hai nằm ngay phía bên kia thung lũng.
Muốn theo tuyến...
phải tìm cách vòng hoặc hiểu thứ trước mắt.
Tạ Trường Xuân hỏi: “Có thể bay qua?”
Chu Mộc Sinh lập tức lắc. “Không biết thứ hút sinh cơ theo đất hay theo vùng.”
Long Thanh nhìn phía trên.
Không chim.
Không côn trùng.
“Đừng bay.”
Mọi người cùng nhìn.
Hắn chỉ trời.
“Trên cũng không có gì.”
Một câu đủ.
Không ai thử.
Cố Dược Thành ra lệnh dựng trạm ngoài thung lũng.
“Không xuống. Không hái. Không thử thuốc tùy tiện. Trước tiên xác định cơ chế.”
Đoàn dừng.
Không vì hàng nghìn linh dược trước mắt mà lao vào.
Cửu Ly nhìn quanh.
Ở rìa rừng phía sau, dấu chân người bám tuyến cũng dừng.
Kẻ đi theo đang nhìn họ.
Nàng không quay.
Chỉ truyền âm cho Tạ:
“Người sau cũng tới.”
“Có tiến?”
“Không.”
“Vậy chờ.”
Thanh Dao đã ngồi xuống cạnh mép, ánh mắt không rời biển hoa.
Thái Sơ Sinh Mệnh Thể trong nàng rung rất rõ.
Không phải sợ.
Giống gặp một bài toán về sinh mệnh chưa từng thấy.
Một thung lũng đầy thuốc.
Một nơi mọi cây đều xanh tốt.
Nhưng không có côn trùng.
Không có thú.
Không có tiếng sống.
Long Thanh đứng cạnh, nhìn con thỏ đang yếu dần ở khoảng cách hơn mười bước.
Hắn hỏi:
“Có cách kéo nó ra không?”
Thanh Dao lập tức nhìn.
Không phải hỏi làm sao lấy thuốc.
Không phải hỏi giá trị thung lũng.
Là con vật.
Nàng gật.
“Có.”
Cửu Ly đã lấy dây.
Long Thanh nhìn.
“Đừng vào.”
“Ta biết.”
Một móc nhẹ được buộc.
Không cần người bước xuống.
Họ chuẩn bị kéo dược thú ra.
Việc đầu tiên ở “bảo địa” không phải hái một cây linh dược nào.
Mà là cứu một con thú không đáng bao nhiêu linh thạch.
Không ai trong ba người lúc đó biết chính con thú nhỏ ấy sẽ giúp họ phát hiện bí mật đầu tiên của thung lũng.
Và bí mật ấy sẽ chứng minh một điều:
Thuốc cứu người.
Nhưng thuốc đủ nhiều, đủ sai chỗ... cũng có thể giết người.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 69TTS · LINH DƯỢC BÍ CẢNH MỞTa Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...