QUYỂN III – ĐAN NỮ THANH DAO

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 78: NGƯỜI KHÔNG TRANH MỚI LÀ NGƯỜI KHÓ ĐỐI PH?

Linh chu của Thanh Vân Tông hạ xuống sơn môn vào cuối giờ Thân, khi ánh nắng đã nghiêng qua những dãy núi phía tây và phủ một lớp vàng nhạt lên biển mây. Long Thanh là người bước xuống gần cuối, không phải vì khách sáo mà vì hắn đứng kiểm tra ba hộp hạt giống tới tận lúc Tạ Trường Xuân phải quay lại gọi. Tô Cửu Ly đã xuống trước nhưng vẫn đứng ngay dưới cầu linh chu chờ hắn, còn Diệp Thanh Dao mang một túi hành lý nhỏ đứng bên cạnh. So với lúc rời Thanh Vân, đoàn trở về nhiều hơn một người, thêm mấy hộp cổ chủng, một đống bản sao tài liệu Đan Vương cổ phủ, tin tức về Táng Đạo Điện và một ngọn Thanh Liên Sinh Viêm đã nhận chủ sơ cấp. Nhưng người đầu tiên chạy tới nghênh bọn họ lại không hỏi bất cứ thứ nào trong số đó. Hàn Bách vừa thấy Long Thanh liền nói: “Ngươi còn biết về?” Long Thanh nhìn. “Ta đi có mấy ngày.” “Mấy ngày?” Hàn Bách trợn mắt. “Ngươi đi Thanh Dược Hội, đi bí cảnh, chui cổ phủ, gửi về ba lần tin khẩn. Ta tưởng lần này ngươi lại mang thêm thứ gì không nên mang về.” Long Thanh lập tức nâng túi. “Hạt giống.” Hàn Bách nhìn hắn, lại nhìn Thanh Dao phía sau, rồi nhìn Cửu Ly. “Ta không hỏi cái đó.”
Cửu Ly bật cười, chủ động giới thiệu: “Diệp Thanh Dao, Dược Vương Cốc Đan Y chân truyền, tới Vô Danh Phong ở một thời gian.” Hàn Bách rõ ràng biết tên. Ánh mắt ông lập tức nghiêm hơn một chút, nhưng không phải nhìn mỹ nhân mà nhìn sắc mặt nàng. “Diệp tiên tử?” Thanh Dao chắp tay. “Hàn tiền bối không cần khách sáo, gọi Thanh Dao được rồi.” Hàn Bách biết chuyện nàng thương kinh mạch từ trước, cũng đã nhận tin về chuyến Thanh Dược Hội, nhưng phần Thái Sơ Sinh Mệnh Thể và Sinh Viêm được giữ trong phạm vi hẹp nên ông chỉ biết nàng đang hồi phục. “Tới Vô Danh dưỡng thương?” “Một phần.” “Nghiên cứu Huyết Tỏa của Cửu Ly?” “Một phần.” Hàn Bách nhìn Long Thanh. “Còn phần nào?” Thanh Dao chưa kịp đáp, Long Thanh đã nói: “Nàng muốn xem ta trồng cây.” Hàn Bách đứng yên hai nhịp. Cửu Ly quay mặt để che cười. Thanh Dao lại rất nghiêm túc gật. “Cũng đúng.” Hàn Bách cuối cùng quyết định không hỏi thêm. Những chuyện liên quan Vô Danh Phong nếu cứ truy tới cùng thường chỉ khiến đầu đau hơn.
Long Thanh không ở sơn môn lâu. Hắn đã xa nhà nhiều ngày, trong đầu chỉ có ruộng rau, ao cá và hạt xám vừa nảy trước khi đi. Lý Đại Phúc được giao lên kiểm tra Vô Danh mỗi ngày nhưng người khác chăm và mình tự nhìn vẫn khác. Ba người đi theo đường núi sau. Thanh Dao vốn đã nghe Cửu Ly kể nhiều về Vô Danh, nhưng tới khi thật sự nhìn thấy ngọn núi, nàng vẫn ngạc nhiên. Không có cổng đá đồ sộ, không có linh vụ cuộn thành biển, không có đệ tử đứng hầu. Con đường đất dẫn lên một khoảng sân rộng vừa phải, căn nhà cũ đã sửa sạch sẽ, mái ngói mới hơn một phần. Bên trái là vườn rau, xa hơn có chuồng gà. Bên phải là ao, mặt nước phản ánh chiều. Một cây liễu xanh đứng giữa nhà và ao, cành rủ rất tự nhiên. Trước cửa, một con chó đen đang nằm dài như ngủ. Long Thanh vừa bước qua hàng rào, con chó mở mắt. Chỉ một cái mở mắt rất bình thường, nhưng Thanh Dao đột nhiên cảm thấy Thanh Liên Sinh Viêm bên cạnh Kim Đan thu nhỏ thêm một vòng. Không sợ theo nghĩa con người, mà giống một bản năng tự thu lại trước thứ không nên chạm.
Nàng dừng đúng một nhịp. Cửu Ly thấy. “Cảm giác?” Thanh Dao hỏi rất nhẹ: “Tiểu Hắc?” “Ừ.” “Cô biết nó là gì?” “Không hoàn toàn.” “Sư phụ cô?” Cửu Ly nhìn Long Thanh đang ngồi xổm xoa đầu con chó. “Hắn nghĩ chó đen ăn rất khỏe.” Thanh Dao im. Long Thanh vừa xoa vừa nói: “Mấy ngày ta không ở có phá chuồng không?” Tiểu Hắc nằm xuống, đuôi quét đất một cái. “Không phá là tốt.” Hắn lấy một miếng thịt khô trong túi đưa. Tiểu Hắc ăn. Thanh Dao nhìn rồi cuối cùng chỉ nói: “Rất... nghe lời.” Cửu Ly đáp: “Đừng dùng thần thức thử.” “Ta không định.” “Tốt.” Hai người cùng hiểu có vài thứ trên Vô Danh tốt nhất coi như bình thường khi Long Thanh còn coi là bình thường.
Một tiếng cục tác từ chuồng gà vang lên. Long Thanh lập tức quay. “Tiểu Kim!” Một bóng vàng nhỏ bay khỏi mái chuồng, đáp xuống hàng rào. Hình dáng vẫn gần giống con gà vàng kỳ lạ, nhưng lông đuôi dài hơn lúc trước một chút, ánh kim dưới nắng rõ hơn. Thanh Dao chưa kịp cảm nhận sâu, Sinh Viêm trong cơ thể lại rung. Khác Tiểu Hắc. Không phải thu lại, mà là một loại cộng hưởng với hỏa tính cực xa xưa khiến hỏa chủng nóng lên một nhịp. Nàng lập tức chủ động đóng cảm nhận. Long Thanh đang kiểm tra cánh Tiểu Kim. “Có đánh nhau?” Con chim nghiêng đầu. “Lý Đại Phúc nói ngươi đuổi một con ưng?” Tiểu Kim cục một tiếng. Long Thanh thở dài. “Đừng đi xa.” Thanh Dao nhìn Cửu Ly. Cửu Ly nhún vai. “Gà vàng.” “Cô thật sự gọi vậy?” “Sư phụ gọi.” “Ta hiểu.” Một nơi có con chó khiến Sinh Viêm tự thu, một con “gà” khiến linh hỏa cổ phản ứng, vậy mà chủ nhân đang lo chúng ăn đủ hay chưa. Vô Danh Phong mới nhìn đã rất Vô Danh.
Long Thanh kiểm tra cây liễu tiếp. Tiểu Thanh không có gì khác thường bằng mắt. Chỉ cao thêm một chút, cành dày hơn. Hắn chạm thân, xem có sâu hay nứt vỏ. “Tốt.” Sau đó chạy sang ao. Cá thường bơi lên khi thấy bóng người. Con cá đen bạc từng rất yếu nay lớn hơn trước, vảy ở sống lưng có một đường ánh kim mảnh. Nó chỉ nổi nửa đầu rồi lặn. Thanh Dao đứng cạnh ao, Thái Sơ Sinh Mệnh Thể cảm thấy một sinh cơ rất lạ dưới nước, dày hơn cá thường hàng chục lần nhưng lại thu rất kín. Nàng còn chưa nói, Long Thanh đã ném thức ăn. “Ăn đi.” Cá nổi lên. “Con này lớn nhanh.” Cửu Ly nói: “Sư phụ nuôi tốt.” “Ao tốt.” “Người không thấy nó khác?” “Có. Màu đẹp hơn.” Thanh Dao quyết định im. Nàng bắt đầu hiểu vì sao Cửu Ly ở đây lâu lại có thể giữ vẻ mặt bình thường trước những chuyện rất không bình thường.
Điều Long Thanh lo nhất là hạt xám mới nảy. Hắn đi thẳng tới một góc có mái che nhỏ cạnh vườn. Trước khi đi, cây non mới có hai lá. Bây giờ vẫn chỉ hai lá, nhưng thân chắc hơn, màu xám xanh, trên mép lá có một đường bạc rất mờ. Không lớn nhanh như rau. Hắn ngồi xuống sờ đất, rồi gọi hệ thống kiểm tra. Sinh trưởng ổn định. Môi trường phù hợp. Không cần can thiệp. Long Thanh thở. “Tốt.” Thanh Dao đứng sau hỏi: “Đây là hạt không rõ nguồn lúc trước?” “Ừ.” “Ta có thể cảm nhận?” “Ngoài thôi.” “Được.” Nàng ngồi cách nửa bước, không chạm. Thái Sơ Sinh Mệnh Thể cảm nhận cây non như một sinh mệnh đang ngủ một phần, nhưng không yếu. Rễ rất sâu so với kích thước cây. Sinh cơ không tràn mà cuộn vào thân. “Nó khỏe.” “Ta biết.” “Không cần thêm linh dịch.” “Đúng.” “Cũng không cần Sinh Viêm.” Long Thanh lập tức nói: “Không.” Thanh Dao cười nhẹ. “Ta chỉ xác nhận.” “Cây đang sống tốt thì đừng vì muốn biết nó tốt đến đâu mà chọc.” Nàng nhìn cây, rồi nhìn hắn. “Ta nhớ.”
Lý Đại Phúc lên ngay trước lúc trời tối, mang sổ ghi mấy ngày chăm Vô Danh. Ông ghi rất cụ thể: rau tưới ngày nào, gà đẻ bao nhiêu trứng, Tiểu Hắc ăn mấy bữa, ao bổ sung nước một lần, hạt xám không động. Long Thanh đọc xong rất hài lòng. “Không có việc?” “Có hai đệ tử lên mua rau, ta cân. Một lần Tiểu Kim bay mất nửa canh giờ rồi về. Tiểu Hắc đêm kia sủa một tiếng.” “Vì?” “Không biết. Sau đó rừng phía bắc không có thú tới nữa.” Long Thanh nhìn chó. “Chắc đuổi thú.” Lý Đại Phúc cười khô. “Có thể.” Ông nhìn Thanh Dao, nhận ra nàng nhưng không hỏi nhiều. Khi biết nàng sẽ ở lại, ông chỉ nói nhà phía tây trước đây dùng chứa đồ, gần đây Long Thanh đã dọn, có thể ở. Cửu Ly lập tức nói: “Ta sẽ giúp chuẩn bị.” Long Thanh nhìn. “Cô không cần.” “Ta là Đại đệ tử.” “Đại đệ tử liên quan dọn phòng?” “Có khách.” Thanh Dao nói: “Ta tự làm được.” Cửu Ly mỉm cười. “Ta biết.” Giọng rất ngọt. Long Thanh không nghe ra gì. Lý Đại Phúc lại như hiểu một chút, rất nhanh xin xuống núi.
Phòng phía tây được dọn trong chưa tới nửa canh giờ. Không sang trọng. Một giường gỗ, bàn, tủ nhỏ, cửa sổ nhìn ra vườn, một giá sách Long Thanh mới đóng từ trước. Thanh Dao đặt hành lý xuống, nhìn khoảng cách từ phòng mình tới phòng Cửu Ly rồi tới phòng Long Thanh. Cửu Ly đứng cửa nói: “Phòng ta ở phía kia.” “Ừ.” “Sư phụ ở giữa.” Thanh Dao nhìn nàng. “Ta thấy.” “Ta chỉ giới thiệu.” “Đa tạ.” Cửu Ly hơi cười. Thanh Dao cũng. Long Thanh từ ngoài sân gọi: “Ăn tối không?” Cả hai cùng đáp: “Có.” Sau đó nhìn nhau. Cửu Ly nói: “Khá hợp.” Thanh Dao hỏi: “Cô không thích?” “Chưa biết.” “Vậy từ từ.” Cửu Ly lập tức nhận ra Thanh Dao đã học đúng câu của Long Thanh. “Cô mới tới đã dùng lời sư phụ ta?” “Có ích.” “Nguy hiểm.” Thanh Dao thật sự không hiểu lần này nàng nguy hiểm ở đâu.
Bữa tối đầu tiên trở lại Vô Danh rất đơn giản. Rau xào, cá hấp, canh trứng, cơm. Thanh Dao không được nấu vì Long Thanh nói khách ngày đầu cứ ăn. Cửu Ly lại rất tự nhiên ngồi bên tay trái hắn, vị trí đã thành thói quen. Thanh Dao ngồi đối diện. Tiểu Hắc nằm gần cửa. Tiểu Kim đứng ngoài cửa sổ thò đầu nhìn. Long Thanh phải ném riêng một ít thức ăn để nó không nhảy vào bàn. Thanh Dao ăn chậm. Chỉ vài miếng, nàng đã cảm nhận rõ sinh cơ trong thức ăn Vô Danh vẫn giống lần ở Thanh Dược Thành: không mạnh, không có cảm giác thuốc xông vào kinh mạch, chỉ sạch và dễ hấp thu. Khác biệt là ở đây toàn bộ môi trường đều có cùng nhịp. Nước, rau, cá, không khí, thậm chí gỗ trong bàn dường như đã ở lâu trong một vùng sinh cơ ổn định. Thái Sơ Sinh Mệnh Thể không bị kích bùng như lần thức tỉnh, mà giống được đặt vào một nơi không cần phòng bị.
Nàng nói: “Ta hiểu hơn vì sao bát canh hôm đó có tác dụng.” Long Thanh hỏi: “Vì đồ ăn?” “Không chỉ.” “Vậy?” “Ở Thanh Dược Thành, ta nghĩ phải tìm thành phần. Nhưng ở đây...” Thanh Dao nhìn ra vườn. “Khó tách.” Cửu Ly hỏi: “Ý cô là toàn bộ Vô Danh?” “Có thể.” Thanh Dao giải thích rằng đất không phải loại linh thổ cấp cao nhất, nước không phải linh tuyền theo tiêu chuẩn, rau không chứa linh khí quá nhiều, nhưng tất cả đều có một điểm chung: sinh cơ sạch và không bị kích quá mức. Giống một dược phương không có vị nào là thần dược nhưng phối hợp lại khiến cơ thể không phải chống lại. Long Thanh nghe xong nhíu. “Cô đừng gọi nhà ta là đan phương.” Thanh Dao bật cười. “Ta chỉ ví dụ.” Cửu Ly chống cằm. “Vô Danh Phong là một nồi canh lớn?” Long Thanh nhìn nàng. “Cô đừng học ví dụ sai.” Hai nữ tử cùng cười.
Đêm đầu yên. Thanh Dao ngủ sâu hơn thường ngày. Không cần Hộ Mạch Đan. Không có đan hỏa phản phệ. Hỏa chủng Thanh Liên Sinh Viêm ở cạnh Kim Đan chỉ rung một lần khi gió đêm đi qua cây liễu. Nàng mở mắt, muốn dùng thần thức xem, nhưng nhớ câu “cây đang sống tốt thì đừng chọc”, cuối cùng không làm. Sáng hôm sau khi ra sân, Long Thanh đã tưới rau. Cửu Ly đang ngồi trên ghế đọc một ngọc tin. Tiểu Hắc nằm dưới chân nàng. Thanh Dao nhìn một lúc rồi tự lấy chổi quét phần sân phía tây. Cửu Ly ngẩng. “Khách không cần làm.” “Ta ở một tháng.” “Vẫn là khách.” “Ta ngồi nhìn không quen.” Long Thanh từ vườn nói vọng: “Muốn làm thì làm.” Cửu Ly nhìn sư phụ. “Người dễ.” “Quét sân có gì?” Thanh Dao mỉm cười rồi tiếp tục.
Sau ăn sáng, nàng bắt đầu xem khu đất để trồng số hạt mình mang theo. Long Thanh vốn định chọn một góc sau ao, nhưng Thanh Dao lắc. “Thanh Mạch Diệp hợp, nhưng Tĩnh Tâm Hoa không nên sát ao vì ẩm quá. Cỏ dưỡng đất có thể trồng trước, ba tháng sau mới trồng dược.” “Ba tháng?” “Nếu muốn đất bền.” Long Thanh gật. “Được.” Hắn không hề thúc. Nàng hỏi: “Không dùng trận làm đất?” “Không có.” “Có thể mượn Thanh Vân.” “Không cần.” “Vì?” “Đất cải được thì cải từ từ.” Thanh Dao nhìn. Chính đó. Không phải hắn ghét pháp thuật. Chỉ không dùng thứ mạnh nếu việc nhẹ đã đủ. Nàng bắt đầu vạch ba luống. Long Thanh lấy cuốc. Cửu Ly đi theo nhưng chỉ đứng cạnh vì thấy hai người đã phân việc rất tự nhiên. Thanh Dao đo độ ẩm, Long Thanh cuốc. Không ai bảo ai. Một lúc sau nàng mới nhận ra Cửu Ly im quá lâu. “Tô cô nương?” “Ta đang quan sát.” “Gì?” “Hai người.” Long Thanh ngẩng. “Có gì?” Cửu Ly cười. “Không có.”
Tới trưa, Thanh Dao tự nhiên vào bếp. Long Thanh đang rửa rau. “Cô nghỉ.” “Ta nấu một món.” “Khách ngày hai đã nấu?” “Ta muốn thử Sinh Viêm với lửa bếp.” “Không.” Nàng khựng. “Ta chưa nói dùng mạnh.” “Lửa bình thường đủ.” “Ta chỉ muốn giữ nhiệt ổn.” “Nồi này không cần.” Thanh Dao đứng yên rồi bật cười. “Được.” Nàng không tranh, chỉ giúp cắt rau. Cửu Ly đi vào đúng lúc thấy hai người đứng cùng bếp. Nàng dựa cửa. “Sư phụ.” “Gì?” “Ta giúp.” “Có hai người rồi.” “Ba càng nhanh.” “Bếp nhỏ.” Cửu Ly đi thẳng tới, khoác tay Long Thanh kéo hắn ra nửa bước. “Vậy sư phụ ra ngoài.” Hắn nhìn. “Ta đang nấu.” “Diệp cô nương biết.” Thanh Dao nói ngay: “Ta chỉ biết, không bằng người.” Cửu Ly khựng. Không tranh. Lại không tranh. Long Thanh lại quay về nồi. Cuối cùng cả ba vẫn đứng trong bếp nhỏ tới mức vai thỉnh thoảng chạm nhau. Cửu Ly rất hài lòng vì mình ở bên trái. Thanh Dao chỉ bình thản ở bên phải, nhưng khi Long Thanh tìm lọ muối, nàng đã đưa trước khi hắn hỏi. Cửu Ly thấy. Nguy hiểm tăng.
Ngày thứ ba, Thanh Dao bắt đầu sắp những hạt giống Long Thanh mang từ Thanh Dược Thành. Nàng làm một bảng nhỏ bằng gỗ: loại ưa ẩm, ưa khô, chịu lạnh, kỵ gà, kỵ cá, có độc, không độc, chưa xác định. Long Thanh thấy bảng liền rất thích. “Cái này tốt.” “Đỡ nhầm.” “Ừ.” Cửu Ly đứng cạnh nhìn. “Sư phụ khen nhiều.” “Vì hữu dụng.” “Ta cũng hữu dụng.” “Cô biết.” “Biết thế nào?” Long Thanh không nghĩ nhiều. “Người lạ tới cô nhìn. Có vấn đề cô báo. Đi thành cô nhớ đường. Huyết Tỏa cô tự quản tốt hơn trước.” Cửu Ly lập tức vui. Thanh Dao nghe rồi nói: “Phân công rất rõ.” Long Thanh gật. “Cô biết thuốc.” “Còn người?” “Ta trồng.” Ba người lại thành ba vai trò như ở Thanh Dược Thành. Thanh Dao bỗng nhận ra hắn không hề để việc nàng tới khiến vị trí của Cửu Ly bị thu hẹp. Ngược lại, mỗi người có phần riêng. Có lẽ chính vì vậy Cửu Ly dù cảnh giác vẫn không thật sự bài xích nàng.
Buổi chiều hôm ấy, Thanh Dao kiểm tra Huyết Tỏa. Hai chân vĩ hiện ra trong phòng phía sau, trắng mềm, chiếc thứ hai đã ổn định hoàn toàn. Long Thanh ngồi xa hơn một chút, không nhìn chằm chằm vì mỗi lần Cửu Ly hiện chân vĩ, y phục và khí tức hồ ly của nàng đều mang một vẻ quyến rũ tự nhiên rất dễ khiến người bình thường chú ý. Cửu Ly đương nhiên biết. Nàng cố tình để một chiếc đuôi lướt qua tay hắn lúc ngồi xuống. Long Thanh giật nhẹ. “Cô để đâu vậy?” “Đuôi tự động.” “Đuôi của cô.” “Nó thích sư phụ.” Thanh Dao đang đặt ngọc đo, tay dừng đúng nửa nhịp rồi tiếp tục như không nghe. Cửu Ly nhìn thấy, tâm trạng rất tốt. Mị hương của Cửu Vĩ hôm nay chỉ thoát cực nhẹ, không đủ ảnh hưởng lý trí nhưng khiến không khí có một mùi ngọt mỏng. Long Thanh hắng giọng, kéo ghế xa nửa tấc. Cửu Ly cười. “Sư phụ nóng?” “Không.” “Tai đỏ.” “Cô kiểm tra đi.” Thanh Dao cuối cùng nói rất bình tĩnh: “Nếu cô tăng mị hương, kết quả huyết mạch sẽ lệch.” Cửu Ly lập tức thu. “Được.” Long Thanh thở nhẹ. Thanh Dao thấy nhưng không cười. Chính việc không cười lại khiến hắn bớt ngượng.
Kết quả không thay đổi. Hai trên chín chân vĩ ổn định. Bảy còn khóa. Vết nứt khóa phụ thứ hai không lớn thêm, nhưng cũng không co lại. Thanh Dao dùng hỏa tức Sinh Viêm đặt ngoài mạch đúng ba tức rồi thu. “Không cần thêm.” Cửu Ly hỏi: “Không có tiến triển?” “Ổn định chính là tiến triển.” Long Thanh gật. “Đúng.” Cửu Ly nhìn hai người. “Hai người rất hợp câu này.” Thanh Dao hỏi: “Cô không thích?” “Ta thích. Chỉ hơi khó chịu.” “Vì?” Cửu Ly nhìn sư phụ. “Không nói.” Long Thanh không hiểu, Thanh Dao hiểu một phần. Nàng chỉ cười nhẹ, không tranh.
Ngày thứ tư, Thanh Dao bắt đầu pha trà buổi sáng. Không ai giao. Nàng dậy sớm, thấy Long Thanh đang đọc một quyển sách linh thực bên hiên, liền dùng chiếc ấm mình mang từ Dược Vương Cốc. Trà rất nhạt. Nước vừa. Không linh dược quý. Long Thanh uống một ngụm rồi tiếp tục đọc. “Được.” Chỉ vậy. Thanh Dao cũng không hỏi thêm. Ngày thứ năm nàng lại pha. Ngày thứ sáu cũng. Không phải lúc nào cũng nàng. Có khi Long Thanh tự pha, có khi Cửu Ly. Nhưng nếu nàng dậy trước, ba chén trà sẽ xuất hiện.
Đến ngày thứ bảy, Cửu Ly cuối cùng không nhịn được. Buổi sáng nàng bước ra thấy Thanh Dao đang rót trà cho Long Thanh, còn hắn ngồi xem một gói hạt cổ. Nàng đi tới, ngồi sát bên hắn rồi hỏi rất tự nhiên: “Diệp cô nương.” “Ừ?” “Sao ngày nào cô cũng pha trà cho sư phụ ta?” Thanh Dao nhìn chén trà. “Ngày nào?” “Gần như.” “Ta dậy sớm.” “Còn?” “Thuận tay.” “Còn?” Thanh Dao suy nghĩ thật, sau đó nói: “Hắn thích trà nhạt.” Cửu Ly im đúng ba nhịp. Long Thanh ngẩng khỏi hạt. “Cô hỏi chuyện này làm gì?” Cửu Ly nhìn hắn. “Sư phụ thích?” “Trà?” “Ừ.” “Nhạt dễ uống.” Nàng quay lại Thanh Dao. “Cô nhớ?” “Uống mấy ngày là biết.” Không có câu nào đáng bắt lỗi. Không hề nói vì muốn chăm hắn. Không nói vì quan tâm. Chỉ nhớ. Cửu Ly cuối cùng thở dài. “Người không tranh mới thật sự khó đối phó.” Thanh Dao ngơ. “Ta đang đối phó cô?” “Không. Đó mới là vấn đề.” Long Thanh đặt hạt xuống. “Hai người lại nói gì ta không hiểu?” Cả hai cùng đáp: “Không có gì.”
Sau câu chuyện trà, quan hệ giữa hai nữ tử lại nhẹ hơn chứ không căng. Cửu Ly bắt đầu chủ động kéo Thanh Dao đi xem nơi mình muốn trồng hoa trắng tím. “Sư phụ nói cạnh phòng ta.” Thanh Dao kiểm đất. “Chỗ này sáng buổi sáng, được.” “Cô giúp?” “Có.” “Không sợ ta giành hết việc trồng với cô?” Thanh Dao cười. “Ta tới học, không tới giành vườn.” “Còn sư phụ?” Câu hỏi được nói rất nhẹ. Thanh Dao dừng tay một nhịp rồi đáp thành thật: “Ta chưa biết.” Cửu Ly nhìn. Không né. Không giả ngây. Nhưng cũng không tuyên chiến. “Hiện tại?” “Hiện tại ta thấy hắn là một người rất đáng để ở gần mà học.” “Chỉ học?” Thanh Dao quay sang. “Cô muốn ta nói điều mình còn chưa biết chắc?” Cửu Ly im rồi cười. “Không.” Nàng thích câu trả lời đó hơn lời phủ nhận giả. “Vậy từ từ.” Thanh Dao cũng cười. “Từ từ.”
Buổi chiều, Thanh Dao đứng một mình bên Tiểu Thanh lâu hơn thường ngày. Cây liễu không phát linh quang, không nói chuyện, không hóa hình. Nhưng Thái Sơ Sinh Mệnh Thể cảm nhận trong thân cây có một mạng sinh cơ sâu tới mức nàng không thể nhìn hết. Thanh Liên Sinh Viêm lại rung. Nàng rất muốn thử một tia hỏa tức để xem phản ứng. Tay vừa nhấc, giọng Long Thanh từ sau vang: “Cô định làm gì?” Thanh Dao quay. “Chỉ cảm nhận.” “Bằng lửa?” “Một chút.” “Cây có bệnh?” “Không.” “Vậy thôi.” Nàng thu tay. “Ngươi không tò mò?” “Có.” “Vậy sao không thử?” Long Thanh đi tới, nhìn cành liễu lay trong gió. “Tò mò không đáng làm cây khó chịu.” “Ngươi nghĩ nó khó chịu?” “Không biết.” “Vậy?” “Không biết thì đừng chọc.” Thanh Dao đứng yên. Đó là một nguyên tắc rất khác nhiều nghiên cứu trong Dược Vương Cốc. Muốn biết thì thử. Muốn xác định thì kích. Nhưng Long Thanh đặt trạng thái của đối tượng trước tò mò của người quan sát. Không phải chống nghiên cứu; hắn vẫn cho kiểm tra khi cần. Chỉ luôn hỏi “có cần không”.
Nàng nói nhỏ: “Có lẽ ta tới đây đúng.” Long Thanh hỏi: “Vì cây?” “Không chỉ.” “Vậy?” Thanh Dao nhìn hắn. “Chưa biết nói.” “Vậy không nói.” Hắn cúi nhặt một cành khô. “Tối ăn gì?” Nàng bật cười. “Ta nấu canh?” “Được.” “Dùng Sinh Viêm?” “Lửa thường.” “Ta biết.” Hai người đi về.
Đêm đó, Thanh Dao không ngủ ngay. Nàng ngồi ở bậc hiên ngoài phòng phía tây, nhìn ba luống đất vừa đánh. Một luống đã gieo cỏ dưỡng đất. Một luống để trống. Một luống thử vài hạt Thanh Mạch Diệp. Không trận thúc sinh. Không linh dịch mạnh. Chỉ đất, nước, phân ủ và chờ. Với một đan y Kim Đan từng quen nhìn kết quả bằng canh giờ, kiểu chờ này rất lạ. Nhưng nàng không thấy sốt ruột.
Cửu Ly từ phòng đi ra, ngồi cạnh nhưng giữ khoảng cách. “Không ngủ?” “Chưa.” “Nghĩ gì?” “Ta tới đây vì muốn biết thứ gì trong Vô Danh đánh thức Thái Sơ Sinh Mệnh Thể.” “Tìm được?” “Không.” “Thất vọng?” Thanh Dao lắc. “Ngược lại.” Nàng nhìn vườn. “Nếu tìm được một loại nước, một loại đất hay một món ăn duy nhất, có lẽ ta chỉ cần lấy mẫu về.” “Còn bây giờ?” “Ta nghĩ thứ cần học không nằm trong một món.” Cửu Ly im. Thanh Dao tiếp: “Có thể là cách sống ở đây. Không ép cây. Không ép người. Không dùng thứ mạnh khi thứ nhẹ đủ. Không coi cứu người đồng nghĩa làm thay người sống. Không coi cơ duyên là thứ phải lấy bằng mọi giá.” Cửu Ly nhìn căn phòng Long Thanh đã tắt đèn. “Nghe giống sư phụ.” “Ừ.”
Một lúc lâu, Cửu Ly hỏi: “Cô muốn ở lâu hơn một tháng?” Thanh Dao không trả lời ngay. “Có thể.” “Tần trưởng lão sẽ tới bắt.” “Ta có thể xin.” “Vậy thật sự muốn?” Thanh Dao đặt hai tay lên đầu gối. “Ta không biết gọi là gì. Nhưng lần đầu ta cảm thấy mình đang học một thứ mà Dược Vương Cốc không thể dạy theo cách cũ.” Cửu Ly cười nhẹ. “Ta hiểu.” Nàng từng quét sân, nấu ăn, đánh cờ rồi từ đó phá Huyết Tỏa. Không ai hiểu cảm giác ấy hơn nàng.
Thanh Dao hỏi: “Khi cô bái sư, hắn dạy cô công pháp gì?” Cửu Ly cười. “Không có.” “Pháp thuật?” “Không.” “Huyễn Đạo?” “Không.” “Vậy?” “Quét sân.” Thanh Dao im vài nhịp rồi bật cười. “Ta tin.” “Hắn còn bắt ta nấu.” “Ta cũng tin.” “Và đánh cờ.” “Cái này nghe hợp hơn.” Cửu Ly nhìn nàng. “Nhưng ta thật sự thay đổi từ những thứ đó.” “Ta thấy.” “Nếu cô muốn học...” Cửu Ly dừng, lần đầu không nói bằng giọng đề phòng. “Có thể phải chấp nhận sư phụ chẳng bao giờ nói đúng thứ cô chờ nghe.” Thanh Dao gật. “Có lẽ đó mới là lý do ta muốn học.”
Ở trong phòng, Long Thanh đã ngủ. Hắn hoàn toàn không biết hai nữ tử ngoài hiên đang thảo luận chuyện có thể thay đổi nhân số đệ tử Vô Danh.
Hệ thống trong bóng tối lại hiện một dòng rất ngắn mà hắn không nhìn thấy:
Đối tượng tiềm năng: Diệp Thanh Dao.
Tương thích Truyền Đạo: 96%.
Ý nguyện quy đạo: Đang hình thành.
Không có phần thưởng.
Không có nhiệm vụ.
Chỉ ghi.
Ngoài sân, Thanh Dao nhìn ba luống đất dưới trăng. Một câu dần rõ trong lòng nàng.
Nàng tới Vô Danh Phong để tìm nguyên nhân mình thức tỉnh.
Nhưng có lẽ thứ nàng muốn tìm tiếp theo...
không phải nguyên nhân.
Mà là người dẫn đường.

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 78TTS · NGƯỜI KHÔNG TRANH MỚI LÀ NGƯỜI KHÓ ĐỐI PH?Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...