Quyển 1 - Phàm Nhân Trên Vô Danh Phong

Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên

Đang cập nhật

Chương 1: CHƯƠNG 1 – TA XUYÊN KHÔNG, HỆ THỐNG LẠI CHO MỘT CÁI CUỐC?

Long Thanh tỉnh dậy vì có thứ gì đó bò ngang qua mặt.

Hắn đưa tay đập theo phản xạ, nghe một tiếng “bộp” rất nhỏ rồi ngồi bật dậy. Một con côn trùng màu xanh rơi xuống lớp lá mục bên cạnh, lật người hai vòng rồi nhanh chóng chui vào đám cỏ.

Long Thanh nhìn theo nó vài giây. Đầu óc còn hơi mơ màng, nhưng cảm giác kỳ lạ đã xuất hiện.

Đây không phải phòng ngủ của hắn.

Phía trên đầu không có trần nhà, không có quạt, không có bóng đèn. Chiếc điện thoại hắn vẫn quen đặt cạnh gối cũng biến mất. Thứ duy nhất trước mắt là những thân cây cao lớn, tán lá giao nhau trên cao, chỉ để lọt xuống từng mảng nắng nhỏ. Xung quanh đầy tiếng côn trùng, tiếng nước chảy và những âm thanh xa lạ vọng lại từ sâu trong rừng.

Long Thanh cúi xuống nhìn bản thân. Áo thun vẫn còn. Quần dài vẫn còn. Đôi dép hắn mang tối qua cũng còn nguyên.

Hắn ngồi yên thêm vài nhịp rồi véo mạnh vào cánh tay.

Đau.

Long Thanh hít sâu một hơi, chậm rãi nhìn quanh lần nữa.

Không đường nhựa.

Không nhà cửa.

Không cột điện.

Không có bất cứ thứ gì thuộc về thế giới hắn quen thuộc.

Một suy nghĩ rất hoang đường bắt đầu hiện lên rõ ràng.

“Ta xuyên không thật rồi?”

Nếu chuyện này xảy ra lúc mười bảy tuổi, có lẽ Long Thanh đã lập tức nghĩ tới phi kiếm, thần công, trường sinh và những tiên tử áo trắng bay giữa biển mây. Nhưng hắn đã hai mươi bảy tuổi. Việc đầu tiên hắn nghĩ tới lại thực tế hơn nhiều.

Nước ở đâu?

Thức ăn ở đâu?

Đêm nay ngủ chỗ nào?

Và quan trọng nhất, khu rừng này có thứ gì muốn ăn hắn hay không?

Một tiếng gầm trầm thấp từ sâu trong rừng vọng tới đúng lúc ấy.

Long Thanh lập tức đứng lên.

“Tu tiên để sau. Trước hết đừng chết.”

Hắn lắng tai nghe rồi chọn hướng có tiếng nước. Chưa đi được bao xa, nhiệt độ xung quanh bỗng tăng lên rất nhanh. Một luồng gió nóng quét qua đỉnh đầu, lá cây đồng loạt rung mạnh.

Long Thanh vô thức ngẩng lên.

Một con chim khổng lồ đang lướt qua tán rừng.

Không, gọi là chim dường như hơi nhẹ nhàng.

Thứ trên đầu hắn có sải cánh dài tới mức giống một chiếc xe buýt đang bay. Bộ lông đỏ rực, những chiếc lông ngoài cùng còn kéo theo từng đốm lửa nhỏ trong không khí.

Long Thanh chỉ nhìn một lần rồi quay đầu chạy.

“Đây mà là chim thì gà ở Trái Đất chỉ đáng gọi là muỗi!”

Tiếng rít chói tai lập tức vang lên phía sau. Con yêu điểu đã phát hiện hắn.

Một bóng đỏ lao xuống.

Long Thanh vừa nghiêng người né sang bên thì móng vuốt khổng lồ đã quét qua nơi hắn vừa đứng. Đất đá tung lên. Một thân cây nhỏ bị cắt gãy giữa chừng.

Mặt Long Thanh lập tức tái đi.

Cái này không phải chim to.

Đây là quái vật thật sự.

Hắn cắm đầu chạy. Phía sau, Xích Hỏa Điêu vòng lên cao rồi quay lại. Lần này trong miệng nó bắt đầu xuất hiện một luồng sáng đỏ ngày càng đậm.

Long Thanh không biết đó là pháp thuật gì, nhưng trực giác nói rất rõ một chuyện: nếu bị thứ ấy phun trúng, hắn có thể khỏi cần tìm đường về Trái Đất nữa.

“Ta mới xuyên qua chưa tới mười phút!”

Long Thanh vừa chạy vừa chửi. Đúng lúc hắn bắt đầu nghĩ đời mình có lẽ sẽ kết thúc nhanh tới mức chẳng kịp biết tên thế giới này, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên trong đầu.

“Phát hiện ký chủ đã tỉnh. Hệ Thống Đại Đạo Sinh Hoạt đang kích hoạt.”

Long Thanh suýt dừng chân vì vui.

Cuối cùng cũng tới.

Xuyên không có hệ thống.

Ít nhất công thức quen thuộc này cho thấy hắn vẫn còn hy vọng.

Hắn lập tức hỏi: “Có quà tân thủ không? Phi kiếm, công pháp, dịch chuyển… thứ gì cứu mạng được cũng được!”

Hệ thống trả lời rất bình thản: “Có.”

“Nhận ngay!”

Một vật nặng lập tức xuất hiện trong tay Long Thanh. Hắn vừa chạy vừa cúi nhìn, sau đó suýt vấp vào một cái rễ cây.

Đó là một cái cuốc.

Cán gỗ màu nâu, lưỡi cuốc đen. Nhìn từ đầu tới cuối đều giống một dụng cụ nông nghiệp hết sức bình thường.

Long Thanh nhìn nó thêm một lần, như thể hy vọng mình nhìn nhầm.

“Cái gì đây?”

Hệ thống đáp: “Cuốc tân thủ.”

Long Thanh gần như muốn nổi điên. “Ta đang bị một con chim phun lửa đuổi!”

Hệ thống hoàn toàn không quan tâm tới cảm xúc của hắn, tiếp tục thông báo: “Nhiệm vụ tân thủ đã mở.”

Long Thanh bắt đầu có dự cảm không lành.

“Nhiệm vụ gì?”

“Cuốc một trăm mét vuông đất.”

Hắn im lặng đúng một nhịp rồi gào lên: “Ta cuốc mộ cho mình à?!”

Tiếng rít phía sau đã gần sát lưng.

Hơi nóng ập tới khiến tóc gáy Long Thanh dựng lên. Hắn quay đầu và nhìn thấy Xích Hỏa Điêu đang lao xuống, đôi móng khổng lồ đã mở rộng.

Không chạy kịp nữa.

Long Thanh nghiến răng, nắm chặt cán cuốc bằng cả hai tay. Hắn hoàn toàn không nghĩ mình có thể đánh thắng một con quái vật biết bay, nhưng nếu thật sự phải chết, ít nhất cũng không thể đứng im chờ bị xé đôi.

Hắn giơ cuốc lên, nhìn con chim đang lao tới rồi quát lớn: “Cút!”

Long Thanh không cảm thấy chuyện gì đặc biệt xảy ra. Không ánh sáng. Không sấm chớp. Không có sức mạnh thần bí tràn vào cơ thể.

Nhưng trong mắt Xích Hỏa Điêu, cảnh tượng trước mặt hoàn toàn thay đổi.

Chiếc cuốc đen tưởng như tầm thường bỗng mang theo một khí tức cổ xưa tới mức bản năng của nó không thể hiểu nổi. Trong khoảnh khắc Long Thanh giơ cuốc lên, thế giới phía sau hắn dường như biến mất, thay vào đó là vô số đường pháp tắc chồng lên nhau.

Còn cái cuốc trong tay người đàn ông kia giống như chỉ cần hạ xuống một lần là đủ nghiền nát cả huyết mạch lẫn thần hồn của nó.

Bản năng yêu thú lập tức phát ra một lời cảnh báo duy nhất.

Chạy.

Xích Hỏa Điêu đập cánh dữ dội, cưỡng ép đổi hướng ngay trước mặt Long Thanh. Cơ thể khổng lồ quét gãy mấy ngọn cây rồi lao thẳng về phía xa với tốc độ còn nhanh hơn lúc đuổi người.

Long Thanh vẫn đứng nguyên tại chỗ, hai tay giữ cái cuốc trước ngực.

Hắn nhìn bóng con chim nhỏ dần, im lặng mất vài giây rồi hỏi hệ thống: “Nó chạy rồi?”

“Đúng. Mục tiêu đã rời khỏi khu vực.”

Long Thanh cúi nhìn cái cuốc.

“Ta dọa được nó?”

Hệ thống không trả lời trực tiếp.

Long Thanh suy nghĩ một lúc, cuối cùng tự tìm được lời giải thích mà hắn thấy hợp lý nhất.

“Con chim này nhìn dữ vậy mà nhát thật.”

Hệ thống vẫn im lặng.

Long Thanh coi như mình đoán đúng.

Sau khi thở đều trở lại, hắn thử gõ cán cuốc xuống một tảng đá bên cạnh. Cán rất chắc, lưỡi cuốc cũng không có dấu hiệu cong hay mẻ.

Ít nhất món quà tân thủ này không hoàn toàn vô dụng.

Long Thanh vẫn chưa chịu bỏ hy vọng. Hắn hỏi hệ thống có đổi cái cuốc thành kiếm được không.

Hệ thống trả lời rất thẳng: “Không có chức năng đổi.”

“Công pháp?”

“Chưa mở.”

“Đan dược?”

“Chưa có.”

Long Thanh im lặng một lúc rồi hỏi tiếp: “Thú cưỡi?”

“Chưa có.”

Hắn thở dài, vác cuốc lên vai.

“Hệ thống nhà người ta giết quái tăng cấp. Hệ thống của ta bắt cuốc đất.”

Giọng hệ thống lập tức nhắc: “Nhiệm vụ tân thủ chưa hoàn thành.”

“Biết rồi. Ít nhất cũng để ta tìm chỗ an toàn trước đã.”

Lần này hệ thống không phản đối.

Long Thanh tiếp tục đi về phía có tiếng nước. Khoảng nửa canh giờ sau, hắn tìm được một con suối nhỏ chảy giữa những tảng đá phủ rêu.

Sau chuyện vừa rồi, Long Thanh không còn liều lĩnh uống ngay. Hắn đi ngược lên thượng nguồn một đoạn, xác nhận không có xác thú hay thứ gì đáng ngờ rồi mới rửa tay và uống từng ngụm nhỏ.

Nước lạnh và có vị ngọt rất nhẹ. Cảm giác khô rát trong cổ họng nhanh chóng biến mất.

Long Thanh ngồi xuống một tảng đá bên suối, đến lúc này mới có thời gian hỏi chuyện mà hắn quan tâm nhất.

“Đây thật sự là thế giới tu tiên?”

Hệ thống đáp: “Đúng.”

Hai mắt Long Thanh lập tức sáng lên.

“Vậy ta có linh căn không?”

Hệ thống im lặng vài giây rồi nói: “Đang kiểm tra.”

Long Thanh vô thức ngồi thẳng hơn.

Đây mới là chuyện quyết định tương lai.

Nếu đã xuyên đến thế giới tu tiên, hắn đương nhiên muốn thử tu luyện. Chuyện cái cuốc có thể tính sau. Chỉ cần có linh căn, hắn vẫn còn cơ hội cầm kiếm bay trên trời như trong tưởng tượng.

Một lát sau, hệ thống đưa ra kết quả.

“Linh căn: Không xác định.”

Long Thanh chớp mắt.

“Không xác định nghĩa là gì?”

“Không thể xác định.”

“Là tốt hay xấu?”

“Không thể xác định.”

Long Thanh day trán.

“Khả năng giải thích của ngươi thật sự rất xuất sắc.”

Hắn đang định hỏi thêm thì tiếng bước chân xuất hiện ở phía bên kia con suối.

Long Thanh lập tức đứng lên, nắm chắc cán cuốc.

Ba người từ trong rừng đi ra.

Người dẫn đầu là một ông lão mặc trường bào xám, tóc đã điểm bạc nhưng bước chân rất vững. Phía sau ông có hai thanh niên trẻ, bên hông đều đeo kiếm.

Long Thanh nhìn hai thanh kiếm, rồi lại nhìn cái cuốc của mình. Trong khoảnh khắc ấy, hắn càng cảm thấy mình không giống người của thế giới này.

Ông lão lên tiếng trước.

“Tiểu hữu, ngươi là người phương nào?”

Long Thanh nghe hiểu lời đối phương, trong lòng lập tức nhẹ đi một nửa.

Ít nhất hắn không phải học lại ngôn ngữ từ đầu.

Không thể nói mình vừa từ Trái Đất xuyên qua, Long Thanh chọn cách trả lời an toàn nhất.

“Ta không nhớ rõ. Khi tỉnh lại đã ở trong rừng.”

Ông lão quan sát hắn từ đầu tới chân, ánh mắt đặc biệt dừng trên chiếc áo thun, quần dài và đôi dép.

“Ngươi tên gì?”

“Long Thanh.”

“Có người thân ở gần đây không?”

Long Thanh lắc đầu.

“Không biết.”

Ông lão hơi nhíu mày rồi quay sang hai người phía sau.

“Mang Trắc Linh Thạch ra.”

Một viên đá trắng nhanh chóng được lấy tới.

Long Thanh nhìn hình dáng viên đá rồi hỏi: “Dùng để kiểm tra linh căn?”

Ông lão hơi bất ngờ.

“Ngươi còn nhớ việc này?”

“Chỉ nhớ được một ít.”

“Vậy đặt tay lên.”

Long Thanh làm theo.

Ba nhịp đầu không có phản ứng. Đến nhịp thứ tư, một tiếng “rắc” rất rõ vang lên.

Một đường nứt chạy thẳng qua viên Trắc Linh Thạch.

Cả ba người đối diện cùng im lặng.

Long Thanh chậm rãi rút tay lại rồi hỏi rất nghiêm túc: “Cái này… ta phải đền không?”

Hai thanh niên phía sau nhìn hắn bằng ánh mắt khó tả.

Ông lão không trả lời, chỉ nói: “Đổi viên khác.”

Viên Trắc Linh Thạch thứ hai được đưa tới.

Long Thanh đặt tay lên.

Lần này nó không nứt, nhưng ánh sáng vốn có trên bề mặt lại nhanh chóng tối xuống rồi tắt hẳn.

Long Thanh bắt đầu thấy hơi ngại.

“Có khi tay ta thật sự có vấn đề.”

Ông lão lắc đầu.

“Không liên quan tới tay.”

Viên thứ ba được lấy ra. Nhìn linh quang trên bề mặt, rõ ràng nó tốt hơn hai viên trước.

Long Thanh đặt tay lên rất nhẹ, cẩn thận tới mức giống như đang chạm vào đồ dễ vỡ.

Không có ánh sáng ngũ hành.

Không phong.

Không lôi.

Không bất kỳ thuộc tính linh căn nào xuất hiện.

Vài giây sau, một tiếng “cạch” vang lên.

Một góc viên đá rơi xuống đất.

Long Thanh lập tức rút tay về.

“Lần này ta thật sự không dùng sức.”

Ông lão nhìn ba viên Trắc Linh Thạch rất lâu.

Hàn Bách càng nhìn càng khó hiểu. Nếu Long Thanh có linh căn mạnh, Trắc Linh Thạch lẽ ra phải phát sáng. Nhưng ba viên đá liên tiếp không hiện ra bất kỳ thuộc tính nào. Một viên nứt, một viên mất linh quang, viên cuối cùng còn vỡ mất một góc.

Cuối cùng, Hàn Bách chỉ có thể đưa ra kết luận gần nhất với kinh nghiệm của mình.

“Có lẽ ngươi không có linh căn.”

Tâm trạng Long Thanh lập tức tụt xuống.

“Một chút cũng không?”

“Ít nhất ba viên Trắc Linh Thạch đều không kiểm tra được.”

Long Thanh im lặng.

Xuyên không tới tu tiên giới.

Có hệ thống.

Sau đó không có linh căn.

Còn hệ thống của hắn thì tặng một cái cuốc.

Hắn thở dài.

“Đời ta đúng là tự chọn độ khó.”

Hàn Bách không nghe rõ nên hỏi lại. Long Thanh chỉ lắc đầu, bảo không có gì.

Thấy người thanh niên trước mặt không có tu vi, không biết thân thế, lại xuất hiện một mình giữa Thanh Vân Sơn Mạch, Hàn Bách cũng không nỡ bỏ mặc.

Ông tự giới thiệu mình là trưởng lão của Thanh Vân Tông, phụ trách một phần công việc tạp dịch. Sau đó Hàn Bách nói rõ, nếu Long Thanh thật sự không có nơi nào để đi, hắn có thể theo ông về tông.

Long Thanh lập tức hỏi: “Không có linh căn vẫn vào tông môn được?”

Hàn Bách giải thích rằng hắn không thể trở thành đệ tử tu hành theo cách thông thường, nhưng làm tạp dịch thì không thành vấn đề. Ít nhất ở đó có chỗ ở, cơm ăn và an toàn hơn khu rừng này rất nhiều.

Long Thanh gần như không cần suy nghĩ.

Một bên là khu rừng vừa có con chim khổng lồ muốn ăn hắn.

Một bên là tông môn có người, có thức ăn và chỗ ngủ.

“Ta đi.”

Trên đường rời khỏi khu rừng, Long Thanh lần đầu nhìn thấy một đạo kiếm quang lướt qua bầu trời.

Trên thanh kiếm thật sự có một người đang đứng.

Trường bào người nọ bay trong gió, chỉ vài nhịp đã biến mất sau tầng mây.

Long Thanh ngẩng đầu nhìn tới mức suýt bước hụt.

“Hàn trưởng lão, bao giờ ta có thể bay như vậy?”

Hàn Bách nhìn hắn rồi trả lời khá thẳng.

“Nếu thật sự không có linh căn, gần như không thể.”

Long Thanh nhìn theo bóng kiếm quang đã biến mất.

Rất tiếc.

Nhưng chưa tới mức tuyệt vọng.

Dù sao vẫn còn một hệ thống trong đầu, cho dù hệ thống ấy hiện tại không có vẻ gì muốn dạy hắn bay.

Giọng nói lạnh lùng lại vang lên rất đúng lúc.

“Nhiệm vụ tân thủ chưa hoàn thành. Tiến độ: Không trên một trăm mét vuông.”

Long Thanh nhắm mắt một nhịp.

“Ngươi có thể đừng nhắc con số không ngay lúc ta đang buồn không?”

Hệ thống im lặng.

Long Thanh cảm thấy đây có lẽ là lần đầu hai bên đạt được một chút ăn ý.

Gần một canh giờ sau, Thanh Vân Tông cuối cùng xuất hiện trước mắt.

Sáu ngọn núi lớn xuyên qua tầng mây. Điện các nằm rải theo sườn núi. Thỉnh thoảng lại có kiếm quang bay từ phong này sang phong khác. Xa xa còn truyền tới tiếng chuông trầm, khiến cả vùng núi mang một cảm giác hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới phàm tục.

Long Thanh đứng lại nhìn rất lâu.

Đây mới giống tu tiên giới trong tưởng tượng của hắn.

Chỉ có một điểm hơi đáng tiếc.

Hắn tới đây để làm tạp dịch.

Hàn Bách đưa Long Thanh tới đăng ký thân phận. Vì lai lịch không rõ, không phát hiện linh căn nhưng cũng không có dấu hiệu nguy hiểm, hắn được tạm thời ghi vào danh sách tạp dịch mới.

Xử lý xong, Hàn Bách hỏi Long Thanh muốn ở khu tạp dịch phía dưới hay nhận công việc tại một nơi khác.

Long Thanh nhìn khu nhà khá đông người rồi hỏi: “Có chỗ nào yên tĩnh hơn không?”

Hàn Bách hơi bất ngờ.

“Ngươi không thích đông người?”

“Không hẳn. Chỉ là ta vừa tỉnh lại ở một thế giới gần như chẳng biết gì. Hiện tại có một chỗ yên tĩnh sẽ dễ chịu hơn.”

Hàn Bách suy nghĩ một lúc rồi nhìn về phía sau sáu ngọn chủ phong. Ở đó có một ngọn núi thấp hơn, phần lớn chìm trong cây cối và một lớp sương mỏng. Không thấy điện các lớn, cũng gần như không có bóng đệ tử qua lại.

“Có một nơi. Trên đó vẫn còn căn nhà cũ, có giếng và một ít đất. Chỉ là bỏ hoang nhiều năm rồi.”

Long Thanh hỏi ngay: “Có ai tranh không?”

“Không.”

“Vậy càng tốt. Ngọn núi tên gì?”

“Vô Danh Phong.”

Ngay khi ba chữ ấy vang lên, hệ thống vốn im lặng suốt một đoạn đường lại lên tiếng.

“Phát hiện vị trí phù hợp. Nhiệm vụ mới đã mở: Tìm một nơi để sống. Yêu cầu: xác lập nơi cư trú ổn định đầu tiên. Phần thưởng: mở chức năng Gia Viên.”

Long Thanh nhìn ngọn núi xa xa.

Yên tĩnh.

Có nhà.

Có nước.

Có đất.

Lại có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Hắn quyết định gần như ngay lập tức.

“Ta chọn Vô Danh Phong.”

Hàn Bách hỏi lại: “Không cần lên xem trước?”

“Có nhà là được.”

“Nhà khá nát.”

“Ta sửa.”

“Đất cũng bỏ lâu rồi.”

Long Thanh nhìn cái cuốc vẫn vác trên vai. Lần đầu tiên hắn cảm thấy món quà tân thủ của hệ thống dường như cũng không hoàn toàn sai thời điểm.

“Vậy càng vừa hay.”

Hàn Bách nhìn cái cuốc, cuối cùng chỉ lắc đầu rồi dẫn hắn đổi hướng về phía Vô Danh Phong.

Không ai trong Thanh Vân Tông chú ý tới chuyện một phàm nhân vừa được đưa lên ngọn núi bỏ hoang. Trong một tông môn có hàng nghìn người, đó chỉ là một việc quá nhỏ, nhỏ đến mức chẳng đáng để báo lên trên.

Nhưng khi Long Thanh bước qua tấm bia đá cũ dưới chân Vô Danh Phong, sâu trong lòng núi bỗng vang lên một tiếng rung rất nhẹ.

Một vài đường trận văn đã tắt từ vô số năm trước lóe sáng trong chớp mắt rồi biến mất. Sâu hơn nữa, trong đoạn tổ mạch tưởng như đã chết, một tia sinh cơ mỏng tới mức gần như không tồn tại chậm rãi xuất hiện.

Long Thanh hoàn toàn không biết gì về chuyện đó.

Hắn chỉ nhìn con đường phủ đầy cỏ phía trước, sau đó quay sang hỏi Hàn Bách một câu rất thực tế.

“Hàn trưởng lão, Thanh Vân Tông có bán liềm không?”

Hàn Bách nhìn cái cuốc trên vai hắn.

“Ngươi đã có cuốc.”

“Cuốc phát cỏ không tiện.”

Hàn Bách im lặng một lúc. Ông bỗng cảm thấy người thanh niên vừa được xác định không có linh căn này thích nghi với thân phận tạp dịch nhanh hơn mình tưởng.

Còn Long Thanh thì đã bắt đầu tính những việc cần làm sau khi lên núi.

Trước hết phải xem căn nhà còn ngủ được hay không. Sau đó kiểm tra giếng, tìm chỗ nấu ăn, dọn bớt cỏ quanh sân. Nếu mọi thứ ổn, hắn sẽ cuốc đủ một trăm mét vuông để hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên.

Đến lúc ấy, Long Thanh sẽ biết Hệ Thống Đại Đạo Sinh Hoạt rốt cuộc còn có thể cho mình thứ gì.

Hắn hiện chỉ có một hy vọng rất nhỏ.

Phần thưởng lần sau...

đừng là cái xẻng.

— HẾT CHƯƠNG 1 —

BÌNH LUẬN
0 bình luận đã duyệt
Chưa có bình luận được duyệt.
Chương 1TTS · CHƯƠNG 1 – TA XUYÊN KHÔNG, HỆ THỐNG LẠI CHO MỘT CÁI CUỐC?Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên · Đoạn 1 / ...