Ta Chỉ Muốn Yên Tĩnh Tu Tiên
Chương 55: DIỆP THANH DAO
Ngày khai mạc Thanh Dược Hội, Long Thanh thức dậy vì tiếng chuông từ phía đông thành.
Không phải một tiếng.
Mà chín tiếng liên tục, mỗi tiếng cách nhau khá đều, vang từ xa tới mức cửa sổ Thanh Trúc Viện rung rất nhẹ. Hắn nằm thêm ba nhịp rồi mở mắt, nhìn trần nhà, sau đó nhìn ra cửa.
“Giờ gì?”
Hệ thống đáp: “Giờ Mão ba khắc.”
“Quá sớm.”
“Thời gian ngủ của ký chủ đã đạt tiêu chuẩn.”
“Ta biết.”
Long Thanh vẫn nằm thêm một lúc.
Tiếng chuông thứ chín dứt.
Ngoài sân đã có bước chân.
Không cần đoán cũng biết Tô Cửu Ly.
Nàng gõ cửa hai tiếng.
“Sư phụ.”
“Ừ.”
“Người dậy chưa?”
“Rồi.”
“Người đang nằm?”
Long Thanh nhìn cửa.
“Cô nhìn xuyên?”
“Không.”
“Vậy sao biết?”
“Giọng.”
Hắn ngồi dậy.
Đại đệ tử từ khi đi cùng ba ngày trên linh chu đã càng ngày càng quen đọc những thứ rất đời thường của hắn. Không cần Huyễn Đạo. Không cần thần thức. Chỉ nghe giọng cũng biết còn nằm.
Long Thanh thay áo, rửa mặt, mở cửa.
Cửu Ly đã chuẩn bị xong.
Hôm nay nàng mặc bộ trường y màu trắng pha xanh rất nhạt, tóc bạc buộc cao hơn thường ngày một chút, mộc bài Vô Danh nằm bên hông. Tai và hai chân vĩ đều thu kín. Yêu khí áp xuống gần như không có. Nếu không biết trước, người ta chỉ thấy một nữ tu dung mạo quá nổi bật nhưng khí tức khá nhẹ.
Long Thanh nhìn một vòng.
“Đẹp.”
Cửu Ly vừa định hỏi đã nghe trước.
Nàng hơi dừng.
“Sư phụ hôm nay chủ động?”
“Cô định hỏi.”
“Người biết?”
“Mấy ngày rồi.”
Nàng cười. “Vậy đệ tử đỡ phải hỏi.”
Long Thanh đi ra bếp chung. “Ăn gì?”
“Thanh Trúc Viện chuẩn bị.”
“Ở đâu?”
“Tiền viện.”
“Miễn phí?”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Trong chi phí tông môn.”
“Đi.”
Nàng bật cười.
Bữa sáng của Dược Vương Cốc khá khác Thanh Vân. Cháo được nấu với một loại hạt xanh nhỏ có vị thanh, trứng là trứng linh cầm, rau muối cũng pha chút dược thảo giúp tỉnh thần. Long Thanh ăn thử rồi thấy không tệ. Hắn ăn hai bát.
Tạ Trường Xuân ngồi bàn bên nhìn.
“Ngươi thích?”
“Ăn được.”
“Đây là Thanh Linh Mễ Cháo.”
“Đắt?”
“Không quá.”
Long Thanh lập tức giảm ý định hỏi mua.
Tạ Trường Xuân cười. “Ngươi chưa nghe giá.”
“Có chữ linh là thường đắt.”
“Cũng không sai.”
Cửu Ly ngồi cạnh rất tự nhiên gắp cho hắn một miếng trứng.
Tạ Trường Xuân nhìn.
Không nói.
Ông đã từ bỏ việc đánh giá quan hệ sư đồ Vô Danh bằng tiêu chuẩn bình thường.
Sau bữa, đoàn Thanh Vân đi tới quảng trường phía đông thành.
Thanh Dược Hội không tổ chức trong Dược Vương Cốc mà ngay tại Thanh Dược Thành, vì phần lớn giao dịch, đấu giá và khám chữa đều cần chỗ rộng. Quảng trường chính rộng tới mức chứa vài nghìn người vẫn không chật. Phía trước dựng một đài gỗ xanh lớn, hai bên treo cờ của Dược Vương Cốc cùng các thế lực tham dự.
Long Thanh vừa tới đã thấy nhiều màu áo khác nhau.
Có người đỏ.
Người trắng.
Người đen.
Người mặc pháp y thêu lò đan.
Người mang hòm thuốc.
Có cả những yêu tu che khí tức như Cửu Ly.
Tạ Trường Xuân giới thiệu vài thế lực nhưng Long Thanh nhớ được không nhiều.
Hỏa Đan Môn, chuyên luyện đan hỏa tính.
Bách Dược Sơn Trang, giàu vì dược điền.
Kim Lô Thế Gia, gia tộc luyện đan lâu đời.
Một số thương hội.
Một số tán tu danh tiếng.
Long Thanh hỏi: “Có ai chuyên trồng?”
Tạ Trường Xuân chỉ một nhóm áo nâu xanh.
“Linh Thực Hội Đông Huyền.”
Long Thanh lập tức nhìn lâu hơn.
Cửu Ly ở bên cạnh hơi nghiêng đầu.
“Người nhìn họ còn lâu hơn hôm qua nhìn Diệp Thanh Dao.”
Long Thanh quay.
“Có liên quan?”
“Không.”
“Vậy?”
“Đệ tử chỉ ghi nhận.”
“Đừng ghi cái này.”
“Đã ghi.”
Hắn không tranh.
Lễ khai hội bắt đầu bằng một vị trưởng lão Dược Vương Cốc nói khá lâu về mục đích trao đổi đan đạo, cứu người, kết giao, giữ quy củ trong thành và cấm đấu pháp ngoài khu chỉ định.
Long Thanh nghe được khoảng một phần ba.
Phần còn lại hắn nhìn các quầy chuẩn bị phía xa.
Có một khu toàn chậu cây.
Một khu treo biển cổ phương.
Một khu lại có đủ loại đan lô.
Cửu Ly nhận ra hắn không nghe.
“Sư phụ.”
“Ừ.”
“Người bỏ mất phần quan trọng.”
“Phần nào?”
“Không được dùng độc thử người trong hội.”
“Ta không có độc.”
“Không được tranh cướp vật phẩm.”
“Ta cũng không cướp.”
“Không được đánh nhau ngoài đài.”
“Càng tốt.”
“Vậy người nghe rồi?”
“Cô vừa nói.”
Cửu Ly hơi bất lực.
Buổi lễ kéo thêm gần nửa canh giờ.
Đến cuối, một nhóm đệ tử Dược Vương Cốc lên đài nhận nhiệm vụ phụ trách từng khu. Long Thanh nhìn thoáng qua rồi dừng.
Diệp Thanh Dao có mặt.
Không đứng giữa.
Không phải người được giới thiệu đầu tiên.
Nàng đứng gần mép, áo xanh nhạt, tay cầm một tấm ngọc sách. Tóc buộc giống hôm qua. Khuôn mặt vẫn hơi nhợt nhưng thần thái bình thường, không thấy vẻ đau.
Tạ Trường Xuân nói nhỏ: “Thanh Dao phụ trách Thanh Mộc Y Viện và khu chẩn trị huyết mạch.”
Long Thanh gật.
Cửu Ly cũng nhìn.
“Thương thế nàng che rất tốt.”
“Cô thấy?”
“Khí tức hôm nay ổn hơn.”
“Có lẽ uống thuốc.”
“Ừ.”
Một người phía trước quay lại nhắc giữ yên.
Hai người ngừng nói.
Long Thanh không nhìn Thanh Dao thêm quá lâu.
Nhưng Cửu Ly vẫn thấy.
Nàng không khó chịu hẳn.
Chỉ có một cảm giác hơi lạ.
Trước đây những nữ tử Long Thanh nhìn ở Thanh Vân Thành đều chỉ là người qua đường. Đẹp thì hắn nhìn, bị trêu thì đỏ tai, sau đó thôi.
Diệp Thanh Dao khác.
Nàng sẽ còn gặp.
Lại là người có khả năng giúp Huyết Tỏa.
Còn mang thương.
Quan trọng nhất...
rất hợp khẩu vị “người biết chăm người khác” của Long Thanh.
Cửu Ly lập tức tự nhắc.
Đừng nghĩ nhiều.
Hiện tại chẳng có gì.
Tốt.
Sau lễ, Tạ Trường Xuân không cho Long Thanh chạy tới chợ hạt ngay.
“Đi Thanh Mộc Y Viện.”
Long Thanh hỏi: “Bây giờ?”
“Đã hẹn.”
Cửu Ly nói: “Xem Huyết Tỏa trước.”
“Ta biết.”
“Chợ sau.”
“Ừ.”
Nàng cười.
Sư phụ vẫn nhớ chợ.
Thanh Mộc Y Viện nằm cách quảng trường chưa tới hai con phố. Không phải một y quán nhỏ như hôm qua, mà là khu viện khá lớn của Dược Vương Cốc trong thành. Có ba sân, một dược phòng, phòng chẩn mạch, khu điều tức và một vườn nhỏ trồng những loại dược thảo cần dùng tươi.
Long Thanh vừa vào đã nhìn vườn.
Tạ Trường Xuân lập tức nói: “Không được hái.”
“Ta chỉ nhìn.”
“Cũng không hỏi mua hạt ngay.”
“Ta chưa hỏi.”
Cửu Ly cười.
Một đệ tử Dược Vương Cốc dẫn họ vào phòng phía trong.
Tần Mộc trưởng lão đã chờ.
Diệp Thanh Dao đứng bên cạnh.
Hôm nay nhìn gần, Long Thanh càng thấy hôm qua bức họa mỹ nhân bảng vẽ không đúng hoàn toàn. Tranh nhấn vào dung mạo nên có phần sắc nét hơn. Người thật lại có cảm giác dịu, nhất là đôi mắt. Không phải kiểu mị hoặc khiến người ta khó dời như Cửu Ly. Mà giống người ta nhìn xong tự nhiên thấy yên.
Thanh Dao hành lễ với Tạ Trường Xuân.
Sau đó nhìn Long Thanh và Cửu Ly.
“Long đạo hữu. Tô cô nương.”
Cửu Ly mỉm cười.
“Diệp cô nương.”
Long Thanh gật.
“Cô khỏe hơn?”
Một câu đầu.
Thanh Dao hơi khựng.
Tần Mộc nhìn đệ tử.
Tạ Trường Xuân nhìn Long Thanh.
Cửu Ly đã quen.
Thanh Dao đáp: “Đỡ.”
“Vậy tốt.”
Không hỏi thêm.
Nàng lại hơi bất ngờ.
Hôm qua hắn hỏi thẳng bệnh.
Hôm nay chỉ xác nhận.
Không truy.
Tần Mộc mở lời: “Chúng ta xem tình trạng Tô cô nương trước.”
Cửu Ly ngồi xuống.
Một lớp trận ngăn thần thức bên ngoài được mở.
Tần Mộc nói: “Ta cần biết một phần huyết mạch. Không cần nói tộc nếu cô không muốn, nhưng số nhánh bản nguyên phải rõ.”
Cửu Ly nhìn Long Thanh.
Hắn không quyết định thay.
Nàng nói: “Chín.”
Tần Mộc khựng.
Thanh Dao cũng hơi thay đổi ánh mắt.
“Chín nhánh bản nguyên?”
“Ừ.”
“Hiện giải phóng?”
“Hai.”
Tần Mộc nhìn sâu hơn.
“Bảy bị khóa?”
“Có thể nói vậy.”
Thanh Dao hỏi: “Khóa hình thành sau hay từ khi sinh?”
“Sau.”
“Do người khác thi triển?”
“Ừ.”
“Thời điểm?”
“Khoảng vài tháng.”
“Trước đó chín nhánh vận hành bình thường?”
“Đúng.”
“Có tổn thương gốc?”
“Không rõ.”
Thanh Dao không hỏi tên huyết mạch.
Chỉ hỏi cấu trúc.
Cửu Ly chú ý điểm này.
Nếu là người tò mò, tới “chín nhánh” rất dễ đoán dòng cực hiếm và hỏi sâu. Thanh Dao không.
Nàng chỉ tập trung bệnh.
Tần Mộc lấy một khay linh châm.
“Ta sẽ dùng Thái Hòa Châm dò ngoài. Nếu cấm lực phản ứng, lập tức dừng.”
Cửu Ly gật.
Long Thanh đứng bên cạnh nhìn.
Không hiểu.
Nhưng không đi.
Thanh Dao chuẩn bị nước tẩy châm, vải sạch và một loại dược dịch màu xanh nhạt. Động tác của nàng rất quen.
Tần Mộc châm đầu tiên vào huyệt gần cổ tay.
Cửu Ly không phản ứng.
Châm thứ hai.
Thứ ba.
Linh lực đi qua.
Rất nhẹ.
Một lúc sau Tần Mộc cau mày.
“Không giống xích ngoài.”
Thanh Dao nói: “Cho con thử nhánh thứ hai?”
Sư phụ nhìn nàng.
“Thương của con.”
“Dò nhẹ.”
Tần Mộc hơi không muốn.
Nhưng cuối cùng gật.
“Không quá ba tức linh lực sâu.”
“Vâng.”
Long Thanh nghe.
Ba tức.
Rất ngắn.
Thanh Dao ngồi đối diện Cửu Ly.
“Ta chạm mạch?”
“Được.”
Ngón tay nàng đặt lên cổ tay Cửu Ly.
Lạnh.
Cửu Ly lập tức nhận ra.
Lạnh hơn người bình thường rất nhiều.
Thanh Dao dùng một cây kim mảnh hơn.
“Ta sẽ không đẩy vào khóa. Chỉ đi theo dòng huyết.”
“Ừ.”
Kim vào.
Một tia linh lực xanh rất nhạt xuất hiện.
Long Thanh không nhìn thấy bằng mắt thường nhiều, nhưng cảm giác giống một sợi tơ.
Cửu Ly thì thấy rõ.
Linh lực của Thanh Dao không mạnh theo kiểu áp đảo. Nó mềm, chia nhỏ, đi sát kinh mạch như nước men theo khe.
Một nhịp.
Hai.
Ba.
Thanh Dao dừng đúng.
Rút lực.
Không tham.
Nàng đổi vị trí.
Lần thứ hai.
Lại ba tức.
Lần thứ ba thì cấm lực phản ứng.
Một tia huyết quang từ cổ tay Cửu Ly hiện rất mờ.
Thanh Dao lập tức rút.
Không thử thêm.
Long Thanh nhìn.
“Cô biết lúc nào dừng.”
Thanh Dao quay nhẹ.
“Phải dừng.”
“Có người sẽ cố thêm?”
“Có.”
“Vì nghĩ thiếu một chút?”
“Ừ.”
“Thường hỏng ở đó.”
Thanh Dao nhìn hắn.
Không biết hắn đang nói châm hay thứ khác.
Long Thanh chỉ nói đúng điều thấy.
Tần Mộc hỏi: “Cảm giác?”
Cửu Ly đáp: “Không đau. Khóa chỉ rung.”
Thanh Dao nhìn ghi chép.
“Không phải độc.”
Tạ Trường Xuân nói: “Ta cũng kết luận vậy.”
“Cũng không phải phong mạch thông thường.”
“Ừ.”
Thanh Dao lấy một tờ giấy, vẽ chín đường.
Hai đường sáng.
Bảy đường bị vòng đỏ.
“Ta nghĩ cấu trúc này không giống người ngoài dùng bảy sợi xích trói huyết mạch.”
Cửu Ly hỏi: “Vậy?”
Thanh Dao dùng đầu bút nối các vòng đỏ với chính đường huyết.
“Cấm lực đã đi vào quy tắc vận hành.”
Long Thanh hơi cau.
“Giải thích đơn giản.”
Nàng ngẩng.
Không khó chịu.
Suy nghĩ vài nhịp.
“Ví dụ một cánh cửa.”
Long Thanh lập tức dễ nghe hơn.
“Ừ.”
“Khóa ngoài là có người đặt then ngoài. Phá then là mở.”
“Đúng.”
“Nhưng Huyết Tỏa này giống có người khiến người trong nhà tự nghĩ rằng cửa phải đóng.”
Long Thanh hiểu.
Cửu Ly cũng dần nghiêm.
Thanh Dao tiếp tục: “Mỗi lần huyết mạch cố mở, cấm lực dùng chính phản ứng đó chứng minh rằng ‘mở là nguy hiểm’, rồi ép nó tự đóng sâu hơn.”
Tạ Trường Xuân gật chậm.
“Cho nên cưỡng ép phá sẽ phản siết.”
“Đúng.”
Tần Mộc nhìn đồ hình.
“Nếu vậy, cấm thuật này rất cao.”
Thanh Dao nói: “Cao ở chỗ nó không cần mạnh hơn toàn bộ huyết mạch. Chỉ cần khiến bản nguyên tự duy trì cấu trúc khóa.”
Cửu Ly im.
Điều này trùng gần như hoàn toàn với cảm giác khi phá đạo thứ hai.
Nàng càng dùng sức, càng siết.
Khi không chống, huyết mạch tự đẩy.
Long Thanh hỏi: “Vậy hai chiếc đã mở vì sao?”
Thanh Dao nhìn Cửu Ly.
“Ta cần biết quá trình.”
Cửu Ly kể ngắn.
Không nói hết bí mật hệ thống.
Chỉ kể sinh cơ Vô Danh, tâm cảnh thay đổi, Hồ Ảnh Cổ Cảnh, không cưỡng ép.
Thanh Dao nghe rất chăm.
Khi nghe “quét sân” nàng dừng một nhịp.
“Quét sân?”
Long Thanh lập tức nói: “Không liên quan trực tiếp.”
Cửu Ly lại nói: “Có.”
Hai người cùng nhìn nhau.
Thanh Dao nhìn giữa sư đồ.
Tạ Trường Xuân đã quen.
“Cô cứ ghi.”
Thanh Dao thật sự ghi.
Quét sân.
Long Thanh nhìn.
“Không cần ghi thật.”
“Ta ghi sự kiện tâm cảnh.”
“À.”
Đỡ.
Cửu Ly kể thêm bàn cờ.
Câu “đừng nghĩ nhiều”.
Cách không cãi huyễn cảnh.
Thanh Dao càng nghe càng thấy một mô hình.
“Không phải mỗi sự kiện tự phá khóa.”
“Vậy?”
“Chúng làm thay đổi cách huyết mạch phản ứng với trạng thái bị khóa.”
Cửu Ly nhìn.
“Giống nó nhớ lại?”
Thanh Dao gật rất nhẹ.
“Ta nghĩ vậy.”
“Nhớ lại gì?”
“Rằng tự do mới là trạng thái ban đầu.”
Căn phòng yên.
Long Thanh nghe câu này thì thấy hợp lý hơn mọi giải thích trước.
Huyết mạch vốn có chín đuôi.
Bị khóa vài tháng.
Nếu cơ thể dần thích nghi khóa thành bình thường, phá bằng lực chỉ gây phản ứng bảo vệ.
Muốn giải phải làm nó quay về “nhớ” cấu trúc cũ.
“Vậy không phải chặt xích.”
Long Thanh nói.
Thanh Dao nhìn hắn.
“Đúng.”
“Là để bên trong tự mở.”
“Ít nhất theo suy đoán hiện tại.”
Cửu Ly hơi cười.
“Ta đã làm vậy ở đạo thứ hai.”
Thanh Dao hỏi rất nhanh: “Lúc đó cô làm gì?”
“Không phá.”
“Cụ thể?”
“Ngồi.”
“Còn?”
Cửu Ly nhìn Long Thanh.
“Hắn nói chuyện.”
Thanh Dao cũng nhìn.
“Chuyện gì?”
Long Thanh nghĩ.
“Mầm cây.”
“...”
“Gà.”
“...”
“Chó.”
Thanh Dao chậm rãi quay sang Cửu Ly.
“Chỉ vậy?”
“Còn cá.”
Cửu Ly bổ sung.
Tần Mộc ho.
Tạ Trường Xuân nhìn trần.
Thanh Dao im rất lâu.
Nàng không phải người thích thần hóa chuyện.
Nhưng chính vì vậy lại càng thấy khó hiểu.
Một cấm thuật huyết mạch cấp cao.
Bị ảnh hưởng bởi nói chuyện gà cá.
Long Thanh thấy vẻ mặt.
“Ta đã nói không phải ta phá.”
Thanh Dao hỏi: “Nhưng khi hắn nói, tâm cô thế nào?”
Cửu Ly nghĩ.
“Yên.”
“Không chờ khóa vỡ?”
“Không.”
“Không tính bước sau?”
“Không.”
Thanh Dao gật.
“Vậy trọng điểm không phải nội dung.”
Long Thanh lập tức đồng ý. “Đúng.”
Cửu Ly nhìn hắn.
“Sư phụ rất vui khi chứng minh mình không truyền đại đạo.”
“Vì ta thật sự không.”
Thanh Dao khóe môi hơi cong.
Đây là lần đầu nàng thấy hai người nói chuyện dài.
Quan hệ rất lạ.
Nhưng không giả.
Tần Mộc nói: “Nếu kết luận này đúng, giải khóa sẽ cần cả sinh cơ và tâm cảnh.”
Thanh Dao gật.
“Và không được làm huyết mạch cảm thấy bị uy hiếp.”
“Thuốc?”
“Chỉ dùng dưỡng.”
“Không dùng phá.”
“Đúng.”
Tạ Trường Xuân nhìn Long Thanh.
“Vô Danh Phong lại hợp.”
“Vì nước?”
“Vì mọi thứ.”
Long Thanh lập tức cảnh giác.
“Đừng mang cả Dược Vương Cốc lên núi.”
Tạ bật cười.
“Không ai làm.”
Buổi chẩn trị đáng lẽ kết thúc ở đây.
Nhưng Thanh Dao nhìn một nhánh trên đồ hình.
“Ta muốn xác nhận một điểm.”
Tần Mộc lập tức nói: “Đủ rồi.”
“Chỉ một lần.”
“Thương của con.”
“Không đi sâu.”
Cửu Ly nhìn nàng.
“Không cần nếu cô không ổn.”
Thanh Dao đáp: “Nếu không xác nhận, ngày mai vẫn phải làm.”
Long Thanh nghe câu này không thích.
“Ngày mai cô khỏe hơn?”
Nàng hơi dừng.
“Có thể.”
“Có thể nghĩa là không chắc.”
“Ừ.”
“Vậy hôm nay làm cũng không tốt hơn.”
Thanh Dao nhìn hắn.
“Nhưng bệnh của Tô cô nương—”
“Không chạy.”
Một câu rất quen với Cửu Ly.
Nàng lập tức cong môi.
Thanh Dao thì không quen.
“Có thời điểm biến đổi.”
“Có người nói tu hành phải nắm thời cơ.”
Long Thanh nhìn Cửu Ly.
Nàng vô tội.
Hắn tiếp: “Nhưng nếu người kiểm tra bệnh cũng bệnh thì kết quả chưa chắc tốt.”
Thanh Dao im.
Tần Mộc nói: “Nghe hắn.”
Nàng cuối cùng gật.
“Được.”
Nhưng đúng lúc đứng lên, thương cũ vẫn phản ứng.
Chỉ một chút linh lực dò ba lần đã đủ.
Bàn tay trái Thanh Dao đặt lên khay kim.
Ngón út run.
Rất nhẹ.
Long Thanh thấy.
Cửu Ly thấy.
Tần Mộc cũng thấy lần này.
“Thanh Dao.”
“Không sao.”
Long Thanh và Cửu Ly đồng thời nhìn.
Nàng vừa nói xong cũng nhận ra.
Cửu Ly bật cười rất nhẹ.
“Diệp cô nương.”
“Gì?”
“Câu này ở Vô Danh Phong bị cấm dùng.”
Thanh Dao không hiểu.
Long Thanh nói: “Vì thường nói xong là có sao.”
Nàng hơi bất lực.
“Chỉ đau cũ.”
“Đau cũ cũng là đau.”
Tần Mộc bắt cổ tay.
Thanh Dao không tránh.
Sau vài nhịp, sắc mặt lão trầm.
“Linh lực lại đi vào mạch cháy.”
“Con kiểm soát rồi.”
“Kiểm soát không có nghĩa không tổn.”
Long Thanh nghe “mạch cháy”.
“Là gì?”
Tạ Trường Xuân nhìn Tần Mộc.
Lão thở dài.
“Chuyện của nàng, để nàng nói.”
Thanh Dao rút tay.
“Không cần.”
“Ngươi ngày mai còn phải khám Cửu Ly.”
Long Thanh nói.
Nàng nhìn.
“Cho nên ta cần biết cô có làm được không.”
Lý do rất thực tế.
Không phải tò mò riêng tư.
Thanh Dao im một lát.
“Ba năm trước có một vụ nổ lò đan.”
Tần Mộc nhắm mắt.
Nàng kể bình thản.
Khi đó Thanh Dao còn Trúc Cơ hậu kỳ, phụ trách một lò luyện thử đan giải độc cùng ba đồng môn. Đan hỏa mất cân bằng do một phần nguyên liệu bị nhiễm tạp chất. Lò nổ không phải nổ vật lý đơn thuần, mà hỗn hợp đan hỏa và dược độc tràn vào cả phòng.
Một đồng môn đứng gần nhất bị dược độc vào tâm mạch.
Không kịp chờ trưởng lão.
Thanh Dao dùng chính kinh mạch mình làm đường dẫn.
Nàng hút phần dược hỏa khỏi người kia.
Sau đó phong vào cơ thể mình cho tới khi cứu viện tới.
Người kia sống.
Thanh Dao cũng sống.
Nhưng vài đoạn kinh mạch bị thiêu.
Long Thanh nghe.
“Thiêu rồi không hồi phục?”
“Tu sĩ có thể phục hồi nhiều thương.”
Thanh Dao nói. “Nhưng đan hỏa trộn dược độc làm bản thân kinh mạch mất sinh cơ.”
“Giống cây chết?”
Nàng khựng.
“Có thể nói.”
“Cắt đoạn?”
“Không thể. Kinh mạch không phải cành cây.”
“Ghép?”
“Đã thử nhiều loại dẫn mạch.”
“Không được?”
“Không.”
Tần Mộc nói thêm: “Ba năm qua dùng hơn bốn mươi phương thuốc. Có thể giữ không lan, nhưng không thể khiến đoạn đã chết sống lại.”
Long Thanh nhìn bàn tay Thanh Dao.
“Vậy mỗi lần dùng linh lực qua đó?”
“Đau.”
“Vẫn dùng?”
“Có việc cần.”
“Cô chữa người bằng cách làm mình hỏng thêm?”
Thanh Dao hơi cau mày.
Câu này nghe không dễ chịu.
“Ta biết giới hạn.”
Long Thanh nhìn sắc mặt nàng.
“Cô hôm qua suýt ngã.”
“Chưa ngã.”
“Vừa rồi tay run.”
“Vẫn cầm được kim.”
“Đây gọi là biết giới hạn?”
Cửu Ly nhìn sư phụ.
Tạ Trường Xuân cũng hơi bất ngờ.
Long Thanh hiếm khi nói với người mới gặp thẳng như vậy.
Thanh Dao không tức.
Nhưng ánh mắt nghiêm hơn.
“Nếu bệnh nhân trước mặt cần cứu, ta không thể vì mình đau mà không làm.”
Long Thanh gật.
“Đúng.”
Nàng khựng.
Không ngờ hắn đồng ý ngay.
“Nhưng cứu xong thì sao?”
“Điều tức.”
“Rồi mai lại cứu.”
“Đó là việc của ta.”
“Còn cô?”
Thanh Dao im.
Long Thanh hỏi: “Ai chữa?”
Không ai nói.
Tần Mộc đã chữa ba năm.
Không được.
Thanh Dao tự chữa.
Cũng không.
Long Thanh nhìn nàng.
“Cô nói bệnh nhân không được cưỡng ép dược lực.”
“Ừ.”
“Không được ép cơ thể quá.”
“Ừ.”
“Cô làm hết.”
Thanh Dao không trả lời.
Hắn không có ý giáo huấn đạo đức.
Chỉ thấy logic không thống nhất.
“Y sư biết rõ hơn ta.”
Long Thanh nói. “Vậy sao tới mình thì không nghe?”
Thanh Dao nhìn hắn rất lâu.
Từ ba năm trước tới giờ có rất nhiều người khuyên nàng nghỉ.
Sư phụ.
Đồng môn.
Trưởng lão.
Ai cũng nói vì thương.
Nhưng cách Long Thanh hỏi khác.
Không nói nàng hy sinh quá nhiều.
Không khen cao thượng.
Không bảo phải quý bản thân.
Chỉ đặt nàng vào cùng nguyên tắc nàng dùng với bệnh nhân.
Nếu bệnh nhân làm vậy, nàng chắc chắn ngăn.
Vậy vì sao tới mình lại cho phép?
Thanh Dao cuối cùng nói: “Vì ta biết mình còn dùng được.”
Long Thanh đáp rất nhanh: “Đồ hỏng còn phải sửa, huống chi là người.”
Căn phòng lại im.
Cửu Ly hơi nghiêng đầu.
Tạ Trường Xuân nhìn Long Thanh.
Tần Mộc thì nhìn Thanh Dao.
Câu không lớn.
Không Đại Đạo.
Không triết lý.
Nhưng Diệp Thanh Dao lần đầu không có câu đáp.
Long Thanh tiếp: “Nếu sửa không được thì ít nhất đừng làm hỏng nhanh hơn.”
Thanh Dao hạ mắt.
“Ta hiểu.”
“Hiểu thật?”
Cửu Ly lập tức cười.
Sư phụ dùng đúng cách hỏi nàng.
Thanh Dao ngẩng.
“Thật.”
Long Thanh gật.
“Vậy tốt.”
Chuyện kết thúc.
Đơn giản tới mức Thanh Dao hơi không quen.
Hắn không hỏi nàng tại sao cứu người.
Không hỏi có hối hận.
Không hỏi người được cứu giờ ở đâu.
Không khen.
Chỉ bảo sửa.
Một lát sau, Tần Mộc đưa Thanh Dao về điều tức trước.
Trước khi đi, nàng quay lại.
“Long đạo hữu.”
“Ừ?”
“Ngươi thật sự chỉ trồng rau?”
Long Thanh hơi khựng.
Lại câu này.
“Còn nấu ăn.”
Cửu Ly quay mặt.
Thanh Dao nhìn hắn.
Khóe môi lần nữa cong rất nhẹ.
“Ta nhớ.”
Nàng đi.
Long Thanh nhìn Tạ Trường Xuân.
“Cô ấy hỏi kỳ.”
Tạ đáp: “Ta thấy bình thường.”
“Vì ông giới thiệu ta kỳ.”
“Ta chỉ nói thật.”
“Ông nói ta giúp phá Huyết Tỏa.”
“Không đúng?”
“Cửu Ly tự phá.”
Cửu Ly đứng cạnh nói: “Sư phụ dạy.”
“Ta không.”
“Quét sân.”
“Lại.”
Tạ Trường Xuân cười.
Tần Mộc còn chưa đi xa nghe tiếng sau lưng, bỗng cảm thấy ca Huyết Tỏa lần này có thể còn phức tạp hơn ông tưởng.
Không phải vì cấm thuật.
Mà vì người Vô Danh.
Buổi chiều, Long Thanh cuối cùng cũng được tới chợ hạt.
Diệp Thanh Dao chỉ đường đúng.
Bách Chủng Phường nằm qua cầu Thanh Khê, rẽ hai con phố, chiếm gần nửa dãy nhà. Hạt giống ở đây thật sự rẻ hơn phía tây vì bán trực tiếp cho linh thực sư và dược nông.
Long Thanh vui hơn lúc dự khai hội.
Cửu Ly đi cạnh nhìn.
“Người hôm nay biết Diệp Thanh Dao có kinh mạch gần phế.”
“Ừ.”
“Biết Huyết Tỏa có cơ chế mới.”
“Ừ.”
“Biết Thanh Dược Hội mở.”
“Ừ.”
“Nhưng hiện tại vui nhất vì hạt giảm ba thành?”
Long Thanh nhìn nàng.
“Ba thành rất nhiều.”
Cửu Ly không thể phản bác.
Hắn mua Thanh Tâm Thảo.
Mua vài loại dược rau cấp thấp.
Mua một ít hạt dùng thử.
Không mua loại cao.
Quá đắt.
Đi được một vòng, Long Thanh dừng trước một giỏ ghi:
Tạp Chủng – Không Bảo Đảm Nảy Mầm.
Cửu Ly lập tức nói: “Ta biết.”
“Gì?”
“Người sẽ mua.”
Long Thanh kiểm tra giá.
“Rẻ.”
“Đệ tử biết.”
“Vậy mua.”
Nàng cười.
Ở một nơi khác, Diệp Thanh Dao đang ngồi điều tức trong phòng của mình.
Một bình thuốc đặt bên cạnh.
Nàng đã uống.
Nhưng lần này không lập tức đứng dậy sau khi cơn đau giảm.
Nàng ngồi thêm.
Câu nói ban trưa cứ lặp lại.
Đồ hỏng còn phải sửa, huống chi là người.
Rất thô.
Không giống lời đan y.
Nhưng khó quên.
Thanh Dao nhìn cánh tay trái.
“Ta đang sửa.”
Nàng tự nói.
Sau đó lại nhớ câu khác.
Nếu sửa không được thì ít nhất đừng làm hỏng nhanh hơn.
Thanh Dao im.
Cuối cùng thật sự không mở hồ sơ bệnh tiếp.
Nằm xuống.
Nghỉ một canh giờ.
Lần đầu trong khá lâu, nàng bỏ một buổi chiều không phải vì ngất hay bị sư phụ ép.
Tần Mộc đi ngang, thấy phòng đóng thì dừng.
Không vào.
Khóe mắt lão hơi mềm.
Lão không biết Long Thanh đã nói gì.
Nhưng nếu người kia có thể khiến đệ tử này chịu nghỉ...
chỉ riêng chuyện đó đã đáng để ngày mai mời hắn tới.
Còn Long Thanh hoàn toàn không biết mình vừa khiến một Đan Y thiên tài phá lệ.
Hắn đang ngồi trong Bách Chủng Phường phân một đống hạt rẻ.
Hệ thống báo:
“Trong ba trăm hai mươi sáu hạt, hai trăm bảy mươi mốt hạt có khả năng nảy mầm.”
Long Thanh lập tức vui.
“Lời.”
Cửu Ly hỏi: “Bao nhiêu?”
“Hơn nửa sống.”
“Vậy mua.”
“Ừ.”
Nàng trả tiền trước.
Long Thanh nhìn.
“Ta có.”
“Đệ tử tặng sư phụ.”
“Vì?”
“Lễ Đại đệ tử.”
“Đã có.”
“Ta muốn.”
Lại hai chữ.
Long Thanh không tranh.
“Vậy cảm ơn.”
Cửu Ly cười.
Hai người rời chợ khi trời gần tối.
Trên đường về Thanh Trúc Viện, Long Thanh bỗng hỏi: “Cửu Ly.”
“Vâng?”
“Cô thấy Thanh Dao chữa được Huyết Tỏa không?”
Nàng suy nghĩ.
“Không một lần.”
“Ta cũng nghĩ.”
“Nhưng nàng nhìn đúng.”
“Ừ.”
“Người tin nàng?”
“Chuyên môn.”
Cửu Ly hơi cong môi.
“Còn chuyện khác?”
“Gì?”
“Nàng đẹp.”
Long Thanh thở ra.
“Cô cứ quay lại.”
“Đại đệ tử phải biết sư phụ nhìn ai.”
“Để làm gì?”
“Phòng người.”
“Phòng ai?”
Cửu Ly mỉm cười rất đẹp.
“Chưa biết.”
Long Thanh không hiểu.
Nhưng có dự cảm mấy ngày tới sẽ phiền hơn vì bệnh của Cửu Ly đã tìm được người xem, còn bên cạnh lại xuất hiện thêm một nữ đan y mà hồ ly nhà hắn rõ ràng đã bắt đầu để ý.
Ở phía xa, đèn Dược Vương Cốc sáng dần.
Ngày đầu Thanh Dược Hội kết thúc.
Một Cửu Vĩ tìm được manh mối mới cho Huyết Tỏa.
Một y sư lần đầu chịu nghỉ vì lời của một người không biết y thuật.
Và Long Thanh vẫn tưởng chuyện đáng nhớ nhất hôm nay là mua được một túi hạt giống rẻ.
Hắn chưa biết ngày mai, khi Diệp Thanh Dao thật sự đi sâu vào Huyết Tỏa Cửu Mạch...
thương thế của chính nàng cũng sẽ không còn giấu được nữa.